Hồi 5
Hẻm Lạc Tiêu
Rượu cũng có rất nhiều loại.
Có một loại màu đỏ giống như máu, là rượu bồ đào của Ba Tư tiến cống.
Rót vào chén thủy tinh dạ quang lại càng đẹp hơn. Một cái đẹp vừa thần bí, vừa thê lương.
Bạch y nhân nhấp một ngụm, trên khuôn mặt trắng nhợt phảng phất cũng có một nét đỏ hồng vừa thần bí, vừa thê lương.
Y chầm chậm nói tiếp:
– Hành tung của ta tuy rất bí mật, nhưng mấy năm gần đây chừng như cũng dần dần bị tiết lộ ra, đám anh em con cháu của cừu gia năm xưa của ta đã có người đến Cửu Hoa Sơn tìm nơi hạ lạc của ta.
Y cố ý không nhìn Phượng Nương:
– Người hôm đó bị Tiểu Lôi trừ khử là môn hạ của một cừu gia cực kỳ lợi hại.
Phượng Nương cúi đầu, tận lực kềm mình không nghĩ đến đứa bé kỳ quái đó, không nghĩ đến chuyện đêm đó.
Nàng đã nhận thấy quan hệ giữa nó và bạch y nhân.
Bạch y nhân thốt:
– Ta tuy không sợ bọn chúng, nhưng độc của ta lúc nào cũng có thể phát tác, lúc đó ta khó tránh khỏi chết trong tay bọn chúng.
Nét đỏ hồng trên mặt y đã dần dần tan biến, chung quy lại quay mặt ngưng thị nhìn Phượng Nương:
– Chỉ cần ta vừa chết đi, những người theo ta cũng tất phải chết, mà còn có thể chết rất thảm.
Phượng Nương không mở miệng. Nàng thật không biết nên nói gì, y vốn không nên đem mấy chuyện đó kể cho nàng biết.
Bạch y nhân nói:
– Ta nói cho ngươi biết những chuyện đó chỉ vì ta ... ta muốn ngươi ở lại đây với ta.
Y bất chợt nói câu đó ra, Phượng Nương thất kinh.
Bạch y nhân nói:
– Những năm gần đây, ta luôn luôn rất tịch mịch, chưa bao giờ tìm được một người hợp ý có thể nói chuyện với ta.
Dạng nữ nhân như Phượng Nương trên thế gian quả thật không có nhiều.
Bạch y nhân nói:
– Nhưng ta đối với ngươi tịnh không có ý tứ gì khác, ngươi chắc nhìn ra ta là phế nhân.
Y tuy đang tận lực khống chế lấy mình, nhưng một thứ thống khổ và bi thương mà ai ai cũng vô phương khống chế nổi đã lộ ra từ trong ánh mắt lãnh khốc vô tình của y.
Phượng Nương không để y nói nữa, chợt thốt:
– Tôi đáp ứng ông.
Bạch y nhân phảng phất cũng giật mình:
– Ngươi ... ngươi đáp ứng ta ?
Phượng Nương đáp:
– Tôi có thể lưu lại đây với ông.
Hiện tại nàng còn chưa thể gặp Vô Kỵ, không cần biết là vì nguyên nhân gì, điều đó là sự thật vô phương cải đổi.
Nàng tin rằng Thiên Thiên và Khúc Bình nhất định có thể tự chiếu cố lấy mình, tuyệt sẽ không vì nàng mà thương tâm.
Nàng cảm thấy chuyện duy nhất mình hiện tại có thể làm là giúp cho con người vừa kiêu ngạo, vừa thống khổ, vừa đáng sợ, lại vừa đáng thương này có vài ngày khoái lạc hơn xưa.
Trên mặt bạch y nhân lại ửng hồng:
– Ta tịnh không miễn cưỡng ngươi.
Phượng Nương đáp:
– Đây là do tôi nguyện ý, chuyện tôi không nguyện ý làm, ai cũng không thể miễn cưỡng tôi.
Bạch y nhân thốt:
– Nhưng ngươi ...
Phượng Nương nói:
– Tôi chỉ hy vọng ông cũng có thể đáp ứng một chuyện với tôi.
Bạch y nhân thốt:
– Ngươi cứ nói.
Phượng Nương nói:
– Một khi có tin tức của Triệu Vô Kỵ, ông phải để tôi đi gặp chàng.
Bạch y nhân hỏi:
– Ngươi không có điều kiện khác ?
Phượng Nương đáp:
– Nếu quả ông còn muốn đáp ứng điều kiện khác của tôi, ông ... ông đang vũ nhục tôi.
Bạch y nhân nhìn nàng, trên khuôn mặt trắng tái chợt phát sáng, giống như một thân cây khô héo chợt có sinh cơ.
Đối với một thứ người mà nói, “ban cấp” hạnh phúc khoái lạc hơn xa “tranh giành”.
Phượng Nương, không còn nghi ngờ gì nữa, là thứ người đó.
Người mù đang đứng xa xa, trong đôi mắt không nhìn thấy đó lại phảng phất đã nhìn thấy bi ai bất hạnh.
Sau khi đến đây, Phượng Nương cũng không bỏ rơi thói quen viết nhật ký của mình.
Nàng căn cứ vào đồng hồ cát mà tính toán ngày giờ, mỗi một tháng đều không đoán sai quá nửa canh giờ.
Lịch thời đó mỗi năm chỉ có ba trăm sáu chục ngày.
Sinh hoạt dưới đất vừa đơn thuần, vừa bình đạm, chỉ cần chọn ra ghi chú của ba ngày là đã có thể biết được hết những tao ngộ và kinh nghiệm nàng trải qua trong bao nhiêu tháng ngày đó.
Ba ngày đó đương nhiên là ba ngày đặc biệt quan trọng, có rất nhiều chuyện đủ để cải biến cả mệnh vận của một người, là chuyện đã xảy tra trong ba ngày đó.
Có hạnh vận, cũng có bất hạnh.
Chuyện bất hạnh thứ nhất xảy ra vào ngày hai mươi ba tháng chín.
Ngày hai mươi ba tháng chín, nắng ấm.
Ở đây tuy không nhìn thấy khí hậu là trong lành hay là âm u, tôi lại biết hôm nay nhất định là ngày nắng ấm.
Bởi vì lúc vị tiên sinh mù đó đi ra, y phục vận rất đơn bạc, lúc trở về chân tay người ngợm đều khô ráo.
Y đi ra là vì muốn đi tìm Tiểu Lôi.
Tiểu Lôi đã bỏ đi.
Tôi ở đây không gặp nó, “Địa Tạng” chừng như cố ý tránh để bọn tôi tương hội.
“Địa Tạng” thật là một quái nhân, Tiểu Lôi cũng thật là một đứa bé kỳ quái.
Kỳ thật tâm địa bọn họ đều rất thiện lương.
Đặc biệt là Tiểu Lôi, tôi chưa từng tức hận nó, nó làm vậy đối với tôi có lẽ chỉ vì nó chưa từng hưởng nhận tình mẹ, có lẽ tôi giống mẫu thân của nó.
Trong tâm tưởng của đám trẻ, mẫu thân vĩnh viễn là nữ nhân ôn nhu mỹ lệ nhất trong thiên hạ.
Nhưng nó tại sao lại phải bỏ đi ?
Tìm "Địa Tạng" hỏi, tính khí của ông ta lại đột nhiên biến thành rất hung bạo, đối với tôi cũng hung ác hơn bình thường.
Tôi cũng không trách ông ta, tôi biết ông ta đang vì chuyện Tiểu Lôi đã bỏ đi mà tức giận, thương tâm.
Ông ta có kỳ vọng rất cao đối với Tiểu Lôi.
Lúc bọn họ đang tìm kiếm Tiểu Lôi, tôi lại phát hiện ra một quái sự.
Chỗ này tổng cộng có mười sáu gian phòng, đằng sau còn có một cửa đá, bình thời đóng chặt, tôi đoán nhất định là một bảo khố bí mật.
Hôm nay bọn họ đi tìm đủ mọi chỗ, lại không đến đó tìm, lẽ nào bọn họ nghĩ Tiểu Lôi tuyệt không thể trốn trong đó, chỉ vì nơi đó bất cứ người nào cũng không vào được ?
Tôi nhịn không được len lén đi hỏi vị tiên sinh mù, y vừa nghe câu hỏi của tôi, lại giống như đột nhiên bị độc xà cắn một phát, không nói gì bỏ đi liền.
Tôi chưa bao giờ thấy y sợ như vậy, y sợ cái gì ?
Ngày mười lăm tháng mười một.
Tính ra hôm nay đáng lẽ là ngày rằm trăng tròn, không biết bên ngoài trăng có sáng hay không ? Trăng sáng có còn tròn trịa giống như trước không ?
Tôi đã ở đây độ khoảng hơn bốn đêm trăng tròn.
Tôi thường nghĩ đến Vô Kỵ, khi không cứ nghĩ đến, giờ nào khắc nào cũng nghĩ đến, nhưng tôi lại không nói gì.
Bởi vì tôi biết có nói cũng vô dụng.
Vô Kỵ hình như đang ở trong một tình huống rất đặc biệt, tôi nhất định phải đợi đến một ngày mới có thể gặp được chàng.
Tôi có cảm giác như vậy, cho nên tôi quyết định phải có lòng nhẫn nại.
Hơn nữa tôi tin "Địa Tạng", ông ta tuyệt không phải là người không có tín nghĩa, ông ta đối với tôi cũng rất tốt, chưa từng có ý tứ gì khác đối với tôi, một điểm đó ông ta rất thủ tín.
Nhưng từ khi Tiểu Lôi bỏ đi, tính khí của ông ta càng lúc càng kỳ quái, thường nằm một mình trong quan tài cả ngày không nói gì hết, tôi cũng chỉ còn nước ngồi ngây ở đó.
Ngày tháng như vậy tự nhiên tịnh không tốt đẹp gì, nhưng tôi cuối cùng cũng đã vượt qua.
Có người nói tôi rất mềm yếu, cũng có người nói tôi giống như một thứ đồ sứ vậy, vừa đụng vào là vỡ tan.
Tôi chưa từng phản bác lại.
Trên thân thể con người, mềm nhất là đầu tóc, cứng nhất là răng, nhưng thứ dễ dàng hư hoại nhất, dễ dàng rơi rụng nhất trên thân thể lại cũng là răng. Đợi đến khi người đã chết, toàn thân trên dưới đều rữa nát, đầu tóc lại vẫn còn nguyên.
Trên thân thể con người yếu nhược nhất là mắt, nhưng mọi người mỗi ngày từ sớm cho đến khuya đều phải dùng mắt, dùng không ngừng, mắt lại không mệt, nếu quả mình dùng miệng nói chuyện không ngừng, dùng tay hoạt động không ngưng, dùng chân đi không dừng, mình đã sớm bị mệt muốn chết.
Cho nên tôi nghĩ, giữa “yếu nhược” và “cứng rắn” cũng không phải tuyệt đối có thể phân biệt được.
Cho đến hôm nay tôi mới biết Tiểu Lôi bỏ đi là vì tôi.
Nguyên lai lúc nó bỏ đi còn lưu lại một phong thư, trên thư chỉ có vài câu.
“Tôi thích Phượng Nương, ông giành lấy Phượng Nương, tôi đi, sẽ có một ngày tôi sẽ giành lại”.
Tiểu Lôi thật là một đứa bé kỳ quái, tôi luôn luôn không hiểu nó vì sao lại đối với tôi như vậy.
Mỗi một ngày trăng tròn, "Địa Tạng" lại biến thành đặc biệt hung bạo bất an.
Hôm nay tính khí của ông ta càng tồi tệ, hơn nữa còn uống vào chút rượu, cho nên mới đưa phong thư của Tiểu Lôi cho tôi đọc.
Hiện tại tôi mới minh bạch vị tiên sinh mù đó tại sao lại có ánh mắt như vậy.
Y nhất định nghĩ rằng sau khi tôi đến đây, tất mang đến tai họa và bất hạnh, sự ra đi của Tiểu Lôi chỉ bất quá là một ví dụ.
Tôi tịnh không lo lắng cho Tiểu Lôi, một hài tử như nó, vô luận đi đến đâu cũng không thua thiệt gì.
Tôi chỉ hy vọng nó không bước vào giang hồ, bởi vì nó quá thông minh, kiếm pháp lại cao như vậy, nếu quả nó bước vào giang hồ, thiên hạ tất có đại loạn.
Tôi từ ngày rằm tháng tám đã bắt đầu học kiếm, cho đến hôm nay cũng đã ba tháng rồi.
Tôi cả một chút căn cơ kiếm thuật cũng không có, ngoại trừ lúc còn nhỏ tôi có học một chút phương pháp thổ nạp nội công từ tam thúc ra, tôi căn bản cả một chút võ công cũng không hiểu.
Nhưng "Địa Tạng" lại khơi khơi nói tôi có thể học kiếm.
Ông ta nói tôi cũng rất cổ quái, có lẽ có thể luyện một thứ kiếm pháp đã tuyệt truyền trong giang hồ từ rất lâu, “Ngọc Nữ Kiếm Pháp”, bởi vì tính khí và tính cách của tôi rất phù hợp để luyện thứ kiếm pháp đó.
