Vũ Văn Thùy bắt chuyện với khách nhân rồi mời hết lên thạch đài cùng ngồi với các trưởng lão và hương chủ Cái Bang. Cùng khai hội với đám người này khiến Từ trưởng lão càng thêm bất mãn nhưng vì thể diện của tân Bang chủ nên lão cũng không tiện nhiều lời.
Vũ Văn Thùy nói:
"Tiêu bang chủ bổn bang bị ngộ hại, Tinh Tinh tiền bối chắc sớm đã biết. Chúng ta đang thương nghị việc báo thù, phải nhờ Tinh Tinh tiền bối chỉ giáo thêm."
Tinh Tinh Nhi dương dương đắc ý nói:
"Vũ Văn Bang chủ đã không coi chúng ta như người ngoài, việc của quý bang, chúng ta đương nhiên phải tận tâm tận sức. Ta sớm cũng đã nghĩ ra một diệu kế, hà, mười lăm tháng sau là ngày Tần Tương triệu khai anh hùng đại hội. Chúng ta kéo đến Trường An, rồi trên đại hội chúng ta lên án Tần Tương ngay tại đại hội, khiến cho đại hội anh hùng của hắn tan vỡ. Thiết nghĩ khi các lộ anh hùng biết được chuyện bang chủ bị ngộ hại, chắc chắn sẽ gây nên công phẫn, khi đó ta sẽ liên lạc với một số người làm nội ứng, đúng lúc sẽ hô lên một tiếng, các thủ lĩnh gây náo loạn, không sợ không có ai theo. Tần Tương, Uất Trì Bắc hai người đó dẫu có ba đầu sáu tay cũng quyết không thể chống lại được các lộ anh hùng."
Hình đường chủ Thạch Viên nói:
"Tần Tương còn có ba nghìn vũ lâm quân."
Tinh Tinh Nhi cười ha hả nói:
"Ba nghìn vũ lâm quân có đáng là bao? Chỉ cần đệ tử của quý bang đây, tính ra không chỉ có ba nghìn thôi."
Vũ Văn Thùy vỗ tay khen:
"Diệu kế, diệu kế, xin mời các vị hương chủ cấp tốc thông tri xuống cho chúng thuộc hạ , đến lúc đó sẽ hỗn tiến kinh thành, chúng ta sẽ mang quần cái đại náo Trường An!"
Có vài vị hương chủ lão thành tương đối thận trọng, mơ hồ cảm thấy có điều không ổn, mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Từ trưởng lão, ý muốn thỉnh lão lên tiếng. Từ trưởng lão không nhịn được liền đứng lên nói:
"Bang chủ, việc báo thù dĩ nhiên phải làm, thế nhưng có nên dấy động đại can qua như vậy không?"
Vũ Văn Thùy lạnh lùng hỏi:
"Từ trưởng lão còn có cao kiến gì nữa?"
Từ trưởng lão đáp:
"Oan có đầu, nợ có chủ. Cừu nhân của Bang chủ là hai người Tần Tương và Uất Trì Bắc. Nếu như theo quy củ giang hồ, chúng ta chỉ cần tìm hai người bọn chúng thanh toán, sẽ không gây nên đại loạn. Nếu như tại anh hùng đại hội mà gây loạn, đệ tử bổn bang cùng với vũ lâm quân chém giết một trận, điều này chính là công nhiên tạo phản. Hơn nữa Tần Tương giao du rộng rãi, kẻ đến tham gia đại hội anh hùng do hắn chủ trì dĩ nhiên sẽ có rất nhiều bằng hữu của hắn, vị tất không có người giúp đỡ hắn hay sao. Chỉ sợ thù còn chưa báo được mà các lộ anh hùng đã tự tàn sát lẫn nhau, thương vong thảm trọng. Chỉ vì chuyện của bổn bang mà làm liên lụy khiến nhiều người bỏ mạng như vậy, chúng ta liệu có thể yên tâm được không? Tóm lại, chuyện lớn như vậy, cần phải tính kế lâu dài mới được."
Mã trưởng lão lạnh lùng nói:
"Được lắm, nếu cứ làm như lời ngươi nói, chiếu theo quy củ giang hồ báo cừu, vậy phải thỉnh người đi tìm Tần Tương và Uất Trì Bắc đơn đả độc đấu. Chỉ có điều đến Tiêu bang chủ còn bị Uất Trì Bắc hạ độc thủ, võ công của Tần Tương so với Uất Trì Bắc còn cao cường hơn, Từ trưởng lão nhà ngươi dẫu bản lãnh có tăng gấp đôi cũng vị tất là đối thủ của bọn chúng."
