Hồng Phát Quái Nhân cháºm rãi kể câu chuyện cÅ©:
- Từ rất lâu trước, khi Chương giáo má»›i truyá»n và o Trung Nguyên, tổ tiên cá»§a La Hải là má»™t gia đình rất sùng tÃn cá»§a Chương giáo giữ chức giáo trưởng ở chùa Thanh Chân ra sức truyá»n đạo má»›i. Tất nhiên, ở buổi đầu, để có được số tÃn đồ đông đảo mau chóng Chương giáo phải dùng đến vÅ© lá»±c cho nên lúc ấy có câu: "nhất thá»§ Khả Lan kinh, nhất thá»§ chấp kiếm" (má»™t tay cầm kinh Coran, còn má»™t tay cầm kiếm) loan truyá»n trong giáo đồ.
Lúc ấy có má»™t ngưá»i coi Chương giáo là quốc giáo cá»§a mình là quốc vương Ba Tư, ngưá»i có tặng cho giáo đồ Trung Nguyên mưá»i hai bá»™ kinh Khả Lan, phân chia cho mưá»i hai giáo trưởng.
Trong mưá»i hai bá»™ kinh Khả Lan nà y có má»™t bá»™ chép lẫn cả võ kinh và o trong ấy nhưng phải biết phương pháp Ä‘á»c má»›i phát hiện được võ công bà kÃp ấy.
Quốc vương Ba Tư khi trao bà kÃp võ công và o Trung thổ có dặn dò sứ giả phải tuyển chá»n má»™t ngưá»i trong số mưá»i hai giáo trưởng xứng đáng để truyá»n thụ thượng thừa võ công Ba Tư. Sứ giả đã tuyển chá»n đúng tổ tiên La Hải nhưng không hiểu sao ông tổ La Hải chưa kịp phát hiện bà kÃp võ công thì đã chết.
Sau đó chiến tranh liên miên ở Ba Tư, do đó Chương giáo ở Trung Nguyên qua thá»i gian dà i đứt Ä‘oạn không còn liên hệ gì vá»›i Chương giáo ở Ba Tư nữa. Thá»i gian qua Ä‘i, đừng nói bà kÃp võ công dÄ© nhiên không ai biết tá»›i mà đến chuyện Ba Tư chuyển kinh bá»™ và o Trung thổ lâu ngà y chầy tháng cÅ©ng chẳng ai còn nhá»›. Gia đình La Hải những Ä‘á»i sau bất quá cÅ©ng chỉ biết đó là bá»™ kinh Khả Lan bằng chữ Ba Tư. Há» tuy không biết chữ Ba Tư nhưng rất trân quý bá»™ kinh nà y.
Khi Äá» Ma Äạt Äa và o từ Ba Tư biết sá»± việc nà y bèn đến Chương Cương, không biết do đâu mà biết được nhà La Hải Ä‘ang giữ kinh, tiếc rằng ông không tìm gặp được thân phụ cá»§a La Hải, kế xảy ra cuá»™c tá»· thà võ công vá»›i ÄÆ°á»ng Hiểu Lan trên đỉnh Chu Mục Lãng Ma và chết.
Äá» Ma Äạt Äa chết rồi chỉ còn má»™t ngưá»i duy nhất biết được bà máºt trong nhà La Hải đó là tên đệ tá» cá»§a Äá» Ma Äạt Äa nhưng bản lãnh tên đệ tá» nà y còn non ná»›t quá, không dám ra tay cứ chần chừ tìm cÆ¡ há»™i Ä‘oạt kinh lần nữa. Äến nay y đã trên tuổi sáu mươi ước nguyện vẫn chưa thà nh.
Ta may mắn có cÆ¡ duyên được y coi là bằng hữu. Y rá»i bá» quê hương tá»›i đây tứ cố vô thân không ai thèm gần gÅ©i y, thấy ta rất thân thiết thà nh tháºt nên năm vừa rồi y má»›i tiết lá»™ cho ta biết nÆ¡i cất bà kÃp võ công ấy và hứa nếu ta tìm cách chiếm Ä‘oạt được, y sẽ giúp ta dịch thà nh Hán văn để ta vá»›i y cùng há»c.
Ân Kiếm Thanh vui mừng:
- Chúc mừng sư phụ, nếu lão nhân gia mà há»c được võ công bà kÃp Ba Tư, cá»™ng thêm ná»™i công bà kÃp cá»§a Trương Äan Phong thì dù có ÄÆ°á»ng Hiểu Lan tái thế, Kim Thế Di phục sinh, danh hiệu "Thiên hạ đệ nhất cao thá»§" vẫn vá» tay sư phụ.
Hồng Phát Quái Nhân được đệ tá» nịnh thÃch chà cưá»i ha hả:
- Con chúc mừng ta, ta cũng chúc mừng con nữa.
Ân Kiếm Thanh giả vá» không hiểu, cố tình há»i lại
- Con có gì đáng mừng? Quái nhân tóc đỠcưá»i hÃp mắt:
- Ta có má»™t đồ đệ duy nhất là con, ta há»c được tuyệt nghệ võ công gì mà chẳng truyá»n cho con? ÄÆ°Æ¡ng nhiên con cÅ©ng sẽ thà nh thiên hạ đệ nhất cao thá»§. Chỉ cần mưá»i năm nữa con sẽ thay thế ta trở thà nh thiên hạ đệ nhất cao thá»§.
Ân Kiếm Thanh vội và ng quỳ phục xuống:
- Äa tạ sư phụ tà i bồi! Quái nhân tóc đỠđỡ há»c trò lên;
- Chá»› lạy tạ vá»™i, ta còn Ä‘ang có mối lo phiá»n đây. Bà kÃp võ công cá»§a La Hải còn chưa biết y giấu nÆ¡i nà o là m sao ra tay cướp Ä‘oạt được? Suy Ä‘i tÃnh lại chỉ còn má»™t cách tốt nhất là ta dùng mưu trà để chiếm Ä‘oạt, việc nà y lại phải nhỠđến tay con.
Ân Kiếm Thanh đáp liá»n:
- Xin sư phụ cứ dạy, việc nà y là việc chung cá»§a sư đồ chúng ta. Há»a phúc cùng hưởng, đồ nhi xin táºn tâm táºn lá»±c. Xin há»i sư phụ mưu trà ấy có phải là con chỉ cần lấy La Man Na là m vợ đương nhiên bà kÃp võ công sẽ rÆ¡i và o tay con? Quái nhân tóc đỠmỉm cưá»i:
- Như váºy là con đã hiểu rõ sá»± việc rồi. Lấy La Man Na là m vợ con sẽ có ba Ä‘iá»u lợi lá»›n: má»™t là rất có hy vá»ng con sẽ trở thà nh quốc vương đất Chương Cương, hai là phát hiện được các má» châu ngá»c ở vùng nà y, ba là chiếm Ä‘oạt được võ công bà kÃp. Chỉ cần ba Ä‘iá»u lợi nà y, cho dù có bị nguy hiểm đến đâu trong và i ngà y không quá xứng đáng sao? Ân Kiếm Thanh vá»™i và ng nói:
- Vâng vâng, váºy lão nhân gia hãy Ä‘i tìm cách giết chết tên Tang Äạt Nhi. Con sẽ đợi sư phụ ở đây và i ngà y, chỉ e... sợ rằng...
- Cái gì váºy, e sợ gì? Ân Kiếm Thanh đáp:
- Con vừa nhá»› đến má»™t việc, bà kÃp võ công kia rất không nên để cho tên đồ đệ Äá» Ma Äạt Äa cùng hưởng.
Quái nhân mỉm cưá»i:
- Con tháºt xứng đáng là há»c trò cá»§a ta, ta cÅ©ng đã nghÄ© đến chuyện ấy rồi. Nhưng không có y lấy ai dịch ra Hán văn cho chúng ta? GiỠđây y đã lá»›n tuổi, dịch xong bản văn bản văn bà kiếp nà y chắc y sẽ kiệt lá»±c mà chết. Nếu y chưa chết, ta cÅ©ng có cách là m cho y không còn thở nữa.
Hai thầy trò cùng nhìn nhau mỉm cưá»i đắc ý. Không thấy Mạnh Hoa cá»±a quáºy gì cả, quái nhân tóc đỠhạ giá»ng:
- Hay lắm! Có thầy nà y thì có trò đó! Con nên nhá»›: há»… trá»i sáng thì tên tiểu tá» nà y tỉnh dáºy, con liệu mà đối phó vá»›i y.
Mạnh Hoa giả vá» trong cÆ¡n hôn mê hÆ¡i cá»±a mình, trong bụng cưá»i thầm: "Hãy chỠđến sang mai xem bá»n mi còn lừa bịp ta gì nữa? Hừ, ta sẽ cùng các ngươi đóng má»™t vở kịch chÆ¡i".
Chà ng âm thầm váºn động huyá»n công, Ä‘em chân khà ngưng tụ nÆ¡i các huyệt đạo, cứ như thế không biết bao lâu, chỉ thấy nÆ¡i huyệt Ä‘an Ä‘iá»n ấm hẳn lên, khà lá»±c từ từ khôi phục, những cảm giác Ä‘au đớn cÅ©ng vÆ¡i bá»›t nhiá»u, có thể miá»…n cưỡng chịu được. Chà ng biết vá»›i sức lá»±c hiện nay má»™t ngưá»i không biết chút gì võ công chưa chắc chà ng đã đánh thắng được, huống hồ là vá»›i Ân Kiếm Thanh? "Phải nhẫn nại, cố gắng nhẫn nại, không được để cho y biết ta đã biết được những bà máºt cá»§a y." Chà ng luôn tâm niệm như thế Chà ng không dám động Ä‘áºy, cÅ©ng không dám mở mắt nhìn lúc thầy trò Ân Kiếm Thanh Ä‘ang chia tay nhau.
Trong mà n đêm tối mò chỉ nghe tiếng bước chân của Ân Kiếm Thanh đi qua đi lại, hiển nhiên là y cũng nôn nóng chỠchà ng tỉnh lại.
Rất may, Ân Kiếm Thanh không phải đợi lâu lắm. Phương Äông vừa có mấy ánh sang le lói chiếu đến, y lẩm bẩm vì chỠđợi nóng ruá»™t quá: "Trá»i mau sáng Ä‘i, sao tên tiểu tá» nà y mãi không tỉnh dáºy váºy? á»i, chỉ sợ nó bị trúng Lôi Thần Chưởng nặng ná» hÆ¡n sư phụ ta tưởng nhiá»u".
Lại qua một lúc chỠđợi, Ân Kiếm Thanh tự nói một mình:
- Ta bá» gì cÅ©ng danh giá là má»™t "tiểu vương gia", cam tâm vá»›i tên yêu quái đó là m sư phụ tháºt là hổ thẹn. Âu Dương Xung Æ¡i là Âu Dương Xung, ta vì tham ba Ä‘iá»u lợi lá»™c nên đà nh gá»i ngươi bằng sư phụ, còn ngươi thu ta là m đồ đệ chắc cÅ©ng không phải do lòng tốt gì.
Ha ha, tương lai ai lợi hại hÆ¡n ai rồi sẽ biết! Lúc đó Mạnh Hoa má»›i biết quái nhân tóc đỠtên là Âu Dương Xung, chà ng nghÄ© thầm: "Té ra thầy trò nà y chẳng ưa gì nhau, có thầy đó ắt có trò đó, chẳng nên lấy là m lạ." Trá»i đã bắt đầu sáng tháºt sá»±, chà ng hÆ¡i chuyển ngưá»i, mở to hai mắt. Ân Kiếm Thanh thấy chà ng đã tỉnh vá»™i reo lên rất ân cần:
- A! Mạnh huynh, huynh đã tỉnh rồi ư? Huynh thấy trong ngưá»i thế nà o? Mà n kịch đã bắt đầu, chà ng giả vá» không chịu nổi vẻ ân cần cá»§a y, gạt Ä‘i:
- Hãy Ä‘i Ä‘i! Lá»i nói rất thống oán như tháºt vì hôm qua chÃnh y đã hai lần tìm cách ám hại chà ng.