Tôi chưa bao giờ biết luyện kiếm cũng phải xem tính khí và tính cách của một người, tôi đã luyện ba tháng, cũng không biết thật ra đã luyện đến mức nào.
Chỉ bất quá "Địa Tạng" thật là một người vĩ đại, cho dù có nói ông ta trước đây “nhất kiếm tung hoành, thiên hạ vô địch” chừng như tịnh không phải là nói xạo.
Kiếm pháp của ông ta thật rất kinh hồn.
Có một lần ông ta nói ông ta có thể cắt một đoạn của một sợi tóc trên đầu tôi, chỉ cắt đứt một sợi, sau đó lại cắt thêm một đoạn của sợi tóc đó nữa, tùy tiện tôi muốn ông ta cắt bao nhiêu đoạn cũng được.
Ông ta thật đã làm được.
Tôi cố ý chải đầu ép thật chặt, chỉ nhìn thấy kiếm quang trong tay ông ta lóe lên một cái, đầu tóc của tôi đã bị ông ta cắt mất một sợi, đợi đến khi sợi tóc đó rơi xuống đất, đã biến thành mười ba đoạn.
Kiếm quang của ông ta chỉ lóe lên một cái, đầu tóc của tôi bị ông ta cắt đứt mất đúng một sợi tóc, hơn nữa lại cắt thành đúng mười ba đoạn.
Tôi tuy không hiểu kiếm pháp, nhưng tôi cũng thấy được kiếm pháp của ông ta nhất định rất ít có người có thể bì được.
Bởi vì ông ta xuất thủ thật quá nhanh, nhanh đến mức khiến người ta không có cách nào tin được.
Ông ta nói tôi đã học hết bí quyết của “Ngọc Nữ Kiếm Pháp”, chỉ cần sau này thường xuyên luyện tập, người khác cho dù đã luyện kiếm mười năm cũng vị tất đã có thể so với tôi.
Tôi tinh ông ta tuyệt đối là một minh sư, lại không thể tin tôi có thể là một đồ đệ giỏi như vậy.
Không cần biết ra sao, một khi ông ta vừa nằm vào quan tài, tôi liền đi luyện kiếm.
Tôi đương nhiên không dám đụng vào thanh kiếm trên miếu thờ của ông ta, cả ông ta cũng không đụng đến.
Ông ta thường nói, hiện tại cả chính ông ta cũng không xứng dùng thanh kiếm đó, bởi vì thanh kiếm đó chưa từng bại, hiện tại ông ta lại đã không còn là kiếm khách thiên hạ vô địch như trước đây.
Ngày hai mươi bảy tháng ba.
Bất tri bất giác, đã ở đây tám tháng rồi, hôm nay đã đến ngày giỗ của phụ thân Vô Kỵ.
Hôm nay năm ngoái, cũng chính là ngày thành thân của tôi và Vô Kỵ, mọi người đều nói đây là ngày lành hoàng đạo đại cát đại lợi.
Ôi ! Thảm án xảy ra vào cái ngày lành hoàng đạo đó không những đã lấy đi sinh mạng của lão gia tử, hủy đi một nhà của Vô Kỵ, cũng hủy luôn một đời tôi.
Nếu quả lão gia tử còn chưa chết, hôm nay tôi đã là người hạnh phúc làm sao, khoái lạc làm sao, không chừng tôi đã có con với Vô Kỵ.
Nhưng hôm nay ...
Bên dưới hai chữ “hôm nay” có rất nhiều vết ẩm ngấn đọng, phảng phất là lệ ngân.
Lẽ nào chuyện xảy ra hôm nay còn bi thảm đáng sợ hơn so với hôm nay của năm ngoái ?
Nếu quả mình có thể nhìn thấy những ghi chú bí mật đó của nàng, xem đến đó, mình đương nhiên nhất định sẽ xem tiếp phía dưới.
Nét chữ bên dưới rối loạn hơn nhiều so với bình thường.
Sáng sớm hôm nay, "Địa Tạng" không ngờ đã dậy còn sớm hơn tôi, lúc tôi ngồi dậy, ông ta đã đang đợi tôi, thần tình cũng không giống như bình thời.
Ông ta nói trong động phủ của ông ta, chỉ còn một chỗ tôi chưa đi qua, ông ta muốn dẫn tôi đi xem.
Tôi đương nhiên rất hưng phấn, bởi vì tôi đã đoán ra chỗ ông ta muốn dẫn tôi đi, là bảo khố bí mật đó.
Tôi đoán không sai.
Ông ta quả nhiên kêu người mở cánh cửa đá phía sau, lúc tôi theo ông ta tiến vào mới biết tôi còn đoán sai chút ít.
Địa phương đó không những không phải là bảo khố, mà còn hôi thúi muốn chết, tôi vừa tiến vào, liền cảm thấy có một luồng hơi hôi thúi xộc vào mũi, giống như mùi hôi trong chuồng heo vậy.
Tôi tuy bị mùi hôi làm cho gần hôn mê, muốn ói, nhưng trong tâm lại càng hiếu kỳ, vẫn cứng đầu đi theo ông ta tiến vào.
Bên trong cũng là một gian phòng làm bằng đá cẩm thạch, cách bài trí vốn cũng không tệ, hiện tại lại đã hoàn toàn biến dạng, bức màn đỏ thêu kim hoa cơ hồ đã biến thành đen thui, bô tiểu tiện, chén dĩa đồ ăn còn thừa chất đống.
Trên tường, dưới đất, chỗ nào cũng bài đầy kiếm phổ vẽ hình người, mỗi một quyển kiếm phổ đều rất cũ kỷ rách nát.
Một người đầu tóc bù xù, vừa dơ vừa thúi đang ngồi trong đó, nhìn những kiếm phổ đó, có lúc phảng phất nhìn đến xuất thần, có lúc chợt nhảy bật dậy, múa may loạn xạ, ai cũng không đoán ra hắn đang dùng chiêu thức gì.
Người của hắn đã gầy còm đến mức không còn hình dạng người nữa, hơn nữa ít ra cũng đã mấy tháng chưa tắm rửa, trên khuôn mặt vừa dơ vừa ốm mọc đầy râu ria bờm xờm, tôi thật cả nhìn cũng không dám nhìn.
Hắn cũng chừng như hoàn toàn không biết có người tiến vào, cả nhìn cũng không nhìn bọn tôi một lần, đột nhiên cầm một quyển kiếm phổ ôm vào lòng há miệng cười lớn, đột nhiên lại khóc rống lên.
Tôi thấy người đó nhất định là người điên.
"Địa Tạng" lại nói hắn tịnh không điên, chỉ bất quá đã si, bởi vì hắn đã bị những quyển kiếm phổ đó mê hoặc, mê đến mức ăn cũng không ăn, ngủ cũng không ngủ, tắm cũng không tắm, mê đến mức cái gì cũng quên hết.
Tôi cũng không phân biệt được “điên” và “si” có gì khác biệt.
Không cần biết hắn có điên cũng được, si cũn được, tôi không muốn ở lại nơi đó nữa.
"Địa Tạng" vẫn đang nhìn hắn chằm chằm, không ngờ chừng như rất có hứng thú đối với người đó.
Tôi len lén đi ra, bởi vì tôi thật nhịn không được muốn ói, lại không muốn ói trước mặt hắn.
Không cần biết ra sao, hắn cũng là người.
Tôi trốn ra ói một trận, uống một chén trà nóng, "Địa Tạng" đã đi ra.
Ông ta lại chăm chăm nhìn tôi cả nữa ngày mới nói cho tôi biết hiện tại lại đã đến lúc ông ta đi xin giải dược hàng năm, lần này lộ trình không gần, phải khoảng một tháng mới có thể về tới.
Ông ta hỏi tôi có chịu theo ông ta không ? Hay là muốn ở lại đây ?
Tôi đương nhiên chịu theo ông ta, tôi cũng đã ở đây quá lâu rồi, đương nhiên muốn ra ngoài xem xem.
Ra đến bên ngoài, không chừng có tin tức của Vô Kỵ, hà huống tôi cũng muốn biết tình hình của Thiên Thiên và Khúc Bình.
Tôi cảm thấy hai người bọn họ thật rất tương xứng, tính khí của Thiên Thiên không tốt, Khúc Bình nhất định có thể nhường nàng ta, Thiên Thiên gặp phiền hà gì, Khúc Bình nhất định có thể giải quyết cho nàng.
Chỉ tiếc Thiên Thiên đối với Khúc Bình lại luôn luôn lạnh như băng, chưa bao giờ nhìn hắn với một nụ cười.
"Địa Tạng" nghe tôi chịu đi theo cũng rất cao hứng, rót một chén rượu bồ đào cho tôi uống.
Tôi uống được nửa chén là ngủ vùi.
Đợi đến khi tôi tỉnh dậy mới biết bọn tôi đã rời khỏi động phủ dưới đất đó.
Tôi đang ngồi trên một cỗ xe ngựa, toàn thân vận tang phục vải gai dầu, mấy người vận hắc y đang khiêng cỗ quan tài của "Địa Tạng" đi theo đằng sau xe.
Tôi biết ông ta nhất định đang ở trong quan tài, tôi có bộ dạng như vầy cũng là một cách yểm hộ.
Đêm đến bọn tôi dừng chân ở một khách sạn rất vắng vẻ, hơn nữa đã bao cả một khu.
Người chạy bàn của khách sạn nghĩ tôi là một quả phụ chồng mới chết, đối với tôi chiếu cố đặc biệt chu đáo.
Tôi một mình trú trong một gian phòng rộng rãi, lại không ngủ được, bởi vì tôi biết "Địa Tạng" nhất định sẽ đến.
Đến khuya quả nhiên ông ta đã đến, tôi múc cho ông ta một chén cháo, ông ta lại nhìn tôi chằm chằm, chợt hỏi tôi một câu rất kỳ quái:
– Ngươi thật không nhận ra hắn ?
Lúc ban đầu tôi còn chưa hiểu, sau đó tôi nhìn thấy biểu tình kỳ quái của ông ta, trong tâm chợt có một ý tưởng vừa cuồng dại, lại vừa đáng sợ. Người vừa dơ vừa thúi mà tôi không dám nhìn tới đó lẽ nào lại là người mà tôi không ngại hy sinh, chỉ muốn nhìn thấy một lần, là Vô Kỵ ?
"Địa Tạng" đã nhìn thấy tôi đang nghĩ gì:
– Ngươi không nghĩ sai, hắn là Vô Kỵ.
Tôi muốn điên lên.
Tôi muốn khóc rống, muốn hét lớn, muốn bóp cổ ông ta đến chết, nhưng tôi lại không làm gì hết.
"Địa Tạng" tịnh không thất tín, ông ta tuân thủ theo lời hứ a, để cho tôi nhìn thấy Vô Kỵ.
Ông ta tịnh không làm sai, sai chính là tôi, ông ta tịnh không nên chết, nên chết chính là tôi.
Tôi không nhận ra Vô Kỵ.
Tôi ngày ngày đêm đêm muốn gặp chàng, đợi đến khi tôi thật đã gặp được chàng, lại không nhận ra chàng.
Tôi còn gì để nói nữa ?
Đợi đến khi tâm tình của tôi bình tĩnh lại chút ít, "Địa Tạng" mới kể cho tôi biết, Vô Kỵ tìm đến ông ta để học kiếm, ông ta cũng nghĩ Vô Kỵ là một nhân tài có thể đào tạo.
Nhưng giữa bọn họ có một lời ước định, trước khi Vô Kỵ còn chưa học thành kiếm thuật, tuyệt không thể gặp bất cứ người nào.
Vô Kỵ cũng đáp ứng tuân thủ lời ước đó, cho nên lúc tôi muốn gặp Vô Kỵ, ông ta đã nói còn chưa đến lúc.
"Địa Tạng" lại nói:
– Bọn ta có một ước định một năm, ước định hôm nay ta phải đi thử kiếm với hắn, chỉ cần hắn có thể đánh bại được ta, ta để cho hắn đi.
Sau khi ông ta nói ra câu đó, tôi mới biết ước định giữa bọn họ tịnh không đơn giản.
Tôi rất hiểu Vô Kỵ.
Chàng biết "Địa Tạng" nhất định không truyền kiếm thuật cho chàng, nhất định đã dùng một phương pháp rất đặc biệt bức "Địa Tạng" không thể không đáp ứng truyền kiếm thuật cho chàng.
Cho nên lúc "Địa Tạng" muốn chàng đáp ứng điều kiện đó, chàng cũng không thể không tiếp thu.
Nhưng chàng làm sao để có thể đánh bại được "Địa Tạng" ? Chàng đơn giản cả một chút cơ hội cũng không có.
"Địa Tạng" hiển nhiên lại đã nhìn ra tôi đang nghĩ gì, lạnh lùng nói:
– Hắn tịnh không phải không có cơ hội, bởi vì kiếm thuật của ta cũng là học thành từ những quyển kiếm phổ đó, chuyện ta làm rất công bình.
