FINDER COMPANY
< Công ty Dịch vụ Võ Lâm >
Thể loại : Kiếm hiệp hiện đại
Tác giả: link_mym
Nguồn : Tàng Thư Viện
Chương 3
Chương 3: Kiếm huyết rửa kiếm hồn (phần 1 )
Chương 3: Kiếm huyết rửa kiếm hồn
Địa điểm: Đã lại quay về Hà Nội: bãi đất nổi giữa dòng sông đỏ quạch
Thời gian: Ba ngày sau khi từ Huế trở về: một đêm gió mát trăng thanh
Sông Hồng, một con sông cũng có thể coi là lớn nhất nhì Việt Nam, chẳng thế mà nó lại có thể khiến cả một vùng đồng bằng châu thổ, một vùng văn minh lúa nước cũng phải mang theo cái tên của nó. Phải, sông Hồng, nó đích thực cũng có thể coi là nguồn cội của đất nước Việt Nam ngày hôm nay, và cũng chính vì lẽ đó, hẹn cái ông lão khách hàng của mình tới nơi đây nhận kiếm, Nguyễn Lâm Hoàng như cũng có cái lý của riêng mình.
Sông Hồng, một khúc của dòng sông này, đoạn chảy qua nội thành Hà Nội, con sông đỏ nặng phù sa này bỗng dưng lại được chia làm hai phần bởi một dải đất cũng không phải là nhỏ nổi lên ngay giữa dòng và kéo dọc theo suốt một đoạn chiều dài của dòng sông. Cái bãi đất nổi ngay giữa sông Hồng này, nghe nói trước đây cũng từng có xóm, có làng gì đó. Hình như tên là Trung Hà thì phải. Đúng vậy, làng Trung Hà, một ngôi làng nằm trên một dài đất nổi ngay giữa một dòng sông, cái tên này nghe ra thì cũng có thể coi là thật nhiều ý nghĩa, thế nhưng…Mỗi năm một bận không kém cũng chẳng hơn, cứ vào đến mùa lũ là y như rằng cái bãi đất nổi này lại phải chịu cảnh nằm bên dưới cái mặt nước đỏ quạch kia, và tuy rằng sau mỗi lần chìm nghỉm như vậy là cái mảnh đất này lại càng thêm màu mỡ bởi một lượng phù sa cũng không thể coi là nhỏ mà vị thần mang tên Thuỷ Tinh đã để lại coi như ‘bồi thường chiến phí’, ấy thế nhưng…Không an cư thì làm sao mà có thể lạc nghiệp cho nổi, thế nên mặc cho cái mảnh đất ấy mỗi năm một thêm màu mỡ, người dân có lẽ cũng vì đã chán cái cảnh mỗi năm lại phải chạy loạn một lần ấy mà bỏ đi ngày một nhiều khiến cho làng xóm cũng ngày một trở nên tiêu điều xơ xác. Và hậu quả là cho đến ngày hôm nay, dù cho cái tên Trung Hà đó vẫn còn, thế nhưng…Cái tên của một con đường ven sông, nó như cũng chỉ có thể gợi lại chút kỷ niệm của một thời quá vãng-chút kỷ niệm về một ngôi làng đã không còn tồn tại. Đúng vậy, một ngôi làng đã không còn tồn tại, chẳng thế mà đang lúc đêm khuya thanh vắng thế này, ngay trên nền đất của một ngôi làng đã từng trù phú ấy, cái gã trai trong chiếc áo sơmi trắng như nổi bật giữa màn đếm ấy mới có thể ngồi đây mà thở ngắn than dài:
_ “ Thật ghét quá, định bắt người ta chờ đến bao giờ đây, buồn ngủ chết đi được rồi đây này! ” _ Gã trai nọ gào lên, gào lên thật to như chẳng hề sợ rằng có ai đó sẽ xông ra mà đập cho hắn một trận vì tội dám phá giấc ngủ của họ vậy.
Có vẻ như cũng khá bực mình vì sự chờ đợi kéo dài, nhưng không rên rỉ rầm rĩ như gã trai phía bên kia, cái cô gái bên này chỉ nhẹ nhàng đưa tay mà thắt chặt hơn cái càvạt trắng đen của mình như sợ những cơn gió sông lạnh lẽo vô tình kia sẽ lùa vào cổ họng, cô nàng lẩm bẩm _ “ Chẳng phải lúc nãy còn hào hứng lắm sao, còn bảo một trăm ngàn đô la sắp sửa vào túi cơ mà? Thế mà mới có một lúc đã…”
_ “ Lâm Hoàng này, chẳng lẽ anh thực sự muốn giao ra Hào Khí Đông A hay sao? ” _ Vừa nói, vừa nhìn lại cái thanh kiếm gỉ sét dù đã được bọc trong mấy lần vải mà vẫn còn gây ra cái cảm giác ghê tay, Phiêu Nhi lên tiếng chất vấn _ “ Tôi tuy nhìn không ra chỗ hay của thanh kiếm gỉ này, thế nhưng…”
_ “ Còn nhưng với chả nhị nỗi gì, nếu không giao kiếm thì làm sao tôi có thể nhét túi 100.000 USD cho nổi chứ!?! ” _ Vừa nói, vừa vuốt lại cái mái tóc như dính chặt vào mặt do bị gió sông vùi dập, cái anh chàng được gọi tên Lâm Hoàng ấy bình thản nói _ “ Còn như việc cái thanh sắt gỉ ấy có chỗ nào hay ho hay không thì tôi thực sự là…Cũng chẳng quan tâm lắm! ”
Dư biết chàng giám đốc của mình sẽ đưa ra cái câu trả lời như vậy, thế nên như chẳng lấy thế làm bực mình, cái cô gái mà có lẽ ai cũng có thể gọi tên ấy lại tiếp tục cái phần chính yếu trong câu truyện mà mình mới vừa gợi lên. Cô nàng nói:
_ “ Nhưng chẳng phải lúc lấy kiếm từ tay Nhật Long anh đã hứa là sẽ sớm trả lại cho anh ta hay sao? Còn lấy cả bảng hiệu của Finder Company ra mà thề nữa! ”
