Vấn Thiên Khúc
Quyển 1 - Chương 6
Đường đến Mẫu sơn
(phần 2)
Người viết: lanhtamkhach
Nguồn: 4vn.eu
Nhìn đại chùy lừng lững cùng hai cây thương sáng chói trong ba cột lôi điện lao tới với tốc độ rất nhanh, phụ nhân tóc đỏ cùng trung niên sử dụng bạch quang kiếm đều tái mặt.
Con rối lớn lặng yên giữa thinh không. Nét bất cam hiện rõ trên khuôn mặt phụ nhân tóc đỏ. Lôi điện với nhiệt độ cực lớn nên không thể dùng rối tấn công, càng không thể dùng thiên tằm ty. Cương đao hay phi châm tẩm độc cũng hoàn toàn vô nghĩa đối với ba cột lôi điện.
Ánh điện quang rực rỡ cũng soi tỏ sắc diện trầm trọng của trung niên kiệm lời. Kiếm thuộc kim, là chất dẫn điện. Làm sao ông có thể trực tiếp công kích ? Hơn nữa, địch thủ hiện giờ không phải con người bằng xương bằng thịt nữa, dùng kiếm tấn công còn có ý nghĩa gì.
Lão nhân áo xám lúc này không rõ tại sao lại thoáng hiện nét tiếu ý trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Đôi mắt thâm trầm bình ổn, miệng lâm râm những lời chú bí ẩn. Thân hình lão nhân đột ngột trải rộng che kín cả phụ nhân áo đỏ lẫn vị trung niên kiệm lời.
Phía bên dưới, trong nửa quang cầu màu xanh nhạt, các hành khách còn lại đều kinh ngạc nhìn tràng cảnh trên cao.
Sói trắng Saya mắt rừng lửa nhìn chủ nhân. Trên lưng bạch lang, Akira vẫn say ngủ khiến Phương Đạt và Akhil nhìn nhau làm khó hiểu.
Trên cao, ba cột lôi điện khủng bố vẫn ầm ì lao tới, không gian bị đốt nóng tạo nên dòng khí lưu cuộn xoáy cuồng loạn. Một số đại thụ gần đó ngả màu héo úa, màu của khô hạn và chết chóc.
« Đùng ! Đùng ! Đùng ! »
Ba cột lôi điện giáng vào thân thể kì vì mênh mang của lão nhân áo xám Roshi. Ba tiếng nổ vang lên trầm thấp nhưng vang vọng, sau đó là tiếng thịt da bốc cháy xèo xèo. Khói trắng, khói đen cuộn lên ngùn ngụt, che kín một góc trời.
Phía trong nửa cầu bảo vệ, phụ nữ hét lên, úp mặt vào thân trượng phu, đám con nít được người lớn xoay người không cho chứng kiến hình ảnh quá khốc liệt đang diễn ra. Sắc mặt của Phương Đạt và Akhil nhợt đi.
Phụ nhân to béo tóc đỏ bất động, nước mắt trào ra thành dòng nhạt nhòa khuôn mặt căng tròn phúc hậu. Vài sợi tóc bay ngang dính bết lại.
Nhưng chỉ một phân thời gian sau,
Thân hình của lão nhân Roshi bắt đầu run rẩy. Phần lưng rạn ra thành từng đường sâu ngoằn ngoèo như mặt đất mùa khô hạn, những đường sâu rực lên màu của lửa.
Đột ngột,
Một luồng ánh sáng chói xuất hiện, vẽ một đường trắng bạch từ gót chân lão Roshi, trực tiếp xuyên qua màn hắc vân cuồn cuồn, rồi lại lộn sang đám hắc vân còn lại.
Cuối cùng, vị trung niên kiệm lời cũng xuất chiêu cứu trợ. Song thủ không ngớt rung động điều khiển thanh bạch quang kiếm bay lượn giữa ba cột lôi điện, dẫn dụ theo vô số điện xà như một bó ánh sáng trắng lóa mắt đánh vào hai đám mây đen. Mỗi một lần bay sát ba cột lôi điện, thân hình vị trung niên không kìm chế được phải run lên.
