Văn Hoa điện bài trí hoa lệ, trên mấy cây cột lớn có khắc mấy con ngũ trảo kim long trông rất sống động. Dưới đất thảm đỏ mềm mại, kim quang sáng chói, giữa điện bài trí một bộ bàn ghế cổ, khí khái văn nhã vô cùng.
Bên trong đại điện lúc này có không ít người, phân làm ba nhóm. Nhóm ở giữa cầm đầu là tên hình thể khôi ngô, thân thể cường tráng, mũi cao, tóc buộc ngược, đồng tử thâm trầm, mặt mũi âm u, vừa nhìn đã biết ngay không phải là tộc người Đại Hoa, đây chắc là sứ thần Hồi quốc A Sử Lặc rồi. Ngồi bên cạnh hắn cũng là hai người Hồ hình thể tương tự, ba người ngồi giữa điện lớn tiếng chất vấn Tô Mộ Bạch, thái độ cực kì kiêu ngạo.
Cầm đầu nhóm bên trái là một nam tử da mặt cực kì trắng trẻo, môi trên khẽ nhếch lên, trong mắt hung quang lấp lóe, lúc này đang đánh giá tình hình xung quanh, trên mặt hiện ra nét tham lam thâm hiểm, đây chắc là tên kế cung Vũ Thụ gì đó.
Còn đám người bên phải cầm đầu bởi một nam tử trẻ tuổi, trông rất văn nhã, trên mặt mang theo nụ cười mỉm thật khiêm cung, trong mắt không ngừng lóe lên những tia bất định, tựa hồ người này tâm kế cực kì đa đoan. Phía sau hắn là hai tùy tùng thể hình khôi vĩ, phần lớn những người đi theo là nữ tử. Bên cạnh hắn là hai nữ tử khá trẻ đẹp, một người mặc áo dài màu xanh biếc, quần dài màu xám; còn người kia lại mặc áo dài màu hồng, quần cũng màu xám. Xem trang phục này thì không nghi ngờ gì, đây chắc là nhóm sứ thần Cao Lệ rồi. Mới lúc nãy, sứ thần hai nước Hồ, Đông Doanh đều lớn tiếng chất vấn, chỉ có bọn người Cao Lệ này bảo trì sự yên lặng, cũgn không hiểu là có ý định gì?
Xem tình hình trước mắt thì lão Từ nói không sai, bọn người kia trước khi đến đây đã có thương lượng trước với nhau rồi.
Tô Mộ Bạch một mình ứng phó với nhiều sứ thần như vậy thật hết sức gian nan; thấy Từ Vị và Lâm Vấn Vinh bước vào hắn sững sờ rồi mừng rỡ, vội vàng chào hỏi:
- Đệ tử Tô Mộ Bạch khấu kiến Từ đại nhân. Từ đại nhân đến thật là tốt quá. Lâm huynh, ngươi cũng đến rồi ưh?
Từ Vị gật đầu bảo:
- Tô trạng nguyên không cần đa lễ. Hoàng thượng ý chỉ cho lão hủ cùng Lâm tiểu huynh đến Văn Hoa điện… Lâm tiểu huynh, Lâm tiểu huynh…
Thì ra khi hắn đang nói chuyện với Tô Mộ Bạch, Lâm Tam không nói một lời đi thẳng đến trước mặt kế cung Vụ Thụ kiêu ngạo nọ.
Kế cung Vũ Thụ thấy một người da ngăm đen, tướng mạo bất hảo đi tới chỗ mình, lập tức đề phòng quát lớn:
- Ngươi muốn làm gì?
Lâm Vấn Vinh cười hì hì nói:
- Ta ấy àh, đang muốn giết heo. A, gì thế này, vị bì cách này, nghe nói ngươi là Vương tử đúng không?
Kế cung Vũ Thụ không biết tiếng Anh nên không hiểu bì cách là cách phát âm của chữ “Trư” trong tiếng anh, liền ngạo nghễ đáp:
- Ta chính là nhi tử thứ hai của Đông Doanh hoàng đế, là Đại hòa võ sĩ anh dũng vô địch.
- Dũng mãnh, thật là dũng mãnh!
Lâm Vấn Vinh cười hì hì nói:
- Vương tử điện hạ, có phải ngươi có một muội tử đúng không?
