Dương Mục Lao như chim phải ná, hắn vừa mới cùng Hoàng Phủ Tung ngạnh đấu một chưởng, chân khí cũng đã hao tổn không ít, nay lại thấy Đoàn Khắc Tà tay ôm một người, mà vẫn lao đi nhanh như ngựa thì không khỏi giật mình: "Có đuổi được hắn, cũng vị tất đã là đối thủ của hắn" nên đành bỏ qua.
Đoàn Khắc Tà phóng đi một hơi lên ngọn núi phía đối diện mới để Hoàng Phủ Tung xuống. Chỉ thấy lão hơi thở thoi thóp, sắc mặt đầy khí đen. Đoàn Khắc Tà vô cùng kinh hãi, chàng vội vàng đặt tay lên lưng lão truyền vào một cỗ nội lực.
Hoàng Phủ Tung mở hai mắt hỏi:
"Ngươi là ai?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Vãn bối là Đoàn Khắc Tà."
Hoàng Phủ Tung lại hỏi:
"Đoàn Khuê Chương là gì của ngươi?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Chính là gia phụ."
Hoàng Phủ Tung đột nhiên ha ha cười nói:
"Thực là đời sau hơn đời trước, lão khiếu hóa cuối đời còn nhìn thấy nhi tử của cố nhân thực sự là một việc đại hỉ!"
Thanh âm của lão dần nhỏ lại:
"Hiền điệt, lão khiếu hóa không xong rồi, ngươi đừng hao tổn tinh thần nữa."
Đoàn Khắc Tà lý nào chịu theo, chàng nói:
"Lão tiền bối, người điều hòa nội tức, vãn bối “Thôi huyết quá cung” cho người. Trên người vãn bối còn có linh dược trị thương làm tan máu bầm."
Hoàng Phủ Tung nói:
"Ta trúng một cây hủ cốt đinh, lại bị lão ma đầu đánh hai chưởng, cho dù có tục mệnh tiên đan, đối với ta cũng vô dụng. Ta có một sự tình khẩn yếu cần nhanh chóng nói với ngươi. Hiền điệt, ngươi nguyện ý giúp đỡ lão chứ?"
Đoàn Khắc Tà mặc dù không am hiểu y học, nhưng cũng đã phát hiện tay chân Hoàng Phủ Tung đang dần dần cứng lại, xem ra sở dĩ lão còn có thể nói chuyện được, bất quá là dựa vào sức mạnh tinh thần mà thôi. Biết lão nói thật, chàng chỉ đành nén đau thương nói:
"Lão tiền bối xin cứ phân phó, dù dầu sôi lửa bỏng, tiểu điệt cũng không từ."
Hoàng Phủ Tung nói:
"Ta là sư thúc của Bang chủ Cái Bang Tiêu Cố, ngươi có biết Tiêu Cố không?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Vãn bối vừa mới từ hội trường của quý bang ở Phách Huyền đến đây, đã nghe qua tin tức Tiêu bang chủ gặp bất hạnh."
Hoàng Phủ Tung nói:
"Không, Tiêu Cố vẫn chưa chết. Hắn bị thủ hạ của Sử Triêu Nghĩa bắt đi."
Đoàn Khắc Tà lấy làm kinh ngạc, thầm nghĩ Sử Triêu Nghĩa là Hoàng đế Ngụy Yên, hắn với Tiêu Cố thì có quan hệ gì. Hoàng Phủ Tung nói tiếp:
"Ta cũng không biết Sử Triêu Nghĩa vì sao lại bắt hắn, hôm qua ta mới thám thính được hắn bị gài bẫy. Không kịp nói tường tận rồi. Ngươi chỉ cần giúp ta mang tin tức này đến một nơi, ta sẽ vô cùng cảm kích."
Nói đến đây, thanh âm của lão đã cực kỳ yếu ớt, Đoàn Khắc Tà thủ chưởng dán vào lưng lão, tiếp tục tống chân khí xuyên qua đại huyệt sau bối tâm trợ giúp lão.