Phụ nhân tóc đỏ liền chuyển ra sau lưng vị trung niên dùng bạch quang kiếm, đôi tay dán chặt vào lưng ông để truyền thần lực. Sắc diện cả hai người đều không giấu nổi nét mệt mỏi và thống khổ.
Họ không trực tiếp nắm lấy bạch quang kiếm, không chịu sự công kích của dòng điện lôi nhưng phải hao tổn rất lớn năng lượng. Mỗi khi bạch quang kiếm tới gần ba cột điện lôi đều chịu lực hủy diệt cực lớn, thanh kiếm chói lòa như sắp bị nung chảy, khóe miệng trung niên lẫn phụ nhân tóc đỏ đều rỉ ra một dòng máu tươi.
Thế nhưng không phải vô ích vì lão nhân áo xám Roshi hiện giờ đã bình ổn lại. Bạch quang kiếm vẫn dẫn dụ lôi điện đánh vào hai đám hắc vân, không ngừng làm tiêu hao năng lượng của ba quang trụ.
- Hừ !
Một âm thanh lạnh lẽo vang lên từ một đám hắc vân sau.
Bỗng hai luồng sáng đen thẫm xuất hiện, một đánh vào thân thể lão nhân Roshi, còn lại công thẳng vào vị trung niên cao lêu đêu.
Đại bạch lang Saya hất Akira rơi xuống, miệng ngậm một vé của Xuyên Vân cục, chồm lên xuyên qua nửa cầu bảo vệ, nhanh như cắt chắn trước ông lão Roshi.
Mọi chuyện nói thì lâu nhưng diễn ra chỉ trong chớp mắt. Không ngờ :
- Lui !
Âm thanh như sấm nổ của lão nhân áo xám Roshi vang lên khiến thân ảnh Saya khựng lại giữa không trung, hú lên rúng động nhìn luồng hắc quang chiếu vào thân thể lão nhân áo xám.
« Bồng ! »
Lão Roshi lập tức nghiêng ngả rơi xuống ! Con sói lớn Saya tức khắc lao tới đỡ lấy thân thể chủ nhân.
Phía bên kia, con rối lớn căng ra, chắn ngang trước vị trung niên, huyết quang rờn rợn, miệng há lớn phóng ra vô số cương châm độc địa về đám hắc vân.
« Bùng ! »
Con rối mang khuôn mặt của mỹ nam tử vỡ tan. Phụ nhân tóc đỏ nấc lên một tiếng đau khổ.
Nhưng thanh bạch quang kiếm đã kịp hoành ngang trước trung niên cao kều, hứng chịu luồng quang mang màu đen. Bạch quang kiếm chỉ duy trì được một lúc đã trở nên thảm đạm.
Đúng lúc đó, trong nửa cầu bảo vệ màu xanh, chúng nhân đồng loạt thi triển các loại thần khí, pháp bảo hoặc huyền công tạo ra đủ loại ánh sáng để tự vệ trước ba cột điện quang - dù chỉ còn một phần ba thể tích ban đầu - đang lừ lừ đánh tới.
Hai luồng hắc sắc quang mang rất may vọt qua rất cao phía trên.
« Oàng oàng oàng ... »
Vô số tiếng nổ dữ dội vang lên. Huyết dịch văng ra tứ phía. Màn ánh sáng màu xanh bảo vệ tiêu biến, bốn nhân viên Xuyên Vân Cục ngã ngửa, mặt trắng bạch như sáp.
Một loạt hành khách xính vính ngã ngồi, một số yếu hơn hoặc không tự bảo vệ mình lập tức thảm tử.
Trong khi đó, Phương Đạt, Akhil và Akira hoàn toàn vô sự. Ba đóa mai trắng cực lớn bay ra chắn trước bọn chúng, tỏa sáng dìu dịu.