Kế cung Vũ Thụ cả kinh nói:
- Ngươi làm sao biết được?
Lâm Vấn Vinh hắc hắc cười:
- Ta không chỉ biết ngươi có một muội muội, mà còn biết mẹ các ngươi là người Hà Lan, cả nhà các ngươi quan hệ thật là thân mật ah.
- Ngươi biết cả nhà chúng ta?
Kế cung Vũ Thụ kinh hải hỏi:
- Ngươi đã đến Đông Doanh, nhưng mẹ ta không phải người Hà Lan.
Không gọi là Hà Lan chẳng lẽ lại gọi là Cao Kiều Ức hay là Đại Trạch? Lâm Vấn Vinh cười hì hì bảo:
- Đông Dương? Đã đi qua, những nơi như Giang Hộ, Đông Kinh, Trung Kinh, Doanh Cổ Ốc, Nan Ba, Đại Phản ta cũng tứng tìm hiểu qua. Lần trước tại đảo Bắc Hải ta còn nghe nói Vương tử ngươi dũng mãnh vô cùng, ai da, vương tử ngươi tên là gì?
Kế cung Vũ Thụ nhướng mày, trong lòng thầm nghĩ, kẻ này dương dương tự đại, có những danh tự mình cũng chưa từng nghe qua, thật là quá thất lễ, hắn lạnh lùng hừ một tiếng nói:
- Bổn nhân chính là Đông Doanh kế cung Vũ Thụ!
Lâm Vấn Vinh gật đầu cười nói:
- Nguyên lai ngươi tên là Kế Cung hả?
Kế cung Vũ Thụ cả giận nói:
- Bổn nhân là Đông Doanh kế cung Vũ Thụ!
- Đúng vậy, ta gọi ngươi là Kế Cung, vậy không sai chứ! Ngươi tại sao lại nổi giận.
Lâm Vấn Vinh cười nói. Chuyện này cũng không trách được Lâm Vấn Vinh phạm vào sai lầm kinh nghiệm chủ nghĩa. Nguyên lai Thiên hoàng Đông Doanh được người nơi ấy xem như là thiên thần, địa vị tôn kính vô cùng, cho nên Thiên Hoàng Đông Doanh không có tên, tất cả hoàng thất xưng hô đều theo thứ tự địa vị trong Hoàng tộc, ví như người này xưng danh đầy đủ là “Kế cung Vũ Thụ ngoại thân vương” thì “kế cung” là chỉ thứ tự trong Hoàng tộc, Vũ Thụ là tên, còn “ngoại thân vương” là tước hiệu. Lâm Vấn Vinh nhầm lẫn “Kế cung” thành tên của Vũ Thụ thật là một chuyện đáng cười trong thiên hạ. Nhưng chuyện này cũng khó trách Lâm Tam, dù kiếp trước hắn có là người hiểu biết thì cũng mấy người đi tìm hiểu lịch sử Thiên Hoàng Đông Doanh?
- Ta chính là nhi tử thứ hai của Thiên Hoàng Đông Doanh, kế cung là hào xưng của ta, ngươi hiểu chưa?
Kế cung Vũ Thụ cả giận nói.
- Hiểu rồi, hiểu rồi. Lão kê công, tiểu kê công (con gà lớn, con gà nhỏ). Nhà ta cũng có nhiều mà.
Lâm Vấn Vinh ha ha cười lớn.
- Ai, tên của người Đông Doanh các ngươi thật quá phiền phức. Cái gì là á ma đa – á ma đa, kêu một trận thật điên cả đầu. À, đi xa quá rồi, chúng ta đang nói đến đâu nhỉ?
Tư duy hắn như thiên mã hành không, người khác tuyệt đối không thể nào bắt kịp được, kế cung Vũ Thụ hoàn toàn không biết hắn đang nói gì, chỉ nghe mỗi câu cuối rốt cục cũng vào chính đề, liền hừ một tiếng bảo:
- Nói bản nhân dũng mãnh vô bỉ…
- Đúng rồi, đang nói về ngươi…
Lâm Vấn Vinh thần bí nói.
- Trong lòng dâm dân của Đông Doanh chính là siêu thoát tam giới dũng sĩ ah, khiến cho vô số người kính ngưỡng bội phục đó.
- Đó là tự nhiên.
