Đoàn Khắc Tà như say như mộng, mơ mơ màng màng, cũng không biết đã trải qua bao lâu mới dần dần tỉnh lại. Chàng mở hai mắt, không khỏi giật mình kinh ngạc. Nguyên lai chàng phát giác ra mình đang nằm trên một chiếc giường nệm mềm mại, hương thơm ngào ngạt. Nhìn bố trí của căn phòng này, dường như là khuê phòng của một thiên kim tiểu thư. Chàng muốn động thân nhảy xuống, nhưng một chút khí lực cũng sử không ra.
"Sao ta lại thành thế này?"
Chàng lấy lại bình tĩnh, dần dần khôi phục trí nhớ. Lúc này mới nhớ tới việc mình bị trúng mê hương của Tinh Tinh Nhi, rồi bị hồng y phiên tăng kia bắt giữ.
Đoàn Khắc Tà đang lúc kinh nghi bất định, chợt chàng nghe thấy có tiếng cười khanh khách trong trẻo như khánh bạc, một thiếu nữ bước đến nói:
"Thế nào, nơi này ở không thoải mái sao? Thực xin lỗi, khiến ngươi kinh sợ như vậy. Bất quá cũng xin ngươi lượng thứ, ta thành tâm thành ý mời ngươi đến, chỉ sợ sẽ không thỉnh được đại giá của ngươi nên chỉ đành dùng đến hạ sách này."
Thiếu nữ này không phải ai khác mà chính là nữ lang hôm đó đối nghịch với Cái Bang bên phía Thạch Thanh Dương, nghe người ta gọi nàng là "Sử cô nương".
Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Ngươi là ai? Ta không quen biết ngươi, ngươi vì sao muốn mời ta đến đây? Nơi này là đâu?"
Thiếu nữ kia đáp:
"Ngươi hiện là khách nhân của ta, ta cũng không ngại nói với ngươi. Ta tên Sử Triêu Anh, Sử Triêu Nghĩa là ca ca ta. Ngươi có biết ta không, danh tự của ca ca ta ngươi đã nghe qua chưa? Lúc này chúng ta cũng chỉ là sống nhờ sống gửi, không cách gì chuẩn bị cho ngươi một khách phòng, đây là phòng ngủ của ta, nhường cho ngươi ở, ngươi có vừa ý không?"
Sử Triêu Nghĩa là con trai của Sử Tư Minh, hắn giết cha tự lập làm hoàng đế Ngụy Yên. Đoàn Khắc Tà sớm đã nghe qua, lúc này mới chợt hiểu ra, "Thảo nào hồng y phiên tăng kia nói đến công chúa gì đó, nguyên lai là chỉ ả!" Đoàn Khắc Tà cười lạnh nói:
"Ta chỉ là một thảo dân, không dám vọng tưởng bắt sang với kim chi ngọc diệp, người bỏ nhiều công sức bắt ta lại đây như vậy là có dụng ý gì?"
Sử Triêu Anh thản nhiên cười nói:
"Trước tiên người đừng nóng. Lai lịch của ngươi ta cũng biết rất rõ. Thành thật mà nói, chúng ta đều là cường đạo cả. Bất quá phụ huynh ta can đảm hơn nhiều, bọn họ dám tạo phản xưng vương. Cường đạo tạo phản, thắng làm vua, bại làm giặc, cái đó cũng đâu có gì ngạc nhiên."
Nàng ta nói rất thẳng thắn, đích xác cũng không có ý gì quá xấu đối với Đoàn Khắc Tà.
Sử Triêu Anh lại nói:
"Về việc tại sao ta lại muốn mời ngươi đến, ta đương nhiên phải từ từ nói với ngươi. Trước hết, đơn giản một câu, ta muốn mời ngươi đến giúp ta một chuyện."
Phụ thân Đoàn Khắc Tà là Đoàn Khuê Chương tử trận trong chiến dịch Tuy Dương, chiến dịch lần đó chính là do đại tướng của Sử Tư Minh là Lệnh Hồ Triều làm đại soái quân giặc đến công thành. Mặc dù Đoàn Khuê Chương không trực tiếp bị chết trong tay Sử Tư Minh, thế nhưng cũng có ít nhiều quan hệ nên Đoàn Khắc Tà vừa mới nghe nữ tử này là nữ nhi của Sử Tư Minh trong lòng liền nảy sinh ác cảm, không cần suy nghĩ mà trả lời luôn:
"Không sai, ta là cường đạo nhưng ta không giống các ngươi, ta trong lòng không mang chí lớn nên không giúp được các ngươi."
Sử Triêu Anh nói:
"Ngươi đừng quá khiêm nhường."