Từ trưởng lão chòm râu dài rung động, phẫn nộ nói:
"Không sai, ta tự biết không phải đối thủ của bọn chúng nhưng chẳng lẽ Cái bang không còn ai hay sao? Vệ Việt, Hoàng Phủ Tung, hai vị tiền bối đó đến giờ vẫn còn khang kiện, Tiêu bang chủ trên danh nghĩa lại là sư điệt của Vệ lão tiền bối. Việc Tiêu bang chủ bị hại, không biết Vũ Văn bang chủ đã tấn báo với hai vị lão tiền bối chưa?"
Vũ Văn Thùy lạnh lùng hỏi:
"Tấn báo thì sao? Chưa tấn báo thì sao?"
Từ trưởng lão nghiêm sắc mặt nói:
"Nếu như chưa tấn báo, thì phải nhanh chóng tấn báo. Nếu như đã có người tấn báo trước rồi, thì cũng nên chờ hai vị lão tiền bối đến, sau đó mới thương lượng đại kế."
Tinh Tinh Nhi đột nhiên đổi sắc cười lạnh:
"Nói như vậy, chúng ta đến đây trợ chiến là sai rồi! Cái Bang đã có người, thì tự sẽ không cần đến chúng ta nữa! Vũ Văn Bang chủ, ngươi phát thiếp mời cho ta cũng là phát sai rồi! Vậy xin cáo từ!"
Vũ Văn Thùy dựng pháp trượng, đột nhiên nghiêm sắc mặt nói:
"Từ trưởng lão, ta biết ngươi có ý không thích tệ bang chủ ta, ta vốn cũng không dám nhận chức Bang chủ này nhưng vì di mệnh khó từ, muốn chối cũng không được. Ta hôm nay thân làm Bang chủ sẽ phải chấp chưởng bang quy, ngươi nói năng càn rỡ phóng túng như vậy, trong mắt còn có ta không?"
Trong một bang, dĩ nhiên Bang chủ địa vị tối cao, nhưng rốt cuộc Từ trưởng lão cũng là trưởng bối của Vũ Văn Thùy, lại bị hắn công nhiên mắng mỏ trước mặt khách nhân, trong lòng thật sự bi phẫn khó chịu nổi, lão nhẫn nại nói:
"Bang chủ, ta đã nói sai điều gì, xin thứ lỗi cho ta tuổi già hồ đồ tự mình không nhận ra, xin thỉnh Bang chủ giáo huấn."
Vũ Văn Thùy nói:
"Tiêu bang chủ là ân sư của ta, chẳng lẽ ta không nóng vội báo thù cho người sao? Vệ lão tiền bối hành tung vô định, Hoàng Phủ lão tiền bối ẩn cư ở Hoa Sơn, chờ đến khi tấn báo đến nơi, rồi lại chờ bọn họ đến thì thời cơ đã lỡ mất rồi. Ngươi luôn miệng nói cái gì là thương lượng đại kế, ta thấy ngươi là có ý cản trở!"
Từ trưởng lão xanh lét mặt mày, lão kêu lên:
"Vũ Văn bang chủ, những lời này có phải quá nặng nề hay không, ta cùng với sư phụ người tình như thủ túc, ngươi, ngươi, ngươi... "
Vũ Văn Thùy quát:
"Im miệng! Ngươi đắc tội với khách nhân ta mời tới, ngươi còn không mau đến bồi tội"
Từ trưởng lão tức giận đến bộ râu dài run rẩy, lão nói:
"Cái Bang mấy trăm năm qua chưa bao giờ có việc Bang chủ ra lệnh cho trưởng lão hướng ngoại nhân bồi tội! Bang chủ ngươi hãy xử chết ta đi, ta thấy mình vô tội, chết cũng bất khuất! Khách nhân là do ngươi mời đến, ngươi muốn bồi tội thì tự mình đi bồi tội đi!"
Quần cái đưa mắt nhìn nhau, mấy người Lưu trưởng lão, Cổ hương chủ đều đang chờ người lên tiếng khuyên can. Tinh Tinh Nhi đột nhiên cười lạnh nói:
"Ta sao dám để Từ trưởng lão đến bồi tội, Từ trưởng lão là lương đống của Cái Bang, Tinh Tinh Nhi ta đã ngưỡng mộ từ lâu, chúng ta hãy làm quen một chút!"
