Dõi mắt nhìn theo anh bạn trọc đầu đang phóng mình về phía dòng sông, lắng tai nghe cô bạn Việt nữ kiếm ồn ào hỏi han bên cạnh, thế nhưng tâm trí của Minh Hùng, anh chàng dường như còn mải hướng tâm trí đi một nơi khác nữa. Hướng về phía một tán cây rậm rạp cách đó không xa!
<< Quỷ hám tiền, cô ta là người mới của công ty anh đấy hả!?! >> _ Minh Hùng cất tiếng, dù đôi môi chẳng hề mấp máy.
<< Đã nhận ra tôi rồi hả? Đúng là không có gì có thể thoát khỏi Thiên Tâm thần nhãn nhỉ! >> _ Từ phía cái tán cây rậm rạp bên đó, cái anh chàng nãy giờ vẫn ngồi đó mà quan sát trận đấu cũng lên tiếng. Một làn sóng siêu âm lặng lẽ truyền đi trong không khí _ << Nhưng không phải vì thế mà anh nhận thua với cô ta đấy chứ, tôi lần này đem cô ta tới đây là để huấn luyện nâng cao đấy nhé! >>
Dù chẳng muốn ai nhận ra cái cuộc truyện trò bí mật này, thế nhưng vẫn chẳng thể nén nổi một tiếng ‘hừ’ nhẹ, Minh Hùng đáp:
<< Đâu phải vì biết cô ta là người Finder Company mà tôi nhận thua, tôi tuy chẳng giỏi giang gì nhưng cũng chẳng đến nỗi sợ các người như vậy đâu. Còn sự có mặt của anh, tôi đã nhận thấy từ lúc anh lén dùng kiếm khí để xua bớt đao khí, cứu mạng cho Phương Thuỳ rồi! >>
<< Được rồi, được rồi, biết là anh không sợ Finder Company chúng tôi rồi, chỉ là được Thanh Hà cứu cho một mạng nên nể mặt thôi chứ gì!?! >> _ Lâm Hoàng cười, thứ giọng nói được truyền đi bởi sóng siêu thanh như cũng theo đó mà nhẹ nhàng hơn rất nhiều _ << Nhưng tôi thật không hiểu, nếu đánh tiếp thì chắc gì cô ta đã thắng, tại sao anh lại nhận thua sớm như vậy chứ!?! >>
Nhẹ nhàng thở ra một hơi thật dài, Minh Hùng bất giác lại liếc nhìn cái cô gái bịt mặt đang đứng trên mặt nước mà nói, trên môi lại khẽ điểm một nụ cười:
<< Tôi đúng thật cũng chẳng hiểu nổi anh nữa, thật không nghĩ được rằng cái tay giám đốc xấu xa chỉ biết đến tiền như anh mà lại thu nhận được nhiều nhân viên tốt như vậy. Phải! Nếu đánh nữa thì do vừa mới đánh xong một trận thật chẳng dễ dàng gì với Phương Thuỳ, cô ta quả thực chưa chắc đã còn đủ sức mạnh để thắng nổi tôi, thế nhưng…Tôi cũng khó mà thắng cho nổi, bởi lẽ, Thiên Tâm thần nhãn của tôi lại đã hoàn toàn chẳng có tác dụng gì với cô ta! >>
<< Không…không đùa đấy chứ!?! >> _ Cái làn sóng âm giọng nói của Lâm Hoàng như lại không liền mạch cho lắm, có vẻ như đã chẳng thể giấu nổi sự kinh ngạc của mình, dòng chân khí mà anh chàng đưa lên thanh quản đột nhiên như bị tắc lại _ << Cô ta là thứ người gì mà lại có thể qua nổi Thiên Tâm nhãn cơ chứ, đến tôi cũng còn bị nó đọc thấu nữa là! >>
Lại khẽ cười nhạt một cái khi nhớ về trận đấu trước đây với con quỷ ham tiền này, khi đó quả thật mọi ý nghĩ, toan tính của hắn cũng đã bị Thiên Tâm nhãn đọc thấu, thế nhưng…Dù đã biết trước đích đến nhưng bản thân lại chẳng đủ khả năng để ứng phó với những chiêu kiếm thần tốc và mạnh bạo phi thường đó, Minh Hùng đến cuối cùng vẫn phải chuốc lấy một thất bại ê chề, thế nên…Bất giác lại thở ra một hơi thật dài, anh chàng nghĩ _ < Thiên Tâm thần nhãn, nó cuối cùng vẫn không cách nào san lấp nổi cái khoảng cách của Thiên Hạ Anh Hùng bảng!! >
<< Cũng không phải là Thiên Tâm thần nhãn không thể đọc thấu tâm trí của cô ta, thế nhưng…Cái cô Vạn Phiêu Nhi ấy, trong đầu cô ta thực sự không hề có một chút toan tính, một chút mưu đồ chiến thuật nào. Như không hề có cái ý nghĩ rằng mình phải làm cách nào để giành chiến thắng, cô ta chỉ đơn giản là muốn đánh cho thật đã, muốn so tài cho thật nhiều mà thôi. Một kẻ háo võ thực sự, một võ giả chân chính với niềm khao khát được chiến đấu, chiến đấu để không ngừng vươn lên, để hoàn thiện mình. Tôi đã thực sự phải xấu hổ với bản thân mình khi đọc được những ý nghĩ đó của cô ta! >> _ Minh Hùng nói, cặp mắt mù loà bất giác lại hướng về phía Phiêu Nhi với nét khâm phục như không hề che giấu.
Lắng nghe những lời nhận xét của anh chàng thần cước mù về cô trợ lý của mình, Lâm Hoàng chẳng hiểu vì lẽ gì cũng lại như tự lấy làm hổ thẹn với chính bản thân mình. Trước giờ chỉ đơn giản nghĩ rằng cái cô trợ lý của mình thật là một kẻ ngốc, một kẻ đầu óc giản đơn chỉ biết ham mê đánh đấm, một cô gái tuy có vẻ ngoài xinh xắn nhưng tính ra thì cũng chỉ có thể xếp vào loại thô lỗ, Lâm Hoàng quả thực chưa bao giờ nghĩ đến cái khía cạnh như Minh Hùng đã nghĩ. Phải! Đánh đơn giản chỉ vì muốn đánh chứ không phải vì muốn chiến thắng, vì tiền tài, vì danh vọng hay vì bất cứ một thứ gì khác trên đời, cô ấy đơn giản chỉ là muốn có được cái niềm vui trong chiến đấu mà thôi. Đúng vậy, một người học võ chân chính phải chính là như vậy, một con người đơn giản là giống như Phiêu Nhi!
