Chợt nghe một tiếng thét chói tai vang lên, kỳ lạ là đó cũng không phải thanh âm của Đoàn Khắc Tà. Nguyên lai khi Tinh Tinh Nhi chụp xuống, Đoàn Khắc Tà hơi nghiêng thân mình. Tinh Tinh Nhi vừa mới chụp xuống, trảo thủ xé rách đệm giường, thanh bảo kiếm của Đoàn Khắc Tà lại đang giấu bên trong, hơn nữa lại đã bỏ bao ra. Ngón tay của Tinh Tinh Nhi vừa mới tiếp xúc với lưỡi kiếm, liền cảm thấy hàn khí thấm qua da, vội rút tay về. Nhưng mặc dù hắn nhanh trí như vậy cũng vẫn bị lưỡi kiếm cứa rách hai đầu ngón tay.
Sử Triêu Anh còn chưa biết chuyện gì xảy ra, nhưng thấy Tinh Tinh Nhi thét lên chói tai như vậy lại rút tay về, nàng liền biết có biến hóa, lập tức nhảy tới, song đao cùng vung lên chém xuống mép giường. Tinh Tinh Nhi không thể suy tính gì, chỉ đành trơ mắt nhìn Đoàn Khắc Tà đang ngồi tọa công trước mặt hắn, còn hắn trước tiên phải tránh khỏi song đao đang chém xuống nhanh như chớp.
Đoàn Khắc Tà đang vận công tới lúc quan đầu khẩn yếu, nếu như lúc này phân tâm, một hơi khẩu khí sai lệch, không những công sức trước đó mất hết mà còn có thể rơi vào hiểm cảnh tẩu hỏa nhập ma. Sử Triêu Anh cũng là một hành gia, hiểu rất rõ đạo lý đó, nàng liền vội vàng kêu lên:
"Đoàn công tử, ngươi nhắm mắt lại!"
Nàng sợ Đoàn Khắc Tà nhìn thấy nàng đang kịch chiến sẽ kinh tâm, không nhẫn nại được mà nhảy xuống.
May mà song chỉ của Tinh Tinh Nhi đã bị thương, uy lực của cầm nã thủ giảm sút đi ít nhiều. Sử Triêu Anh liều mạng tấn công, khiến cho hắn từng bước từng bước thối lui khỏi trướng sàng.
Đang đúng lúc khẩn trương, chợt thấy hồng y phiên tăng chạy vào trong phòng. Sử Triêu Nghĩa ở bên ngoài kêu lên:
"Đại sư bất tất lưu tình, không cần để ý ta, giết chết tiểu tiện nhân này đi!"
Sử Triêu Anh cũng kêu lên:
"Sư phụ, lão khỉ già này khi dễ đồ nhi, người mau đến giúp con."
Nguyên lai hồng y tăng nhân này pháp danh là Huyễn Không, vốn là chủ trì của Ngạc Khắc Sấm Tự ở Thanh Hải. Sử Tư Minh năm đó trú quân ở Thanh Hải, để lấy lòng lão, từng kêu hai đứa con bái hắn làm sư phụ. Bất quá, lúc ấy Sử Triêu Anh vẫn còn nhỏ, chỉ có thể xem là đệ tử ký danh của hắn mà thôi.
Ngạc Khắc Sấm Tự vốn là sản nghiệp của Tây Tạng Bạch giáo ở Thanh Hải. Sau này nhân vì mấy giáo phái Tây Tạng phân tranh, Bạch giáo không có thời gian chiếu cố đến nữa, mới bị Huyễn Không cưỡng chiếm mất. Huyễn Không chiếm chùa được hơn mười năm, chiến tranh giữa các giáo phái Tây Tạng mới ngừng. Giáo chủ Bạch giáo phái người trở lại Thanh Hải đòi lại Ngạc Khắc Sấm Tự. Thế lực của Huyễn Không không giữ được, chỉ đành bỏ chạy. Lúc đó Sử Tư Minh đã chết, Sử Triêu Nghĩa thỉnh hắn về làm quốc sư. Sử Triêu Nghĩa và Sử Triêu Anh là huynh muội khác mẹ, hắn lớn hơn Sử Triêu Anh năm tuổi, năm đó hắn cũng đã theo học võ công với Huyễn Không được nửa năm. Sử Triêu Anh có một sư phụ khác, bất quá sau khi Huyễn Không đến, nàng cũng ít nhiều được hắn chỉ điểm cho.
