Lúc này Hận Thiên mới nhận ra thân hình người bịt mặt khá nhỏ nếu không muốn nói là trông như trẻ con. Chỉ có điều kiếm chiêu mà y sử ra thì không hề trẻ con chút nào . Đường kiếm vừa nhanh vừa hiểm hóc. Nhược Hoa dùng hai ngón tay làm kiếm cũng chỉ đánh ngang tay với y. Bất quá nàng vừa đánh vừa cười trông như đùa giỡn , kiếm chiêu của nàng cũng chỉ đủ hóa giải chiêu thức của người bịt mặt , không hề tấn công một chút nào.
Đột nhiên , hai ngón tay của nàng đâm vào mặt y , khiến y lúng túng lùi lại. Nhưng đó chỉ là hư chiêu , năm ngón tay nàng khum khum biến thành trảo rồi lột luôn chiếc khăn bịt mặt của kẻ đó. Mọi người trong đoàn liền cười ầm ĩ , khiến kẻ tấn công đứng im , mặt cúi gầm . Đó là một thiếu niên còn chưa trưởng thành , tầm mười ba mười bốn tuổi. Khuôn mặt cậu hơi tái đi vì xấu hổ , pha chút giận dữ.
Nhược Hoa nhẹ nhàng đưa trả chiếc khăn bịt mặt cho cậu , cười nói: “Kiếm pháp của đệ tiến bộ lắm rồi” Cậu ta giật chiếc khăn từ tay nàng , vừa hét :”Tỷ ăn gian , tỷ lừa đệ , không tính , không tính ” vừa quay lưng chạy thẳng vào rừng. Đám người lại cười ồ lên
Họ lại tiếp tục chặng đường. Phía trước , rừng thông xanh đã hết , hiện lên một thôn trấn nhỏ nằm dưới chân một đỉnh núi mênh mông tuyết trắng.
Những căn nhà trong trấn đều được đắp bằng đất và gỗ thông , trông rất xinh xắn .Xen giữa những ngôi nhà là các hàng quán nhỏ khá nhộn nhịp. Trời lạnh nên người ta cũng chỉ muốn buôn bán trong nhà , không ai ra đường . Đường đi được lát đá nhỏ , khô ráo và sạch sẽ trong tuyết. Vào trong trấn , người dân ùn ùn kéo đến chào mừng đoàn người trở về . Nhược Hoa và những người trong đoàn phải liên miệng chào hỏi , trả lời và nhận những gói đồ ăn , những củ sâm hay chim thú vừa săn được mà thôn dân dúi vào tay . Họ mặc dù không biết Hận Thiên là ai nhưng vẫn tặng cho hắn ba cái bánh rán mới , còn nóng hôi hổi , thơm phức. Hận Thiên nhận ra người dân ở đây khá bình dị , họ mặc quần áo vải , đội mũ da thú , lưng đeo gùi . Họ vui vẻ chào đoàn người khi biết đoàn phải lên núi ngay Những đứa trẻ trong bộ quần áo lông thú xinh xắn , tung tăng theo xe , tiễn họ đến tận cuối thôn.
Những thôn trấn rồi cũng hết , thông xanh cũng thưa dần , tuyết trắng càng lúc càng dày. Con đường nhỏ càng lúc càng dốc làm bầy ngựa kéo xe thở phì phò , hơi nước đóng băng trắng cả mũi . Nhưng rồi mọi người cũng thấy cánh cổng gỗ có dòng chữ khắc sơn đỏ “Trường Bạch Kiếm Phái” hiện ra .Hai đệ tử canh cổng đã chạy đến , lại thổi một hồi còi vang rền trên núi.
**********************
Ngày đầu tiên trên núi Trường Bạch , Hận Thiên được chào đón bởi vô số những cái nhìn lạnh nhạt và đe dọa. Nhưng hắn cũng không cần quan tâm , lệnh của chưởng môn đã ban ra , không ai dám ngang nhiên tấn công hoặc khiêu khích hắn. Nhược Hoa từ lúc trở về mất hút , chỉ xuất hiện lúc đưa cơm, hỏi hắn dăm ba câu rồi chạy biến đi. Hận Thiên tự do loanh quanh khắp nơi , tối về lại ngủ trong căn nhà tiếp khách xin xắn.
Trường Bạch kiếm phái chia làm ba nơi. Thấp nhất và cũng rộng nhất là Đại Sảnh Môn , đây là nơi đón khách của Trường bạch kiếm phái . Là đệ nhất môn phái của Bạch Đạo một ngày phải đón vô số người đến tham quan , học hỏi , đấu võ và nhờ giúp đỡ. Người của các môn phái , người của thôn trấn gần đấy , thậm chí người của quan phủ cũng có. Hơn nữa Đại Sảnh Môn là nơi mà Trường bạch kiếm phái cúng tế hoặc tổ chức võ đài hàng năm nên được xây dựng rất đẹp đẽ . Nhà cửa đều được xây bằng đá và gỗ to , sạch sẽ và khô ráo , lại thơm mùi nhựa thông. Cây cối được đốn sạch tận gốc , tạo thành một khoảng không bằng phẳng rộng rãi . Ở chính giữa có một đài to đắp đất , trên để một lư đồng làm nơi tế lễ . Xung quanh có tám đài cao xếp bằng gỗ để đấu võ . Nơi đây lúc nào cũng nào cũng đông đúc người qua kẻ lại , nói cười rộn rã .
Từ Đại Sảnh Môn leo thêm năm nghìn bậc đá là tới Luyện Võ Đường . Luyện Võ Đường là nơi cho cách đệ tử Trường bạch luyện võ nên cung cách khác hẳn với Đại Sảnh Môn . Những ngôi nhà gỗ xây đơn giản , những sân luyện võ mấp mô , những cây to trụi lá . Chỉ có những giá để kiếm là được đóng đẹp đẽ , sơn màu nâu bóng cực kỳ nổi bật. Kiếm trên giá dù để ngoài trời nhưng vẫn sáng loáng , trông cực kỳ sắc bén. Nhưng những thanh kiếm chẳng thể nào cứng rắn bằng con người nơi đây . Họ cởi trần , luyện kiếm ngay giữa giá lạnh , ngày ngày gánh nước từ dưới Đại Sảnh môn lên , đêm đêm bày cọc luyện bộ pháp. Nhìn những nam tử đó , Hận Thiên hiểu rõ vì sao Trường Bạch kiếm phái có địa vị như ngày hôm nay.
Cao hơn nữa là Tinh Phong Quán , nằm giữa trời mây. Đó là nơi ở cho các bậc nguyên lão của bổn phái . Một cấm địa hiếm ai được đặt chân lên , cho dù là chưởng môn. Hận Thiên cũng không phải là ngoại lệ.