Ông ta lại nói:
– Nhưng lúc ta gặp ngươi, ý tưởng của ta đã biến đổi, ta sợ kiếm thuật của hắn thật đã luyện thành là sẽ đoạt ngươi mang đi, ta muốn giết hắn, để cho ngươi vĩnh viễn không gặp được hắn.
Nhưng ông ta tịnh không làm như vậy, bởi vì ông ta không phải là thứ tiểu nhân vô sỉ bỉ ổi.
Cho nên trong tâm ông ta cũng tràn đầy mâu thuẫn và thống khổ, cho nên tính khí của ông ta mới biến thành hung bạo cổ quái như vậy.
Mọi việc đều là vì tôi.
Hiện tại tôi mới minh bạch tại sao người mù đó luôn luôn nghĩ tôi sẽ mang đến bất hạnh cho bọn họ.
"Địa Tạng" lại nói:
– Nhưng ta cũng không tưởng được hắn luyện kiếm đến mức “si” như vậy, chừng như hoàn toàn đã biến thành một người khác !
Có lẽ bởi vì ông ta biết Vô Kỵ đã biến thành một người khác, cho nên mới để tôi đi gặp Vô Kỵ.
"Địa Tạng" nhìn tôi chăm chăm, lại nói:
– Ta biết trong tâm ngươi đang nghĩ gì, nhưng ngươi đã nghĩ lầm, ta vốn đã hạ quyết tâm muốn để ngươi về bên mình Vô Kỵ, bởi vì ta đã nhìn ra chân tình của ngươi đối với hắn, ngươi phát giác ta không để bọn ngươi tương kiến, nhất định sẽ hận ta cả đời, ta không muốn ngươi hận ta cả đời.
Ông ta lại nói:
– Nhưng hiện tại hắn đã biến thành như vậy, ngươi nếu đi gặp hắn, trái lại sẽ hại hắn, nếu quả kiếm thuật của hắn có thể luyện thành, đợi một ngày bọn ngươi gặp lại cũng không muộn.
Tôi không mở miệng, bởi vì tôi phát giác lời nói của ông ta tịnh không hoàn toàn là lời nói chân tâm.
Tôi không trách ông ta, mỗi một người đều khó tránh khỏi có tư tâm, ông ta cũng còn là người.
Phải đợi đến ngày nào Vô Kỵ mới có thể luyện thành kiếm thuật ? Mới có thể đánh bại được ông ta ?
Ngày đó có thể vĩnh viễn cũng không chờ đợi được.
Nhưng tôi có thể đợi đến khi ông ta trở về, lúc đó tôi có thể gặp được Vô Kỵ.
Không cần biết Vô Kỵ có điên cũng được, có si cũng được, lần này tôi gặp lại chàng, không thể rời xa chàng nữa.
Phượng Nương rời khỏi Cửu Hoa Sơn ngày hai mươi tám tháng ba.
Đêm mùng một tháng tư, đám hòa thượng của Mai Đàn Tăng Viện sau khi tụng kinh xong chợt phát hiện có một quái nhân không ra hình người vừa dơ lại vừa thúi đang nằm trên thạch cấp trước đại điện, đang nhìn tinh quang mù trời, chừng như đã rất lâu rồi không nhìn thấy tinh quang vậy, giống như nhìn đến si dại.
TThhưử û û KKiiieế á á mm Mùng hai tháng tư, trời trong nắng ấm.
Vào ngày khí trời đặc biệt tốt, tâm tình của Liêu lão bát cũng luôn luôn đặc biệt tốt.
Đặc biệt là hôm nay.
Hôm nay lão vừa thức dậy đã ăn một bữa điểm tâm rất phong phú, cưỡi ngựa đi dạo.
Đến tối thông thường uống rất nhiều rượu, có lúc thậm chí cả bữa trưa cũng uống, cho nên lão luôn luôn rất chú trọng bữa điểm tâm.
Sáng sớm hôm nay lão ăn nguyên một con gà, gà hấp rượu, một con cá chép, cá chép nướng tái, và một dĩa tôm xào bắp cải.
Ngoại trừ tiêu xài tiền bạc, nữ nhân mỹ miều, và rượu ngon ra, gà, cá chép, và tôm rất có thể là ba thứ Liêu lão bát thích nhất.
Sáng sớm hôm nay, nội trong nửa canh giờ, lão đã chạy một vòng thành.
Đó là kỷ lục nhanh nhất của lão.
Lão đương nhiên không dùng hai chân mà chạy, là lão cưỡi ngựa.
Ngựa lão cưỡi đương nhiên là một thớt khoái mã, cho dù không phải là ngựa nhanh nhất trong thiên hạ, ít ra cũng nhanh nhất trong mười tám thành trì phụ cận.
Thớt ngựa đó vốn tịnh không phải của lão.
Hôm đó trên lầu “Thọ Nhĩ Khang”, sau khi lão mắt thấy Vô Kỵ đánh gục ba huynh đệ Đường gia, không có ngày nào là lão có thể ngủ yên được.
Lão cũng là người giang hồ, trong giang hồ, có thù hận là không thể không báo phục.
Nếu quả Vô Kỵ đến báo thù, lão căn bản không có sức chống cự.
Cho nên lão một mặt phái người đi tìm cao thủ đến bảo vệ lão, một mặt cũng ngấm ngầm nghe ngóng hành tung của Triệu Vô Kỵ.
Đợi đến khi lão nghe nói lần cuối cùng Vô Kỵ lộ diện là ở “Thái Bạch Cư” dưới Cửu Hoa Sơn, lão lập tức dẫn người đến, chưởng quầy của Thái Bạch Cư lại đã chết rồi.
Lão chỉ nhìn thấy một tên chạy bàn tên là Tiểu Đinh và thớt ngựa này, ngựa của Triệu Vô Kỵ.
Giữa lão và Triệu Vô Kỵ đã kết một mối gút, kết thêm một gút nữa cũng vậy.
Cho nên thớt ngựa này đã biến thành của lão.
Cả năm nay, ngày tháng của lão thật quá thái bình, trong tâm lão bóng dáng của Triệu Vô Kỵ đã dần dần lợt lạt đi.
Hiện tại phiền não duy nhất của lão là ba vị cao thủ lão dùng hoàng kim thỉnh đến, đang một mực cung dưỡng ở đây.
Lão rất muốn đẩy bọn chúng đi, lại sợ đắc tội với bọn chúng, đặc biệt là Hồ Bả Tử, lão thật không thể đắc tội được.
Lão quyết tâm phải giải quyết chuyện đó nội trong mấy ngày nay, cho dù có phải bỏ ra thêm tiền, lão cũng chịu.
Tốn tiền nuôi ba người đó đơn giản còn mắc hơn cả nuôi ba ả vợ bé, lão cảm thấy có chút khó chịu ăn không tiêu.
Hiệu tại lão mới biết trên thế gian chuyện tốn tiền nhất tịnh không phải là “khoái lạc”, mà là “thù hận”. Vì chuyện đó, lão đã tốn hơn ba chục vạn lượng, lại thêm vào số tiền Vô Kỵ thắng lần trước, hiện tại ngoài mặt tuy lão vẫn còn chói lọi, kỳ thật chỉ còn dư lại cái túi rỗng.
May là lão vẫn còn sòng bạc, qua một năm lại thịnh vượng trở lại, cho nên lão còn có thể sinh nhai.
Sau khi tắm bằng nước lạnh, cả vấn đề đó cũng chừng như không còn là vấn đề nữa.
Lão thay y phục sạch sẽ, còn đang chuẩn bị ôm ả vợ bé mới cưới ngủ một giấc.
Ngay lúc đó, Phí lão đầu đột nhiên xuất hiện.
Phí lão đầu là quản sự sòng bạc của lão, là một lão hồ ly không hơn không kém, trong nghề cờ bạc đã lăn lộn mấy chục năm ròng, lọc lừa cỡ nào lão ta đều biết hết, sòng bạc cỡ nào lão ta đều thấy qua.
Nhưng hôm nay lão ta lại hiển lộ bộ dạng kinh hoàng, hớt hãi chạy vụt tới, cơ hồ bị vấp bục cửa muốn té nhào.
Liêu lão bát cười hỏi:
– Nhìn bộ dạng của ngươi vội vã như vậy, có phải vợ của ngươi lại đã thua người ta không ?
Phí lão đầu thở dài, mặt chua chát:
– Vợ tôi thua người ta không phải là chuyện ly kỳ, chuyện hôm nay mới là ly kỳ.
Liêu lão bát nhướng mày:
– Lẽ nào sòng bạc hôm nay lại có chuyện ?
Phí lão đầu đáp:
– Chuyện xảy ra cũng không nhỏ nhặt.
Chuyện làm sòng bạc sợ nhất là đột nhiên có người không tên tuổi gặp vận hên thắng lớn, giống như tên “hạnh vận báo tử” năm ngoái vậy.
Nhưng thứ người như tên “hạnh vận báo tử” đó, cả đời cũng khó gặp được một người.
Liêu lão bát hỏi:
– Ngươi trước hết bình tĩnh lại, ngồi xuống từ từ nói chuyện, cho dù thiên tháp trên trời có sụp xuống, bọn ta cũng có thể chịu được, ngươi gấp gáp làm gì.
Phí lão đầu lại chừng như ngồi cũng ngồi không vững:
– Hôm nay trong sòng bạc lại có cao thủ, đã câu hết một khoảng tiền lớn.
Ý tứ của “câu” là thắng.
Liêu lão bát không hỏi gì khác:
– Người đó hiện tại đã đi chưa ?
Phí lão đầu đáp:
– Còn chưa.
Liêu lão bát cười lạnh:
– Chỉ cần người ta còn chưa đi, bọn ta có cách đối phó hắn.
Còn đổ chưa tính thua, dân lão luyện như Phí lão đầu đương nhiên nên biết đạo lý đó.
Nhưng hôm nay lão ta lại không nghĩ như vậy:
– Bởi vì hắn còn chưa đi cho nên mới sợ.
Liêu lão bát hỏi:
– Tại sao ?
Phí lão đầu đáp:
– Bởi vì hắn còn muốn đổ, hơn nữa bộ dạng xem ra còn muốn thắng nữa.
Liêu lão bát hỏi:
– Ngươi nhìn ra ?
Phí lão đầu đáp:
– Hắn chỉ mang theo mười lượng bạc làm vốn, hiện tại đã thắng mười bốn lần.
Liêu lão bát hỏi:
– Mười bốn lần là bao nhiêu ?
Phí lão đầu đáp:
– Mười sáu vạn ba ngàn tám trăm bốn chục lượng.
Liêu lão bát biến sắc, dụng lực đập bàn, hét lớn:
– Ngươi làm gì đây ? Sao lại để cho hắn ăn liền mười bốn bàn ?
Phí lão đầu đáp:
– Tôi không còn cách nào khác, bởi vì hắn vừa đổ ra là ba mặt “lục”.
Liêu lão bát giật mình, biến sắc:
– Có phải tên “hạnh vận báo tử” đó lại đã trở lại ?
Phí lão đầu đáp:
– Tôi vốn cũng hoài nghi là hắn, nhưng bộ dạng lại không giống chút nào.
Lão ta ngẫm nghĩ, lại nói:
– Tên “hạnh vận báo tử” năm ngoái là một tiểu tử còn rất trẻ, rất khỏe mạnh, người này lại nhìn giống như một người bị bệnh lao.
Liêu lão bát hét lớn:
– Hắn thật ra đã dùng thủ pháp gì ?
Phí lão đầu đáp:
– Tôi nhìn không ra.
Liêu lão bát lại rống lên:
– Hắn đổ mười bốn lần “báo tử” liên tục mà cả ngươi cũng nhìn không ra thủ pháp của hắn ?
Phí lão đầu đáp:
– Hắn chừng như không dùng thủ pháp gì hết !
Kỳ thật trong tâm lão ta cũng biết, thiên hạ tuyệt không có ai vận khí tốt như vậy, tốt đến nổi có thể đổ mười bốn lần liên tục ba mặt “lục”.
Phí lão đầu nói:
– Cho dù hắn có dùng thủ pháp, trong sòng bài cũng không có ai có thể nhìn ra được, cho nên tôi không dám động đến hắn, chỉ còn nước trước hết cầm giữ hắn ở đó.
Lão nhăn nhó nói tiếp:
– Hiện tại trong sòng bạc căn bản không còn tiền chung cho hắn, hắn không những đang đợi lấy tiền, hơn nữa còn muốn đổ nữa, Bát gia ông có cách nào không ?
Liêu lão bát cười lạnh:
– Lẽ nào ngươi không biết nên làm sao ?
Phí lão đầu đáp:
– Nhưng hắn đã dám ăn bọn ta, nhất định là có chút lai lịch.
Liêu lão bát giận dữ:
– Không cần biết hắn có lai lịch gì, ngươi trước hết cứ đi nói chuyện với hắn cho ta.
Phích Lịch Đường nói:
– Cho dù có muốn nói chuyện với hắn, trước hết cũng phải có tiền chung cho hắn chứ.
Đó là quy củ làm sòng bạc, quy củ nếu phá hư, lần sau còn có ai dám đến đánh bạc nữa chứ ?
Liêu lão bát cũng không phải là không hiểu, chỉ tiếc lão căn bản không còn tiền để chung.
