Mọi người đều biết Tần Tương đang trù bị mở anh hùng đại hội, có nhiều người thầm nghĩ:
"Hắn và Bang chủ thương lượng việc này, chẳng lẽ hắn vì Bang chủ không chịu giúp đỡ mà giết người?"
Vũ Văn Thùy biết được tâm tư mọi người đang nghĩ gì, y nói:
"Lúc đầu Bang chủ cũng nghĩ là có quan hệ đến việc Tần Tương muốn triệu khai anh hùng đại hội, nhưng sau khi gặp Tần Tương mới biết là không phải."
Những trưởng lão và các hương chủ đều gật đầu, trong lòng nghĩ: "Không sai, Tần Tương quyết không vì việc thương lượng anh hùng đại hội mà ra tay hạ độc thủ." Nguyên lai là sau khi nghe phong thanh chuyện Tần Tương muốn triệu khai anh hùng đại hội, Tiêu Cố cùng bốn trưởng lão và tám hương chủ sớm đã họp nhau thương lượng quyết định thái độ của Cái Bang: không ép buộc các đệ tử trong bang, tham gia cũng được, tùy nghi nghe ngóng, toàn bộ thông tri đến các hương đường, nếu như có đệ tử nào đến thỉnh thị thì mang chủ ý này nói cho bọn họ biết. Đệ tử Cái Bang đi xin ăn tứ phương, lại quen không có phép tắc gì, vốn không có mấy người muốn tham gia anh hùng đại hội, cho nên đến hương đường các nơi hỏi về việc này cũng không có mấy ai. Hôm nay hội họp mọi người, tuyệt đại đa số đều không biết trong bang sớm đã có quyết định này.
Có người hỏi:
"Cũng không phải vì việc này, thế thì vì cái gì?"
Vũ Văn Thùy nói:
"Đó là vì Tần Tương không cho đệ tử Cái Bang đặt chân đến Trường An! Tần Tương vừa thấy mặt Bang chủ đã nói: 'Tiêu bang chủ, hoan nghênh ngươi đã tới nhưng ở Trường An này dù là tiểu hóa tử hay đại hóa tử đều là thứ ta rất chán ghét!"
Quần Cái huyên náo sôi sục, thi nhau mắng chửi:
"Lý nào lại như vậy? Từ xưa đến nay, khiếu hóa tử đi xin ăn khắp thập phương, Tần Tương là cái giống gì dám cấm chúng ta đến Trường An?"
"Tần Tương là thống lĩnh của vũ lâm quân thì sao? Vũ lâm quân nghe hắn quản, nhưng hắn không thể trèo lên đầu mà quản chúng ta!"
Từ trong bốn vị trưởng lão, Từ trưởng lão nói:
"À, nguyên lai là hắn đề cập đến chuyện cũ, chuyện này trước kia không phải sớm đã bàn thảo xong rồi sao? Chẳng lẽ đệ tử bổn bang tại kinh thành lại gây ra náo loạn gì? Vi hương chủ đâu?"
Một tên khất cái lưng đeo bao bố màu vàng bước ra nói:
"Vi hương chủ không biết hạ lạc nơi nào. Đệ tử bổn bang ở kinh thành ngẫu nhiên trộm gà cướp chó, chuyện nhỏ này là có thật. Còn những chuyện lớn thì từ hai ba năm nay chưa hề phạm qua ."
Viên khất cái này chính là phó hương chủ hương đường cái bang Trường An, Từ trưởng lão hỏi Vi hương chủ tức là chánh hương chủ. Từ trưởng lão cả kinh hỏi lại:
"Vi hương chủ thất tung sao? Phát giác khi nào? Nội tình ra sao?"
Phó hương chủ kia đáp:
"Sau ngày mười tám tháng trước thì không thấy Vi hương chủ đâu, các huynh đệ hoài nghi y bị vướng vào vòng lao lý."