Hoàng Phủ Tung nói:
"Sử Triêu Nghĩa binh bại bỏ chạy, muốn đầu nhập tù trưởng Hề tộc Cáp Hợp Hãn, tù phạm trọng yếu tất nhiên cũng phải áp giải đến chỗ Cáp Hợp Hãn cho nên việc cứu Tiêu Cố không thể chậm trễ được. Nếu đã đưa đến chỗ của Cáp Hợp Hãn thì sẽ không dễ dàng cứu hắn được. Cách đây về phía đông năm mươi dặm, có một ngọn núi, trên núi có một diêu động(1). Phía trước diêu động có năm cây tùng lớn, đó là một phân đà của Cái Bang. Ngươi đến diêu động đó, cầu kiến đà chủ phân đà Hoắc Đại Dã, nói cho hắn biết tin tức này, bảo hắn phải nhanh chóng đến Bác Vọng trước Sử Triêu Nghĩa chặn cướp các tù xa. Ta đã hẹn với hai vị bằng hữu đến tương trợ, muộn nhất thì giờ ngọ ngày mai sẽ đến, ngươi kêu Hoắc đà chủ phái người đến tòa lương đình (chòi nghỉ mát) dưới chân núi nghênh đón bọn họ. Bọn họ không biết Hoắc đà chủ, ngươi hãy mang theo một tín vật của ta..."
Lão tháo thiết chỉ hoàn trên ngón giữa trao cho Đoàn Khắc Tà rồi nói:
"Ngươi mang chỉ hoàn này giao cho Hoắc đà chủ, ngày mai sẽ do Hoắc đà chủ phái người mang chỉ hoàn này đi làm tín vật đến tiếp hai vị bằng hữu của ta. Ngươi nghe đã rõ chưa?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Tiền bối an tâm, vãn bối đã nhớ kĩ rồi."
Hoàng Phủ Tung cười buồn nói:
"Mười tám năm trước, ta từng mang một thiết chỉ hoàn trao cho cha ngươi, nhờ y một việc. Mười tám năm sau, thật không ngờ ta lại phải mang một thiết chỉ hoàn khác giao cho ngươi, lại là nhờ ngươi giúp đỡ. Ta và phụ tử ngươi coi như hữu duyên!"
Tiếng cười còn chưa dứt, thì hai chân lão đã duỗi ra, đoạn khí.
Đoàn Khắc Tà vô cùng bi thương, không ngờ vị giang hồ dị cái này, thế ngoại cao nhân vậy mà lại táng thân nơi hoang sơn bất minh bất bạch. Chàng mang thi thể Hoàng Phủ Tung chôn cất qua loa, dựng một tảng đá làm dấu, rồi cấp tốc rời đi.
Năm mươi dặm lộ trình, Đoàn Khắc Tà đi chưa tới một canh giờ đã đến nơi. Ngọn núi này cũng không cao lắm, lúc lên núi Đoàn Khắc Tà đã cẩn thận để ý, không lâu sau quả nhiên phát hiện năm cây tùng lớn nhưng lại không nhìn thấy diêu động nào cả.
Đoàn Khắc Tà thoáng trù trừ, "Chẳng lẽ ta đã tìm sai chỗ sao?" Chàng thử búng lên chỉ hoàn một cái rồi vang giọng gọi:
"Vãn bối Đoàn Khắc Tà phụng mệnh Cái Bang tiền bối Hoàng Phủ Tung xin cầu kiến Hoắc đà chủ!"
Mặt đất ở khoảng giữa mấy tàng cây cổ tùng đột nhiên toác ra, trong nháy mắt hiện ra một cửa động, có người bên trong hỏi:
"Có tín vật làm bằng không?"
Nguyên lai diêu động này được đào dưới mặt đất, phía trên phủ lớp đất mềm che khuất, bên ngoài chỉ lộ ra cỏ lá, người ngoài nếu không phải cố tình dò xét thì làm sao có thể nhìn ra."
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Có thiết chỉ hoàn của Hoàng Phủ lão tiền bối làm bằng."
Người bên trong động nói vọng ra:
"Ném vào đây cho ta kiểm tra."
Đoàn Khắc Tà y lời ném thiết chỉ hoàn vào, qua một hồi lâu, người kia nói:
"Ta chính là Hoắc Đại Dã, xin mời vào!"
Theo lý mà nói, Đoàn Khắc Tà vừa mới khổ công giúp Cái Bang truyền tin tức, Hoắc Đại Dã phải nên tự mình bước ra nghênh tiếp mới đúng, thế nhưng hắn lại trốn bên trong diêu động không hề lộ diện. Đoàn Khắc Tà mặc dù không câu nệ tiểu tiết nhưng cũng có chút không vui. Bất quá chàng nhận trọng thác của Hoàng Phủ Tung nên không muốn so đo tính toán.
