Nha hoàn kia đi rồi, Đoàn Khắc Tà ngồi một mình trong phòng. Qua một hồi, bên ngoài vẫn im lặng như tờ, không một tiếng động. Đoàn Khắc Tà nghĩ bụng:
"Chờ người đến giải cứu không bằng tự nghĩ cách cứu mình."
Lập tức chàng khoanh chân tĩnh tọa, ngồi yên vận huyền công. Tinh thần chàng đã thấy tốt hơn, chỉ là chân khí còn tản mác chưa ngưng tụ. Qua một canh giờ thì dần dần khôi phục được một chút nhưng cũng chỉ đủ khiến cho tay chân hoạt động, nếu muốn thi triển khinh công đào tẩu thì là việc vạn vạn lần không thể.
Đoàn Khắc Tà đang vận công, chợt nghe thấy bên ngoài có người nói, đó là giọng một nam tử:
"Tiểu tử này có đáp ứng không?"
Tiếng Sử Triêu Anh đáp lời:
"Muội đang khuyên hắn."
Nam tử kia cười lạnh:
"Muội muội, ta thấy muội cũng không cần phải phí nhiều tâm sức nữa. Ta sớm đã liệu trước hắn sẽ không chịu đáp ứng."
Sử Triêu Anh nói:
"Không, chờ thêm hai ngày nữa đi."
Nam tử kia nói:
"Muội và hắn nói những gì ta đều đã biết. Hắn dĩ nhiên đã một lời cự tuyệt, muội còn có biện pháp gì nữa? Ờ, chẳng lẽ muội còn muốn dùng mỹ sắc dẫn dụ hắn sao?"
Sử Triêu Anh cất giọng giận giữ nói:
"Ca ca nói hồ đồ gì thế, ca ca xem muội là loại người nào?"
Đoàn Khắc Tà nghe bọn họ nói chuyện, đã biết người kia chính là Sử Triêu Nghĩa, ca ca của Sử Triêu Anh. Chàng nghĩ thầm: "Nhân phẩm của tên Sử Triêu Nghĩa này thực sự là ti bỉ hạ tiện không chịu nổi, Sử Triêu Anh mặc dù là phận nữ nhi nhưng so với ca ca nàng còn tốt hơn chút ít." Lập tức chàng lại nảy sinh nghi ngờ, "Cứ như Sử Triêu Anh nói, ca ca của nàng dự liệu ta sẽ khuất phục. Nhưng bây giờ nghe Sử Triêu Nghĩa nói thì lại hoàn toàn ngược. Vậy bắt ta lại đây, muốn lợi dụng ta làm thuyết khách, rốt cục đó là chủ ý của ai?"
Tâm niệm còn chưa dứt, đã nghe thấy Sử Triêu Nghĩa cười lên một tràng ha hả nói:
"Nói như vậy, muội muội, không phải muội cũng yêu thích tiểu tử họ Đoàn này chứ?"
Sử Triêu Anh sẵng giọng:
"Muội bất quá chỉ muốn hắn làm trợ thủ cho chúng ta, ca ca nghĩ đi đâu vậy?"
Sử Triêu Nghĩa nói:
"Tiểu tử này võ công rất cao cường, lại là người tâm phúc của Thiết Ma Lặc. Chỉ cần hắn chịu để cho chúng ta sử dụng, muội gả cho hắn cũng không tệ."
Sử Triêu Anh cả giận:
"Ca ca càng nói càng hạ lưu, còn nói như vậy nữa, muội chỉ đành không lý tới ca ca."
Sử Triêu Nghĩa lại cười ha hả nói:
"Được rồi, vậy ta nói nghiêm chỉnh nhé, muội nghe đây, tiểu tử này đã không chịu cho chúng ta sử dụng, muội lại không chịu gả cho hắn, vậy còn lưu hắn lại làm gì? Không sớm chém hắn nhất đao lưỡng đoạn, miễn sanh hậu họa!"
Sử Triêu Anh nói:
"Thế nào, huynh muốn giết hắn?"
Sử Triêu Nghĩa cười lạnh hỏi:
" Muội muốn thả hắn sao? Muội có biết thả hổ thì dễ nhưng bắt hổ thì khó không?"
