FINDER COMPANY
< Công ty Dịch vụ Võ Lâm >
Thể loại : Kiếm hiệp hiện đại
Tác giả: link_mym
Nguồn : Tàng Thư Viện
Chương 3
Chương 3: Kiếm huyết rửa kiếm hồn (phần 2 )
Chương 3: Kiếm huyết rửa kiếm hồn
Uống máu!?! Uống máu!?! Lại có người muốn dùng máu để rửa đi cái nỗi nhục bị đối xử lạnh nhạt của một thanh kiếm ư? Đúng vậy, điều này thoạt nghe qua thì có vẻ như rất nực cười, rất vô lý, ấy thế nhưng…Cũng giống như một cao thủ khi đã đến một mức nhất định nào đó, những thanh vũ khí được liệt vào hàng thần binh lợi khí, được coi trọng nâng niu đều sẽ dần hình thành một thứ gọi là…Tinh hồn. Tinh hồn, là điên cuồng mạnh mẽ, là nhu hoà trầm lắng, là quang minh rực sáng, là ma mị yêu tà, là độc ác âm hiểm…Tinh hồn, đó có thể coi là sự kết tinh tu luyện, là phần khí chất riêng biệt không thể trộn lẫn của mỗi cao thủ và những thanh thần binh lợi khí. Và hào khí Đông A, cái thanh kiếm được luyện thành từ máu huyết của con người ấy, cái thanh thần binh đã từng được dùng để đánh đuổi ngoại xâm giành lại giang sơn đất Việt ấy, khỏi nói cũng biết cái ‘hồn’ của nó là tràn đầy ngạo khí, ấy thế mà…Suốt một khoảng thời gian không ngắn bị đối xử lạnh nhạt, cứu thế thần binh chẳng thể không cảm thấy như đang bị làm nhục và…Lặn vào bên trong, cái thanh thần kiếm đã không chỉ một lần gìn giữ non sông đất Việt ấy, nó như đã bỏ mặc tất cả, đã không còn để tâm tới sự an nguy của non sông đất nước để mà trở nên một thanh sắt gỉ sét vô dụng, u ám vô quang. Hào Khí Đông A, nó thực sự như đã ôm theo mối nhục của mình mà xa rời nhân thế, thế nhưng… Đã uống vào cái dòng máu như đong đầy kiếm khí, đã nếm thử cái hương vị của một kiếm thủ tuyệt thế, đã để lại một vết rạn trên cái thanh kiếm kinh thế hãi tục, khiếp phục thế gian ấy, cái nỗi nhục của suốt mấy trăm năm qua trong phút chốc đều như đã được rửa trôi hết cả. Phải, một thanh thần kiếm bị đối xử lạnh nhạt, cái nỗi nhục ấy như cũng trôi đi cùng với sự tự hào sau khi nó đã đánh bại, đã đả thương được một thanh thần kiếm khác. Chưa hết, đứng trước cái thanh tuyệt kiếm của thiên hạ đương kim, thần binh của năm xưa như cũng chẳng thể không động tâm, chẳng thể nén lại cái ước vọng cùng phân cao thấp, thế nên…Hùng tâm đã mất trong thoáng chốc như cũng phải rùng mình sống dậy! Hào khí Đông A đã thực sự được phục sinh!
_ “ Sự tủi nhục khi bị đối xử lạnh nhạt!?! ” _ Lâm Hoàng lẩm bẩm, vừa không quên giữ chặt vết thương trên tay _ “ Đúng là như vậy, ngay từ lần đầu tiên cầm nó trên tay ta đã cảm nhận được rằng kiếm hồn của nó đã bị tổn thương sâu sắc. Một sự tổn thương từ sâu bên trong tâm hồn-sự tủi hổ của một thần long trót sa vào vũng cạn, và cách duy nhất để khiến nó hồi sinh, đó chính là phải rửa đi cái nỗi nhục, phải tìm lại hùng tâm đã mất, tìm lại cái sức mạnh đã từng khiếp phục thế gian. Nhưng làm cách nào để rửa đi cái nỗi nhục ấy!?! Rửa đi một nỗi nhục, cách tốt nhất không gì hơn là để nó làm nên một truyện mà chính nó sẽ cảm thấy tự hào, cảm thấy mình vẫn còn mạnh mẽ, vẫn còn ngạo khí, và…Dùng kiếm huyết, dùng máu của một cao thủ kiếm thuật để rửa đi nỗi nhục của một thanh kiếm, đó thực cũng là một cách rất hay, và ta đúng là một sự lựa chọn tốt, thế nhưng…Với Hào Khí Đông A ư? Không thể chấp nhận một kiếp sống tù đầy nhưng lại cũng chẳng làm gì để thay đổi nó mà chỉ đơn giản là tỏ ra chán nản và muốn buông xuôi tất cả. Nói thật lòng, ngay từ lần đầu gặp gỡ, ta thực sự đã cảm thấy coi thường cái tinh hồn của một thanh kiếm đã từng được xưng tụng là cứu thế thần binh này rồi! ”
_ “ Coi thường!?! ” _ Thiết thạch băng nhân khẽ cười, vừa như giơ cao hơn cái thanh cứu thế thần binh ra trước mặt, hắn hét lớn _ “ Hào Khí Đông A, mày có nghe thấy hay không, lại có kẻ đang coi thường mày đây này! Nào! Mày hãy chứng minh đi, chứng minh rằng sức mạnh của mày là…Không Thể Coi Thường! ” _ Lê Hoàng gào lên, và cùng với tiếng gào ấy, chẳng hiểu vì lẽ gì mà trời đất vốn đã về đêm lại như cũng đột nhiên phải tối sầm lại. Một tia chớp rạch đôi bầu trời!
Rắc!…Cùng với tiếng thét đó của Lê Hoàng, Hào Khí Đông A tựa như cũng biết nó đang bị coi thường, chẳng thế mà…Từ những vệt máu còn vương lại trên tấm thân gỉ sét, những kêu khe khẽ chợt vang lên, những vết nứt màu máu đang dần xuất hiện. Xuất hiện và ngày càng lan rộng ra, lan ra như phủ kín cả thân kiếm…
Rắc!…Những tiếng kêu khe khẽ vang lên, cùng với những vết nứt như mãi muốn lan rộng mãi ấy, những mảng gỉ sét như cũng thi nhau mà lả tả rơi xuống. Hào quang! Phải, chính là hào quang. Một thứ hào quang chói lóa như chợt ánh lên trên thân kiếm, ánh lên phía sau lớp gỉ sét đang không ngừng rớt xuống…
Rắc!…Hào Khí Đông A, những mảnh vụn không ngừng rơi xuống. Hào Khí Đông A, những tia sáng không ngừng vươn ra…
Những tia sáng. Hào quang. Rực sáng. Soi tỏ cả trời đêm. Ấy thế nhưng…
Ào!…Một luồng gió lạnh buốt chẳng biết từ đâu kéo về khiến tất cả mọi người bất chợt như cùng phải phải run lên. Hào quang, cái thứ hào quang đang toả ra từ Hào Khí Đông A, cái thứ hào quang rực rỡ đến chói mắt, cái thứ hào quang như có thể xua đi màn đêm tăm tối ấy nó lại như không hề ấm áp. Phải, không hề ấm áp, cái thứ hào quang rực rỡ thật có thể trong đêm mà thay thế mặt trời ấy tựa như lại đang mang theo một sự buốt giá đến vô cùng. Hào Khí Đông A, một thứ ánh sáng như được gọi về từ cửu u địa ngục. Rực sáng. Buốt giá…
_ “ Thật…thật…thật không thể tin nổi! ” _ Phiêu Nhi lẩm bẩm, toàn thân như không ngừng run rẩy. Run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, bởi từ sâu trong ánh mắt của cô nàng, những tia phấn khích, những luồng đao khí cuồng nhiệt như đang không ngừng ánh lên _ “ Thật không thể tin nổi! Rực rỡ đến chói mắt nhưng lại lạnh lẽo đến ghê người! Thật không thể tin nổi! ”
Cũng nhìn vào cái vầng sáng chói chang trên tay Lê Hoàng ấy, Lâm Hoàng hừ lạnh, vừa chậm rãi giải thích cho cô trợ lý của mình:
_ “ Cái thanh kiếm đó, thứ sức mạnh mà nó mang theo trong mình là thứ sức mạnh của thiên binh vạn mã, hào khí dâng đầy, sẵn sàng hy sinh vì tổ quốc. Lại thêm không chỉ một lần đánh đuổi quân thù, giữ trọn giang sơn, một thanh kiếm được người người kính ngưỡng như vậy thì nếu nó có toả ra hào quang rực rỡ, chói loá rạng ngời thì cũng là truyện bình thường, ấy thế nhưng…” _ Vừa nói, vừa khẽ cười khẩy một cái, Lâm Hoàng tiếp _ “ Được luyện thành từ huyết nhục của con người, được rèn nên từ…nói cho hay thì là hào khí mà nói trắng ra thì cũng chính là oán khí, thế nên thanh Hào Khí Đông A này, nói sao đi nữa thì cũng chẳng thể tránh được nét yêu tà ma mị. Chưa hết, tuy là đánh đuổi ngoại xâm nhưng nói cho rõ thì cũng là giết người, cái thanh kiếm ấy, trong suốt cuộc đời chinh chiến trận mạc của mình, thật cũng không biết nó đã bao nhiêu lần tắm máu, thế nên…Chứa đầy oán khí, đựng lắm oan hồn, thanh Hào Khí Đông A này thật chẳng thể không như nối liền địa ngục, sát khí ngập ngụa, lạnh lẽo ghê người. Tiếng đồn thật không sai, nếu ở vào thời loạn thì chỉ bằng vào thanh kiếm này thôi thì khiếp phục sa trường, qua ải chém tướng thật không gì là không làm được, xứng đáng là thần binh tuyệt thế, ấy thế nhưng…Nếu ở vào thời bình thì cũng chỉ bằng vào cái sự lạnh lẽo hung tàn, sát khí rợp trời kia thôi, nó thật đúng là hiểm hoạ của nhân gian! ”
Choáng ngợp, thật sự đang rất choáng ngợp trước cái uy thế đang toả ra từ Hào Khí Đông A, Lê Hoàng thật như đang cảm thấy rằng bao công sức, bao hy sinh mà mình đã vì thanh kiếm này mà bỏ ra thật cũng vô cùng xứng đáng _ < Sức mạnh của Hào Khí Đông A, lại thêm tài trí của hội chủ, ngày Thiên Hạ Quần Anh hội đòi lại tự do cho võ lâm nhất định sẽ không còn xa nữa! > _ Lê Hoàng nghĩ, nét mừng vui sung sướng như ngập đầy ánh mắt, thế nhưng…Vẫn chẳng hề để lọt mấy lời nhận xét của Lâm Hoàng ra khỏi tai, chẳng thế mà mà sau một hồi như ngây như dại ngắm nhìn thanh thần kiếm trong tay, hắn bỗng nhiên quay sang nhìn Lâm Hoàng để rồi…Trên môi như khẽ nở một nụ cười, hắn nói:
_ “ Thấy sao hả!?! Ngươi thực đã từng coi thường cái sức mạnh này ư!?! ”
_ “ Không hề! ” _ Cũng chẳng tiếc gì mà không đáp lại cái nụ cười của đối phương, Lâm Hoàng vui vẻ giải thích _ “ Ta thực sự không hề coi thường sức mạnh của Hào Khí Đông A, cái mà ta coi thường chỉ là…Kiếm hồn của nó! ”
< Đúng là đồ điên! Lại đi coi thường tinh hồn của một thanh kiếm ư, chê nó không biết nghĩ cách để tự thoát ra khỏi cảnh giam cầm à? Làm ơn đi, nó chỉ là một thanh kiếm thôi mà! > _ Phiêu Nhi lẩm bẩm, vừa liếc nhìn anh chàng giám đốc bên cạnh bằng cái thứ ánh mắt như chẳng hề coi trọng. Cái ánh mắt như đang nhìn vào một kẻ tâm thần nào đó, ấy thế nhưng…
Có vẻ như không hề cho rằng cách nghĩ của Lâm Hoàng là có vấn đề, chẳng thế mà lại không hề lên tiếng để phản đối, Lê Hoàng lạnh giọng nói, vẻ tàn nhẫn như đong đầy trong ánh mắt:
_ “ Ngươi nghĩ sao cũng mặc, ngươi coi thường cũng chẳng sao, chỉ biết rằng ngày hôm nay, tại nơi đây, và cũng bằng chính thanh kiếm mà ngươi đã coi thường này, truyền thuyết về Nguyễn Lâm Hoàng ngươi sẽ phải chấm dứt! ”
Khuất phục!?! Chẳng biết có phải đã khuất phục, đã chấp nhận buông xuôi trước sức mạnh như chẳng thể kháng cự của Hào Khí Đông A hay không mà Lâm Hoàng đột nhiên lại thở ra một hơi thật dài, anh chàng nói, giọng điệu như vô cùng ngao ngán:
_ “ Sao nói sao cũng được, rốt cuộc tới bao giờ Trần Thu Dung mới chịu xuất hiện đây? Về truyện này ta thật đang có mấy câu muốn hỏi cô ta đây! ”
_ “ Ngươi muốn nói truyện với hội chủ!?! ” _ Đáp lại câu hỏi của Lâm Hoàng bằng một câu hỏi khác, và bằng một vẻ mặt như hết sức ngạc nhiên, Lê Hoàng lẩm bẩm _ “ Ngươi nghĩ rằng hội chủ sẽ đến đây ư!?! ”
_ “ Vậy chẳng nhẽ không phải ư!?! ” _ Cũng bằng cái vẻ mặt như cũng ngạc nhiên không kém, Lâm Hoàng đáp lại câu hỏi của Lê Hoàng bằng một câu hỏi khác.
_ “ Đương nhiên không phải rồi! ” _ Lê Hoàng cười, chẳng hiểu sao pho tượng đá lại chợt ánh lên những nét như vô cùng nham hiểm _ “ Nếu hội chủ mà có mặt thì làm sao mà ta có thể giết ngươi được cơ chứ!?! ”
Câu hỏi đã được trả lời và hoàn toàn không bị đáp lại bằng một câu hỏi khác, ấy thế nhưng…Chẳng hiểu sao Lâm Hoàng như vẫn còn hết sức ngạc nhiên, anh chàng lẩm bẩm:
_ “ Vô lý! Thật là hết sức vô lý! Một truyện quan trọng liên quan đến tương lai của Quần Anh hội như vậy mà cô ta lại không tham gia, lại yên tâm giao cho một tên phó đường chủ con con như ngươi thôi ư!?! Còn nữa, nói tròn nói méo gì thì cô ta vẫn cứ coi mình là đối thủ, là người xếp trên cô ta một bậc trên Thiên Hạ Anh Hùng bảng, nếu muốn ra tay với mình thì chẳng có lý nào cô ta lại để người khác làm cả. Thật hết sức vô lý mà! ”
_ “ Không vô lý đâu, đơn giản là ta chưa hề báo cáo lại việc này cho hội chủ, ta muốn sẽ có thể đem cho người một niềm vui bất ngờ! ”
_ “ Chưa báo!?! ” _ Lâm Hoàng chợt kêu lên, vẻ như vô cùng ngạc nhiên, anh chàng vội hỏi, vẻ sốt sắng vô cùng _ “ Một truyện quan trọng như vậy mà ngươi lại chưa báo cáo, bộ ngươi muốn chết hay sao? Đừng bảo với ta là một phó đường chủ như ngươi lại không biết ‘hội quy’ của Thiên Hạ Quần Anh hội đấy nhé! ”
Thật cũng rất muốn động thủ cho nhanh, ấy thế nhưng cái vấn đề mà Lâm Hoàng vừa khơi ra lại thật như đang gãi đúng chỗ ngứa vậy, chẳng thế mà cái mặt tượng vốn vô cảm đến nỗi bị coi là ‘Thiết thạch băng nhân’ kia lại như bỗng ánh lên mấy phần phẫn nộ. Lê Hoàng vồn vã đáp, thao thao bât tuyệt, bày tỏ cõi lòng:
_ “ Hội quy của Thiên Hạ Quần Anh hội ta đương nhiên biết, nhưng nếu phải báo lên thì ta thực không cam tâm chút nào, bởi lẽ nếu phải qua cửa của cái thằng nhãi Ác Như Lai ấy ư, ta dám chắc công lao của ta mười phần thì có lẽ sẽ bị hắn cướp đi hết bẩy. Mà ta thật không hiểu hội chủ vừa ý cái thằng nhãi ấy ở điểm nào nữa, trong Quần Thư lầu của tổng hội thật có không biết bao nhiêu bí kíp võ công mà ngài lại chọn cái món Như Lai Thần Chưởng của thằng nhãi ấy dâng lên để mà tu luyện, chưa hết, ai cũng biết trung tâm của đương kim võ lâm hiện đã không còn là Trung Nguyên nữa mà đã bị dịch về Bắc Việt gần chục năm nay rồi, cảnh sát võ lâm cùng biết bao những cao thủ hàng đầu trên Anh Hùng bảng cùng chẳng hẹn mà lần lượt đều xuất hiện ở mảnh đất này, ấy thế mà…Lại đi giao một phân đường quan trọng như vậy vào tay một thằng nhãi mới gia nhập. Thật chẳng hiểu hội chủ đã bị nó cho ăn thứ bùa mê, thuốc lú gì nữa!?! Ta thật không cam tâm mà! ”