Trong diêu động âm u đen tối, Đoàn Khắc Tà từ ngoài sáng đi vào, mắt còn chưa kịp thích nghi, chỉ mơ hồ phát hiện bên trong động có vài bóng người. Đoàn Khắc Tà trong lòng khẽ động: "Tại sao khách nhân tới mà bọn họ cũng không đốt đèn?"
Lúc này chàng đã vào hẳn trong diêu động, đi được vài bước, trong lòng khẽ động, lập tức đứng lại, đột nhiên nghe tiếng ám khí xé gió, cùng lúc một luồng dị hương bay đến.
May mà Đoàn Khắc Tà đã có cảnh giác, ngay trong sát na đó, chàng rút kiếm xuất chiêu "Dạ chiến bát phương". Ám khí hai bên tập kích gồm hai mũi thiết tật lê, hai cây thấu cốt đinh, ba ngọn chủy thủ, toàn bộ đều bị chàng đánh rớt.
Bảo kiếm phát ra ánh quang mang, đồng thời làm hiện lên ba bóng người đã tập kích chàng. Người ở giữa, diện mạo như khỉ, đích thị nhị sư huynh Tinh Tinh Nhi của chàng!
Tinh Tinh Nhi cười lạnh nói:
"Tiểu quỷ, ngươi lừa ta đến khổ, hôm nay ta cũng lừa được ngươi một trận, xem kiếm!"
Tinh Tinh Nhi ra tay nhanh như chớp, trong chớp mắt đã tấn công Đoàn Khắc Tà bảy kiếm. Đoàn Khắc Tà sử dụng tuyệt đỉnh khinh công "Di bộ hoán hình", cũng phải vất vả mới tránh né được, chàng nói:
"Nhị sư huynh, ngươi đối nghịch với Cái Bang chỉ tự chuốc lấy họa mà thôi. Ta mặc dù gạt cho ngươi bỏ đi, kỳ thật cũng là có hảo ý, ngươi ngược lại còn đảo điên trách móc ta!"
Tinh Tinh Nhi mắng:
"Còn cãi nữa, xú tiểu tử ngươi miệng còn hôi sữa mà dám giáo huấn ta à? Trước đây ngươi được sư mẫu yêu quí, ta đã chịu đựng ngươi đủ lắm rồi, hôm nay rơi vào tay ta, ta không cho ngươi nếm mùi đau khổ không được!"
Trong lúc hắn giận dữ mắng chửi, tay vẫn không chậm lại, hết kiếm này đến kiếm khác trỏ vào các huyệt đạo yếu hại trên người Đoàn Khắc Tà.
Đoàn Khắc Tà cũng không khỏi động nộ: "Hắn đã phản bội sư môn, hôm nay lại còn muốn giết chết ta, ta sao có thể tiếp tục vị tình đồng môn được nữa?" Chàng kêu lên:
"Nhị sư huynh vẫn không biết lỗi, xin thứ cho tiểu đệ làm càn!"
Trường kiếm của chàng khoa tròn xuất ra một chiêu "Trường hà lạc nhật", kiếm quang phóng ra tứ phía. "Đương" một tiếng, kim tinh đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi đã bị chàng đánh bật ra, cả hai sử dụng đều là bảo kiếm nên không bị tổn hại gì. Thế nhưng hổ khẩu của Tinh Tinh Nhi cũng ê ẩm.
Khinh công của Đoàn Khắc Tà không kém Tinh Tinh Nhi, nội công lại được Phù Tang đảo chủ Mưu Thương Lãng chỉ điểm nên càng trội hơn. Lúc này Đoàn Khắc Tà không nhường nhịn nữa, chàng triển khai "Thiên long kiếm pháp" gia truyền. "Thiên long kiếm pháp" cương mãnh vô cùng, phối hợp với nội công thâm hậu của chàng, uy lực càng khó có thể chống đỡ. Tinh Tinh Nhi vừa giật mình, vừa kinh hãi, lại vừa đố kỵ ngầm nổi lên sát cơ.
Trong diêu động có ba người, Đoàn Khắc Tà đang bức bách Tinh Tinh Nhi lùi lại thì một cây quải trượng mãnh liệt tấn công tới, người này không phải ai xa lạ mà chính là kẻ soán ngôi Cái Bang bang chủ - Vũ Văn Thùy.
