Dương Chân buông tay cúi đầu, nào dám mở miệng nữa.
"í..." Tiêu Vân Vong quan sát kỹ càng toàn thân Dương Chân, tỏ vẻ bất ngờ vô cùng. "Tiểu tử ngươi tu vi đã tới thời kỳ Kim Đan rồi."
Khuôn mặt Dương Chân lộ vẻ hoan hỷ, nhưng lại tiu nghỉu liếc về phía Bất tử thụ đằng xa một cái.
"Cơ sư thúc tổ của ngươi vẫn khỏe chứ?" Tiêu Vân Vong khoanh tay bước đi, nhìn về phía xa thần tình tĩnh lặng phi thường, ánh mắt thấp thoáng có chút dịu dàng rất khó nhận ra.
"Cơ tỷ tỷ, nàng ta vẫn khỏe" Dương Chân chần chừ nói.
"Ngươi kêu bà ta là tỷ tỷ?" Tiêu Vân Vong quay đầu kinh ngạc.
"Nàng ấy bắt đệ tử kêu như vậy." trong lòng Dương Chân quả thực không hề muốn xưng hô với Cơ Hương theo kiểu mất tôn ti như thế, nên thuận miệng tự nhiên nói ra.
Khuôn mặt đẹp đẽ của Tieu Vân Vong biểu lộ thần tình rất kỳ lạ, trầm mặc hồi lâu rồi gật đầu nói: "Cũng là duyên pháp."
Hai sư đồ chẳng hiểu vì sao, đều trở thành trầm mặc, mỗi người đều có tâm sự riêng.
"Đi, theo vi sư tới Thái Hạo Phong một chuyến." Tiêu Vân Vong vung tay tế xuất một đạo kiếm quang màu tía rồi dắt Dương Chân nhảy lên trên.
Làn kiếm quang xoay chuyển bên ngoài Vương Mẫu Phong rồi từ từ bay đi, thoáng cái biến thành to lớn, không ngừng tăng tốc vọt tới, tiếng không khí rít lên vù vù càng lúc càng lớn. Sau cùng lúc bay một vòng qua núi thì kích thước lằn kiếm quang đã tới ba mươi trượng, khí thế to lớn vô cùng phá không bay thẳng về phía đông.
Dương Chân đạp chân lên thân kiếm, cảm thấy tốc độ rất nhanh, một ý nghĩ cổ quái chợt xuất hiện trong đầu: Sư phụ, ông ấy hình như cũng có chút thất thường a?!
Chẳng bao lâu sau, bên trên vân hải, hai cái bóng cao thấp khác nhau đã tới sát tới bên sườn núi.
Ngoài không trung có không ít những lằn kiếm quang bay lên, màu lam, màu trắng, màu đỏ, màu lục đều có cả, rất là đẹp mắt.
Đó chính là trung tâm của Côn Lôn Tiên Phủ, hai ngọn Thái Hạo và Thiếu Hạo phong.
Trong đó ngọn núi phía bên trái chính là thánh địa Thái Hạo Phong của Côn Lôn Đạo tông. Đỉnh núi ngang tàng hiểm trở, trên cùng lại chia thành năm phủ theo ngũ hành, giữa những ngọn núi mây mù liễu nhiễu ẩn hiện lớp lớp những sơn viện cùng điện đài tạo thành theo địa hính núi non. Đi theo con đường đá thì đến chính giữa là một cái quảng trường cực lớn diện tích phải tới cả trăm mẫu.
Ở giữa năm phủ, bên ngoài quảng trường nơi khe núi sâu mọc lên dày đặc những ngọc trụ cao vút như Bàn long, đủ số bảy mươi hai cột khí thế như thiên tinh quy tụ, chọc trời xuyên mây.
Thổ phủ ở phía chính bắc là Chưởng tôn chủ phủ của Côn Lôn Phái, Hạo Thiên Điện. Mặt tây nam là Mộc phủ chính là Trưởng lão viện, Kim phủ ắt là phủ của hình phạt, là nơi đặt Huyền Đức Điện của Chưởng luật đường. Hỏa phủ là Kính Sự Đường nơi thu xếp các tạp vụ của Côn Lôn. Còn lại Thủy phủ là nơi những đệ tử đạo tông trẻ tuổi tu hành, gọi là Kim Chung Viện.