Ân Kiếm Thanh cÅ©ng nháºp vai kịch, y sụt sùi lấy tay quệt nước mắt như sắp sá»a khóc. Chà ng giáºn dữ:
- Sao ngươi chưa chết Ä‘i cho rồi! Còn bà y trò mèo khóc chuá»™t nữa ư? Ân Kiếm Thanh giá»ng giả rất chân thà nh:
- Mạnh huynh, ta tháºt đáng chết vì không xứng đáng vá»›i Mạnh huynh. Nhưng ta vì chút hiểu lầm mà nỡ hại huynh, huynh có bằng lòng nghe ta giảng giải không?
- Ngươi đã hai lần ám toán ta, còn gì để phân giải nữa? Hừ, còn tên sư phụ ác độc cá»§a ngươi đâu? Ngươi không nhẫn tâm giết ta chết thì nhá» tên sư phụ cá»§a ngươi giết ta Ä‘i! Chà ng cố là m ra vẻ rất phẫn khÃch giáºn dá»—i nhưng trong giá»ng nói đã có phần hòa hoãn.
Ân Kiếm Thanh mừng thầm trong bụng: "Tên tiểu tá» nà y tháºt trung háºu đến độ ngu dốt, y tưởng ta không nỡ nhẫn tâm giết y? Hừ, lừa gạt má»™t tên ngu dốt thế nà y có lẽ dá»… dà ng hÆ¡n ta tưởng tượng".
Y là m ra vẻ rất khổ sở nói:
- Mạnh huynh nói không sai chút nà o. Tên sư phụ ấy cá»§a ta là má»™t yêu nhân rất độc ác, ta còn háºn oán hắn hÆ¡n là huynh nữa.
Mạnh Hoa cưá»i nhạt:
- Ngươi háºn oán hắn? Thế sao còn nháºn hắn là m thầy? Ân Kiếm Thanh vá»™i và ng đáp:
- Ta đâu có cam tâm bái hắn là m thầy! Hắn cưỡng bức ta là m đồ đệ đó chứ! Sức ta đâu có bằng hắn, không nghe lá»i hắn giết ta thì sao. Ta ở thế chẳng đặng đừng đà nh nháºn để bảo toà n mạng sống.
- Nói như váºy việc ngươi ám toán ta cÅ©ng là do hắn cưỡng bức? ChÃnh Ân Kiếm Thanh cÅ©ng định nói như thế nhưng không ngá» Mạnh Hoa lại mở lá»i trước, y vô cùng mừng rỡ:
- Äúng váºy, tÃnh mạng cá»§a ta ở trong tay hắn, không nghe lá»i hắn sao được? Nhưng ta có Ä‘iá»u nà y muốn nói vá»›i huynh.
Mạnh Hoa giả vá» như ná»a tin ná»a ngá» cưá»i nhạt há»i:
- Nói Ä‘iá»u gì?
- Hắn nói vá»›i ta nếu không nghe mệnh lệnh hắn ám toán để bắt giữ Mạnh huynh, hắn sẽ giết chết cả huynh và ta. Ta định tương kế tá»±u kế như thế nà y, huynh đã biết sá»± lợi hại cá»§a Lôi Thần Chưởng ghê gá»›m đến thế nà o, huynh chưa thể là đối thá»§ được đâu. Chi bằng chúng ta giả vá» tùy thuáºn hắn, trước là bảo toà n tÃnh mạng, sau sẽ tìm cách đối phó. Mạnh huynh, xin huynh hãy tin ta, ta biết trước đây vì chúng ta hiểu lầm lẫn nhau nên xảy ra nhiá»u việc đáng tiếc, lần nà y ta thá» không thà nh tháºt vá»›i huynh thì huynh cứ đánh chết ta Ä‘i.
Mạnh Hoa giả vá» suy nghÄ© tÃnh toán, không trả lá»i ngay. Ân Kiếm Thanh cà ng tưởng thá»±c, cố dùng hoa ngôn xảo ngữ thuyết phục. Má»™t lúc sau, Mạnh Hoa má»›i giả vá» tin theo lá»i y:
- ÄÆ°á»£c lắm, cứ theo lá»i ngươi nói thì ngươi muốn ta phải là m gì bây giá»? Ân Kiếm Thanh hấp tấp:
- Tên yêu nhân nà y rất muốn được huynh trao cho ná»™i công và kiếm pháp cá»§a Trương Äan Phong. Huynh đã thụ thương bởi Lôi Thần Chưởng, trừ hắn ra không ai có thuốc giải.
Mạnh huynh, xin tha thứ cho tôi phải nói tháºt, trong vòng bảy ngà y nếu không có thuốc giải huynh sẽ chết liá»n! Thế là mục Ä‘Ãch cá»§a bá»n thầy trò đã được Ân Kiếm Thanh nói rõ, chà ng không hỠđáp ngay, cứ chần chừ cà ng khiến cho y thêm nóng ruá»™t, má»™t lúc lâu chà ng là m ra vẻ cá»± tuyệt:
- Ta thà chịu chết chứ Ä‘á»i nà o mang bà kÃp thượng thừa cho bá»n ác nghiệt? Hắn tưởng chiếm được ná»™i công, kiếm pháp cá»§a Trương Äan Phong là dá»… lắm ư? Hắn chỉ nằm má»™ng! Xét vá» bản chất con ngưá»i, Mạnh Hoa vừa nói mấy lá»i tháºt đúng vá»›i tÃnh cách cá»§a chà ng, là m sao Ân Kiếm Thanh nghi ngá» gì được? Y ngá»a mặt lên trá»i cưá»i ba tiếng ha ha ha.
Mạnh Hoa cưá»i:
- Ngươi cưá»i cái gì?
- Ta cưá»i ngươi thà nh tháºt quá đáng, đây là chúng ta lừa hắn chứ có phải trao cho hắn bà kÃp tháºt đâu nà o?
- Là m sao lừa hắn? Ta vẫn còn đầu váng mắt má», lỡ vụng má»™t Ä‘iểm nhá» hắn cÅ©ng sẽ biết! Ân Kiếm Thanh hạ giá»ng, vẻ mặt y láu lỉnh vui vẻ đặc biệt:
- Ta đã có diệu kế, huynh khá»i cần lo, Mạnh đại ca, huynh chỉ việc Ä‘á»c cho ta yếu quyết ná»™i công và kiếm pháp cá»§a Trương Äan Phong giấu ở trong Thạch Lâm là được, má»i chuyện sau đó để ta lừa hắn cho! Mạnh Hoa do dá»± má»™t lúc má»›i há»i:
- Äá»c cho ngươi nghe? Ân Kiếm Thanh ra vẻ mưá»i phần thà nh khẩn:
- Mạnh đại ca, không tin ở ta sao? Chà ng thở dà i:
- Nếu ngươi không lừa ta, ta sẽ Ä‘á»c cho ngươi nghe nhưng ta quyết không Ä‘em bà kÃp cho hắn.
Ân Kiếm Thanh vồn vã:
- Ta háºn thù tên yêu sư ấy hÆ¡n ai hết, bây giá» chúng ta cùng má»™t phe để chống đối lại hắn, ta lừa dối đại ca sao được? Mạnh Hoa gáºt đầu:
- Trương Äan Phong và nhà hỠÂn xưa kia có ân nghÄ©a vá»›i nhau, nói tháºt trước đây ta cÅ©ng định Ä‘em các bà kÃp ná»™i công và kiếm pháp tặng cho ngươi. ÄÆ°á»£c, trước tiên ta sẽ Ä‘á»c Huyá»n Công Yếu Quyết cho ngươi nghe.
Chà ng nói câu ấy là hoà n toà n tháºt thà vì chÃnh chà ng cÅ©ng định Ä‘em cho Ân Kiếm Thanh và Lãnh Băng Nhi các bà kÃp ấy, nhưng sau rồi thấy tâm thuáºt cá»§a Ân Kiếm Thanh bất chÃnh chà ng má»›i bôi xóa tất cả đồ hình trong thạch động.
Ân Kiếm Thanh mừng rỡ ghé sát và o Mạnh Hoa chuẩn bị nghe chà ng Ä‘á»c. Bá»—ng nhiên Mạnh Hoa ôm ngá»±c ho mấy tiếng liá»n không nói ra lá»i. Ân Kiếm Thanh hiểu rằng dục tốc bất đạt, mình cà ng nóng ruá»™t cà ng há»ng việc, vả lại Mạnh Hoa đã bằng lòng, mình cÅ©ng nên biểu lá»™ sá»± quan tâm:
- Mạnh đại ca là m sao thế? Hãy uống chút nước đã.
Ân Kiếm Thanh sốt sắng đi tìm nước ân cần mang đến cho chà ng rồi ân cần tiết lộ:
- Ta có nghe tên yêu sư nói qua, há»… ngưá»i bị trúng Lôi Thần Chưởng má»™t ngà y bị Ä‘au đớn ba lần sáng, trưa và chiá»u. Cứ lần sau cÆ¡n Ä‘au đớn dữ dá»™i hÆ¡n lần trước cho đến khi được uống thuốc giải độc má»›i yên. Hay là huynh bị Lôi Thần Chưởng phát tác, bắt đầu Ä‘au đớn rồi? Mạnh Hoa rên rỉ:
- Ôi! Mỗi ngà y đau đớn đến ba lần là m sao chịu nổi, thà chết còn hơn.
Ân Kiếm Thanh vội xua tay:
- Äừng, đừng, hãy cố chịu má»™t chút Ä‘á»c cho ta nghe và i trang Huyá»n Công Yếu Quyết ta sẽ đưa thuốc giải độc cho.
Chà ng đáp:
- Ta đâu có mang Huyá»n Công Yếu Quyết theo bên mình?
- Ta biết, chỉ cần huynh Ä‘á»c thuá»™c cho ta chép ra là được rồi! Chà ng vẫn rên rỉ:
- Ôi... đau đến chết mất... ta... ta...
Toà n thân chà ng váºt vã trong cÆ¡n Ä‘au, hai má đỠbừng, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm nhá» xuống từng giá»t Ân Kiếm Thanh muốn đưa thuốc giải cho chà ng uống để chà ng giảm cÆ¡n Ä‘au và đá»c cho y nghe Huyá»n Công Yếu Quyết nhưng lại sợ chà ng đổi ý nên cố trấn an:
- Mạnh huynh ơi đây là lần đau đớn đầu tiên của ngà y đầu tiên. Lần đau nà y chóng qua lắm chỉ độ một khắc là dịu thôi.
Thá»±c ra từ khi bị trúng Lôi Thần Chưởng tình trạng cá»§a chà ng quả có Ä‘au đớn tháºt nhưng sá»± Ä‘au đớn do chà ng cố ý tạo nên hÆ¡n hẳn sá»± Ä‘au đớn tháºt. Trong lúc Ân Kiếm Thanh lo lắng vá» bệnh tình cá»§a chà ng thì chà ng ngầm váºn huyá»n công ngưng tụ chân khà phát ra những tiếng rên rỉ lừa bịp Ân Kiếm Thanh.
Ân Kiếm Thanh vốn được sư phụ trao cho thuốc giải độc cất trong túi nhưng y vẫn phân vân giữa đưa ra và không đưa ra.
Mạnh Hoa ngầm váºn ná»™i công, thân mình xuất hạn rồi sắc mặt dần dần Chương phục như cÅ©, Ân Kiếm Thanh mừng rỡ:
- Thấy chưa ta nói đâu có sai, lần nà y vừa má»›i Ä‘au đớn xong phải đến giữa trưa má»›i tiếp cÆ¡n Ä‘au thứ hai, huynh hãy Ä‘á»c mau cho ta chép Ä‘i.
Mạnh Hoa dùng dằng:
- Nhưng ta Ä‘ang đói quá, ngươi hãy chịu khó nướng cho ta và i cá»§ khoai rừng ăn đỡ đói váºy.
Ân Kiếm Thanh công nháºn đã hÆ¡n má»™t ngà y chà ng chẳng có chút gì và o bụng, bây giỠđói cÅ©ng phải, nên vá»™i và ng Ä‘i tìm mấy cá»§ khoai còn sót lại, nổi lá»a nướng cho chà ng ăn.