Giữa hắn và Từ trưởng lão vốn còn cách vài người, hắn nói chưa dứt lời thì vài người đó chỉ cảm thấy một luồng gió nhẹ tạt qua. Tinh Tinh Nhi đã sử ra công phu Di Hình Hoán Vị lướt qua bên người bọn họ, một tay nắm lấy cổ tay Từ trưởng lão.
Từ trưởng lão võ công cũng không phải kém, vừa nghe Tinh Tinh Nhi nói đến hai chữ làm quen liền biết ngay hắn không có ý tốt. Chân trái lão liền phi lên một thế "Khôi tinh thích đấu", tả chưởng xuyên qua thêm một chiêu "Bàn trửu thì thứ khổng". Cước đá nhằm eo, chưởng xuyên đến sườn, đây chính là tuyệt chiêu Cầm Long Phục Hổ của Cái Bang. Nhưng Tinh Tinh Nhi nhanh như thiểm điện, một trảo chụp lấy cổ tay của lão, hắn đã vận dụng công phu "Phân cân thác cốt" làm đứt hai đường gân trên cổ tay Từ trưởng lão, Từ trưởng lão nhất thời toàn thân mềm nhũn, mặc dù vẫn đá trúng Tinh Tinh Nhi nhưng cước này không có chút lực đạo nào.
Từ trưởng lão đau đến mồ hôi tuôn như mưa, lão nhịn đau đớn không chịu kêu lên một tiếng. Tinh Tinh Nhi ha hả cười nói:
"Vũ Văn bang chủ, ngươi muốn xử phạt lão già này thế nào là chuyện của ngươi!"
Có vài hương chủ bất bình tức giận, nhưng thấy công phu của Từ trưởng lão như thế cũng không qua nổi một chiêu đã bị Tinh Tinh Nhi chế phục, cho nên cũng chỉ đành nuốt giận không dám xuất đầu.
Tinh Tinh Nhi buông năm ngón tay ra, Từ trưởng lão lảo đảo lui ra vài bước. Vũ Văn Thùy lạnh lùng nói:
"Ngươi là trưởng lão bổn bang, ta không muốn dụng hình với ngươi, ngươi hãy tự nghĩ xem nên xử thế nào bây giờ."
Từ trưởng lão khí phẫn đầy ngực, lão bỗng rút ra một thanh chủy thủ sáng ngời hướng vào yết hầu mình mà cắt tới.
Chợt nghe “Đương” một tiếng, thanh chủy thủ của Từ trưởng lão rơi xuống đất, một giọng già nua cất lên:
"Từ Huy, có điều gì mà không thể bàn bạc, sao lại phải cắt cổ?"
Chỉ thấy một lão khiếu hóa tóc bạc như cước, lưng mang một hồ lô lớn màu hồng, chân mang giày cỏ, lững thững đi đến. Lão hiện thân đột ngột, đông người như vậy cũng không biết được lão từ đâu chui ra.
Lão khiếu hóa này chẳng phải ai khác mà chính là Phong Cái Vệ Việt, người có bối phận tối cao trong Cái Bang.
Mọi người Cái Bang đều hy vọng lão đến, nhưng cũng không ngờ lão đến sớm như vậy! Từ trưởng lão quỳ sụp xuống kêu lên:
"Sư thúc tác chủ!"
Phong Cái Vệ Việt không để ý tới hết thảy mọi người, lão đi thẳng đến chỗ Tinh Tinh Nhi, trừng mắt nhìn hắn nói:
"Con tiểu hầu nhà ngươi đầu nhập bổn bang khi nào vậy, sư phụ ngươi là ai? Hắn không nói qua cho ngươi biết bang quy hay sao? Ta là tổ sư gia gia của ngươi, quỳ xuống!"
Tinh Tinh Nhi cả giận:
"Ngươi là điên thật hay điên giả (*), ai là đệ tử trong bang nhà ngươi? Ngươi nhìn cho kĩ một chút, ta là ai?"
Mười năm trước, Không Không Nhi đã từng đấu với Vệ Việt một trận, lúc đó Tinh Tinh Nhi cũng có mặt ở hiện trường.
Vệ Việt hừ một tiếng nói:
"Làm sao, ngươi không phải là đệ tử của bổn bang? Tốt lắm, vậy ngươi tại sao dám ra tay đánh trưởng lão bổn bang? Cái Bang có thể để cho người ngoài khi dễ vậy hay sao?"