Nếu luận về nghĩa sư đồ, thì Huyễn Không với Sử Triêu Nghĩa tự nhiên là thâm trọng hơn, thế nhưng vì Sử Triêu Anh tư chất hơn xa ca ca mình, cho nên Huyễn Không đối với nàng càng lấy làm yêu quí hơn. Lần này hắn vâng mệnh mà đến, trước đó cũng không biết huynh muội bọn họ đối địch, chỉ nghĩ là có thích khách nên vội vàng đến, đến khi biết được chân tướng sự việc thì bất giác tiến thối lương nan.
Hắn suy nghĩ rồi nói:
"Huynh muội một nhà sao lại tranh đấu? Công chúa, người thỉnh tội với ca ca đi!"
Sử Triêu Nghĩa ở bên ngoài ầm ĩ hô lên:
"Tiện nhân này câu dẫn ngoại nhân, phản bội lại ta, sư phụ, người giết chết ả đi. Ta không nhận thứ này làm muội muội."
Sử Triêu Anh cũng nói:
"Sư phụ, người còn chưa nghe thấy, hắn muốn giết con, người bảo con bồi tội thế nào."
Huyễn Không bảo:
"Hoàng thượng tức giận mới nói như vậy, chờ ta khuyên giải."
Sử Triêu Anh nói:
"Sư phụ, hắn ngay cả cha ruột cũng dám giết huống chi là con. Người khuyên hắn cũng có tác dụng gì."
Việc Sử Triêu Nghĩa giết cha Huyễn Không còn chưa được biết, hắn mặc dù là ác nhân, nhưng nghe xong cũng bất giác sởn tóc gáy. Sử Triêu Nghĩa hét lớn:
"Sư phụ người đừng nghe ả nói bậy, mau mau giết chết ả đi!"
Sử Triêu Anh nói:
"Sư phụ, người nghe thấy hắn nói không, hắn chỉ muốn người nhanh nhanh giết người diệt khẩu!"
Huyễn Không thấy Sử Triêu Nghĩa một mực hối thúc lão nhanh giết chết muội muội, đối với lời của Sử Triêu Anh càng tin tưởng hơn vài phần. Lão lập tức nói:
"Ta không thể mắt thấy huynh muội các ngươi cốt nhục tương tàn, ta chỉ đành cả hai bên đều không giúp!"
Tinh Tinh Nhi kêu lên:
"Ta cũng không có ý phương hại đến công chúa nhưng tên tiểu tử này chính là phản đồ, công chúa và hoàng thượng đều vì tên tiểu tử này mà tổn thương hòa khí. Huyễn Không đại sư, ngươi hãy giết chết tiểu tử này đi, như thế là lưỡng toàn kỳ mỹ."
Huyễn Không nghĩ qua, cũng thấy có lý, lão đang muốn xuất thủ đánh Đoàn Khắc Tà thì Sử Triêu Anh kêu lên:
"Sư phụ, người đừng tiến lên, họ Đoàn này là sư đệ của hắn, đại sư huynh Không Không Nhi của y với y giao tình rất tốt, lão khỉ già này là kẻ phản đồ của môn phái y. Người giết họ Đoàn đi, bất quá là giúp cho Tinh Tinh Nhi báo mối tư thù, nhưng Không Không Nhi có thể để yên cho người sao?"
Huyễn Không thất kinh nghĩ bụng: "Bất kể là thật hay giả, tóm lại không chọc đến Không Không Nhi là hơn!" Vì vậy lão không nói một lời, lập tức bỏ chạy.
Sử Triêu Anh mới thở phào một hơi, không ngờ Huyễn Không chân trước vừa mới bước ra, Vũ Văn Thùy chân sau đã lại theo đến.
