Tại căn nhà nhỏ bằng trúc, phía tây Hà Dương trấn.
Tắm rửa kỳ cọ qua loa, Dương Chân cởi bộ quần áo bẩn, mặc vào một bộ quần áo mới duy nhất chỉ để dành mặc mỗi khi tết đến rồi đẩy cửa bước ra. Hai sư huynh muội Bá Vân Đình đang chờ đợi hắn bên ngoài.
"Thật là còn chậm hơn con sên, á..." Tiêu Nguyệt Nhi ở cạnh sư huynh đang đứng khoanh tay nơi góc sân, giết thời giờ bằng cách ngắm nhìn một con kiến. Chợt như chẳng nhận ra người vừa tới, tức thì nét mặt giãn ra, nhìn chăm chăm tới ngơ ngẩn.
Dương Chân sau khi rửa ráy sơ sài, khuôn mặt liền lộ ra rõ ràng, mắt mũi linh động, trong nét ngây thơ lại có mấy phần đĩnh đạc, thân hình tuy ăn mặc đơn sơ nhưng so với lúc trước quả thực khác biệt một trời một vực.
Bá Vân Đình không ngừng gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng, chàng ta từ trước tới nay chưa từng hoài nghi nhãn quang của sư phụ.
Tiêu Nguyệt Nhi nhìn chăm chăm, đột nhiên ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Dương Chân hơi ngẩn người, sau đó mới phát hiện y phục của hắn rất không vừa với thân thể, chân tay đều ngắn cũn cỡn, tức thì sắc mặt đỏ lựng, hận không tìm được nỗ nẻ nào mà chui xuống.
Lúc này bóng chiều đã buông xuống.
Dương Chân chần chừ hồi lâu rồi mới gãi gãi đầu hỏi: "Ta thực phải theo các người lên Côn Lôn Sơn sao?"
Bá Vân Đình khẽ cười, hỏi ngược lại: "Ngươi nói xem?"
Trước mắt Dương Chân lại thoáng hiện ra những khuôn mặt lạnh nhạt, tráo trở vô thường, trong lòng chợt nổi lên sự giận dữ, dù sao mình cũng chẳng còn gì vướng bận, cũng chẳng muốn lưu lại nơi thương tâm này nữa, nếu lên núi có thể học được một thân bản lãnh, để coi ai còn dám ức hiếp coi thường mình hay không?
Mải nghĩ nghĩ ngợi ngợi, bất giác đứng nghệt ra một hồi.
"Hồi sơn thôi." Tiêu Nguyệt Nhân khẽ hô một tiếng, phát xuất kiếm quang, phóng lên không vọt đi trước.
"Cẩn thận nhé, đi nào." Bá Vân Đình tóm lấy Dương Chân kéo đi.
Dương Chân chỉ cảm thấy thân thể mình đột nhiên chùng xuống một cái, tức thì kinh hoảng, trời đất trước mắt như đảo lộn, quang cảnh biến đổi ầm ầm, người đã bay tà tà bên trên cánh rừng, dưới chân là hoa cỏ rực rỡ, bên tai gió tạt ù ù, càng bay càng cao, lao thẳng về quầng mây phía tây.
Hai tay hắn ôm chặt cánh tay của Bá Vân Đình, hoa hết cả mắt mũi, hai chân run rẩy, trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, cả nửa ngày sau mới trấn tĩnh trở lại, cố lấy hết dũng khí nhìn xuống dưới.
Mặt đất rừng núi sông suối nhanh chóng bị bỏ lại đằng sau, dòng Nộ Giang biến thành một một dải lụa màu trắng uốn lượn tít tắp, tiểu trấn yên bình nằm tại khúc cong của dòng sông, tất cả đều trở nên nhỏ bé phi thường.
Lại ngẩng đầu nhìn ra phía trước, dãy Côn Lôn Sơn mờ mịt vô tận vắt ngang mặt đất, như đang tắm gội dưới ánh chiều tà của vầng tịch dương, hàng ngàn ngọn tuyết phong trắng phau phau nổi lên nhấp nhô, cao cao xuyên qua cả mây trời, giữa núi non mây bay liễu nhiễu, quang cảnh hùng tráng thật khó mà tưởng tượng.
Từ từ trấn tĩnh tinh thần, gã thiếu niên mới phát giác chân mình đang đạp lên một thanh kiếm màu trắng khổng lồ dài ước tới năm trượng, y như một dải ánh sáng lấp lóa chói mắt.
Mây khói vấn vít trôi qua bên mình rồi nhanh chóng tụt lại đằng sau.