Kế cung Vũ Thụ hãnh diện đáp
- Kế cung Vũ Thụ ta là Đại Hòa dũng sĩ, ai mà không bội phục? Bọn họ nói ta như thế nào?
Lâm Vấn Vinh ha hả cười nói:
- Đây là nghe từ trong miệng muội muội ngươi. Có một đêm hai huynh muội ngươi nói chuyện, lệnh muội thở hổn hển bảo: “Oa, ca ca, ”chân bổng” của ngươi so với ba ba lợi hại hơn nhiều!”, ngươi biết ngươi nói thế nào không?
Kế cung Vũ Thụ không chút phản ứng, nghi hoặc hỏi:
- Ta nói thế nào?
Lâm Vấn Vinh cười hì hì học theo giọng điệu cả giận của Vũ Thụ nói:
- Đúng rồi, mẹ cũgn nói như vậy!
Mọi người trong điện như Từ Vị, Tô Mộ Bạch cũng phải chờ đến lúc này mới hiểu được hàm ý xúc xiểm trong lời Lâm Tam, hắn thật là liều đến không cần tính mạng ah. Mấy tên thị vệ với thái giám trong điện nghe đến đây cũng hiểu ra, có mấy tên không nhịn được ngửa đầu lên trời mà cười ha hả.
Kế cung Vũ Thụ đối với ngôn ngữ Đại Hoa hiểu biết có hạn, phản ứng lại chậm chạp, suy nghĩ cả nửa ngày mà vẫn không hiểu mấu chốt ở đâu, trong điện mọi người đã sớm buồn cười đến vỡ bụng. Một tên tùy tùng ở sau lưng Vũ Thụ vội vàng tiến lên nói vào tai hắn mấy câu.
Kế cung Vũ THụ nghe xong sắc mặt đại biến, mắt lộ hung quang, hai tay theo thói quen rút đao bên hông, uy phong quát:
- Khốn kiếp, tên tiểu tử ngươi thật đáng chết!
Hắn vào cung cầu kiến Hoàng đế, bội đao đã sớm để lại bên ngoài, tự nhiên động tác này rơi vào khoảng không.
- Khốn kiếp cái đầu ngươi!
Lâm Vấn Vinh không nhịn được, tiếp tục đùa giỡn miệng lưỡi với hắn chính là chờ lúc này. Đối với Lâm Tam, bạo lực mới là mục đích cuối cùng, hét lớn một tiếng, một đấm cực mạnh tung ra đánh thẳng vào mặt kế cung Vũ Thụ.
Hắn ăn hết bao nhiêu cơm, đánh bao nhiêu trận rồi? Một quyền này cực kì nặng nề, kế cung Vũ Thụ lập tức kêu thảm một tiếng, ngã ngửa ra sàn, mặt đầy máu tươi, hai mắt đầy những hoa cà hoa cải.
Tô Mộ Bạch nhìn thấy thảm trạng của kế cung Vũ Thụ, mặt tái nhợt, vội vàng kêu lên:
- Lâm huynh, không thể như vậy…
Lâm Vấn Vinh làm sao chịu nghe hắn nói, một quyền đánh trúng kế cung thật giống như trưa tháng sáu được ở trong nhà băng a, cực kì sảng khoái. Việc hắn xuất thủ hoàn toàn nằm ngoài ý nghĩ của mọi người, kế cung Vũ Thụ tiến điện chỉ dẫn theo hai tên tùy tùng, thấy chủ tử bị đánh lập tức hét lớn một tiếng xôgn thẳng vào Lâm Vấn Vinh.
Thừa dịp ngươi loạn, lấy luôn mạng ngươi – đây chính là phép tắc của Lâm Vấn Vinh, dù sao cũng đã rồi, đánh thì phải đánh cho thật sảng khoái. Hắn xuất quyền như gió, phốc phốc đấm lên mặt kế cung Vũ Thụ, lại tung chân đá thêm vài cái hắc hắc cười nói:
- Ngươi không phải nói lão tử là bệnh phu sao? Ngươi không phải lấy một địch mười sao? Bây giờ lão tử giỡn chơi với ngươi một chút, con mẹ ngươi, đứng lên đánh cho ta. Đánh ta đổ máu đầy đất hả? Về mà nói với mẹ ngươi.
Tô Mộ Bạch thấy bộ dáng điên cuồng của hắn vội vàng lớn tiếng nói:
- Ngươi đâu, người đâu, mau kéo Lâm Tam về!