_ “ Thì đúng vậy! ” _ Lâm Hoàng bình thản đáp, trông anh chàng cứ như đang nói về một vấn đề vô cùng hiển nhiên vậy _ “ Tôi đã hẹn bốn người bọn Nhật Long rồi, chỉ cần nhận xong tiền là chúng ta sẽ lập tức báo cho họ biết mà xông tới hòng cướp lại thanh kiếm! ”
Cũng biết tên tuổi của chàng giám đốc này trên võ lâm cũng không phải là nhỏ nên Phiêu Nhi tin rằng anh chàng chẳng thể dám hứa bừa với bọn Nhật Long, thế nhưng bảo anh chàng sẽ hy sinh số tiền 100.000 USD ư? Đó là truyện chẳng bao giờ có thể xẩy ra, thế nên…Cũng vì đã mất ăn mất ngủ suốt bấy lâu để tự hỏi xem cái anh chàng giám đốc này rốt cuộc đã có cái kế sách vẹn toàn nào, Phiêu Nhi giờ đây như thật có cớ để nổi cáu trước cái kế sách cũng có thể coi là ‘vẹn toàn’ ấy:
_ “ Vừa đem hàng trả khách lại cũng vừa gọi người đến cướp, chẳng lẽ anh không thấy cách làm việc này có vẻ hơi ‘ma giáo’ hay sao!?! ”
Không vội trở lời ngay vào câu hỏi, Lâm Hoàng bỗng nhiên quay đầu nhìn lại cái cô trợ lý của mình bằng cái ánh mắt thật như đang nhìn vào một sinh vật ngoài hành tinh nào đó vậy. Anh chàng nói, vừa không quên kèm theo một nụ cười nhạt thếch:
_ “ Truyện, làm ăn mà, nếu không có chút ‘ma giáo’ thì làm sao có thể giàu cho nổi! Mới nữa…Giao kiếm, nhận tiền, xong đó là tôi cũng đã hết trách nhiệm rồi còn gì, đừng nói là gọi người đến cướp chứ nếu tôi có tự ra tay cướp lại luôn sau đó thì cũng đâu có ai dám nói gì. Hoàn toàn không vi phạm hợp đồng đấy nhé! ”
< Ừ thì không vi phạm hợp đồng, thế nhưng…Truyện này mà đồn ra ngoài rồi thì liệu còn có ai dám tìm đến công ty của anh nữa hay không!?! > _ Phiêu Nhi lẩm bẩm nghĩ thầm, thế nhưng…Có lẽ đã đến lúc gọi là ‘chán chả buồn nói’ đối với cái anh chàng giám đốc này mất rồi, cô nàng vẫn cứ đành là im lặng cho xong nhưng…
Vừa đúng lúc Phiêu Nhi vì chán nản mà đang muốn bỏ dở câu truyện thì Lâm Hoàng cũng vừa khe khẽ reo lên:
_ “ Đến rồi, cuối cùng thì cũng đến rồi! ”
Cũng đưa mắt theo Lâm Hoàng mà nhìn về phía mặt sông đen ngòm phía ngoài kia, Phiêu Nhi quả cũng chẳng mấy khó khăn để có thể nhận ra một vài bóng đen đang nhảy nhót trên mặt nước mà tiến lại phía hai người…
_ “ Ha!Ha!Ha!…Mới chỉ có mấy ngày mà đã có thể hồi đáp, Finder Company quả không hổ là công ty dịch vụ võ lâm hàng đầu! ” _ Dù chưa thấy người đâu nhưng chỉ bằng cái giọng nói già nua quen thuộc này thôi, Lâm Hoàng như cũng đã có thể khẳn định được rằng cái 100.000 USD của mình đã sắp mò tới nơi rồi.
Sốt ruột, nhưng vẫn đủ kiên nhẫn để nói vài câu khách sáo, Lâm Hoàng cũng đành hướng về phía mấy cái bóng đen đang ngày một tiến tới gần hơn mà chắp tay làm lễ:
_ “ Công ty dịch vụ võ lâm hàng đầu, điều này tuy cũng chẳng phải là nói quá nhưng mà…Không dám! Không dám! Cũng nhờ quý khách hàng yêu mến mà thôi! ”
Nhìn vào ba cái bóng đen một già hai trẻ mới vừa đáp xuống trước mặt, Phiêu Nhi tuy cũng có thể nhận thấy mấy vị khách quý này đúng thật đang chẳng biết nên cười hay nên mếu trước cái câu chào hỏi thật là ‘khiêm tốn’ của chàng giám đốc nhà mình, thế nhưng…Có vẻ như từng trải đã nhiều, cái ông già trông thật như gió cũng có thể thổi bay kia vẫn có thể cười cười nói nói ngay sau đó:
_ “ Nói là yêu mến thì không dám, nhưng qua việc lần này rồi, lão đây sau này nếu có việc nhất định sẽ lại tìm đến trước cửa Finder Company! ”
< Nhất định sẽ lại tìm đến trước cửa Finder Company!?! Chờ thêm lát nữa, sau khi biết được âm mưu ‘trả trước cướp sau’ của anh ta, chỉ mong lúc đó lão không tức chết đã là may lắm rồi. Còn như lại tìm đến lần nữa ư? Chắc là khó đấy! > _ Phiêu Nhi lẩm bẩm nghĩ thầm, mặc cho cái vẻ mặt bên ngoài vẫn cứ có thể thản nhiên như không. Cũng phải thôi, kể từ khi làm nhân viên của Finder Company hay cũng chính là từ khi buộc phải giáp mặt hàng ngày với cái anh chàng giám đốc đáng ghét của mình, cô nàng thật cũng bị ép phải học thành cái khả năng…Nóng lạnh buồn vui chẳng lộ ra ngoài!
Đúng vậy, chính là cái khả năng nóng lạnh không lộ ra ngoài mặt, buồn vui chẳng bận đến ai kia. Thế nên dù trong đầu ngổn ngang với đủ thứ trăn trở linh tinh thế nhưng Phiêu Nhi lại vẫn cứ có thể làm ra cái vẻ mặt rất chi là ngây thơ khi ôm theo cái thanh thép gỉ mang tên hào khí Đông A ấy mà tiến ra để cùng với Lâm Hoàng chào hỏi ông lão khách hàng…
_ “ Như đã hứa, hôm nay tôi đã đem Hào Khí Đông A tới rồi đây! ” _ Lâm Hoàng thản nhiên nói, như không hề che giấu cái việc rằng mình đã biết tỏng lai lịch của cái gọi là ‘ bảovật gia truyền’ ấy.