Chà ng ăn no nê, tinh thần đã sảng khoái, tá»± cảm thấy có thể cỠđộng như thưá»ng được rồi, nhưng chà ng cứ giả vá» nằm yên má»™t chá»— để giấu thá»±c lá»±c cá»§a mình.
Chà ng nhá»› có má»™t lần trước đây Kim BÃch Y có nói vá»›i chà ng má»™t câu đại ý: "Gặp ngưá»i hiá»n thì mình lấy thà nh tháºt mà xá», gặp kẻ dữ ta sợ gì không dùng vÅ© lá»±c?" Nà ng thấy chà ng quá thà nh thá»±c nên có ý cảnh giác chà ng, chà ng nghÄ© bụng: "Thầy trò nà y đã lừa bịp ta mấy lần, ta dại gì không lợi dụng cÆ¡ há»™i lừa bịp lại há»?" Äã có chá»§ ý như váºy chà ng bắt đầu Ä‘á»c Huyá»n Công Yếu Quyết cho Ân Kiếm Thanh nghe nhưng toà n Ä‘á»c những lá»i do chà ng bịa ra hoà n toà n hoặc dá»±a và o yếu quyết tháºt rồi thêm bá»›t đảo lá»™n lung tung nhưng khổ ná»—i xưa nay chà ng vốn là ngưá»i chân thá»±c nên trong khi bịa đặt như váºy cÅ©ng không dá»… dà ng gì, nhiá»u lúc chà ng ấp úng suy nghÄ© khá lâu má»›i bịa được má»™t Ä‘oạn cho Ân Kiếm Thanh nghe. Ân Kiếm Thanh thấy chà ng Ä‘á»c má»™t cách khó khăn y cà ng tin là thá»±c vì y nghÄ© chà ng không thể nà o thuá»™c lòng được.
Ân Kiếm Thanh say sưa chép theo lá»i chà ng Ä‘á»c má»›i được hai trang giấy không ngỠđã gần tá»›i trưa, giá» Ä‘au đớn cá»§a chà ng đã đến. Lần nà y Mạnh Hoa cảm giác như trong ngưá»i có hai luồng nóng, lạnh chạy và o lục phá»§ ngÅ© tạng, so vá»›i lần trước khó chịu hÆ¡n bá»™i phần, chà ng rống lên má»™t tiếng giả như cá»±c kỳ Ä‘au đớn, đương nhiên không thể tiếp tục Ä‘á»c Huyá»n Công Yếu Quyết được nữa.
Ân Kiếm Thanh đang chép dở dang chịu không nổi đà nh nói:
- Huynh cố chịu Ä‘au má»™t lát, ta Ä‘i tìm thuốc giải liá»n đây.
Mạnh Hoa lăn lá»™n trên giưá»ng:
- Ta sợ... sợ... yêu nhân...
Tất nhiên chà ng giả đau không nói hết câu. Ân Kiếm Thanh vội trấn an:
- Yêu nhân ấy không ở đây đâu, tuy cũng không xa lắm. Hắn ở tại đằng sau núi, đợi một chút ta đi tìm hắn.
Y vừa nói đưa thuốc liá»n rồi lại nói đợi má»™t chút, nhưng cứ dùng dằng má»™t lúc lâu để kịp sao chép lại má»™t bản Huyá»n Công Yếu Quyết thứ hai nữa rồi má»›i nói vá»›i Mạnh Hoa:
- Mạnh huynh hãy yên tâm, ta chép hai bản, má»™t bản tháºt má»™t bản giả, bản giả nà y ta đưa cho hắn.
Té ra y định lừa cả sư phụ cá»§a y, nhưng y không biết bản mà y tưởng là tháºt cÅ©ng là bản giả. Căn cứ và o bản giả ấy, y bịa ra má»™t bản giả nữa, nhưng y bịa rất tà i tình linh hoạt chứ không khó khăn như lúc chà ng Ä‘á»c. Trong chốc lát y đã chép xong "bản giả cá»§a bản giả" cầm ra Ä‘i.
Chà ng thấy y Ä‘i ra sau núi trong lòng vừa cưá»i thầm vừa lo lắng: Cưá»i thầm vì y lấy giả là m chân, chắc y dương dương tá»± đắc là trên Ä‘á»i nà y chỉ có mình y thông minh còn ngưá»i ta Ä‘á»u ngu dốt dại dá»™t cả. Lo lắng vì nếu y mang thứ gá»i là "thuốc giải độc" vỠđây chà ng chưa biết phải ứng phó ra sao.
Bị trúng thương Lôi Thần Chưởng má»™t ngà y sẽ bị Ä‘au đớn hà nh hạ đúng ba lần. Cứ lần sau sá»± Ä‘au đớn lại tăng hÆ¡n và kéo dà i hÆ¡n lần trước do đó khi Ân Kiếm Thanh ra Ä‘i, y Ä‘inh ninh chà ng sẽ bị dằn vặt rất lâu. Nhưng Ân Kiếm Thanh tÃnh toán sai cả.
Mạnh Hoa đã được truyá»n thụ ná»™i công tâm pháp cá»§a Trương Äan Phong, chà ng ngưng tụ chân khà váºn ná»™i công chống lại chất độc ná»™i thương, chỉ ná»a thá»i gian bình thưá»ng sá»± Ä‘au đớn đã giảm bá»›t, tinh thần minh mẫn trở lại. Hiện nay trong gian nhà cá» chỉ có mình chà ng, chà ng cà ng dá»… thi triển công phu ná»™i công tá»± trục xuất ná»™i độc, nhưng Lôi Thần Chưởng là má»™t loại độc chưởng không Ãt lợi hại, tuy chà ng có thể đẩy lùi Ä‘au đớn nhưng giải độc hoà n toà n vẫn không thể được nếu không có thuốc giải cá»§a thầy trò Ân Kiếm Thanh. Chà ng vì váºn dụng ná»™i công quá sức nên dù trong ná»™i tạng đã giảm hẳn Ä‘au đớn nhưng sức lá»±c vẫn chưa thể Chương phục như bình thưá»ng Nếu bây giá» gặp địch nhân chà ng không cách nà o đối đầu nổi.
Ân Kiếm Thanh trở vá» mau hÆ¡n chà ng ước định. Y cưá»i tươi:
- Mạnh huynh, huynh tháºt là may mắn không bị tên yêu nhân ấy nghi ngá» chút nà o, Ta vừa đưa Huyá»n Công Yếu Quyết giả ra là hắn tin ngay. Hắn tin luôn cả lá»i ta lừa hắn là huynh tình nguyện Ä‘em "yếu quyết" tặng cho hắn, hắn lại tin ta luôn luôn trung thà nh vá»›i hắn và vì váºy hắn đưa liá»n thuốc giải độc cho ta đây nà y.
Y đưa ra mấy viên thuốc tròn tròn mà vừa nhìn là chà ng đã biết là thuốc giả, chà ng vá» uống má»™t viên nhá», quả nhiên thấy trong ngưá»i khác lạ. Chà ng vá» cưá»i nhẹ:
- Ân đại ca, Ä‘a tạ đại ca đã lao khổ, không biết đến bao giá» ta má»›i Ä‘á»n đáp được ân nghÄ©a cá»§a đại ca. Ôi ta hãy còn Ä‘au quá không tá»± mình uống hết thuốc được, xin đại ca giúp đỡ ta dáºy cho ta xin chén nước! Chà ng vá» gắng gượng ngồi dáºy nhưng rồi lại ngã báºt ra. Ân Kiếm Thanh tin chà ng chưa hết cÆ¡n Ä‘au đớn nên không ngần ngại cầm má»™t chén nước đến gần đỡ lưng chà ng dáºy.
Khi y vừa cong ngưá»i xuống, Mạnh Hoa xuất thá»§ tức khắc, chỉ cá»§a chà ng đánh vụt trúng ngay và o huyệt Toà n CÆ¡ cá»§a y. Y hoà n toà n bị bất ngá», chỉ kêu lên được má»™t tiếng "ối" rồi ngã váºt xuống đất, chén nước trong tay bắn ra vỡ tung tóe.
Chỉ ấy cá»§a chà ng đánh ra rất mạo hiểm nhưng rất đúng thá»i cÆ¡. Ân Kiếm Thanh tưởng chà ng không đủ sức uống thuốc là m sao tưởng tượng được chà ng đột nhiên tung ra má»™t chỉ quá mau lẹ trúng huyệt đạo cá»§a y? Mạnh Hoa có thể chưa đủ khà lá»±c để quyết đấu vá»›i y, nhưng chỉ đánh má»™t chỉ quyết định thì chà ng thừa sức. Ân Kiếm Thanh la ối, ngã lăn ra không động Ä‘áºy gì nổi chẳng khác gì chà ng.
Tuy y không động Ä‘áºy được nhưng vẫn nói được:
- Mạnh... Mạnh đại ca... là m gì váºy? Ta... hảo tâm... cho đại ca uống thuốc giải, đại ca...đại ca...
Mạnh Hoa đứng phắt dáºy cưá»i nhạt:
- Ta là m gì ư? Ta tháºt Ä‘a tạ cái hảo tâm cá»§a ngươi. Nhưng thuốc nà y ta không uống đâu, nhưá»ng cho ngươi uống đó.
Chà ng sợ sức chà ng chưa Chương phục hẳn, dù đánh trúng huyệt đạo cá»§a Ân Kiếm Thanh nhưng nếu không đủ công lá»±c, không lâu sau y đã có thể tá»± giải huyệt, chà ng liá»n vươn tay dùng thá»§ pháp rất kinh diệu bóp và o quai hà m bắt y há miệng to ra rồi còn bao nhiêu viên thuốc chà ng nhét cả và o miệng y đẩy xuống cổ há»ng.
Chà ng cưá»i lạnh lẽo:
- Ân Kiếm Thanh, ngươi chớ tự coi chỉ có mình ngươi là thông minh còn ai cũng ngu cả.
Ta nói tháºt cho ngươi biết, bao nhiêu lá»i bà n luáºn mưu kế cá»§a ngươi và tên yêu nhân tóc đỠkia ta Ä‘á»u đã nghe rõ hết. Ngươi hai lần ám hại ta, ta Ä‘á»u tha thứ, ngươi nghÄ© xem ngưá»i đáng là m ngưá»i hay không? Ân Kiếm Thanh hồn phi phách tán, run lẩy bẩy. Mạnh Hoa trầm giá»ng:
- Nếu không nhá»› tá»›i nhị sư phụ, ta đã giết chết ngươi lâu rồi, chứ đâu để ngươi còn thở để nói nhảm nhà như hiện nay! Ân Kiếm Thanh trong bụng đã hÆ¡i yên tâm vì biết chắc Mạnh Hoa không nỡ giết y, y gian xảo thầm nghÄ©: "Chỉ cần ngươi không giết ta để ta chá» sư phụ vá» là ta có cÆ¡ há»™i trả thù ngay". Y đã quyết tâm chá» sư phụ vá» rồi tÃnh sau nên không nói lung tung vá»›i chà ng nữa.
Mạnh Hoa táºp trung tinh thần váºn công khôi phục công phu, thá»i gian thấm thoát đã gần chiá»u tối. Chà ng vá»™i Ä‘i lục thức ăn, kiểm tra lại lương thá»±c còn lại trong nhà , chà ng ước tÃnh nếu má»™t mình cÅ©ng có thể ăn được trong vòng năm ngà y. Chà ng mìm cưá»i nói vá»›i Ân Kiếm Thanh:
- Ngươi vá»›i sư phụ ngươi ước tình năm ngà y sẽ trở vá» có phải không? Má»™t ngưá»i bình thưá»ng có thể nhịn đói đến bảy ngà y vẫn chưa chết, ngươi cố nhịn ăn năm ngà y không thể nà o chết được đâu. Lương thá»±c còn Ãt quá, rất tiếc là chỉ đủ cho mình ta dùng thôi.
Ngưá»i bình thưá»ng khi Ä‘ang bệnh nặng có thể không thèm ăn, nhưng đằng nà y Ân Kiếm Thanh hoà n toà n không bệnh, y chỉ bị uống loại thuốc giải độc giả khiến không còn khà lá»±c nhưng vẫn không khác gì ngưá»i thưá»ng nghÄ©a là vẫn có cảm giác đói. Y nằm co ở má»™t góc nhìn Mạnh Hoa xẻ những miếng thịt rừng mà nước miếng ứa ra đầy miệng lên tiếng van cầu chà ng:
- Mạnh đại ca, đại ca thương tình cho ta cái gì ăn với.
