Kim Hải Bao còn muốn mời Lăng Ngọc. Trầm Liêm nào chịu thả người, chủ động giữ ngựa Lăng Ngọc lai nói “Quân sĩ của ta trú bên cạnh dịch thừa thự,nơi đó có ta trông coi, Lăng thiếu gia bảo đảm được an toàn.”
Kia Hải Bao bất đắc dĩ hướng Lăng Ngọc vái thật sâu,chính mình lên kiệu hướng Huyện nha vội vã đi tới.
Trầm Liêm cùng Lăng Ngọc đi về phía dịch thừa thự,trên đường sắc mắt bất thiện nói “Tên Kim Hải Bao này nhất định đến Huyện nha cứu Tô Tái Sơn, Từ Quý xử lý thì hắn không thể cứu ra được, bất qúa người quản lý nhà giam lại sợ hắn, Tô Tái Sơn chắc chỉ nhận một ít đau khổ trên công đường, rất nhanh sẽ được thả ra thôi.
Lăng Ngọc gật đầu, hắn không còn ngây thơ cho rằng chuyện này có thể hại chết Tô Tái Sơn.
Trầm Liêm tựa hồ đối với Kim Hải Bao hết sức bất mãn, luôn mắng chửi “Đồng Châu tri phủ cái gì, quả thực là thùng cơm.Ngày thường không chiến sự, ở trong Đồng Châu thành tác uy tác phúc, giờ có chiến loạn lại lên ngựa chạy về Quy Lâm trốn. Kim bàn tử (1) tại Đồng Châu, Quy Lâm, kể cả Kế Châu đều có trạch viện, nới nào an toàn là tới nơi đó. Nếu không có chỗ dựa nào trong triều thì không biết hắn bị chém đầu bao nhiêu lần rồi.”
“Nga” Lăng Ngọc đang ôm Hoa Vũ Nguyệt cỡi ngựa,lại nghiêng đầu,biểu tình có chút khó tin “Ta như thế nào lại thấy tên Kim Tri Phủ này tuyệt không đơn giản như biểu hiện bên ngoài?”
“Hắn phức tạp?” Trầm Liêm cười to “Hắn đúng là phức tạp nơi bụng,cái thùng phi đó quả thật rất phức tạp.”
Lăng Ngọc mỉm cười không nói,qua một hồi,lại hướng Trầm Liêm nói “Ngươi mặc dù đang ở trong quân đội, nhưng Kim Hải Bao dù sao cũng là quan lại cấp cao,như vậy là nhục mạ quan lớn triều đình cũng không sợ sinh họa! Khó trách ngươi là một Cẩm Y Vệ lại bị điều đi phục vụ bắc cương.”
Đề cập chuyện này, Trầm Liêm uốn môi, nhưng không mất hứng, ngược lại còn lấy làm vinh dự “Lúc đầu ở Kinh Đô, ta là Thiếp thân Thị vệ,chính là đại thống lĩnh Cẩm Y Vệ,gặp qua không ít quan cao, quý nhân. Kim Hải Bao chỉ là một Tri Phủ nho nhỏ thì tính là gì. Lúc trước ta vì hướng Thủ Phụ đại thần trong triều mắng thẳng mặt là tham hối lộ, loạn pháp nước nên mới bị đưa đến bắc cương này mà hưởng gió cát.”
Lăng Ngọc nhướng mày một cái, thật sự ngoài ý muốn. Thủ Phụ trong nội các Vân triều là chức vụ cao nhất dưới Hoàng đế, Trầm Liêm tự nhiên thẳng mặt mà mắng Thủ Phụ, dũng khí này quả thật không thể khinh thường.
Nhưng việc làm cho người khác ngoài ý muốn chính là, sau khi đắc tội Thủ Phụ thì Trầm Liêm lại không lập tức bị chém mà chỉ bị đưa đến bắc cương mà thôi. Thậm chí ngay cả quan chức vẫn được giữ, Lăng Ngọc trong lòng hiểu rõ, sau lưng Trầm Liêm sợ rằng phải có một lực lượng có vai vế chống đỡ.
Trầm Liêm thấy Lăng Ngọc trầm mặc, liền nói tiếp “Kỳ thật, việc của ta cũng không tính làm gì, tại bắc cương này còn có không ít danh sĩ đại thần trong triều bị đẩy ra đây mà. Như Từ Quý kia, hắn chính là xuất thân gia đình văn sĩ, cũng là người bài danh nhị bảng,trước khi lão hoàng đế băng hà một năm,trong những người được ngài coi trọng đến thì có cả hắn. Nguyên lai vào hàn lâm,nhập nội các chỉ là vấn đề sớm muộn. Nhưng vì Từ Quý hắn quá chính trực, tự nhiên lại đắc tội gian thần trong triều, cuối cùng ngay cả một chỗ đặt chân cũng không có,bị đuổi tới đây làm một tiểu quan bé như hạt đậu.
Lăng Ngọc đột nhiên cười nói “Gian thần không phải gia phụ sao.”
Lăng Liêm vội vàng khoát tay “Làm sao có thể, Lăng Công ở Lại bộ hơn mười nam, danh tiếng rất được coi trọng,sau được thăng chức Lại bộ thượng thư thì là lão thành vì nước.Gian thần đang nắm quyền trong triều, may mà còn có Lăng Công dẫn đầu một phái văn quan vì nước, nếu không thì không biết triều chánh cuối cùng bị loạn thành ra dạng gì nữa.”
