Lăng Ngọc thở dài, làm cho người đi theo bên cạnh cũng thở dài,lúc này mới hồi phục tinh thần nói “Chư vị đại nhân thứ lỗi, tiểu tỳ của ta đã thất lễ.”
“Nào có, nào có” Kim Hải Bao không biết thật tình hay giả bộ, tự nhiên rơi nước mắt, sau khi lau đi một chút kinh hô “Lăng công tử quả nhiên gia học kinh người, ngay cả một tiểu tỳ cũng có thể có tài nghệ như vậy, một khúc hát này làm cho lão phu như cây trước gió, thống hận trời xanh a”
Hoa Vũ Nguyệt nhẹ nhàng nhún người “Đại nhân quá khen”
Thanh âm nhu nhuyễn, phối hợp thần tình nhu nhược như hoa,mặc dù Hoa Vũ Nguyệt vẫn chưa biến hóa hoàn toàn nhưng cũng đã làm Kim Hải Bao mở to hai mắt mà nhìn.
May mắn bỗng nghe thanh âm từ xa xa có yêu thú gầm vang tới. Lăng Ngọc nhìn xa xa thì thấy Trầm Liêm đang cưỡi trên đầu một mãnh hỗ toàn thân đỏ đậm đang bay nhanh tới.
Kim Hải Bao chấn động “Làm sao mà Trầm Đại nhân lại phải cưỡi Hỏa Liệt Hổ lên đường”
Từ Quý trên mặt cũng có vẻ bất mãn,chỉ thấy Hỏa Liệt Hổ tới nơi nào thì như có một làn hơi nóng trải xuống hai bên đường. Dân chúng chưa từng gặp qua yêu thú hung mãnh như vậy, đều hỗn loạn tránh né nhường đường.
Từ Quý thấy dân chúng bị kinh nhiễu không ra dạng gì, cũng không biết lấy gan ở đâu, không ngờ đứng ra giữa đường giang tay muốn ngăn Hỏa Liệt Hổ lại.
Đúng lúc Trầm Liêm cưỡi hổ chạy vội tới đột nhiên thấy một người băng ra trước mặt thì nhanh chóng kéo dây cương. Nhưng Hỏa Liệt Hổ thân là cao phẩm yêu thú, cho dù ba thức bị phong bế nhưng lại vẫn còn bản năng phản ứng, thấy người ngăn ở trước mặt cứ tưởng ngộ địch, há mồm phun một luồng nhiệt hỏa tới.
Từ Quý chỉ là quan văn, làm sao tránh kịp, Trầm Liêm đang cưỡi trên mình hổ cũng không kịp ngăn cản. Nhưng may mà có một bóng đen cực nhỏ từ đỉnh đầu Phá Chiến bay ra, chui vào trong liệt hỏa, hung hăn đẩy Từ Quý một cái, đem Từ Quý quẳng qua bên đường.
Đó chính là Băng Hỏa Hầu Lăng Ngọc vừa mới thu phục được, Hầu Tử này trong ngọn lửa do Hỏa Liệt Hổ phun ra một chút cũng không bị bỏng, ngược lại còn đóng một màn băng,sau đó nhảy lên cao trở về trên người phá chiến.
Băng Hỏa Hầu không sợ nóng lạnh, trong lửa thì kết băng, trong băng thì sinh nhiệt, chính là đặc tính của yêu thú này.
Lăng Ngọc sờ sờ đầu Băng Hỏa Hầu,đúng bộ dạng chủ nhân tán dương.
Kim Hải Bao cô giấu một tia nhìn u oán, hiển nhiên vì Lăng Ngọc tịnh không phải người ăn vào đồ tốt lại chịu nhả ra,đây là yêu hầu giá vạn lượng bạc a,từ nay đã phải nói lời vĩnh biệt rồi.
Trầm Liêm nhảy xuống Hỏa Liệt Hổ, vọt tới trước người Từ Quý, thấy hắn chỉ bị quẳng ngã, một chút cũng không bị thương mới đưa tay đỡ nói “Từ Quý, ngươi tự nhiên chắn trước mặt ta làm gì, may mà Lăng công tử cứu ngươi, không thì đã bị con hổ của ta gây thương tích rồi.”
Từ Quý phẫn nhiên đẩy Trầm Liêm ra nói “Bộ dáng Trầm đại nhân người cỡi hổ cũng rất uy phong a, an nguy của dân chúng đều mặc kệ sao?”
Trầm Liêm lúc này mới tỉnh ra,quay đầu lại nhìn chỉ thấy dân chúng trên đường đều đảo đông đảo tây,bị cuồng phong quét qua trong không còn bộ dáng gì. Trầm Liêm áy náy hướng Từ Quý chắp tay nói “Xấu hổ, xấu hổ, là Trầm mỗ không chu toàn, chỉ vì ta thật sự lo lắng cho Lăng thiếu gia nên lúc này mới cưỡi hỗ chạy gấp tới.”
Lăng Ngọc đi đến bên cạnh Hỏa Liệt Hổ, đưa tay vuốt đầu nó, nói cũng kỳ quái, vừa rồi là mãnh hỗ diệu võ dương oai,dưới tay Lăng Ngọc lại nhu thuận như một con mèo lớn,còn thỉnh thoảng thoải mái cạ cạ vào ngực Lăng Ngọc.