*
**
Cách nơi đại xa Xuyên Vân cục lâm nạn chừng hai trăm trượng,
- Hô hô, Bảo Bảo ! Tiếp Dẫn ma công của ngươi sao yếu ớt thế ?
- Câm đi ! Tại hai thằng ngốc đó quá kém, năng lực hạn chế hại ta phải ảo hóa thành ma vân. Hơn nữa lão già đó quả xảo quyệt. Kế hoạch của ngươi cũng tan rồi, đứng đó mà cười !
- Hừ, lão già đần độn. Ta sẽ khiến lão sống dở chết dở !
- Ta chỉ thấy ...
- Nhìn kia, lại là tên huyết quỉ hài !
- Hóa ra nó cũng ngại ba đóa bạch mai !
- Hừ, nếu ta khôi phục nguyên vẹn thì ba đóa bạch mai chứ mười đóa cũng không làm gì được.
- Tạm thời tránh tên huyết quỉ hài đã ! Đi thôi !
*
**
Đúng lúc đó,
Hai đám hắc vân dần tan khi một huyết ảnh đang vùn vụt bay đến. Hóa ra là một hài đồng bụ bẫm với khí tức tà dị, cặp mắt u lãnh mở trừng trừng không chớp. Thân thể tròn lẳn vương đầy máu tươi. Quỷ hài cất tiếng khóc oa oa nhìn về ba đóa bạch mai khổng lồ phiêu phù giữa thinh không.
Ba đóa hoa lớn lập tức bay lên vây lấy quỷ hài, chiếu ra muôn đạo quang mang thần thánh, làm thân thể bụ bẫm của quỷ hài chấn động mạnh mẽ, da thịt trắng trẻo lúc lún xuống, lúc xạm đen.
Đôi tay trắng như sứ của quỷ hài tức khắc quẫy loạn, những làn sương mù đỏ thẫm màu máu tỏa ra cuồn cuộn tứ phía. Rồi một đạo huyết ảnh lao thẳng về phía đám hành khách hoảng loạn của Xuyên Vân Cục.
Ba đóa bạch mai đồng thời xoay tròn như bông vụ xua đi màn huyết vụ mù mịt. Nhưng không còn bóng dáng huyết quỉ hài. Một thoáng sau ba đóa mai hoa từ từ tan đi trong gió. Trên cổ áo Akira lung linh hiện ra đóa bạch mai bé nhỏ. Phương Đạt và Akhil không khỏi ngấm ngầm kinh hãi.
Một thoáng sau,
Đám đông sực tỉnh, vội vàng cứu chữa những người bị thương. Hàng loạt ánh mắt chốc chốc lại liếc về phía Phương Đạt, Akhil và Akira. Tiếng xầm xì bàn tán râm ran khắp nơi.
Lão nhân áo xám đã được con sói lớn cõng đi từ lúc nào không ai hay.
Vị trung niên sử dụng bạch quang kiếm lại khép mắt im lìm như chưa có gì xảy ra, sắc mặt nhợt nhạt không chút huyết sắc. Cậu bé mặt mụn tự hào ngồi ngay cạnh thân phụ, những mụn trứng cá hồng lên trên khuôn mặt vành vạnh phúng phính.
Vị phụ nhân tóc đỏ thẫn thờ dựa vào một tảng đá lớn, đờ đẫn nhìn những mảnh vụn của con rối. Máu khô đen trên ngón tay, trên kẽ tay mụ.
*
**
Tảng sáng, đại ngàn yên lặng không âm thanh. Chim chóc cùng thù rừng dường như đã bạt đi rất xa sau trận chiến đêm qua. Giờ chỉ còn những rừng cây xơ xác, những đại thụ gần nơi giao chiến thậm chí còn vàng ệch ra như đã chết khô lâu ngày, không có lấy một chiếc lá xanh.
Đoàn đại xa của Xuyên Vân cục tiếp theo đã đến nơi bị nạn, cấp tập chạy chữa và di chuyển hành khách, tiếp tục đi về Mẫu Sơn.