Sử Triêu Anh nói:
"Đợi thêm hai ngày nữa, chờ muội lại khuyên hắn xem thế nào."
Sử Triêu Nghĩa đáp:
"Không được, tiểu tử này bản lĩnh cao cường, khó bảo đảm sẽ không xảy ra bất trắc. Huống hồ, ha ha, ha ha, hừ!"
Sử Triêu Anh hỏi:
"Huống hồ cái gì? Có phải là huynh không tin muội?"
Sử Triêu Nghĩa đáp:
"Không sai, chính là ta không tin muội! Muội biết rõ hắn không chịu quy thuận chúng ta, vì sao còn không nỡ giết hắn?"
Sử Triêu Anh tức giận đến mức thanh âm run rẩy, nàng nói:
"Ngươi không tin tưởng ta, sao không mang ta ra cùng một lượt giết đi!"
Sử Triêu Nghĩa cười lạnh nói:
"Ngươi không chịu để cho ta giết hắn, được, ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi sao?"
Sử Triêu Anh lạnh lẽo cười:
"Ngươi ngay cả phụ thân cũng dám giết, có lý gì mà không dám giết ta! Nhưng chỉ sợ ngươi muốn giết ta cũng quyết không thể dễ dàng như giết phụ thân!"
Sử Triêu Nghĩa hét lớn:
"Ngươi muốn làm nữ nhi hiếu thuận, báo thù cho lão quỷ có phải không? Xem đao!"
Chỉ nghe thấy một tiếng soạt vang lên, Sử Triêu Nghĩa kêu lớn:
"Người đâu!"
Nguyên lai, Sử Triêu Anh bạt đao so với hắn còn nhanh hơn, võ công của nàng cao hơn ca ca, cho nên đã tiên hạ thủ vi cường, một đao chém thương ca ca mình.
Đoàn Khắc Tà nghe bên ngoài huynh muội bọn họ sống mái với nhau, chàng thầm kêu "không ổn". Đúng lúc này, cửa sổ đột nhiên không gió mà mở, một người nhảy đến cười lạnh nói:
"Đoàn Khắc Tà, ngươi luôn luôn không để nhị sư huynh ta vào trong mắt, vậy đừng có trách ta lòng dạ độc ác!"
Người này đúng là Tinh Tinh Nhi, nói thì chậm, nhưng diễn biến rất nhanh, hắn vén trướng sàng lên, rút kim tinh đoản kiếm ra, một kiếm đâm xuống Đoàn Khắc Tà.
Trong khoảnh khắc đó, Đoàn Khắc Tà chợt ngộ ra, nguyên lai vừa rồi dạ hành nhân nghe trộm bên ngoài chính là Tinh Tinh Nhi. Chắc là những gì hắn nghe trộm được đều nói lại cho Sử Triêu Nghĩa. Cho nên Sử Triêu Nghĩa mới không thèm chờ đợi muốn tới giết chàng. Chỉ là lúc này Đoàn Khắc Tà minh bạch thì cũng đã muộn, đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi đã đâm sát đến trước ngực chàng.
Chợt nghe "canh" một tiếng, hổ khẩu của Tinh Tinh Nhi chợt tê rần, kim tinh đoản kiếm không giữ chặt được liền rơi xuống đất. Nguyên lai, Đoàn Khắc Tà đã khôi phục được một hai phần công lực, chàng tích tụ chân khí toàn thân vận lên đầu ngón tay giữa, bất kỳ thi triển công phu "Đạn chỉ thần công", ngón giữa bắn ra trúng ngay hổ khẩu Tinh Tinh Nhi.