Quả cũng có hơi giật mình trước cách hành xử ‘thẳng thắn’ của anh chàng giám đốc nhưng lại chẳng đến nỗi phải ngớ người ra như ba người phía bên kia _ < Nghĩ đi nghĩ lại thì cứ nói thẳng ra như vậy lại hoá hay, vừa giành thế chủ động lại vừa để cho bọn họ biết rằng ta đây thật không dễ xỏ mũi chút nào! > _ Phiêu Nhi nghĩ, vừa thở dài một cái trước khi tháo bỏ tấm vải bọc bên ngoài thanh kiếm…
Quả cũng có chút giật mình một chút khi bốn chữ Hào Khí Đông A được nói ra từ miệng của Lâm Hoàng, thế nhưng có vẻ như là một kẻ giang hồ gió mưa đều đã trải, vừa khẽ liếc qua thanh thép gỉ sét trên tay Phiêu Nhi một cái vừa giơ tay ngăn lại hai tay vệ sĩ như đã sẵn sàng động thủ, ông lão nói, vừa không quên điểm thêm một nụ cười:
_ “ Vậy ra cậu đã biết cả rồi!?! Cũng phải, nếu không thì tại sao cậu lại phải hẹn lão ra tận đây và vào cái lúc này để mà lấy hàng chứ!?! Được! Đã vậy lão cũng không cần phải giấu giếm làm gì nữa, thanh kiếm mà lão nhờ cậu tìm đích thực là hào khí Đông A! ”
Cũng giống như ông lão bên kia, bên này Lâm Hoàng cũng như chẳng hề để sự căng thẳng của những người khác vào trong mắt. Cũng lại mỉm cười một cái như vô cùng vui vẻ, anh chàng nói:
_ “ Ngài chịu nhận là được rồi! Người ngay không nói truyện lòng vòng, chỉ cần ngài chịu thanh toán đủ tiền như trong hợp đồng thì…Nói thật, dù thanh kiếm này có thật là Hào Khí Đông A hay chỉ đơn thuần là một thanh sắt gỉ thì cũng vậy cả mà thôi. Tôi chẳng quan tâm! ”
Nghe được lời như cởi tấm lòng, chẳng hẹn mà cả ông lão lẫn hai tay vệ sĩ bên kia đều như thở phào một cái. Chẳng thế mà lại đã có thể cười ra một tràng như thật sảng khoái, ông lão nói, vừa phất tay ra hiệu cho cho gã vệ sĩ phía sau:
_ “ Không kể số tiền đã đặt cọc trước, trong vali này vừa may có đủ cả một trăm ngàn Mĩ Kim. Không thiếu một đồng! ” _ Đưa mắt về phía cái cặp đầy tiền đã được mở sẵn trên tay gã vệ sĩ, ông lão lại nở ra một nụ cười _ “ Mời cậu cứ tự nhiên đếm lại! ”
_ “ Không cần! ” _ Lâm Hoàng nói, vừa đưa tay lên như để ngăn lại ‘cái vali tiền’ đang được gã vệ sĩ của ông lão đưa đến trước mặt-một hành động đừng nói là ông lão kia cùng với hai gã vệ sĩ mà ngay đến Phiêu Nhi cũng vậy, cô nàng thật cũng tưởng rằng chàng giám đốc nhà mình khi nhìn thấy tiền rồi thì hai mắt nhất định sẽ sáng lên và chẳng còn suy nghĩ được gì nữa. Ấy thế mà…Lại có thể khiến tất cả mọi người phải ngạc nhiên, anh chàng nói _ “ Phiêu Nhi, đưa kiếm! ”
Tuy cũng có hơi ngạc nhiên khi thấy chàng giám đốc nhà mình thấy tiền mà lại không vội vàng vồ lấy, nhưng cũng chẳng thắc mắc nhiều, Phiêu Nhi vừa đang định theo lời anh chàng mà giao kiếm thì…Một thứ âm thanh như có như không chợt vang lên _ << Cẩn thận một chút, lũ người có quan hệ với Thiên Hạ Quần Anh hội như chúng mà lại tìm tới làm ăn với công ty chúng ta thì nhất định là có mưu đồ gì đấy. Cũng chính vì thế nên tôi mới phải hẹn chúng ra tận đây để nhận hàng, lúc giao kiếm nhớ lưu ý đề phòng một chút! >>
Nhận được lời cảnh cáo của giám đốc và dù tuy ngoài mặt vẫn cứ có thể tỏ ra bình thản như không, ấy thế nhưng trong lòng của Phiêu Nhi thì…Cô nàng như thật khó để không mắng thầm chàng giám đốc nhà mình mấy câu _ < Mình lại còn tưởng anh ta đổi tính chứ, hóa ra…Lại dám nhường cái việc nguy hiểm này cho mình! >
Bực, thì cũng có bực nhưng chẳng dại gì mà không nghe lời cảnh báo của cái kẻ đáng ghét ấy, vừa giơ cao cánh thanh kiếm gỉ ra trước mặt Phiêu Nhi vừa không ngừng đề cao cảnh giác. Chẳng thế mà những làn gió đêm vốn đã mát lành lại như bỗng càng trở nên lạnh lẽo…
Tự dưng nhận thấy đâu đó trong gió đêm như có lẫn vào mấy phần đao khí, tay vệ sĩ với cái vali đầy tiền đã mở sẵn trên tay như chẳng thể nào không sinh lòng cảnh giác. Không khí đương trường bỗng lại trở nên thập phần căng thẳng…
_ “ Mời quý khách kiểm tra kiếm! ” _ Phiêu Nhi nói, vừa cúi nhẹ cái đầu như vô cùng lễ phép, thế nhưng…Cây kiếm gỉ trên tay cô nàng, nó thật sẽ có thể biến thành đao bất cứ lúc nào.
Nhẹ nhàng đón lấy cây kiếm gỉ sét trên tay Phiêu Nhi, gã vệ sĩ bên này sau một hồi cẩn thận xem xét đã lại gật đầu ra hiệu với gã vệ sĩ bên kia và…
_ “ Nhớ kiểm tra cẩn thận đấy! ” _ Lâm Hoàng bỗng nói với sang, trước khi gã vệ sĩ nọ kịp trao vào tay Phiêu Nhi cái vali tiền của mình.
< Hừ! Nếu sợ thì tự sang mà kiểm tra, đã nhát chết rồi lại còn…> _ Nghe lời giám đốc mà kiểm tra lại số tiền trong vali, Phiêu Nhi vừa như chẳng thể không lẩm bẩm mắng thầm.
_ “ Không vấn đề gì! ” _ Cô nàng nói, sau một hồi kiểm tra thật vô cùng cẩn thận. Cũng phải thôi, nếu chẳng may mà có sơ sẩy gì thì…< Cũng dám anh ta sẽ lột da mình ra lắm! > _ Vừa nghĩ, vừa nhớ lại cái cảnh tượng lúc bốn người bọn Nhật Long bị tra tấn, Phiêu Nhi như cũng thật có lý do để rùng mình kinh hãi.
_ “ Vậy thì tốt rồi! Mọi người đều đã có được thứ mình muốn, vụ làm ăn của chúng ta tới đây coi như là đã thành công mỹ mãn! ” _ Lâm Hoàng nói, vừa đang định ra hiệu cho cô trợ lý của mình rời khỏi thì…
_ “ Hãy khoan! ” _ Cái ông lão phía bên kia chợt kêu lên, cùng với hào khí Đông A trên tay, ông lão từ từ tiến lại…
Vốn đang rất muốn biến đi cho nhanh để rồi gọi mấy người bọn Nhật Long xông đến mà cướp lại thanh kiếm, thế nhưng với tư cách là giám đốc của Finder Company, một khi thấy khách hàng của mình vẫn chưa hài lòng, Lâm Hoàng thật không cách nào mà bỏ đi cho nổi. Vội vàng xoay người trở lại, anh chàng hỏi:
_ “ Chẳng hay ngài còn chỗ nào chưa được hài lòng! ”
_ “ Không! Không có chỗ nào cả! ” _ Ông lão cười, và với bàn tay lịch sự giơ cao, ông lão nói _ “ Tôi chỉ là muốn nói lời cảm ơn quý công ty mà thôi, chúc mừng lần hợp tác thành công của chúng ta! ”
Thật cũng chẳng mấy ưa những trò bắt chân bắt tay xã giao phù phiếm này, ấy thế nhưng cũng chẳng thể nào khước từ, Lâm Hoàng cũng chỉ đành cố nở ra một nụ cười khi nắm lấy cái bàn tay gầy guộc già nua ấy, anh chàng vui vẻ nói:
_ “ Ngài đã quá khách sáo rồi, đó vốn là công việc của chúng tôi mà, ngài đâu cần phải…”
Chẳng thể không giật mình khi bất chợt nhận thấy mấy phần sát khí trong ánh mắt của ông lão đối diện, Lâm Hoàng vừa đang định tung mình lùi lại thì…Như thể đã dồn hết công lực của cả đời của mình vào đòn này vậy, cái bàn tay già nua gầy guộc đang nắm lấy tay của Lâm Hoàng lại như đã biến thành sắt thép. Một lưỡi kìm sắt đang bóp chặt lấy bàn tay của Lâm Hoàng, thề chết không buông!…
_ “ Giám đốc, cẩn thận! ” _ Bất chợt nhận ra sự khác thường, bất chợt nhận thấy ông lão mà lúc thường trông ra cũng khá hiền hoà phúc hậu kia chợt như tràn đầy sát khí, Phiêu Nhi vừa hét lớn, vừa đang định xông tới ngăn lại thì…
Khoảng cách đi tới cái trung tâm của sự việc thật xa hơn hẳn Phiêu Nhi, hai gã vệ sĩ bên này như biết được sẽ chẳng kịp lao tới mà ngăn lại cô nàng hay cũng là giúp đỡ ông chủ của mình, thế nên…
PẰNG!!!…PẰNG!!!…Hai tiếng nổ đanh gọn chợt vang lên, hai viên đạn sắt xé gió lao tới, kẹp Phiêu Nhi vào giữa!