Sử Triêu Anh quát:
"Vũ Văn Thùy, ngươi muốn làm gì? Ngươi đừng quên quyền bính còn trong tay ta!"
Tinh Tinh Nhi ngoác miệng cười hô hố nói:
"Vũ Văn Thùy, ngươi xem ai nằm trên giường của công chúa kìa. Thịt thiên nga này ngươi không ăn được rồi."
Nguyên lai Vũ Văn Thùy sở dĩ phản bội sư môn, âm mưu soán đoạt ngôi vị Bang chủ, tất cả đều là do Sử Triêu Anh giật dây. Sử Triêu Anh là muốn mượn lực lượng của Cái Bang giúp nàng ta chống lại Đường quân và Vũ Văn Thùy cũng muốn dựa vào lực lượng của nàng để ngồi lên cái ghế Bang chủ Cái Bang. Nhưng ngoài ra còn một nguyên nhân trọng yếu hơn, đó chính là hắn thèm muốn sắc đẹp của Sử Triêu Anh, nếu không vì bị mỹ sắc làm cho u mê, hắn cũng không dám to gan lớn mật như thế.
Tinh Tinh Nhi biết tâm sự của hắn, vừa nói ra đã đánh trúng chỗ yếu hại. Vũ Văn Thùy lửa đố kỵ điên cuồng, sát khí bốc lên, hắn nói:
"Công chúa, ta tuyệt không dám cùng với nàng đối địch, thế nhưng ta đã vì nàng mà thân bại danh liệt, cũng không thể để tiểu tử này chiếm được nàng!"
Sử Triêu Anh giận dữ mắng:
"Ngươi nói bậy bạ gì thế? Cút ra ngoài cho ta!"
Tinh Tinh Nhi lại cười lạnh:
"Vũ Văn Thùy, ngươi còn có một chút nam tử nào không? Ngươi có thể trơ mắt nhìn tiểu tử này an nhiên nằm trên giường của nàng, còn ngươi thì cúp đuôi cút ra ngoài sao?"
Vũ Văn Thùy rống lên một tiếng, hắn cử cây bổng lên rồi chặt đến trước giường, nộ khí trùng trùng, hắn nói:
"Công chúa, xin thứ cho ta không thể tòng mạng, ta không thể không giết tên tiểu tử này!"
Sử Triêu Anh muốn hồi đao chém hắn nhưng lại bị Tinh Tinh Nhi bám lấy đành lực bất tòng tâm. Võ công của nàng vốn kém Tinh Tinh Nhi rất xa, trong lúc gấp gáp, đao pháp rối loạn, bị Tinh Tinh Nhi liên tiếp tấn công mấy chiêu bức bách nàng rời càng xa trướng sàng.
Đoàn Khắc Tà vận khí đang tới lúc khẩn yếu quan đầu, không thể xuất thủ chống đỡ. Chỉ nghe "bốp" một tiếng, Vũ Văn Thùy đã nện xuống một bổng trúng bả vai chàng. Đoàn Khắc Tà thân mình vội chuyển, đưa sống lưng về phía hắn. Vũ Văn Thùy lại dụng lực nện xuống bổng thứ hai, bổng này hắn muốn nện vỡ đầu Đoàn Khắc Tà. Đoàn Khắc Tà bỗng nhiên làm thế "Phượng điểm đầu"(chim phượng gật đầu), sống lưng hướng sau khom lại. Bổng này lại đập trúng sống lưng chàng.
Chỉ nghe một tiếng như đập vào bì, hổ khẩu Vũ Văn Thùy nóng ran. cây bổng tựa hồ giữ không được. Nguyên lai là lúc này đã qua thời khắc một nén hương, Đoàn Khắc Tà tuy chưa đả thông được mười hai huyệt đạo quan trọng, nhưng cũng đã khôi phục sáu bẩy thành công lực, mặc dù không thể xuất thủ được nhưng chân khí cũng miễn cưỡng vận dụng được. Chàng vận một luồng chân khí đến sau lưng, một bổng này của Vũ Văn Thùy làm sao có thể đả thương chàng được?