Một chiêu đắc thủ, thật sự là cơ duyên tấu xảo vô cùng. Thứ nhất, bởi Tinh Tinh Nhi quá mức chủ quan, hắn tưởng rằng Đoàn Khắc Tà bị trúng mê hương đã không còn sức kháng cự nên căn bản hắn không đề phòng bị đối phương phản kích. Thứ hai, bởi vì Đoàn Khắc Tà đang chiếm vị trí thuận lợi. Đoàn Khắc Tà đang nằm ở trên giường, tình thế vốn cực kỳ bất lợi, nhưng chàng dĩ dật đãi lao, biến cái bất lợi thành có lợi. Phải biết Tinh Tinh Nhi võ công so với chàng cũng không kém hơn nhiều, chàng chỉ mới khôi phục có một hai phần công lực, nếu như chính thức giao thủ, chàng làm sao đánh bại được hắn. Căn bản không có cách gì tiếp cận hắn, đương nhiên cũng sẽ không bắn trúng hổ khẩu Tinh Tinh Nhi. Thế như Tinh Tinh Nhi vén trướng sàng lên, chỉ còn một tay dùng kiếm đâm tới, điều này đã mang lại cơ hội cho chàng. Chàng đã chuẩn bị nghênh chiến, dĩ dật đãi lao, Tinh Tinh Nhi từ ngoài chỗ sáng tiến vào chỗ tối, thân thể lại đứng ở ngoài rèm không nhìn thấy được động tác của Đoàn Khắc Tà nhưng Đoàn Khắc Tà lại nhìn rõ động tác của hắn, như vậy mới khiến cho Tinh Tinh Nhi đương nhiên chịu thiệt hại.
Tinh Tinh Nhi thất kinh nghĩ thầm: "Chẳng lẽ hắn đã có được giải dược, cố ý dùng kế dụ địch để ám toán ta?"
Hắn võ công cao cường, ứng biến thần tốc, vừa mới chịu thiệt liền theo bản năng lùi về phía sau phòng bị địch nhân công kích. Kỳ thật lúc đó Đoàn Khắc Tà đang rơi vào hiểm cảnh cực kỳ, khí lực của chàng đều đã vận dụng hết vào ngón tay giữa, các bộ phận khác không hề có năng lực chống đỡ. Tinh Tinh Nhi chỉ cần cho chàng thêm một chưởng nữa, bất luận là đánh vào bộ vị nào đều có thể lấy được tánh mạng chàng! Thế nhưng Tinh Tinh Nhi biết rõ sự lợi hại của sư đệ mình, bảo kiếm lại đã rời khỏi tay, hắn làm sao có cái gan đó.
Tinh Tinh Nhi lui ra sau vài bước, cũng không nhìn thấy Đoàn Khắc Tà đứng dậy. Hắn đang nghi hoặc thì chợt nghe tiếng ám khí xé gió phóng đến. Ba mũi "Súy thủ tiễn" của Sử Triêu Anh đã bắn tới, nàng giận dữ quát lên:
"Tinh Tinh Nhi, ngươi thật to gan lớn mật, dám xông vào phòng ta mà hành hung sao?"
Tinh Tinh Nhi là người cơ trí, vừa nghe trong tiếng mắng của Sử Triêu Anh có ẩn giấu ý sợ hãi, trong lòng hắn liền nghĩ: "Nếu như Sử Triêu Anh đã mang giải dược cho hắn, thì ả ta không cần gấp gáp như vậy đến cứu người." Sử Triêu Anh bắn mấy mũi "Súy thủ tiễn" không làm tổn thương được Tinh Tinh Nhi, chỉ nghe ba tiếng "canh canh canh" vang lên, ba mũi "Súy thủ tiễn" đều bị Tinh Tinh Nhi đánh bay.
Tinh Tinh Nhi cười nói:
"Thỉnh công chúa thứ tội, sư đệ ta ở trong phòng của người, ta muốn quản giáo sư đệ, do đó cũng chỉ đành vô lễ."
Sử Triêu Nghĩa bị muội muội chém một đao, hắn ở bên ngoài hô lên như sấm:
"Tinh Tinh Nhi, cho dù ngươi một kiếm giết cả tiện nhân và tên tiểu tử kia, trẫm cũng quyết không trách cứ ngươi."
Quan hệ của Tinh Tinh Nhi đối với huynh muội Sử gia bất quá chỉ là lợi dụng lẫn nhau, hắn đối với hai kẻ ngụy "Hoàng đế" và ngụy "Công chúa" thất thế này căn bản không tôn kính gì. Bởi vậy không cần Sử Triêu Nghĩa hạ lệnh, hắn vừa đánh rớt "Súy thủ tiễn" của Sử Triêu Anh liền lập tức lại hướng đến Đoàn Khắc Tà lao tới.
