LONG PHỤNG BẢO THOA DUYÊN
Tác giả: Lương Vũ Sinh
Hồi Thứ mười tám (Phần II)
Dịch: Dịch Phong
Hiệu đính: Triệu Khanh
Nguồn: Văn đàn
Không Không Nhi nói:
"Đệ không làm gì sai trái, như thế là rất tốt. Bất quá, đệ không được dây dưa với vị Sử cô nương này. Ta khuyên đệ nhanh chóng rời khỏi cô ta, tránh càng xa càng tốt."
Đoàn Khắc Tà vừa bực lại vừa buồn cười, trong lòng nghĩ: "Cô ta không phải là độc xà, ta không dây dưa với cô ta cũng được, vì sao lại phải trốn tránh cô ta như vậy."
Bất quá chàng không muốn chọc sư huynh tức giận, liền đáp:
"Sư huynh an tâm, sáng sớm ngày mai đệ và cô ta chia tay. Chuyện của cô ta đệ không quản tới nữa."
Không Không Nhi gật gật đầu, nhưng lại hỏi:
"Đệ chuẩn bị đi đâu?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Trước tiên đệ phải hồi báo với Cái Bang. Sau đó đến Trường An."
Không Không Nhi đột nhiên nghĩ đến một chuyện, y hỏi:
"Đệ không phải nói Tiêu bang chủđã chạy thoát rồi sao?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Không sai, đám lửa đó là do Sử cô nương kêu thuộc hạ đốt. Đám lửa đó cháy rất lớn, huynh ở trên đường không nhìn thấy ánh lửa sao?"
Không Không Nhi đáp:
"Khi ta đến nơi, ngọn lửa vừa mới được dập tắt. Ánh lửa ta có nhìn thấy, đúng vậy, ừ, có một điểm kỳ lạ."
Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Cái gì kỳ lạ?"
Không Không Nhi nói:
"Mấy người Tiêu bang chủ, Mã trưởng lão, Vũ Văn Thùy của Cái Bang ta đều biết, chính là...."
Đang nói dở đột nhiên y dừng lại, Đoàn Khắc Tà vốn muốn hỏi sư huynh vì sao không nói hết. Chàng vừa ngẩng đầu lên thì thấy Sử Triêu Anh đang đi về phía bọn họ.
Sử Triêu Anh lạnh nhạt nói:
"Không Không Nhi, lão đến lúc nào vậy, sao không nói chuyện với ta? Sư huynh đệ các người ở sau lưng ta lén lút nói chuyện gì thế? Ta không thể nghe được à?"
Đoàn Khắc Tà tưởng rằng sư huynh sẽ nổi giận với nàng ta, nào ngờ Không Không Nhi lại hòa hoãn nhã nhặn:
"Sử cô nương, cô đừng nghi ngờ. Ta thấy cô đang ngủ say, không dám kinh động đến cô. Ta và sư đệ nhiều năm không gặp, muốn tâm sự với nhau, hoàn toàn không có chủ tâm nói chuyện sau lưng cô nương."
Sử Triêu Anh lãnh đạm nói:
"Thực vậy ư? Không Không Nhi, chính là ta không tin tưởng lão lắm. Khắc Tà, ngươi nói, sư huynh ngươi có phải nói với ngươi điều gì về ta hay không?"
Đoàn Khắc Tà không muốn nói dối nhưng Sử Triêu Anh lại hỏi chàng như vậy, chàng cũng không muốn trả lời. Trong lòng chàng nghĩ: "Sư huynh ta nói ngươi là yêu nữ không dây vào được, lời này ta có thể nói trước mặt ngươi ư." Lập tức chàng nói:
"Cô đã biết huynh ấy là sư huynh ta, huynh đệ chúng ta đương nhiên có rất nhiều điều muốn nói với nhau. Còn nói chuyện gì thì cô không nên xen vào."
Sử Triêu Anh nói:
"Tốt, sư huynh đệ các người cùng một giuộc với nhau, ta là người ngoài, ta không xen vào. Thế nhưng, Không Không Nhi, có một người muốn xen vào quản chuyện của lão, người đó cũng đã tới. Thật không ngờ chúng ta lại tương hội ở đây, lão đừng nên vội đi."
Không Không Nhi kêu lên:
"Sử cô nương, cô đừng khiến ta bị phiền toái, ta còn có việc, chà..., thật sự là có việc. Xin lỗi, xin lỗi không tiếp chuyện được, ta phải đi rồi!"
Nói rồi liền bỏ đi, ngay cả với Đoàn Khắc Tà y cũng không nói thêm nửa câu, chỉ trong chớp mắt đã không còn thấy tung tích. Sử Triêu Anh ở sau lưng che miệng cười, đắc ý phi thường.