<< Mà này, sao đang tự dưng anh lại cất công tới tận đây mà khiêu chiến với cao thủ trên toàn đất Huế này vậy, bộ không có việc gì để làm hay sao? >> _ Minh Hùng hỏi, cắt ngang cái dòng suy nghĩ của Lâm Hoàng.
<< À, về truyện này thì…>> _ Khẽ giật mình một cái khi đột nhiên bị lôi vể với thực tại, Lâm Hoàng cũng đành kể lại mục đích của mình…
Trở lại với trận so tài trên sông Hương, Phá ma hoà thượng sau khi đập tay đổi vị trí với Phan Minh Hùng đã vội tung người về phía dòng sông. Nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước ngay trước mặt Phiêu Nhi, chàng hoà thượng chắp tay niệm phật:
_ “ A di đà phật, bần tăng pháp hiệu Duệ Tâm, võ tăng của chùa Thiên Mụ, võ lâm xưng tặng danh hiệu Phá ma hoà thượng, bần tăng hiện xếp hạng tám mươi tám trên Thiên Hạ Anh Hùng bảng! ”
< Xếp hạng còn kém cả anh chàng mù khi nãy à? > _ Phiêu Nhi tự nghĩ, nhưng lại chẳng vì thế mà coi thường đối thủ, với cô nàng thì bất kể đối thủ là ai, chỉ cần có thể cùng cô nàng đánh một trận cho thật đã đời thì cũng là vui rồi, thê nên cũng chấp tay làm phật lễ đáp lại nhà sư, cô nàng nói _ “ Xin đại sư chỉ giáo! ” _ < Tuy cũng là hoà thượng nhưng tính tình người này có vẻ sảng khoái hơn tay Kim quy hoà thượng gì đó rất nhiều. Phải như vậy mới là người học võ chứ! >
Nhận thấy đối phương có vẻ như lập tức muốn so tài, và tự bản thân mình vốn cũng đang rất muốn thử xem cái kẻ đã cả gan khiêu chiến cao thủ trên toàn đất Huế và đã đánh bại hai người bạn của mình này rốt cuộc là thần thánh phương nào, thế nhưng lại cũng nghĩ được đây là trận thứ ba liên tiếp của đối phương, hòa thượng chỉ đành cố nén đấu tâm trở lại mà rằng:
_ “ Mới vừa đấu xong hai trận nên cơ thể có lẽ vẫn còn mệt mỏi, thí chủ cứ nên vận công điều tức một lát đã thì hơn! ”
_ “ Đa tạ đại sư đã quan tâm, tại hạ khi nãy trong lúc chờ đợi đã tranh thủ điều tức đủ rồi, thế nên…Tại hạ mạn phép xin được ra tay trước! ” _ Nói, rồi như để chứng minh cho lời nói của mình, Phiêu Nhi nhẹ nhàng tung mình bay lên…
Đúng như cô nàng đã nói, cứ căn cứ vào thứ đao khí vẫn điên cuồng mạnh bạo đang ào ào trào ra như sóng triều ấy thì có vẻ như cô nàng đúng thật đã hoàn toàn lấy lại được phong độ của mình.
_ “ Thiên Đao Giáng Thế! ” _ Phiêu Nhi quát lớn, bàn chân vừa mạnh mẽ chém xuống để rồi…Cũng rùng rùng chuyển động, cái biển đao khí ấy nhanh chóng kết lại thành một lưỡi đao khổng lồ lạnh lùng bổ xuống…
Đúng vậy, khi đấu với Phương Thuỳ thì do bị lúng túng bởi những chiêu số li kì ảo diệu nên không thể phát huy hết sức mạnh, khi đấu với Minh Hùng thì do chưa kịp hồi khí nên chiêu thức đánh ra còn chưa có được đầy đủ uy lực, thế nhưng lần này thì khác, một khi đã hoàn toàn chủ động tấn công, Phiêu Nhi như đã có thể cho mấy người cao thủ đất Huế này thấy được cái sức mạnh trong võ công của mình. Cái sức mạnh thuộc về nửa trên của bảng xếp hạng anh hùng!
<< Anh nghĩ Phá ma hoà thượng sẽ chịu được mấy chiêu của cô ấy!?! >> _ Vẫn từ cái tán cây cách đó không xa, Lâm Hoàng lại một lần nữa lên tiếng.