Vũ Văn Thùy quát:
"Ta là Bang chủ Cái Bang, Tinh Tinh tiền bối trợ giúp Cái Bang ta, ngươi mới là kẻ điên đảo trắng đen, thị phi lẫn lộn. Hừ, chuyện của Cái Bang ta, cũng không cho phép ngươi quản!"
Đoàn Khắc Tà nhận ra Vũ Văn Thùy, lúc này mới chợt hiểu ra. Trong lòng chàng nghĩ "nhất định là Vũ Văn Thùy đã dự liệu Hoàng Phủ Tung muốn đến đây điều tra nên trước tiên chiếm cứ phân đà này nhưng tại sao hắn làm như thế, chẳng lẽ là hắn thật sự muốn khi sư diệt tổ đầu phục bọn phản tặc Sử Triêu Nghĩa hay sao?"
Chàng nghĩ đến đây thì không khỏi bừng bừng nổi giận. Vũ Văn Thùy đương nhiên không phải đối thủ của Đoàn Khắc Tà, chỉ với một kiếm Đoàn Khắc Tà đã chặt gãy một đoạn quải trượng của hắn, may còn có Tinh Tinh Nhi cấp tốc tấn công trở lại, đỡ giúp hắn kiếm thứ hai của Đoàn Khắc Tà nên hắn mới không nếm mùi đau khổ.
Đoàn Khắc Tà quát:
"Không sai, ta không thể quản chuyện Cái Bang nhưng Hoàng Phủ Tung lão tiền bối thì có thể quản được! Lão tiền bối bị người hại chết, người nhờ ta đến báo tin sư phụ ngươi bị bắt giam trong quân giặc, ngươi có biết hay không? Nếu ngươi còn có một chút lương tâm, ngươi nên nghĩ cách cứu sư phụ ngươi. Ngươi lại xem người đến báo tin như cừu địch, ngươi có âm mưu gì?"
Đoàn Khắc Tà dùng lời lẽ chính nghĩa nghiêm khắc nói, Vũ Văn Thùy trong lòng cũng tự thấy xấu hổ, hắn ngây người ra, rồi lại ngay lập tức ha hả cười nói:
"Việc này ta đều đã biết, sư phụ ta không cần ngươi bận tâm. Mưu đại sự không câu nệ tiểu tiết, tiểu tử nhà ngươi thì hiểu được cái gì chứ? Tóm lại, ta là Bang chủ Cái Bang, chuyện của Cái Bang ta không cho phép ngươi nhúng tay vào!"
Lời còn chưa dứt, hắn đã đánh tới một quải trượng. Đoàn Khắc Tà nghĩ bụng:
"Tên Vũ Văn Thùy này mặc dù đáng hận, nhưng rốt cục hắn là đệ tử Cái Bang, theo lý nên do Cái Bang trừng trị."
Nghĩ vậy nên chàng không muốn thương tổn tánh mạng hắn, mũi kiếm rung lên, sử ra một chiêu "Ngọc nữ xuyên châm", chuyển sang nhu kình, đâm tới "Khúc trì huyệt" của hắn, ý đồ là bắt giữ hắn, vì Cái Bang mà lưu lại mạng sống cho hắn, để chư vị trưởng lão thẩm vấn.
Nào ngờ Vũ Văn Thùy vô cùng giảo hoạt, hắn đã biết qua lợi hại của Đoàn Khắc Tà, lần này sao còn dám lỗ mãng tấn công. Hắn một quải trỏ đông đánh tây, hư hư thực thực, nhưng cũng chừa lại đường lui. Đoàn Khắc Tà đâm tới một kiếm, hắn thấy không đỡ được chiêu này nên sớm đã tránh qua một bên.
Nói thì chậm, nhưng lúc đó rất nhanh, đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi cũng đã chỉ đến. Lúc này Đoàn Khắc Tà đang chuyển sang dùng nhu kình, không thể đánh bạt được đoản kiếm của hắn. Tinh Tinh Nhi một chiêu đâm tới bảy huyệt đạo nhưng chỉ nghe thấy tiếng "đinh đương" liên tiếp vang lên thành một chuỗi không dứt. Ngay trong khoảnh khắc đó bảo kiếm của đôi bên đã liên tiếp va chạm với nhau bảy lượt nhưng đều không bị thương tổn.