Mạnh Hoa vốn có lòng nhân từ, cuối cùng cũng cảm động vất cho y mấy củ khoai rừng:
- Tiểu vương gia, sÆ¡n hà o hải vị ngươi ăn đã nhiá»u rồi, mấy hôm nay chịu khó ăn khoai rừng váºy.
Y van xin:
- Cho ta thêm miếng thịt nho nhá» nữa Mạnh Hoa ăn xong bữa chiá»u bụng tá»± nghÄ© thầm: "Vá»›i số lượng thá»±c nà y mà hai ngưá»i ăn chỉ trong vòng ba ngà y là hết nhẵn. Äợi đến mai xem ta có Chương phục được chút khà lá»±c nà o sẽ Ä‘i tìm thêm chút thá»±c phẩm nà o nữa má»›i được." Chưa nghÄ© hết chà ng đã thấy đầu váng mắt má», ná»a thân lạnh như có tảng băng chảy trong lục phá»§, còn ná»a thân lại nóng như có lá»a đốt trong ngÅ© tạng, chà ng biết đã đến giỠđộc chất Lôi Thần Chưởng phát tác. CÅ©ng may lần Ä‘au đớn nà y hình như ngắn hÆ¡n lần trước chứ không kéo dà i hÆ¡n. Chà ng mừng rỡ vì biết đó là diệu dụng cá»§a ná»™i công tâm pháp cá»§a Trương Äan Phong mà hôm nay chà ng đã váºn dụng. Nhưng còn mấy hôm nữa quái nhân tóc đỠsẽ trở vá», không biết chà ng có đủ thá»i gian phục Chương công lá»±c hay không.
Ngà y hôm sau qua má»™t đêm thức trắng váºn ná»™i công yếu quyết, chà ng có tiến bá»™ hÆ¡n phân ná»a, chà ng đã có thể tá»± mình chống chiếc gáºy lần mò Ä‘i ra sưá»n núi. Trước khi chà ng ra cá»a, Ân Kiêm Thanh năn nỉ:
- Mạnh đại ca đi rồi ai cung cấp lương thực cho ta ăn? Không lẽ đại ca nỡ bỠta chết đói ở nơi đây? Chà ng lạnh lẽo:
- Sư phụ cá»§a ngươi sắp vá», ta ở đây chịu chết ư? Nhưng mùa nà y tuyết rÆ¡i nhiá»u, chỉ cách có mấy ngà y mà sưá»n núi đã đóng má»™t lá»›p tuyết dà y rất trÆ¡n trượt, chà ng không thể nà o tá»± mình xuống núi được đà nh quay trở lại.
Chà ng Ä‘ang Ä‘i bá»—ng thấy xa xa dưới chân núi có bóng Ä‘en di động. May chà ng ở trên cao nhìn xuống nên phát hiện ra bóng Ä‘en trước, còn bóng Ä‘en ở dưới thấp nên không nhìn thấy chà ng. Bóng Ä‘en ấy chÃnh là Âu Dương Xung. Mạnh Hoa trong lúc cấp bách không biết là m sao đà nh vòng ra sau gian nhà cá», ở đó có mấy tảng đá rất lá»›n tạo thà nh mấy miệng hang tối om. Chà ng vừa ẩn thân và o má»™t miệng hang chÃnh là lúc Âu Dương Xung bước và o nhà .
Ân Kiếm Thanh vui mừng kêu lên trước tiên:
- Sư phụ, mau mau lại đây cứu con.
- Ủa? Mi là m sao thế? Còn tên tiểu tỠđâu? Kiếm Thanh đỠmặt:
- Con bị tiểu tỠấy lừa bắt uống thuốc tiêu trầm cả sức lá»±c. Sư phụ hãy lấy thuốc giải độc cho con. Ủa, sư phụ không gặp tên tiểu tá» vừa xuống núi sao? Chợt nghe má»™t tiếng bốp rất lá»›n, Âu Dương Xung chá»i mắng:
- Mi là tên không là m được cái trò gì, đến giữ một thằng đã bị trúng thương mà cũng không xong.
Hình như hắn vừa tát tai Ân Kiếm Thanh má»™t cái tháºt mạnh, Kiếm Thanh bị đánh chá»i tức lắm nhưng không biết nói sao đà nh xuống giá»ng van xin sư phụ:
- Vâng, đồ nhi tháºt là má»™t đứa vô dụng, là m lỡ công việc cá»§a sư phụ. Xin lão gia ban cho đồ nhi thuốc giải độc để đồ nhi Ä‘oái công chuá»™c tá»™i.
Sau khi tát Ân Kiếm Thanh má»™t cái, ná»™ khà cá»§a Âu Dương Xung đã giảm bá»›t và nghÄ© vẫn còn chá»— táºn dụng y được, liá»n giãn dần nét mặt, ném cho Ân Kiếm Thanh mấy viên thuốc:
- Ngươi uống mấy viên thuốc nà y tối thiểu cũng phải hết ngà y hôm nay mới có thể phục Chương khà lực.
Ân Kiếm Thanh nghiến răng:
- Lần nà y bắt được tên tiểu tỠấy con quyết giết chết liá»n, bây giá» con ở đây chá» sư phụ Ä‘i bắt tên tiểu tỠấy chắc cÅ©ng còn quanh quẩn ở đâu đây thôi Âu Dương Xung định bước ra lại dừng chân như sá»±c nhá»› ra:
- Chỉ cần tiểu tỠấy chưa xuống núi ta thế nà o cÅ©ng bắt lại được. Nhưng còn chuyện nà y ta chưa há»i con. Ná»™i công và kiếm pháp cá»§a Trương Äan Phong, tiểu tỠấy đã đưa cho con chưa? Ân Kiếm Thanh đáp:
- Con mới chép được có hai trang nội công tâm pháp đây, nhưng e...
- Nhưng e cái gì?
- Chỉ sợ không biết là tháºt hay là giả? Y sợ sư phụ lanh lợi nà y khám phá ra âm mưu tráo đổi cá»§a y nên y chặn đầu trước bằng câu nói ấy.
Âu Dương Xung bảo:
- Ngươi đem ra đây cho ta giám định.
Bản ná»™i công tâm pháp mà y chép theo lá»i Ä‘á»c cá»§a Mạnh Hoa đã hiển nhiên là giả nhưng dù sao vẫn căn cứ phần nà o và o Huyá»n Công Yếu Quyết vì chà ng là ngưá»i xưa nay chưa há» biết nói dối nên không thể bịa ra hoà n toà n, cho nên có thể nói ná»™i dung cá»§a nó ná»a giả ná»a tháºt. Tuy Mạnh Hoa có thêm bá»›t đảo lá»™n nhưng vẫn căn cứ và o căn bản võ há»c. Ân Kiếm Thanh lại căn cứ và o bản giả đó bịa đặt thêm thà nh má»™t thứ giả cá»§a giả. Tuy hiện nay Âu Dương Xung không có thì giá» xem xét kỹ, hắn Ä‘á»c qua tuy chẳng hiểu gì nhưng lại Ä‘inh ninh ná»™i công tâm pháp cá»§a Trương Äan Phong quá ư thâm ảo không thể hiểu biết liá»n tức thì được. Hắn cất hai trang giấy và o túi rồi nói:
- Theo ta biết qua có lẽ không phải bản giả đâu. Chỉ tiếc rằng ngươi mới chép được ngắn quá.
Ân Kiếm Thanh nghe sư phụ nói váºy mừng lắm, y nghÄ© bụng: "Như váºy bản cá»§a ta giữ má»›i là bản tháºt. Không ngá» tên tiểu tỠđã biết ta ám hại y mà y vẫn Ä‘em bản tháºt Ä‘á»c cho ta nghe. Hừ đúng rồi, cứ theo y nói thì y biết Trương Äan Phong và tổ tiên nhà ta có ân nghÄ©a vá»›i nhau, lại thêm thúc thúc ta là sư phụ cá»§a y, bản lại y vốn đã có ý định Ä‘em tặng ta ná»™i công yếu quyết." Âu Dương Xung vui vẻ:
- ÄÆ°á»£c rồi, hiện ta phải tức khắc tìm bắt tiểu tỠấy vỠđây, ngươi là đứa giảo hoạt lắm mưu nhiá»u kế, hãy nghÄ© giúp ta xem có cách gì tiếp tục lừa y không? <bị mất má»™t Ä‘oạn> dám nấp ngay đằng sau nhà nên hắn không quan tâm tá»›i mấy tảng đá gần nhà nhất.
Âu Dương Xung Ä‘i khuất, chà ng tưởng Ãt hắn cÅ©ng phải tìm lâu má»›i trở vá», ai ngá» má»›i trong chốc lát đã nghe tiếng chân ngưá»i Ä‘i gần đến. Chà ng nép thân và o má»™t hốc đá, định đợi hắn tá»›i gần là láºp tức tấn công. Nhưng bước chân vẫn không há» dừng lại nÆ¡i chà ng ẩn thân và bước chân nghe cÅ©ng khác hắn vá»›i tiếng bước chân cá»§a Âu Dương Xung. Mạnh Hoa động tÃnh hiếu kỳ, hÆ¡i rướn ngưá»i ra nhìn Chà ng chỉ thấy lướt sau lưng má»™t ngưá»i thiếu nữ, nhưng cÅ©ng kịp nháºn ra dáng Ä‘iệu quen thuá»™c như đã từng gặp rồi. Tiếc rằng không nhìn trước mặt nên không biết nà ng là ai, trong nháy mắt thiếu nữ đã bước và o cá»a nhà khuất bóng.
Lúc ấy Ân Kiếm Thanh đã uống thuốc xong nhưng y vẫn còn mệt má»i chưa phục Chương khà lá»±c được. Y nghe tiếng chân ngưá»i vá»™i và ng gá»i:
- Sư phụ trở vỠsớm thế? Bắt được tên tiểu tỠấy chớ? A... a...
Chưa nói hết câu y đã trợn trừng mắt kêu lên vì thiếu nữ đã xuất hiện ngay trước mặt y. Ân Kiếm Thanh vừa nhìn thấy nà ng như nhìn thấy ma quá»·, run rẩy đến không nói lên lá»i.
Ngưá»i thiếu nữ kia cất giá»ng:
- Ân Kiếm Thanh, ngươi không nháºn ra ta ư?
- Băng... Băng muội... thì ra là Băng muội...?
- Ngươi là m sao thế? Ngươi lấy là m lạ tại sao ta chưa chết phải không? Ai là Băng muá»™i cá»§a ngươi? Lãnh Băng Nhi đã bị ngươi giết chết rồi là m gì còn nữa? Mạnh Hoa nấp sau mấy tảng đá gần đấy nghe được mấy lá»i nà y má»›i biết thiếu nữ chÃnh là ngưá»i chà ng Ä‘ang muốn biết lưu lạc nÆ¡i nà o tức là Lãnh Băng Nhi. Té ra Lãnh Băng Nhi vừa bị Ân Kiếm Thanh mưu hại.
Không ngá» nà ng lại xuất hiện và o lúc quan yếu như thế nà y. Chà ng lắng tai nghe hai ngưá»i đối đáp xem sá»± việc Ân Kiếm Thanh hãm hại nà ng trước đây ra sao Chà ng vừa mừng vừa sợ hãi. Mừng vì Lãnh Băng Nhi chưa chết, sợ vì nà ng không đến sá»›m hÆ¡n mà lại đến đúng và o lúc quái nhân tóc đỠsắp sá»a trở vá»? Chà ng nghe Lãnh Băng Nhi cưá»i lạnh lùng:
- Ân Kiếm Thanh, thá»§ Ä‘oạn cá»§a ngươi tháºt lang độc, ngươi lừa ta uống thuốc mê rồi ném ra xuống băng hồ để thi thể ta chìm dưới đáy hồ không còn ai biết ta bị ngươi mưu sát chứ gì? Ai ngá» ta vẫn còn sống trở vỠđây đòi mạng ngươi, tháºt là nằm mÆ¡ cÅ©ng không thấy phải không? Nói đến hai chữ đòi mạng, Lãnh Băng Nhi rút xoạt trưá»ng kiếm khá»i vá» rồi như mèo đùa chuá»™t, nà ng ấn ấn mÅ©i kiếm và o yết hầu Ân Kiếm Thanh, Y van xin khổ sở:
- Băng muội hiểu lầm rồi... Xin muội muội nhớ chút tình cũ, tha... tha...
