|
Bất chợt chiều và em
Ta quẳng cuốc xuống hoàng hôn chớp lửa
Về thôi em, trời đã sắp xong ngày
Em hái vội nắm tập tàng hoang dại
Trên lối về qua suối rửa tay.
Bỗng sửng sốt ngày soi gương dòng suối
Sáng lung linh ráng đỏ cuối trời chiều
Em đứng lặng ngắm hoàng hôn đắm đuối
Một bên đồi, một bên suối hoang liêu.
Ô hay! em thân cò lặn lội
Có bao giờ được phút mộng mơ
Chợt ngất ngây trong một chiều cảm xúc
Đong đầy lên mắt vợ... nhà thơ!
|