Sử Triêu Anh nghe tiếng bổng kêu bôm bốp, cũng kinh tâm vỡ mật. Nàng chỉ nghĩ giải dược phải qua nửa canh giờ mới phát sinh hiệu nghiệm, nửa canh giờ tương đương với thời gian hai nén hương, bây giờ chỉ mới qua thời khắc một nén hương, Đoàn Khắc Tà không thể chống cự, tự nhiên là cực kỳ nguy hiểm. Nàng cũng không ngờ đến nội công của Đoàn Khắc Tà lại thâm hậu hơn xa so với ước đoán của nàng.
Tinh Tinh Nhi là một hành gia võ học, nghe tiếng bổng có điểm khác thường đã biết có điểm bất diệu, so với Sử Triêu Anh hắn càng kinh hãi hơn. Hắn vội vàng toàn lực tấn công. Sử Triêu Anh kinh nghiệm lâm địch còn kém hắn xa, lúc này nàng tinh thần hoảng loạn, chống đỡ không nổi, tay trái cầm đao bị hắn phất trúng, nhất thời thanh đao rời tay bay mất.
Sử Triêu Anh, song đao mất đi một, sao có thể ngăn cản được Tinh Tinh Nhi. May mà đại địch trong mắt Tinh Tinh Nhi là Đoàn Khắc Tà, nên hắn cũng không thừa thời gian làm thương tổn Sử Triêu Anh.
Tinh Tinh Nhi thân pháp mau lẹ vô cùng, hắn xoay người lướt một bước đã đến trước giường, đẩy Vũ Văn Thùy ra, phóng một chưởng xuống Đoàn Khắc Tà. Đúng thời khắc đó, Đoàn Khắc Tà đột nhiên bật lên như quả bóng da.
Chỉ nghe một tiếng "bùng" vang lên. Một chưởng của Tinh Tinh Nhi không đánh trúng Đoàn Khắc Tà lại đánh sụp cả chiếc giường lớn. Bảo kiếm của Đoàn Khắc Tà rơi xuống đất, còn kim tinh đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi bị ván giường ép xuống, chuôi kiếm lộ ra bên ngoài.
Nói thì chậm, nhưng diễn biến khi đó rất nhanh, Sử Triêu Anh đã một đao chém đến. Tinh Tinh Nhi nghe tiếng gió mà phán đoán, hắn cũng không quay đầu lại, trở tay búng ra đã bắn đơn đao của Sử Triêu Anh bật ra, tay còn lại thì đã móc lấy kim tinh đoản kiếm cầm lên.
Sử Triêu Anh hăng hái quên mình, nàng hướng Tinh Tinh Nhi liên tiếp chém ra mấy đao. Tinh Tinh Nhi hô:
"Vũ Văn Thùy, nhanh đoạt lấy bảo kiếm!"
Khoái đao của Sử Triêu Anh chém đến đao thứ tư thì Tinh Tinh Nhi cũng đã cầm được kim tinh đoản kiếm trong tay, hắn hồi thân hướng Sử Triêu Anh đâm tới.
Vũ Văn Thùy nghe Tinh Tinh Nhi một lời đề tỉnh. Hắn cũng tức tốc nhặt bảo kiếm của Đoàn Khắc Tà lên, trong lòng mừng rỡ vô cùng: "Cho dù ngươi có thần công hộ thể, cũng chỉ là thân thể huyết nhục, chẳng lẽ lại có thể đao thương bất nhập được ư?"
Hắn đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy thân hình Đoàn Khắc Tà cũng đã rơi xuống đất, chàng vẫn khoanh chân ngồi tư thế không hề thay đổi.