Sử Triêu Anh mặc dù không bì kịp Tinh Tinh Nhi nhưng võ công cũng không phải xoàng xĩnh. Tinh Tinh Nhi đánh rớt ba mũi "Súy thủ tiễn" của nàng cho dù không phí lực nhưng cũng bị trì hoãn một chút. Đúng trong thời khắc đó, Sử Triêu Anh đã kịp thời chạy đến.
Tinh Tinh Nhi cước bộ vừa mới đến trước giường, chợt thấy tiếng kim loại xé gió phóng đến sau não. Tinh Tinh Nhi phản thủ một chiêu "Loan cung xạ điêu" điểm vào "Khúc trì huyệt" trên khuỷu tay nàng. Sử Triêu Anh cũng không nhường một bước, tả thủ nàng chém thẳng một đao tới.
Đao này thế mạnh lực trầm, đúng là một chiêu đao pháp lưỡng bại câu thương. Tinh Tinh Nhi nếu như không rút tay về, ngay cả dùng thủ pháp trầm trọng điểm trúng huyệt đạo của Sử Triêu Anh thì nhiều nhất bất quá cũng chỉ khiến Sử Triêu Anh tàn phế một tay, thế nhưng một đao của Sử Triêu Anh chém xuống, tất sẽ chém đứt một cánh tay của Tinh Tinh Nhi. Hắn lý nào chịu hy sinh một cánh tay. Thân pháp của hắn cũng đích thực mau lẹ kinh nhân, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, hắn nghiêng người lướt ra, một đao của Sử Triêu Anh liền bổ xuống khoảng không.
Mục đích đao này của Sử Triêu Anh chỉ là muốn hắn tránh ra. Tinh Tinh Nhi vừa mới chớp động thân hình, nàng liền lập tức tiến lên chiếm lấy vị trí vừa rồi của Tinh Tinh Nhi chặn phía trước giường. Đột nhiên chuyển song đao sang một tay, một tay nàng móc ra một gói ném vào trong trướng rồi kêu lên:
"Đây là giải dược, nhanh phục vào! Bây giờ ta cứu ngươi, còn chờ ngươi phải cứu ta!"
Tinh Tinh Nhi thất kinh vội vàng vươn tay cướp giải được, Sử Triêu Anh đã bước lên đón hắn lại, nàng chém tới tấm liên hoàn ba đao. Mỗi đao đều là chiêu số liều mạng không để ý đến thân mình, song đao của nàng nhất hô nhất ứng, đao tay trái chưa thu, đao tay phải đã chém ra, đầu đuôi tiếp nối, liên hoàn cẩn mật, không lộ ra các khoảng trống như dùng đơn đao. Tinh Tinh Nhi thi triển công phu không thủ nhập bạch nhận, nhưng cũng chỉ có thể giữ cho mình không bị thương chứ quyết không thể đồng thời tước đoạt cả song đao của nàng.
Đoàn Khắc Tà phục xong gói giải dược, giống như vừa tỉnh rượu, trước đó vốn có chút mơ mơ màng màng chỉ trong chốc lát hoàn toàn thanh tỉnh. Chỉ là công lực còn chưa thể khôi phục ngay tức thì. Chàng thử áp dụng công phu thổ nạp, lưu chuyển chân khí. Chỉ thấy khí huyết mặc dù đã thông suốt nhưng chân khí còn chưa thể ngưng tụ. Nguyên lai sau khi phục giải dược, nếu vận công đúng cách, cũng cần nửa canh giờ nữa mới có thể hoàn toàn khôi phục công lực.
Sử Triêu Anh biết được điều này, liền vội vàng bảo:
"Ngươi bây giờ không thể xuống giường, bây giờ mà xuống chỉ là bồi thêm một cái mạng. Ngươi hãy vận công đi."
Tinh Tinh Nhi đương nhiên biết hiệu lực của giải dược, hắn gấp gáp muốn trong vòng nửa canh giờ đánh bại Sử Triêu Anh. Chỉ là hắn đánh càng gấp lại càng không được. Song đao của Sử Triêu Anh bao bọc rất nghiêm mật.Tinh Tinh Nhi mấy lần mạo hiểm tiến chiêu, nhiều nhất cũng chỉ có thể đoạt được một thanh đao của nàng nhưng khó tránh khỏi bị đao còn lại chém thương.