Cũng rất chú ý lắng nghe câu truyện của Lê Hoàng, và bằng cái nét mặt đăm chiêu tựa như rất quan tâm ấy, Lê Hoàng cũng chợt làm mấy câu góp truyện:
_ “ Việc này ta cũng có nghe nói, đang làm phân đường chủ bỗng nhiên bị đẩy xuống làm phó, kể ra ngươi có ấm ức thì cũng phải, thế nhưng…Cái tên Ác Như Lai ấy thật cũng rất có tài, chỉ mới được nổi danh có mấy tháng nay thôi nhưng nghe đâu đã có không biết bao nhiêu những cao thủ võ lâm đã phải táng mạng dưới tay hắn rồi. Thật không thẹn với cái danh hiệu Ác Như Lai. Nếu không phải vì hắn võ công cao cường, lại là nhân vật lớn trong Quần Anh hội thì chỉ e hắn đã sớm bị đội cảnh sát võ lâm tổ chức vây bắt rồi! Cái gã tiếng ác đồn xa ấy, ta thật cũng không biết liệu hắn có ích gì trong công cuộc đòi lại tự do cho võ lâm của các người mà sao Trần Thu Dung lại có thể biệt đãi hắn đến như vậy. Ấy thế nhưng nói gì thì cũng được coi là đối thủ của Trần Thu Dung, ta rất hiểu con người của cô ta, bất cứ việc gì mà cô ta làm đều có sự tính toán của mình, hơn nữa…Chắc ngươi không phải đang nghĩ rằng hội chủ của mình lại có tình ý với cái gã Ác Như Lai đó đấy chứ hả!?! ”
_ “ Đương nhiên không! ” _ Lê Hoàng vội đáp, đáp mà chẳng cần suy nghĩ lấy dù chỉ là một giây _ “ Ta đúng là cảm thấy hội chủ khi đối đãi với gã Ác Như Lai ấy quả có hơi thiên vị, thế nhưng nếu nói là có tình ý thì…Là người duy nhất đã từng đánh bại hội chủ, trước khi gặp được ngươi ta thật cho rằng hội chủ chưa từng để bất cứ một người đàn ông nào vào trong mắt, và bây giờ thì cũng vậy thôi, ta thật vẫn tin rằng ngoài Nguyễn Lâm Hoàng ngươi ra thì đàn ông trong thiên hạ này thật chẳng có ai đáng để hội chủ phải lưu tâm cả! ”
<< Phó đường chủ! Có lẽ chúng ta nên sớm ra tay đi thôi, chỉ e nếu để quá lâu thì hắn ta sẽ…>>
Thật sự đang bị gãi đúng chỗ ngứa, lại thêm công việc hôm nay tiến triển cũng có thể coi là mười phần thuận lợi, cái ngày đòi lại tự do cho võ lâm như đang bày ra trước mắt, tâm trạng lúc này thật như muôn phần vui vẻ, thế nên…Cái người mà lúc thường ngày chẳng nói nổi mấy câu ấy, hắn hôm nay lại như cũng đột nhiên muốn trút bầu tâm sự, muốn nói thêm mấy câu và…Nếu không phải từ đằng sau, một giọng nói như có như không đột nhiên truyền âm đến mà nhắc nhở thì…Thật cũng chẳng biết sự thể rồi sẽ ra sao nữa!
<< Biết rồi! >> _ Lê Hoàng đáp lời, dù giọng điệu có phần hơi bực do dòng tâm sự đang ngon trớn tuôn trào lại bị bất ngờ chặn lại, ấy thế nhưng…Cũng tự biết rằng lời cảnh báo đó là mười phần hữu lý, vẻ băng sương lạnh lẽo bất chợt lại trở về trên gương mặt, Thiết thạch băng nhân lên tiếng:
_ “ Thôi! Nói truyện tào lao như vậy đủ rồi, thật ra cũng vì sợ hội chủ không đồng ý giết ngươi nên ta mới phải giấu người như vậy, thế nên…Là trở ngại trên con đường đi đến tự do của võ lâm, là kẻ thù của Thiên Hạ Quần Anh hội, Nguyễn Lâm Hoàng, hôm nay ta sẽ dùng mạng của ngươi để tế Hào Khí Đông A. Chỉ cần giết được ngươi, cái hùng tâm tráng trí của nó rồi sẽ còn mạnh mẽ hơn bao giờ hết! ”
Cũng chẳng phải kẻ lãng tai để không nghe ra lời đe doạ của đối phương, thế nhưng lại như chẳng hề để tâm, Lâm Hoàng bất chợt cười lớn:
_ “ Ha! Ha! Ha!…Muốn giết ta ư!?! Chỉ bằng một thanh kiếm gỉ và một nhúm người các ngươi mà cũng dám mơ đến truyện lấy mạng ta hay sao!?! Nực Cười! ”
< Một thanh kiếm gỉ và một nhúm người!?! > _ Phiêu Nhi lẩm bẩm, vừa bất giác liếc nhìn vào cái thanh kiếm mang tên Hào Khí Đông A ấy-cái thanh kiếm đang tỏa ra một thứ hào quang thật sự là sáng loá nhưng lại lạnh lẽ đến ghê người cùng với mấy trăm người của Thiên hạ Quần Anh hội phía bên kia như thầm so sánh để rồi…Lặng lẽ nuốt nước bọt đánh ực một cái, cô nàng vốn đang định sẽ lên tiếng cảnh cáo cái sự tự tin thái quá của chàng giám đốc nhà mình thì…
<< Phiêu Nhi! Cô lập tức tìm cách phát tín hiệu gọi bốn người bọn Nhật Long đến đây đi, truyện ở đây hôm nay thật sự là nằm ngoài dự liệu của tôi rồi! >>
<< Sao cơ, lại muốn gọi cứu binh cơ à, tôi còn tưởng anh đã nắm chắc chiến thắng trong tay rồi chứ!?! >> _ Chẳng thể không buông lời châm biếm, thế nhưng cũng chẳng dám coi thường mệnh lệnh của giám đốc, Phiêu Nhi lập tức thò tay vào túi mà mò mẫm. Chiếc điện thoại di động đang để sẵn chế độ chờ, chỉ bằng một nút bấm thôi, tín hiệu cầu cứu đã lập tức được gửi đi _ << Xong rồi, chỉ cần không nghẽn mạng hay ngoài vùng phủ sóng gì đó là được! >>
Đương nhiên nghe rất rõ, nhưng hình như cũng chẳng có tâm trạng đâu mà để tâm đến mấy lời châm chọc của Phiêu Nhi, Lâm Hoàng nói, giọng điệu bỗng trở nên như mười phần nghiêm túc:
<< Vụ lần này do hắn không báo cáo lên trên nên có lẽ bọn người này tuy đông nhưng chắc cũng không có nhiều cao thủ, bốn người bọn Nhật Long có lẽ cũng cầm cự được, thế nhưng…Phiêu Nhi này, cô nhắm sức mình có thể cầm cự được cái gã Thiết thạch băng nhân đó chừng nửa tiếng hay không!?! >>
<< Cầm cự nửa tiếng…Thiết thạch băng nhân…Là…là tôi ư!?! >> _ Bằng cái nét ngạc nhiên như không hề che giấu, Phiêu Nhi vội vàng hỏi lại, sự tức giận chẳng biết từ đâu đã lại trào lên _ << Lại để tôi phải đánh với cái gã ấy, anh không phải đang đùa đấy chứ!?! >>
Tức giận!?! Đương nhiên là phải tức giận rồi, cái gã giấm đốc ấy, cái gã giám đốc mà nỡ lòng để cô trợ lý của mình phải mạo hiểm, phải giơ đầu ra mà hứng lấy cái sức mạnh như chẳng thể dùng sức người mà chống đỡ của Hào Khí Đông A, còn nữa, cái đám đông còn lại ấy, chẳng phải anh ta cũng tính dành phần cho bốn người bọn Nhật Long hay sao, như vậy thì anh ta, chẳng lẽ anh ta lại muốn đứng ngoài lược trận nữa hay sao!?! Cái gã giám đốc ấy…cái gã giám đốc ấy thử hỏi có phải là rất đáng giận hay không!?!
