|
Gía như trời không âm u thế, giá như gió lạnh không tràn về , giá như những giọt mưa không lất phất rơi.Lòng man mác một nỗi buồn, một cảm giác bâng khuâng,một chút lắng lại để ngẫm nghĩ về tất cả những chuyện đã qua....Có lẽ phải khác thôi....
Thượng đế ơi, hãy chỉ cho con 1 lối ra trong mê cung này, con cứ đi, đi mãi ...rồi nhận ra là mình lạc mất rồi...lại đi...và lạc....Đến tận bây giờ khi con nghĩ là con đã đi đúng đường, nhưng trong thâm tâm con vẫn sợ mình sẽ lại lạc nữa. Giá như thượng đế có thật và nghe thấy những lời này, và giá như có một phép màu.......
|