Không Không Nhi nhất lai nhất khứ đều khiến Đoàn Khắc Tà không sao lường trước được. Nhưng y đột nhiên bỏ đi gấp gáp như thế càng khiến Đoàn Khắc Tà kinh ngạc. Nên biết Không Không Nhi là người không sợ trời không sợ đất, trong đời y, ngoại trừ sư phụ sư mẫu ra, chưa từng cúi đầu trước người khác. Năm đó vì chuyện của Tinh Tinh Nhi, y thậm chí cùng với bậc tiền bối ngang vai với sư phụ là Phong Cái Vệ Việt đấu qua một trân. Loại người không sợ trời, không sợ đất như vậy lại bị Sử Triêu Anh dọa cho một câu mà bỏ chạy, không phải là chuyện phi thường không tưởng tượng nổi hay sao?
Đoàn Khắc Tà trong lòng tràn ngập nghi ngờ: "Người mà Sử Triêu Anh nói rốt cuộc là ai? Đương kim thiên hạ, người có thể thắng được sư huynh ta có thể đếm được trên đầu ngón tay, ngoại trừ Đông Hải Phù Tang đảo Mưu Thương Lãng ra, chỉ còn có Chuyển Luân Pháp Vương là có thể thắng được sư huynh ta, ngoài ra mấy người như Phong Cái Vệ Việt, Ma Kính lão nhân, Diệu Tuệ thần ni tối đa cũng chỉ đấu ngang tay. Ngay cả Chuyển Luân Pháp Vương sư huynh ta còn không sợ, chẳng lẽ người mà Sử Triêu Anh nói đến so với Chuyển Luân Pháp Vương còn lợi hại hơn sao?"
Sử Triêu Anh nói:
"Sư huynh ngươi đã chạy xa rồi, ta thấy y tuyệt đối không dám quay trở lại, ngươi còn ngây ngốc nhìn theo làm gì? Ta phá đám cuộc đàm thoại của sư huynh đệ các ngươi, thực sự rất có lỗi. Ha, ta cũng không nghĩ Diệu Thủ Không Không Nhi mới trông thấy ta liền bỏ chạy."
Đoàn Khắc Tà lại không khỏi nghĩ thầm: "Sư huynh ta thành danh đã nhiều năm, mắt để trên đỉnh đầu, lại thêm lai khứ vô tung, hàng cùng bối, ai có thể cùng y kết giao? Vị Sử cô nương này tuổi còn trẻ, lại là nữ nhi của Sử Tư Minh, là kẻ mà sư huynh ta khinh bỉ, cô ta làm sao biết được sư huynh?"
Lập tức chàng không nhịn được gạn hỏi:
"Sử cô nương, cô biết sư huynh ta từ bao giờ, sao ta chưa từng nghe huynh ấy đề cập qua?"
Sử Triêu Anh đáp:
"À, chưa bao giờ nói qua à? Vừa rồi không phải y ở sau lưng nói chuyện về ta hay sao?"
Đoàn Khắc Tà trong lòng rúng động. Chàng nhớ tới thần sắc của sư huynh mới rồi trong lúc nói chuyện, lại nhiều lần nhắc nhở mình không thể dây dưa với Sử Triêu Anh, xem ra sư huynh đích thực sớm đã quen biết Sử Triêu Anh, chỉ là không biết tại sao lại sợ cô ta như vậy?
Sử Triêu Anh lại nói:
"Ta không quan tâm ngươi và sư huynh ngươi nói gì. Ngươi cũng không cần quản ta sao lại quen biết sư huynh ngươi. Tóm lại, ngươi sợ sư huynh ngươi, ta thì không động đến y."
Đoàn Khắc Tà một niềm kính ái sư huynh, nghe thấy lời này, trong lòng chàng rất không thoải mái, chàng lãnh đạm nói:
"Tốt lắm, chúng ta vốn là nước sông không phạm nước giếng, không quản chuyện của nhau. Ta chỉ hỏi cô một chuyện, bây giờ cô đã hoàn toàn bình phục chưa?"
Sử Triêu Anh giương mày nói:
"Không tệ, đa tạ ngươi đã chữa trị cho ta, ta đã hoàn toàn khỏe rồi."
Lúc này ánh trăng đã chìm về Tây, cũng là lúc hừng đông đã hiện, Đoàn Khắc Tà nói:
"Tốt, vậy chúng ta chia tay ở đây."
Chàng cất bước. Sử Triêu Anh đột nhiên hỏi:
"Uy, ngươi đi đâu vậy? Có phải muốn tới Cái Bang báo tin không?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Không phải đã nói qua, chúng ta không quản đến chuyện của đối phương hay sao? Ta đi đường ta, cô để ý làm gì?"
Chàng cũng không quay đầu lại, lại bước đi thêm vài bước. Sử Triêu Anh ở phía sau cười nói:
"Ta chẳng thèm quản chuyện của ngươi. Ta chỉ lo lắng, nếu như người của Cái Bang hỏi ngươi về Tiêu Cố, ngươi hồi đáp ra sao?"