Đương nhiên cũng nhận ra sự tức giận của cô trợ lý, thế nhưng lại như chẳng hề để tâm, Lâm Hoàng lạnh nhạt đáp:
<< Chẳng phải cô muốn đấu với cao thủ hay sao!?! Vậy thì đó, cái gã Thiết thạch băng nhân đó tuy không có tên trên Thiên Hạ Anh Hùng bảng nhưng bằng vào võ công của hắn thì những kẻ ở vào nửa dưới của bảng Anh Hùng nhất định chẳng phải là đối thủ đâu. Chưa hết, lại còn có cơ hội nếm thử thứ sức mạnh đã trở thành huyền thoại của Hào Khí Đông A nữa chứ, đây chẳng phải là thứ cơ hội có thể gặp đến hai lần đâu! >> _ Nói, nhưng rồi lại như cảm thấy không ổn lắm, giọng điệu của Lâm Hoàng bỗng nhiên lại như mất đi cái vẻ lạnh nhạt vốn có ban đầu mà thay vào đó là…Sự van nài! Phải, lời lẽ của Lâm Hoàng lúc này lại như có mấy phần năn nỉ cầu xin _ << Tôi xin cô đấy, nửa tiếng thôi, chỉ cần nửa thôi là đủ! >> _ Nói, nhưng hình như vẫn cho rằng chưa được thoả đáng lắm, cái anh chàng quái tính mang tên Lâm Hoàng lần này lại giở giọng…Đe doạ! _ << Nửa tiếng! Nhất định cô phải cầm cự được, nếu không thì tất cả chúng ta nhất định sẽ chết sạch đấy!!! >>
Dù vẫn rất bực mình khi bỗng dưng phải gánh lấy cái phần nặng nhọc và nguy hiểm nhất, ấy thế nhưng khi chứng kiến cái anh chàng giám đốc mà thường ngày tuy cũng rất kỳ quái nhưng chưa bao giờ mất đi cái vẻ lạnh lùng coi trời bằng vung ấy bỗng dưng lại…Tuy cũng vẫn là kỳ quái, thế nhưng…Biết nói thế nào nhỉ, chỉ đơn giản là cảm giác rất khác mà thôi! Thật vậy, thật cũng có thể cảm thấy chàng giám đốc nhà mình thực sự là rất khác ngày thường, Phiêu Nhi như cũng lờ mờ nhận ra điều không ổn. Cô nàng vốn cũng đang định cất tiếng dò hỏi thì…
Thật chẳng biết có phải đang được cái ý nghĩ trong đầu Phiêu Nhi hay không nhưng đúng là ngay lập tức, ngay khi cô nàng vừa mới định lên tiếng hỏi han thì Lê Hoàng, hắn cũng lập tức mở lời. Và bằng cái giọng lạnh lùng mà vô cảm hệt như lúc mới xuất hiện, câu truyện mà Lê Hoàng đang nói ra đây thật như đang trả lời cho cái câu hỏi chưa kịp thành hình của Phiêu Nhi vậy:
_ “ Nguyễn Lâm Hoàng, ta biết võ công của ngươi bây giờ thật chẳng thể so nổi cái thời mà Độc Ma Tà Kiếm đơn thân khuấy động võ lâm, thế nhưng ta càng biết hơn việc coi thường ngươi là vô cùng ngu ngốc. Phải! Khi ngươi đồng ý phế đi toàn bộ võ công vốn có để được nhận vào làm môn hạ của Kiếm Quyền môn, ngay trong đêm hôm ấy, ngay khi những kẻ không chấp nhận nghe theo sự dàn xếp của sở Cảnh Sát Võ Lâm mà buông tha cho một con ác ma đã thành tâm hối cải như ngươi, ngay khi cái bọn người ấy xông lên như muốn lật ngược Kiếm Quyền môn để mà tìm ngươi đòi báo thù thì…Một kẻ đã mất hết võ công, đã bị coi là phế nhân như ngươi lại có thể lập tức đạt tới cảnh giới Kiếm Ý để rồi…Những kẻ mà lúc bình thường vốn sẽ tìm cách tránh xa Độc Ma Tà Kiếm ấy, cũng chỉ bằng một chiêu thôi, tất cả bọn chúng đã phải bỏ thây ngay tại Kiếm Quyền môn bởi…Nghịch Thiên Tà Kiếm Nguyễn Lâm Hoàng. Ngày hôm đó, ngươi đã khiến toàn bộ võ lâm phải hiểu ra rằng: Dù ngươi có là Độc Ma Tà Kiếm hay là Nghịch Thiên Tà Kiếm đi chẳng nữa thì cũng…Chớ có nên coi thường cái kẻ gọi tên Nguyễn Lâm Hoàng ấy! ”
Nói tới đó rồi bất chợt ngừng lại một lát mà nở ra một nụ cười như vô cùng hài lòng, vô cùng tự mãn, Lê Hoàng tiếp:
_ “ Thế nhưng Nguyễn Lâm Hoàng, ta muốn ngươi biết rằng hôm nay tuy chỉ có bốn trăm năm mươi người và một thanh thần kiếm mới phục sinh, thế nhưng ta, ta thật không hề có ý coi thường khi nói muốn giết ngươi bởi lẽ…Bằng vào oán khi ngập trời, bằng vào hàng triệu triệu những oan hồn đã phải bỏ mạng dưới Hào Khí Đông A đang tích tụ trong thanh kiếm lại cộng thêm sự tủi hổ đã phải chịu đựng suốt hai trăm năm có lẻ của nó nữa, tất cả những thứ đó như cùng tích tụ lại trong vết thương trên tay ngươi, thế nên…Dù võ công có cao cường hơn nữa cũng mặc, ta biết ngươi trong phút chốc sẽ chẳng cách nào vận khí, và…Cũng chẳng còn cách nào khác nữa, Nguyễn Lâm Hoàng, ngươi…Chịu Chết Đi!!! ”
Chịu chết đi! Khi gào lên ba chữ cuối cùng đó thì Lê Hoàng, cùng với cái nụ cười đầy đắc ý đang từ từ nở ra trên môi hắn là cả bốn trăm năm mươi con người đang đứng phía sau kia như cũng cũng nhất tề xông lên. Nhất tề gào lên ba chữ ấy!
Ánh đao, ánh kiếm lấp loáng trong đêm, những tiếng hò reo xung trận như vang động cả một góc trời. Nhưng chưa hết…
Như bật lên giữa trời đêm, bật lên giữa một rừng đao núi kiếm, cái hào quang lạnh lẽo, cái sát khí ngút trời kia cũng đang từ từ nhích động…
<< Giám đốc, những gì hắn vừa nói đều là thật hả!?! >> _ Phiêu Nhi hỏi, vừa đưa mắt nhìn vào cái biển người mà ai nấy trong mắt đều như ngập đầy sát khí đang ùn ùn xô đến ấy, cái con người mà ngày thường vốn rất hứng thú với truyện đánh đấm so tài kia chợt như cũng bắt đầu phải có ý nghĩ khác.