Mã trưởng lão kia nói:
"Còn hỏi cái gì nữa, nhất định là bị Tần Tương sau khi sát hại Tiêu bang chủ, tiếp theo lại hạ độc thủ với Vi hương chủ."
Nguyên lai là sau khi Tiêu Cố chấp chưởng Cái Bang, bang quy buông lơi, một số nơi khác còn hoàn toàn bãi bỏ. Trường An là kinh đô, sứ giả, thương nhân các nước ở Trường An nhiều không biết bao nhiêu. Mỡ để miệng mèo, những đệ tử Cái bang này tại Trường An trộm gà cướp chó, cướp giết thành ác, thậm chí đả thương người lấy đồ, mỗi ngày đều gây ra tám, mười vụ án tử, quan trên nghe thấy không thể không lý tới. "Na kinh triệu doãn" (chức trưởng quan coi quản hành chính của kinh đô) biết Tần Tương cùng các bang hội giang hồ vẫn có qua lại nên thỉnh cầu Tần Tương xuất đầu yêu cầu Bang chủ Cái Bang quản thúc đệ tử ở Trường An. Lúc đó, "Na kinh triệu doãn" quả thực đã từng đề cập qua vấn đề này: Tốt nhất là trục xuất tất cả đệ tử Cái Bang khỏi Trường An, về phần những ăn mày thông thường ở Trường An, chỉ cần bọn họ không làm chuyện náo loạn thì sẽ không trục xuất. Sau đó Tần Tương và Tiêu Cố thương lượng, Tiêu Cố cam kết có thể ra lệnh cho các hương chủ Cái Bang ở Trường An tăng cường quản thúc nghiêm ngặt đệ tử, nếu có đệ tử Cái Bang phạm pháp sẽ mặc cho quan phủ xử lý, Cái Bang quyết không xen vào. Thế nhưng muốn trục xuất khỏi Trường An thì vạn vạn lần không được. Tần Tương đồng ý với biện pháp này, chuyện cũng đã trở thành quá khứ.
Các vị chức sắc cao trong Cái Bang đều đã nghe qua chuyện này nên đối với lời nói của Vũ Văn Thùy cũng không chút hoài nghi, người người đều chửi Tần Tương, nói y vi phạm hiệp nghị, cậy thế khi dễ Cái Bang.
Quần Cái mắng chửi một hồi, lửa hận phát tiết ít nhiều, mới yên lặng tiếp tục nghe Vũ Văn Thùy báo cáo. Vũ Văn Thùy nói:
"Tần Tương muốn trục xuất đệ tử Cái Bang ra khỏi Trường An, Bang chủ dĩ nhiên không chịu đáp ứng. Uất Trì Bắc mới bước ra nói: 'Ngươi không chịu đáp ứng, vậy ngươi hãy lưu lại Trường An, bất tất phải trở về nữa!' Hai người một lời không hợp, thế là động thủ. Tiêu bang chủ cùng với hắn ước định, nếu như Tiêu bang chủ thua thì trong thời hạn ba tháng, đệ tử Cái Bang toàn bộ sẽ rút khỏi Trường An, còn nếu như Uất Trì Bắc thua thì sẽ không được quản đến chuyện của Cái Bang nữa. Bọn họ hai người ác đấu đến nửa ngày, võ công của Bang chủ tịnh không thua kém hắn nhưng người lại nhiều tuổi hơn, khí lực không bằng, cuối cùng bị Uất Trì Bắc một chưởng đả thương."
Từ trưởng lão hỏi:
Tần Tương kia đâu? Uất Trì Bắc đánh thương Bang chủ mà hắn không ra tay ngăn trở sao?"
Vũ Văn Thùy đáp:
"Tần Tương còn ở bên ngoài khen hay!"