Vũ Văn Thùy vung bảo kiếm lên, đâm tới một kiếm. Kiếm này của hắn có ý muốn xuyên thủng xương tỳ bà của Đoàn Khắc Tà. Đoàn Khắc Tà thân hình khẽ nghiêng. Chỉ nghe thấy "xoẹt" một tiếng, mũi kiếm đã xuyên suốt y phục, thân kiếm sượt qua bả vai chàng. Đoàn Khắc Tà áp dụng bí quyết tá lực chữ "Tá", một kiếm này của Vũ Văn Thùy đã bị chàng rung vai lay động, kình lực bị tá thất mất hơn phân nửa. Hắn thu thế lại không được, cơ hồ nhào lên người Đoàn Khắc Tà.
Vũ Văn Thùy cũng là một hành gia võ học, đến lúc này hắn đương nhiên đã biết Đoàn Khắc Tà có thể vận dụng nội công thượng thừa nên thất kinh sợ chàng phản kích. Hắn một tay giữ kiếm, một tay nâng bổng, kiếm chiêu đã hết, chưa kịp thu hồi để tái phát, liền vội vàng nện xuống một bổng.
Bổng này lại nhằm vào bả vai của Đoàn Khắc Tà, lần này phản lực còn lớn hơn. Chỉ nghe thấy "rắc..rắc" vang lên, cây bổng đã bị gãy thành hai đoạn. Vũ Văn Thùy cũng bị chấn động lùi lại mấy bước. Tay phải hắn giữ chặt bảo kiếm, bảo kiếm vẫn chưa rời tay.
Vũ Văn Thùy hét lớn:
"Xem ngươi có thể tránh được mấy kiếm?"
Hắn dụng lực đâm một kiếm tới hậu tâm Đoàn Khắc Tà, khiến chàng tránh cũng không thể tránh. Nào ngờ mũi kiếm còn chưa kịp đâm tới, Đoàn Khắc Tà đột nhiên quát lên một tiếng:
"Buông tay!"
Song chỉ của chàng khép lại, kẹp chặt lấy bảo kiếm. Tựa như sau lưng chàng mọc ra con mắt, song chỉ kẹp lấy bảo kiếm vô cùng chuẩn xác, ngay cả một chút da thịt cũng không bị lưỡi kiếm làm xây xước. Vũ Văn Thùy phát hoảng, tức thì tứ chi nhuyễn ra. Bảo kiếm bị Đoàn Khắc Tà dùng song chỉ đoạt lại vào tay. Đoàn Khắc Tà chớp nhoáng nhảy lên đứng dậy, chàng quát:
"Các ngươi khi phụ ta cũng đã khi phụ đủ rồi, xem kiếm!"
Vũ Văn Thùy nâng nửa cây bổng lên để đỡ lấy bảo kiếm. Đoàn Khắc Tà một kiếm đã chém đứt cây bổng của hắn, chỉ lưu lại một đoạn ngắn trong tay hắn mà thôi, nếu như hắn không nhanh rút tay về, cơ hồ ngay cả bàn tay hắn cũng bị chém đứt.
Nguyên lai Vũ Văn Thùy vừa mới hung hăng đánh chàng vài bổng nhưng không làm thương tổn được Đoàn Khắc Tà chút nào, ngược lại giúp cho chàng rất lớn. Đoàn Khắc Tà đang vận công đến lúc khẩn yếu quan đầu, phải tá khai lực đạo mấy bổng của hắn, càng gia tăng khí huyết vận hành, mười hai đại huyệt quan trọng cũng đều thông suốt, chưa đến nửa canh giờ công lực đã hoàn toàn khôi phục.
Cây bổng của Vũ Văn Thùy bị Đoàn Khắc Tà một kiếm chém gãy, hắn sợ đến hồn phi phách tán. Lúc này Đoàn Khắc Tà chỉ cần phóng thêm một kiếm là sẽ lấy được tính mạng hắn, chợt nghe một tiếng "choang" vang lên. Thì ra đao bên tay phải của Sử Triêu Anh cũng đã bị Tinh Tinh Nhi đánh bay.
Sử Triêu Anh lúc này với Đoàn Khắc Tà đã hóa địch thành bạn, thấy nàng gặp nạn, Đoàn Khắc Tà há có thể khoanh tay đứng nhìn. Đồng thời chàng nghĩ: "Vũ Văn Thùy là đệ tử của Cái Bang,ta không cần vượt quá phận sự trị tội hắn."