Đoàn Khắc Tà lạnh lùng nói:
"Vả lại, ta cũng không muốn giúp các ngươi. Ngươi thích làm gì ta thì làm!"
Sử Triêu Anh chợt ha hả cười lớn. Đoàn Khắc Tà cả giận nói:
"Ngươi cười cái gì?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Ta cười ngươi một nam tử hán đại trượng phu nhưng lòng dạ lại hẹp hòi!"
Đoàn Khắc Tà thoáng ngẩn người hỏi:
"Ta thế nào mà ngươi nói là lòng dạ hẹp hòi?"
Sử Triêu Anh nói:
"Ta biết tại sao ngươi hận ta, ngươi còn nhớ đến cừu hận trong cuộc chiến Tuy Dương có phải không? Trong chiến dịch lần đó lệnh tôn bỏ mình, cha ta khi đó đang là địch nhân của các ngươi, cũng khó trách trong lòng ngươi ghi nhớ cừu hận. Nhưng hai bên giao chiến, khó tránh khỏi tử thương, huống hồ cha ta và Lệnh Hồ Triều cũng đều đã chết, cừu hận của ngươi cũng nên tiêu tan mới phải. Ngay cả khi cừu hận của ngươi còn chưa hết, ngươi cũng chỉ có thể hận cha ta, khi đó ta là một tiểu cô nương còn chưa hiểu chuyện, chuyện đó với ta có quan hệ gì? Như hôm nay, ngươi trút hết oán hận lên ta, ta có hảo tâm hảo ý mời ngươi đến, cầu ngươi giúp đỡ, ngươi lại dùng lời lẽ lạnh lùng cự tuyệt ta, như vậy có phải bụng dạ quá hẹp hòi không?"
Sử Triêu Anh trong thoáng chốc đã đoán ra tâm ý của chàng, nói năng khéo léo, lại còn rất hữu lý, Đoàn Khắc Tà cũng không khỏi âm thầm bội phục trí thông minh của nàng ta. Mặc dù ác cảm với nàng ta còn chưa tiêu hết nhưng thần sắc cũng đã hòa hoãn rất nhiều, chàng nói:
"Ta và ngươi tuy vô cừu vô oán nhưng cũng không dính dáng đến nhau, đạo bất đồng thì không thể bàn bạc chuyện gì, ta không giúp ngươi được!"
Sử Triêu Anh cười nói:
"Ta còn chưa nói, ngươi làm sao biết không giúp được? Nói không chừng chúng ta lại là đồng đạo đó."
Đoàn Khắc Tà không tránh được, chỉ đành nói:
"Được, vậy ngươi nói đi, là chuyện gì?"
Sử Triêu Anh nói:
"Ta muốn cùng Thiết Ma Lặc, Mưu Thế Kiệt kết đồng minh, chia đôi giang sơn Đường thất, ngươi có nguyện ý giúp ta chuyển đề đạt này không?"
Đoàn Khắc Tà nói:
"Không được!"
Sử Triêu Anh hỏi:
"Vì sao không được?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Không được là không được. Thiết đại ca của ta là hạng người nào, xem chừng ngươi cũng không biết."
Sử Triêu Anh lãnh đạm:
"Có gì mà không biết. Thiết Ma Lặc từng làm thị vệ của Đường Minh Hoàng, sau đó bị gian thần bài xích nên bỏ đi nhưng hắn vẫn trung thành với Đường thất, cùng với An Lộc Sơn và phụ thân ta giao chiến, trong mắt hắn đều xem chúng ta là phản tặc nên ngươi mới tưởng rằng vì vậy hắn quyết sẽ không kết minh với chúng ta phải không?"
Đoàn Khắc Tà nói:
"Ngươi biết vậy là tốt!"
Đoàn Khắc Tà tưởng rằng Sử Triêu Anh sẽ không còn gì để nói, nào ngờ Sử Triêu Anh lại ha hả cười lớn.
Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Ngươi lại cười cái gì nữa?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Ta cười ngươi ngây ngô chậm hiểu, không thức thời."
Đoàn Khắc Tà nói:
"Thế nào là không thức thời? Hãy giải thích xem."