Mã trưởng lão cười lạnh nói:
"Tần Tương mời Bang chủ chúng ta lên kinh, vốn đã không có hảo ý, ai mà không biết hắn với Uất Trì Bắc tình như huynh đệ, theo ta thấy, chuyện lần này chín phần là do bọn hắn dự mưu, Tần Tương động khẩu còn Uất Trì Bắc động thủ, ngươi vẫn còn xem Tần Tương là người tốt hay sao?"
Từ trưởng lão trong lòng vốn có chút hoài nghi nhưng lúc này lòng người đang sôi sục, đều chửi mắng Tần Tương và Uất Trì Bắc nên cũng không dám nhiều lời.
Mã trưởng lão nhảy lên thạch đài lớn tiếng hô:
"Bang chủ bất hạnh bị hại, thù này đương nhiên phải báo. Thế nhưng chúng ta trước tiên phải lập ra tân Bang chủ, sau đó mới thương lượng đại kế. Vũ Văn Thùy, người mang di mệnh của Bang chủ nói ra đi."
Vũ Văn Thùy lúng túng nói:
"Người mang pháp trượng giao lại cho ta, điều này, điều này.... ta thật sự hoảng sợ không yên."
Mã trưởng lão nói:
"Bang chủ lựa chọn ngươi giao phó, ngươi lại chối từ ư?"
Từ trưởng lão đột nhiên hỏi:
"Vũ Văn Thùy, Bang chủ giao pháp trượng cho ngươi có nói rõ ràng là muốn ngươi kế nhiệm chức Bang chủ không?"
Vũ Văn Thùy đáp:
"Người phân phó là như vậy, thế nhưng ta tuổi hãy còn trẻ, kiến thức nông cạn không dám đảm đương."
Mã trưởng lão thần sắc không vui, lạnh lùng nói:
"Từ trưởng lão, ngươi hỏi câu này là có ý gì, pháp trượng của Bang chủ đã giao cho hắn chả lẽ lại là giả sao?"
Từ trưởng lão đáp:
"Việc lập Bang chủ không phải chuyện nhỏ, xin thứ lỗi cho lão hủ còn phải hỏi vài câu nữa. Bang chủ giao pháp trượng cho ngươi, muốn ngươi kế nhiệm, lúc đó ngoài ngươi ra bên cạnh còn có ai không?"
Những lời này hiển nhiên đã thổ lộ lão không tin tưởng lắm vào lời nói của Vũ Văn Thùy.
Vũ Văn Thùy gạt lệ đáp:
"Lúc ấy Bang chủ trọng thương, ta dìu người quay trở lại, hơi thở của người đã yếu ớt, người mang pháp trượng giao cho ta nói vài câu đó rồi đoạn khí."
Từ trưởng lão hỏi:
"Nói như vậy là lúc đó không có người ngoài?"
Vũ Văn Thùy đáp:
"Có, nhưng đó chỉ là người đi đường, những huynh đệ mà Vi hương chủ phái đến vẫn chưa tới."
Mã trưởng lão đột nhiên lớn tiếng quát:
"Từ trưởng lão, ngươi xét hỏi như vậy, không phải là quá thất lễ với tân Bang chủ sao, đối với lão Bang chủ đã qua đời cũng có lỗi. Người không may bị hại, ngươi không nhanh chóng báo thù cho người, ngược lại còn hoài nghi di mệnh của người, ngươi tính làm gì vậy?"
Từ trưởng lão nói:
"Nếu như Bang chủ xác thực có di mệnh này, ta đương nhiên sẽ tuân theo. Thế nhưng di mệnh này trước mắt còn chưa được chứng thực hoàn toàn, chúng ta sao có thể chỉ nghe lời một phía?"
Theo như ý lão, nếu Vũ Văn Thùy không tìm ra người thứ hai làm chứng, lão sẽ tuyệt không chịu thừa nhận.