Akira nằm ngủ giữa Phương Đạt và Akhil trở thành tâm điểm của những hành khách cũ và mới. Một vài người âm thầm thả tung qua cửa sổ những con chim nhỏ, thoáng chốc đã mất dạng trên trời cao.
Bỗng nhiên một cậu bé chừng mười ba, mười bốn tuổi, tóc bạch kim, khuôn mặt thanh tú hơi dài đến đứng ngay trước nhóm Phương Đạt :
- Xin chào, ta là Atiyah Vili. Các ngươi sẽ tham gia kì thi vào Thần Phong Môn đúng không ?
- Ơ, xin chào !
Phương Đạt và Akhil đồng thời gật đầu. Atiyah thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện bọn ba người :
- Lão gia gia các ngươi mạnh lắm !
Phương Đạt và Akhil im lặng, không công nhận cũng không phản đối.
- Các ngươi biết một vài chuyện liên quan đến kì thi tới không ?
- Ạ ? Chúng ta không biết !
- Hehe, trước hết là nếu trượt Thần Phong Môn lập tức cũng không được tuyển vào Học viện Hayek !
Phương Đạt và Akhil đưa mắt nhìn nhau. Thật ra cũng không khó hiểu vì dù sao Học viện Hayek cũng bài danh đệ nhị, lẽ nào chịu thu nhận đồ bỏ đi của Thần Phong Môn ?
Atiyah duỗi thẳng chân, thoải mái gác một tay lên thành ghế rộng, nhìn ra cửa sổ vẻ mơ màng, từ từ lên tiếng nói tiếp:
- Ta cũng không quan tâm lắm ! Có điều thân phụ mẫu cứ ép hoài, nói là sắp loạn gì đó thì phải có thực lực. Ta thật ra không tính toán xa xôi, nhưng lại nghĩ nếu ở trong đệ nhất đại phái thì có lẽ an toàn hơn thôi !
Nhìn nụ cười lười biếng với vẻ mơ màng trong đôi mắt dài đầy nắng của Atiyah mà Akhil và Phương Đạt trợn tròn mắt. Chúng không ngờ có kẻ đi thi với suy nghĩ thế này.
- À này, các ngươi ở chung với ta nhé ! Năm một ở nhà bốn người à !
Liếc thấy vẻ ngơ ngác của Akhil và Phương Đạt, Atiyah thở dài :
- Hè ! Các ngươi còn lười hơn ta nữa ! Năm một ở nhà bốn người, ta đoán là để phát triển sự đoàn kết giữa các đệ tử, cách chung sống với người lạ. Để ta nói cho các ngươi biết thêm. Đồ ăn luôn luôn chỉ một thực đơn. Năm thứ nhất là vậy, một thực đơn và ngồi tầng một của nhà ăn. Từ năm thứ hai trở đi có cái gọi là lôi đài, ngươi đứng trong nhóm năm trăm người của năm một và năm hai thì được lên tầng hai với ba thực đơn. Từ tầng hai trở đi ngươi có thể khiêu chiến với các tầng trên, trừ tầng trên cùng dành cho các sư phụ. Nhà ăn có bảy tầng tất cả. Không rõ thực hư thế nào mà ta lại rất chú ý đến ăn uống mới chết chứ !
Phương Đạt nheo nheo mắt nhìn Atiyah :
- Này, sao ngươi muốn ở chung với chúng ta ? Nhỡ đâu chúng ta trượt thì sao ?
Atiyah rời ánh mắt từ cửa sổ nhìn về phía Phương Đạt, cười cười nói :
- Ngươi còn muốn giấu nữa sao ?
- Ý ngươi là gì ?
- Mấy đóa bạch mai đó ! Các ngươi không phải có liên hệ gần gũi với Bạch Mai tiên tử sao ? Gia gia ta có lần nói Bạch Mai tiên tử đẹp lắm, trưởng môn nhân Thần Phong Môn theo đuổi bà mấy trăm năm không được. Ngươi nghĩ xem, nay thấy người cũ gửi gắm hậu nhân thì ông ta dám từ chối không ?
