Chapter V: A decision made.
Im lặng.
Chắc khoảng vài phút.
_ Anh sẽ giúp anh Allen chứ?
_ Rốt cuộc thì cô là cái gì vậy?
Mỹ Xuân nhăn mặt:
_ Anh nói chuyện với em mà nhát gừng cứ như cục sắt vậy? Anh …
Cô bé không nói hết câu nhưng nó nghe ra ý là đang giận dỗi đây. Nó cũng chẳng biết nói cái gì, tự dưng Jenny và Allen biến đâu mất.
_ Em rất cần anh giúp!
_ Làm gì?
_ Giúp anh Allen hoàn thành dự án này.
_ Cô được lợi gì từ việc này?
_ Được chết.
Im lặng. Bầu không khí đặc quánh lại, đen hù.
_ Em … mắc phải một chứng bệnh lạ. Chẳng biết vì sao mà chứng bệnh này làm cho em … không thể chết được. Thời gian, bệnh tật … cho dù cả đao kiếm, độc dược … cả súng ống … cũng không thể làm gì được. – Mỹ Xuân bối rối. – Giống như là một liều thuốc trường sinh không mong đợi …
_ Tại sao cô lại mắc chứng bệnh này?
_ Em cũng không biết. Cả gia đình em đều bị bệnh này. Bệnh phát ra vào một lúc nào đó trong đời, và từ đó … anh biết đấy – cô bé cười gượng - … không chết được.
Thì ra là thế. Cái vị máu kia đã cho nó biết điều gì đó …
Lại im lặng bao trùm.
_ Làm sao tôi có thể giúp được? – nó mở lời.
_ Anh Allen bảo anh có thể giúp được anh ấy! – cô quả quyết – Anh Allen bảo về cơ bản thì căn bệnh của em giống như việc anh trở thành vampire, cho nên nghiên cứu về việc hóa vampire cũng là một hướng đi giúp tìm ra cách chữa căn bệnh của em!
_ Cô tin tưởng Allen quá nhỉ? – nó cười – Một điều “Allen”, hai điều “Allen”, chắc tới điều thứ 100 cũng phải là “Allen” hen?
Cô bé bất giác đỏ mặt quay đi:
_ Em … em quen anh Allen lâu rồi nên em hiểu và tin tưởng anh ấy sẽ giúp được em, thế thôi! – cô quay sang nhìn nó – Còn anh? Anh có giúp anh ấy không?
Ánh mắt van nài của Mỹ Xuân khiến nó áy náy quá. Đành rằng ấn tượng ban đầu về Allen không được tốt lắm, nhưng, nó nghĩ, đâu phải vì thế mà khẳng định anh ta không có tài năng gì đó? Vả lại “người ta” đã xin tới xin lui, chẳng lẽ cứ mặt lạnh làm ngơ. Chưa kể là ban đầu nó từng có ý định tham gia dự án vô điều kiện.
_ Cô bé thật tin rằng Allen sẽ thành công?
_ Còn anh không tin vào điều đó?
Thiệt tình, tự dưng cắc cớ hỏi nó như thế nó trả lời sao?
_ Anh hãy thử tin tưởng một lần xem? Cứ xem như là đang cho bản thân mình một cơ hội?
…
_ Phù … – nó thở dài – Tôi tham gia vậy …
_ YAY!!!!!!!!! – Mỹ Xuân nhảy cẫng lên vui sướng. – cảm ơn anh! Cảm ơn anh nhiều lắm! – cô bé vui mừng chộp lấy mặt nó hôn lấy hôn để (ẹ!).
Chapter V: A decision made.
_ … nhưng với 1 điều kiện.
Mỹ Xuân đang hí hửng nhảy tưng tưng thì khựng lại.
_ Nếu ở đây thì tôi không thể đi kiếm đồ ăn được, cho nên cô làm đồ ăn cho tôi hen?
_ Á! – Cô bé mếu – kì trước anh cắn em còn đau quá trời!
Nó bật cười. Không ngờ đã bấy lâu mà nó vẫn còn óc hài hước. Thật may mắn cho nó …