Vũ Văn Thùy trợ giúp Tiêu Cố lo việc trong bang đã mấy năm, hắn lại là đại đệ tử tâm ái của Tiêu Cố, mặc dù lịch duyệt còn kém nhưng Tiêu Cố truyền ngôi cho hắn cũng là việc hợp tình hợp lý. Người trong bang phần lớn đều không hoài nghi nhưng vị Từ trưởng lão này lại là bậc lão thành luôn được ca tụng là cẩn trọng, trong bang lại có uy vọng. Lão vừa mới xuất đầu, quần cái đối với Vũ Văn Thùy liền nảy sinh nghi hoặc. Cũng may là lão nói thì Mã trưởng lão mới không dám mắng là vô lý làm loạn.
Trong bang, kẻ có tư cách kế nhiệm chức Bang chủ có mấy người, nhất thời nghị luận lại nổi lên. Có người nói pháp trượng của Bang chủ nếu đã giao cho Vũ Văn Thùy thì phải ủng hộ Vũ Văn Thùy, có người lại lấy lý do giông Từ trưởng lão, cho rằng di mệnh nếu không thể được chứng thực, Bang chủ phải do mọi người bầu chọn.
Mã trưởng lão vỗ tay ba cái rồi đứng trước đài nói:
"Khi Bang chủ lâm chung, ta mặc dù không có ở đấy nhưng Bang chủ sinh tiền sớm đã có an bài chọn người kế nhiệm. Trong mắt người đã chọn được ai, bất quá cũng không phải nói rõ ràng ra nữa."
Hình đường chủ Thạnh Viên cũng nói:
"Không sai, ta nhớ Bang chủ đã đề bạt Vũ Văn huynh đệ. Khi người gọi y trợ giúp quản việc trong bang đã từng nói: 'Sự vụ của bang rất phức tạp, chức Bang chủ này cần phải có người tuổi trẻ lực cường, tinh minh mới có thể đảm đương tốt được'. Khi đó người đã có ý thoái lui, chỉ là Vũ Văn huynh đệ chưa được chín chắn cho nên mới muốn y trợ giúp bang vụ để học hỏi kinh nghiệm. Từ những lời này của Bang chủ, có thể thấy rằng người xác thực có ý chọn Vũ Văn huynh đệ kế nhiệm chức Bang chủ không còn nghi ngờ gì."
Từ trưởng lão cũng đứng lên nói:
"Không sai,chuyện này đúng là Bang chủ đã từng nói qua. Thế nhưng Bang chủ cũng từng nói một câu khác nữa. Có một lần người và chúng ta đàm luận về nhân tài trong bổn bang, cho rằng đứng đầu là Thạch sư đệ của người, đáng tiếc người sư đệ này tính khí quật cường, năm đó cùng với người nhất thời lời nói không hợp liền bỏ đi Giang Nam, đoạn tuyệt không thăm hỏi. Khi Bang chủ nói đến chuyện này đã rất hối hận, người từng có lời rằng, nếu như sư đệ của người quay trở lại, người nguyện ý lập tức nhường lại chức vị cho y. Khi Bang chủ nói lời này, Mã trưởng lão, Lưu trưởng lão, Cổ hương chủ, Thạch hương chủ, Hàn hương chủ các vị đều có mặt tại hiện trường."
Nguyên lai sư đệ của Tiêu Cố tên gọi là Thạch Thanh Dương. Đồng môn huynh đệ của Tiêu Cố có bốn người, Tiêu Cố là lớn nhất, Thạch Thanh Dương là nhỏ nhất, so với Tiêu Cồ kém hơn hai mươi tuổi. Thế nhưng trong bốn người y lại là người có võ công cao nhất, xuất đạo chưa lâu đã được xưng là Thần Chưởng Cái Hiệp, đa mưu quyết đoán, không những Tiêu Cố tự than không bằng mà trong bang cũng không có người nào sánh kịp. Chỉ vì khi Bang chủ đời trước qua đời y vẫn chưa trưởng thành, hai vị nhị tam sư đệ của Tiêu Cố thì chết sớm, cho nên mới đến phiên Tiêu Cố lên kế nhiệm. Năm năm trước Thạch Thanh Dương đột nhiên biến mất, có người nói là do y và sư huynh bất hòa cho nên đã đến tận Giang Nam, thế nhưng rốt cuộc nguyên nhân tại sao mà bất hòa thì mọi người đều không rõ.