Thị vệ trong điện đối với kế cung Vũ Thụ vốn đã cực kì tức giận, mắt thấy tên bưu hãn Lâm Tam thu thập hắn, tuy là có chút lưu manh nhưng cũng khiến lòng người sảng khoái cực kì, chẳng ai muốn hắn dừng lại. Mấy người cầm lấy đao thương đồng thanh quát lớn:
- Không được đánh nhau, dừng lại, không cho phép động thủ ở đây!
Hô cả nửa ngày nhưng lại không người nào tiến lên, tiếng hô cùng với nhịp quyền của Lâm Tam tạo thành một tiết tấu vô cùng đặc biệt, cực kì ăn ý.
Tô Mộ Bạch vội vàng thi lễ với Từ Vị:
- Đại nhân, người này là Vương Tử Đông Doanh. Vạn lần không thể khinh nhờn. Hoàng Thượng muốn ta thân thiện chiêu đãi các vị sứ thần, lúc này lại loạn hết như vậy, đệ tử tội trách thâm trọng, phiền ngài đi giữ Lâm Tam lại!
Từ Vị liếc mắt nhìn kế cug Vũ Thụ, chỉ thấy cả mặt tím bầm, đã sớm ngất xỉu, đến lúc này mới có thị vệ tiến ra giữ Lâm Tam lại. Hắn lắc đầu cười khổ nói:
- Kiềm chế? Như thế nào là kiềm chế? Lâm Tam muốn đánh Vương tử Đông Doanh này cũng đã đánh rồi, ta còn làm gì được? Thôi thì cứ kệ hắn đi.
- Nhưng mà Hoàng thượng…
Tô Mộ Bạch sợ hãi nói.
Từ Vị ngắt lời:
- Tô trạng nguyên, ngươi chịu khó suy nghĩ một chút đi, ngươi chiêu đãi sử tiết đó là Hoàng mệnh. Nhưng Lâm Tam tới đây không phải là Hoàng mệnh sao?
Tô Mộ Bạch líếc mắt nhìn Lâm Vấn Vinh một cái, trong mắt thoáng hiện lên một tia khó đoán, gật đầu đáp:
- Nếu đã đều là Hoàng mệnh, vậy cứ thế đi. Đến lúc đó trước mặt Hoàng thượng đệ tử cứ sự thật mà bẩm báo vậy.
Từ Vị liếc mắt nhìn hắn một cái:
- Tô trạng nguyên, ngươi từ nhỏ được danh sư chỉ điểm, lại là trạng nguyên do Hoàng thượng đích thân chọn, tự nhiên là Hoàng ân tựa biển. Nhưng thiên tử khó gần, phúc họa khôn lường, thiên uy khó dò. Chúng ta thân là thần tử, chỉ cần một lòng trugn tâm duy hộ Hoàng Thượng là được. Nếu như cứ vọng tưởng sớm muộn gì cũng mang họa vào thân đó.
Lời này trong minh có ám, dường như có hàm ý khá, Tô Mộ Bạch trong mắt lóe lên một tia lệ quang, khom người nói:
- Đệ tử đa tạ đại học sĩ dạy bảo!
Kế cung Vũ Thụ được hai tên tùy tùng liều mạng cứu về, đợi cả nửa ngày mới có thể tỉnh táo lại một chút, lạnh lùng hừ một tiếng. Từ Vị làm bộ sợ hãi kêu lên:
- Đây là chuyện gì vậy? Mau mang kim sang dược đến cho Vũ Thụ Vương tử.
Sứ thần Cao Lệ nhìn chằm chằm vào Lâm Vấn Vinh, trong mắt hiện lên đầy vẻ kinh ngạc, trên điện phủ dám đánh cả sứ thần, Đại Hoa từ khi nào lại có một gã lưu manh vô lại như vậy, hắn lại cường hãn vô cùng. Hai người con gái sau lưng hắn cũng kinh dị nhìn Lâm Vấn Vinh, trong mắt hiện lên kì quang, không ngừng nhỏ giọng trao đổi với nhau.
Sứ thần Hồ quốc bị một màn này làm kinh hãi đến há mồm trợn mắt, với những gì hắn biết thì lễ tiết của Đại Hoa tuyệt đối không phải như vậy, không lẽ bây giờ lại thay đổi ra như thế sao? Sợ rằng sớm muộn cũng có ngày Đại Hoa thôn tính Hồi tộc chúng ta mất.
