Nhưng những quân sĩ này phảng phất như không nghe thấy, vẫn đứng lập phòng tuyết bên ngoài tửu lâu, còn hướng đến Tri Phủ làm lễ gặp mặt.
Lăng Ngọc trong lòng minh bạch, Đồng Châu Đàm Thuẫn một phe cùng Tri Phủ Kim Hải Bao một phe đúng là thủy hỏa bất dung,ngay cả biểu hiện bên ngoài cũng như thế.
Kim Hải Bao chỉ có thể ngượng ngùng mới Lăng Ngọc đi vào.
Lăng Ngọc đạm nhiên nói “Tri Phủ đại nhân ra ngoài không mang theo lính trong phủ,quả thật cũng không tiện.”
Sắc mặt Kim Hải Bao càng khó coi “Binh lính trong phủ đều bị Đàm Thuẫn lão thất phu nọ… dùng danh nghĩa Tổng Binh mà điều động, hiện tại ta chỉ còn một thân một mình, nếu không có mấy thủ hạ trong nhà, ngay cả an toàn của chính mình cũng là vấn đề.”
Lăng Ngọc giống như đang suy nghĩ, gật đầu nói “Những lão bá tánh này cũng đáng thương, cấp cho bọn họ một chút thực phẩm đi.”
Những công nhân mỏ bên ngoài nghe được lời nói của Lăng Ngọc, nhất thời bộc phát một trận hoan hô,tiếng hô “Khâm Sai thiếu gia” càng thêm vang dội.
Lăng Ngọc theo Kim Hải Bao đến tầng ba Ngân Nhã Lâu,hai tầng một, hai của tửu lâu đều huy hoàng, ai có thể nghĩ đến còn có một lầu ba càng thiêu rồng vẽ phượng hoa lệ giống như cung điện.
Cả lầu ba chỉ có một phòng, nhưng người thường không thể nào vào được, chỉ có quan viên cao hơn Tri Phủ mới có thế được Tô Tái Sơn mời.
Nếu như mời người, Tố Tái Sơn không chỉ an bài mĩ thực mà còn có nữ nhân tốt nhất trong Giáo Phường Ti được chọn để phục vụ quan viên,hơn nữa còn có ca múa biểu diễn, làm người khác tiêu hồn,nếu không trải qua thật khó tưởng tượng được.
Kim Hải Bao có ý để Lăng Ngọc ngồi xuống, cả bàn tiệc lại chỉ có hắn cùng Kim Hải Bao hai người.
“Kim chỉ phủ, nhiều mĩ thực như thế mà chỉ có hai người ăn,không phải quá lãng phí sao.” Lăng Ngọc nhìn thoáng qua mặt bàn, ánh mắt thoáng chút vẻ tức giận khó nhận thấy.
Bàn tiệc này, hai chữ lãng phí làm thế nào có thể hình dung, quả thực là xa xỉ mới đúng.
Bài tiệc cũng phải đủ cho 18 người, phóng tay bày ra hơn 36 món ăn chính, còn có thêm 24 món ăn phụ, không món nào không phải là thượng phẩm trong Vân triều, chim thú cực kỳ trân quý được nấu bằng phương pháp kỳ lạ sợ rằng ngay cả hoàng cung cũng không thể thấy được, tất cả đều có tại đây.
Kim Hải Bao đối với bàn tiệc này rất là mãn ý, dương dương tự đắc nói “Ta lần này tạm trụ lại Quy Lâm Trấn may mà còn đem đầu bếp theo. Hôm nay sử dụng nguyên liệu từ Ngân Nhã Lâu, nhưng ra tay là đầu bếp của ta. Không phải Kim mỗ tự khoe, đầu bếp này của ta đã từng là đầu bếp hoàng gia, thiếu chút nữa là có được vị trí ngự thiện phòng phó chưởng quản, nhưng vì cùng người khác tranh quyền thất bại,mới bị đuổi ra ngoài. Kim mỗ cái gì không tốt, nhưng ăn rất tốt, đương nhiên đem ngàn vàng làm lễ mời về.”
“Vậy là Kim Tri Phủ cũng có không ít tiền à.”
Kim Hải Bao tự hào nói “Tiền nhiều hay không đừng nên nhắc đến, nhưng sống trên đời, ăn chính là quan trọng nhất. Đầu bếp này nấu nướng lúc nào cũng chăm chú, hơn nữa còn có khẩu vị khác người, lại còn gia vị đặc biệt,thật là tuyệt nhất thiên hạ. Nói lời phạm thượng, trong nhà hoàng đế cũng không có được thức ăn hơn phía ta.”
Kim Hải Bao ân cần rót một ly rượu cho Lăng Ngọc, bầu rượu này đúng là điêu khắc từ bạch ngọc, được ngâm trong một khuôn băng. Rượu từ trong bình màu trắng rót ra lại có màu hoa hồng đỏ, tiến vào trong chén, đầu tiên trên vách chén ngưng kết một tầng băng mỏng, sau đó mùi thơm nhanh chóng tỏ ra, loại hương thơm này thấm tận tâm can người khác, trong nháy mắt đã tràn ngập căn phòng.