<< Tôi…tôi vốn nghĩ là…Chắc chỉ ba chiêu là cùng! Tôi thật không ngờ được rằng khi đã khôi phục đầy đủ công lực cô ta lại có thể mạnh đến mức này. Thứ sức mạnh của những người thuộc về nửa trên của Thiên Hạ Anh Hùng bảng! >>
<< Thiên Hạ Anh Hùng bảng à!?! >> _ Lâm Hoàng lẩm bẩm, anh chàng có vẻ như đang suy nghĩ rất lung về những điều mà Minh Hùng vừa nói. Đúng vậy, tuy cùng được chia làm một trăm lẻ tám bậc nhưng ai cũng biết Thiên Hạ Anh Hùng bảng vốn tồn tại hai phần gần như tách biệt với nhau: từ hạng bốn mươi nhăm trở xuống, đó là phần gần như năm nào cũng có sự thay đổi và được gọi là phần dưới của bảng xếp hạng. Còn từ hạng bốn mươi bốn trở lên, đó được gọi là phần trên của bảng xếp hạng, thứ tự xếp hạng của các cao thủ nằm ở phần này hầu như đã không có sự thay đổi trong cả một thời gian dài, và…Từ bốn mươi lăm lên đến bốn mươi bốn, cái khoảng cách ấy tuy chỉ là một hạng, thế nhưng…Đã từ lâu lắm rồi, các cao thủ của phần dưới dường như vẫn chưa thể nào san lấp cho nổi _ << Theo dự đoán chủ quan của tôi thì nếu xếp hạng, cô ta hiện nay có lẽ cũng phải ngang ngửa với Đông Doanh Bát Hiệp, nhưng nếu đơn thuần chỉ xét về sức mạnh thì…Tôi nghĩ cô ta cũng chẳng kém Lê Văn Sơn-kẻ chỉ xếp dưới tôi ba bậc là bao đâu! >>
<< Cái gì cơ? Đúng, tôi công nhận là cô ta rất mạnh, thế nhưng…Chẳng có lý nào cô ta lại có thể so sánh với Thần quyền độc kích được!?! >> _ Minh Hùng lên tiếng, anh chàng như chẳng thể tin được rằng cái cô gái trước mặt lại có thể mạnh mẽ được như Lâm Hoàng đã nói _ << Lê Văn Sơn là loại cao thủ thuộc hàng siêu tuyệt, cô ta vẫn chưa thể nào sánh nổi! >>
Không vội đáp lời mà chậm rãi nở một nụ cười, Lâm Hoàng đến lúc ấy mới bắt đầu lên tiếng bảo vệ cho cô trợ lý của mình:
<< Đúng là cô ta hiện nay vẫn chưa cách nào sánh nổi với những cao thủ thuộc hàng siêu tuyệt như Lê Văn Sơn, thế nhưng…Theo tôi nghĩ thì cái duy nhất khiến cô ta vẫn không cách nào bước nổi lên hàng siêu tuyệt vẫn chỉ là sự li kì biến hoá của võ công mà thôi, còn về sức mạnh đơn thuần thì…nếu không tin thì anh cứ chờ mà xem, chiêu đầu tiên là thăm dò, còn đến chiêu thứ hai mà cô ta đánh ra, đó cũng chính là lúc mà thắng bại nhất định đã được phân định rõ ràng! >> _ Nói tới đó, anh chàng vừa đưa mắt nhìn về trận chiến bên sông, nhìn vào một lưỡi đao khổng lồ đang lạnh lùng bổ xuống…
Thiên đao bổ xuống, cái sức mạnh như ép chìm cả mặt sông, Phá Ma hoà thượng như chẳng thể không toát mồ hôi, anh chàng thầm nhủ _ < Không…Với sức của mình thì thật sự là không cách nào chống đỡ nổi chiêu đao này, có lẽ vẫn cứ nên tránh đi rồi nhân lúc đó bất ngờ đánh ra một chiêu giành thắng thì hơn! >
Nghĩ là làm, hoà thượng vội vã tung mình bay đi, cái tư thế tựa như một con bạch hạc phi thiên…
Ùm!…Thiên đao đánh thẳng xuống mặt nước không người, bọt nước văng đi tứ tung, một cơn sóng thần cao tới hàng chục mét chồm lên hai bên bờ…
_ “ Đại Lực Kim Cang chỉ! ” _ Phá ma hoà thượng hét lớn, vừa nhân lúc cơn sóng lớn che kín thân mình mà tung là một ngọn chỉ phong thật mạnh mẽ.
Bụp!…Bụp!…Bụp!… Liên tục xuyên qua các màn sóng mà uy thế như không hề giảm bớt, chỉ phong Kim Cang mạnh mẽ lao tới Phiêu Nhi.
Thế cước đang tung ra, thân mình đang lơ lửng trên không, Phiêu Nhi một lần nữa lại lâm vào cái tình trạng như chẳng thể đón đỡ, thế nhưng…Sợ rằng ngọn chỉ phong lần này cũng lại giống như kiếm trận Phụng Hoàng Dệt Cánh trước đây, cô nàng lần này lại đã chẳng hề có ý né tránh. Nhìn thẳng vào ngọn chỉ phong mạnh bạo đang xông tới, Phiêu Nhi chỉ khẽ trừng mắt một cái!
Choang!…Mục Quang Đao Khí và Đại Lực Kim Cang chỉ kình va mạnh vào nhau, một tiếng nổ lớn bất chợt vang lên, một làn sóng xung kích lặng lẽ xô ra…
Mắt thấy Đại Lực Kim Cang chỉ đã thất bại, Phá ma hoà thượng như chợt hiểu rằng nếu so về sức mạnh thì mình chẳng có cách nào có thể hơn nổi cái con người bịt mặt này, thế nên…Bắt chước Mai Phương Thuỳ khi nãy, anh chàng quyết định dùng tới những môn võ công…Không thiên về sức mạnh!
< Mình đã du học hơn chục năm trời ở Thiếu Lâm, học cũng được kha khá những chỉ pháp thượng thừa, trong đó chẳng phải cũng có rất nhiều những môn nhu thuật hay sao!?! > _ Nghĩ là thế, hoà thượng lại hét lớn _ “ Niêm Hoa chỉ! ”
Niêm Hoa chỉ!?! Ngón cái và ngón giữa chụm lại, Phá ma hoà thượng làm ra cái tư thế trông tựa như phật bà cầm cành hoa, thế rồi…Bụp!…Ngón tay khẽ búng nhẹ, một ngọn chỉ phong ôn nhu cùng cực lặng lẽ lướt đi…
Bép!…Bép!…Bép!…Cũng xông qua những mà nước mà hướng về phía địch thủ, thế nhưng khác với Đại Lực Kim Cang chỉ, Niêm Hoa chỉ kình lại không hề phá tan những màn sóng ấy. Chỉ lặng lẽ xuyên qua, cái thứ chỉ phong ấy xem ra thật khó mà phát hiện giữa muôn trùng những con sóng đang hỗn loạn xô bờ này!
Từ phía xa cũng ngó thấy cái bàn tay trong tư thế kì cục của hoà thượng là đang nhắm về phía mình, thế nhưng…Lại chẳng thể nhận thấy bất cứ một chiêu thức nào đang đánh tới, Phiêu Nhi hoang mang nghĩ thầm:
< Rõ ràng là có đánh đến nhưng lại không thấy có gì khác lạ hết, có lẽ nào…Ảo Ảnh Bế Huyệt Kiếm, phải chăng cách đánh của hoà thượng lần này cũng giống như anh ta vậy!?! > _ Nghĩ là thế rồi chẳng thể không lo lắng. Lo lắng nhưng lại chẳng biết phải đón đỡ ra sao, Phiêu Nhi cũng chỉ còn biết cố vận nội công mà chịu trận!