– Ngươi cứ đi cầm chân tên tiểu tử đó đi, ta đi nghĩ cách.
Phương pháp duy nhất lão có thể nghĩ tới là đi tìm Giả lục ca của lão, nhưng lão cũng biết con đường đó vị tất đã đi lọt.
Bọn họ đã cách xa từ lâu, từ lúc hai chục vạn lượng mà Giả lão lục đầu tư vào sòng bạc của lão thua hết vào tay tên “hạnh vận báo tử”, bọn họ đã cách xa.
Câu trả lời của Giả lão bản quả nhiên là:
– Gần đây ta cũng rất kẹt, ta đang muốn hỏi mượn ngươi đây.
Cho nên lão chỉ còn nước đi tìm Hồ Bả Tử.
Mình vĩnh viễn bất tất phải chung tiền cho một người chết.
Đó tuy không phải là quy củ làm sòng bạc, lại tuyệt đối là sự thật vô luận là ai cũng không thể tranh biện.
Một người đã đến lúc không còn tiền, có thể xem trọng hiện thực hơn quy củ nhiều, xem rất nhiều chuyện trọng hơn quy củ.
Hồ Bả Tử không những có một cái chân què, bộ phận khác trên mình hắn cũng không thể coi là kiện toàn được.
Hắn gầy gò nhỏ nhắn, đầu hói, mũi hơi quặp, tai mất hết một góc, không những dung mạo xấu xa, tạng tướng cũng hèn kém, nhìn thật không phải là một người đáng để tôn kính.
Ưu điểm duy nhất của người đó là không thích nói chuyện lắm.
Lúc hắn đến, không những Liêu lão bát không ưa hắn, cả hai vị hảo thủ khác mà Liêu lão bát dùng vàng ròng mời đến lại càng không thèm để mắt tới hắn, thậm chí còn không chịu ngồi ăn chung bàn với hắn.
Hai người đó nghe nói trước đây đều là hảo hán lục lâm vùng Liêu Bắc, “Đinh Bãi”, “Đồ Cường” hiển nhiên đều không phải là tên họ thật của bọn chúng.
Đinh Bãi sử nhạn linh đao, Đồ Cường dùng tang môn kiếm, công phu của hai người đều rất cứng cỏi.
Bọn chúng đương nhiên không coi một gã què quặt tướng mạo hèn kém ra gì, quyết tâm phải dạy cho hắn một bài học, để cho hắn thấy khốn khó mà bỏ đi.
Có một đêm sau khi bọn chúng đã uống vài chén, liền đi tìm Hồ Bả Tử ra con hẻm tối phía sau “nói chuyện”.
Sang sáng sớm ngày thứ hai, Liêu lão bát phát hiện thái độ của bọn chúng đối với Hồ Bả Tử đã hoàn toàn biến đổi, không những biến thành cung kính khách khí cực kỳ, hình như còn sợ muốn chết.
Liêu lão bát tịnh không ngu khờ gì, đương nhiên có thể đoán ra thái độ của bọn chúng tại sao lại thay đổi như vậy.
Cho nên thái độ của lão đối với Hồ Bả Tử cũng đã thay đổi.
Hồ Bả Tử lại không có một chút thay đổi gì, tùy tiện người ta đối với hắn ra sao, hắn chừng như không thèm để ý tới.
Cho dù mình có tát hắn hai bạt tai, hắn cũng chừng như không để tâm.
Sau khi hắn đến đây được hai tháng, có một gã tiêu sư đã thua tiền, lại uống say mèm, thật đã đánh hắn hai bạt tai.
Gã tiêu sư đó đã “thất tung” đêm hôm đó.
Liêu lão bát vốn nghĩ Hồ Bả Tử vị tất đã chịu đi lo chuyện này, thứ chuyện này có Đồ Cường và Đinh Bãi đi giải quyết là đủ rồi.
Không tưởng được Hồ Bả Tử lại tự động muốn đi xem, bởi vì hắn muốn đi xem đôi tay có thể đổ ba mặt “lục” mười bốn lần liên tục đó.
Vô Kỵ nhìn tay mình.
Đôi tay này tuy tịnh không biến đổi, nhưng chàng biết bộ dạng của chàng nhất định đã cải biến rất nhiều.
Địa phương này không ngờ không có tới một người nhận ra được chàng. Chỉ bất quá mới hơn mười tháng ngắn ngủi, một người làm sao có thể biến đổi nhiều như vậy ?
Chàng soi gương, cơ hồ cả chính chàng cũng không nhận ra mình.
Mặt chàng vì lâu rồi không thấy ánh mặt trời mà đã biến thành trắng nhợt trong suốt, mắt chàng vì dụng đầu não quá độ và thiếu ngủ triền miên mà biến thành sâu hoắm thâm đen, thậm chí cả đầu tóc cũng thưa thớt hơn nhiều so với lúc trước.
Kỳ quái là râu ria của chàng trái lại lại mọc đặc biệt nhanh, có lúc thậm chí che phủ hết vết thẹo trên mặt chàng.
Sau khi ngâm mình trong nước nóng cả một canh giờ, cuối cùng mùi hôi thúi trên người chàng đã được tẩy rửa hết.
Nhưng chàng biết mình vĩnh viễn vô phương khôi phục lại bộ dạng trước đây.
Vô luận là ai sau khi đã trải qua ba sinh hoạt ba trăm ngày như vậy, đều sẽ biến thành một người khác.
Còn có thể chi trì sống còn chỉ là vì chàng đối với mình còn có tín tâm, chàng tin mình nhất định có thể sống sót rời khỏi chỗ đó.
Bởi vì chàng biết cương thi đó mỗi năm trước tháng tư đều phải rời khỏi chỗ đó đi cầu giải dược.
Chỉ cần có thể khiến cho cương thi tin rằng chàng đã “si”, chàng nhất định có cơ hội đào thoát.
Điểm đó chàng không còn nghi ngờ gì nữa đã làm rất thành công.
Cho nên chàng đã thắng.
Chàng biết rõ mình cho dù có luyện thêm mười năm nữa cũng tuyệt không có cơ hội đánh bại được cương thi đó, chàng đem tự do cả đời mình đặt hết, đổ một bàn !
Chàng không thể không thắng.
Hiện tại chàng lại đã thắng liên tục mười bốn bàn, thắng thoải mái thống khoái.
Tất cả các bàn bạc trong đổ trường đều đã ngưng hết, nhưng lại không có ai chịu đi.
Mọi người đang đợi xem màn kịch hay.
Vô Kỵ cũng đang đợi.
Chàng không gấp chút nào, chàng nhẫn nại hơn ai hết, Đồ Cường và Đinh Bãi vừa bước vào, chàng biết người diễn kịch đã đến.
Lúc Đinh Bãi tiến vào, chỉ cảm thấy bụng dưới phảng phất có một ngọn lửa thiêu đốt.
Mỗi lần trước khi phải giết người, gã đều có thứ cảm giác đó.
Gã vừa liếc mắt đã nhận ra Vô Kỵ.
Liêu lão bát đã miêu tả con người đó rất tường tận.
“Các ngươi phải đi giết hắn chỉ vì hắn có thù với các ngươi, tịnh không phải ta kêu các ngươi giết hắn, điểm đó các ngươi nhất định phải ghi nhớ”.
Đinh Bãi đương nhiên hiểu rõ ý tứ của Liêu lão bát.
Bọn chúng đã là vì tầm thù mà sát nhân, hoàn toàn không có quan hệ gì tới đổ trường, cho nên ai cũng không thể nói Liêu lão bát phá hoại quy củ của đổ trường.
Người đó nhìn tịnh không giống bộ dạng nhà nghề.
Gã chỉ hy vọng có thể mau chóng giải quyết chuyện này, để cho gã có thể mau chóng đi tìm nữ nhân giải quyết vấn đề của chính gã.
Người đó có trợ thủ nào khác không ? Trong sòng bạc có ai ra tay dính vào chuyện của bọn chúng không ?
Trong đổ trường có thể bắt mắt chỉ có hai người.
Một người thân trường ngọc lập, tướng mạo đường đường, phục sức cũng cực kỳ hoa lệ, niên kỷ tuy chỉ khoảng ba mươi, khí phái lại rất to lớn, nhìn không những nhất định rất có tiền mà còn rất có quyền lực.
May là một người nếu quả thân thế to lớn thông thường đều không chịu dính tới chuyện của người khác.
Hơn nữa y nhìn cũng tuyệt không giống là một bằng hữu của Vô Kỵ, cho nên Đồ Cường cũng không cố kỵ gì tới y nữa.
Một người khác còn đẹp hơn nữa, lúc không cười cũng có thể nhìn thấy hai lúm đồng tiền sâu sâu, đôi mắt to tròn sáng ngời linh hoạt, vô luận đang nhìn cái gì cũng lộ xuất bộ dạng rất hiếu kỳ.
Nếu quả đó thật là một nam nhân, hiển nhiên là một mỹ nam tử hiếm thấy, chỉ hiềm trái cổ hơi xẹp một chút.
May là đó không phải là nam nhân.
Một tay lão luyện giang hồ như Đồ Cường vừa liếc một cái là đã có thể nhìn ra đó là một cô gái giả trai.
Đối với cách nhìn nữ nhân, Đồ Cường cũng giống hệt như Đinh Bãi.
Chỗ đáng sợ nhất của nữ nhân là ở trên đầu gối, không phải ở trên quyền đầu.
Cho nên lúc Đinh Bãi vút người đến trước mặt Vô Kỵ, gã cũng lập tức phóng theo, cười lạnh:
– Nguyên lai là ngươi.
Vô Kỵ cười.
Hai người này quả nhiên là phường diễn kịch, chàng đã sớm tính đúng bọn chúng đích thị là muốn diễn tuồng kịch như vầy.
Đinh Bãi trầm mặt:
– Bọn ta tìm ngươi đã năm ngày, hôn nay cuối cùng đã tìm được ngươi, ngươi còn có thể nói gì nữa ?
Vô Kỵ mỉm cười:
– Bọn ngươi tìm ta có phải vì có thù với ta ?
Câu hỏi của chàng xảo hợp chính là câu bọn chúng chuẩn bị nói ra.
Đinh Bãi lập tức nói tiếp:
– Đương nhiên là có thù, thù sâu như biển.
Vô Kỵ hỏi:
– Cho nên bọn ngươi hôm nay nhất định phải giết ta ?
Đinh Bãi đáp:
– Không giết không được.
Vô Kỵ hỏi:
– Ta có thể hoàn thủ không ?
Đinh Bãi cười lạnh:
– Chỉ cần ngươi có tài, cũng có thể giết bọn ta.
Vô Kỵ hỏi:
– Thật ?
Đinh Bãi không thèm nói tào lao với chàng nữa, nhạn linh đao giắt bên hông đã rút ra khỏi vỏ.
Đồ Cường cũng đã rút tang môn kiếm của gã ra.
Gã tịnh không thích giết người như Đinh Bãi, chỉ bất quá chuyện này giải quyết càng sớm càng tốt.
Vô Kỵ thốt:
– Bọn ngươi vừa có đao, vừa có kiếm, tuyệt không thể để ta tay không chứ.
Chàng nhìn dáo dát bốn phía:
– Các vị có mang theo kiếm không ? Có thể cho ta mượn dùng đỡ không ?
Đương nhiên có người mang theo kiếm, lại không ai chịu chuốc lấy phiền hà như vậy.
Đồ Cường hỏi:
– Ngươi cũng sử kiếm ?
Vô Kỵ đáp:
– Chút ít.
Đồ Cường cười lạnh:
– Trong tay ta có kiếm, chỉ cần ngươi có tài là có thể giật lấy.
Vô Kỵ thốt:
– Được.
Chữ đó vừa ra khỏi miệng, kiếm của Đồ Cường đã lọt vào tay chàng, tay chàng vừa xoay một vòng, kiếm quang bắn ra như cầu vồng bảy màu.
Đinh Bãi và Đồ Cường đều đã ngã gục.
Đinh Bãi và Đồ Cường tịnh không phải là người dễ dàng gục ngã.
Ở Liêu Bắc, bọn chúng đều là những tên “cứng đầu” hữu danh, bởi vì bọn chúng thật sự có công phu.
Nhưng hiện tại bọn chúng không những hoàn toàn không có cơ hội tránh né, bọn chúng thậm chí cả cách xuất thủ của đối phương cũng không thấy rõ, giống như hai khúc củi bất chợt bị người ta bửa ra ngã quỵ.
Trong một sát na, mỗi một tên đều đã bị đâm hai kiếm, đâm đúng vào chỗ khiến cho bọn chúng không ngã không được.
Sau khi bọn chúng ngã gục, còn chưa tin đó là thật.
Vô Kỵ cơ hồ cũng không thể tin.
Chàng vốn tịnh không muốn dụng kiếm, nhưng chàng thật không nhịn được muốn thử một phen.
Thử kiếm của chàng một phen.
Cái giá chàng đã trả, chàng có quyền biết chàng đã đạt được gì.
Hiện tại chàng đã biết.
Tâm Liêu lão bát đã bắt đầu chìm đắm hẳn, lại còn chưa hoàn toàn chìm đắm, bởi vì lão còn có hy vọng.