Mẹ kiếp, đánh thật là sướng tay ah, lần sau nếu còn gặp lại chắc phải chiếu cố thêm mới được. Lâm Vấn Vinh đưa bàn tay lên trước mặt ra vẻ xem xét, chậm rãi đi đến trước mặt A Sử Lặc, nắm chặt bàn tay thành quyền thở dài than thở:
- Tiểu tử này thật quá yếu ớt, không chịu được bị đánh, hôm nay quả nhiên là không chịu được quyền của ta thật. Vị sứ thần đại ca này, ta thấy ngươi cũng rất có khí thế, xem ra có thể chịu được của ta hai, ba chiêu. Ai, thật là khó nghĩ quá đi, từ đầu năm nay muốn tìm một người có thể đỡ được ba quyền hai cước của ta cũng thật là quá gian nan ah!
- Ngươi muốn làm gì?
A Sử Lặc kinh hãi kêu lên
- Lưỡng quốc giao chiến cũng không được giết sứ giả, đây là do người Đại Hoa các ngươi nói mà.
- Trạm giao?
Mẹ kiếp, lão tử đối với ngoại tộc không chút hứng thú, hắn cười ha ha vỗ vỗ vai A Sử Lặc bảo:
- Ngươi yên tâm, ta chỉ nói đùa thôi. Ngươi so với hắn thành thật hơn nhiều, ta cũng không cần đánh ngươi, có đánh thì phải chờ ngươi thật kiêu ngạo ta mới đánh!
Mọi người xung quanh nghe thế thì đều câm như hến, tên gia hỏa này vừa đánh tiểu Vương tử Đông Doanh, nhưng Hồ quốc lại không phải là Đông Doanh, bọn họ binh lực cường thịnh, Đại Hoa giao chiến với bọn chúng nhiều năm cũng là thắng ít thua nhiều, hằng năm đều phải cắt đất bồi thường. Hắn đối xử với sứ thần Hồ quốc như vậy chẳng lẽ không sợ sẽ đẩy mọi việc tới chỗ cực đoan hay sao? Bất quá nói đi cũng phải nói lại, loại người mạnh mẽ như Lâm Vấn Vinh đã nhiều năm rồi không thấy xuất hiện trên đất Đại Hoa, vừa ra mắt chúng nhân đã khiến cho người khác vừa lo lắng vừa vui mừng.
Có thể tiến vào Văn Hoa điện tuyệt đối khôgn phải là hạng vô danh tiểu tốt, A Sử Lặc thấy Lâm Vấn Vinh tuy ăn mặc cực kì bình thường nhưng ra tay lại cực kì gọn ghẽ, vẻ mặt lại luôn luôn cười cợt khiến người ta không thể đoán được hắn đang định làm gì. Hắn trong lòng xoay chuyển một chút lập tức thu lại vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Lâm Vấn Vinh nói:
- Vị đại nhân này nói hay lắm, nói hay lắm, chuyện kế cung Vũ Thụ cùng ta hoàn toàn không có quan hệ. Bổn nhân tới đây là để giao hảo với quý quốc, chuyện vừa rồi hoàn toàn chỉ là hiểu nhầm mà thôi.
Quả nhiên là “Ác nhân phải có ác nhân trị” a, Từ Vị thấy Sứ thần Hồ quốc trở nên nhũn nhặn như vậy lập tức tỉnh ngộ, Hoàng Thượng triệu gấp Lâm Tam vào cung lại cho đưa thẳng đến Văn Hoa điện phải chăng là cố ý như vậy? Nhất định là thế rồi! Từ Vị càng nghĩ càng cảm thấy đây là một mưu kế thật kì diệu.
Lâm Vấn Vinh vừa xuất đầu lộ diện đã lập tức tay đấm chân đá khiến cho toàn điện kinh hoàng nhưng lại thu được hiệu quả không ngờ. Ba vị sứ thần trong điện, có người bị đánh, có người bị dọa đến phát khiếp, không khí trong điện lập tức trở nên cực kì tĩnh lặng.
- Hoàng – Thượng – giá – đáo!
Một tiếng hô vang lên khiến mọi người bừng tỉnh.