Chính đang khi nói chuyện thì đã tới Dịch thừa thự rồi . Dịch Thừa thự nằm ở đầu phía đông Quy Lâm trấn,gần cửa thành cho nên quân đội Trầm Liêm mới đóng ở một bên.
Mặc dù bắc cương là địa phương xa xôi, nhưng Quy Lâm trấn dù sao cũng giàu nhờ bạch ngân, cho nên thu nhập dư dả ,Huyền thừa Từ Quý lại là người không tham ô, ngược lại đem ngân lượng dùng rất đúng đắn, Dịch thừa thự này tường trắng ngói đen, bốn bề yên ổn,phía trong có năm gian phòng cùng hai sân lớn, đều sạch sẽ, mới tinh.
Trầm Liêm nắm tay Lăng Ngọc cùng tiến vào Dịch thừa thự, giải thích “Căn nhà này là Từ Quý dùng ngân lượng từ mỏ bạc khai thác được mà xây dựng,địa phương này xa xôi không có Dịch thừa nào, chỗ này chưa có ai ở, hôm nay chính là để Lăng thiếu gia trở thành người đầu tiên nghỉ ngơi ở đây.”
Lăng Ngọc đối với nơi này rất vừa lòng, căn nhà rất ta, bắc cương loại địa phương kiểu này rất hiếm thấy. Chỗ tốt mà mỏ bạc đưa đến cho Huyền thừa xử dụng vì chuyện tốt đã khả quan kinh người như thế, thế thì phần ngân lượng được vụng trộm đưa tới sợ rằng còn dọa người hơn.
Mỏ bạc trên Lão Ngân Sơn, người triều đình vì sản lượng ít mà không nghiêm túc để ý tới chuyện này, nhưng sản lượng thật sự có ít không,hay vẫn còn nội tình khác?
Lăng Ngọc tự nhiên đi vào chủ phòng Dịch thừa thự, căn nhà vừa mới được sơn qua, toàn bộ đồ đạc phía trong đều làm từ gỗ đỏ rất chói mắt, mặc dù có mùi vị nhà mới khá nặng, nhưng nếu so sánh với nhà nghỉ thì còn muốn tốt hơn nhiều.
“Đồ đạc đều do Phúc Long Hội đưa tới, chính là Tô Tái Sơn kia” Trầm Liêm dừng một chút, sợ Lăng Ngọc cảm thấy không thoải mái.
Lăng Ngọc lại hoàn toàn không phản ứng, phương pháp đối đãi người khác của hắn chính là: ăn người ta, dùng người ta, còn muốn làm người ta đau đớn đến chết. Bất quá Lăng Ngọc đối với việc này lại có một chút hứng thú “Phúc Long Hội này, rốt cuộc là cái gì? Tại sao ngay cả Tri Phủ cũng phải sợ bọn họ?”
Trầm Liêm khóe miệng giựt giựt, hắn bình thường nhanh người nhanh miệng nhưng tự nhiên tắc tiếng, thần thái có vẻ không tự nhiên.
Chính lúc này, trong quân doanh cách đó không xa đột nhiên truyền tới tiếng dậm chân, Trầm Liêm như trẻ con được tha, nhảy dựng lên chạy đi, đến khi chạy được rất xa rối mới có thanh âm truyền tới “Ta có quân vụ bên người, tối nay lại nói chuyện, tối nay lại nói chuyện...............”
Lăng Ngọc nhìn theo bóng lưng Trầm Liêm chạy trốn, bật cười một tiếng. Xem ra Phúc Long Hội này không phải là tổ chức đơn giản,ngay cả Võ tướng cảnh trực dám chửi vào mặt Thủ Phụ cũng không dám nói lung tung.
Tô Tái Sơn vừa là nhi tử của Đại kiếm hào Tô Khởi vừa có thân phận thủ lĩnh một vùng của Phúc Long hội mà lại bị Lăng Ngọc tống vào ngục, sau này sợ sẽ có nhiều chuyện phát sinh.
Bất quá chuyện này không làm Lăng Ngọc lo lắng.
Bàn tay khéo léo Hoa Vũ Nguyệt giống như tay tiên tử, từ không gian phía trong phòng, cư nhiên biến ra trà nóng cùng điểm tâm. Lăng Ngọc an nhiên ngồi một bên,uống trà nhìn trời chiều nhạt dần.
Hoa Vũ Nguyệt vắt khăn tay ấm, đưa cho Lăng Ngọc lau mặt, cũng cười nói “Thiếu Gia, ngươi đang suy nghĩ chuyện gì vậy?”
“Ngươi nói xem?” Lăng Ngọc hỏi lại.
Hoa Vũ Nguyệt làm mặt quỷ, cười trêu “Ta biết, Thiếu gia nhất định đang nghĩ tới Hồng Tiên Nhi cô nương kia. Nha!! Ta thấy cô nương Hồng Tiên Nhi nọ đúng là tiên tử xinh đẹp trên trời, con mắt của thiếu gia lúc nào cũng nhìn chăm chú thân thể nàng ta.”
“Quỷ Nha đầu!” Lăng Ngọc đưa cái khăn tay đã dùng xong lại “Ngưa dám giễu cợt bổn thiếu gia háo sắc?”
(1): bàn tử - tên béo