
24-04-2009, 10:32 AM
|
|
Phá Quan Hạ Sơn
|
|
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
Chapter I: It's a vampire story.
Trăng thanh gió mát.
Chiều nay trời mưa tầm tã nên buổi tối không khí mát mẻ hơn.
Dễ thở.
Đêm nay trời quang, ít mây, nhiều sao, trăng tròn.
Thì sao nhỉ?
Đêm trăng tròn thì có đủ thứ. Ma sói, dơi hút máu, ma cà rồng, đủ thứ. Bọn undead thì yếu đi, devilling thì mạnh lên. Chỉ có nó là vẫn như thế.
Nó chỉ có thể lấy việc ngắm cảnh làm thú vui, bây giờ đời nó vô vị hết mức.
Đêm nay trời mát, cảnh đẹp, chỉ thiếu mấy cái bánh, vài ấm trà thơm, …
…
Khỉ, tự dưng đói bụng!
Nó không ăn gì 2 ngày nay rồi. Nó cố nhịn đến hết mức có thể, nhưng giới hạn của nó chỉ đến thế này thôi. Đầu nó quay mòng mòng, bụng cồn cào, mồ hôi vã ra như tắm, tay chân ngứa ngáy kinh khủng.
… grrr …
Đi ăn thôi …
Chap I: It’s a vampire story.
Miệng nó mặn chát …
Người đàn ông nằm sóng soài, cả thân người héo khô như cái vỏ chanh bị vắt kiệt nước, trên khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng.
Nó đã đuổi được cơn đói và chiếm lại tâm trí mình. Khỉ thật, sao lúc nào nó cũng phải nhìn lại mấy cái thây khô quắt này, sao bản năng không giúp nó làm sao cho mấy cái xác biến mất trước khi nó kịp tỉnh trí lại.
Một giọng cười lạnh lẽo vang lên từ trên đầu nó.
_ Jeffron? Anh làm gì ở đây – nó hỏi.
Một đám ma cà rồng từ trên cao thả mình xuống và đáp nhẹ nhàng trước mặt nó. Nó có thể nhận ra Jeffron trong đám nhăng nhít đo. Hắn là tay bảnh trai nhất, kiêu ngạo nhất, và cũng có con gái bám theo nhiều nhất, dù hết phân nửa đã trở thành bữa tối của hắn.
_ Tụi tao thấy mày nãy giờ rồi – Jeffron cười khảy – chỉ muốn coi coi mày làm cái gì.
_ Chuyện của tôi, không cần anh phải quan tâm.
Pặc!
Cổ họng nó đã nằm gọn trong tay Jef tự đời nào.
_ Tao nói mày nghe – hắn thong thả nói – làm vampire thì chịu khó đi chung, đi lẻ tẻ như mày thì chỉ ăn được mấy thằng già như thằng này thôi.
Hắn nghía qua cái xác rồi tiếp:
_ Cái kiểu mày tao thiệt chẳng hiểu sao giờ vẫn còn lảng vảng quanh đây. Gặp như đứa khác là tụi Killer thó từ lâu.
_ …. Mặc … mặc kệ tôi! – nó gằn giọng.
Jef thả nó ra, phủi phủi tay rồi đi cùng đám lâu la, không quên thả cho nó 1 câu:
_ Tao thấy mày còn triển vọng đó nhóc, cân nhắc chuyện nhập nhóm tao đi.
_ … triển vọng cái con khỉ … - nó ho khục khặc mấy cái, vừa ho vừa chửi lầm bầm.
Gì chứ Jeffron nổi tiếng cả thành phố này với mấy trò phục kích bắt bớ tài tình đến mức Vampire Killer Guild cũng phải dè chừng. Nhưng hắn cũng nổi danh là kẻ ham hố quyền lực nhất nơi này. Bằng những trận thắng “oanh liệt”, hắn thu phục được hàng đàn đệ tử và từng bước thâu tóm một mảng nho nhỏ của thế giới ngầm – mảng “ma cà rồng”. Chẳng ai biết hằn từ đầu chui ra, và cũng chẳng ai rõ hắn làm thế để làm gì.
Nó cũng là ma cà rồng, nhưng không phải loại ma cà rồng như Jef. Nó chỉ hút máu để sống, để tồn tại, chứ không lấy đó làm thú vui như ai kia.
Nó định thần lại mấy giây và sực nhớ tới cái xác. Đó là xác một người đàn ông luống tuổi có dáng người quắc thước nom rất khỏe mạnh, nhưng sức mạnh người trần không thể so được với sức của một vampire sung mãn đang khát máu. Nó nhận ra ông ta là người chủ tiệm trái cây tồi tàn đối diện với cái chỗ trú nắng của nó. Hình như ông đang đi mua thứ gì đó cho gia đình thì phải, mà lại bất cẩn không đem theo bùa ngải gì ráo.
Nó lục lọi cái túi của ông già và tìm thấy vài hộp sữa, mấy bịch cháo lúa mạch và một con gấu bông nho nhỏ. Nó lấy sữa ra uống gần hết, còn một hộp thì để lại vào giỏ cùng mấy thứ khác. Sữa cũng là máu động vật thôi, chỉ là béo và ít tanh hơn.
…
_ mẹ ơi … khụ khụ …sao ông … vẫn chưa về?
_ Con đừng lo, ông mua đồ ăn về ngay ấy mà.
Nó có thể thấy người mẹ lo lắng biết chừng nào khi thấy cha vẫn chưa về. Thằng bé chắc đang bệnh lắm, cứ ho sù sụ, vừa ho lại vừa nhắc ông ngoại. Nó cắn chặt môi lại, ngăn không cho cái gì đó tuôn ra từ trong lòng. Đành vậy thôi, chứ nó biết làm sao …
Cái giỏ nó để lại trước cửa nhà của người đàn ông, trước khi gõ gõ mấy cái lên cửa và biến đi mất.
Đêm nay gió mát trăng thanh …
|