“Có một chút thôi, thiếu gia thỉnh thoảng mới phong lưu, huống chi không phong lưu thì không phải uổng danh thiếu gia sao.” Hoa Vũ Nguyệt cười nhẹ “Đáng tiếc Hồng Tiên Nhi cô nương lại là sơn tặc,sau chuyện này hôm nay sợ rằng sẽ không gặp lại nữa.”
“Chuyện hôm này chưa xong đâu.” Lăng Ngọc cười lạnh “Đến giờ này mà Kim Hải Bao lại chưa đến bái kiến, đường đường công tử nhà Lại bộ thượng thư đang ở đây đáng lẽ tất cả quan viên đều phải tới bái kiến mới đúng, chỉ là Kim Hải Bao này...”
Cây Bạch dương trong viện đột nhiên xao động, như có gió xuyên qua những tán cây rậm rạp.
Lăng Ngọc đột nhiên ngẩn đầu, chén trà trong tay bắn ra cửa sổ,trong không trung nổ thành năm mảnh vỡ hướng năm chỗ khác nhau trên thụ dương đâm tới.
Mà Phá Chiến ở trước cửa cũng rất nhanh, gầm lên một tiếng đã nhảy vọt lên, tạo ra mấy cái băng trụ trong không trung hình thành một vùng trụ băng, đem cây bạch dương hoàn toàn bao trùm lại.
Một người mặc Hắc y không thể ẩn núp nữa chỉ có thể từ ngọn cây phóng ra, hắn từ bên hông rút ra một nhuyễn kiếm màu lam nhạt, khi múa lên có thể thấy kiếm quang chớp sáng như ánh sao, đem mảnh chén vỡ Lăng Ngọc bắn ra cùng băng trụ của Phá Chiến chấn thành bụi phấn.
Nhưng Phá Chiến đã phóng tới, với khả năng của tứ phẩm yêu thú,cao thủ bình thường căn bản khó có thể chống đỡ.
Hắc y nhân xuất ra một quyền, lại nhắm trên năng trắng của Phá Chiến mà đánh tới, Phá Chiến lãnh một đòn nghiêm trọng, tự nhiên lùi lại hai bước. Hắc y nhân kia lợi dụng phản lực từ Phá Chiến liền tung người vào thiên không ảm đạm biến mất không thấy đâu nữa.
Lăng Ngọc thần sắc ngưng trọng đi ra sân. Phá chiến không bị thụ thương nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ tức giận, tựa hồ vừa bị giựt nợ.
Lăng Ngọc lại bị làm cho ngạc nhiên. Hắc y nhân dưới sực tấn công của Phá Chiến mà có thể an nhiên thoát hiểm, thực lực ít nhất là ngoài ngũ phẩm.
Quy Lầm Trấn tuy nhỏ nhưng lại liên tục xuất hiện cao thủ, thật sự cực kì không yên bình.
“Là ai?” Lăng Ngọc hỏi Phá Chiến.
Phá Chiến khịt khịt mũi, dùng Ý Niệm Câu Thông thuật của yêu linh đáp “Đầu quấn khăn xanh.”
Lăng Ngọc cười lạnh, trong lòng lại không ngoài ý muốn. Yêu thú thợ săn quấn khăn xanh kia vừa nhìn đã thấy cổ quái, chỉ là chuyện có thực lực ngoài ngũ phẩm thật là làm người khác không nghĩ tới.
Lăng Ngọc chỉ vừa nghỉ lại, đầu xanh đã đổi trang phục đến đây do thám, hiệu suất làm việc của Phúc Long hội thật sự cao kinh người.
Tia sáng cuối cùng trên bầu trời cũng theo Hắc Y Nhân mà biến mất. Lăng Ngọc im lặng nhìn bầu trời, đột nhiên nói “Hầu nhi!”
Băng Hỏa Hầu hô một tiếng, nhảy lên trên bàn tay Lăng Ngọc, Bao Hỏa Hầu này vốn rất nhỏ, chỉ lớn hơn bàn tay Lăng Ngọc một chút. Yêu thú như nó mặc dù có năng lực đặt biết, tuy nhiên khả năng dung nạp linh lực của nội đang rất thấp,cho nên cũng không có khả năng chiến đấu mạnh mẽ cho lắm.
Nhưng Lăng Ngọc biết rõ, năng lực của Băng Hỏa Hầu còn hơn như thế nhiều, chỉ là phẩm cấp không đủ nên chưa khai phát ra thôi. Hắn cẩn thận quan sát thì thấy Băng Hỏa Hầu này đã vượt qua nhất phẩm từ lâu, trong nội đan linh lực đã đầy đủ,chỉ cần tu luyện một đoạn thời gian là có thể lên tới nhị phẩm.
Nhưng bây giờ đã không còn thời gian.
Lăng Ngọc dùng pháp thuật mở Tín lực tuyết, đem hai ngón tay đặt lên bề mặt tín lực tuyến. Đây là một trong những phương pháp mà yêu tiên Thiện Ki Tử dạy cho, công dụng của tín lực tuyến, ngoại trừ hấp thu linh lực từ tín đồ còn có thể “phản bộ”.