Hy vọng duy nhất của lão là Hồ Bả Tử.
Hồ Bả Tử chợt thốt:
– Ta chừng như đã đến đây vào ngày hai mươi ba tháng bảy năm ngoái.
Liêu lão bát đáp:
– Hình như không sai.
Hồ Bả Tử từ từ hỏi:
– Hôm nay có phải là mùng hai tháng tư không ?
Liêu lão bát đáp:
– Phải.
Hồ Bả Tử thốt:
– Vậy ta đã ở đây được hai trăm năm chục ngày.
Liêu lão bát đáp:
– Cỡ đó.
Hồ Bả Tử thốt:
– Ta mỗi ngày ăn hai bữa, cả cơm lẫn rượu ít ra cũng phải ba lượng bạc.
Liêu lão bát đáp:
– Ta chưa tính qua.
Hồ Bả Tử nói:
– Ta đã tính qua, trước sau ngươi tổng cộng đã cấp cho ta tám vạn bảy ngàn lượng bạc, thêm vào bảy trăm năm chục lượng tiền ăn, tổng cộng là tám vạn bảy ngàn bảy trăm năm chục lượng.
Hắn chợt rút từ trong mình ra một xấp ngân phiếu, đặt trước mặt Liêu lão bát:
– Ở đây có khoảng mười vạn lượng, coi như là ta trả lại cho ngươi cả vốn lẫn lời.
Tiền bạc khó đưa ra, mười vạn lượng tịnh không phải là một con số nhỏ nhen.
Liêu lão bát đương nhiên cảm thấy rất kinh ngạc:
– Ngươi tại sao lại trả cho ta ?
Câu trả lời của Hồ Bả Tử rất khô khan:
– Bởi vì ta sợ chết.
Liếc nhìn Vô Kỵ một cái, hắn lại giải thích:
– Ta không trả lại cho ngươi, phải đi giết người cho ngươi, vậy là ta đi tìm chết.
Liêu lão bát hỏi lại:
– Ngươi đi tìm chết ?
Hồ Bả Tử đáp:
– Không cần biết là ai cũng đều là đi tìm chết.
Liêu lão bát biến sắc.
Hồ Bả Tử thốt:
– Năm nay ta đã năm mươi tuổi, ta vốn chuẩn bị dùng mười vạn lượng bạc đó đi mua đất đai, cưới vợ, sinh vài đứa con, sống nửa đời còn lại.
Hắn thở dài một hơi:
– Nhưng hiện tại ta tình nguyên trả lại cho ngươi bởi vì ta đang sợ muốn chết.
Liêu lão bát nhìn ra lời nói của hắn không phải là nói láo, may là ngân phiếu hắn giao ra cũng không phải là ngân phiếu giả.
Đối với một người đã sắp sạt nghiệp mà nói, mười vạn lượng bạc đương nhiên rất hữu dụng.
Liêu lão bát liền chụp lấy xấp ngân phiếu mười vạn lượng đó, giống như một người sắp chết đuối chụp lấy một khúc gỗ.
Tiền vốn trong sòng bạc vốn đáng lẽ còn có bảy tám vạn lượng.
Lão ưỡn ngực, bước dài đến trước mặt Vô Kỵ, nói lớn:
– Đây là tiền ta chung cho ngươi, bọn ta đổ thêm một bàn nữa.
Lão lại thua thêm một bàn.
Lão giành đổ trước, rất muốn đổ ra “báo tử”, chỉ tiếc xí ngầu không thể dùng đồ giả, lão đổ ra đích thị là hai mặt “lục”, một mặt “ngũ”.
Năm điểm cũng không phải là nhỏ.
Vô Kỵ lại tùy tùy tiện tiện đổ ra ba mặt “lục”, xí ngầu không phải giả, thủ pháp của chàng cũng không phải giả.
Số tiền chung cho chàng càng không phải giả:
– Lần này ngươi phải chung cho ta ba mươi hai vạn bảy ngàn sáu trăm tám mươi lượng.
Người Liêu lão bát đã hoàn toàn trầm đắm, mồ hôi lạnh lại toát ra.
Vô Kỵ thốt:
– Ngươi có muốn đổ nữa, trước hết phải chung cho ta bàn vừa rồi.
Chàng điềm đạm cười cười:
– Ngươi không đổ nữa cũng mau chung cho ta bàn vừa rồi.
Liêu lão bát đang lau mồ hôi. Người càng không có tiền, mồ hôi trái lại lại càng toát ra nhiều, tiền đã không đủ chung, mồ hôi cũng lau không khô được.
Liêu lão bát chung quy nghiến răng:
– Ta không chung nổi.
Vô Kỵ chừng như cảm thấy rất ngạc nhiên:
– Cả hơn ba chục vạn lượng mà ngươi cũng không chung nổi ?
Liêu lão bát đáp:
– Cả ba vạn ta cũng chung không nổi.
Vô Kỵ hỏi:
– Rõ ràng biết chung không nổi, tại sao còn muốn đổ ?
Liêu lão bát đáp:
– Bởi vì ta muốn gỡ.
Đó là câu nói rất thật.
Người thua tiền, ai mà không muốn gỡ gạt ? Người muốn gỡ, có ai có thể không thua ?
Vô Kỵ hỏi:
– Hiện tại ngươi tính làm sao đây ?
Liêu lão bát đáp:
– Ta không nghĩ ra được.
Vô Kỵ hỏi:
– Ngươi tại sao không đi mượn ?
Liêu lão bát hỏi:
– Tìm ai mượn đây ?
Vô Kỵ đáp:
– Tìm huynh đệ của ngươi, hoặc tìm bằng hữu của ngươi.
Liêu lão bát bỗng cười, cười lại như đang khóc:
– Một người đã trắng tay, ở đâu còn có huynh đệ ? Ở đâu còn có bằng hữu ?
Đó là một bài học đau xót mà lão đã thể nghiệm qua, lão vốn tịnh không muốn nói ra.
Hiện tại lão đã nói ra chỉ vì lão thật đang quá chán ngán.
Lúc người khác đều nghĩ lão thật đã đến mức sơn cùng thủy tận, chỉ có một người là ngoại lệ.
Người đó chợt nói:
– Ngươi đã lầm !
NNggưươơiii ĐĐaã õ õ LLaầ à à mm Khẩu âm của người nói “ngươi đã lầm !” rất đặc biệt, khẩu khí cũng rất đặc biệt.
Khẩu âm của y vừa trầm lắng vừa nhát gừng, cho dù là tay lão luyện giang hồ lãng tích tứ hãi cũng không nghe được y đến từ đâu.
Trong khẩu khí của y chừng như luôn mang theo một lực lượng muốn cưỡng bách người ta tiếp thu ý tứ của y.
Nếu quả y nói mình đã lầm, mình thật đã lầm, cả chính mình cũng có cảm giác mình nhất định đã lầm.
Điểm đó hoàn toàn xứng hợp với khí phái cao quý, phục sức hoa lệ của y.
Y trước đây tuyệt đối chưa từng đến nơi này, trước đây tuyệt đối chưa có ai gặp y.
Liêu lão bát cũng không nhận ra y:
– Ngươi nói ta đã lầm ?
Người lạ mặt từ xa đến đáp:
– Ngươi tịnh không phải là không có bằng hữu, ngươi ít ra còn có một bằng hữu.
Liêu lão bát hỏi:
– Ai là bằng hữu của ta ?
Người lạ mặt đáp:
– Ta.
Y chầm chậm bước qua, người hai bên lập tức tự động dang ra, nhường đường.
Y đi đến trước mặt Vô Kỵ, chỉ nói một câu:
– Ta chung cho ngươi ba mươi hai vạn bảy ngàn sáu trăm tám mươi lượng giùm lão.
Nói xong câu đó, ngân phiếu đã đặt trên bàn.
Y làm chuyện cũng giống hệt như lời nói của y, đơn giản, khô khan, tuyệt không dài dòng ướt át.
Liêu lão bát ngây người.
Một người lạ mặt lão chưa từng gặp qua không ngờ lúc lão đã cùng đường mạt lộ lại kết giao bằng hữu với lão, rồi còn tùy tùy tiện tiện bỏ ra một số tiền lớn trả nợ phụ lão.
Liêu lão bát tịnh không phải là người dễ dàng bị cảm động, hiện tại lại đột nhiên cảm thấy mắt ươn ướt, cổ họng nghèn nghẹn, nhịn không được hỏi:
– Bọn ta là bằng hữu thật sao ?
Người lạ mặt đó nhìn lão, từ từ đáp:
– Một năm trước, ta có người bằng hữu thua sạch ở đây, còn thiếu nợ ngươi, nhưng ngươi tịnh không bức gã, còn cho gã tiền đi đường.
Y thò tay nắm vai Liêu lão bát:
– Từ ngày đó trở đi, ngươi đã là bằng hữu của ta.
Liêu lão bát thốt:
– Đó .. đó chỉ bất quá là một chuyện nhỏ.
Người lạ mặt đáp:
– Đó không phải là chuyện nhỏ, bởi vì người đó là bằng hữu của ta.
Một khi vừa nói đến hai chữ “bằng hữu”, khí độ của y đã biến thành dâng đầy vẻ tôn kính.
Y không những tôn kính ý nghĩa bao hàm trong hai chữ đó, mà còn xem trọng hai chữ đó hơn bất cứ cái gì.
Y kéo Liêu lão bát:
– Bọn ta đi.
Liêu lão bát hỏi:
– Đi ? Tại sao phải đi ?
Người lạ mặt đáp:
– Nơi đây đã thua sạch, ngươi nên ngẩng đầu đi ra, phấn đấu trùng chấn trở lại.
Liêu lão bát ngẩng đầu:
– Được, bọn ta đi.
Vô Kỵ chợt nói:
– Đợi một chút.
Mục quang của người lạ mặt lập tức quét ngang như đao phong, lạnh lùng hỏi:
– Ngươi còn muốn đổ ?
Vô Kỵ cười cười:
– Ta vốn quả thật còn muốn đổ, bởi vì chỉ có đổ mới có thể khiến cho người ta gia phá nhân vong, cả đời không ngẩng đầu lên được.
Chàng vừa cười, vết thẹo trên mặt phảng phất đã biến thành một nụ cười âm trầm kỳ đặc, hiển lộ vẻ lãnh khốc khôn tả.
Chàng chầm chậm nói tiếp:
– Ta vốn đã quyết tâm phải bắt lão đổ đến mức gia phá nhân vong mới thôi.
Người lạ mặt tịnh không hỏi:
“Tại sao ?”.
Y biết Vô Kỵ nhất định sẽ giải thích:
“Bởi vì một năm trước, có người cơ hồ đã chết trong tay lão, người đó xảo hợp cũng là bằng hữu của ta”.
Vô Kỵ điềm đạm nói tiếp:
– Lão từng phù trợ bằng hữu của ngươi, cho nên ngươi phù trợ lão, lão muốn lấy mạng bằng hữu của ta, ta đương nhiên cũng muốn lấy mạng lão.
Dĩ nha hoàn nha, dĩ huyết hoàn huyết.
Thứ báo phục đó tuy dã man tàn khốc, nhưng thù hận giữa người giang hồ lại chỉ có dùng cách giải quyết đó.
Người lạ mặt trầm mặc, qua một hồi rất lâu mới hỏi:
– Hiện tại ngươi muốn làm sao ?
Vô Kỵ chằm chằm nhìn y rất lâu mới từ từ đáp:
– Ngươi là hảo bằng hữu, người có thể giao hảo được với thứ bằng hữu như ngươi ít nhiều gì cũng có chỗ khả ái, cho nên ...
Chàng chầm chậm thò tay ra, đẩy tất cả ngân phiếu tới trước mặt:
– Cho nên hiện tại ta chỉ muốn các ngươi đem những vật này theo.
Nói xong câu đó, chàng bỏ đi, không quay đầu lại bước dài đi ra.
Khí hậu ấm áp, trời trong gió mát.
Vô Kỵ hít sâu một hơi, tâm tình chợt cảm thấy rất khoan khoái, đã từ lâu rồi không khoan khoái như vậy.
Chàng luôn luôn là người có nguyên tắc.
Chàng không bao giờ muốn miễn cưỡng người ta, cũng không chịu để người ta miễn cưỡng mình, chàng không bao giờ thích thiếu người ta, cũng không thích người ta thiếu mình.
Đó là nguyên tắc của chàng.
Cũng giống như đại đa số người có nguyên tắc, sau khi thanh toán sòng phẳng một món nợ, chàng luôn luôn cảm thấy đặc biệt thư thả.
Hà huống chàng đã thử qua kiếm pháp của chàng, cả chính chàng cũng cảm thấy rất thỏa mãn.
Đây là một con hẻm dài tịch mịch vắng vẻ, lúc vừa đi đến hẻm nghe thấy tiếng ống tay áo phần phật trong gió, vừa nhẹ vừa nhanh, hiển nhiên là người khinh công không tệ chút nào.
Đợi đến khi chàng ra khỏi hẻm, người đó đã đứng dưới một gốc bạch dương bên ngoài hẻm đợi chàng, không ngờ lại là một cô nương lúc không cười cũng có má lúm đồng tiền.