Lãnh Băng Nhi cưá»i nhạt:
- Ngươi còn mặt mũi xin ta tha ư?
- Ta cÅ©ng có lá»—i, sau nà y rất hối háºn, trong bụng chẳng lúc nà o yên ổn. Xin Băng muá»™i cho ta sống để sám hối. Ôi Băng muá»™i không biết trong vòng má»™t năm nay ta... ta...
Lãnh Băng Nhi cưá»i lá»›n:
- Ngươi... ngươi là m cái gì? Ha ha, ngươi tưởng ta không biết gì ư? Ta xin nói cho ngươi rõ, từ má»™t năm nay, ngươi là m gì Ä‘i đâu ta Ä‘á»u biết rõ.
Ân Kiếm Thanh là m bộ mặt đau khổ:
- Là m sao muội muội biết được? Từ một năm nay ta đã đơn thân độc mã ở lại vùng tuyết sơn nà y không hỠgặp gỡ La Man Na. La Man Na cũng đã có vị hôn phu rồi.
Lãnh Băng Nhi cưá»i lạnh lùng:
- Cái đêm há»™i Äiêu Dương ấy ta có mặt ở ngay hiện trưá»ng ngươi còn dám nói láo ư? Hừ, hôm nay ta mà không giết chết ngươi, chỉ sợ ngươi sẽ tìm cách giết chết Tang Äạt Nhi thôi.
Nà ng cà ng nói cà ng có vẻ giáºn dữ, mÅ©i kiếm cà ng lúc cà ng ấn mạnh và o yết hầu cá»§a Ân Kiếm Thanh.
Ân Kiếm Thanh bá»—ng nhiên đổi giá»ng:
- Băng muá»™i không thể giết ra được. Ta báo cho Băng muá»™i biết, ta không cần Băng muá»™i tha thứ, đó là ta cứu Băng muá»™i đó! Lãnh Băng Nhi ngạc nhiên há»i lại:
- Ngươi cứu ta? Hừ, ta cần gì ngươi cứu ta?
- Trong căn nhà nà y không phải chỉ có mình ta, sư phụ Âu Dương Xung cá»§a ta sắp sá»a trở vá», Băng muá»™i không phải là đối thá»§ cá»§a ngưá»i đâu, nếu ngưá»i biết Băng muá»™i giết ta...
- Hắn sẽ giết ta chứ gì? phải không? Ân Kiếm Thanh gáºt đầu:
- Phải, ta chết cÅ©ng không tiếc gì, chỉ háºn lại để liên lụy đến Băng muá»™i, là m sao nhắm mắt được? Lãnh Băng Nhi nói:
- ÄÆ°á»£c, ngươi Ä‘em tên yêu nhân ấy ra dá»a ta. Xưa nay ta rất muốn ngươi thà nh thá»±c hối cải, nhưng qua nhiá»u sá»± việc ngươi là tên không giết không thể được.
Lưỡi kiếm cá»§a nà ng động Ä‘áºy như sắp đâm mạnh và o. Trong giây phút sống chết ấy, đột nhiên Ân Kiếm Thanh lóe lên má»™t ý nghÄ©, cong ngưá»i xuống, ngón tay cái bấm đúng và o huyệt DÅ© Khà cá»§a Lãnh Băng Nhi. Võ công cá»§a Ân Kiếm Thanh so vá»›i năm trước đã khác hẳn nên khà lá»±c dù chưa khôi phục nhưng nhá» cÆ¡ há»™i hiếm có, nà ng đứng sát cạnh nên y có dịp xuất thá»§.
Không ngá» võ công cá»§a Lãnh Băng Nhi so vá»›i năm trước cÅ©ng khác hẳn, chỉ nghe hai tiếng "á»i chà " rồi má»™t thân hình đổ xuống, nhìn lại thì chÃnh là Ân Kiếm Thanh.
Lãnh Băng Nhi xuất thá»§ cá»±c kỳ mau lẹ, khi nà ng vừa nghe tiếng gió định đánh và o huyệt DÅ© Khà cá»§a mình, tay nà ng đã ra trước đánh trúng Ma Huyệt cá»§a Ân Kiếm Thanh. Lần nà y Lãnh Băng Nhi nổi giáºn không kiá»m được nữa nà ng giÆ¡ cao lưỡi kiếm định chém thẳng và o ngưá»i y, kiếm chỉ còn cách ngưá»i y có má»™t gang bá»—ng có tiếng gá»i to:
- Lãnh cô nương xin hãy dừng tay! Lãnh Băng Nhi hoảng hốt quay lại vì âm thanh nghe rất quen. Mạnh Hoa vừa bước và o nhà vừa nói:
- Xin cô nương hãy vì tôi mà hạ thủ lưu tình, tha cho mạng sống của y.
Lãnh Băng Nhi nhìn kỹ mặt chà ng rồi reo lên:
- Có phải là ân nhân của ta trong Thạch Lâm năm xưa đó không? Mạnh Hoa đáp:
- Ân nhân thì không dám, nhưng sá»± việc ở Thạch Lâm là không sai, chÃnh ta hôm đó đã từ trên Kiếm Phong chạy xuống cứu hai vị. Ta tên là Mạnh Hoa, trước đây không lâu đã có ghé Sà i Äạt Má»™c gặp lệnh thúc thúc Lãnh Thiết Tiá»u.
Hôm ở trong Thạch Lâm, Ân Kiếm Thanh sợ chết, chạy lấy thân mình, Lãnh Băng Nhi đã nhìn rõ mặt Mạnh Hoa và việc chà ng cứu mạng nà ng chưa yên nên sá»± việc đã gần ba năm nà ng vẫn nhá»› Ä‘inh ninh trong dạ nên vừa gặp nà ng đã nháºn ra liá»n. Lãnh Băng Nhi trở nên vui vẻ:
- Phải cái đêm há»™i Äiêu Dương Mạnh đại ca Ä‘i cùng Tang Äạt Nhi đó chăng?
- Äúng váºy, chÃnh ta cÅ©ng biết cô nương có mặt trong cuá»™c há»™i
- Tiểu muá»™i thoạt đầu đã hoà i nghi đó chÃnh là đại ca, quả nhiên đúng tháºt.
Nguyên vì đêm há»™i ấy Mạnh Hoa mặc y phục cá»§a ngưá»i Tây Tạng, ngá»±a cá»§a chà ng lại chạy nhanh như gió nên Lãnh Băng Nhi không nhìn rõ được cÅ©ng phải. Vả lại dù có nhìn rõ Ä‘i nữa, giữa hoà n cảnh ấy cÅ©ng không thể phát giác.
- Mạnh đại ca, vì sao đại ca cũng đến chốn nà y?
- Ta đến để tìm cô nương đấy!
- Ôi! Mạnh đại ca, hình như... hình như... đại ca đang bị trúng thương? Sao... sao...
Lúc ấy Lãnh Băng Nhi má»›i nháºn ra vẻ bạc nhược thất thần cá»§a Mạnh Hoa.
Chà ng cưá»i Ä‘au khổ:
- Ờ, ta bị tên ân sư của Ân Kiếm Thanh đánh một chưởng.
Lãnh Băng Nhi nói:
- Äại ca bị Âu Dương Xung đánh ư? á»’, chắc là không phải, tiểu muá»™i tin là thầy trò y liên thá»§ hãm hại đại ca đây mà .
Chà ng không thể không cưá»i Ä‘au khổ lần nữa:
- Cô nương nói đúng đấy, mới đây ta bị ám toán định giết đi.
Lãnh Băng Nhi phẫn uất:
- Thế sao đại ca còn xin tha chết cho y?
- Vì thúc phụ của y là ân sư của ta, ta đã hứa không giết chết y rồi, do đó mới xin cô nương đừng giết y.
Lãnh Băng Nhi lắc đầu như chưa chịu đồng ý vá»›i cách giải thÃch cá»§a Mạnh Hoa, cuối cùng nà ng nói:
- Mạnh đại ca, đại ca đã cứu mạng cá»§a tiểu muá»™i, chưa lấy gì báo đáp. Nay nể nang đại ca tiểu muá»™i tạm thá»i để cho tên tiểu tặc nà y sống sót.
- Äa tạ cô nương, nhưng cô nương không ở nÆ¡i đây lâu được đâu, mau Ä‘i Ä‘i thôi.
- Tại sao váºy?
- Ân Kiếm Thanh vừa nói đúng, là tên quái nhân tóc đỠđi bắt ta sắp trở vỠđây.
Lãnh Băng Nhi không chút gì sợ hãi, há»i:
- Äại ca để cứu tÃnh mạng cá»§a y, còn tÃnh mạng cá»§a đại ca thì sao? Chà ng bình thản:
- Ta vốn coi sống chết như nhau, chỉ tiếc ta đang thụ thương không thể đi cùng cô nương được.
- Äại ca trúng Lôi Thần Chưởng phải không?
- Äúng, hiện nay ta không còn công lá»±c chống lại tên quái nhân đó nữa, lẽ nà o lại để cô nương phải liên lụy ở đây? Äá»™t nhiên Lãnh Băng Nhi đưa ra hai cái ve nhá» khác mà u:
- Ve mà u xanh nà y là loại dược hoà n dùng Thiên SÆ¡n Tuyết Liên bà o chế thà nh BÃch Linh Äan có công dụng trị độc. Ve mà u Ä‘en là loại dược hoà n cá»§a Thiếu Lâm Tá»± bà chế gá»i là Tiểu Hoà n Äan, rất ư công hiệu phục Chương chân khÃ. Äại ca uống Ä‘i, may ra sáng mai sẽ khôi phục công lá»±c đó.
Mạnh Hoa cưá»i khổ:
- Chắc không còn kịp. Tên quái nhân sắp trở vỠđây ngay bây giá», là m sao đợi được đến sáng mai? Lãnh cô nương, cô nương hãy mau ra Ä‘i, đừng quan tâm tá»›i ta.
- Äại ca cứ uống Ä‘i đã, quái nhân trở vá» ta đã có cách đối phó.
- Cô nương có cách nà o? Nếu không nói rõ, ta nhất định không uống thuốc.
Lãnh Băng Nhi thở dà i:
- Äại ca tháºt là thẳng tÃnh, tâm địa lại quá trung háºu tháºt khác hẳn tên tiểu tặc hỠÂn nà y.
Mạnh Hoa lo lắng:
- Cô nương trả lá»i Ä‘i chứ? Nếu tên quái nhân trở vá» bây giá» cô sẽ là m sao?
- Chúng ta hoặc là sẽ kéo xuống núi ngay bây giá» hoặc là sẽ dùng tên tiểu tặc hỠÂn nà y để uy hiếp tên quái nhân. Äợi đến ngà y mai đại ca khôi phục công lá»±c rồi sẽ tÃnh cách khác, đại ca thấy sao?
- Nhưng cô nương có tin là thoát nổi tay quái nhân không?
- Ấy là việc cá»§a tiểu muá»™i, đại ca khá»i quan tâm.
- Ta không quan tâm không được, chẳng thà ... chẳng thà ...
Lãnh Băng Nhi dà sát mÅ©i kiếm và o cổ Ân Kiếm Thanh, nà ng nói giá»ng quả quyết:
- Äại ca không nghe lá»i sắp đặt cá»§a tiểu muá»™i, tiểu muá»™i sẽ đâm chết tên tiểu tặc nà y.
Äại ca hãy uống thuốc, rồi mau trở lại chá»— cÅ© đại ca vừa ẩn thân Ä‘i. Ở đây má»i việc đã có tiểu muá»™i lo.
Chà ng thấy nét mặt nà ng rất cương quyết, sợ nà ng nổi giáºn giết chết Ân Kiếm Thanh vá»™i và ng uống luôn hai ve thuốc mà u xanh và mà u Ä‘en rồi quay ra vá» lại hang đá lúc nãy.