Keng!…Cảm thấy như có một ngọn kình phong âm nhu cùng cực đánh tới ngay giữa trán, nhưng giống như đánh phải một thanh đao bá tuyệt cứng rắn phi thường vậy, ngọn chỉ kình như cũng chỉ còn cách dội ra để rồi…Chỉ khẽ ngửa đầu ra đành sau đôi chút, Phiêu Nhi nhẹ nhàng xoa trán mà lẩm bẩm rằng…
_ “ Cũng khá đau đấy! ”
Mắt thấy chỉ kình Niêm Hoa của mình đã đánh tới ngay trán của kẻ địch, Phá ma hoà thượng còn đang chắc mẩm lần này gã áo đen bịt mặt dù không bất tỉnh nhân sự thì chí ít cũng phải bị thương không nhẹ, ấy thế mà…Liên tục dồn ép đối phương và buộc hắn phải lao vào kiếm trận Phụng Hoàng, và dù cho cuối cùng vẫn thua một cách thê thảm thế nhưng Phương Thuỳ, cô nàng ít ra cũng đã có được chút uy phong ban đầu. Còn như Phan Minh Hùng, anh chàng tuy rất nhanh chóng nhận thua, thế nhưng bởi một chiêu bất phân thắng bại, Mục cước thần hình như vẫn có thể ung dung, ấy thế mà…Ngay từ đầu đã bị đối phương dồn ép, còn các chiêu thức mà mình đánh ra, tất cả đều như bị kẻ bịt mặt dễ dàng hoá giải. Gần như chẳng cần phải động chân, động tay, Phá ma hòa thượng lần đã thực sự…
Sợ? Quả thực cũng có sợ, thế nhưng…Chẳng hiểu vì sao nhưng quả thực là đặc biệt có hứng thú với chỉ pháp, võ tăng hàng đầu của chùa Thiên Mụ thật đã bỏ không ít công lao để đi khắp võ lâm và đã học hỏi được không ít những môn chỉ pháp thượng thừa, thế nên…Mới hai lần thất bại, có xá là gì!
< Niêm Hoa chỉ tuy âm nhu phi thường nhưng lại không đủ mạnh bạo, không đủ để làm hắn bị thương, nếu vậy thì…> _ Phá ma hoà thượng thầm suy tính, anh chàng lại một lần nữa hét lên _ “ Vô Tướng Kiếp chỉ! ”
Vô Tướng Kiếp Chỉ!?! Lúc này đây khi dư thế của Thiên Đao đã đi qua, mặt nước đã trở lại vẻ bình yên vốn có, sự tĩnh lặng đã trở về với khúc sông vắng, Phiêu Nhi rõ ràng đã nghe được cái tiếng hét ‘Vô Tướng Kiếp chỉ’ ấy, thế nhưng…Không hề nhìn thấy tay của hoà thượng cất lên, cũng không hề nhận thấy cái thứ kình phong đang ập tới, Phiêu Nhi lại một lần nữa rơi vào cái tình trạng hoang mang!
_ “ Vô Tướng Kiếp chỉ à!?! ” _ Lâm Hoàng bật cười _ “ Cái anh chàng Phá ma hoà thượng này, anh ta quả thật biết rất nhiều những môn chỉ pháp thượng thừa, ấy thế nhưng…Biết thì nhiều nhưng chẳng có môn nào luyện được đến tận cùng cả, chỉ pháp của anh ta chẳng qua cũng chỉ có thể tạm coi là vô hình, chưa được tới mức vô tướng đâu! ”
< Bây giờ không biết chỉ pháp của anh ta từ góc nào đánh tới, mình tuy cũng có thể làm giống như ban nãy, cố vận công mà chịu thêm một chỉ nữa, thế nhưng…Hai lần liền đứng im chịu trận, như vậy thật quá mất mặt mà! > _ Nghĩ là thế, Phiêu Nhi như đã hạ được quyết tâm…
Dòng chân khí đột ngột ngừng lại một nhịp, cả thân hình Phiêu Nhi như cũng đột nhiên chìm xuống mặt nước một vài phân, thế rồi…Một dòng đao khí lặng lẽ tràn ra, một bàn chân mạnh mẽ tung lên như muốn hất cả dòng sông về phía kẻ địch để rồi…Ào!…Cả dòng sông trước mặt Phiêu Nhi như bỗng dâng cao thêm mấy mét!
Sức nước của cả dòng sông như bỗng chốc cùng xô tới, trước uy thế của thanh thuỷ đao khổng lồ ấy, cái gọi là Vô Tướng Kiếp chỉ dù bất kể là vô hình hay vô tướng thì e rằng cũng đã…Chẳng cách nào chống trả nổi cái sức mạnh của con nước dữ, thân hình của Phá ma hoà thượng tựa như một con đò nhỏ chòng chành giữa đại dương để rồi…Chỉ kịp ‘hự’ lên một tiếng trước khi bị nhấn chìm bởi dòng sông đao khí, cái ‘con đò’ hoà thượng ấy chẳng biết bằng cách nào lại dạt được vào bờ!
Lặng lẽ nhìn Việt nữ kiếm và Mục cước thần đang mải xem xét thương thế của Phá ma hoà thượng mà vẫn chẳng quên cái nụ cười cố hữu, Tiếu diêm vương chỉ nhẹ nhàng cúi xuống chạm nhẹ vào bàn tay ướt đẫm của hoà thượng một cái mà nói:
_ “ Đổi người! ”
Thật chẳng biết nên cười hay nên mếu trước cái cách mà cô trợ lý của mình đã dùng để ‘phá giải’ Vô Tướng Kiếp chỉ, Lâm Hoàng cũng chỉ đành thở dài mà tự an ủi rằng _ < Thôi vậy, đằng nào thì ở chiêu thứ hai cô ta cũng đã kết thúc được trận đấu, đúng như mình dự đoán! > _ << Này, anh chàng hoà thượng đó có bị thương tích gì nặng nề không vậy, tôi thật không ngờ cô ta lại ‘nhìn’ vô tướng kiếp chỉ bằng cách đó nên đã không kịp ra tay đỡ hộ anh ta một phần đao thế! >>
<< Không sao đâu! >> _ Mục cước thần trả lời, sau một hồi cẩn thận kiểm tra thương thế của anh bạn trọc đầu _ << Chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là ổn thôi, tôi thật không ngờ cô trợ lý của anh lại mạnh khủng khiếp như vậy, lúc dùng Thiên Tâm thần nhãn thăm do tôi tuy cũng biết là cô ta mạnh rồi nhưng…Cũng may là lúc đó tôi nhận thua sớm! >>
Chỉ khẽ cười chứ không hề trả lời đáp lại, ánh mắt của Lâm Hoàng trong chốc lát lại đã chằm chằm hướng về cái kẻ đang đứng đối diện với Phiêu Nhi trên mặt sông-Tiếu diêm vương Thái Hoàng Sơn.
