Tuyên phủ dân cư đông đảo , tam giáo cửu lưu đũ mọi hạng người đều có đi vài dặm là đã thấy khác , không giống các địa phương khác đều chia ra rỏ ràng.
“ Vị công tử này…. “ một lão bản tuổi trạc trung niên chào đón , “ Xin hỏi từ nơi nào tới đây vậy ?”.
Lời còn chưa dứt hai tròng mắt đã láo liêng nhìn từ trên xuống dưới Mộ Dung Tuyết Ương và Hoa Vũ Nguyệt , trước tiên hắn thấy y phục của Mộ Dung Tuyết Ương hoa lệ sang trọng bên hông đeo một miếng ngọc bội trông qua cũng biết là bảo vật , sau đó nhìn sang Hoa Vũ Nguyệt thấy nàng vóc dáng mảnh mai mười phần xinh đẹp tay cầm một tay nải bằng lụa quí , một vòng quan sát lão bản mặt tươi hẳn lên ,khom lưng cười nói “ nguyên lai là quý công tử gia giá lâm , tiểu điêm thật vô cùng vinh dự oa..! “
Mộ Dung Tuyết Ương căn bản không để ý tới hắn , ung dung tự tại đứng ở trong đại sảnh , đảo mắt một vòng nhìn bốn phía , khách sạn này mặc dù không lớn nhưng mọi thứ hầu như cũnh đầy đủ hết bàn ghế sạch sẻ khang trang , vài người khách đang ngôi uống rươu bên trong , một bên góc có bốn năm tiểu nhị đang hướng hai tròng mắt đợi khách nhân sai bảo .
“ Tồi tàn !” Mộ Dung Tuyết Ương cau mày lắc đầu ,Đi…! Như thế nào ta lại ở cái chổ loại này , cho dù đang trong thời chiến loạn , ít nhất củng phải ở một cái phủ đệ chứ
Hoa Vũ Nguyệt cũng rất cơ trí hiểu ngay ý tứ , vội trả lời: “
Công tử gia trong lúc này nếu đi tìm một chổ trú tạm quả thật là rất khó .”
“ Sớm biết như thế này ta đã nói trước với Phiền vương một tiếng , để ông ta phân xuống cho ta một biệt viện làm nơi trú chân “ . Mộ Dung Tuyết Ương dậm chân làm ra vẻ tiếc nuối nói “ Đại quân được phân ra, ngay cả thông báo cho hạ nhân cũng không có . “
Lời nói đến đây lão bản cho dù mắt có kém đi nữa củng nhìn ra Mộ Dung Tuyết Ương là một vị công tử đại quan của Vân triều , nhìn y phục hoa lệ lại còn dẫn theo a hoàn , cho dù là công tử của Thân vương hay Phiền vương cũng đều có thể .
Như vậy đúng là cá lớn tới nhà , lão bản lẻ nào lại buông tha , lập tức lăn ngay đến trước mặt ,khom lưng cười nói: “ Công tử gia ngày nay binh hoang mã loạn , các thành phủ đều chật kín người , nơi nào đâu lại còn có thể tiếp khách , không bằng ở lại tiểu điếm trú tạm , mặc dù nơi này không đủ phú lệ nhưng cũng rất sạch sẽ , rất sạch sẽ….!”
Mộ Dung Tuyết ương hừ một cái hỏi : “ Nơi này còn có phòng hảo hạng hay không ? ta muốn chổ tốt nhất.
“ Dạ có ! Dạ có !. “ Lão bản tuôn ra một tràng nói “Bổn điếm còn có hai phòng hảo hạng ở gian chữ thiên , có một vị công tử gia ở một gian , gian còn lại xin để dành cho ngài .”