Hai viên đạn, bấy nhiêu đó thật sự vẫn là chưa đủ để làm khó cho Phiêu Nhi, ấy thế nhưng…Hoàn toàn bất lực! Phải, một khi đã đánh bật ra hai viên đạn đang nhắm về phía mình bằng cái thứ đao khí siêu tuyệt ấy, cô nàng giờ đây như cũng chỉ còn cách đứng đó mà nhìn, nhìn cái ông lão bên ấy một tay nắm chặt lấy chàng giám đốc của mình để rồi…Từ cái bàn tay già nua gầy guộc còn lại kia, Hào Khí Đông A đang lạnh lùng chém tới…
< Khốn thật! > _ Giằng không ra cái bàn tay nhăn nheo gầy guộc bỗng lại như đã hoá thành thép nguội đang nắm chặt lấy mình ấy, Lâm Hoàng như chẳng thể không chửi thầm để rồi…Cũng chẳng đến một giây để kiếm khí có thể ngập đầy cơ thể _ “ LUIiiii!! ” _ Anh chàng quát lớn.
Bùng!…Một tiếng nổ lớn chợt vang lên, cùng theo cái tiếng quát ấy của Lâm Hoàng, thứ kiếm sắc bén lạnh lẽo mà độc ác đến phi thường đang trào ra từ cơ thể anh chàng như cũng như thi nhau mà bổ tới cái tấm thân già nua xấu số…
Bùng!…Một tiếng nổ lớn chợt vang lên, cùng theo cái tiếng quát ấy của Lâm Hoàng, cái bàn tay gầy guộc tuy đã biến thành thép nguội ấy, nó như cũng chẳng thể chịu nổi luồng kiếm khí ào ạt điên cuồng như gió như bão đang từ bàn tay Lâm Hoàng không ngừng xô ra…
Bùng!…Một tiếng nổ lớn chợt vang lên, cùng theo cái tiếng quát ấy của Lâm Hoàng, cái tấm thân già nua xấu số cùng với cái bàn tay như đã tan nát bởi thứ kiếm khí tàn khốc vô tình ấy như cũng bị đẩy bật ra sau, ấy thế nhưng…
Xoạt!!…Vẫn cố sống cố chết mà nhoài tới, Hào Khí Đông A chẳng biết bằng cách nào lại đã có thể xuyên qua cái cơn bão kiếm khí ấy, xuyên qua và nhắm thẳng tới cái con người ở phía sau cơn bão ấy. Còn cái con người phía sau cơn bão ấy, thân thể của Lâm Hoàng lúc này vốn cũng đã tràn đầy kiếm khí, vốn cũng đã trở thành một thanh bảo kiếm. Phải! Cái tấm thân máu thịt ấy, lúc này đây nó như cũng đã hoá thành một thanh bảo kiếm thật cũng đủ để khiếp phục thế gian, ấy thế mà…
Xoạt!!…Một âm thanh như xé toạc màn đêm, một dòng đỏ tươi như nhuộm đầy trong gió. Hào khí Đông A, cái thanh kiếm thật chẳng khác chi một thanh sắt đã gỉ sét bởi thời gian ấy, nó chẳng hiểu bằng cách nào lại đã có thể để lại trên cái thanh cổ kiếm vạn thế không mờ, kinh thế hãi tục kia một một vết rạn thật lớn. Một vết rạn trên thân kiếm, một vết rách nơi cánh tay của Lâm Hoàng, những vệt đỏ tươi như chẳng cách nào cầm lại……
_ “ Ông chủ! ” _ Vứt vội hai cây súng trên tay mà lao tới đỡ lấy cái thân hình già nua như đã sắp tan ra trong biển kiếm khí ấy, hai gã vệ sĩ lo lắng hỏi dồn _ “ Ông chủ, ông không sao chứ!?! ”
Trái ngược hẳn với hai gã vệ sĩ, ông lão lại như chẳng hề quan tâm tới thương thế của bản thân mình, bằng cái giọng nói thều thào đứt quãng như vô cùng khó nhọc, thứ đầu tiên mà ông lão quan tâm lại là…
_ “ Kiếm…thanh…thanh kiếm…Hào Khí…Hào Khí Đông A thế nào rồi!?! ”
Lặng im, nhưng như hiểu được tâm nguyện của chủ nhân mình, gã vệ sĩ bên trái vội vàng nhặt lên từ mặt đất Hào Khí Đông A-cái thanh kiếm gỉ sét ấy mà đưa lại trước mặt ông lão.
Hào khí Đông A đã giơ ra trước mặt, ngay khi nhìn vào cái thanh kiếm ấy chẳng hiểu vì lẽ gì mà mà cái con người như đang trong cơn hấp hối ấy, ánh mắt của ông lão lại như bừng lên mấy phần sinh khí. Cố chống tay xuống đất mà nâng cơ thể ngồi lên, cùng với sự giúp đỡ không nhỏ của hai tay vệ sĩ, bằng những ngón tay gầy guộc đang không ngừng run lên ấy, ông lão cẩn thận cầm lấy mà giơ lên trước mặt cái thanh kiếm ấy. Cái hào khí của một thời đã mất…
_ “ Máu!… Đúng…đúng là máu…” _ Ông lão nói, cái giọng nói vốn đã chẳng ra hơi lại như đang run lên trong cơn kích động. Phải, những vệt đỏ tươi còn vương lại trên thân kiếm gỉ sét đó chính là máu. Máu của Nguyễn Lâm Hoàng!