"Hàng long quải pháp" của Vũ Văn Thùy là truyền gia chí bảo của Cái Bang, chỉ vì Đoàn Khắc Tà võ công quá cao cường cho nên hắn so ra mới thấy kém cỏi chứ thực ra hắn cũng thuộc hang cao thủ. Hắn triển khai phương pháp du thân giao đấu, Đoàn Khắc Tà mặc dù vẫn chiếm thượng phong nhưng nhất thời muốn thủ thắng trong vòng ba khắc cũng không thể.
Hai bên càng đấu càng ác liệt. Đoàn Khắc Tà chợt thấy đầu váng mắt hoa, vốn chàng vừa mới vào trong diêu động đã ngửi thấy có một mùi hương nhàn nhạt. Lúc ấy cũng cảm thấy có gì không ổn nhưng lại ngay lập tức phải kịch chiến cộng thêm tự thị nội công thâm hậu nên cũng không để tâm. Nào ngờ, đây lại là mê hương do Tinh Tinh Nhi từ đỉnh núi Hi Mã Lạp Nhĩ hái "A tu la hoa" (tên tiếng Hán là Ma Quỷ Hoa) rồi dùng bí pháp chế thành, so với mê hương của Không Không Nhi thì hiệu lực mạnh hơn nhiều. Sau một lúc lâu, Đoàn Khắc Tà đã dần dần nhiễm độc, kiếm chiêu phát ra mỗi lần đều là lực bất tòng tâm.
Đoàn Khắc Tà thầm than không ổn, chàng liền ngưng hô hấp, thình lình trường kiếm cuốn tròn, dùng như đại đao nhằm đỉnh đầu Tinh Tinh Nhi chém xuống một chiêu "Khóa hải tiết long". Chiêu này là tuyệt chiêu sát thủ trong kiếm pháp gia truyền của chàng, kiêm cả cái uyển chuyển của trường kiếm lẫn cương mãnh của đại đao. Tinh Tinh Nhi thấy lợi hại, không dám tiếp chiêu, hắn cấp tốc tránh ra. Vũ Văn Thùy lùi lại hơi chậm, quải trượng lại bị chàng chém gãy một đoạn, "đương" một tiếng vang lên, quải trượng rời tay từng đoạn bay ra.
Đoàn Khắc Tà liền chuyển thân bỏ đi, chợt nghe thấy một âm thanh chói tai, lạnh lùng nói:
"Còn có ta đây!"
Nguyên lai bên trong diêu động vốn có ba người, ngoài Tinh Tinh Nhi, Vũ Văn Thùy còn có một phiên tăng vận hồng y, lúc này hắn đang ngăn ở cửa động. Từ nãy đến giờ hắn vẫn tụ thủ bàng quan, chưa từng ra tay, chính là vì đợi đến lúc này, khi Đoàn Khắc Tà đã sức cùng lực kiệt mới ra tay để nắm chắc phần thắng.
Hồng y phiên tăng này sử một đôi đồng bạt, Đoàn Khắc Tà bổ tới một kiếm, hắn song bạt cùng hợp lại. Kim thiết giao nhau, nhất thời tiếng vang chấn động khắp sơn cốc. Đoàn Khắc Tà giật mình kinh hãi, nghĩ thầm: "Phiên tăng này rất mạnh, công lực quả nhiên không thua kém ta!" Kỳ thật nội công của phiên tăng này tuy cao, nhưng so với Tinh Tinh Nhi vẫn còn kém một bậc, sở dĩ Đoàn Khắc Tà cảm thấy hắn là cường địch cũng bởi vì công lực của chàng đã giảm sút .
Động khẩu bị hồng y phiên tăng ngăn cản, Đoàn Khắc Tà xông lên ba lần, đều bị song bạt của hắn đẩy lùi lại, chợt chàng nghe thấy sau lưng có tiếng kim loại xé gió, Tinh Tinh Nhi đã tập kích đến!
Đoàn Khắc Tà trở tay chém ngược lại một kiếm, kiếm này chàng đã vận dụng khí lực toàn thân, song kiếm tương giao, tia lửa bắn tung tóe. Ngược lại Tinh Tinh Nhi còn tiến lên hai bước, đoản kiếm đâm thẳng vào trước mặt chàng. Đoàn Khắc Tà dùng thức "Phong ách liễu nhứ" (gió lay bông liễu), khó nhọc lắm mới tránh khỏi. Đến lúc này ngay cả Vũ Văn Thùy cũng có thể nhận thấy chàng đã như nỏ cứng hết đà, không còn sức làm gì được cho nên hắn lại đánh bạo tấn công.
