Ðề tài: It's A Vampire Story
Xem bài viết đơn
  #10  
Old 27-04-2009, 03:59 PM
lanhtamkhach lanhtamkhach is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts


Chapter VIII: Song of the Phoenix origin.





Âm nhạc kết nối tâm hồn?


Nó không biết.


This is the story of maiden Marianne


A famous beauty lived among the sands.


One day, she met sir Reaty.


A mighty warrior with a sacred duty.


A pure heart warmed up the cold blood,


Like the two flows flowed into one.


Nó … chưa từng nghe bài hát nào giống như vậy. Nó sực nhớ ra rằng đã từ lâu rồi nó chưa nghe người ta hát một cách đàng hoàng như thế này. Những bài hát duy nhất nó nghe được là những mảnh chắp vá rè rè từ chiếc máy radio cũ kĩ của nhà ông thợ điện, hoặc từ những cái tivi bể màn hình chỉ còn lại tiếng, những thứ đồ duy nhất người dân nghèo nơi đây có thể bổ sung cho cuộc sống tinh thần vốn đã nghèo hơn cả mấy lần.


He was a knight, he had a fight

To finish it as his goal of life.

But victory was never easy

And sir Reaty had never win.


Chapter VIII: Song of the Phoenix origin.


Tiếng đàn piano … nghe thật lạ, những thanh âm trầm bổng nhịp nhàng hòa vào bản nhạc … chưa hẳn là hoàn hảo … nhưng có thể gọi là hoàn chỉnh. Bây giờ nói Mỹ Xuân dạy cho Allen chơi đàn thì nó tin lấy tin để.


All in the end, the battle settled


Sphinx got its claws on the unlucky knight


Finished a hope for justice and rights


Finished a love of a bleeding soul.


In time of sorrow, crying for her love


Marianne heard a voice from above


“Do you want the power of reviving


From the endless hell, from the far heaven?”


Bài hát này tạo cho nó một cảm giác gì đó rất lạ … cảm giác bơ vơ, khắc khoải mà nó không giải thích được … giọng hát của Mỹ Xuân còn hơi non, nhưng đã thể hiện được cái sự luyến tiếc của con người đối với quá khứ tươi đẹp.


Blinded by her heart, the girl got a curse


To make a deal with the King of God


Blessed with the immortality


But suffered from the eternity.


Thì ra giọng hát hôm trước là Mỹ Xuân … nó nghe rất quen nhưng đã không nhận ra …


The Godly Power engraved in her blood


To bring lives back to the depressing world.


But the poor girl shed tears in sadness


Now her own life could not be completed.


Có nước rơi lên những phím đàn … nước?


Getting older, older and older

Old in the soul, old in the heart

Experience the endless lifestream

Phoenixs appeared like that, since then.


Nó không thể hiểu hết cả bài, nhưng tiếng đàn … giọng hát … tạo cho nó một cảm giác buồn mơ hồ, khó giải thích được … giống như nói về sự chia ly, xa cách.


_ Bài hát này nghe … lạ quá – nó nhíu mày – nó mang ý nghĩa gì vậy?


Không có tiếng trả lời.


_ Mỹ Xuân?


_ Hơ … dạ?


_ Em sao thế?


_ Dạ … không! Anh hỏi gì cơ?


_ Ý nghĩa của bài hát này ấy?


_ À … - Mỹ Xuân trầm ngâm – bài hát này kể về một cô gái phải hi sinh bản thân mình để cứu sống người yêu bị giết trong cuộc đọ sức với Sphinx. Cô ấy chấp nhận biến thành phượng hoàng để đổi lấy sức mạnh hồi sinh của Chúa trời để có thể đem người yêu của mình trở về.


_ Biến thành phượng hoàng? Là sao? – nó hơi khó hiểu.


_ Đây là Bài ca Phụng Nguồn, giống như một câu chuyện dân gian người đời truyền nhau để giải thích về nguồn gốc Phượng hoàng ấy mà. Cô ấy có được sức mạnh, nhưng – cô bé hít một hơi – bù lại, cô phải sống cuộc đời bất tử. Anh biết đấy, loài phượng hoàng khi chết thì sẽ tự hồi sinh, cứ thế, không có điểm dừng. Chúng không thể chết, vì nếu chết đi thì chúng không thể hoàn thành sứ mệnh của mình …


_ …


_ … một sứ mệnh dài bất tận.


Cô bé ngồi lặng thinh một hồi, rồi khẽ đóng nắp đàn lại.


_ Còn em? – nó hỏi – Em cũng đang sống một cuộc đời bất tử đấy thôi?


_ Vì vậy em hiểu được những gì cô ấy phải chịu đựng. Con người luôn mong muốn được sống lâu hơn, dài hơn, nhưng … - cô ngập ngừng – mấy ai hiểu được rằng sống như thế là một cực hình …


_ Vì sao?


_ Giống như cô gái ấy, người yêu của cô cuối cùng cũng vẫn phải chết vì tuổi tác, bệnh tật, còn cô thì phải … sống đời bất tử. Sự hiện hữu của thần chết khiến cuộc sống có ý nghĩa hơn, anh biết chứ? – cô bé lí nhí - Cứ nghĩ đến cảnh phải tiếp tục sống, chứng kiến mọi thứ mình quan tâm thay đổi từng ngày … những người thân yêu lần lượt ra đi … mọi thứ đều thay đổi … chỉ có mình …


Mỹ Xuân bỏ lửng câu nói, nhưng nó cũng phần nào hiểu được tâm trạng của cô. Thật là khó nếu như con người ta phải sống mãi mà không có lúc yên nghỉ, nhất là có khi người ta còn mong rằng mình không hề có mặt trên cõi đời này nữa, giống như những suy nghĩ của nó vài tuần trước đây thôi.


Nó không thể hiểu hết những nổi khổ tâm của Mỹ Xuân, nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ hiểu về cái quyền “được chết” của cô bé, cũng như giải đáp phần nào “chứng sợ sự bất tử” mà nó vẫn còn thắc mắc bữa giờ.


Sự đời thật nhiều điều trớ trêu. Người muốn sống thì không được sống, kẻ muốn chết lại chẳng chết nổi.


Những hàng nước mắt lăn dài nhẹ nhằng trên cặp má bầu bĩnh của cô bé, rơi tí tách xuống đôi bàn tay nhỏ xíu còn hơi run run.


_ Em khóc đấy à?


_ Hở? Không! Em có khóc đâu, chỉ là … bụi vào mắt ấy mà. – Mỹ Xuân quay đi, lộ vẻ bối rối – Anh … em muốn ngồi đây một mình … một lúc thôi …


Chắc cô bé đang buồn lắm, nó nghĩ thế nên nhẹ nhàng đi ra, để cô ngồi lại một mình với cây đàn dương cầm.


Không có tiếng khóc, chỉ có tiếng thở dài.



Tài sản của lanhtamkhach

Chữ ký của lanhtamkhach
Trả Lời Với Trích Dẫn