<< Nghe nói gã Tiếu diêm vương này mới vừa bế quan tu luyện để nâng cao uy lực của Diêm Vương chưởng phải không? >> _ Lâm Hoàng hỏi.
<< Tôi cũng có nghe nói, nhưng đừng lo, dù sao sức hắn cũng không thắng nổi cô trợ lý của anh đâu! >> _ Cũng liếc mắt nhìn ra phía dòng sông, Mục cước thần đáp lời.
Nghe, nhưng lại như chẳng để mấy lời trấn an của Mục cước thần lọt được vào đầu, Lâm Hoàng lại chỉ đăm chiêu ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:
<< Về võ công của hắn thì tôi không lo, hắn có luyện thêm vài năm nữa e cũng khó mà đấu nổi Phiêu Nhi, thế nhưng…Tôi chỉ sợ cô nàng không đủ kinh nghiệm để ứng phó với các thủ đoạn hèn hạ của hắn ta! >> _ Phải, dù vốn cũng chẳng phải là thiện nam tín nữ và cũng rất quen dùng các thủ đoạn giành thắng, ấy thế mà…Cái người mà Lâm Hoàng vẫn có thể mạnh mồm chê là hèn hạ ấy, thật chẳng biết hắn ta rốt cuộc là hạng người gì nữa!?!
<< Nói cũng phải, cái tên ‘tiếu lý tàng đao’ này, hắn đúng thật là hạng người có thể vì chiến thắng mà làm ra rất nhiều truyện! >> _ Mục cước thần như cũng rất tán đồng với nhận định của Lâm Hoàng, chẳng thế mà anh chàng cũng đang ‘nhìn’ hai cái người ở bên ngoài kia bằng cái vẻ mặt như vô cùng lo lắng _ << Có lẽ anh nên chú ý một chút để có thể tiếp cứu cô ta kịp thời, chính vì chẳng bao giờ tha cho kẻ địch mà hắn ta mới có cái ngoại hiệu Tiếu diêm vương đấy! >>
Im lặng không nói gì, thế nhưng…Đương nhiên phải quan tâm tới cô trợ lý của mình còn hơn là cái anh chàng mục cước thần kia, Lâm Hoàng chẳng biết đã tập trung theo dõi trận đấu từ lúc nào…
_ “ Tiếu diêm vương Thái Hoàng Sơn, tại hạ hiện xếp thứ chín mươi mốt trên Thiên Hạ Anh Hùng bảng! ” _ Cũng giống như mấy người bọn Mục cước thần khi nãy, Tiếu diêm vương cũng lịch sự chắp tay làm lễ ra mắt _ “ Xin được chỉ giáo! ”
Cũng đã khá quen thuộc với màn chào hỏi rườm rà này, Phiêu Nhi vốn cũng đang định đáp lễ thì…
< Tự xét khả năng của mình cũng chỉ tầm như Phá Ma, ấy thế mà hắn lại có thể dễ dàng ép sân hoà thượng như vậy, có lẽ mình cứ nên tranh thủ lúc mới đầu này mà ra tay trước, bất ngờ xuất kì chiêu thì may ra còn có thể thủ thắng được! > _ Thái Hoàng Sơn tự nghĩ, anh chàng vội nói _ “ Tiền chủ hậu khách, tại hạ xin phép được ra tay trước! ” _ Nói, mà trên môi vẫn như chẳng quên một nụ cười và…Như cùng một lúc với nụ cười ấy, cái bàn chân dù không hề vận kình để khiến cho đối phương không hề lưu tâm phòng bị như đã chờ sẵn bên dưới mặt nước kia cũng vội vã hất lên…Ào!…Một chùm những tia nước bất ngờ lao thẳng tới mặt Phiêu Nhi.
Một phản xạ hoàn toàn tự nhiên của cơ thể, Phiêu Nhi vội vã đưa tay lên che mặt vừa nhắm tịt mắt lại và…Bụp!…Cái chùm nước ướt nhèm ấy ào tới, và ngay khi cô nàng còn chưa kịp đưa tay vuốt mặt thì…Một luồng chưởng khí âm hàn cũng đã nhanh chóng ùa tới!
<< Chết tiệt! Ai ngờ hắn lại giở trò ngay từ đầu thế này, mình…Có lẽ không kịp rồi…>> _ Nhận thấy cái luồng chưởng phong âm nhu vô hạn của Tiếu diêm vương đang từ từ chụp tới, tận mắt chứng kiến cô trợ lý của mình trong tình thế hiểm nguy, Lâm Hoàng thật…Suýt chút nữa từ trên cây mà ngã xuống!
<< Không! Không kịp rồi, anh cũng biết tôi bị mù mà, đợi xác định xong vị trí của luồng chưởng âm nhu kín đáo đó thì cũng đã…Không kịp nữa rồi! >> _ Phan Minh Hùng cũng kêu lên, anh chàng tựa như cũng đang rất lo lắng cho số phận của Phiêu Nhi. Cũng phải thôi, dám đả thương người của Finder Company bằng cái cách hèn hạ như vậy, anh chàng thật chẳng dám nghĩ liệu Thái Hoàng Sơn và thậm chí là cao thủ võ lâm trên khắp đất Huế này rồi sẽ phải gặp rắc rối đến mức nào. Finder Company, một trong ba tổ chức mà người võ lâm đều bảo nhau…Chớ nên dây vào!