Đoàn Khắc Tà vừa chuyển tâm niệm, liền nhanh như chớp bay đến trước mặt Tinh Tinh Nhi. Đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi bay ra, hắn xuất chiêu "Lưu Tinh Cản Nguyệt", trổ ra ba đóa kiếm hoa, trái đâm vào "Bạch hải huyệt", phải đâm vào "Nhũ đột huyệt", ở giữa đâm tới "Tuyền ki huyệt", một chiêu ba thức, đây là tuyệt chiêu sát thủ của bổn phái, lợi hại vô cùng!
Đoàn Khắc Tà nhìn Tinh Tinh Nhi hung ngoan như vậy, cũng tức thời sinh nộ khí, chàng lớn tiếng nói:
"Tinh Tinh Nhi, ngươi đã rắp tâm muốn lấy mạng ta, đừng trách ta không niệm tình đồng môn, từ nay về sau, tình sư huynh đệ chúng ta một bút sổ ngang!"
Chàng hoành kiếm che chắn, chỉ nghe thấy tiếng đinh đương không ngớt vang lên, bảo kiếm của hai bên đã va chạm với nhau hơn mười lượt.
Kim tinh đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi, chất kiếm không thua kém bảo kiếm gia truyền của Đoàn Khắc Tà nhưng công lực hắn chung quy thua chàng một bậc, trong khoảnh khắc song kiếm va chạm, Đoàn Khắc Tà hoàn toàn không cảm giác thấy gì nhưng Tinh Tinh Nhi đã thấy hổ khẩu nóng ran.
Tinh Tinh Nhi không dám liều mạng, hắn chuyển đấu pháp dùng công phu tiểu xảo du thân quấn lấy giao đấu. Bọn họ là huynh đệ đồng môn, đều biết được nông sâu của đối phương, Đoàn Khắc Tà nghĩ bụng:
"Ta có thể thắng hắn nhưng cũng phải ngoài trăm chiêu. Địch đông ta ít, nếu viện binh cường mạnh của đối phương kéo đến, để thoát thân cũng rất khó." Lập tức chàng ra một chiêu "Thần long nhập hải", trường kiếm cuốn tròn, sử ra đến tám chín thành công lực, kiếm quang chớp ngời bức bách Tinh Tinh Nhi cuống quít lui về sau. Đoàn Khắc Tà nói:
"Xin lỗi, ta phải đi rồi!"
Chàng phóng một phách không chưởng đánh vỡ cửa sổ rồi nhảy ra.
Sử Triêu Anh kêu lên:
"Uy, chẳng lẽ ta còn có thể ở lại đây sao?"
Đoàn Khắc Tà nửa người đã xuyên ra ngoài cửa sổ, nghe thấy Sử Triêu Anh kêu lên như vậy, chàng liền gượng mình kìm lại, mũi chân móc vào bậu cửa sổ, quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy Sử Triêu Anh đang theo đến phía sau, đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi cũng đang đâm tới hậu tâm nàng.
Đoàn Khắc Tà vốn cho rằng Tinh Tinh Nhi không dám giết Sử Triêu Anh, nhưng vừa nhìn thấy thế kiếm của hắn, đúng là không chút lưu tình. Trong khoảnh khắc đó, Đoàn Khắc Tà không khỏi nghĩ: "Không sai, đại trượng phu ân oán phân minh. Nữ nhân này mặc dù vị tất đã là người tốt nhưng nàng ta luôn cứu mạng ta, ta há có thể bỏ mặc không quản sao?" Khinh công và thân pháp của Đoàn Khắc Tà đã đạt tới cảnh giới thu phát tùy tâm, lập tức mũi chân treo trên bậu cửa, tả thủ kéo Sử Triêu Anh lên, hữu thủ cũng đồng thời xuất trường kiếm đâm ra.
Đúng là:
Lao đầu cạm bẫy mua phiền não
Tình nghiệt luyến lưu sự rối ren.
Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.