Sử Triêu Anh nói:
"Lấy việc bây giờ mà so với trước đây, An Lộc Sơn là người Hồ, hắn muốn làm hoàng đế Trung Nguyên, hào kiệt Trung Nguyên không chịu phục hắn là lẽ đương nhiên. Ta họ Sử, đích thị là người Hán, họ Lý làm hoàng đế được, thì họ Sử, họ Thiết, họ Mưu cùng với cả họ Đoàn của ngươi vì sao không làm hoàng đế được? Thứ nhất là vậy. Thiết Ma Lặc năm đó làm thị vệ của Đường Minh Hoàng, bây giờ là thủ lĩnh lục lâm, Mưu Thế Kiệt còn là lục lâm minh chủ. Mưu Thế Kiệt hùng tâm tráng chi, ta biết rõ. Thiết Ma Lặc có lẽ không muốn tạo phản nhưng đến bây giờ chỉ sợ cũng không phải do hắn làm chủ nữa. Hắn tạo phản cũng được, mà không tạo phản cũng thế, triều đình đều sẽ không dung tha cho hắn. Kim Kê Lĩnh của hắn đã bị quan quân phá hủy, hắn chạy trốn tứ phương, chỉ sợ cũng không có chỗ dừng chân. Cùng chúng ta kết minh, so ra tốt hay không tốt?"
Sử Triêu Anh ngôn từ lợi hại sắc bén, Đoàn Khắc Tà không khéo ăn nói nên dù trong lòng mơ hồ thấy có chút gì không đúng cũng không sao nói ra thành lời được. Sử Triêu Anh hỏi:
"Ngươi thế nào? Còn chưa rõ ràng sao?"
Đoàn Khắc Tà nghĩ bụng:
"An Lộc Sơn, Sử Tư Minh mặc dù kẻ Hồ người Hán nhưng đều là cá mè một lứa. Tên nào làm hoàng đế đối với trăm họ đều không phải chuyện tốt. Sử Triêu Nghĩa giết cha đoạt ngôi, nhân phẩm càng bỉ ổi không thể dung tha, Sử Triêu Anh này lại là muội tử hắn, xem chừng cũng không phải thứ tốt đẹp gì."
Bất quá trong lòng chàng nghĩ như vậy, nhưng đối với Sử Triêu Anh cũng không tiện nói ra.
Đoàn Khắc Tà tâm ý đã quyết, lập tức hỏi:
"Ngươi muốn ta nói thật ư?"
Sử Triêu Anh bảo:
"Đương nhiên."
Đoàn Khắc Tà nói:
"Cho dù Mưu Thế Kiệt nguyện cùng các ngươi kết minh, ta cũng không muốn đi làm thuyết khách cho các ngươi."
Sử Triêu Anh lại hỏi:
"Tại sao? Ngươi xem thường chúng ta?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Mặc ngươi nghĩ như thế nào, tóm lại, ta không muốn đi làm việc ta không muốn. Ngươi muốn phái người đi thuyết khách, xin thỉnh kẻ cao minh khác."
Sử Triêu Anh từ tốn nói:
"Nếu như có người thích hợp hơn ngươi, chúng ta cũng không cần tốn nhiều tâm sức mời ngươi đến đây. Ngươi không thuận giúp ta, ta cũng không thể miễn cưỡng ngươi. Thế nhưng chúng ta mời ngươi đến, cũng sẽ không cho phép ngươi muốn sao được vậy, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Điều này ngươi đã nghĩ tới chưa? Ngươi suy nghĩ lại đi, đáp ứng hay không đáp ứng ta?"
Đoàn Khắc Tà cười lạnh nói:
"Ngươi muốn ta giả vờ đáp ứng ngươi ư? Ta vốn có thể làm như vậy, lừa ngươi lấy giải dược, sau đó cao chạy xa bay. Nhưng như vậy là nói lời không giữ lời, không phải hành vi của nam tử đại trượng phu, cho nên ta mới không nguyện ý làm như vậy. Ngôn đã tận, muốn chém muốn giết gì tùy ngươi!"
Sử Triêu Anh lại ha hả cười lớn. Đoàn Khắc Tà kỳ lạ hỏi:
"Ngươi còn cười gì nữa?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Lần này không phải cười ngươi. Ta cười ca ca ta đã nhìn lầm người rồi. Nhãn lực của ta mới thực không hề kém chút nào!"
Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Là sao?"
Sử Triêu Anh nói:
"Ca ca ta tưởng rằng uy hiếp và mang lợi dụ dỗ là có thể thu phục được ngươi. Ta thì đã sớm nhìn ra ngươi là người chính trực, cương nghị khí khái! Ngươi muốn nói gì thì sẽ nói, không gạt mình cũng không chịu lừa người, tốt, thực sự có thể xem là đại trượng phu đáng kính!"
Người người đều thích được tâng bốc, Đoàn Khắc Tà bất giác không khỏi thấy tiếc cho nàng, chàng nghĩ thầm: "Nữ nhân anh khí bức người, vốn có thể coi là một nữ trung hào kiệt, đáng tiếc giai nhân như vậy lại cam tâm đi làm giặc."