Ân Kiếm Thanh không muốn chà ng đi chút nà o, y ấp úng nói với Lãnh Băng Nhi:
- Băng muội...
Vừa cất giá»ng, Lãnh Băng Nhi đã cắt ngang:
- Ai là Băng muá»™i cá»§a ngưá»i? Ta đã nói vá»›i ngươi rồi, Băng muá»™i cá»§a ngươi năm ngoái đã chết, nếu ngươi muốn gá»i ta sẽ dẫn ngươi đến bên Băng hồ mà gá»i.
Ân Kiếm Thanh vá»™i vã gá»i lại:
- Vâng... vâng... Lãnh cô nương... Lãnh đại tiểu thư... cô nương... cô nương... định là m gì tôi? Cô nương đã theo lá»i Mạnh Hoa tha tôi rồi mà ? Lãnh Băng Nhi mỉm cưá»i:
- Ngươi hãy nghe đây, ta đã tha ngươi rồi à ? Không có đâu. Hừ, Mạnh Hoa là ngưá»i chÃnh nhân quân tá» nói lá»i giữ lá»i, còn ta đâu phải là chÃnh nhân quân tá»? Ta có thể tha ngươi nhưng mÅ©i kiếm cá»§a ta không chịu tha ngươi thì sao? Ân Kiếm Thanh chỉ cần thoát chết, vá»™i và ng nói nữa:
- Xin cô nương đừng đặt mÅ©i kiếm và o yết hầu ta nữa, nhỡ cô nương sẩy tay má»™t chút thì sao? Cô nương muốn sai bảo gì ta xin vâng lá»i.
Lúc ấy vừa kịp Âu Dương Xung quay trở lại, hắn vừa đến bên cá»a nghe bên trong có tiếng ngưá»i lạ, hắn hoảng kinh, vá»™i và ng nhấc má»™t chưởng đặt trước ngá»±c há»™ thân theo chiêu thế Ứng Chiến Bát Phương rồi má»›i bước và o quát to:
- Tiểu tá», ngươi nhân dịp ta không có nhà tá»›i đây để lừa dối đệ tá» ta ư? Lãnh Băng Nhi cưá»i nhạt:
- Ta chỉ cầu thầy trò ngươi đừng lừa dối ta là tốt lắm rồi, ta bị các ngươi bức bách quá nên phải là m liá»u để cứu tÃnh mạng cá»§a ta đó thôi.
Âu Dương Xung nhìn thấy Lãnh Băng Nhi còn ngạc nhiên kinh sợ hÆ¡n cả nhìn thấy Mạnh Hoa vì chuyện Ân Kiếm Thanh mưu sát Lãnh Băng Nhi hắn Ä‘á»u biết tưá»ng táºn và chÃnh hắn là ngưá»i cung cấp thuốc mê cho Ân Kiếm Thanh đầu độc Lãnh Băng Nhi.
Âu Dương Xung cố định thần cưá»i gượng:
- Chuyện Kiếm Thanh đối vá»›i cô nương thế nà o không có quan hệ gì tá»›i ta, việc gì cô nương lại giáºn lây ta? Lãnh Băng Nhi đáp:
- ÄÆ°á»£c, ta tạm thá»i cứ tin không có quan hệ gì đến ngươi. Cho nên hôm nay ta đến đây là chỉ để giết Ân Kiếm Thanh thôi.
Âu Dương Xung vội nói:
- Oan gia nên cởi chứ không nên kết, Lãnh cô nương muốn giải quyết ra sao cứ việc Ä‘iá»u đình, ta sẽ chiá»u ý cô nương, nhất định ta sẽ chiá»u ý cô nương! Lãnh Băng Nhi quắc mắt:
- Ta muốn ngươi láºp tức cút khá»i đây! Âu Dương Xung cưá»i Ä‘au khổ:
- Lãnh cô nương muốn ta rá»i khá»i đây ư? Thế còn Ân Kiếm Thanh là m sao?
- Qua ngà y mai ta sẽ giao lại y cho ngươi.
- Ở tại nơi nà o?
- Dưới chân núi, trên thảo nguyên.
Âu Dương Xung kinh ngạc:
- ChÃnh cô nương sẽ mang y giao lại cho ta? Nà ng gằn giá»ng:
- ChÃnh ta sẽ há»™ tống y xuống núi.
Âu Dương Xung là má»™t con cà o già , nghe nà ng nói tá»›i đó, hắn đã hiểu cả, hắn cưá»i nhạt:
- Lãnh cô nương định là m kế Ä‘iệu hổ ly sÆ¡n để có thá»i gian cho tên Mạnh Hoa trốn thoát chứ gì? Lãnh cô nương, ta Ä‘oán cô nương và tên tiểu tá» há» Mạnh đã gặp nhau rồi? Lãnh Băng Nhi lạnh lùng:
- Nghe theo ta hay không tùy ngươi, còn thả hay không thả Ân Kiếm Thanh là do ta, khá»i cần nói tá»›i kẻ thứ ba.
Âu Dương Xung quay qua Ân Kiếm Thanh há»i:
- Kiếm Thanh hãy nói cho ta biết, tiểu tỠMạnh Hoa mới ở chỗ nà y phải không? Ân Kiếm Thanh ấp úng:
- Không, không có Âu Dương Xung nhìn vẻ ấp úng của y biết ngay y nói dối, hắn nghĩ bụng: "Có lẽ con nha đầu nà y có bà n soạn gì với Mạnh Hoa rồi", quay sang Lãnh Băng Nhi, hắn nói:
- Cô nương sẽ được vừa ý, cô nương có thể là m như ta dễ dà ng tha Mạnh Hoa ra được chăng? Vừa nói, Âu Dương Xung vừa tiến tới mấy bước.
Lãnh Băng Nhi quát:
- Ngươi bước thêm bước nữa ta giết chết đồ đệ cá»§a ngươi liá»n! Âu Dương Xung dừng lại:
- Hừ, cô nương định uy hiếp ta chăng? Cô nương chưa biết rằng xưa nay ta là ngưá»i chỉ thÃch má»m chứ không thÃch cứng chăng?
- Ừ, cứ cho là ta uy hiếp ngươi cÅ©ng được! Nếu đụng và o ta, ta giết tên đồ đệ nà y trước liá»n. Má»™t mạng đổi má»™t mạng. Còn nếu muốn yên là nh ngươi hãy thá» cùng ta.
- ThỠcái gì?
- Ta sẽ tha tên đồ đệ cho ngươi, nhưng nếu ngươi còn tìm cách ám hại Mạnh Hoa ngà y sau ngươi sẽ bị tẩu há»a nháºp ma táng mạng.
Âu Dương Xung vốn luyện Lôi Thần Chưởng, là má»™t loại tà phái, "tẩu há»a nháºp ma" là điá»u mà hắn rất sợ.
Hắn nghe lá»i ấy biến hẳn sắc mặt gầm lên:
- Cô nương đúng là má»™t tiểu nha đầu, dám hạ nhục ta đến thế ư? Nà ng nhìn hắn giáºn đỠngầu hai mắt lạnh lẽo nói:
- Äó là chuyện công bằng hai bên Ä‘á»u tình nguyện, còn nếu ngươi không ưng thì thôi, hãy coi đây! Äầu mÅ©i kiếm Ä‘ang đặt tại yết hầu Ân Kiếm Thanh ấn mạnh và o. Ân Kiếm Thanh Ä‘au run lên bần báºt cất tiếng rên rỉ:
- Sư phụ Æ¡i... cứu lấy đồ nhi... sư phụ! Âu Dương Xung lạnh lùng nhìn há»c trò cá»§a mình, hắn lặng lẽ mỉm cưá»i như không hỠđộng tâm.
Lãnh Băng Nhi đanh nét mặt:
- Ngươi tưởng ta không dám giết chết đồ đệ ngươi ư? Hắn mỉm cưá»i:
- Ta biết cô nương háºn y thấu xương, nhưng ta cÅ©ng biết cô nương không giết y đâu, vì nếu giết y rồi cô nương lấy gì để trao đổi vá»›i ta.
Nà ng có vẻ vui mừng:
- Váºy là ngươi đồng ý trao đổi vá»›i ta?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu cô nương tha cho đồ đệ ta, ta sẽ tha cho tên tiểu tá» há» Mạnh chứ gì? Ha ha, Lãnh cô nương, thá»§ Ä‘oạn cá»§a cô nương khá lắm chúng ta Ä‘i thôi.
Lãnh Băng Nhi đã Ä‘oán đúng tâm địa cá»§a Âu Dương Xung, hắn không thể nà o không cứu Ân Kiếm Thanh vì chÃnh nhá» có y, hắn má»›i có thể tìm được bà kÃp gia truyá»n cá»§a La Hải, nếu Ân Kiếm Thanh không còn sống, ai sẽ lấy La Man Na là m vợ? Lãnh Băng Nhi Ä‘i cạnh Ân Kiếm Thanh đầu kiếm vẫn đặt và o yết hầu cá»§a y theo sau Âu Dương Xung từ từ ra khá»i căn nhà tồi tà n tìm đưá»ng xuống núi. Khà lá»±c cá»§a Ân Kiếm Thanh chưa Chương phục nên y Ä‘i từng bước rất cháºm.
Âu Dương Xung ngoà i miệng tuy nói rất hoa mỹ nhưng trong lòng cưá»i thầm Lãnh Băng Nhi chỉ là con bé ngây thÆ¡. Lãnh Băng Nhi đã đồng ý là chỉ cần tá»›i ngà y mai sẽ thả Ân Kiếm Thanh trao cho hắn. "Qua ngà y mai ta thá» xem cô có cách nà o thoát khá»i tay ta chăng? Còn như tên tiểu tá» há» Mạnh, ta sẽ từ từ trở lui bắt y cÅ©ng chưa muá»™n. Y không có thuốc giải độc cá»§a ta thì qua mưá»i ngà y ná»a tháng vẫn chưa có thể xuống núi được." Hắn có biết đâu khi ấy Mạnh Hoa Ä‘ang vô cùng mừng rỡ, vì chà ng thấy Ä‘an dược cá»§a Lãnh Băng Nhi đã có hiệu nghiệm, tạm thá»i chà ng không còn Ä‘au đớn gì, nhưng đồng thá»i thấy Lãnh Băng Nhi xuống núi vá»›i thầy trò Âu Dương Xung là chà ng lo lắng cho nà ng, nà ng hà nh động như váºy rất liá»u lÄ©nh, ngà y mai nà ng sẽ đối phó ra sao? Chà ng đã uống hết hai ve BÃch Linh Äan và Tiểu Hoà n Äan, má»›i qua có ná»a buổi mà dược lá»±c đã lưu thông khắp tứ chi, khắp ngưá»i chà ng thấy ấm áp thư thái ngoà i cả sức tưởng tượng. Chà ng ngồi xếp tròn kiết già tÄ©nh tá»a theo Huyá»n Công Yếu Quyết chỉ dẫn, váºn chân khà ngưng tụ nÆ¡i huyệt Ä‘an Ä‘iá»n. Không biết qua bao lâu thá»i gian, bá»—ng nhiên chà ng có cảm giác thần khà thanh sảng, tinh lá»±c sung mãn, chà ng mừng rỡ nhảy vá»t lên thuáºn tay đánh ra má»™t chưởng chém vẹt má»™t góc lá»›n cá»§a tảng đá bên cạnh. Chà ng tá»± cưá»i trong bụng: "Ha ha, hiện tại ta không còn sợ tên quái nhân tóc đỠnữa!" Chà ng vừa thá» má»™t chưởng tá»± biết tuy công lá»±c cá»§a chà ng chưa thể nói là đã hoà n toà n Chương phục như xưa, nhưng cÅ©ng khôi phục được bảy tám thà nh. Lãnh Băng Nhi tiên Ä‘oán chà ng mất Ãt nhất má»™t ngà y má»›i khôi phục do nà ng căn cứ và o công hiệu cá»§a dược liệu chứ không biết tá»›i thượng thừa ná»™i công tâm pháp cá»§a Trương Äan Phong phối hợp vá»›i linh Ä‘an có công hiệu thần kỳ hÆ¡n nhiá»u.