<< Phải! >> _ Lâm Hoàng lên tiếng xác nhận, một chữ ‘phải’ vang lên tuy thật nhẹ nhàng nhưng đối với Phiêu Nhi, một chữ ấy nghe thật hệt như tiếng trời rung đất chuyển _ << Nãy giờ trong khi cố câu giờ gợi truyện, tôi vốn cũng đã tìm cách trục bớt cái thứ khí chất quái dị đang ám vào vết thương ấy, thế nhưng…Cũng vì sợ bị phát hiện nên cũng chỉ dám trục từ từ từng chút một mà thôi, tôi bây giờ tuy cũng có thể coi là tạm ổn nhưng nếu muốn đối đầu với Hào Khí Đông A thì…Chỉ nửa tiếng thôi, ngay khi tôi trục được toàn bộ cái thứ khí kiếm quái gở này ra khỏi cơ thể thì mọi việc tôi sẽ có cách, còn bây giờ thì…Tất cả đành trông hết vào cô vậy! >>
Thông cảm, hoàn toàn thông cảm và không còn có ý cáu giận gì nữa, thế nhưng Phiêu Nhi, cái con người mà ngày thường vốn rất coi thường những kẻ đơn giản chỉ là không dám nhận lời thách đấu của cô nàng thôi chứ đừng nói là những kẻ nhát gan bỏ chạy ngay trước khi xung trận, ấy thế mà…Bất chợt cũng nảy ý thoái lui, cô nàng gợi ý:
<< Bây giờ tình hình bất lợi thế này, mà tiền thì dù sao cũng đã nhận rồi, hay là chúng ta cứ…Núi xanh còn đó lo gì thiếu củi, hôm nay chi bằng chúng ta cứ bỏ đi rồi sau này từ từ tìm cách giải quyết. Bằng vào khinh công của tôi thì…>>
Quả cũng có hơi ngạc nhiên khi thấy cái cô trợ lý mà lúc bình thường cứ nhằng nhẵng đòi đánh đấm so tài của mình bất chợt lại nảy ý thoái lui, thế nhưng cũng biết được rằng dù có cứng cỏi, dù có mạnh mẽ đến mấy thì cái cô trợ lý nhà mình cuối cùng vẫn chỉ là một cô gái, thế nên cũng chẳng có ý trách cứ gì, Lâm Hoàng chỉ đơn giản là nhảy vào họng cô nàng mà lớn tiếng phản đối:
<< Không được! Đừng nói là hôm nay không có Trần Thu Dung, bọn chúng lại chỉ có vài trăm người và chúng ta hoàn toàn có cơ hội chiến thắng mà dù cho toàn bộ cao thủ của Thiên Hạ Quần Anh hội đều xuất hiện thì cũng mặc. Nếu đó vẫn cứ là một thanh sắt gỉ thì thôi đi, nhưng Hào Khí Đông A đã sống lại rồi, hôm nay bằng bất cứ giá nào tôi cũng sẽ không cho nó rời khỏi đây. Thanh kiếm đó, nếu hôm nay chúng ta không cản nổi nó thì đừng nói là võ lâm mà cả thiên hạ này rồi cũng sẽ không có lấy một ngày yên ổn! >> _ Lâm Hoàng nói, sự cương quyết như được khắc sâu trong cặp mắt ngủ ngày. Một nét khắc trông thật tự nhiên, tự nhiên như thể nó vốn phải là như vậy _ << Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ cô mà! Còn nữa Phiêu Nhi, tôi tin cô nhất định sẽ làm được! >>
Chẳng thể không quay sang mà nhìn anh chàng giám đốc nhà mình bằng cái ánh phải công nhận là đã khác hẳn ngày thường và…Sau một hồi đứng đó mà nhìn cái anh chàng vốn thường ngày cứ thấy việc là né, lười nhác đến vô cùng này trong im lặng, Phiêu Nhi bất ngờ thở ra một hơi thật dài. Vừa bắt đầu hướng ánh mắt về phía đám đông kẻ thù trước mặt, cùng với một làn đao khí sắc lạnh chợt bùng lên trong gió, cô nàng lẩm bẩm:
_ “ Đành vậy, tuy cũng chẳng ham hố gì cái trò chém giết vốn chẳng đáng để coi là so tài, là võ thuật chân chính này, thế nhưng…Đành vậy! ”
Bùng!…Cùng với hai chữ ‘đành vậy’ vừa buông ra, một làn sóng đao khí điên cuồng mạnh mẽ, bá khí ngút trời như cũng bất chợt xô ra, xô ra như thổi dạt đi cái luồng sát khí lạnh lẽo đến ghê người đang từ phía bên kia ào ào thổi tới.
Lặng lẽ đưa mắt nhìn hàng trăm những con người như chẳng thể không dừng bước trước uy thế khiếp người của luồng đao khí, Phiêu Nhi mặc cả:
<< Muốn tôi đánh thì cũng được đi, nhưng phải giao hẹn trước, nói gì thì nói tôi cũng sẽ không làm hại một người nào đâu đấy! >>
<< Không phải mặc cả, cô cứ theo phân công mà làm, cái gã Thiết thạch băng nhân ấy dù không có Hào Khí Đông A thì cũng chẳng dễ đối phó đâu! >> _ Lâm Hoàng bực mình gắt, thế nhưng từ tận sâu trong lòng, anh chàng như cũng phải đánh giá lại cái cô trợ lý mà mình mới thu nhận _ < Hoá ra khi nãy cô ta muốn bỏ chạy không phải vì sợ mà chỉ là…Muốn sống trong võ lâm, muốn so tài đánh nhau mà lại không muốn ‘chơi’ trò chém giết, tuy nói là võ lâm hiện đã đổi khác, đã có sở Cảnh Sát Võ Lâm thay mặt chính phủ nắm giữ luật pháp, ấy thế nhưng…Nói gì thì nói võ lâm vẫn cứ là võ lâm, và đã là người trong võ lâm thì bất kể là thời đại nào cũng cứ phải sống trên đầu đao, mũi thương mà thôi. Nếu cứ khư khư giữ lấy cái tinh thần võ đạo chân chính ấy thì…Phiêu Nhi ơi, những ngày tháng của cô sau này rồi sẽ rất khó khăn đấy. Nhất là với tình hình hiện nay, Thiên Hạ Quần Anh hội đã bắt đầu không chịu ngồi im nữa rồi! > _ Lâm Hoàng tự nghĩ, lời lẽ tuy có vài phần chê trách thế nhưng cái cô trợ lý ấy, cái lối suy nghĩ ấy, nó lại như đang không ngừng khuấy động ký ức của Lâm Hoàng, buộc anh chàng phải nhớ về một hình bóng khác…
Ba năm trước. Cũng cái lối suy nghĩ ấy. Người con gái ấy…
***
Như cũng không muốn nói nhiều thêm nữa mà bất ngờ hét lên một tiếng thật lớn, cái người con gái mà trông ra cũng thật nhỏ bé ấy bất ngờ tung mình lao thẳng về phía cái đám đông đang sững sờ trước mặt. Đà lao tới thật mạnh, cái thân hình nhỏ bé ấy, nó lại như mang theo bên mình cái uy thế như thật vô cùng to lớn-uy thế của một thanh thiên đao vô địch. Cái uy thế như chẳng cách nào kháng cự!
Bộp!…Bộp!…Bộp!…Lao tới, xông thẳng vào ngay giữa cái đám đông nghe đâu lên tới bốn trăm năm mươi người ấy, thế nhưng như chẳng hề có ý đối đầu, cái bóng người áo trắng ấy, cái thanh thiên đao vô địch ấy, nó lại như chỉ muốn vượt qua cái đám đông bên dưới. Đôi lúc mượn lực từ một cái đầu, một bờ vai hay một bóng đao, bóng kiếm gì đó, cái người con gái ấy, Phiêu Nhi như đang làm đúng sự phân công của mình, làm đúng theo lời căn dặn của giám đốc, cô nàng đang xông thẳng về phía cái luồng hào quang lấp lánh đó. Xông thẳng vào Hào Khí Đông A!
Xông thẳng vào Hào Khí Đông A, Phiêu Nhi quả thực cũng đã rất muốn hỏi xem nếu không có cô nàng thì rốt cuộc cái gã giám đốc ấy, anh ta làm cách nào sống sót giữa biển kiếm núi đao đang ùn ùn xông tới kia. Phải chăng là chờ sự tiếp viện của bốn người bọn Nhật Long? Nhưng chẳng phải vì sợ đối phương nhận ra nên anh ta đã cố tình sắp xếp bốn người bọn họ khá xa nơi này hay sao, vậy thì chẳng phải là nước xa chẳng kịp cứu lửa gần hay sao? Thắc mắc, quả thực là vô cùng thắc mắc, lo âu, thật cũng có lo âu! Ấy thế nhưng lại càng hiểu hơn rằng cái thứ người như anh chàng giám đốc nhà mình quyết chẳng bao giờ lại có thể tự đặt mình vào chỗ nguy hiểm, ấy thế nên…
< Cũng chẳng nên lo hộ anh ta làm gì, bản thân mình còn chưa chắc đã tự lo được nữa đây này. Nửa tiếng thôi, nhưng phải đánh như thể đã đem sinh mạng ra mà đặt cược, còn cái thứ sức mạnh như ma như quỷ của thanh kiếm đó nữa, liệu mình có đủ sức cầm cự không đây!?! > _ Nghĩ là thế, thế nhưng từ ánh mắt đến nét mặt, sự do dự như chưa hề xuất hiện nơi Phiêu Nhi. Lưỡi Thiên Đao như coi thường tất cả ấy, nó như vẫn nhắm thẳng cái luồng hào quang lạnh lẽo kia mà mạnh mẽ chém tới!