Chiếu theo quy củ các bang hội trong giang hồ, vãn bối đệ tử có thể nhận mệnh lệnh của Bang chủ mà áp dụng hình phạt đối với trưởng bối, thế nhưng Vệ Việt làm như không biết, cho nên mới hỏi như vậy. Câu hỏi này không những ám chỉ Tinh Tinh Nhi mà hơn nữa còn là trách móc Vũ Văn Thùy.
Mã trưởng lão vội vàng khom người phân trần:
"Vệ sư thúc, Bang chủ tiền nhiệm Tiêu Cố bị hại, Vũ Văn Thùy huynh đệ bây giờ kế nhiệm ngôi vị Bang chủ."
Vũ Văn Thùy đỏ bừng mặt, hai tay nâng pháp trượng lên, hắn nói:
"Sư thúc tổ, vị Tinh Tinh Nhi tiền bối này là khách nhân do đệ tử mời đến."
Vệ Việt nói:
"A, là khách nhân do ngươi mời đến à? Tốt lắm, ta đây mời hắn uống rượu!"
Lão mở nắp hồ lô, uống lấy một ngụm rượu, rồi đột nhiên lão há miệng phun ra. Một vòi rượu nhằm hướng Tinh Tinh Nhi bắn tới. Mặc dù Tinh Tinh Nhi khinh công trác tuyệt lập tức phi thân tránh né nhưng cũng đã bị vài giọt rượu bắn lên mặt làm đau nhức.
Tinh Tinh Nhi giận dữ, liền rút kim tinh đoản kiếm ra muốn động thủ, kẻ cùng theo đến là Bộc Dương Hầu vội vàng ngăn lại nói:
"Cái Bang tự có Bang chủ, đừng để người ta cười chê chúng ta không biết lễ nghi."
Ý trong lời nói của hắn thật sự là nói kháy Vũ Văn Thùy, muốn xem Vũ Văn Thùy xử trí chuyện này ra sao?
Vệ Việt so với Vũ Văn Thùy địa vị cao hơn hai bậc, hơn nữa lại luôn điên điên khùng khùng, không ai dám mạo phạm đến lão, đến cả hoàng đế lão tử lão cũng bất kể. Vũ Văn Thùy mặc dù thân là Bang chủ nhưng đối với vị lão tiền bối này cũng sao dám tỏ lộ uy phong. Mã trưởng lão ở bên cạnh thấp giọng nói:
"Bang chủ, người mau quyết định thật nhanh."
Vũ Văn Thùy lấy hết can đảm, giơ pháp trượng ra, ngăn giữa Vệ Việt và Tinh Tinh Nhi, hắn nói:
"Sư thúc tổ, xin cho đệ tử bẩm báo, ân sư đệ tử Tiêu bang chủ bất hạnh bị hại, cừu nhân là hai người chánh, phó thống lĩnh vũ lâm quân Tần Tương và Uất Trì Bắc. Đệ tử chỉ sợ báo thù không nổi, cho nên mới thỉnh mấy vị võ lâm đồng đạo đến tương trợ. Vị Tinh Tinh Nhi tiền bối này là khách nhân đến trợ sức. Chỉ vì sư thúc tổ hành tung vô định, cho nên chưa kịp bẩm báo rõ ràng, mong người tha tội."
Vệ Việt hừ một tiếng nói:
"Việc này có khả nghi!"
Vũ Văn Thùy biến sắc nói:
"Ân sư bị hại, chính mắt đệ tử trông thấy!"
Vệ Việt hai mắt chớp chớp:
"Được, cứ coi như Tiêu Cố bị Tần Tương hại, chẳng lẽ Cái Bang lại không có sức báo thù? Lại nói nếu như Cái Bang vô lực báo thù, anh hùng hào kiệt trong thiên hạ cũng có thể tương trợ, sao phải thỉnh cái giống chẳng ra hình người này!"
Tinh Tinh Nhi giận dữ:
"Hay lắm, quý Bang chủ ba lần cầu bốn lần thỉnh ta mới đến, lão bất tử nhà ngươi lại nói ra lời cạnh khóe!"
Vũ Văn Thùy nói:
"Sư thúc tổ, xin người hãy vì bảo toàn thể diện cho bổn bang mà đối với khách nhân nên khách khí một chút."
Vệ Việt quát:
"Ngươi giáo huấn cả ta à, ngươi làm Bang chủ giỏi lắm!"
Tiếng quát mang thần uy lẫm lẫm khiến Vũ Văn Thùy trong lòng cả kinh, không khỏi thối lui liền ba bước.
Chú thích:
(*): Chữ Phong (疯) nghĩa là điên, danh hiệu của Vệ Việt là Phong Cái (ăn mày điên).