Hiện tại nàng đang cười.
Một tay chống nạnh bên hông, một tay cầm ngọn roi ngựa đen tuyền, nhìn Vô Kỵ cười.
Vô Kỵ không cười, cũng không nhìn nàng, chừng như căn bản không nhìn thấy ai trước mặt vậy, bước ngang qua mặt nàng.
Phiền hà chàng đã chịu đủ quá rồi, thật không muốn chuốc thêm phiền nữa.
Phiền hà thông thường đều bắt nguồn từ nữ nhân, đặc biệt là nữ nhân đẹp.
Đặc biệt là nữ nhân đẹp giả trai.
Đặc biệt là thứ nữ nhân mà người ta đều nhìn ra rõ ràng là gái giả trai, nàng lại khơi khơi nghĩ rằng người ta không nhìn ra.
Nếu quả thứ nữ nhân đó trong tay còn có roi, vậy mình chỉ còn nước vừa nhìn thấy nàng, cách tốt nhất là mau mắn lẻn đi.
Vô Kỵ chọn phương cách tốt nhất, chỉ tiếc phương cách tốt nhất có lúc cũng không linh nghiệm.
Chàng mới đi được vài bước, chợt thấy một bóng người nhoáng lên, một người hữu thủ cầm roi ngựa đã đứng trước mặt chàng, chàng chỉ cần tiến thêm hai bước nữa là có thể đụng vào mũi người đó.
Không cần biết người đó là nam cũng được, là nữ cũng được, chàng không muốn đụng vào mũi của y.
Chàng chỉ còn nước đứng lại.
Vị cô nương giả trai đó dùng đôi mắt sáng ngời linh hoạt quan sát chàng, chợt hỏi:
– Ta có phải là ẩn hình nhân nhìn không thấy không ?
Nàng đương nhiên không phải.
Vô Kỵ lắc đầu.
Nàng lại hỏi:
– Ngươi có phải là người mù không ?
Vô Kỵ đương nhiên không mù.
Đôi mắt to tròn của cô nương đó vẫn đang ghim trên mặt chàng:
– Vậy ngươi tại sao lại không nhìn ta ?
Vô Kỵ chung quy đã mở miệng:
– Bởi vì ta không biết ngươi.
Lý do đó thật không có gì tốt hơn, vô luận là ai sau khi đụng phải câu trả lời đó đều nên quay đầu bỏ đi.
Vị cô nương đó lại rất ngoại lệ.
Nàng trái lại còn cười:
– Không biết thì có quan hệ gì ? Ai cũng không phải vừa sinh ra là biết được, ngươi không cần phải mắc cỡ, ta tuyệt không trách ngươi.
Vô Kỵ chỉ còn nước ngậm miệng.
Chàng chợt phát hiện cho dù mình có đạo lý cao xa trời đất, trước mặt vị cô nương đó cũng nói không rõ được.
Cô nương đó dùng roi ngựa chỉ vào mũi mình:
– Ta họ Liên, tên là Liên Nhất Liên, ý là một đóa hoa sen.
Nàng lại cười nói:
– Ngươi nếu nghĩ đó là tên của nữ nhân, ngươi đã lầm rồi, trước đây trong giang hồ có một hảo hán rất hữu danh kêu là Nhất Đóa Liên Hoa Lưu Đức Thái.
Vô Kỵ ngậm miệng.
Vị Liên cô nương đó đợi cả nửa ngày, nhịn không được phải hỏi:
– Ta đã nói xong rồi, sao ngươi còn chưa nói gì hết ?
Vô Kỵ đáp:
– Ta chỉ muốn nói hai chữ.
Liên Nhất Liên hỏi:
– Hai chữ gì ?
Vô Kỵ đáp:
– Tái kiến.
Ý tứ của “tái kiến” thông thường là muốn nói không tái kiến.
Chàng đã nói tái kiến, thật đâu có muốn “tái kiến”. Ai biết được chàng không ngờ quả thật lại đã tái kiến.
Vị cô nương đó tuy chừng như không quá minh bạch đạo lý, nhưng khinh công tuyệt đối là nhất đẳng.
Vô Kỵ vừa quay mình, nàng đã đến trước mặt đợi chàng, nghiêm mặt:
– Ngươi nói vậy là ý gì ?
Mặt nàng tuy nghiêm nghị, hai lúm đồng tiền lại rất sâu.
Vô Kỵ tuyệt không nhìn má lúm đồng tiền của nàng, cũng nghiêm mặt:
– Ta không có ý gì, chỉ muốn hẹn tái kiến.
Liên Nhất Liên hỏi:
– Bọn ta hiện tại không phải là vừa tái kiến sao ?
Nói đi nói lại, nàng không ngờ lại cười:
– Ngươi muốn hẹn tái kiến, ta và ngươi liền mau chóng tái kiến, vậy không tốt sao ?
Vô Kỵ ngẩn người.
Chàng thật không tưởng được thiên hạ không ngờ thật có thứ người đó.
Liên Nhất Liên hỏi:
– Hiện tại bọn ta lại đã tái kiến, coi như là đã quen biết, ngươi nên nói cho ta biết ngươi họ gì ? Kiếm pháp học từ đâu ?
Nguyên lai nàng tịnh không phải thật sự là người không biết lý lẽ, cũng không phải thật sự là người mặt dày, nàng chỉ bất quá muốn hỏi kiếm pháp và lai lịch của Vô Kỵ.
Vô Kỵ đương nhiên cũng không phải thật sự ngẩn người.
Chàng chừng như đang đắn đo, đắn đo một hồi rất lâu mới nói:
– Ta cũng rất muốn nói cho ngươi biết, chỉ tiếc ta lại sợ.
Liên Nhất Liên hỏi:
– sợ cái gì ?
Vô Kỵ đáp:
– Sợ vợ, sợ vợ của ta.
Liên Nhất Liên thốt:
– Người sợ vợ không chỉ có một mình ngươi, ngươi cứ nói, ta không cười ngươi.
Vô Kỵ nói:
– Ngươi không cười ta, ta càng không thể nói.
Liên Nhất Liên hỏi:
– Tại sao ?
Vô Kỵ đáp:
– Bởi vì ta luôn luôn nghe lời vợ, ả kêu ta làm gì, ta làm cái đó, ả không muốn ta làm gì, ta tuyệt không làm.
Chàng không nhưng đột nhiên biến thành nói nhiều, hơn nữa lời nói đơn giản có chút dây dưa, mập mờ mù mịt.
Liên Nhất Liên hỏi:
– Lẽ nào ả không cho ngươi nói chuyện ?
Vô Kỵ đáp:
– Ả cho ta nói chuyện, nhưng ả không cho ta giữa đường kết giao với những người bất nam bất nữ, nữ giả trai.
Liên Nhất Liên không cười nữa, mặt đã tức giận đến đỏ bừng, bỗng nhảy dựng cười lạnh:
– Ngươi không nói lẽ nào ta nhìn không ra.
Nàng nhún một cái nhảy cao tới bảy tám thước, nói xong, chợt lăng không quất roi xuống.
Nàng cười tuy ngọt ngào, xuất thủ lại rất hung mãnh. Nếu quả trước đây một năm, Vô Kỵ cho dù có tránh được một roi đó cũng không thể tránh qua roi thứ hai.
Nàng quất hết roi này tới roi nọ, xuất thủ vừa nhanh vừa hiểm, nếu quả là một năm trước, Vô Kỵ rất có thể đã nát người dưới bảy tám chục roi.
May là hiện tại không phải là một năm trước.
Roi của nàng nhanh, Vô Kỵ né càng nhanh hơn, ngọn roi như độc xà đó không đụng được tới chéo áo của chàng.
Chàng chỉ tránh né, không hoàn thủ.
Nàng muốn nhìn ra lai lịch kiếm pháp của chàng, chàng cũng muốn nhìn ra lai lịch võ công của nàng.
Chỉ tiếc chàng cũng nhìn không ra, võ công của vị cô nương đó không ngờ rất phức tạp.
Có lẽ vì nàng học quá tạp, cho nên công lực khó tránh khỏi không thuần, Vô Kỵ đã nghe thấy hơi thở của nàng dần dần khẩn trương, sắc mặt cũng dần dần trắng tái, bỗng đứng yên bất động.
Vô Kỵ đương nhiên cũng không có ý thừa thắng truy kích.
Chàng chỉ muốn đi cho mau.
Chàng còn chưa đi chỉ vì cô nương đó bỗng buông roi, dùng hai tay ôm lồng ngực, thở càng lúc càng gấp gấp, sắc mặt cũng càng lúc càng đáng sợ, chừng như đã bị trọng thương.
Nhưng Vô Kỵ biết cả một đầu ngón tay cũng chưa đụng đến nàng.
Liên Nhất Liên chăm chăm nhìn chàng, chừng như muốn nói gì, cả một chữ lại không nói ra được, bỗng té quỵ, nằm dài dưới đất bất động.
Vô Kỵ ngây người.
Chàng tịnh không phải là người hay hoài nghi, nhưng chàng không thể không đặc biệt cẩn thận một chút.
Vị cô nương đó có phải đang diễn kịch hay không ?
Chàng không muốn trúng kế của nàng, lại cảm thấy nếu quả mình bỏ đi như vậy, cũng khó tránh khỏi có chút khó chịu.
Nếu quả nàng không phải đang diễn trò, tại sao lại bất chợt biến thành bộ dạng như vậy ? Chàng không đụng tới nàng chút nào, cho dù nàng có vết thương cũ tái phát, cũng không nghiêm trọng đến mức như vậy chứ.
Hà huống nàng hồi nãy nhìn không khác gì một trái dâu mới hái xuống, vừa tươi tắn, vừa đỏ hồng, hơn nữa còn đầy gai nhọn.
Vô Kỵ chuẩn bị bỏ đi.
Chàng không muốn cúi đầu xem xét nàng để bị nàng tát cho một bạt tai.
Chàng đi đã rất xa, vàng vẫn còn nằm yên dưới đất không động đậy.
Có thể cẩn thận đề phòng tuy luôn luôn là tốt, thấy chết không cứu chàng lại không làm được.
Cho dù có bị gạt cũng được.
Chàng lập tức quay lại, quay lại còn nhanh hơn khi chàng bỏ đi.
Chàng cúi mình nghe ngóng hô hấp của nàng.
Hô hấp rất yếu.
Chàng thò tay ra rờ vào trán nàng.
Trán lạnh ngắc.
Chàng lập tức nắm lấy tay nàng.
Tay lạnh buốt, cả ngón tay cũng giá lạnh, nhịp mạch yếu ớt đến mức cơ hồ không có.
Vô Kỵ cũng đã khẩn trương.
Không biết tim của nàng còn đập không ?
Nghĩ đến điểm đó, chàng lập tức muốn điều tra cho rõ, chàng không cố kỵ gì bởi vì trong tâm chàng không có ý tứ ma quỷ.
Chàng vừa thò tay đặt trên ngực nàng, chàng đã chứng minh được hai chuyện.
Tim nàng còn đang đập.
Nàng là nữ nhân, nữ nhân sống.
Nhưng nữ nhân sống hồi nãy còn tươi tắn như trái dâu đó hiện tại lại đã biến thành giống hệt như một trái cây khô quéo.
Chàng nên làm gì đây ?
Chàng đương nhiên nên đem nàng về, chỉ tiếc chàng căn bản không biết nàng trú ở đâu.
Chàng cũng không thể đem nàng về chỗ ở của mình.
Hai ngày nay chàng trú trong khách sạn, ôm một cô nương nửa sống nửa chết về khách sạn đâu có được.
Nếu quả bỏ nàng ở đây không lo lắng gì hết, vậy lại càng không được.
Vô Kỵ thở dài, ẳm nàng lên, chuẩn bị trước hết đi tìm đại phu khám bệnh cho nàng.
Lúc đó không ngờ lại có cỗ xe ngựa xuất hiện.
Vừa thoáng thấy cỗ xe đó, Vô Kỵ đơn giản cao hứng không khác gì một người gần chết đuối chợt nhìn thấy một con thuyền.
Chàng phóng tới cản đầu xe:
– Ông có biết xung quanh đây có đại phu trị bệnh nào không ?
Lão đầu tử đánh xe cười:
– Ngươi gặp ta thật đã gặp đúng người rồi.
Lão đầu tử đánh xe tuy già yếu gần hết hơi, lại điều khiển cỗ xe ngựa phóng rất nhanh.
Cô nương như trái dâu đó vẫn giống hệt như một trái cây khô, vừa khô vừa lạnh, không có một chút sinh khí.
Vô Kỵ bỗng nghĩ đến chàng vốn nên mang nàng đi tìm Kiều Ổn.
Đại Phong Đường ở đây cũng có phân đà, Kiều Ổn là Đà chủ của phân đà, con người lão cũng giống như kỳ danh của lão, là người tứ bình bát ổn, xử lý thứ chuyện như vầy chính thị là nhân tuyển phù hợp nhất.
Nhưng chàng lại nghĩ, vạn nhất Kiều Ổn ngộ nhận quan hệ giữa cô nương này và chàng, lại càng phiền hà hơn.