Mạnh Hoa ngẩng mặt nhìn trá»i, mặt nháºt Ä‘ang nằm gần chÃnh giữa đỉnh đầu, trá»i đã gần giữa trưa. như váºy có thể tÃnh Lãnh Băng Nhi Ä‘i cÅ©ng chưa lâu lắc gì.
Chà ng láºp tức triển khai khinh công vun vút chạy xuống núi.
Lúc ấy chÃnh là lúc Lãnh Băng Nhi má»™t tay giữ Ân Kiếm Thanh, má»™t tay giữ đốc kiếm bước từng bước trên con đưá»ng dẫn xuống núi, do Ân Kiếm Thanh Ä‘i quá cháºm nên cả bá»n má»›i xuống được lưng chừng núi.
Ân Kiếm Thanh được sư phụ cho uống thuốc giải độc bất quá má»›i chưa được ná»a buổi, khà lá»±c má»›i dần dần Chương phục, thá»±c ra y có thể Ä‘i mau hÆ¡n được nhưng y giả vá» lừa Lãnh Băng Nhi đồng thá»i cố nÃu giữ thá»i gian để dưỡng sức tinh khÃ, tÃnh toán phương kế thoát khá»i sá»± kiá»m chế cá»§a Lãnh Băng Nhi, y nói:
- Lãnh cô nương, không thể không coi ta là tù nhân được hay sao? ÄÆ°á»ng núi đã quá khó Ä‘i, cô nương cứ giữ kè kè như váºy là m sao ta Ä‘i mau được? Lãnh Băng Nhi mỉa mai:
- Ta không coi ngươi là tù nhân thì phải coi ngươi là Tiểu vương gia ư? Hai ngưá»i Ä‘ang giằng co vá»›i nhau bá»—ng nghe Âu Dương Xung la lên ở đằng trước:
- Ai đến đấy, hừ thì ra là tiểu tá» Ã ? Lãnh Băng Nhi cÅ©ng đã nghe tiếng bước chân chạy đến, nà ng quay lại nhìn, vừa lúc đó ở sưá»n núi xuất hiện Mạnh Hoa.
Lãnh Băng Nhi kinh dị không dứt vì nà ng không thể ngá» Mạnh Hoa có thể khôi phục công lá»±c mau lẹ như váºy, vá»™i há»i:
- Mạnh đại ca đuổi đến đây là m chi? Mau mau quay vỠđi.
Nói thì cháºm nhưng thá»±c sá»± rất mau, Âu Dương Xung đột nhiên nhảy má»™t bước đến sát cạnh nà ng, trong lúc nà ng Ä‘ang phân vân kinh dị, hắn đánh ra má»™t chưởng trúng Ân Kiếm Thanh theo thế Cách Váºt Truyá»n Công vì giữa hắn và Lãnh Băng Nhi còn cách Ân Kiếm Thanh đứng giữa. Hắn không thể trá»±c tiếp đánh và o Lãnh Băng Nhi nên mượn ngưá»i Ân Kiếm Thanh, tuy chưởng đánh trúng ngưá»i Ân Kiếm Thanh nhưng hắn sá» dụng Cách Váºt Truyá»n Công nên khà lá»±c truyá»n qua Lãnh Băng Nhi, láºp tức hổ khẩu cá»§a nà ng chấn động.
Ân Kiếm Thanh nhìn thấy sư phụ xuất chiêu, biết liá»n ý định cá»§a thầy mình, liá»n gáºp thân xuống để y tiến sát tá»›i Lãnh Băng Nhi đánh trá»±c tiếp chưởng thứ hai.
Trong chá»›p mắt rất nguy cấp ấy, Lãnh Băng Nhi giÆ¡ cao má»™t cước chỉ và o Ân Kiếm Thanh rồi bảo kiếm vẽ má»™t vòng trên không đánh ra chiêu Huyá»n Äiểu Hoạch Sa chém và o cổ tay Âu Dương Xung.
Âu Dương Xung vốn định chỉ cần đánh má»™t chưởng Cách Váºt Truyá»n Công là Lãnh Băng Nhi đã phải buông rÆ¡i kiếm, nà o ngá» kiếm nà ng chẳng những không rÆ¡i mà còn phản kÃch rất lợi hại ra ngoà i cả ý tưởng cá»§a hắn nên hắn thất kinh. Thá»±c ra kể vá» bản lãnh Âu Dương Xung hÆ¡n hẳn Lãnh Băng Nhi nên khi hắn dùng chưởng quẹt tá»›i nà ng chỉ thấy sức gió rất ghê gá»›m, mÅ©i kiếm bị đánh bạt nghiêng hẳn qua má»™t bên.
Lãnh Băng Nhi thay đổi thế kiếm, đánh má»™t lúc ba chiêu liên hoà n, kiếm pháp cá»±c kỳ kỳ ảo, vượt ra khá»i trà tưởng tượng cá»§a Âu Dương Xung, vì hắn nghe lá»i Ân Kiếm Thanh thuáºt lại Lãnh Băng Nhi là đệ tá» phái Thanh Thà nh, mà kiếm pháp nà ng Ä‘ang sá» dụng lại là khắc tinh cá»§a tà phái Lôi Thần Chưởng.
Lúc ấy Mạnh Hoa đã đến gần, chà ng kêu lớn:
- Âu Dương Xung, ngươi muốn tìm ta phải không? Không cần ngươi tìm, tá»± ý ta đến đây, hãy buông tha Lãnh Băng Nhi lại đây bắt ta má»›i là ngưá»i bản lÄ©nh.
Ân Kiếm Thanh bị má»™t cước cá»§a Lãnh Băng Nhi tuy rất Ä‘au đớn nhưng không đến ná»—i thá» thương, y lồm cồm bò dáºy định rút kiếm cùng vá»›i sư phụ liên thá»§ áp Lãnh Băng Nhi, y không ngá» kiếm pháp nà ng hiện nay lại quá tinh diệu, nghiá»…m nhiên không chịu kém sư phụ y, lại gặp lúc Mạnh Hoa vừa đến, y không dám động thá»§ nữa bụng lo sợ: "Lạ tháºt, chưa đến má»™t năm mà sao kiếm pháp nà ng lại thay đổi tinh diệu đến thế?" Ân Kiêm Thanh không biết kiếm pháp cá»§a nà ng nhưng Mạnh Hoa thì biết rõ, vì chà ng đã từng chứng kiến cao thá»§ kiếm pháp cá»§a Thiên SÆ¡n phái là Äinh Triệu Minh giao thá»§ vá»›i thân phụ chà ng. Thân phụ chà ng vốn được coi là thiên hạ vô song, thế mà vá»›i Äinh Triệu Minh cÅ©ng khó hÆ¡n được má»™t chiêu, kiếm pháp cá»§a Lãnh Băng Nhi hiện nay chÃnh là kiếm pháp cá»§a Thiên SÆ¡n phái.
Kiếm pháp cá»§a Thiên SÆ¡n phái chÃnh là khắc tinh cá»§a Lôi Thần Chưởng, nhưng vì Lãnh Băng Nhi má»›i há»c được má»™t năm, công lá»±c lại không bằng Âu Dương Xung nên chưa thể hạ được hắn.
Âu Dương Xung thấy Mạnh Hoa xuất hiện cÅ©ng muốn rá»i bá» Lãnh Băng Nhi nên hắn gấp gáp lá»™ hung quang trên đôi mắt hét lá»›n:
- Tiểu nha đầu, lần nà y đúng là tự tìm chỗ chết, đừng có trách ta.
Chưởng lá»±c cà ng lúc cà ng mãnh liệt lúc Lãnh Băng Nhi xuất chiêu sát thá»§. Chỉ nghe má»™t tiếng soạt rất lá»›n, ống tay áo cá»§a Âu Dương Xung đã rách má»™t Ä‘oạn dà i còn Lãnh Băng Nhi thì lảo đảo lùi lại mấy bước miệng rên lên má»™t tiếng và phun ra má»™t búng máu tươi ChÃnh ngay lúc ấy thì thấy có luồng ánh xanh xẹt tá»›i, Mạnh Hoa đã láºp tức hạ sát thá»§ ngăn không cho Âu Dương Xung tấn công tiếp Lãnh Băng Nhi.
Lãnh Băng Nhi kịp lùi lại Ä‘iá»u chỉnh cước bá»™ quay đầu nhìn lại tìm Ân Kiếm Thanh. Ân Kiếm Thanh thấy Mạnh Hoa đến vừa kịp lúc, y run sợ. Tuy Lãnh Băng Nhi bị chưởng đánh phun máu nhưng chiêu tối háºu cá»§a nà ng cÅ©ng chém rách được tay áo cá»§a Âu Dương Xung chứng tá» kiếm pháp nà ng giỠđây đã hÆ¡n hẳn y, y là m sao dám đối địch. Chợt thấy Lãnh Băng Nhi chuyển thân lại gần, y sợ lại lá»t và o tay nà ng nên vá»™i và ng phi thân xuống sưá»n núi đầy tuyết. Lãnh Băng Nhi tuy nhìn thấy Ân Kiếm Thanh bá» chạy nhưng nà ng vừa trúng má»™t chưởng cá»§a Âu Dương Xung, tuy không bị ná»™i thương nhưng cÅ©ng không thể Ä‘uổi theo, vá»™i và ng rút ra má»™t ve Tiểu Hoà n Äan, bá» và o miệng nuốt rồi dá»±a lưng và o má»™t gốc cây ngưng thần tÄ©nh dưỡng quan sát cuá»™c chiến giữa Mạnh Hoa và Âu Dương Xung.
Mạnh Hoa sá» dụng khoái Ä‘ao gia truyá»n biến thà nh kiếm pháp như chá»›p giáºt, dữ dá»™i như sấm sét chỉ trong khoảnh khắc đã liên tiếp tung ra sáu mươi sáu chiêu kiếm, má»—i chiêu Ä‘á»u nhằm và o yếu huyệt cá»§a đối phương.
Âu Dương Xung cứ Ä‘inh ninh chà ng bị thụ thương rất nặng dù có thần phương diệu dược gì Ä‘i nữa tối thiểu cÅ©ng phải mưá»i ngà y ná»a tháng má»›i khôi phục được công lá»±c, ai ngá» má»›i xuất hiện đã tấn công như vÅ© bão tá»±a như chưa há» bị thụ thương do đó Âu Dương Xung cà ng đánh cà ng kinh hoảng.
Nhưng dù sao Âu Dương Xung cÅ©ng là má»™t cao thá»§ võ lâm, tuy sợ mà không loạn, chân hắn đạp và o các phương vị ngÅ© hà nh bát quái, lùi má»™t bước xuất má»™t chưởng, công thá»§ Ä‘á»u nghiêm ngặt vá»›i ý định cầm cá»± dằng dai là m tiêu hao chân lá»±c cá»§a Mạnh Hoa.
Quả tháºt Mạnh Hoa khi ấy má»›i chỉ khôi phục được nhiá»u lắm là bảy tám thà nh công lá»±c, chà ng vẫn có thể cầm cá»± tuy nhiên đã cảm thấy miệng khô ngưá»i nóng như Ä‘ang ở trong má»™t lò lá»a cháy hừng há»±c váºy.
Lãnh Băng Nhi Ä‘ang ngồi dá»±a lưng ở gốc cây báºt mình xông tá»›i, quắc mắt:
- Äối vá»›i tên quái nhân nà y chúng ta không cần phải giữ quy cá»§ giang hồ nữa.
à cá»§a nà ng rõ rà ng muốn cùng chà ng liên thá»§ đánh Âu Dương Xung khiến hắn run sợ lo nghÄ©: "Con nha đầu nà y bị thương nhẹ quá, kiếm pháp Thiên SÆ¡n phái cá»§a thị là khắc tinh cá»§a ta. Má»™t mình tên tiểu tá» nà y ta đã khó ứng phó, thêm con nha đầu nà y nữa... Hừ, chỉ sợ đến lúc ta muốn chạy cÅ©ng không được nữa." Láºp tức trong tâm nảy ra ý định "tam tháºp lục kế, tẩu vi thượng sách", nên đôi chân lui má»™t bước giả vá» tấn công và i chiêu nhưng thá»±c ra là tìm cÆ¡ há»™i tẩu thoát.