Đoàn Khắc Tà bế hô hấp, rốt cuộc cũng không thể chịu được lâu, lại đành phải hít vào một hơi. Một hơi mới hít vào, nhất thời tựa như uống hơn đấu rượu, đầu óc liền hỗn loạn mê man, chỉ muốn được ngủ. Đoàn Khắc Tà thầm kêu "không ổn", cố gắng phấn chấn tinh thần, ra sức đỡ lấy một kiếm của Tinh Tinh Nhi.
Tinh Tinh Nhi cười lạnh nói:
"Tốt rồi, xem ngươi giáo huấn ta hay là ta giáo huấn ngươi?"
Hắn phóng liên tiếp ba kiếm, kiếm thứ nhất chém bay mũ của Đoàn Khắc Tà, kiếm thứ hai chém đứt đai lưng, kiếm thứ ba đâm thủng vạt áo chàng. Hắn thỏa thuê hí lộng nhưng không làm chàng bị thương. Đoàn Khắc Tà cắn lấy chót lưỡi, ngay trong khi Tinh Tinh Nhi đang cười lớn, đột nhiên chàng chém đến một kiếm đánh bạt đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi, mũi kiếm hoa lên rạch một vết thương trên cánh tay Tinh Tinh Nhi, chàng khều một cước làm cho Vũ Văn Thùy bị lộn nhào. Nguyên lai chàng cắn chót lưỡi làm cho mình đột nhiên cảm thấy đau đớn, thần trí cũng tỉnh táo lại rất nhiều, đồng thời do đau đớn kích thích, khí lực cũng đột ngột tăng, cơ hồ vượt qua công lực vốn có.
Tinh Tinh Nhi thất kinh, đột nhiên chuyển đoản kiếm từ tay phải sang tay trái, sử dụng công phu cương nhu tương hỗ, trong kiếm chứa chưởng, trong chiêu chứa chiêu, trong thức chứa thức tấn công Đoàn Khắc Tà. Loại công phu này là do hắn theo học Chuyển Luân Pháp Vương, không phải công phu bổn môn mà Đoàn Khắc Tà quen thuộc. Đoàn Khắc Tà khí lực do đau đớn kích thích đã biến mất, lại chợt gặp phải những chiêu số cổ quái mà mình không quen biết, trong lúc đầu óc choáng váng nhất thời không biết phải ứng phó ra sao. Chàng chỉ đành tránh né kiếm chiêu của Tinh Tinh Nhi, nhưng lại không tránh thoát một chưởng và một chỉ của hắn, liền bị Tinh Tinh Nhi một chưởng đánh ngã, lại bị hắn điểm trúng ma huyệt.
Tinh Tinh Nhi hừ một tiếng, mắng:
"Xem ngươi còn sính cường nữa không?"
Hắn vung kiếm những muốn chặt gãy xương tỳ bà để phế bỏ võ công của chàng. Vũ Văn Thùy cũng đã đứng dậy, Đoàn Khắc Tà phá hủy đại sự của hắn, hắn đối với chàng càng hận thấu xương. Hắn liền giơ nửa đoạn quải trượng lên, muốn đập nát xương chân Đoàn Khắc Tà.
Chợt nghe "đương đương" hai tiếng, hồng y phiên tăng kia vũ động song bạt chặn đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi và thiết quải của Vũ Văn Thùy, trầm giọng nói:
"Công chúa có nói, không ai được làm hắn tổn thương!"
Đoàn Khắc Tà bị Tinh Tinh Nhi dùng thủ pháp nặng điểm huyệt, không thể tiếp tục vận dụng khí công, lại hít vào một lượng lớn mê hương, đã mơ mơ màng màng, chỉ loáng thoáng nghe được hai chữ "Công chúa". Trong lòng chàng thoáng rúng động, đang thầm tự nghĩ: "Công chúa nào ở đây?" Phiên tăng kia nhấc chàng dậy, chàng há miệng lại hít vào một lượng mê hương nữa, tức thời hôn mê bất tỉnh.
Đúng là:
Đáng tiếc anh hùng sa cạm bãy
Nơi đâu còn kiếm bóng hồng nhan.
Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.
Chú thích:
(1) Diêu động: tức nhà hầm, khu vực cao nguyên Hoàng Thổ ở Tây Bắc người ta hay đào hang trên vách núi đá để ở, gọi là diêu động.