Kim Hảo Bao lại càng khoe khoang “Loại Tiên Quả Tửu này là thợ săn yêu thú vào trong Thập Vạn yêu Sơn thu lượm một loại quả đặc biệt, được đại sư cao cấp chưng cất, lại còn theo phương pháp của thuật sĩ, chưng cất được ba tháng lại chôn dưới đất hai năm, mới có thể đem ra dùng. Tiên Quả Tửu chỉ còn có thượng,trung, hạ ba loại. Hạ đẳng thì bán cho phú thương, một chén là năm trăm lượng bạc. Trung đẳng thì hiến cho Hoàng thương. Mà chúng ta hôm nay uống, chính là thượng đẳng Tiên Quả Tửu mà ngay cả hoàng đế cũng không có để uống.”
Lăng Ngọc vuốt ve bên vành chén rượt, làm như không thấy Kim Hải Bao giơ chén lên.
Kim Hải Bao thấy Lăng Ngọc sắc mặt không do dự, càng tươi cười nói “Lăng sư huynh,loại rượu này quả thật khó có, lão phu cũng là dựa vào mặt mũi ngươi mới có thể nhấp nhám, cũng nhau uống một chén đi nào.”
“Chờ một chút, ngươi gọi ta là gì?” Lăng Ngọc ngây người, quay đầu nhìn Kim Hải Bao, tên mập này tuổi thật so với bên ngoài có ít hơn một chút, nhưng ít ra cũng hơn bốn mươi, trong Vân triều rất ít quan viên có dạng mập mạp mà lại không có râu như vậy, sợ rằng trong thâm tâm,nhiều người còn thầm nghĩ Kim Hải Bao đúng là thái giám.
Bị một tên quan viên giống thái giám hơn 40 tuổi gọi là “sư huynh, Lăng Ngọc thật sự cảm thấy đau đầu.
Kim Hải Bao vội vàng giải thích “Sau khi hạ quan nhập quân hơn mười năm mới có thể làm quan, khi đó lệnh tôn đã giữ chức Lại Bộ Cung, tính chức quan của ta hôm nay thì cũng có thể xem là môn hạ của lệnh tôn Lăng công tử, cho nên Lăng thiếu gia đúng là sư huynh của ta.”
“Nhưng….tuổi chúng ta có vẻ cách biệt hơi nhiều.” Lăng Ngọc có chút dở khóc dở cười.
“Nhập môn trước là lớn, Lăng thiếu gia năm nay mười sáu tuổi, chính là ngươi sau khi sinh ra không lâu ta mới trở thành môn hạ của Lăng công, cho nên ta đúng là sư đệ ngươi không sai.” Kim Hải Bao cười rung cả bộ mặt béo múp,làm cả cặp mắt nhíu lại không thấy được.
Lăng Ngọc cảm thấy lạnh sống lưng, thiên hạ người vô sỉ rất nhiều, nhưng vô sỉ dạng này đúng là hiếm thấy. Lăng Ngọc thậm chí còn nghĩ, ngồi cùng bàn với người như thế đúng là chuyện mất thể diện.
“Kim Tri Phủ mới ta đến đây, sợ rằng không chỉ để đón gió tẩy trần đúng không.” Lăng Ngọc nói ít, trực tiếp vào chuyện chính “Ly rượu này, chắc cũng không đủ cho chúng ta hai người nhấm nháp.”
Lời được nói ra, Kim Hải Bao ngược lại rơi vào trầm mặc, hắn ngay cả Tiên Quả Tửu cũng buông ra, bàn tay béo núc vuốt vuốt mặt bàn một lúc, sắp xếp lời nói lại nói “Lăng sư huynh, có một câu, ta không biết nên nói hay không nói.”
Lăng Ngọc trợn trắng mắt,nói được thì nói, không nói được thì đừng nói, không ngờ chính mình còn không biết, đúng là đồ ngốc đọc sách.
Kim Hải Bao đã nói được câu đầu, mặc thế thế nào cũng phải nói cho xong “Chuyện ngày hôm nay thật sự là một sự hiểu lầm, Tô Tái Sơn không biết thân phận của Lăng công tử nên mới đắc tội.”
“Oh?” Lăng Ngọc cười lạnh “Sau khi hắn biết, hình như còn muốn đưa ta vào chỗ chết mà.”
“Đúng là hiểu lầm” Kim Hải Bao quả nhiên chuẩn bị sẵn sàng mới đến “Lệnh tôn Lăng công quyền cao chức trọng, Tô công tử sợ rằng người khác giả mạo, ai ngờ Lăng thiếu gia đúng là thật, hiểu lầm này quả thật lớn, quá lớn.”
“Có đúng là hiểu lầm không, chính hắn chắc cũng hiểu được.” Lăng Ngọc dựa lưng vào ghế, cái ghế này cùng lông cừu mềm làm đệm, quả thật cực kỳ thoải mái.