Quả có hơi sững sờ khi cái cô gái mà từ đầu tới giờ vốn vẫn im lặng đứng bên cái con quỷ hám tiền ấy lại bất ngờ nhắm thẳng mình mà xông đến như vậy, và càng bất ngờ hơn khi cái cô gái trông ra cũng xinh xắn, dịu dàng ấy lại như mang theo một thứ đao khí thật chẳng thể coi thường, ấy thế nhưng…Vẫn cứ nhẹ nhàng nở ra một nụ cười trên pho tượng đá, Lê Hoàng nói, giọng điệu như mười phần lạnh lẽo:
_ “ Giỏi! Đúng là rất giỏi! Mạnh mẽ bá đạo, sắc bén rợn người! Đao khí đúng là rất mạnh! Quả không hổ là một trong ba thế lực lớn của võ lâm đương kim, Finder Company quả nhiên cũng có ngoạ hổ tàng long, ấy thế nhưng…Muốn so với Hào Khí Đông A của ta ư!?! Vẫn còn chưa đủ sức đâu! ”
Ào!…Như hưởng ứng theo lời kêu gọi của Lê Hoàng, Hào Khí Đông A bất chợt cũng rung lên, hào quang trên thân kiếm vốn đã muôn phần rực rỡ bất chợt lại bùng lên thật mạnh mẽ. Rực rỡ, lại thêm phần rực rỡ…
Quả cũng có phần e ngại cái thanh kiếm ấy, thế nhưng vẫn còn chưa đủ sức đâu-cái câu nói ấy như thật quen tai, thật như có thể khiến Phiêu Nhi chẳng thể không nổi nóng và…
_ “ Cái gì mà Hào Khí Đông A, cái gì mà thần binh, cái gì mà ma vật!?! Cũng chỉ là một thanh kiếm cũ thôi mà, có gì hay! ” _ Phiêu Nhi hét lớn, những luồng đao khí vốn ngập đầy trong gió bất chợt như cùng bị hút hết về, thu về mà tụ lại, tụ lại trên cái đôi chân thon dài mà quyến rũ ấy.
Nhận thấy toàn bộ đao khí như chợt biến mất, nhưng ngay lập tức cái cô trợ lý ấy, một cú đá như ấp ủ bên trong đó cái sức mạnh như sấm như chớp của thiên đao bất ngờ được tung ra. Vụt!…Một luồng đao khí, một ánh chớp, một tiếng sấm, cái thiên uy của đất trời như cùng tụ về trong cú đá ấy, cùng lao thẳng về phía cái luồng hào quang rực rỡ kia, về phía cái thanh kiếm cũng chẳng thể coi thường ấy. Một thanh kiếm, một vị thần của chiến tranh, một con ác ma tung hoành nơi chiến địa!
Ầm!… Đao va vào kiếm, chớp đụng hào quang, một luồng sáng sáng đến loá mắt chợt bùng lên như soi tỏ cả trời đêm, một tiếng nổ kinh hồn như trời rung đất chuyển chợt ầm vang trong gió…
Hào quang bùng lên rồi chợt tắt, tiếng đao va kiếm chạm ầm vang rồi cũng bợt dần trong gió. Người con gái ấy, khi cái thân hình nhỏ bé đáp xuống hình như cũng có loạng choạng đôi chút nhưng lại lập tức đã có thể trở lại thăng bằng, trở lại cái nét mặt lạnh lùng như coi khinh tất cả. Nhác thấy cái khung cảnh ấy, Lâm Hoàng bất giác như chẳng nén nổi một nụ cười:
< Thiên Đao! Thần Kiếm! Cặp đấu này xem ra cũng khá là cân xứng đấy chứ!?! Làm tốt lắm Phiêu Nhi! > _ Lâm Hoàng vui vẻ nghĩ, sự lo lắng khi nãy như cũng theo đó mà chợt vơi đi mất mấy phần, ấy thế nhưng…
Sự lo lắng cho cô trợ lý thì đã vơi đi, nhưng sự lo lắng cho bản thân thì lại chỉ mới bắt đầu. Cái đám người lúc nhúc, cái biển đao núi kiếm dưới kia sau một hồi kinh hãi bởi thế kiếm uy đao có vẻ như cũng đã lấy lại được bình tĩnh và…Hiểu được rằng cái con quỷ hám tiền này, nếu để hắn kịp hồi phục thì cái cô gái mang theo khí thế của thiên đao bên kia, lại cộng thêm cái thanh ma kiếm bên này nữa thì mặc cho có sức mạnh của Hào Khí Đông A có là bao lớn thì trận chiến hôm nay xem ra vẫn thật là khó nói. Thế nên chẳng ai hẹn ai, cả bốn trăm năm mươi con người ấy đều đã nhất tề xông lên. Tiếng hô chém giết như vang động cả một góc trời!
Bốn trăm năm mươi con người, con số này tuy cũng chẳng nhiều, lại cũng biết rằng trận chiến hôm nay vốn chưa được thông qua bởi hội Quần Anh, thế nên Thiết thạch băng nhân Lê Hoàng, hắn nhất định chẳng thể huy động được nhiều cao thủ cho trận này, tất cả bốn trăm năm mươi người ở đây, bọn chúng thật cũng chỉ ở mức tầm tầm, thế nhưng…Với cái oán khí của biết bao oan hồn phải táng mạng bởi Hào Khí Đông A, với cái nỗi tủi nhục suốt hai trăm năm của một thanh thần kiếm, cái thứ khí chất hoang đường quái gở như theo cùng thân kiếm đang tích tụ lại nơi vết thương trên cánh tay ấy, nó như cũng có thể khiến cho cái trận đánh mà vào lúc bình thường Lâm Hoàng nhất định sẽ chẳng để vào mắt này như đang trở nên thật…Vô cùng khó khăn! Vô cùng chật vật!
Biết là khó, nhưng lại chẳng thể để cô trợ lý của mình phải chịu thêm cái gánh nặng này nữa, Lâm Hoàng cũng đành…
Vụt!…Chỉ khẽ trừng mắt một cái thôi, Lâm Hoàng như thể đã khiến bầu không khí xung quanh đột nhiên trở nên như vô cùng căng thẳng. Sát khí, kiếm khí chẳng biết bằng cách nào trong phút chốc lại như đã ngập ngụa cả đất trời.
Bốn trăm năm mươi con người ấy, cả bốn trăm năm mươi con người, cả biển đao núi dù như chẳng hẹn nhưng bỗng dưng lại cùng ngừng lại. Cũng phải thôi, cái cảm giác ấy, rằng cái con người đang đứng trước mặt bọn họ đây thật như nhuệ khí căng đầy, chẳng thể bị thương. Và cái con người ấy, cái thân hình như đang chìm trong biển sát khí dâng đầy, trông hắn lúc này thật chẳng khác chi một ngọn núi sừng sững vững vàng. Một thanh kiếm đủ để khiếp phục cả thế gian!
Dù sao cũng đã từng là một con sư tử, và một con sư tử dù có bị thương đôi chút thì cũng chẳng lẽ nào lại biến thành một con mèo, thế nên…Chỉ cần không lùi bước, chỉ cần nén cái nỗi đau ấy lại mà vững vàng đứng đó thì cái khí thế ấy, cái khí thế đang toả ra từ thân thể của Lâm Hoàng thật vẫn chẳng khác chi cái khí thế của một con sư tử- một tuyệt thế cao thủ và cũng là một thanh kiếm đủ để khiếp phục cả thế gian. Ấy thế nhưng…Cũng chỉ được cái mẽ ngoài mà thôi! Lâm Hoàng đương nhiên rõ hơn ai hết rằng cái đòn tâm lý mà mình đang áp dụng đây tuy đã được thành nhưng…Bốn trăm năm mươi người ấy, bọn chúng nhất thời không thể tiến lên đơn giản chỉ bởi trong chốc lát bọn chúng như vẫn không cách nào vượt qua nổi cái nỗi sợ vô hình về tên ác ma khủng khiếp nhất trong lịch sử võ lâm-kẻ duy nhất đã từng đánh bại hội chủ của Quần Anh hội vốn đã ăn sâu bén rễ vào trong đầu óc, ấy thế nhưng…Khi sự sợ hãi đã qua đi, khi sự bình tĩnh đã bắt đầu quay lại thì…Cái cơ hội nghìn năm khó có một để có thể tiêu diệt cái tên ma đầu ấy, cái cơ hội để trong phút chốc có thể dương danh thiên hạ, ngẩng mặt với võ lâm-cái viễn cảnh ấy có lẽ cũng đủ sức khiến cho một vài kẻ ráng sức vượt qua nỗi sợ của mình, và thế là…
Vẫn biết là thế, vẫn biết rằng chỉ cần trong số bốn trăm năm mươi con người đang đứng dưới kia có một kẻ thông minh sáng suốt thôi thì mạng mình nhất định sẽ ô hô, ấy thế nhưng…Một là cũng chẳng còn cách nào hay hơn, hai là biết rằng chỉ cần khoảng chừng năm phút nữa thôi thì bốn người bọn Nhật Long đang mai phục gần đó nhất định sẽ đến tiếp ứng, thế nên…Dựa vào cái khí thế đang có và cái danh vọng khi xưa, lại thêm khả năng khinh công cũng chẳng phải kém, Lâm Hoàng như vẫn có thể chia đôi tâm trí mà gửi sang Phiêu Nhi một nửa.
