Nhưng Trầm Liêm lại giận giữ nói “Lăng Ngọc thiếu gia tuyệt không phải là giả mạo,những mấu chốt này các ngươi làm thế nào biết được. Ta Trầm Liêm nguyện đem tính mạng ra bảo đảm thân phận của Lăng Ngọc thiếu gia.
Kim Hải Bao biết Trầm Liêm từ là cẩm y vệ, bây giờ dám nói như vậy tất nhiên đã có sự đảm bảo rất lớn.
Nhưng Tô Tái Sơn có chứng cứ trong tay, đương nhiên không chịu lùi,hắn cười lớn nói “Thủ hạ của ta cũng có thể lấy tánh mạng ra đảm bảo Lăng Ngọc này là giả”
“Ngươi có chứng cớ gì?” Trầm Liêm đã nổi giận muốn xuất đao.
Tố Tái Sơn nhìn tên đầu quấn khăn xanh một cái,thợ săn yêu thú này gật đầu quả quyết,Tô Tái Sơn lúc này mới thật sự tin tưởng,hung hăng chỉ Lăng Ngọc nói “Bởi vì hắn....chính là Man nhân!!”
Những lời này giống như hỏa dược phun trào trong núi lửa,nhất thời làm cho cả tiểu lâu xôn xao lên.
Tất cả mọi người đều hoảng sợ không hiểu,đều bắt đầu mở miệng nghị luận,cũng bắt đầu hướng đến Lăng Ngọc ở bên cạnh dò xét. Lăng Ngọc mặc dù trên mặt không có biểu tình gì,nhưng trong lòng cũng có một tia lo lắng.
Thợ săn yêu thú kia,dù sao cũng đã thấy được.
Nhưng Lăng Ngọc đối với Tô Tái Sơn càng cảm thấy đau đầu,tên gia hỏa này thật sự quá âm hiểm,đúng lúc thế cục đang nghiêng về một bên không ngờ lại tìm được thủ đoạn công kích hữu hiệu nhất.
Bây giờ nguy cơ lờn nhất ở bắc cương là gì? Đương nhiên là Man tộc đại quân đe dọa,cho nên dù làm chuyện gì,kể cả phạm tội cũng có thể cho qua nhưng làm gian tế Man tộc thì không, nếu như có người bị chứng minh là Man nhân thì căn bản không cần quan phủ thẩm vấn, cho dù ở nơi nào trên đường cái thì bách tính Quy Lâm Trấn cũng có thể xé xác người đó.
Tô Tái Sơn tố cáo như thế chính là một lưỡi dao giết người, chỉ là nhờ người khác giết mà thôi. Ngươi này tuổi trẻ lại không có một điểm vũ kỹ nào nhưng trong một đoạn thời gian ngắn ngủi đã chưởng quản đại quyền trong Phúc Long hội,hơn nữa còn làm cho Tri Phủ cùng với các quan lại cao cấp không dám đụng vào hắn, quả thật có chỗ bất phàm.
Nhưng mặc dù Tô Tái Sơn bình thường cường thịnh,hôm nay chỉ có thể nói vận khí hắn quá kém, bởi vì hắn gặp phải kẻ từng là yêu hồ đứng đầu Lăng Ngọc.
Nếu luận về giảo hoạt,thông minh, tài trí, có người nào có thể cùng yêu hồ so sánh đây?
Lăng Ngọc giơ một tay lên ý bảo mọi người yên lặng. Quả nhiên mọi người trong quán đều không dám mở miệng nữa, chỉ tập trung ánh mắt lên người Lăng Ngọc,trong ánh mắt lại đầy sự nghi hoặc cùng âm lãnh,còn có cả sự dối trá.
Lăng Ngọc quay đầu hỏi Trầm Liêm “Trầm đại nhân,ngươi có tin ta là Man nhân?”
“Tuyệt không tin!” Trầm Liên rất kiên định, hắn vẫn còn nắm chặt đao chắn trước mặt Lăng Ngọc,tư thế như muốn nói nếu có ai dám tới gần sẽ một đao dứt khoát chém chết.Trầm Liêm khẳng khái nói “Lăng công tử ngay trước mắt Man tộc đại quân cứu ra Đàm Thuẫn đại nhân,vì Vân triều lập công lao to lớn,như thế nào lại là Man nhân?Nếu thật sự là gian tế Man tộc thì đã sớm giết Đàm Thuẫn đại nhân, như thế thì Đồng Châu đã sớm bị phá, cần gì phải đợi đến ngày hôm nay?”
“Không cho ngươi không tin!” Tô Tái Sơn cao giọng nói “Thủ hạ của ta trên thảo nguyên đã thiết lập mạng lưới do thám,hôm nay đã thấy Man tộc quan quân cùng Lăng Ngọc đi đến bên ngoài Quy Lâm trấn. Thử hỏi một văn nhược thiếu gia như thế nào có thể từ trong hơn một ngàn Man quân thoát thân,nếu hắn không phải gian thế thì đã sớm thành oan hồn dưới đao người Man tộc.”