Tiêu Vân Vong đặc biệt ngự kiếm chầm chậm một vòng bên ngoài Thái Hạo Phong, đơn giản chỉ là để giới thiệu mọi chuyện trong núi với Dương Chân.
Lúc này một đạo kiếm quang màu vàng kéo dài kéo qua, có chút lắc lư chao đảo như vừa uống rượu say đang cố gắng tránh qua phía trước.
"Kẻ nào dám càn rỡ thế?" Tiêu Vân Vong có mấy phần kém vui, liền tản pháp tráo hộ thể lộ ra hình dạng, giọng ông ta cất lên vang rền một góc.
"Thì ra là Tiêu sư thúc, Thắng Y thất lễ rồi." Làn phi kiếm chuệch choạc kia cũng mở ra, lộ xuất hai người. Đi trước là một người mày kiếm mắt sáng, thần thái phơi phới, chính là Sở Thắng Y, phía sau chàng còn có thêm một đạo nhân trẻ tuổi ăn mặc tương tự.
Vẻ mặt gã đệ tử kia cũng đang tỏ ra lo lắng và rất biết lỗi.
"Hắn mới học ngự kiếm?" Tiêu Vân Vong chau mày, nhãn lực của ông ta đến mức nào, chỉ liếc một cái là nhận ra ngay. Hai người đang cố gắng hợp lực ngự quyết phi hành, chính là nhập môn ngự kiếm thuật thường thấy của Côn Lôn.
"Đúng vậy, sư đệ này của đệ tử vừa mới luyện tập, khiến sư thúc phải cười chê." Sở Thắng Y ngoái đầu nhìn sư đệ phía sau một cái rồi ung dung đáp.
"Tử Đình gần đây có khỏe không?" Tiêu Vân Vong thấy hắn thái độ vừa phải, khiêm hòa giữ lễ thì cũng không để bụng, thậm chí còn cảm thấy rất hứng thú với đệ tử trẻ tuổi này của Côn Lôn.
"Sư phụ gần đây luôn luôn bận rộn, đệ tử cũng lâu rồi chưa được tham kiến, đa tạ sư thúc quan tâm." Trong lúc Sở Thắng Y nói thì đã ngự kiếm đi lên, tiến đến cách phía sau Tiêu Vân Vong một chút rồi theo đó chầm chậm đứng giữa không trung.
"Cửu châu các phương tạm thời chưa có động tĩnh, sư phụ ngươi sẽ nhanh chóng quay về thôi." Tiêu Vân Vong hờ hững nói.
"Như vậy thật tốt quá." nét mặt Sở Thắng Y lộ vẻ vui mừng, rồi quay về phía Dương Chân nói: "Dương Sư đệ, lâu rồi không gặp, mấy lần gần đây tới Ngọc Tiêu Phong cũng đều không gặp qua ngươi."
Dương Chân thầm nghĩ, ngươi là đến gặp Thanh Nhi sư tỷ, ta ở đó hay không thì có quan hệ gì? Trong lòng cảm giác không vui nhưng vẫn không lộ ra ngoài mặt, chỉ gật đầu với chàng ta để đáp lời.
"Người gần đây có rỗi rãi không?" Tiêu Vân Vong đột nhiên hỏi.
"Sư thúc việc này..." Sở Thắng Y đương nhiên không nhận ra vị Tiêu Chân Nhân trước nay vẫn một mình một phương ở Côn Lôn phái tự nhiên hỏi tới việc nhàn rỗi của chàng là có dụng ý gì.
"Mấy đứa đệ tử không nên thân của ta gần đây muốn xuất sơn du lịch qua Tây hoang, nếu ngươi rỗi thì cùng đi." Tiêu Vân Vong từ từ thốt.
"Thắng Y không dám trái lời." Sở Thắng Y tức thì cảm thấy vui mừng khôn xiết.
"Thôi ngươi đi đi, nhớ đấy, sớm ngày mai tới Ngọc Tiêu Phong." Tiêu Vân Vong xua xua tay, rồi xoay chuyển kiếm quang hạ thẳng xuống Thái Hạo Phong.