Nhắc tới chiến trường phía bên kia, bằng vào sức mạnh đã trải ngót nghìn năm của Hào Khí Đông A, Lê Hoàng tuy không hề hấn gì sau khi đỡ lấy cái chiêu cước đao thật ngoài sức tưởng tượng của Phiêu Nhi mà thậm chí lại còn khiến đôi chân cô nàng khi đáp xuống cơ hồ như chẳng thể đứng vững, ấy thế nhưng…Cảm thấy cánh tay cầm kiếm vẫn như ngâm ngẩm đau, hào quang của thần kiếm cũng rung rinh ít nhiều, Lê Hoàng như chẳng thể không thầm kinh hãi. Cũng phải thôi, nếu không phải vì có thanh thần binh tuyệt thế trên tay thì chỉ bằng một chiêu đó thôi, phó đường chủ của một trong những phân đường quan trọng bậc nhất thuộc Thiên Hạ Quần Anh hội có thể lại đã sớm thất bại dưới tay một cô nhân viên mới của Finder Company. Cái sự thật này nếu đồn ra võ lâm thì thật là…Vô cùng mất mặt!
Nghĩ là thế nên chẳng thể giữ lại cái lòng khinh địch được thêm nữa, bộ mặt của pho tượng đã trong chốc lát lại đã tỏ ra vô cùng nghiêm nghị. Nhẹ múa một vòng, Lê Hoàng chắn ngang Hào Khí Đông A ra trước ngực. Sẵn sàng giao chiến!
Vụt!…Cùng với cái cử động ấy của Lê Hoàng, thứ ánh sáng rực rỡ chói lọi trên Hào Khí Đông A lại như đang dần thu lại, thu lại nhưng không hề bớt phần rực rỡ cũng chẳng hề kém phần chói lọi. Hào quang vạn trượng, khí lạnh ghê người, tất cả như đang dần thu lại, thu vào bên trong thân kiếm. Cái sức mạnh của thiên binh vạn mã, cái sức mạnh của vạn vạn oan hồn, cái sức mạnh vô địch đã trải ngót nghét một nghìn năm ấy, tất cả như đang bị dồn nén lại bên trong thân kiếm!
Vốn cũng là một kiếm thủ kha khá, bộ Băng Sương kiếm pháp của Thiết thạch băng nhân Lê Hoàng thật cũng có mấy phần tên tuổi trong giới võ lâm, lại thêm đang cầm trên tay thanh thần kiếm nghìn năm khó gặp, ấy thế nhưng cái trận chiến mà nếu xét theo lễ thường là đã chắc thắng này lại như vẫn khiến Lê Hoàng phải mười phần cẩn trọng. Cũng phải thôi, sau khi đã chứng kiến và trực tiếp trải nghiệm qua uy thế của cái chiêu đao vừa rồi thì…
Nhẹ nhàng di chuyển, vừa không ngừng múa kiếm bảo vệ thân mình vừa chú ý quan sát thật kỹ cái cô gái mà trông ra thì cũng có vài phần nhan sắc trước mặt, Lê Hoàng thật cũng muốn cẩn thận tìm kiếm ở cô nàng một sự sơ hở nào đó để mà ra tay, ấy thế nhưng…Không chỉ là một mà là toàn thân sơ hở, cái thân hình mĩ miều như chẳng hề thủ thế ấy, nó như đang phơi ra trước mũi kiếm thần.
Tấn công!?! Tấn công ư!?! Tấn công vào cái tấm thân hoàn toàn sơ hở ấy!?!
Tấn công…Chẳng hiểu sao Lê Hoàng lại như chẳng cách nào tấn công, chẳng cách nào vung kiếm chém tới!
< Toàn thân đầy sơ hở, cô ta liệu đang có mưu đồ gì đây!?! Đang giăng cạm bẫy hay chỉ đơn giản là hoàn toàn tự tin!?! Cô ta đang có mưu đồ gì đây!?! > _ Lê Hoàng tự hỏi, vừa không ngừng di chuyển xung quanh mà quan sát cho thật kỹ cái cô gái xinh đẹp trước mặt. Cái vẻ mặt vốn lạnh lùng vô cảm ấy, chẳng hiểu sao bỗng nhiên lại như vô cùng căng thẳng.
Căng thẳng!?! Cũng phải thôi, là một cao thủ, là người đã đánh ra một chiêu cước đao mạnh mẽ đến nhường ấy, cô gái này nhất định chẳng thể nào lại vô tình làm ra cái sự sơ hở lớn đến không thể lớn hơn như vậy được!
< Nhất định là cạm bẫy! > _ Lê Hoàng nghĩ, vẻ mặt lại như đong thêm mấy phần căng thẳng.
<< Lại cũng biết dùng cả chiến thuật tâm lý cơ đấy, quả không uổng công tôi đào tạo suốt bấy lâu nay! >>
Một giọng nói như có như không chợt vang lên trong đầu. Sự khen ngợi không thường xuyên của tay giám đốc quái tính, việc này khi bình thường thật vẫn luôn khiến cô trợ lý xinh đẹp này đây phải ngấm ngầm sung sướng mất một thời gian, thế nhưng lần này thì…Bằng cái vẻ mặt ngạc nhiên như chẳng hề che giấu, Phiêu Nhi vội vàng hỏi lại:
<< Cái gì mà chiến thuật tâm lý cơ!?! Anh đang nói về cái gì mà sao tôi chẳng hiểu gì hết vậy!?! >>
<< Thế không phải cô đang cố tình để lộ sơ sở khiến cho cái gã tượng người đó không dám tấn công hay sao!?! >> _ Lâm Hoàng cũng vội vàng hỏi lại, giọng điệu như cũng chẳng kém phần ngạc nhiên.
<< Đâu có, chẳng qua do ban nãy đụng phải hào quang lạnh buốt của Hào Khí Đông A, bị sát khí với lại cả hàn khí xâm thực nên giờ chân hơi đau, tôi chỉ là đang tranh thủ điều tức một chút thôi mà! >> _ Phiêu Nhi vui vẻ đáp lời, vẻ ngây thơ dễ sức. Vừa đáng yêu, lại cũng vừa đáng giận!
Quả cũng phải ngây ra mất một lúc khi nghe câu trả lời của cô trợ lý, và hậu quả là trong một tích tắc đó, cái uy thế khiếp người như chẳng cách nào duy trì, ấy thế nhưng dù sao cũng chẳng phải chỉ có danh hão, Lâm Hoàng nhanh chóng đã lấy lại được cái vẻ mặt buốt giá khiếp người và…
< Nói cũng phải! Đầu óc đơn giản, ngây ngây ngố ngố như vậy mới đúng là cô trợ lý của mình chứ, còn như biết sử dụng tâm lý chiến ư? Cảm giác thật cũng có phần xa lạ! > _ Lâm Hoàng tự nghĩ, vừa như chẳng nén nổi một nụ cười. Thật chẳng biết nên vui mừng hay nên thất vọng, anh chàng nói _ << Không phải cũng không sao, cứ như thế mà câu giờ cũng tốt. Chỉ cần qua được nửa tiếng là xong! >>
Thực tình thì cũng đang định mặc kệ cái gã Thiết thạch băng nhân chẳng hiểu đang nghĩ gì mà lại cứ vừa làm ra cái vẻ mặt căng thẳng vừa lượn lờ dò xét kia mà tranh thủ điều tức thêm chút nữa, ấy thế nhưng đầu óc giản đơn lại không có nghĩa là ngu dốt, Phiêu Nhi tuy cũng có ngạc nhiên đôi chút nhưng cũng lại chẳng khó khăn gì để có thể nhận ra cái ý tứ của Lâm Hoàng, và thế là…Cái cá tính nóng nảy, bướng bỉnh lại cộng thêm mấy phần hiếu chiến chợt bùng lên, cô nàng khẽ gắt:
<< Đừng có coi thường nhau như vậy chứ, bộ anh thấy tôi giống loại người thích dùng thủ đoạn lắm hay sao!?! Dù là chỉ cần cầm cự nửa tiếng nhưng tôi nhất định sẽ đường đường chính chính mà cầm cự, quyết không giở trò câu giờ đâu! >>
Nói, rồi như không muốn để cái anh chàng giám đốc của mình kịp phản ứng gì thêm nữa, Phiêu Nhi đã lại lập tức tung mình bay lên và…Cũng ngay lập tức, một luồng gió lạnh lẽo mà bá đạo chẳng biết từ đâu chợt thổi tới, thổi tới rồi nhanh chóng tụ lại thành một lưỡi phong đao vô hình, khổng lồ mà sắc bén đến kinh người ngay dưới chân Phiêu Nhi.