Akhil và Phương Đạt lặng lẽ bấm nhau. Chúng vừa mừng vừa có chút bối rối. Mừng vì khả năng được nhập học rất cao. Bối rối vì cảm giác không công bằng. Giá như đường hoàng trúng tuyển vẫn thích hơn.
- Các ngươi nghĩ gì vậy, nếu không thích thì để lại cho ta một đóa đi ?
Atiyah ranh mãnh cười khiến Akhil và Phương Đạt không biết xoay sở thế nào :
- Không được, đây là đồ chúng ta được tặng !
Atiyah phẩy tay như thể đã biết trước câu trả lời :
- Ta đùa thôi !
Akhil bỗng lên tiếng :
- Ngươi có vẻ chắc chắn được nhận vào học thế ?
Atiyah lúc này lại chìm vào trạng thái mơ màng hưởng thụ, mái tóc bạch kim ngả xuống, cằm tì vào thành cửa sổ, điềm nhiên ngáp dài trong nắng sớm, rồi mới chậm dãi trả lời :
- À, nơi đó an toàn mà ! Lại có thể ở đó cả đời nữa !
Phương Đạt và Akhil không khỏi khịt mũi. Thật ngạo nghễ vô đối. Câu trả lời cũng mập mờ.
- Này, sao ngươi ôm tên áo trắng chặt thế ?
Atiyah đột nhiên lên tiếng khiến Phương Đạt lúng túng, nó đang quàng tay giữ cho Akira khỏi đổ gục xuống.
- Quên đi, ta chỉ nói chơi thôi !
Cặp mắt cũng màu bạc của Atiyah nhắm lại, lim dim ngủ, đầy mãn nguyện trong làn gió sớm man mác, tựa hồ mọi chuyện đều tốt đẹp hay ho và chưa có điều gì kinh khủng xảy ra.
Phương Đạt và Akhil rì rầm bàn bạc với nhau :
- Này ngươi có biết ông Roshi đã nói gì với ta không ?
- Có phải đêm trung thu mang bạch mai lên đỉnh Mẫu Sơn ?
- Ừ, như thế không phải là báo trước chúng ta sẽ được vào Thần Phong Môn sao ?
- Ta cũng vừa nghĩ ra ! Nhưng sao ông lão lại cho chúng ta hai đóa bạch mai quí giá này ?
- Làm sao ta biết được bây giờ ! Hy vọng câu trả lời có vào đêm trung thu !
- Ngươi đoán chúng ta chắc chắn được vào à ?
Phương Đạt và Akhil không biết rằng một đứa trẻ ngồi ngay sau lưng chúng đang nhíu mày, ánh mắt màu tím lóe ra những tia khó chịu xen lẫn khinh miệt khiến những người đối diện phải ngoảng mặt nhìn sang hướng khác.
*
**
Chiều thứ ba, Tây bắc Thương Châu siêu lục địa, Cấm địa Vạn Tà tông,
- Xin Tông chủ giáng tội!
Vị trung niên sử dụng bạch quang kiếm quì trước một thần tượng cao hơn trượng, khói hương nghi ngút.
Vị trung niên run rẩy tiếp tục lên tiếng trong sự yên lặng ngột ngạt :
- Tội đồ xin chịu xử phạn theo tông qui. Chỉ xin tông chủ mở lượng từ bi thứ cho hài nhi ngây thơ không rõ thực hư !
- Câm miệng !
Vị trung niên không dám hé môi trước tiếng quát sắc lạnh truyền ra từ thần tượng. Thân thể ông run lên trên nền phòng lát đá xám băng giá.
*
**
Ghi chú: Vili là anh của thần Odin trong thần thoại Bắc Âu, ông được cho là vị thần ban cho loài người suy nghĩ và tình cảm.
Last edited by lanhtamkhach; 24-05-2009 at 02:55 AM.
|