“Phản bộ” có nghĩa là Lăng Ngọc có thể dùng tay đưa linh lực vào trong nội đan của Băng Hỏa Hầu, giúp nó nhanh chóng đề cao phẩm cấp. Lăng Ngọc trước đó mặc dù tiêu hao một lượng lớn linh lực, nhưng sau một hồi đã bổ sung được không ít, dù sao dựa vào tín đồ Man tộc ở gần đó thì khả năng phục hồi cũng không yếu.
Mạc dù linh lực trong ngọc thai không tới ba thành, nhưng đối với nội đan nho nhỏ của Băng Hỏa Hầu mà nói thì đã đủ rồi.
Lăng Ngọc sắc mặt nghiêm túc, linh lực từ ngọc trai phát ra, dùng yêu thuật điều khiển di chuyển toàn thân, cuối cùng ngưng tụ ở đầu ngón tay,làm cho hai ngón tay của hắn biến thành màu ngọc.
Nhất thời Hoa Vũ Nguyệt thấy được một cảnh tượng kỳ dị, một sợi dây màu trắng sữa xuất hiện giữa Lăng Ngọc và Băng Hỏa Hầu, một lượng lớn linh lực từ cơ thể Lăng Ngọc từ từ xuyên nhập vào nội đan của Băng Hỏa Hầu.
Băng Hỏa Hầu dùng sức kêu lên, bộ lông trên người nó từ xám chuyển sang trắng rồi lại từ trắng chuyển đỏ, giống như một hồi là băng tuyết, một hồi là lửa đỏ.
Đột nhiên, một đám lửa giống như tạc đạn nổ mạnh bắn ra,Băng Hỏa Hầu hú một tiếng, từ trong lòng bàn tay Lăng Ngọc nhảy lên, trong không trung hỏa quang bị băng tuyết bao trùm, mà một sổ linh lực màu ngọc từ nội đan của Băng Hỏa Hầu mãnh liệt xuất ra, cuối cùng tạo ra một cảnh tượng kỳ quái.
Băng Hỏa Hầu đột nhiên tại không trung biến mất.
Hoa Vũ Nguyệt ngạc nhiên nói “Hầu nhi đâu?”
Phá Chiến bất mãn hướng không trung trừng mắt, Băng Hỏa Hầu đột nhiên hiện ra tại vị trí lúc trước, chỉ là thân thể nó không giữ vững được , lại bị phá chiến đe dọa. Vì vậy như ấn như hiện, giống như ánh sao lóe lên.
Hoa Vũ Nguyệt ngạc nhiên thốt lên “Nó có thể ẩn thân?Nó có thể ẩn thân à?”
“Không cố định, bất quá cũng có thể dùng được” Lăng Ngọc phóng ra một lượng lớn linh lực, vẻ mặt có chút mệt mỏi “Băng Hỏa Hầu nhất phẩm thì không sợ nóng lạnh, đến nhị phẩm thì có thể ẩn thân một lúc ngắn,hầu nhi này tốc độ nhanh, lại có thể ẩn thân, quả là yêu thú tốt.”
Băng Hỏa Hầu nhận ân đức của Lăng Ngọc, trong một lúc đã tăng lên nhị phẩm, tự nhiên cũng biết chủ nhân có nhiệm vụ an bài, lập tức nhảy lên trên lòng bàn tay Lăng Ngọc.
“Từ bây giờ, ngươi lặng lẽ đi theo Kim Hải Bao, nếu bị phát hiện thì quay lại báo cáo cho ta” Lăng Ngọc nói.
Băng Hỏa Hầu cuống quýt gật đầu, lại hú lên một tiếng, đã như mũi tên bắn vào không trung, trong không trung lại ẩn thân vào đêm đen, xem ra thuật ẩn thân của nó rất nhanh sẽ thuần phục.
Hoa Vũ Nguyệt thấy Hầu nhi đã đi, còn nghi hoặc nói “Thiếu gia vì sao bảo nó theo dõi Kim Hải Bao? Thợ săn yêu thú kia không phải là người của Tô Tái Sơn ư? Đáng ra phải theo dõi Tô Tái Sơn mới đúng chứ.”
Ý cười trên miệng Lăng Ngọc càng đậm “Từ từ ngươi sẽ biết, Kim bàn tử này tuyệt đối không phải người thường.”
Đang nói, ngoài cửa lại truyền tới tiếng gõ cửa.
Lăng Ngọc dùng khăn tay bằng tơ trắng Hoa Vũ Nguyệt đưa cho chà chà tay, rồi một mình quay về phòng.
Liền đó, Hoa Vũ Nguyệt ở ngoài sân vui vẻ nói “Thiếu gia thần cơ diệu toán nha, quả nhiên Kim Hải Bao phái người đưa thiếp, mời người đi dự tiệc.”