Trầm Liêm có thể có một yêu thú như Hỏa Liệt Hổ thật làm cho Lăng Ngọc ngoài ý muốn.
Yêu thú trong thiên hạ, trước khi tới lúc tứ phẩm thành linh,chỉ có thuộc tính bản năng, nhưng trong đó có băng hệ cùng hỏa hệ là nhiều nhất. Trong số hỏa hệ yêu thú, Hỏa Liệt Hổ đã thuộc về thượng phẩm, mặc dù trong Yêu sơn số lượng không ít, nhưng cũng rất khó thuần phục, cho nên tin rằng giá bán trong thị trường Vân triều khẳng định không thấp.
Trầm Liêm thấy Lăng Ngọc vuốt ve Hỏa Nhiệt Hổ của mình, còn tưởng rằng Lăng Ngọc thích, liền nói “Lăng thiếu gia thích ta sẽ tăng cho ngài.”
“Nga, không phải” Lăng Ngọc lắc đầu “Trầm Liêm đại nhân có thể mua được loại thượng phẩm yêu thú này thật không đơn giản a”
Mặt vuông của Trầm Liêm có chút đỏ lên “Cả Quy Lâm Trấn trừ Từ Quý thì ta là nghèo nhất,làm sao có thể mua được yêu thú. Con hổ này là ta được cấp lúc còn là Cẩm Y Vệ, Cẩm Y Vệ bọn ta có một chi hổ kỵ ,được vào là một vinh dự to lớn, mỗi người đều được phát cho Hỏa Liệt Hổ, ta liền mang đến bắc cương.”
Lăng Ngọc còn chưa biết, Vân triều Hổ kỵ là một trong lục đại kỵ, rất là nổi danh,càng là niềm kiêu hãnh của Cẩm Y Vệ.
Triềm Liêm thấy Lăng Ngọc hoàn hảo không bị sứt mẻ, lại nhìn nha dịch bên người Từ Quý chính là đang mang Tô Tái Sơn có dạng như đầu heo bị trói lại. Trầm Liêm hoàn toàn không thấy quá trình Lăng Ngọc chỉnh người nhưng thấy kết quả như vậy thì Trầm Liêm cũng vô cùng bội phục. Liền dùng ánh mắt hâm hộ nhìn Lăng Ngọc.
Lăng Ngọc bị Trầm Liêm nhìn cả người không được tự nhiên hỏi “Trầm đại nhân không phải đi Đồng Châu hay sao? Như thế nào lại trở về?”
Trầm Liêm nói “Ta vốn phải đi Đồng Châu, nhưng vừa rời Quy Lâm thì không yên tâm chuyện Lăng công tử, nên phải thủ hạ đi thông báo cho Đàm Thuẫn đại nhân, chính ta lại cưỡi Hỏa Liệt Hổ vội vàng trở lại. Nào biết Lăng thiếu gia đã sớm có an bài, ta đi một hồi thì sự việc đã kết thúc.”
Trầm Liêm lại hạ giọng nói “Họ Tô này, không bằng đồ vật, ngày thường hoàng hành như cua, dựa vào sự lợi hại của cha hắn cùng Phúc Long hội,đến cả chúng ta quan lại cũng bị chúng quát mắng, không cần phải nói đến dân chúng. Lăng công tử hôm nay xem như vì dân trừ hại rồi.”
Kim Hải Bao nhìn Lăng Ngọc cùng Trầm Liêm nói chuyện không lo ngại, sợ chính mình bị quên mất, vội vàng đưa bộ mặt béo múp lên nói “Lăng công tử, lúc này đã không còn sớm, chi bằng chúng ta trước tiên về phủ ta nghỉ ngơi, đến tối ta lại thiết yến để ngài tiếp phong đẩy trần.”
Lăng Ngọc cau mày, đường đường là Tri Phủ Đồng Châu, phủ đệ không đặt ở Đồng Châu thành mà lại ở tại Quy Lâm trấn,còn dám đem ra khoe khoang, tên gia hỏa này đúng là làm xấu hổ cả nhà hắn.
May mắn Trầm Liêm nhanh chóng nhận ra tình hình, liền lên tiếng ngăn cản “Lăng thiếu gia làm sao có thể đến nhà Kim Tri Phủ quấy rấy,không bằng ngụ ở dịch thừa thự đi thôi.”
Từ Quý đang áp giải phạm nhân đi trước hai bước nghe thế quay đầu lại cứng nhắc nói “Lăng Ngọc công tử cũng phải phải quan viên Vân triều,ở lại dịch thừa thự chuyên dùng để chiêu đãi quan viên ghé qua tựa hồ cũng không hợp lễ.”
“Ngươi đúng là đồ đầu gỗ cổ hủ!” Trầm Liêm quát lên “Cái gì mà không hợp lễ? Lăng thiếu gia là công tử của Lăng thương thư,quy củ trong triều đã sớm nói, con cái quan viên cũng có thể ở lại dịch thừa thự. Lại nói Lăng Thiếu Gia hôm nay đã cứu Đàm Thuẫn đại nhân, Đàm tổng binh đang muốn viết tấu lên bệ hạ đề cử Lăng thiếu gia làm quan. Bây giờ chuyện này cũng sẽ sớm xong,cùng lắm là trễ một hai ngày mà thôi?”
Từ Quý cuối đầu suy nghĩ lại,cũng không nói gì nữa,lặng lẽ áp giải Tô Tái Sơn hướng Huyện nha đi tới.