Không cách nào tiếp cứu, Lâm Hoàng giờ đây cũng chỉ còn cách cầu nguyện cho Phiêu Nhi có thể an toàn thoát khỏi cái chiêu tập kích hèn hạ này, bởi lẽ, dựa vào khả năng của cô nàng hiện nay thì chỉ cần giữ được bĩnh tĩnh thì dẫu là cái luồng chưởng phong âm hàn dù chẳng thể nhìn thấy bằng mắt, chẳng thể nghe thấy bằng tai ấy, cô nàng chắc chắn vẫn có thể dễ dàng cảm nhận được. Ấy thế nhưng…
<< Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào! >> _ Lâm Hoàng vẫn nói, dù vẫn biết chắc rằng cái làn sóng siêu âm ấy khi truyền được tới tai cô trợ lý của mình thì cũng chính là lúc mà mọi truyện…Đã xong!
Vừa vội vàng đưa tay vuốt nhẹ mấy giọt nước còn đọng lại nơi mắt, Phiêu Nhi dù chẳng thể nhìn thấy gì, thế nhưng…
< Ghét thật, chân tay gì mà vô ý vô tứ, tự dưng lại hất một đống nước vào mặt người ta, thật không đẹp mắt chút nào! > _ Phiêu Nhi lẩm bẩm, vừa đang định phen này sẽ phải mắng cho đối thủ mấy câu, thế nhưng…Chợt cảm thấy cái mặt đang ướt sũng những nước của mình đột nhiên man mát, cô nàng như chẳng thể không giật mình hoảng hốt _ < Âm hàn chưởng khí!?! Chẳng lẽ cái đống nước hất vào mặt mình khi nãy lại không phải là vì sơ ý? Chẳng lẽ hắn ta lại hèn hạ tới mức ấy hay sao!?! > _ Phải, nếu đem so với cái tay Tiếu diêm vương này thì hoá ra cái anh chàng giám đốc ma quỷ của cô lại cũng vẫn còn tử tế chán, thế nên…Bừng bừng nổi giận, cái thứ đao khí đang trào ra từ cơ thể của cô nàng trong phút chốc lại như đã trở nên bỏng rát, tựa như những dòng dung nham đang ào ào cuộn chảy vậy.
Bình tĩnh, phải bình tĩnh để cố cảm nhận phương vị của luồng chưởng phong âm hàn lén lút, Phiêu Nhi tuy cũng biết mình thật nên làm như vậy, thế nhưng…Vốn luôn căm thù những kẻ giở thủ đoạn trong khi quyết đấu, cô nàng thật chẳng cách nào mà có thể nén lại cái cơn giận hừng hừng bỏng rát đã chuẩn bị phun trào…
Đao khí toả ra hừng hực bỏng rát như núi lửa sôi trào, Phiêu Nhi dù chẳng hề bình tĩnh, chẳng hề nhận đúng vị trí của kẻ địch, thế nhưng…Cái cơn giận, cái biển dung nham sắc bén bá đạo, giận dữ điên cuồng ấy, thứ sức mạnh mà nó mang theo thâth như vẫn có thể thiêu cháy hết cả một vùng không gian rộng lớn xung quanh!
Nhận thấy, đương nhiên là phải nhận thấy thứ đao khí nóng nảy phi thường, sắc bén điên cuồng đang xô ra, Tiếu Diêm Vương như cũng biết rằng đại thế đã mất, nếu còn cố tiếp tục đánh tới nữa thì tuy vẫn có thể đánh thương cái gã bịt mặt kia thế nhưng…Bản thân e rằng cũng sẽ bị nhấn chìm cái biển đao khí bỏng rát ấy, thế nên Tiếu Diêm Vương, hắn như cũng chỉ còn cách rút tay lùi lại và…Dù trên môi vẫn còn nở ra cái nụ cười cố hữu ấy, thế nhưng…Cái sự kinh hoàng trong suy nghĩ là một điều thật khó để có thể tránh khỏi:
< Có khi lại âm hàn buốt lạnh như băng như đá, có khi lại cuồng nhiệt mạnh mẽ như đại dương dậy sóng, và đến bây giờ lại là hừng hực bỏng rát như núi lửa phun trào, rốt cuộc thì võ công của hắn là thứ võ công gì, tại sao đao khí mà hắn đánh ra lại có thể muôn hình muôn vẻ đến như vậy chứ!?! > _ Thái Hoàng Sơn tự nghĩ, nét hoang mang như chẳng thể che đậy bởi nụ cười. Nhưng cũng phải thôi, bởi lẽ võ công thiên hạ tuy có nhiều môn lắm phái, nhiều ngành lắm lối, thế nhưng…Là âm nhu kín đáo, là âm hàn lạnh lẽo, là cuồng nhiệt sục sôi hay hừng hực bỏng rát, võ công của mỗi người thường chỉ đi theo một đường hướng nhất định mà thôi, ấy thế mà thứ đao khí của cái kẻ bịt mặt này lại đã…
Chẳng trách nụ cười của Tiếu diêm vương lại có vẻ kém tươi đến như vậy!