Kỳ thật, nếu như Tinh Tinh Nhi không nóng vội, cùng với nàng tiêu hao khí lực, muốn đánh bại nàng thực sự không cần đến nửa canh giờ. Tinh Tinh vừa sơ sểnh, ngược lại suýt bị nàng chém thương, đến mấy lần phải thối lui né tránh nàng. Đợi đến khi Tinh Tinh Tinh nhận ra chiến thuật sai lầm thì đã bị nàng trì hoãn mất một khoảng thời gian.
Thanh kim tinh đoản kiếm trên mặt đất lấp lánh ánh sáng, Tinh Tinh Nhi đột nhiên tỉnh hẳn: "Ta thật là đánh đến u mê, làm sao có thể quên không nhặt bảo kiếm của mình lên?"
Thanh đoản kiếm này ở gần Sử Triêu Anh hơn, Sử Triêu Anh là người cơ trí, vừa thấy ánh mắt của Tinh Tinh Nhi nhìn đến đoản kiếm, nàng liền biết ý đồ của hắn. Thân hình Tinh Tinh Nhi vừa động, Sử Triêu Anh đã tranh trước một bước, nàng quát lớn:
"Xem đao!"
Nàng trở tay chém xuống một đao, Tinh Tinh Nhi hoảng hốt vội vàng rút tay lại. Chỉ nghe "đinh" một tiếng, thanh đoản kiếm đã bị Sử Triêu Anh đá văng ra.
Đoản kiếm vừa vặn lại rơi xuống đất phía trước giường một thước. Tinh Tinh Nhi bay người đến như diều hâu, thò tay muốn nhặt đoản kiếm lên. Lúc này cự ly đoản kiếm với hắn gần hơn, Sử Triêu Anh biết không thể tranh được với hắn.
Viu, viu, viu...
Nàng liền lập tức phóng ra ba mũi "tụ tiễn". Ba mũi "tụ tiễn" này, hai mũi nhằm Tinh Tinh Nhi, một mũi còn lại bắn đến phía đoản kiếm bên cạnh hắn. Tinh Tinh Nhi mặc dù không hoảng sợ, nhưng cũng vẫn phải ra tay bắt lấy. Ba mũi tụ tiễn này phương hướng bất đồng, Tinh Tinh Nhi tiếp được hai mũi hướng đến hắn, còn lại một mũi bay qua bên cạnh hắn thì không bắt được.
Mũi tụ tiễn này bắn trúng thanh đoản kiếm. Vốn là tụ tiễn từ trên phóng xuống rất khó làm di chuyển vật thể, thế nhưng Sử Triêu Anh lại sử dụng kình lực rất xảo diệu. Khi tụ tiễn tiếp xúc với đoản kiếm thì chạm đúng thành bên cạnh. Đoản kiếm bị một cỗ lực đạo kích phải, mặt đất chỗ đoản kiếm rơi xuống lại trơn nhẵn, nhất thời liền trượt về phía trước. Mặc dù trượt đi không quá ba bốn thước nhưng cũng đã chui vào gầm giường, Tinh Tinh Nhi nếu muốn lấy lại đoản kiếm vào tay trừ phi phải lách vào.
Tinh Tinh Nhi giận dữ, không chộp bảo kiếm nữa mà chuyển sang chụp người. Hắn quát lớn một tiếng, rồi trở tay phóng lại hai mũi tụ tiễn, rồi lập tức xé rách trướng rèm, một trảo chụp tới Đoàn Khắc Tà. Đoàn Khắc Tà đang ngồi vận công, sao có thể ra tay chống đỡ được. Sử Triêu Anh tránh xong hai mũi tụ tiễn Tinh Tinh Nhi phóng đến cũng đã chậm một bước, nhìn thấy Tinh Tinh Nhi hướng vào trong trướng sàng chụp xuống một trảo thì sợ đến hồn phi phách tán, nàng muốn đến cứu nhưng cũng không đến kịp, trong lòng chỉ đành kêu khổ.