Lời này của Tô Tái Sơn lại là một lưỡi đao sắc, mặc dùng không thể làm Trầm Liêm dao động nhưng lại làm cho Kim Hải Bao có điểm bán tín bán nghi, thâm chí cước bộ đã bắt đầu hướng Tô Tái Sơn di động.
“Ngươi hỏi ta làm thế nào thoát thân?” Lăng Ngọc trong mắt xuất hiện quang mang sắc bén bắn tới trên người Tô Tái Sơn “Ngươi có muốn thử xem?”
Lăng Ngọc đưa tay đặt tại túi kim ti bên hông,điều này làm cho tất cả mọi người đột nhiên bừng tỉnh, Lăng Ngọc không những là nhi tử của quan lại cao cấp triều đình mà còn là một Luyện Yêu Sư.
Một Luyện Yêu Sư đáng sợ,đừng nói là từ trong một ngàn Man Binh thoát thân mà dù nói hắn từ trong Man tộc bộ lạc thoát thân cũng có thể hoàn toàn tin tưởng. Bởi vì thủ đoạn của Luyện Yêu Sư người bên ngoài căn bản không thể tưởng tượng được.
Thấy thế Kim Hải Bao lại như cỏ đầu tường âm thầm gật đầu, Tô Tái Sơn nghiến răng ken két, tức giận nói “Ta có bằng chứng chắc chắn có thể chứng minh ngươi là Man tộc!”
“Nga?” Lăng Ngọc bất động thanh sắc.
“Ngươi nghĩ không ai thấy sao?” Tô Tái Sơn nghiến răng “Thủ hạ ta nhìn thấy ... ngươi...có...đuôi.....”
Hoa Vũ Nguyệt hoảng hốt,không nhịn được nhất thời run rẩy.
Phản ứng này bị Tô Tái Sơn thấy được, hắn biết chính mình đã nắm được điểm quan trọng nhất. Người Man tộc thân thể bị yêu hóa,bộ phận yêu hóa vô pháp dùng biến hóa thuật để che đấu, cho nên gian tế Man tộc phần lớn đều tự mình che dấu bộ phận yêu hóa.
Nhưng tên thợ săn yêu thú quấn khăn xanh, thủ hạ của Tô Tái Sơn đã tận mắt nhìn thấy sau lưng Lăng Ngọc có một cái đuôi trắng dài,điều này không thể che đấu được.
Mặc dù Lăng Ngọc mặc trường bào,nhưng chỉ cần vén lên thì cái đuôi dài có thể dễ dàng lộ ra. Lúc đó thân phận của Lăng Ngọc cũng sẽ rõ ràng.
Hoa Vũ Nguyệt trong lòng thầm kêu khổ, nàng tự nhiên hiểu được nội tình,mà sự tình ồn ào như lúc này, đều do cái đuôi ngạo nhân của công từ bị người ta phát hiện,đến lúc này,nhân tộc không kể công tử là Man tộc hay Yêu thú,chỉ sợ cùng nhau tiến lên đem công từ đánh đến chết.
Cho dù có Phá Chiến ở đây cũng không nhất định cản được nhiều Nhân Tộc cao thủ . Hoa Vũ Nguyệt lo lắng nhìn Lăng Ngọc, nhưng Lăng Ngọc nữa điểm kinh hoàng cũng không có, vẫn còn an nhiên ngồi ở đó nhìn phản ứng của mọi người xung quanh.
Những người này đương nhiên phản ứng không giống nhau, Trầm Liêm vẫn đứng thằng,tựa như núi Thái Sơn không nhúc nhích. Còn Kim Hải Bao lại thể hiện bộ mặt giảo hoạt len lén đi qua một bên,bắt đầu hỏi thợ săn yêu thú quá trình mọi chuyện.
Trấn tĩnh nhất chính là Huyền Thừa Từ Quý vẫn trầm mặc một bên,nơi này tuy quan vị hắn là nhỏ nhất nhưng Quy Lâm Trấn lại do hắn quản lý,cho nên Từ Quý đứng ra chắp tay nói “Lăng công tử,chuyện hôm nay liên hệ trọng đại, nếu mọi người đã hoài nghi, thỉnh người để chúng ta kiểm tra một chút phía sau lưng có đuôi yêu hóa hay không.”
Lăng Ngọc liếc hắn một cái “Tại sao phải cho các ngươi xem.”
Từ Quý khẳng khái noi “Tại hạ người hèn nên lời nói không được coi trọng,nhưng dù sao cũng là Huyền Thừa, hết thảy nơi này cũng do ta quản lý. Lăng công tử nếu đúng là công tử nhà đại thần trong triều thì cũng phải có trách nhiệm chứng minh mình không phải là gian tế Man tộc, để tránh lời đồn truyền loạn.”