Mạnh Hoa là ngưá»i quá chân thá»±c, thấy Lãnh Băng Nhi vừa má»›i bị thương, chà ng không nỡ để nà ng giúp sức nên nói:
- Lãnh cô nương cứ yên tâm nghỉ ngơi, yêu nhân nà y một mình ta đối phó được rồi.
Trong lúc nói, kiếm thế đã chuyển vẽ má»™t vòng tròn chụp xuống thân mình Âu Dương Xung. Chà ng vừa ngăn cản Lãnh Băng Nhi lại gần, vừa muốn tốc thắng nên kiếm chiêu rất ư độc hại, nhưng chÃnh vì gấp ý muốn thắng quá nên kém phần tinh máºt, tạo cÆ¡ há»™i cho Âu Dươg Xung tìm ra cÆ¡ há»™i đà o thoát.
Kiếm ảnh và chưởng Ä‘ang quấn và o nhau bá»—ng nhiên Ấu Dương Xung rống lên má»™t tiếng thân hình bay ra hÆ¡n má»™t trượng, kiếm quang Ä‘uổi vụt theo cắt đứt cá»§a hắn má»™t mảng tóc hung hung bay tản mát như cá» rối nhưng Âu Dương Xung cÅ©ng thoát khá»i vòng khống chế cá»§a kiếm. Hắn không kịp nhìn lại, phi thân vụt luôn xuống núi.
Mạnh Hoa chưa biết thương thế của Lãnh Băng Nhi ra sao nên không dám đuổi theo.
Chà ng đút kiếm và o vỠân cần:
- Lãnh cô nương không sao chứ?
- CÅ©ng may chỉ bị má»™t chưởng nhẹ, tiểu muá»™i đã uống Tiểu Hoà n Äan, hiện nay có thể cùng đại ca xuống núi được rồi. Sao đại ca phục Chương mau chóng váºy?
- Ta cÅ©ng không ngá». Äó chÃnh là công lao thần dược cá»§a cô nương. Nhưng cÅ©ng may tên quái nhân sợ chạy trước chứ nếu đánh thêm Ãt nữa ta sợ ta không đủ sức cầm cá»±.
Hai ngưá»i cùng nhau xuống núi.
Xuống đến chân núi không thấy bóng dáng Ân Kiếm Thanh đâu, hai ngưá»i Ä‘inh ninh y đã cùng tên sư phụ quái nhân dẫn nhau chạy thoát rồi. Lúc ấy hai ngưá»i có chút thá»i gian nhà n hạ bèn tá»± thuáºt chuyện gặp gỡ trong mấy năm qua cho nhau nghe. Lãnh Băng Nhi nghe Mạnh Hoa thuáºt chuyện nguyên nhân chà ng đến vùng đất nà y liá»n cưá»i bảo:
- Äêm há»™i Äiêu Dương tiểu muá»™i đã hoà i nghi có đại ca ở trong đó. Mạnh đại ca, đại ca đã giúp cho Tang Äạt Nhi kiếm được ngưá»i yêu. La Man Na đúng là tuyệt thế mỹ nhân, thảo nà o Ân Kiếm Thanh không mê mệt. Phải chi y cứ việc nói thẳng vá»›i tiểu muá»™i, tiểu muá»™i sẽ vui vẻ cho y theo Ä‘uổi La Man Na, việc gì y phải dụng tâm hạ độc thá»§ vá»›i tiểu muá»™i? Mạnh Hoa cÅ©ng cưá»i:
- Lãnh cô nương ôi, cô nương hay cưá»i ta quá trung háºu nhưng kỳ tháºt cô nương cÅ©ng là ngưá»i quá thuần lương. Ân Kiếm Thanh không phải chỉ mê mệt vì nhan sắc cá»§a La Man Na không đâu, má»™ng cá»§a y lá»›n hÆ¡n như thế nhiá»u! Liá»n đó chà ng Ä‘em ba mục Ä‘Ãch lá»›n mà Ân Kiếm Thanh nhắm đến khi cưới được La Man Na là m vợ, nhất nhất kể cho nà ng nghe.
Lãnh Băng Nhi cay đắng:
- Tiểu tặc nà y tháºt dã tâm lá»›n tháºt. Nếu sá»›m biết váºy, tiểu muá»™i nhất quyết không tha cho y chạy mất. Rồi nà ng cÅ©ng Ä‘em những sá»± nà ng đã gặp kể cho chà ng nghe:
- Khi rá»i khu Thạch Lâm, Ân Kiếm Thanh không đồng ý cùng tiểu muá»™i đến Tiểu Kim Xuyên vì lúc ấy Tiểu Kim Xuyên Ä‘ang bị quân Thanh vây hãm. Tiểu muá»™i không dám ép y, để y tá»± định Ä‘oạt, thế rồi y đến nÆ¡i đây, nà o ngá»...
Nà ng thở dà i, tiếp tục:
- Nà o ngỠđến cõi xa xôi nà y không lâu, y gặp tên quái nhân tóc đỠvà bái hắn là m sư phụ. Má»›i đầu tiểu muá»™i cÅ©ng chưa biết Âu Dương Xung là ngưá»i tốt hay ngưá»i xấu nhưng rồi dần dần rõ y là má»™t tên hết sức thâm độc. Tiểu muá»™i có khuyên Ân Kiếm Thanh nếu muốn há»c võ công sao không há»c thúc phụ là Ân Cừu Thế là ngưá»i võ há»c thà nh danh mà lại phải Ä‘i cầu cạnh tên yêu nhân ấy? Y đáp thúc phụ không biết tông tÃch ở đâu và thúc phụ dưá»ng như cÅ©ng không ưa y. Y còn ngụy biện sư phụ là ngưá»i tốt hay ngưá»i xấu cÅ©ng không liên quan gì đến y vì mục Ä‘Ãch y chỉ cần há»c được võ công cao cưá»ng thôi. Tiểu muá»™i nghe y nói cÅ©ng có phần hợp lý nên mặc y quyết định. Hừ, bây giá» muá»™i má»›i biết mục Ä‘Ãch cá»§a y không phải là há»c võ công mà là dã tâm khác tệ hại hÆ¡n. Từ khi bái tên quái nhân là m sư phụ, thái độ cá»§a y đối vá»›i tiểu muá»™i biến khác liá»n, tiểu muá»™i ra sức ngăn cản y nên y má»›i nhân đó dùng mê hương khiến tiểu muá»™i bất tỉnh rồi ném muá»™i xuống băng hồ.
- Rồi sau đó ai cứu cô nương?
- May mà mệnh số tiểu muá»™i chưa hết, lúc ấy Ä‘ang và o giữa mùa đông, vốn rất Ãt trá»i mưa thế mà không hiểu sao hôm đó trá»i lại mưa má»™t tráºn rất lá»›n, nước hồ dâng trà n và băng tan ra từng mảnh trôi trên hồ. Tiểu muá»™i bị uống má»™t bụng nước lạnh kịp thá»i tỉnh lại.
Nguyên vì y cho muá»™i uống mê hương vốn tÃnh nhiệt bị nước băng lạnh lẽo là m giảm hết dược tÃnh rồi may mắn vừa gặp lúc hai vợ chồng mục nhân Ä‘ang Ä‘i đục nước băng tìm cá mưu sinh. Há» phát hiện ra tiểu muá»™i và cứu tiểu muá»™i vá» nhà . Sau đó nhá» má»™t duyên may, tiểu muá»™i gặp má»™t cứu tinh. Äại ca biết Thiên SÆ¡n Kiếm Khách ÄÆ°á»ng Gia Nguyên không? Chà ng đáp:
- Ta chỉ biết Thiên SÆ¡n chưởng môn ÄÆ°á»ng KÃnh Thiên.
- ÄÆ°á»ng Gia Nguyên chÃnh là con trái cá»§a ÄÆ°á»ng KÃnh Thiên. Hai vợ chồng ÄÆ°á»ng Gia Nguyên vân du đến nÆ¡i nà y và may sao lại ngụ tại nhà cá»§a ngưá»i mục nhân đã cứu tiểu muá»™i. Sau khi biết chuyện tiểu muá»™i và gia thế cá»§a tiểu muá»™i, ÄÆ°á»ng Gia Nguyên lấy BÃch Linh Äan và Tiểu Hoà n Äan giải độc cho tiểu muá»™i, chẳng những thế ÄÆ°á»ng Phu nhân còn truyá»n Thiên SÆ¡n Kiếm pháp cho tiểu muá»™i. Hai vợ chồng ấy má»›i rá»i khá»i nÆ¡i đây hai tháng trước đây. Trong vòng má»™t năm nay tiểu muá»™i để ý thấy Kiếm Thanh thay đổi rất nhiá»u, không ngá» y má»—i ngà y cà ng tệ hại thêm, nhưng cÅ©ng không tưởng tượng nổi y lại có thể táng táºn lương tâm đến thế. Tiếc rằng ta lại để cho thầy trò y chạy mất.
Chà ng than thở:
- Tháºt là uổng phà cho Kiếm Thanh, mong có má»™t ngà y y ăn năn vì những hà nh vi cá»§a mình, quay vá» nẻo chánh. Lãnh cô nương dá»± định gì bây giá»?
- Phu phụ ÄÆ°á»ng đại hiệp ước hẹn vá»›i tiểu muá»™i sẽ trở lại đây. Hiện nay tiểu muá»™i phải đợi há» trở lại má»›i quyết định được. Còn đại ca?
- Ta phải tìm gấp Úy Trì đại hiệp, rồi sau đó sẽ lên Thiên Sơn.
- Phu phụ ÄÆ°á»ng đại hiệp cÅ©ng sẽ vá» Thiên SÆ¡n sau khi ghé qua đây, đại ca sao không ở lại đây chá» ÄÆ°á»ng đại hiệp Ä‘i luôn má»™t thể?
- Ta rất muốn bái kiến ÄÆ°á»ng đại hiệp nhưng thá»i gian đã gấp lắm rồi. Ta đã dùng dằng ở đây hÆ¡n năm ngà y, chỉ sợ không Ä‘uổi kịp Úy Trì đại hiệp.
- Tiểu muá»™i không dám lưu giữ đại ca, nhưng vì đại ca vừa má»›i khá»i bệnh, xin lên đưá»ng hãy bảo trá»ng.
- Äa tạ cô nương, xin hẹn gặp nhau má»™t dịp khác.
Chà ng huýt má»™t Chương sáo gá»i con ngá»±a cá»§a chà ng, nhưng thảo nguyên vẫn hoà n toà n vắng lặng không có tiếng ngá»±a hà đáp lại. Lãnh Băng Nhi lắc đầu:
- Có lẽ Ân Kiếm Thanh đã cướp mất ngá»±a cá»§a đại ca rồi. Trước mặt hÆ¡n hai trăm dặm có má»™t khu chợ nhá» trên thảo nguyên, hay là đại ca đến đó mua con ngá»±a khác váºy? Mạnh Hoa ước tÃnh hai trăm dặm thì trưa mai chà ng có thể tá»›i nÆ¡i rồi, vui mừng nói:
- Như váºy tháºt tốt, Lãnh cô nương, chúng ta sẽ gặp lại sau.
Chà ng định chia tay chợt nhớ ra một chuyện:
- Cô nương, còn việc nà y xin nhỠcô nương.
- Äại ca cứ tá»± nhiên.
- Cô nương đã biết tên yêu nhân tóc đỠÂu Dương Xung có ý hãm hại Tang Äạt Nhi.
NhỠcô nương báo tin ấy cho gia đình La Hải để hỠđỠphòng.
- Äại ca yên tâm, chỉ và i ngà y nữa vợ chồng ÄÆ°á»ng đại hiệp sẽ trở vỠđây. Tiểu muá»™i sẽ Ä‘em chuyện nà y báo vá»›i ÄÆ°á»ng đại hiệp, là m sao tên Âu Dương Xung còn đất sống? Sau khi chia tay vá»›i Lãnh Băng Nhi chà ng vá»™i vã lên đưá»ng cứ nhắm trước mặt Ä‘i tá»›i.
-oOo-