Tự Khúc
Em bây giờ đã thuộc về người khác
Anh vẫn còn vương vấn một niềm đau
Vẫn lạc lõng giữa phù hoa phố thị
Ở nơi đâu trong trẻo ban đầu?
Đừng trách anh tại sao nhút nhát
Chẳng nói gì khi hết một mùa thi
Em mòn mỏi đợi chờ - anh im lặng
Rồi thu sang - con gái có thì.
Đừng trách anh tại sao khờ khạo
Không hiểu mùa thu xác lá rơi nhiều
Anh mãi là cậu học trò ngây dại
Học suốt đời không hiểu hết chữ "YÊU".
Thơ anh viết toàn thất tình dang dở
Vì trái tim có thanh thản bao giờ
Anh suốt đời là ngưòi mắc nợ
Nợ em và nợ cả mùa thu.
Huỳnh Dương Công Tử