Bá Vân Đình ngự kiếm mang theo Dương Chân tiếp tục bay thẳng về hướng tây, từ từ thâm nhập vào vùng núi non trùng điệp, rồi xuyên vào trong biển mây dày đặc.
Đạo kiếm quang không ngừng xuyên qua mây gió, bay càng lúc càng nhanh, tưởng như bất kỳ lúc nào cũng có thể lao thẳng vào vách núi. Mắt Dương Chân như choáng ngợp, trong lúc còn đang thở hổn hển chợt nghe thấy một tiếng quát lanh lảnh: "Mở!"
Chỉ thấy đám sương mây cả ngàn dặm trước mắt phát ra một luồng sáng rực rỡ, mắt Dương Chân liền hoa lên một cái, đột nhiên mở rộng ra, một thế giới vô cùng thần kỳ hiển hiện ra ngay trước mặt.
Ngút tầm mắt của Dương Chân là một dãy núi khổng lồ cao chót vót hình dáng như thanh đao đang bửa đôi bầu trời, lại như phân bố hòa hợp với đất trời, thật là thần kỳ hiếm có.
Nhìn xuống bên dưới là vực sâu vạn trượng, ẩn hiện trong mây khói liễu nhiễu bất định lại càng thêm u ám thâm trầm; Nhìn lên phía trên là bầu trời, trong xanh văn vắt.
Hai đạo kiếm quang một trước một sau lượn vòng bay qua đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa phía tây bắc .
Lúc này nơi chân trời chỉ còn sót lại một ráng mây đỏ rực.
"Đến rồi." Bá Vân Đình đột nhiên nói.
"Quá... quá đẹp đi." Dương Chân không có cách nào sử dụng ngôn ngữ để diễn tả ra những gì hắn nhìn thấy.
"Hai ngọn núi cao nhất là Thái Hạo Phong và Thiếu Hạo Phong, ở giữa là Côn Lôn Tiên Phủ, còn ngọn núi lớn nhất ở phía tây là Vương Mẫu Phong." Bá Vân Đình đột nhiên dừng lại ở giữa chừng không, ngay bên ngoài ngọn núi.
"Thế chúng ta đi tới chỗ nào?" Dương Chân hỏi đầy vẻ hiếu kỳ.
"Ngọc Tiêu Phong." Bá Vân Đình thản nhiên cười, rồi nhanh chóng nói thêm: "Trừ Vương Mẫu Phong thì đó là nơi đẹp nhất, sau này cũng sẽ là nhà của ngươi... xem kìa, sư phụ người đã tới rồi."
"Nhà..." tinh thần Dương Chân khẽ run rẩy, cõi lòng lạnh ngắt của hắn chợt dấy lên đôi chút ấm áp, hắn vừa lẩm nhẩm từ đó vừa nhìn theo hướng Bá Vân Đình chỉ. Từ trong mây khói liễu nhiễu, phía trước ngọn núi xuất hiện một người áo xanh.
"Mang về rồi đấy ư?" Giọng người vừa tới có một sức hút đặc biệt, lại mang một vẻ ung dung tự tại rất khó tả, khiến người ta chỉ nghe một lần là khó mà quên được.
"Đã đem về rồi, sư tôn." Bá Vân Đình vừa nói vừa ngự kiếm bay tới.
Qua mấy năm cách biệt, rốt cục Dương Chân lại gặp được Tiêu Vân Vong.
Tiêu Vân Vong ăn mặc giản dị, chân đi giày cao, thân hình mảnh khảnh, mái tóc dài để thả sau đầu được buộc nhẹ bằng một chiếc ngọc đái. Hiện tại ông đang chắp tay đứng giữa hư không, vẻ mặt tươi cười, phát ra khí độ như núi cao khiến người ta không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ.
Dương Chân vừa mới nhìn thấy, chỉ nhìn một lần thôi, phong thái thân hình như hành vân lưu thủy kia, không phải người ấy thì là ai?
Trong lúc hoảng hốt, hồi ức lần gặp đầu tiên cách đây ba năm lại ùa về trong hắn.
Thần thái ông vẫn phơi phới y như trước kia.
Tiêu Vân Vong sau khi nhận một lễ từ Bá Vân Đình, liền mỉm cười ra hiệu với hắn, ánh mắt đầy vẻ thương mến. Trong lòng Dương Chân chợt cảm thấy có một luồng hơi ấm từ từ lan tỏa khắp người.
Đối với tương lai, hắn đột nhiên tràn trề hy vọng, hoàn toàn chẳng còn chút nghi ngờ nào nữa.