_ “ Phong Đao Thiên Giáng!! ” _ Phiêu Nhi hét lớn, ngọn cước đao vừa nhằm thẳng hướng cái pho tượng người bên dưới mà bổ tới.
Đứng trước một lưỡi thiên đao thật cũng có thể xẻ núi bạt rừng, ấy thế nhưng Lê Hoàng lại như không hề lo sợ. Phải! Cứ như khi nãy, khi cái cô gái đó còn đang làm ra cái nét bí hiểm bằng cách để toàn thân tràn đầy sơ hở ấy hắn thật còn có chút e ngại chứ còn như bây giờ thì…Với Hào Khí Đông A trên tay thì đừng nói là chỉ một lưỡi thiên đao chứ có đến mười lưỡi cũng vẫn là vậy cả mà thôi. Hào Khí Đông A, cầm cái thanh cổ kiếm ấy, nó thật cũng có thể chống lại cả trời xanh!
Nhẹ nở một nụ cười trên nét mặt trơ như tượng đá, Lê Hoàng vừa giơ cao Hào Khí Đông A ra chắn trước mặt và…Một vầng hào quang, cái thứ hào quang mà khi nãy đã lặn vào bên trong thân kiếm, chỉ trong chốc lát thôi nào thì hào quang chói mắt, oán khí rợp trời, sát khí lạnh lẽo đến ghê người, tất cả những thứ ấy đều như cùng lúc trào ra, trào ra rồi lấy cái lưỡi kiếm thép đó làm trung tâm, một lưỡi kiếm khổng lồ như được dệt thành từ hào quang và sát khí lại đã dần dần được thành hình trong gió. Quang kiếm như đã sẵn sàng tiếp đón phong đao!
Vụt!…Một tiếng xé gió chợt vang lên, cái thanh Hào Khí Đông A khổng lồ ấy dưới sự điều động của Lê Hoàng đã hùng dũng lao thẳng vào cái lưỡi thiên đao vô hình đang ầm ầm bổ tới!…Rầm!…Kiếm hào quang, đao gió dữ, hai cái thanh hung khí tưởng chừng như không có thực thể ấy khi va vào nhau chẳng hiểu vì sao lại có thể tạo nên một thứ âm thanh khủng khiếp đến như vậy. Cái thứ âm thanh tựa như đất trời gào thét, lại cũng có phần giống như thiên quân xung trận!
Vụt!…Vụt!…Vụt!…Những tia lửa điện chói loà, những vầng sáng rực rỡ loé lên rồi không chịu tắt, từ cái nơi mà cũng có thể coi là kiếm chạm đao va ấy, những luồng sáng như được sinh ra từ sự ma sát của gió và hào quang, những tiếng hú hét gầm rống vẫn như mãi không chịu ngừng. Đao và kiếm như cứ mãi đứng đó. Gườm nhau trong không khí!
Đao kiếm gườm nhau, người ngoài khi nhìn vào có lẽ sẽ đều cho rằng trận đấu đang như bất phân thắng bại, cái cô gái xinh đẹp nhỏ nhắn ấy thật hoàn toàn đủ sức cự lại cái thanh thần ma chi kiếm mang tên Hào Khí Đông A kia, ấy thế nhưng…Là người đang trực tiếp phải nếm trải cái uy thế của thanh kiếm ấy, Phiêu Nhi thật cũng không dám chắc mình còn có thể trụ được bao lâu nữa!
Hào Khí Đông A, cái thanh kiếm được luyện thành từ máu thịt của các binh sĩ đã hy sinh vì tổ quốc rồi sau đó lại lấy mạng không biết bao nhiêu quân thù, nó như mang theo bên mình cả hào khí lẫn oán khí chất chồng. Vừa chính trực quang minh lại cũng vừa âm tà lạnh lẽo, thần ma chi kiếm, một thanh kiếm thật rất đúng với tên gọi của nó, một thanh kiếm như chứa đựng được trong mình cả hai thái cực hoàn toàn đối lập. Phải! Chính là đối lập, thế nhưng hai cái thái cực ấy lại như không hề khắc chế lẫn nhau. Hai cái thái cực ấy, lại như bổ sung cho nhau để mà…Phiêu Nhi thật đang cảm thấy mình như đã bắt đầu không thể chịu đựng được thêm nữa rồi!
Tiếng hò reo xung trận của thiên binh vạn mã, từ cái thanh kiếm hào quang lạnh lẽo đó, từ cái chỗ đao kiếm gườm nhau đó, một luồng sức mạnh tựa như thiên binh xung trận, vạn mã hò reo đang dần lan tới tấm thân nhỏ nhắn. Phải! Một mình một đao, Phiêu Nhi cảm thấy mình như đang lạc vào giữa chiến trường đỏ máu: ngay trước mặt cô nàng, một đội quân hùng dũng tinh nhuệ hàng ngũ chỉnh tề như đủ cả cung thủ, thuẫn bài, chiến xa, binh mã đông thật không biết bao nhiêu mà kể. Một bức tường binh lính như dàn ra trong mắt, một thứ khí thế như có thể đè bẹp cả thế gian, và…Khi cái đội quân ấy ồ ạt xông lên, nhìn vào cái cảnh tượng ấy, nhìn những nét mặt ấy, Phiêu Nhi, cô nàng cuối cùng như cũng đã hiểu ra cái gọi là Hào Khí Đông A ấy rốt cuộc là thế nào!
Những tiếng chém giết vang động cả chiến trường, những tiếng leng keng ngân dài trong gió. Một mình một đao, một cô gái như sẵn sàng đối đầu với thiên quân vạn mã, một thân hình nhỏ bé như bật lên giữa vùng chiến địa và…Lưỡi đao trắng vun vút tung bay, những bông hoa ánh kim như nở bừng lên trong biển máu, một màu trắng như phủ lên cái thân hình nhỏ bé, những chiêu đao thần tốc mà bá đạo như muốn đẩy bật cả thiên quân. Phiêu Nhi thật như đã cận kề với chiến thắng, ấy thế nhưng…Cái đội quân chỉnh tề hùng dũng, hào khí ngút trời ấy, chẳng hiểu vì lẽ gì nó bỗng lại như biến thành những bóng ma mặc giáp, những bộ xương trắng áo mũ chỉnh tề tay cầm đao kiếm cưỡi trên những bộ xương chiến mã điên cuồng chém giết, ma quái thập phần. Đứng trước cái đội quân âm tà quái dị đánh không thương giết không chết mà sát khí lại ngập ngụa, oán khí lại căng đầy ấy, cái người con gái tuy vẫn rất kiên cường chống đỡ kia thật như cũng chẳng thể không sinh lòng hãi sợ!
< Cầm cự! Chỉ cần nửa tiếng thôi, vì sự hoà bình của võ lâm và của cả thế giới này nữa, mình nhất định phải cố cầm cự! > _ Phiêu Nhi nhủ thầm, vẻ sợ hãi bất an như đã bị sự kiên cường mãnh mẽ thổi bay khỏi nét mặt.
Những ánh đao vẫn lấp lánh tung hoành, những thế đao vẫn ào ạt tung bay. Một lưỡi đao, một cô gái, một thân hình nhỏ bé đang phải gồng mình chống lại một đội quân. Một đội quân ma quái!
|