<< Đao…Là cảnh giới của Đao Ý! >> _ Mục cước thần lại lên tiếng, và căn cứ vào cái vẻ mặt như chẳng thể giấu nổi sự kinh ngạc kia thì có vẻ như anh chàng ngày càng bất ngờ về cái cô trợ lý giám đốc mới của Finder Company này. Cái quyết định sớm nhận thua khi nãy lại như ngày càng trở nên sáng suốt hơn _ << Lúc thì buốt giá thấu xương, lúc thì mạnh mẽ bá đạo, lúc thì cuồng nhiệt sôi trào, lúc thì hừng hực bỏng rát…Có thể theo tâm trạng, theo ý nghĩ của bản thân mà biến đổi được như vậy, đó chỉ có thể cảnh giới Ý trong võ thuật mà thôi! >>
Đao Ý!?! Cảnh giới Ý trong võ thuật!?! Phải, võ thuật tuy được chia làm nhiều ban ngành, lắm đường lối, thế nhưng tất cả mọi võ thuật trên đời tựu chung lại thì đều có thể được chia thành các cảnh giới gồm: Pháp, Khí, Thể, Ý và cuối cùng là Thiên. Lấy ví dụ về kiếm thuật, ta cũng có thể chia kiếm thuật ra làm các cảnh giới như: Kiếm Pháp: phương pháp sử dụng kiếm; Kiếm Khí: cách đánh tuy không dùng đến kiếm nhưng vẫn có thể làm ra cái khí chất của kiếm; Kiếm Thể: mọi bộ phận trên cơ thể đều có thể phát ra kiếm khí và sử dụng được giống như kiếm; Kiếm Ý: có thể biến ý nghĩ thành kiếm khí, dùng ý nghĩ để sử dụng kiếm; và còn Thiên Kiếm-đó chính là cảnh giới tối cao của võ thuật và khi đạt đến cảnh giới này, người ta có thể biến cả thiên địa vạn vật thành kiếm, dùng kiếm khí của đất trời để tấn công kẻ địch. Tương tự như vậy, với đao thuật thì ta cũng sẽ có các cảnh giới như Đao Pháp, Đao Khí, Đao Thể, Đao Ý và Thiên Đao. Và với mọi môn võ thuật khác cũng vậy, các cảnh giới vẫn có thể được chia ra làm Pháp, Khí, Thể, Ý và Thiên…
Vậy thì cảnh giới về Ý trong võ thuật, đó là cảnh giới chỉ kém cảnh giới tối cao là Thiên có một tầng, và ở cảnh giới này, con người ta đã có thể được coi là cao thủ thuộc hàng siêu tuyệt và…Những thứ hạng với một chữ số trên Thiên Hạ Anh Hùng bảng, chỉ có nó mới thích hợp với những cao thủ đã đạt tới cảnh giới Ý của võ thuật!
<< Không! Còn chưa tới mức đó đâu, cô ta bây giờ chỉ ở mức đỉnh cao của cảnh giới Khí và đã chớm sang cảnh giới của Thể. Còn như thoắt nóng thoắt lạnh chỉ là vì cô ta tính cách đơn thuần, vui buồn đều ra mặt, thế thôi. Còn như nếu thật đã đạt cảnh giới Ý, nó sẽ không chỉ đơn giản chỉ là chiêu thức sẽ theo tùy ý niệm mà thay đổi tính chất thôi đâu!…Có lẽ anh cũng đã biết cái giá mà tôi phải trả để đạt được tới cảnh giới của Ý là đắt đến nhường nào rồi! >> _ Lâm Hoàng nói, dù giọng điệu như chẳng có gì nhưng qua ánh mắt thì có lẽ anh chàng như vẫn còn đang mải nhớ lại cái mà mình đã phải bỏ ra để đổi lại sự đột phá Kiếm Ý cảnh giới-một câu truyện hình như có vẻ…Thật buồn _ << Còn như cảnh giới Thiên, không biết suốt ba mươi năm qua cái lão già Kiếm Thánh đó đã đạt tới nổi hay chưa, nghe đâu trước khi mất tích lão đã đạt tới cảnh giới Kiếm Ý và.…Nhưng thôi, Phiêu Nhi, suất sắc lắm! >> _ Anh chàng đột nhiên nói, sự dao động về sóng của âm thanh ở mấy câu cuối cùng lại được chân khí đẩy lan về phía của Phiêu Nhi.
Lời khen của cái người mà thường ngày vẫn chê bai võ công của mình, cái lời khen ấy thật còn có giá trị hơn chán vạn lần sự tán thưởng của hàng vạn vạn những người khác, ấy thế nên…Dù đáp lại bằng cái giọng như vẫn còn hờn dỗi, thế nhưng cái nụ cười tươi rói ấy, nó như vẫn chẳng thể không nở ra đằng sau lớp cái vải bịt mặt ấy _ << Sao không ngủ nữa đi, sao không chờ xem một trăm ngàn đô có tự mọc chân chạy vào giấc mơ hay không!?! >>
<< Làm gì mà nóng thế, chẳng qua tôi chỉ không muốn cô biết sự có mặt của mình mà thôi, như vậy chẳng phải tinh thần cô sẽ được thoải mái hơn hay sao. Mới nữa, nếu có ai đó nhận ra tôi, nhận ra cô là nhân viên của Finder Company thì…E rằng trận hôm nay dù cô có muốn cũng chẳng ai dám đánh mà thôi, bởi lẽ Finder Company của chúng ta, đó là một trong ba tổ chức mà người võ lâm luôn bảo nhau rằng: Chớ nên dây vào! >> _ Lâm Hoàng đáp, và dù biết rằng cô trợ lý của mình chẳng cách nào nhìn thấy thế nhưng anh chàng, chẳng hiểu sao anh chàng vẫn cứ cố nặn ra một nụ cười cầu hoà _ << Còn tôi, có lẽ cô không nhận ra nhưng tôi có mặt ở chỗ này chỉ chậm hơn cô chừng ba mươi giây mà thôi! >>
< Nói cũng phải, mấy cái người này ở trên Thiên Hạ Anh Hùng bảng nhiều lắm mới là hạng tám mấy, chín muơi, thế nên nếu bây giờ họ biết rằng ngay phía sau mình là một cao thủ xếp thứ bảy thì…Cũng dám họ sẽ chạy mất dép lắm! > _ Ngẫm nghĩ một hồi rồi như cảm thấy chàng giám đốc đáng ghét của mình nói cũng không hẳn là không có lý, thế nên…Giọng nói như cũng đã phần ôn hòa hơn ít nhiều, Phiêu Nhi nói _ << Thôi, có truyện gì thể để về nhà từ từ nói, còn bây giờ để đấy tôi xử lý cái tên đánh lén đê tiện này cái đã! >>
<< Thế cũng được, nhưng mà…Chớ có nặng tay quá đấy, đừng quên cao thủ áo đen giấu mặt là cô vẫn đang bị sở Cảnh Sát Võ Lâm truy nã đấy. Sở Cảnh Sát Võ Lâm, đó cũng là một trong những tổ chức mà người trong võ lâm đều rỉ tai nhau rằng: Chớ có mà dây vào đấy! >> _ Lâm Hoàng dặn.