Một người đụng phải thứ chuyện như vầy, xem ra cũng chỉ còn nước chịu nhận hết.
Chàng mới vừa thở dài trong bụng, xe ngựa đã dừng lại, dừng bên một khúc sông uốn khúc hoang lương, không những không thấy có đại phu chữ bệnh nào, cả một bóng người cũng không thấy.
Lão đầu tử đánh xe lẽ nào lại là hảo hán lục lâm đạo tặc trộm cướp ?
Chỉ thấy roi ngựa trong tay lão “vút vút” vung tới, nói lớn:
– Đã mang hai con dê mập tới, một cha một mẹ, một sống một chết.
Bờ sông lập tức có người hồi ứng:
– Nhận.
Lau sậy còn chưa trọc hết, giữa đám lau sậy trụi lủi chợt xuất hiện một chiếc thuyền ba lá.
Một ngư ông đội nón tre, tay chèo phẩy nhẹ, thuyền lập tức vút tới.
Nón tre của lão che rất thấp, Vô Kỵ nhìn không thấy mặt lão.
Vô Kỵ cũng không nhận ra ngư ông.
Chàng không ngờ không hỏi lão đầu tử đánh xe coi chàng đang muốn tìm đại phu tại sao lại dẫn chàng đến gặp ngư ông.
Chàng cũng không hỏi ngư ông đó là ai.
Ngư ông chỉ nói một câu:
– Lên thuyền.
Vô Kỵ ẳm cô nương đó nhảy lên thuyền.
Một người nãy giờ làm chuyện gì cũng cẩn cẩn thận thận, hiện tại sao lại sơ suất cẩu thả như vậy ?
Ngư ông lại chống chèo, thuyền trôi đi.
Lão đầu tử đánh xe cũng quất ngựa bỏ đi, miệng vẫn nói lớn:
– Dê mập đã mang đến, rượu chừng nào có ?
Ngư ông cũng trả lời lớn:
– Rượu sáng mai sẽ đem đến, không thiếu chút nào.
Xe ngựa phóng nhanh, chớp mắt đã biến mất trong gió bụi, thuyền cũng đã lọt vào lòng sông.
Vô Kỵ đặt cô nương đó trên thuyền, ngư ông không ngờ cũng bỏ chèo đi qua.
Thuyền đang xoay tròn trên sông.
Ngư ông nhìn Vô Kỵ, mỉm cười lạnh, chợt hỏi:
– Ngươi biết bơi chứ ?
Vô Kỵ đáp:
– Chút ít.
Ngư ông hỏi:
– Chút ít là ý gì ?
Vô Kỵ đáp:
– Ý chút ít là muốn nói ta lọt xuống nước tuy không chìm được, nhưng nếu có người nắm chân ta, ta nghĩ không chìm cũng không được.
Ngư ông thốt:
– Không tưởng được ngươi là một người rất chân thật.
Vô Kỵ nói:
– Ta vốn là vậy.
Ngư ông hỏi:
– Nhưng có lúc người chân thật cũng không nên nói thật !
Vô Kỵ hỏi:
– Tại sao ?
Ngư ông đáp:
– Bởi vì nói thật là tốn tiền.
Vô Kỵ hỏi:
– Sao lại tốn tiền ?
Ngư ông cười lạnh:
– Ngươi đừng giả hồ đồ, ta hỏi ngươi, ngươi muốn tiền hay là muốn mạng ?
Vô Kỵ đáp:
– Ta muốn cả hai.
Ngư ông hỏi:
– Ngươi không sợ ta quăng ngươi xuống nước rồi kéo chân ngươi ?
Vô Kỵ đáp:
– Ta sợ.
Ngư ông nói:
– Vậy tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn giao hết tiền ra, ta biết hôm nay ngươi đã thắng ở chỗ Liêu lão bát không ít.
Vô Kỵ thở dài, cười khổ:
– Nguyên lai ngươi đã sớm có chủ ý cướp ta.
Ngư ông hét lớn:
– Ngươi có đưa không ?
Vô Kỵ đáp:
– Không đưa.
Ngư ông hỏi:
– Ngươi muốn chết ?
Vô Kỵ đáp:
– Không muốn.
Ngư ông chừng như cảm thấy kỳ quái, nhịn không được phải hỏi:
– Ngươi muốn làm sao ?
Vô Kỵ thản nhiên đáp:
– Ta chỉ muốn ngươi đem rượu ra mời ta uống.
Ngư ông ngây người.
Đây phải gọi là bợm gặp bợm.
Ngư ông lại nhịn không được phải hỏi:
– Con người ngươi có phải bệnh hoạn không ?
Vô Kỵ đáp:
– Ta không bị bệnh chút nào.
Ngư ông hỏi:
– Vậy ngươi bằng vào cái gì mà nghĩ ta không những không lấy tiền của ngươi, còn muốn mời ngươi uống rượu ?
Vô Kỵ lại cười cười:
– Ngươi bằng vào cái gì mà nghĩ ta là một tên ngu khờ ?
Ngư ông hỏi:
– Ai nói ngươi là một tên ngu khờ ?
Vô Kỵ đáp:
– Ta nếu không phải ngu khờ, sao lại tùy tùy tiện tiện leo lên thuyền của ngươi ?
Ngư ông ngây người:
– Lẽ nào ngươi đã sớm nhận ra ta ?
Vô Kỵ đáp:
– Đương nhiên.
Ngư ông hỏi:
– Ta là ai ?
Vô Kỵ đáp:
– Ngươi là Thua Khắp Thiên Hạ Vô Địch Thủ, Đổ Quỷ xui xẻo.
Ngư ông ngẩn người.
Vô Kỵ cười lớn, đang lúc chàng đang cười khoái trá nhất, chợt nghe “bốp” một tiếng.
Tiếng động phát ra từ trên mặt chàng, trên mặt chàng đã ăn trọn một cái bạt tai vừa thơm vừa gọn.
Vô Kỵ cũng ngẩn người.
Vị Liên cô nương đó không ngờ đã thừa lúc bọn họ không chú ý đứng dậy, dùng đôi mắt to tròn trừng trừng nhìn chàng, cười lạnh:
– Ngươi bằng vào cái gì mà dám mò ta, dám ôm ta ? Ta không bạt tai ngươi thì bạt tai ai ?
Vô Kỵ không tranh biện.
Nàng đáng lẽ nên biết chàng mò nàng chỉ bất quá vì muốn cứu nàng. Nữ nhân không nói lý lẽ như vậy, còn có đạo lý nào đem ra giảng giải được ?
Ngư ông còn chưa hiểu rõ nguồn cơn, chợt lại nghe “bốp” một tiếng.
Lần này tiếng động không phải phát ra từ trên mặt Vô Kỵ, là phát ra từ trên mặt vị cô nương đó.
Nàng cũng lãnh trọn một cái tát.
Nàng cũng ngây người, thất kinh nhìn Vô Kỵ:
– Ngươi ... ngươi dám đánh người ?
Vô Kỵ đáp:
– Ngươi dám đánh, ta tại sao lại không dám đánh ?
Liên cô nương thốt:
– Ta có thể đánh ngươi, ngươi không thể đánh ta.
Vô Kỵ hỏi:
– Tại sao ?
Liên cô nương đáp:
– Bởi vì ... bởi vì ...
Nàng dậm chân:
– Ngươi rõ ràng biết ta là con gái.
Vô Kỵ hỏi:
– Nữ nhân có phải là người không ?
Liên Nhất Liên đáp:
– Đương nhiên là phải.
Vô Kỵ đáp:
– Vậy nữ nhân đã có thể đánh nam nhân, nam nhân cũng có thể đánh nữ nhân vậy.
Liên Nhất Liên lại dậm chân, tức giận, khơi khơi lại nói không lại người ta.
Lúc nữ nhân nói không lại người ta, thông thường đều sẽ dùng phương pháp ngang bướng ngỗ ngược.
Nàng chợt nhảy dựng lên, nói hận thù:
– Ngươi mò ta, ôm ta, còn đánh ta, ta không muốn sống nữa, ta chết cho ngươi coi !
Nàng chợt phóng đi, “tõm” một tiếng, rớt liền xuống nước, dòng nước chảy cuốn rất mạnh.
Nàng vừa rớt xuống, không thấy nổi lên nữa.
Vô Kỵ nhịn không được phải hỏi:
– Nước ở đây có sâu không ?
Ngư ông đáp:
– Cũng không quá sâu, chỉ bất quá người muốn chết đuối như cô nương đó lại không thành vấn đề.
Vô Kỵ cười lạnh:
– Đâu có phải ta đẩy ả xuống đâu, ả sống hay chết đâu có quan hệ gì đến ta ?
Ngư ông thốt:
– Không có quan hệ gì, không có tới một chút quan hệ.
Vô Kỵ thốt:
– Hà huống nữ nhân không thèm nói lý lẽ như ả, chết cũng tốt mà.
Ngư ông nói:
– Tốt, cực tốt, tốt hết sức.
Lời nói của lão còn chưa dứt, Vô Kỵ đã “tõm” một cái, nhảy xuống nước.
Nước rất trong, lại không quá lạnh.
Khí trời như vầy có thể bơi lặn giữa dòng sông nhỏ cũng là chuyện vui thú.
Chỉ tiếc Vô Kỵ không có chút nào vui thú hết.
Chàng vừa nhảy xuống đã phát hiện có người nắm chân chàng, chàng vừa ngụp xuống đã uống hai ba ngụm nước.
Nước sông tuy vừa trong vừa ấm, uống vào như vậy cũng không dễ chịu gì.
Đặc biệt là sau khi uống vào miệng, lại trào ra từ mũi, tư vị càng khó chịu muốn chết.
Cả chàng cũng không biết mình đã uống bao nhiêu, có bao nhiêu lần chui vào bao tử, bao nhiêu lần thoát ra từ lỗ mũi.
Hiện tại chàng mới biết, không cần biết là người lãnh tĩnh trầm lặng bao nhiêu, chỉ cần chìm xuống nước, uống vài ngụm nước, lập tức biến thành u mê, mập mờ quay qua quay lại không biết đông tây nam bắc.
May sao tay chàng nắm được một vật, chừng như là một cần trúc, đầu chàng cuối cùng đã thò ra khỏi mặt nước.
Vị cô nương đó lại đã lên tới bờ, chàng chừng như nghe thấy nàng đang cười, đang chưởi:
– Trên mặt đất ta đánh không lại ngươi, chỉ còn nước xuống dưới nước dạy dỗ ngươi một chút, xem ngươi sau này còn dám đánh nữ nhân không.
Đợi đến khi chàng hoàn toàn tỉnh táo, cô nương đó đã không còn thấy đâu, ngư ông lại đang nhìn chàng cười tươi:
– Nguyên lai ngươi cũng là một con quỷ xui xẻo, ta nếu là đổ quỷ xui xẻo, ngươi là sắc quỷ xui xẻo, xem bộ dạng của ngươi còn xui xẻo hơn cả ta.
Đổ quỷ xui xẻo đó đương nhiên là Hiên Viên Nhất Quang.
Vô Kỵ thừa nhận mình xui xẻo.
Nhưng chàng tịnh không tức tối.
Đời người vốn là như vậy, có lúc xui xẻo, có lúc may mắn.
Lúc may mắn chàng chưa bao giờ đắc ý quá, lúc xui xẻo cũng tuyệt không quá tức tối.
Hiên Viên Nhất Quang cười hì hì nhìn chàng:
– Vận xui của một người thông thường đều là do chính mình mang tới.
Vô Kỵ thốt:
– Ta lại không phải.
Hiên Viên Nhất Quang nói:
– Con gái nhà người ta lẽ nào lại vô duyên vô cớ tìm đến ngươi ?
Sự thật là như vậy, vị cô nương đó thật đã vô duyên vô cớ tìm đến chàng.
Nhưng Vô Kỵ lại không muốn thảo luận về vấn đề đó nữa:
– Ngươi tại sao lại không hỏi ta làm sao mà ta nhận ra ngươi ?
Hiên Viên Nhất Quang thốt:
– Ta đang muốn hỏi đây.
Hắn tháo cái nón tre xuống, Vô Kỵ mới nhìn thấy mặt hắn cũng đã hoàn toàn biến dạng, biến thành âm ám thê lương, mắt mũi xám xịt ảm đạm.
Vô Kỵ thốt:
– Mặt mày của ngươi xem ra cũng không đẹp đẽ gì lắm, đội nón còn tốt hơn.
Hiên Viên Nhất Quang thốt:
– Nhưng mặt mày của ta lại đáng giá hơn mặt mày trước đây nhiều.
Vô Kỵ “ồ” một tiếng.
Hiên Viên Nhất Quang hỏi:
– Lẽ nào ngươi không nhìn ra trên mặt ta có mang mặt nạ da người ?
Hắn cười cười, lại nói:
– Đây có lẽ là cái mặt nạ quý giá nhất thiên hạ, nghe nói chính là do Thất Xảo Đồng Tử năm xưa tận tay bào chế, ngươi thấy sao ?
Vô Kỵ đáp:
– Rất tốt.