Mã trưởng lão nhíu mày nói:
"Từ trưởng lão, ngươi không phải đang nói nhảm sao? Thạch Thanh Dương sớm đã không biết đi đâu, chức vị Bang chủ sao có thể để không mãi?"
Từ trưởng lão đáp:
"Không hẳn vậy, Thạch Thanh Dương năm đó mặc dù bất hòa với Bang chủ nhưng hôm nay sư huynh của y bị ngộ hại, y nếu biết được tin tức nhất định sẽ quay về. Huống chi đệ tử Cái Bang chúng ta rải rác khắp thiên hạ, vị tất không nghe được tin tức của y."
Mã trưởng lão phật ý không vui, lão lớn tiếng nói:
"Báo cừu cho Bang chủ, không thể trì hoãn một khắc nào! Nếu không lập tức lập Bang chủ, quần long vô thủ, thù này làm sao có thể báo được?"
Phó hương chủ Trường An là Dương Chấn Hùng cũng nói:
"Lời của Mã trưởng lão rất hữu lý, việc báo cừu thật sự không nên trì hoãn quá lâu. Hơn nữa theo như ta được biết, Vũ Văn huynh đệ cũng đã có kế sách báo cừu."
Lời này vừa nói ra, quần cái tất thảy đều rúng động, có người kêu lên:
"Có diệu sách gì, mau nói ra!"
Vũ Văn Thùy ở trên đài vẫn im lặng không lên tiếng. Mã trưởng lão nói:
"Nơi đây mặc dù tất cả đều là đệ tử Cái Bang, nhưng nhiều người lắm miệng, nếu có kế sách mà nói ra thì khó mà bảo toàn không tiết lộ ra ngoài. Theo ý ta, vẫn là định chức Bang chủ, rồi sau đó do Bang chủ triệu tập các trưởng lão, các hương chủ bố trí chuyện phục cừu là hay hơn cả!"
Quần cái đều chí thiết phục cừu, mặc dù còn có một số người không thuận theo Vũ Văn Thùy nhưng đại địch trước mắt cũng không dám tranh cãi. Tức thì, một lời của Mã trưởng lão đã quyết, định Vũ Văn Thùy lên nhận chức vị bang chủ.
Tứ đại trưởng lão, bát vị hương chủ đều tiến lên tham kiến. Vũ Văn Thùy nói:
"Tiểu điệt tài hèn đức mỏng, tuy có di mệnh của Tiêu bang chủ, vốn cũng không dám tiếp nhận chức vị này. Thế nhưng các vị đã ký thác trách nhiệm đại nghĩa báo cừu, tiểu điệt không làm gì khác hơn được đành cố sức gánh vác công việc khó khăn, tạm thời tiếp nhận chức Bang chủ. Chỉ chờ khi Thạch sư thúc trở về, tiểu điệt sẽ lập tức nhường ngôi vị lại cho người hiền."
Mã trưởng lão nói:
"Bang chủ muôn người trông cậy há có thể tùy tiện nhường lại sao? Đừng nói là Thạch Thanh Dương không biết đi đâu, cho dù hôm nay hắn quay lại cũng chỉ có thể nghe theo sự phân phó của Bang chủ, Bang chủ không cần phải khiêm tốn, cấp tốc thương lượng đại kế phục cừu là chuyện hệ trọng hơn."