Mộ Dung Tuyết Ương đi theo phía sau lão bản , khuôn mặt lộ vẻ khó chịu , tựa hồ như không hài lòng vì có một người cũng trọ một phòng hảo hạng như hắn “
Lão bản trong lòng lại càng tin tưởng vào thân phận của Mộ Dung Tuyết Ương , bọn công tử nhà giàu đều vô cùng xa xỉ như vậy , hắn đưa Mộ Dung Tuyết Ương vào phòng số hai gian chử thiên , vừa định nói mấy câu , đã thấy Mộ Dung tuyết Ương trừng mắt quay lại vội ngậm miệng , lập tức đưa ra một tờ thực đơn , Mộ Dung Tuyết Ương quơ tay nói:” mau đem cho ta một bàn thức ăn hảo hạng , nhớ là những thứ tốt nhất ở chổ ngươi nghe chưa! “
“Dạ vâng ! dạ vâng !” Lão bản cuống qúit liên tục gật đầu nhưng lại nấn ná chưa đi .
“ À , được rồi lấy thêm cho ta một đĩa bánh ngọt thượng hạng nửa để ta tráng miệng .” Bửa ăn mà Mộ Dung Tuyết Ương gọi có thể đũ cho một gia đình bình thường ở Tuyên phủ ăn cả tháng .
“Mau mang lên đây , hôm nay hầu hạ ta cho tốt , ngày mai ta sẻ trọng thưởng cho ngươi .”
Lão bản này vừa nghe nói vậy đã vô vùng mừng rở , biết đã gặp tài thần , đâu còn dám chậm chể liền cuống quít tạ ơn rồi lui ra ngoài .
Hoa Vũ Nguyệt bụm miệng nín cười nảy giờ , nhìn lão bản nọ hưng phấn chạy đi xuống lầu , mới quay đầu lại cười nói : “ Công tử , hắn thật sự là không thu ngân lượng của chúng ta trước nha …”
“ Đó là đương nhiên .” Mộ Dung
Tuyết Ương nằm vắt chân trên giường nói :“Yêu tôc chúng ta nhìn người là trông vào bản lĩnh, ai có phẫm cấp cao nhất thì người đó lợi hại , còn Nhân tộc thì lại trọng ngân lượng , thích kẻ có tiền khinh người rổng túi , chỉ trông vào bề ngoài mà đánh giá con người .
“ Nhưng lão bản này đối với chúng ta thật không tệ nha ! “
“ Cô bé nhỏ như ngươi thì biết cái gì .” Mộ Dung Tuyết Ương nói “ Chúng ta vừa vào cửa thì lão bản quan sát chúng ta liền , ngựa chúng ta vốn là bảo mã không phải là quý tộc tuyệt không có được , mà y phục của hai người chúng ta thì đúng là của đại hộ nhân gia, cuối cùng là bao hành lý …..”
“ Bao hành lý ?” Hoa Vũ Nguyệt buồn bực nhìn hai bọc để trên bàn , chỉ có vài món quần áo của đàn bà con gái , “ Hai cái túi kia thì có ý nghĩa gì ?“
“ Đây là điễm phân biệt giữa người giàu và người nghèo ở Vân triều ,ở đây cấp bậc sâm nghiêm loại lụa quý này người nghèo không được sữ dụng chỉ có bậc quan nhân quý tài mới có cơ hội được mặc, chúng ta lại đem hai mảnh lụa quý xa hoa đắt tiền này tùy tiện buộc lại thành bao hành lý , như vậy thì dưới lợi nhãn của lão bản thì sao lại giống với loại rổng túi được .”
“Ây nha !” Hoa Vũ nguyệt vổ tay vui vẻ nói “ công tử thật lợi hại , nói vài câu là có ngay một chổ để ăn ngon ngủ kỉ “
Mộ Dung Tuyết Ương trong lòng ca thán , nếu là trước kia thì cần gì phải phí khí lực để làm loại chuyện này , bản thân mình mua vài gian khách sạn đều dư sức , mà nay dù trong nhất thời lừa được lão bản nhưng cũng phải tìm cơ hội nhanh nhanh mà chuồn đi , nhớ đến cảnh cùng khốn hiện nay ,Mộ Dung Tuyết Ương lại càng ưu phiền .
Trong lúc này lão bản nọ quả nhiên vì bon họ mà đưa đồ ăn lên , toàn là những thức ăn tốt nhất Tuyên phủ , còn đặc biệt đưa lên lên mấy vò hảo tửu nói là tặng thêm cho khách nhân ở hai gian phòng hảo hạng.
(hết phần trung)