Cái mặt nạ đó quả thật rất tinh xảo, nếu quả hắn không nói ra, cho dù là trời sáng choang, người ta cũng rất khó lòng nhận ra.
Hiên Viên Nhất Quang hỏi:
– Nhưng ngươi còn chưa lên thuyền đã nhận ra ta ?
Vô Kỵ đáp:
– Ta không cần nhìn người ngươi.
Hiên Viên Nhất Quang hỏi:
– Ngươi có thể nghe được thanh âm của ta ?
Vô Kỵ đáp:
– Đúng.
Hiên Viên Nhất Quang hỏi:
– Bọn ta đã gần một năm không gặp, hồi nãy ta chỉ nói một câu mà ngươi có thể nghe được ta là ai ?
Vô Kỵ đáp:
– Cho dù là mười năm không gặp, ta cũng có thể nghe ra.
Hiên Viên Nhất Quang thở dài:
– Xem ra tài nghệ của ngươi không những rất không tệ, hơn nữa phép giả dạng cũng rất có nghề.
Vô Kỵ hỏi:
– Bộ dạng của ta có phải cũng đã biến đổi ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Biến rất nhiều.
Vô Kỵ hỏi:
– Là ngươi kêu xe ngựa đến tiếp ta ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Không sai.
Vô Kỵ hỏi:
– Ngươi làm sao biết ta đang ở đây ? Lẽ nào có người có thể nhận ra ta là Triệu Vô Kỵ ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Nơi nào khác ta không biết, xung quanh đây chừng như chỉ có một người.
Vô Kỵ hỏi:
– Ai ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Ta.
Hắn cười nói:
– Bộ dạng của ngươi tuy đã biến đổi, nhưng vết thẹo trên mặt ngươi lại không biến, đó là ký hiệu do ta tận tay lưu hạ lại, ta làm sao mà không nhận ra được ?
Trên mặt Vô Kỵ bị độc sa cà trầy, quả thật do chính hắn tận tay cắt bỏ phần máu thịt có độc đó, lưu lại một vết thẹo giống như một cái lá mỏng.
Điểm đó Vô Kỵ đương nhiên cả đời không thể quên được.
Hiên Viên Nhất Quang lại hỏi:
– Ngươi đã nhớ nghề thua tiền của ta vốn là thiên hạ đệ nhất, cũng không nên quên rằng nghề tìm người của ta cũng là thiên hạ đệ nhất, cả Tiêu Đông Lâu ta cũng có thể tìm ra, sao lại không tìm ra ngươi được ?
Vô Kỵ hỏi:
– Năm nay ngươi lại đi tìm ông ta ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Năm nay thì không.
Vô Kỵ hỏi:
– Sao vậy ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Bởi vì ta không muốn đem phiền não đến chỗ ông ta, phiền não của ông ta đã quá đủ rồi.
Vô Kỵ hỏi:
– Cho nên ngươi cũng không đến chỗ của Mai phu nhân ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Ta càng không thể đem phiền hà đến đó.
Vô Kỵ hỏi:
– Thật ra là phiền hà gì ?
Hiên Viên Nhất Quang không đáp liền, lại rút trong người ra một bao giấy dầu.
Hắn mở giấy dầu ra, bên trong còn có hai lớp vải bố, tháo hai lớp vải bố ra mới để lộ một mũi ám khí lấp lánh phát quang, không ngờ chính là Độc Tật Lê danh chấn thiên hạ của Thục Trung Đường gia.
Mặt trời lặn mình phương tây.
Dưới ánh tịch dương, mũi Độc Tật Lê đó không ngờ chính là dùng mười ba miếng sắt nhỏ xíu mỏng tanh hợp thành, không những thủ công tinh tế kỳ xảo, hơn nữa ánh sáng lấp lánh trên mỗi một miếng sắt đều khác nhau, nhìn giống như một đóa ma hoa, tuy rất mỹ miều, lại đẹp đến mức yêu dị đáng sợ.
Mũi ám khí đó Hiên Viên Nhất Quang cũng không biết đã nhìn bao nhiêu lần, nhưng hiện tại lúc hắn nhìn nó, vẫn không khỏi nhìn đến xuất thần.
Bản thân của thứ ám khí đó phảng phất mang theo một thứ ma lực nhiếp hồn đoạt phách.
Hắn thò tay ra, phảng phất muốn sờ nó, nhưng đầu ngón tay của hắn còn chưa chạm vào những cánh hoa nhỏ xíu đó đã vội vàng rụt lại nhanh như chớp.
Hắn chung quy thở dài cười khổ:
– Đây chính là phiền hà của ta.
Vô Kỵ hỏi:
– Đường gia cũng có người tìm đến ngươi ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Không phải là bọn chúng muốn tìm ta, là ta đi tìm bọn chúng.
Vô Kỵ hỏi:
– Ngươi đã đến Đường gia ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Ta đã đến, bọn chúng cũng đã đến.
Vô Kỵ động dung:
– Đường gia có người đã đến đây ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Trên con đường đó tối thiểu có ba người đang theo dõi ta, từ Thục Trung một mực theo dõi đến đây.
Tịch dương vẫn chưa chìm lặn hết, Độc Tật Lê trong tay hắn vẫn đang lấp lóe phát quang.
Mười ba cánh hoa sắt, mười ba thứ ánh sáng, phảng phất mỗi một giây phút đều đang lưu động biến ảo.
Hiên Viên Nhất Quang nói:
– Đây là tinh phẩm trong ám khí của Đường Môn, chỉ có cao thủ trong đám đệ tử trực hệ của Đường gia mới có thể được phân phối thứ ám khí này.
Hắn thở dài:
– Trong một khách sạn nhỏ ở biên giới Tây Thục, vật này cơ hồ suýt lấy mạng ta.
Vô Kỵ hỏi:
– Nói như vậy, trong ba người theo dõi ngươi, ít nhất có một người là cao thủ thuộc hàng đệ tử trực hệ của Đường gia ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Không chừng cả ba người luôn.
Vô Kỵ hỏi:
– Ngươi có nhìn thấy bọn chúng không ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Ba tên lưu manh đó không những có đôi chân nhanh như beo, mũi thính như chó săn, không ngờ còn biết chút dịch dung thuật, ba người trên đường tối thiểu đã thay hình đổi dạng bốn mươi sáu lần, có một lần thậm chí còn cải trang thành một phụ nhân đang mang thai.
Hắn cười lớn:
– May là ta xảo hợp chính là lão tổ trong cái nghề đó, không cần biết bọn chúng biến dạng kiểu nào, ta đều có thể nhìn thấy cái đuôi hồ ly của bọn chúng.
Kỳ thật trên đường hắn cũng đã cải trang mười tám lần, có lần thậm chí còn giả làm một cô gái nhà quê chân bạnh.
Nhưng không cần biết hắn giả trang tới cỡ nào, người ta cũng có thể nhìn ra cái đuôi hồ ly của hắn.
Dịch dung thuật vốn không phải là ma pháp, tuyệt đối không có cách nào có thể đem một người biến thành một người khác.
Vô Kỵ nói:
– Đệ tử trực hệ của Đường gia, ba đời tổ tôn tới nay tổng cộng chỉ có hơn ba mươi người, nam chừng như chỉ có khoảng hai mươi.
Đới với Thục Trung Đường gia, chàng cũng biết không ít.
Đối với bất cứ gia tộc môn hộ nào có thể uy hiếp Đại Phong Đường, chàng đều biết không ít.
Hiên Viên Nhất Quang nói:
– Người của bọn chúng tuy không nhiều, nhưng trong trong mười người ít nhất cũng có bảy cao thủ.
Mục quang của Vô Kỵ lóe sáng:
– Ngươi thấy trong ba người đến lần này có Đường Ngạo và Đường Ngọc không ?
Nghe đến cái tên “Đường Ngạo”, Hiên Viên Nhất Quang chừng như giật mình:
– Ngươi cũng biết Đường gia có hai người đó ?
Vô Kỵ đáp:
– Ta có nghe nói đến.
Hiên Viên Nhất Quang nói:
– Lần này bọn chúng không có đến.
Vô Kỵ hỏi:
– Sao ngươi biết ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Nếu quả bọn chúng đã đến, ta còn có thể sống tới bây giờ sao ?
Ánh mắt của Vô Kỵ lại lóe chớp:
– Bọn chúng thật lợi hại đến như vậy sao ?
Câu trả lời của Hiên Viên Nhất Quang rất khô khan:
– Thật.
Vô Kỵ trầm tư, qua một hồi rất lâu mới chầm chậm thốt:
– Nếu quả bọn chúng thật lợi hại như vậy, lúc ngươi nghĩ chúng không có đến, không chừng chúng đã đến.
“Ngươi có thể sống đến bây giờ có lẽ chỉ vì mục tiêu của bọn chúng tịnh không phải là ngươi”.
Câu nói đó Vô Kỵ không nói ra.
Chàng chợt cười lạnh:
– Không cần biết ba người đã đến là ai, đã đến đây rồi, ta không thể để bọn chúng trở về tay không.
Hiên Viên Nhất Quang hỏi:
– Ngươi muốn bọn chúng đem cái gì về.
Vô Kỵ đáp:
– Muốn bọn chúng đem đầu lâu về.
Hiên Viên Nhất Quang hỏi:
– Đem đầu lâu của ai ?
Vô Kỵ đáp:
– Của chính bọn chúng.
Hiên Viên Nhất Quang há hốc miệng nhìn chàng, chợt dụng lực vỗ đất ba chưởng, cười lớn:
– Giỏi, hảo tiểu tử, có chí khí !
Vô Kỵ hỏi:
– Hiện tại ba người bọn chúng ở đâu ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Hôm qua ta đã thoát khỏi bọn chúng.
Vô Kỵ nói:
– Nhưng bọn chúng nhất định còn lưu lại xung quanh đây.
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Rất có thể.
Vô Kỵ nói:
– Chỉ cần ngươi vừa lộ diện, bọn chúng sẽ tìm đến.
Hiên Viên Nhất Quang lại há hốc miệng:
– Ngươi có phải muốn dùng ta để câu cá ?
Câu trả lời của Vô Kỵ cũng rất ngắn gọn:
– Phải.
Hiên Viên Nhất Quang hỏi:
– Trước đây ta có bằng hữu cũng thích câu cá, có một lần gã câu được một con cá lớn.
Hắn trừng trừng nhìn Vô Kỵ:
– Ngươi đoán thử kết quả xem.
Vô Kỵ đáp:
– Kết quả trái lại gà đã bị con cá lớn đó nuốt trọng.
Hiên Viên Nhất Quang nói:
– Không sai chút nào.
Hắn thở dài:
– Ba con cá bọn ta muốn câu không những lớn, mà còn độc, độc muốn chết.
Vô Kỵ hỏi:
– Ngươi sợ ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Ta đương nhiên sợ.
Vô Kỵ hỏi:
– Ngươi không dám đi ?
Hiên Viên Nhất Quang lại thở dài:
– Sơ thì sợ, đi vẫn phải đi.
Vô Kỵ phấn chấn tinh thần:
– Hiện tại ta còn có hai chuyện muốn hỏi ngươi.
Hiên Viên Nhất Quang nói:
– Cứ hỏi.
Vô Kỵ hỏi:
– Lão đầu tử đánh xe hồi nãy là người gì của ngươi ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Là hảo bằng hữu của ta.
Vô Kỵ hỏi:
– Lão có đáng tin không ?
Hiên Viên Nhất Quang không trực tiếp trả lời câu hỏi đó, chỉ nói ra tên của lão đầu tử đó.
– Lão họ Kiều, Kiều Ổn.
– Kiều Ổn của Đại Phong Đường ?
– Phải.
Vô Kỵ hỏi truy:
– Ngươi có nói cho lão biết ta là ai không ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Ta chỉ nói cho lão biết ngươi là bằng hữu của ta, cũng là chủ nợ của ta.
Vô Kỵ hỏi:
– Cho nên ngoại trừ ngươi ra, ở đây không có ai biết ta là Triệu Vô Kỵ ?
Hiên Viên Nhất Quang đáp:
– Đại khái không có.
Vô Kỵ thở phào một hơi, ánh mắt chăm chăm nhìn Hiên Viên Nhất Quang.
Hiện tại chàng chỉ còn lại một chuyện cuối cùng muốn hỏi, chuyện cuối cùng thông thường cũng là trọng yếu nhất.
Chàng chung quy đã hỏi:
– Ngươi đến Đường gia có phải là vì tìm kiếm Thượng Quan Nhẫn ? Lão ta có phải đã trốn ở đó ?
Con hẻm rất sâu, rất dài.
Theo thống kê của nha môn, trong con hẻm đó tổng cộng có một trăm ba mươi chín hộ nhân gia.
Một trăm ba mươi chín hộ nhân gia đó có một đặc điểm chung:
mọi người đều thích ăn ớt hiểm.
Cho nên con hẻm đó gọi là hẻm Lạt Tiêu.
Có người nói:
gia đình bần khổ đều thích ăn ớt hiểm, bởi vì bọn họ mua không nổi đồ ăn khác, chỉ còn nước dùng ớt hiểm để ăn cơm, người trong hẻm đều thích ăn ớt hiểm, bởi vì bọn họ đều rất nghèo.