Sở Thắng Y cung tay đưa tiễn, áo bào tung bay phần phật.
"Sư huynh, ông ta là ai thế?" Gã đệ tử trẻ tuổi phía sau chàng cất giọng hỏi nhỏ.
"Là người đệ nhất trong bối phận chữ Tử của Côn Lôn Phái, có danh là Đa Tình Kiếm Tiên, Tiêu Vân Vong, tiêu sư thúc." Sở Thắng Y nói giọng vô cùng ngưỡng mộ.
"Ông ta... ông ta còn lợi hại hơn sư phụ ư?" Lúc này giọng nói của gã đệ tử trẻ tuổi lại càng nhỏ hơn.
"Mỗi người một vẻ..." Sở Thắng Y hạ giọng ho, quát nhẹ: "Khặc khặc, sư tôn không phải là người để ngươi đề cập lung tung!"
Gã đệ tử trẻ tuổi phía sau len lén le lưỡi, tiếp tục ngự pháp, kiếm quang lại chập choạng bay ra.
Hai sư đồ hạ xuống phía bắc của quảng trường, dưới nền bóng láng như gương, mây mờ lẩn lướt vấn vít trên mặt đá xanh. Dương Chân quan sát xung quanh, cửa sơn môn mở lớn, năm cái vân thê (cầu thang mây) uốn lượn kéo lên tận ngũ hành phủ trên năm ngọn núi, lại nhìn Bàn Long Trụ, trong lòng nảy sinh cảm giác bản thân thật là nhỏ bé.
Toàn bộ người trên núi cho dù là đi ra hay quay về thì đều phải bắt đầu từ quảng trường này. Xung quanh có không ít những đệ tử trẻ tuổi đi lại hối hả, thoắt bay lên, thoặt hạ xuống.
"Sư phụ, chúng ta đi tới chỗ nào vậy?"
"Hạo Thiên Điện."
Tiêu Vân Vong đáp lời một cách rất đơn giản, nhưng cũng đủ cho Dương Chân chứng thực suy đoán của mình lúc trước. Nhập sơn đã qua sáu năm, lần này rốt cục mới được chân chính gia nhập đạo tịch của Côn Lôn.
Đi xuyên qua chỗ kiểm tra đệ tử của Thổ phủ, hai sư đồ đi thẳng tới vân thê, trước tiên đi xuống khoảng chừng nửa dặm thì bắt đầu vọt lên cao, con đường lên núi quanh co uốn khúc, hai bên là vực mây sâu không thấy đáy, tai chỉ nghe thấy tiếng gió nghẹn ngào cùng mây bay cuồn cuộn.
Hai người từng bước tiên lên bậc đá, bước chân nhanh nhẹn không ngừng nghỉ, mây mờ trước mắt liễu nhiễu trôi về phía sau, cảm giác như đang dạo bước trên mây.
Đây chính là quỷ củ bất thành văn của Côn Lôn, đệ tử tiến lên Thái Hạo của hai phủ Thổ, Mộc thì phải một lòng kính cẩn, nghiêm cấm phi kiếm ngự pháp tỏ ý khinh thường, cũng là cách để rèn luyện thể lực.
"Tới rồi."
Theo lời sư phụ, Dương Chân quan sát thấy mây mù vẫn còn mờ mịt y như trước, chẳng thấy đỉnh núi đâu cả, không tránh khỏi cảm thấy có chút kỳ quái. Ai ngờ bước thêm một bước thì trước mắt đã sáng bừng lên. Một giải tùng bách cao chót vót xanh tươi ngằn ngặt, rậm rì dày đặc, thấp thoáng bóng điện đài ẩn hiện trong mây, trước mặt chỉ còn lưu lại một con đường rộng lát bậc đá xanh thoải thoải, không ít cành lá vươn dài cả ra ngoài đường.
Quay đầu nhìn lại, bên ngoài núi vẫn chỉ thấy một màu trắng bạc mênh mông vô tận, giống như thái hạo ngũ hành xoay chuyển đảo lộn không ngừng, phát xuất những lằn mây nhẹ như dát bạc vấn vít tạo thành muôn hình vạn trạng.