Nghe nhắc đến truyện truy nã, Phiêu Nhi dù lửa giận đang bốc cao là thế mà cũng như đành phải hạ nhiệt bất ngờ, thế nhưng là người vốn luôn căm ghét những kẻ mà luôn sử dụng thủ đoạn khi so tài mà làm xấu đi cái ý nghĩa chân chính của võ thuật như thế này, cô nàng như vẫn chẳng thể không gằn giọng khi nói truyện:
_ “ Sao hả? Còn trò gì nữa không!?! ”
Sợ hãi? Đương nhiên là có, thế nhưng là một kẻ đã nổi tiếng với cái danh hiệu Tiếu diêm vương, Thái Hoàng Sơn vẫn có thể mỉm cười rất vui vẻ mà rằng:
_ “ Đương nhiên là còn, chỉ sợ là các hạ không dám đón đỡ mà thôi! ”
Phải, chính là như vậy, là một kẻ đã lịch duyệt truyện võ lâm, Thái Hoàng Sơn đương nhiên biết rất rõ rằng chỉ cần cái gã bịt mặt kia đánh ra một chiêu thôi thì với khả năng của mình hiện nay, hắn thật khó mà chống nổi, ấy thế nhưng…Chỉ bằng cái câu nói này thôi, là một kẻ đang gần như nắm chắc thắng lợi, Thái Hoàng Sơn tin rằng gã bịt mặt sẽ chẳng ngại gì mà không để hắn chủ động tấn công thêm một chiêu nữa và…Cũng chỉ cần như vậy là đủ rồi!
_ “ Có gì mà không dám chứ, các hạ cứ ra tay! ” _ Phiêu Nhi nói, bằng cái vẻ mặt ngạc nhiên thấy rõ của mình, cô nàng tựa như đang tự nhủ rằng: ‘Hừ, chỉ cần ta cảnh giác đôi chút là được, để xem ngươi có bản lĩnh gì mà lớn lối như vậy!?!’ Cái phản ứng của cô nàng thật hoàn toàn đúng với dự đoán của Tiếu diêm vương!
Nhận thấy đối thủ đã dính bẫy, Thái Hoàng Sơn đương nhiên mừng rỡ còn hơn bắt được vàng, thế nên…Như sợ nếu kéo dài thêm chút nữa thì đối phương sẽ đổi ý vậy, hắn vội vàng tung mình nhảy tới…
_ “ Hãy xem Diêm Vương chưởng của ta đây! ” _ Vừa nhanh chóng đẩy tới đối thủ một luồng chưởng phong âm hàn nhu dịu, Tiếu diêm vương hét lớn, trên môi dù vẫn nở một nụ cười thế nhưng trên cái gương mặt đó, nó như bỗng toát ra một vẻ nanh ác thật đáng sợ.
Lại thêm một luồng chưởng âm hàn nhu dịu nữa ập tới, nhưng lần này chẳng cần nhờ tới cái cơ thể ướt nước để cảm nhận hàn khí rồi mà phát hiện ra sự tồn tại của chưởng phong, lần này đây, một khi đã ở trong tư thế hoàn toàn chủ động, Phiêu Nhi như vẫn có thể nhẹ nở một nụ cười _ < Vẫn chỉ là thứ chưởng phong âm nhu dịu dàng đó, bộ hắn tưởng cái câu dĩ nhu khắc cương là lúc nào cũng đúng chắc. Để lần này bản cô nương cho ngươi thấy thế nào là dĩ cương khắc nhu cho biết! > _ Nghĩ là vậy, cái dòng đao khí lúc này lại đã như thác ghềnh trút nước ào ào không ngớt lại đã lặng lẽ xô ra xâm chiếm không gian, để rồi…
Cảm thấy buồng phổi bỗng nhiên bỏng rát tựa như vừa hít phải một luồng lửa nào đó, dòng chân khí trong cơ thể như bất chợt tắc nghẽn lại, thứ đao khí đang ào ào trào ra không ngớt đột nhiên như tan mất trong không gian, Phiêu Nhi…Chẳng hiểu vì lẽ gì mà lại đã quỳ gục xuống mặt nước, hai tay giữ chặt lấy cổ họng, cô nàng trông như đang vô cùng đau đớn vậy!
_ “ Ha! Ha! Ha!…” _ Bất ngờ buông một tràng cười thật dài, Thái Hoàng Sơn tựa như đang vô cùng đắc ý _ “ Cảm thấy thế nào hả, có phải là rất khó chịu phải không!?! Diêm Vương Độc Phong chưởng, đó chính là kết quả suốt mấy tháng tu luyện của ta đó. Một thứ chưởng kình âm độc đúng nghĩa đen! ” _ Vừa nói, cái nụ cười mà bình thường trông như rất thân thiện kia lại như bỗng ánh lên một niềm vui sướng thật độc ác. Luồng chưởng âm hàn đoạt mạng vẫn cứ thế nhắm thẳng xuống đầu của cái con người trông như đã không còn sức chống cự bên dưới…
< Hèn hạ! Thật hết sức hèn hạ mà! > _ Lâm Hoàng nghĩ. Phải! Dù chính bản thân cũng đã từng dùng một thủ đoạn tương tự để ép cô trợ lý của mình vào tình trạng vô phương chống đỡ, thế nhưng…Chỉ đơn giản là vì muốn ngăn không cho cô nàng tiếp tục phá phách trong văn phòng của mình và hoàn toàn không hề có ý thừa cơ làm hại đối phương, anh chàng như vẫn thật tự tin khi mắng nhiếc cái gã Tiếu Diêm Vương lần này.
Bất ngờ, thật sự là cũng hoàn toàn bất ngờ bởi cái cách thả chất độc trong chưởng khí vào không gian để đối phương hít phải rất mới mẻ của Tiếu diêm vương lần này, thế nhưng do đã chú tâm phòng bị từ trước, Lâm Hoàng lần này lại đã có thể chắc chắn rằng sẽ kịp can thiệp mà cứu lấy cái cô trợ lý ngày càng trở nên ‘đáng tiền’ của mình, thế nhưng…Bất chợt lại phát hiện ra một điều như thật vô cùng tuyệt diệu, anh chàng chẳng thể không chững lại một chút để rồi…