_ “ Tốt! Thật là quá tốt rồi! ” _ Ông lão khẽ cười, cái gương mặt già nua chợt như ánh lên những tia mãn nguyện, giọng nói thều thào đứt quãng lại chợt như chan đầy sức sống _ “ Suốt cả cuộc đời mình nào là tiền tài, danh lợi, địa vị ta đều đã có đủ cả rồi, ấy thế nhưng…Là người của võ lâm, cái tâm nguyện lớn nhất của cuộc đời ta chính là có thể giúp võ lâm lấy lại được cái tự do đã mất của mình. Phải! Chính là cái cuộc sống tiêu diêu tự tại, tự do khoáng đạt đã mất ấy…Tiêu diệt đội cảnh sát võ lâm, chống lại chính phủ các nước, xé bỏ bản hiệp uớc võ lâm năm xưa…Tâm nguyện của cuộc đời ta…Tâm nguyện của cuộc đời ta…”
< Một cuộc sống tiêu diêu tự tại, tự do khoáng đạt!?! Phải! Đó chính là thứ mà mình vẫn luôn mong có được. Cuộc sống của người võ lâm! > _ Phiêu Nhi thầm nghĩ, trong lòng bỗng dưng lại như nẩy sinh một sự đồng cảm sâu sắc với cái ông lão bên đó, mặc cho…
_ “ Hừ! Cái tâm nguyện lớn nhất của cuộc đời ông, nào là tiêu diệt đội cảnh sát võ lâm, nào là chống lại chính phủ các nước, nào là xé bỏ bản hiệp ước võ lâm. Tất cả những thứ ấy thì có liên quan gì tới ta chứ!?! ” _ Lâm Hoàng gào lên, vẫn ôm lấy cái vết rách trên cánh tay, ánh mắt của anh chàng khi nhìn vào ông lão nọ vẫn như tràn đầy kiếm khí _ “ Dám đả thương ta, thật là ông không còn muốn sống nữa rồi! ”
Đáp lại sự phẫn nộ của Lâm Hoàng bằng cách ho thêm ra mấy bụm máu tươi nữa, cái sinh khí vừa tràn lên trong mắt ông lão giờ đây lại bỗng như rủ nhau đi đâu hết cả _ “ Phải…Mạng sống của ta, nếu dùng mạng sống của ta mà có thể đổi lại sự tự do cho võ lâm thì cũng thật là…đáng mà! ” _ Ông lão nói, cái giọng nói như đã lại trở nên thều thào khó nhọc, cái thân hình già nua như đang từ từ gục xuống, cái cặp mắt chợt như đã mờ dần đi và đang từ từ khép lại, ấy thế nhưng… “ Thanh Hào Khí Đông A này, và toàn bộ tài sản của ta nữa, hãy giao tất cả lại cho Thiên Hạ Quần Anh hội, giao lại cho Tổng hội chủ, giao lại…Cái tâm nguyện lớn nhất của cuộc đời ta, hội chủ, nhất định cô ấy sẽ làm được! Nhất Định!…”
Trăng trối lại những lời cuối cùng, gửi gắm lại cái tâm nguyện của cuộc đời mình, nhìn cái ông lão đang từ từ gục xuống ấy, nhìn cái nụ cười đã không hề tắt trên môi ông, Phiêu Nhi bỗng như thấy từ đâu đó trong lòng như đang dâng lên một mối cảm tình thật khó tả. Thật sự rất khó tả!
Là sự đồng cảm trước cái tâm nguyện của ông? Là sự xúc động trước một con người đã liều mình vì cái gọi là lý tưởng hay chỉ đơn giản là sự tôn trọng đối với một con người mới vừa trở về với cõi cát bụi!?!
< Thiên Hạ Quần Anh hội, Lang Độc Quan Âm Trần Thu Dung, đó rốt cuộc là một con người như thế nào? Tại sao lại có thể khiến ông ấy phải…> _ Phiêu Nhi tự hỏi, vừa như chẳng thể nén nổi một cái thở dài.
_ “ Thiên Hạ Quần Anh hội! Lang độc quan âm Trần Thu Dung! Lại vẫn là cô ta, rốt cuộc lại vẫn cứ là cô ta! ” _ Lại có thể chỉ đứng đó mà khẽ thở ra một hơi thật dài, Lâm Hoàng có vẻ như cũng đang có thật nhiều cảm xúc trước cái chết của ông lão. Phải, dù đã từng rất tức giận, dù đã từng có ý định muốn giết chết cái ông lão đó, thế nhưng trước sự ra đi vĩnh viễn của một con người, trái tim của cái con quỷ hám tiền ấy cũng như phải chùng lại đôi chút _ “ Trần Thu Dung, rốt cuộc thì vì đâu mà cô lại có thể khiến biết bao nhiêu người sẵn sàng bán mạng cho cô như vậy!?! ”
_ “ Tại sao à!?! Tại vì hội chủ chính là hiện thân của niềm hy vọng cho toàn thể võ lâm thiên hạ! ” _ Giữa màn đêm u tối, chen vào giữa những con gió đêm lạnh lùng, một giọng nói như cũng lạnh lẽo chẳng kém chợt vọng về. Vọng về mà trả lời cho cái câu hỏi của Lâm Hoàng!!!
Một con gió thật lạnh lẽo, một giọng nói cũng mười phần băng giá và một bóng người như bất ngờ rơi xuống từ chín tầng trời…Không! Nhìn lại cho kỹ thì hình như không phải một mà là hàng trăm, hàng trăm, mà cũng có thể là hàng ngàn!
_ “ Thiết thạch băng nhân Lê Hoàng!?! ” _ Lâm Hoàng lẩm bẩm, rồi chẳng hiểu vì lẽ gì, anh chàng cười khẩy _ “ Đáng tiếc! Lẽ ra ta nên sớm lường trước được sự có mặt của Thiên Hạ Quần Anh hội mới phải! Thật là đáng tiếc! ”
_ “ Đúng vậy, quả là rất đáng tiếc, truyền thuyết về Finder Company-một trong ba tổ chức đáng gờm nhất võ lâm lại đã phải kết thúc ở đây hôm nay. Nghĩ ra thì quả cũng thật đáng tiếc! ” _ Cái giọng nói khi nãy lại cất lên, một trong số hàng trăm những bóng đen mới vừa xuất hiện ấy bước tới. Cái người đàn ông tuổi chừng bốn mươi với cái vẻ bề ngoài đẹp đẽ trông thật như một pho tượng điêu khắc ấy chợt nở ra một nụ cười _ “ Nguyễn Lâm Hoàng, đã lâu không gặp! ”
Một người đàn ông, một pho tượng điêu khắc đẹp đẽ mà tinh xảo đúng…Nghĩa đen. Phải! Với cái nước da mang màu thạch cao, với cái cặp mắt như chẳng muốn thể hiện bất cứ một thứ cảm tình nào, cái con người ấy trông ra cũng thật xứng đáng với cái danh hiệu ‘Thiết thạch băng nhân’ của mình!