Tâm niệm còn chưa dứt, chợt chàng nghe thấy một tiếng vang rất nhỏ, Đoàn Khắc Tà mê hương còn chưa được giải, võ công tiêu thất, nhưng tai mắt vẫn cực kỳ minh mẫn. Tiếng vang nhỏ như vậy, nếu đổi là người khác quyết không có cách gì phát giác được. Đoàn Khắc Tà nghĩ, "Là người nào mà có khinh công như vậy, vị Sử cô nương này hiển nhiên thân phận là công chúa, nếu như là thủ hạ của nàng ta, quyết sẽ không có gan đến nghe lén như vậy. Ờ, chẳng lẽ là địch nhân của bọn chúng?"
Thế nhưng chờ một lúc lâu sau vẫn không hề nghe thấy động tĩnh gì.
Sử Triêu Anh dường như cũng phát giác, đột nhiên nói:
"Ta mở cửa sổ cho ngươi được không?"
Nàng bất ngờ đẩy cửa sổ ra nhưng cũng không nhìn thấy gì. Thế nhưng Đoàn Khắc Tà nhắm mắt lắng nghe, chàng đã phát hiện ra ngay trong sát na nàng ta đẩy cửa sổ ra, dạ hành nhân đã phi tẩu mất.
Đoàn Khắc Tà càng thêm giật mình kinh hãi: "Khinh công của người này cao minh như vậy, chẳng lẽ đại sư huynh ta đã đến?"
Chợt nghe thấy Sử Triêu Anh thở dài u uẩn. Nàng quay lại nói:
"Đoàn công tử, ta không muốn miễn cưỡng ngươi, nhưng cũng không thể thả cho ngươi đi, ngươi có hận ta không?"
Đoàn Khắc Tà lãnh đạm:
"Ta là tù binh của ngươi, ngươi muốn làm gì thì làm, ta chẳng có gì để nói!"
Sử Triêu Anh chợt hỏi:
"Đoàn công tử, nếu ta thả ngươi, ngươi đối với ta sẽ thế nào?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Ta cùng ngươi vốn là nước sông không phạm nước giếng, ngươi nếu không tiếp tục làm khó ta, ta cũng sẽ không tìm ngươi tính toán. Ta một khi rời khỏi nơi này, những gì đã qua cũng sẽ bỏ hết không đề cập đến."
Sử Triêu Anh lại hỏi:
"Nói như vậy, ta thả ngươi đi, ngươi cũng chỉ đáp ứng không hận ta?"
Đoàn Khắc Tà nói:
"Ngươi còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ muốn ta phải khuất tất van xin ngươi?"
Sử Triêu Anh liếc mắt nhìn chàng cười nói:
"Không dám, không dám. Ngược lại, ta hướng ngươi cầu tình có được không?"
Đoàn Khắc Tà chỉ nghĩ nàng ta lại đề cập đến vấn đề cũ, chàng lập tức nói:
"Đại trượng phu chết không khuất phục, ta sớm đã nói rồi, bất kể ngươi thả ta cũng được, không thả ta cũng tốt, ta quyết không thể vì người ra sức! Ngôn tận như vậy, mặc ngươi xử trí."
Sử Triêu Anh đôi mi thanh tú nhíu lại, dường như có điều tư lự, qua một hồi lâu nàng đột nhiên lại thở dài bảo rằng:
"Đoàn công tử, ta rất muốn thả ngươi, đáng tiếc là ta cũng không làm chủ được. Ngươi cứ suy nghĩ lại đi, ta đi đây."
Đoàn Khắc Tà trong lòng phập phồng từng cơn sóng suy tư, nhưng cũng không phải vì nghĩ đến ý tứ trong lời nói của Sử Triêu Anh mà là nghĩ đến nhân vật thần bí khinh công trác tuyệt kia. Chàng vốn có điểm hoài nghi đó là đại sư huynh, nhưng nếu nói đó thực sự là đại sư huynh Không Không Nhi thì ai có thể ngăn cản y? Y vì sao còn phải e ngại, cho đến tận hôm nay vẫn chưa gặp lại chàng? Nếu nói người đó là người bên phía Sử Triêu Anh thì lại không có cái đạo lý hạ nhân dám đi nghe lén chuyện của công chúa. Đoàn Khắc Tà nghĩ tới nghĩ lui, thật sự suy nghĩ trăm bề cũng không sao hiểu nổi.
Một nha hoàn bưng một chiếc khay đi vào, trong khay có một tô cháo lớn, vài món thức ăn nhẹ, ả nói:
"Công chúa sợ ngươi đói bụng, mời ngươi trước tiên ăn một chút."
Đoàn Khắc Tà nghĩ bụng:
"Nếu cô ta muốn hại ta, cũng không cần phải hạ độc."
Chàng sớm đã bỏ ngoài việc sinh tử, mặc tình ăn sạch thức ăn mà nha hoàn mang đến.