Các nhân vật đầu não của Cái Bang, bao gồm các vị trưởng lão, các vị hương chủ và hơn mười đệ tử túi vàng đều tiến lên thạch đài vây quanh ép Vũ Văn Thùy ngồi xuống. Các đệ tử túi màu lam vốn là các khiếu hóa phẩm cấp thấp đều tự tản ra. Mã đà chủ phân đà Phách Huyền (cháu của Mã trưởng lão) lấy thân phận chủ nhân chiêu đãi cơm rượu.
Vũ Văn Thùy nói:
"Tần Tương, Uất Trì Bắc hai người này làm đô úy của triều đình, tay nắm binh quyền, chỉ với lực lượng của Cái Bang thì việc báo cừu đích thực không dễ. Cũng may bổn bang nhận được nhiều sự trợ giúp, các bằng hữu nguyện ý vì bổn bang ra sức cũng có rất nhiều ở.... "
Từ trưởng lão ngẩn người hỏi:
"Bang chủ, ý của người là muốn thỉnh ngoại nhân tương trợ sao?"
Lời nói còn chưa dứt, đã chợt nghe tiếng Mã đà chủ cao giọng thông báo:
"Có khách nhân đến!"
Chỉ thấy có một đoàn người, khoảng sáu bảy người dưới sự dẫn lĩnh của Mã đà chủ nối đuôi nhau đi vào. Người đi đầu tướng mạo cổ quái, miệng nhọn mặt dài, trông hoạt kê như một con khỉ.
Đoàn Khắc Tà lấy làm kinh ngạc, nguyên lai người này không phải ai xa lạ mà chính là nhị sư huynh Tinh Tinh Nhi. Năm đó Tinh Tinh Nhi phản bội sư môn, trở mặt đầu nhập làm môn hạ của Chuyển Luân Pháp Vương. Không Không Nhi vâng lệnh sư mẫu, trong vòng ba năm phải bắt sống Tinh Tinh Nhi quay về. Thế nhưng Không Không Nhi quá trọng tình, đối với chi mệnh của sư mẫu cũng chỉ làm qua loa, hoàn toàn chưa tận tâm, ba năm trôi qua vẫn nói là chưa tìm được nên sư mẫu cũng vô phương. Bất quá mấy năm nay Tinh Tinh Nhi cũng không dám xuất đầu lộ diện. Thật không ngờ đến hôm nay hắn lại dám nghêng ngang đến làm thượng khách của Cái Bang.
Đoàn Khắc Tà thầm nghĩ:
"Chẳng lẽ sư mẫu ta đã qua đời rồi sao? Uy, mà hắn và Cái Bang không có giao tình gì, sao hôm nay đột nhiên lại tới đây."
Chàng sợ Tinh Tinh Nhi nhận ra mình, đôi bên đều ngại ngùng, vì vậy mà lặng lẽ trốn sang một bên, trà trộn trong đám quần cái ăn uống.
Vũ Văn Thùy tự thân ra nghênh tiếp, Tinh Tinh Nhi ha hả cười nói:
"Cung hỉ, cung hỉ, Vũ Văn huynh tuổi trẻ tài cao, Bang chủ Cái Bang thật khiến người muốn đến chúc mừng. Ta đặc biệt mời vài vị bằng hữu cùng đến đây chúc mừng. Vị này là Kỳ Sơn Bộc Dương Hầu, vị này là Vân Mộng Liễu Văn Tương, vị này là U Châu Hề Bạt Đỉnh..."
Hắn nhất nhất giới thiệu một loạt, mỗi tên đều là ma đầu trên giang hồ tiếng xấu truyền xa.
Từ trưởng lão mất hứng nghĩ thầm:
"Nguyên lai là Vũ Văn Thùy chưa tiếp nhận chức Bang chủ đã mời trước Tinh Tinh Nhi đến làm thượng khách. Hừ, hừ, còn mời mọc một đám tà ma thổ phỉ đến đây!"
Đúng là:
Vẫn còn nghi án chưa xem rõ
Đã kéo quần ma tới đảo điên.
Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.