_ “ Thật đáng tiếc, nếu sớm biết hôm nay Thiên Hạ Quần Anh hội cũng có mặt thì ta đã gọi Uyển Vân đi cùng rồi ” _ Không hề để tâm đến sự mỉa mai trong ngôn từ của đối phương, Lâm Hoàng lại vẫn có thể mỉm cười mà đáp trả _ “ Thiên Hạ Quần Anh hội đã bị đánh bại, người võ lâm từ nay chỉ còn có hai tổ chức để phải dè chừng! Cái tiêu đề này thật cũng có thể lên trang nhất của Thiên Hạ Anh Hùng bảng chứ hả!?! ”
Thật đúng là chớ có trông mặt mà bắt hình dong, cái pho tượng người kia trông ra thì có vẻ như rất kiệm lời, thế nhưng lại chẳng để Lâm Hoàng được chiếm cái phần hơn trên đầu môi chót lưỡi, cái gã băng nhân ấy lại khẽ cười khảy một tiếng mà rằng:
_ “ Phải! Rất có thể sau hôm nay người võ lâm sẽ chỉ còn hai thế lực để phải dè chừng. Đó chính là đội cảnh sát võ lâm và Thiên Hạ Quần Anh hội! ” _ Nói, rồi bất chợt quay sang ông lão đã chết và hai gã vệ sĩ, Thiết thạch băng nhân Lê Hoàng nhẹ giọng hỏi han _ “ Ông chủ của các người sao rồi, không có vấn đề gì chứ hả!?! ”
Vẫn im lặng mà theo dõi cuộc đấu khẩu giữa hai thế lực lớn nhất võ lâm suốt nãy giờ, hai gã vệ sĩ giờ đây mới chợt như bừng tỉnh. Chẳng thế mà bỗng chốc lại như muốn siết chặt hơn cái bàn tay già nua lạnh ngắt ấy, bằng cái giọng nói như chứa đầy uất hận, hai gã nói:
_ “ Ông chủ…ông chủ đã…phó đường chủ, xin ngài hãy chủ trì công đạo, xin hãy báo thù cho chủ nhân của chúng tôi! ”
Lặng im không nói mà chỉ khẽ gật gù mấy cái như thể nói rằng ‘ta vốn cũng có ý này’, cái ánh mắt vốn vô hồn của Thiết thạch băng nhân khi nhìn vào cái gương mặt già nua dù đầm đìa vết kiếm nhưng vấn ánh lên nét cười ấy như cũng chợt ánh lên mấy phần thương cảm…
_ “ Lão nhân gia, người đã vì sự tự do của võ lâm mà không tiếc hy sinh thân mình, giờ đây, tại nơi này, với tư cách phó đường chủ của phân đường Bắc Việt trực thuộc Thiên Hạ Quần Anh hội, Thiết thạch băng nhân Lê Hoàng tôi xin thề sẽ tiếp nối chí nguyện của người mà không ngừng nỗ lực đấu tranh dành lại sự tự do của võ lâm. Xin người hãy yên nghỉ! ” _ “ Tiếp nối chí nguyện của người, không ngừng nỗ lực đấu tranh giành lại sự tự do của võ lâm. Xin người hãy yên nghỉ! ” _ Hàng trăm con người, hàng trăm cái bóng đen như cũng theo Lê Hoàng mà quỳ xuống, mà đồng thanh kêu lớn. Cái quang cảnh thật cũng có thể coi là…Hào khí xung thiên!
Choáng ngợp, thật sự phải choáng ngợp trước cái quanh cảnh khi hàng trăm con người đang cùng thề nguyện đồng sức đồng lòng, không ngại hy sinh để giành lại sự tự do của võ lâm ấy, Phiêu Nhi thật như cũng đang rất muốn gia nhập cùng bọn họ, cùng hô vang khẩu hiệu, ấy thế nhưng…
Như chẳng hề có chút mảy may xúc động, cái con người thật như còn vô cảm lạnh lùng hơn cả tượng đá mang tên Lâm Hoàng ấy khẽ nói, vừa không quên chen vào một nụ cười giễu cợt:
_ “ Hy sinh vì lý tưởng quả cũng rất đáng khâm phục, thế nhưng…Thật đáng tiếc, chỉ e sự hy sinh ấy sẽ là vô ích mà thôi. Sự việc đã đến nước này thì Hào Khí Đông A, thanh kiếm đó hôm nay đừng hòng rời khỏi nơi đây! ”
Im lặng, Thiết thạch băng nhân từ từ đứng dậy, vừa nhìn thẳng vào mắt Lâm Hoàng như chẳng hề e sợ, hắn lạnh lùng hỏi:
_ “ Nguyễn Lâm Hoàng, chẳng lẽ ngươi muốn ngăn cản bọn ta, muốn đối đầu với Thiên Hạ Quần Anh hội hay sao!?! ”
Không vội đáp lời mà chỉ khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt như thoáng hiện lên chút khinh miệt, Lâm Hoàng lạnh nhạt nói:
_ “ Đối đầu với Thiên Hạ Quần Anh hội? Đó đâu phải là việc bây giờ ta mới làm, ngươi cũng không cần phải giả đò sửng sốt như vậy chứ, còn nữa, chẳng phải khi nãy có kẻ còn muốn tận diệt Finder Company của ta hay sao!?! ”
_ “ Tiêu diệt Finder Company? Không sai, hôm nay các người đừng hòng sống sót mà rời khỏi đây! ” _ Lê Hoàng đáp, trong ánh mắt của Thiết thạch băng nhân lại như bỗng loé lên một làn sát khí…
Chẳng khó gì để nhận ra thứ sát khí đang rực lên trong mắt đối phương, thế nhưng chẳng hề có chút hồi hộp e dè như cô trợ lý của mình, Lâm Hoàng bất chợt lại cất tiếng cười vang:
_ “ Muốn giết ta!?! Chỉ dựa vào mấy trăm người các ngươi mà cũng muốn giết ta, như vậy liệu có hơi ngông cuồng quá không đây!?! ”
Hơi ngạc nhiên, không, phải nói là đang hết sức ngạc nhiên! Phải, bằng vào mấy trăm con người trước mặt, Phiêu Nhi thật cũng chẳng khó để có thể nhận ra bọn họ ai ai cũng đều có thể xếp được vào hàng cao thủ, ấy thế mà…
< Cứ cho là anh ta thật sự được xếp thứ bảy trên Thiên Hạ Anh Hùng bảng, cứ cho anh ta thật là cao thủ hàng đầu của thế hệ mới đi, nhưng nếu cùng một lúc phải đấu, không, không phải là đấu mà phải là quyết một trận sống mái với hàng mấy trăm con người như vậy thì…Anh ta liệu có phả là đã hơi quá ngông cuồng hay không!?! > _ Phiêu Nhi nghĩ thầm, và cái suy nghĩ ấy của cô nàng thực cũng có thể coi là hoàn toàn có lý, ấy thế nhưng…
_ “ Ngươi nói không sai, nếu chỉ bằng vào mấy trăm người bọn ta mà muốn giết được Nguyễn Lâm Hoàng ngươi thì thật đã quá sức ngông cuồng rồi, ấy thế nhưng…” _ Như hoàn toàn phủ nhận cái suy nghĩ của Phiêu Nhi, cái gã Thiết thạch băng nhân ấy khẽ cười _ “ Thế nhưng hôm nay không chỉ có bọn ta mà còn có…Cả ‘nó’ nữa! ”
Khi nói đến chữ ‘nó’, cái gã Thiết thạch băng nhân Lê Hoàng ấy, hắn vừa nhẹ nhàng đưa bàn tay hướng về cái ông lão lạnh ngắt bên dưới và rồi…Chính là Hào Khí Đông A, cái thanh kiếm gỉ sét ấy chẳng biết bằng cách nào lại đã từ từ bay lên mà nằm gọn trong cái bàn tay mang màu thạch cao ấy…
_ “ Muốn giết ngươi, muốn giết cái kẻ phản nghịch muốn chống lại sự tự do của võ lâm như ngươi hôm nay ngoài mấy trăm người bọn ta còn có vạn vạn oan hồn của những người con đất Việt đang ngủ say trong thanh kiếm này nữa! ” _ Lê Hoàng nói, bằng cái dáng vẻ như vô cùng đáng sợ, hắn hướng mũi nhọn của thanh kiếm về phía Lâm Hoàng như đe doạ.