Đi một hồi trên bậc đá, chợt thấy trước mắt rộng mở, khu rừng rậm đã lùi hẳn lại phía sau. Ngẩng đầu trông lên chỉ thấy trời xanh trong vắt, quang đãng thành một khối, không hề có tì vết, toàn bộ chân trời nối khít thành một vòng tròn. Mấy con tiên hạc rít dài bay qua đầu núi, lượn vòng vòng trên vân hải lưu luyến không rời.
Núi cao xuyên mây, ngọc điện hùng vĩ.
Lên đến đỉnh bậc ngọc, chủ điện của Đạo Tông đã hiện ra trước mắt. Chính điện cao vút nguy nga, hai bên thiên điện như đôi cánh, đều được chạm khắc ngọc ngà bảo vật, tường vàng, ngói lưu ly, xà thẳng mái cong cao rộng sang trọng, sừng sững đối mặt với tuế nguyệt.
Chính điện có bốn mặt, chín tầng thềm ngọc, lan can bằng ngọc ghép suốt thành con đường, xa ngang cột dọc khắp nơi cũng đều làm bằng ngọc trụ. Cánh cổng đang mở lớn, bên trên có một tấm biển vàng bắc ngang đề: "Hạo Thiên Điện". Bốn vị trung niên đạo nhân mặc áo xanh đeo mũ ngọc, tay cầm phất trần đứng thành một hàng, thủ hộ trước cổng.
Cách hai người mấy bước là sáu pho tượng Khai Minh thạch thú chín đầu thân hổ, đang nhe nanh múa vuốt hùng cứ nơi khoảng sân rộng phía trước điện.
Tiêu Vân Vong vẫn chưa dẫn Dương Chân tiến lên chính điện, mà đi qua hành lang của thiên điện, đi thẳng ra phía sau núi, vòng qua một cái lò hương làm bằng tử kim cao tới mười bộ, hương thơm nghi ngút, khói xanh vấn vít.
Bên trong điện, người qua lại chẳng có bao nhiêu, quá nửa là những đạo đồng bận bịu, càng đi về phía sau thì người càng ít dần.
Loanh qua loanh quanh không biết đã rẽ mấy lượt, xuyên qua mấy cái hành lang, hai người đã tới một cái hậu đình làm bằng gỗ thô, chỉ thấy phía sau có một cái từ đường thâm u cổ kính, trên tấm biển màu xám tro có đề ba chữ "Linh Tổ Đường".
Ở bên góc, dưới một cây cổ tùng, trước cái bàn đá có hai lão đạo tóc bạc phơ đang ngồi luận đạo uống trà nhàn nhã, tỏ ra rất vui vẻ.
"Vân tiểu tử, nhiều năm rồi mới gặp mà cũng không chào lấy một tiếng ư?" Một giọng nói già nua nhưng đầy sảng khoái vọng tới.
Lúc đi qua, Tiêu Vân Vong vốn không hề muốn quấy rầy tới hai vị trưởng lão, nhưng đã có một người tinh mắt nhìn thấy gọi ông, đành phải dẫn Dương Chân đi qua hành lễ.
"Nhất Nhàn, Nhất Thái hai vị sư thúc thật rảnh rỗi." Tiêu Vân Vong cung cung kính kính lấy thân phận vãn bối hành lễ.
Hai vị lão đạo này một béo một gầy, đều tóc trắng mặt đỏ, toàn thân vận áo xám. Lão đạo béo mập là trưởng lão Nhất Thái, mày dài, mặt mũi hồng hào, thân thể khỏe mạnh bộ dạng rất vui vẻ. Còn lão đạo gầy ốm thì trán cao điểm vài nếp nhăn, khuôn mặt quắc thước, căn cốt thanh kỳ bộ dạng đúng là tiên phong đạo cốt.
Hai người đều là trưởng lão bối phận chữ Nhất ở Côn Lôn phái, tu vi tuyệt thế, cũng chính là chân nhân được sắp xếp trong Trưởng lão viện. Lần này Nhất Nhàn trưởng lão tới phiên bảo hộ từ đường tổ tông, tính tình vốn thoải mái liền tìm thêm Nhất Thái trưởng lão tới, hai lão cùng nhau giải trí cho vui.