Không nói gì hay thực ra là chẳng thể nói gì, Lâm Hoàng như bỗng ngớ người ra mất một lúc thế rồi…HA! Ha! Ha!…Bất chợt buông tiếng cười vang, anh chàng giễu cợt:
_ “ Lại muốn dựa vào cái thanh sắt gỉ ấy để lấy mạng của Nguyễn Lâm Hoàng này, Thiên Hạ Quần Anh hội của các ngươi xem ra cũng đã hết thời thật rồi! ”
Không tức, không giận hay đúng hơn là không hề để cái sự giễu cợt của Lâm Hoàng vào trong lòng, Thiết thạch băng nhân bất chợt lại như nhẹ nở một nụ cười:
_ “ Nguyễn Lâm Hoàng, ngươi có biết vì lý do gì mà bọn ta lại phải bỏ biết bao tiền của để thuê ngươi đi tìm thanh kiếm này hay không!?! ” _ Lê Hoàng hỏi, những ngón tay trắng vừa nhẹ nhàng lướt trên thân kiếm, lướt theo những vệt đỏ thẫm như kéo khắp chiều dài thanh kiếm gỉ sét…
Đúng vậy! Khi biết vụ này có dính líu đến Thiên Hạ Quần Anh hội-một bang hội tụ tập rất nhiều cao thủ võ lâm có cùng cái chí nguyện chấn hưng võ lâm, đòi lại tự do của người võ lâm từ tay chính phủ mà nghe đâu danh vọng trên võ lâm còn cao hơn cả đội cảnh sát võ lâm, Phiêu Nhi quả vẫn luôn rất thắc mắc, vẫn luôn tự hỏi xem rốt cuộc vì lẽ gì mà vụ làm ăn còn-rất-nhiều-điểm-đáng-ngờ này lại có thể đến tay Finder Company và cái con quỷ hám tiền mang danh giám đốc này!?!
Tự đi tìm cái thanh kiếm gỉ sét chẳng đáng tiền nhưng thật hết sức nhạy cảm này, Thiên Hạ Quần Anh hội chẳng những không mất một đồng xu mà càng có thể an tâm hơn nếu thật sự muốn giữ bí mật về sự tồn tại của Hào Khí Đông A. Còn như bỏ tiền ra nhờ tới Finder Company ư? Chẳng cần nói tới cái khoản tiền một trăm ngàn USD mất trắng mà qua vụ điều tra này cũng thật khó để có thể giữ cho sự tồn tại của hào khí Đông A là hoàn toàn bí mật. Và sự tồn tại của Hào Khí Đông A, nếu chẳng may tin tức này đến được tai của đội cảnh sát võ lâm thì cứ gọi là…
Thắc mắc, thực sự là vô cùng thắc mắc, thế nên…Sẵn sàng nhào tới mà nhảy vào họng anh chàng giám đốc nhà mình, Phiêu Nhi vội hỏi:
_ “ Tại sao!?! Rốt cuộc thì tại sao các người phải nhờ tới Finder Company mà không tự làm vụ này!?! ”
_ “ Tại sao à!?! ” _ Thiết thạch băng nhân khẽ cười, cái bàn tay trắng bệch bất giác lại vuốt nhẹ cái thanh kiếm gỉ sét _ “ Cũng là một kiếm thủ nên ngay lần đầu tiên khi nhìn thấy cái thanh kiếm gỉ sét này ta đã có cái cảm giác rằng ở nó có một cái gì đó vô cùng đặc biệt, và bằng vào sự tò mò của ta và sức mạnh của Thiên Hạ Quần Anh hội, ta đương nhiên chẳng chút khó khăn để tìm ra lai lịch thật sự của cái thanh hào khí Đông A này và…” _ Nói tới đó rồi bỗng nhìn lại cái thanh kiếm trên tay bằng cái ánh mắt vô cùng âu yếm, Lê Hoàng vừa đưa mắt về phía cái ông lão đang im lìm nằm đó, hắn đó _ “ Từ lâu vốn đã là một người nhiệt tình ủng hộ chủ trương của Thiên Hạ Quần Anh hội chúng ta, thế nên ngay sau khi nghe ta kể về lai lịch thật sự của thanh kiếm gia truyền này, lão nhân gia đã lập tức tỏ ý muốn dâng tặng Thiên Hạ Quần Anh hội thanh Hào Khí Đông A này với hy vọng hội chủ sẽ dùng tới sức mạnh của nó để đánh đuổi lũ bại hoại võ lâm mang danh cảnh sát mà đòi lại quyền độc lập tự chủ của võ lâm…”
Thực cũng chẳng nhận ra đâu là câu trả lời của mình trong câu truyện của gã tượng người bên kia, thế nhưng phần vì câu truyện cũng khá lý thú, phần vì trong cái bộ dạng của hắn thật như đang vô cùng nhập tâm, ấy thế nên cả Phiêu Nhi lẫn Lâm Hoàng, hai người đều như không hề muốn cắt ngang.…
_ “ Thiên Hạ Quần Anh hội, dựa vào sức mạnh của bọn ta hiện nay thì quả thực nếu muốn tiêu diệt hoàn toàn cảnh sát võ lâm, nhất thống giang hồ thì cũng chẳng phải là việc quá khó khăn, ấy thế nhưng…Chính phủ của các nước đang đứng đằng sau thao túng võ lâm, nếu mở cuộc tấn công cảnh sát võ lâm với quy mô lớn thì rất có thể bọn ta sẽ bị bọn họ gắn cho cái mác ‘làm loạn’ để rồi…” _ Lê Hoàng nói buồn bã nói, cái nét mặt với trơ như tượng đá cũng chợt ánh lên nét buồn thương vô hạn _ “ Cùng lúc phải chống lại cảnh sát võ lâm và quân đội các nước, sức mạnh của Thiên Hạ Quần Anh hội hiện nay là chưa đủ để đương đầu với việc đó! ”
Mặc cho câu truyện của cái gã Thiết thạch băng nhân kia là đang đến hồi xúc động, mặc cho cái pho tượng người kia như khó khăn lắm mới hiện được vài phần xúc cảm trên nét mặt, Lâm Hoàng lại một lần nữa lại tỏ ra là một con người hoàn toàn trơ lỳ với những loại cảm xúc đời thường, anh chàng gắt:
_ “ Biết rồi! Ai cũng biết Thiên Hạ Quần Anh hội của các ngươi xưa nay ngoài việc khuếch trương thế lực trong võ lâm nhằm đối đầu với đội cảnh sát võ lâm thì cũng rất chú trọng mở rộng phạm vi thế lực ra bên ngoài võ lâm, nâng cao tầm ảnh hưởng đối với xã hội, nhưng điều đó thì…Có liên quan gì đến truyện hôm nay chứ!?! ”
Không thèm đáp lại mà chỉ dừng lại một chút để…Khẽ ‘hừ’ một cái, Thiết thạch băng nhân Lê Hoàng lại tiếp tục câu truyện theo ý của mình:
_ “ Không sai, Thiên Hạ Quần Anh hội hiện nay không chỉ là một bang hội mạnh nhất võ lâm mà bằng vào tài trí của mình, hội chủ hiện còn đang nắm trong tay một liên minh gồm rất nhiều những tập đoàn kinh tế hàng đầu thế giới cùng một số những chính trị gia, những quan chức cao cấp nhất trong chính phủ của một số quốc gia. Bằng cách này, trong tương lai Thiên Hạ Quần Anh hội nhất định sẽ đủ sức không chỉ là tiêu diệt đội cảnh sát võ lâm mà còn có thể lũng đoạn thị trường, thao túng xã hội, lật đổ chính phủ các nước, đòi lại quyền tự do cho võ lâm! ” _ Lê Hoàng hào hứng nói, cái dáng vẻ như hoàn toàn tin tưởng vào cái viễn cảnh tươi sáng mà chính mình đang tưởng tượng ra.
_ “ Không sai! Không sai! ” _ Lâm Hoàng cười khẩy, tựa như hoàn toàn không chút động lòng trước cái viễn cảnh mà Lê Hoàng đang vẽ ra ấy, anh chàng lạnh nhạt nói _ “ Đúng là nếu chính phủ các nước và cả võ lâm nữa nếu không sớm tập trung sức mạnh tìm cách ngăn cản sự khuyếch trương thế lực và phá tan cái liên minh quân sự, kinh tế và chính trị ấy thì chẳng chóng thì chầy Thiên Hạ Quần Anh hội nhất định sẽ có thể nhất thống võ lâm, lật đổ chính phủ và thậm chí còn là lập ra một đất nước mới nữa cũng không biết chừng! ” _ Nói, rồi dừng lại đó như để chờ sự vui mừng, hào hứng kịp ánh lên trên pho tượng đá, anh chàng cười _ “ Nhưng điều đó liệu có ích gì, chừng trăm năm nữa, chờ đến khi Thiên Hạ Quần Anh hội có được cái sức mạnh ấy thì chỉ e ta, ngươi và cả cô nàng hội chủ của các người nữa, sẽ chẳng ai có phúc phận nhìn thấy cái ngày ấy thôi! ”
Buồn bã, tiếc thương, thất vọng…Tất cả những thứ tình cảm phức tạp ấy trong phút chốc như đều rủ nhau kéo về trên cái gương mặt vốn trơ như bức tượng, và như không hề phủ định cái nhận xét của Lâm Hoàng, gã Thiết thạch băng nhân ấy khẽ thở dài:
_ “ Đúng vậy, tuy nói những việc của hôm nay là để xây dựng nền móng cho tương lai, là để dành chờ hậu thế, ấy thế nhưng…Là người đã một tay dựng nên Thiên Hạ Quần Anh hội của ngày hôm nay, tất cả chúng ta đều mong hội chủ sẽ chính là người đòi lại cái tự do đã mất cho võ lâm, thế nên…” _ Sự buồn đau, nuối tiếc, thất vọng hay bất cứ một thứ tình cảm nào khác như bất chợt đều bị một cây chổi vô hình quét sạch ra khỏi khuôn mặt của Lê Hoàng, trên pho tượng đá lúc này như chỉ còn lại sự lạnh lùng và niềm hy vọng đang loé lên trong đáy mắt _ “ Nhưng giờ đây, khi đã có được sự trợ giúp của Hào Khí Đông A thì bằng vào sức mạnh sẵn có của Thiên Hạ Quần Anh hội, hội chủ nhất định sẽ có thể quét sạch mọi trở ngại mà đòi lại tự do cho võ lâm! ”
Im lặng mà ngẫm nghĩ mất một hồi, thế rồi bằng vào những gì đang hiện lên trên nét mặt, Phiêu Nhi thật cũng chẳng khó gì để nhận ra rằng cái anh chàng giám đốc nhà mình như cũng đang hết sức tán đồng cách nghĩ của Lê Hoàng, ấy thế nhưng…Như chẳng cách nào nén nổi, Phiêu Nhi lên tiếng:
_ “ Nhưng Hào Khí Đông A, thanh kiếm ấy chẳng phải hiện nay đã chẳng khác nào một thanh sắt gỉ hay sao!?! ”
_ “ Một thanh sắt gỉ!?! ” _ Lê Hoàng lẩm bẩm, như nhắc lại cái câu hỏi của Phiêu Nhi, thế rồi…Pho tượng người, anh mắt của nó lại như chợt loé lên một vài nét thế lương _ “ Quả không sai, sau một thời gian dài bị đối xử như một thanh kiếm tầm thường, Hào Khí Đông A quả đã không còn giữ được cái sức mạnh vốn có của mình, ấy thế nhưng…” _ Nói tới đó rồi khẽ nở ra một nụ cười như rất đắc ý, ánh mắt vốn đang ánh lên vẻ thế lương bất chợt lại loé lên những tia lạnh lùng tàn nhẫn, Lê Hoàng nói _ “ Không hề bị mất đi, sức mạnh của hào khí Đông A đơn giản chỉ là ẩn sâu vào bên trong. Bên trong thanh sắt gỉ ấy, một hào khí đang chờ để tái sinh! ”
_ “ Nói…nói vậy thì các người…các người thực đã tìm ra cách để…để…”
_ “ Quả cũng rất thông minh! Vì để giúp cho Hào Khí Đông A có thể tái khởi hùng phong mà các người đã phải tìm đến ta! ” _ Lâm Hoàng nói, vừa chen ngang cô trợ lý của mình mà bật ra một tràng cười như vô cùng hào hứng _ “ Hay! Quả thực là rất hay, vô cùng hay! ”
Tò mò, quả thực đang rất tò mò muốn biết về cách thức để hồi sinh lại Hào Khí Đông A, thế nhưng…Càng thắc mắc hơn trước bộ dạng như muôn phần kỳ quái của chàng giám đốc nhà mình. Phải, thắc mắc, nhưng lại chẳng dám chen vào mà hỏi han, Phiêu Nhi như cũng chỉ có thể đứng ngây ra đó mà…
_ “ Đúng vậy! Để có thể khiến ngươi đồng ý giúp đỡ bọn ta quả đã phải tốn không ít tấm huyết: tìm cách đánh tin cho lũ con cháu của tứ đại cấm vệ quan phụ trách trị an kinh đô Huế khi xưa-những kẻ luôn một lòng muốn tìm lại Hào Khí Đông A để rửa sạch món nợ gia tộc, chính ta và lão nhân gia đây đã bàn cách dụ bốn người bọn chúng tới nhà để đánh cắp thanh kiếm để rồi sau đó có thể danh chính ngôn thuận mà lôi ngươi và Finder Company vào vụ này! ” _ Lê Hoàng nói, vừa liếc nhìn lão già đang nằm dưới đất một cái, thế rồi…Cái ánh mắt của hắn, cái ánh mắt khi nhìn vào Lâm Hoàng như chợt anh lên một sự thoả mãn vô cùng độc ác _ “ Tất cả mọi việc, tất cả mọi thứ bọn ta đã làm chỉ là để hôm nay, tại nơi này…Uống máu của kiếm thủ đệ nhất trong thiên hạ để rửa đi nỗi nhục suốt trăm năm qua, uống máu của tên ác ma tuyệt thế trong trời đất để gọi lại hùng tâm hào khí đã mất. Uống máu của Nguyễn Lâm Hoàng ngươi, Hào Khí Đông A nhất định sẽ có thể…Tái Khởi Hùng Phong! ” _ Lê Hoàng gào lên, vừa giơ cao thanh kiếm gỉ sét trên tay như muốn để xuyên thủng cả trời đêm…
|