Đoàn Khắc Tà nghe nàng nói xong thấy nghi hoặc, bỗng dưng chàng nhớ đến một chuyện, khi chàng nói với sư huynh rằng Cái Bang Tiêu bang chủ đã thoát hiểm thì ánh mắt của sư huynh rất kỳ dị, liền nói "Kỳ lạ", đúng lúc đó thì Sử Triêu Anh đi đến, cắt ngang lời nói của sư huynh.
Bây giờ Sử Triêu Anh lại đề cập đến chuyện Tiêu Cố. Đoàn Khắc Tà nghe trong lời nàng có ẩn ý, chàng không khỏi ngừng cước bộ quay đầu lại hỏi:
"Sử cô nương, cô nói vậy là có ý gì? Cô không phải nói là Tiêu bang chủ đã thoát hiểm rồi sao?"
Sử Triêu Anh điềm đạm nói:
"Có thể nói là vậy, cũng có thể nói không phải vậy."
Đoàn Khắc Tà tỏ vẻ giận hỏi:
"Phải là phải, không phải là không phải, sao lại nước đôi như vậy? Rốt cục là cô muốn giở trò thần bí gì?"
Sử Triêu Anh nói:
"Nguyên lai nơi giam Tiêu Cố đã bị ta cho người thiêu cháy. Ca ca ta căn bản không biết y ở nơi nào, quyết không thể tiếp tục làm hại y."
Đoàn Khắc tà nói:
"Như vậy không phải là đã thoát hiểm hay sao?"
Sử Triêu Anh cười đáp:
"Không sai, xác thực ngươi không cần dụng tâm lo lắng cho nguy hiểm của y. Bất quá, y vẫn còn nằm trong tay ta! 'Hiểm' tuy không có nhưng 'thoát' tất đã được. Cho nên ngươi hỏi ta có phải y đã thoát hiểm chưa, ta cũng chỉ có thể trả lời nước đôi, có thể nói là phải, cũng có thể nói là không phải."
Đoàn Khắc Tà giận dữ nói:
"Ngươi không phải nói với ta là đã thả y ra rồi sao? Đây là ngươi chủ tâm gạt ta?"
Sử Triêu Anh lãnh đạm nói:
"Ngươi nhớ lại cho rõ, khi nào ta nói là đã thả y? Ta chỉ bất quá nói với ngươi việc ta kêu nha hoàn phóng hỏa. Nói ta thả người, là do ngươi tự mình phỏng đoán mà thôi."
Đoàn Khắc Tà cẩn thận nhớ lại, quả nhiên nàng ta không nói thẳng là đã thả Tiêu Cố chạy thoát. Đoàn Khắc Tà giật mình hỏi:
"Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Nhưng ta nhớ ngươi đã nói là không thiêu chết Tiêu Cố!"
Sử Triêu Anh nói:
"Đương nhiên không thiêu chết. Vì sao ta phải thiêu chết hắn! Lưu lại hắn không phải còn có tác dụng lớn hay sao? Nói cho ngươi hay, ta chỉ mang hắn đi cầm tù ở một nơi khác. Nơi này trừ ta và hai nha hoàn tâm phúc ra, không ai hay biết."
Đoàn Khắc Tà thở phào một hơi nói:
"Nguyên lai là như vậy. Y mặc dù vẫn ở trong lao tù nhưng ta cũng an tâm. Cái Bang với ta có uyên nguyên sâu xa, xin ngươi nhanh nói cho ta biết đó là nơi nào và tặng ta một chút giải dược, nhượng ta đến cứu y ra."
Sử Triêu Anh cười lạnh nói:
"Ngươi không phải nói qua, chúng ta đều không lĩnh tình của đối phương, từ nay về sau đường ai nấy đi, ngươi không quản ta, ta cũng không quản ngươi hay sao?"
Đoàn Khắc Tà ngây người chốc lát, chàng nói:
"Cái này, cái này....,ngươi đừng quá đáng!"
Sử Triêu Anh nói:
"Cái Bang với ngươi có uyên nguyên chứ ta thì không. Ngươi đã coi ta là kẻ không đáng giúp đỡ, bây giờ lại muốn cầu tình với ta, xin buông tha cho Tiêu Cố, đây không phải cũng là quá đáng quá phận ư?"
Đoàn Khắc Tà đối đáp vụng về, bị nàng ta bắt bẻ ngược trở lại, chàng gấp đến độ mặt đỏ tía tai, trong lúc gấp rút cũng không biết nói gì.
Sử Triêu Anh cười nói:
"Được rồi, ta đã nói xong rồi. Ngươi không phải đi sao? Sao vẫn chưa đi?"
Đoàn Khắc Tà mặt đỏ tía tai, nghĩ một hồi rồi từ tốn nói:
"Sử cô nương, chúng ta mặc dù không có giao thiệp nhưng hôm nay cũng xem như là tương phùng. Ta không muốn quản chuyện của cô nhưng ta có một lời khuyên, cái này có thể được không?"
Sử Triêu Anh nghiêm sắc mặt đáp:
"Ngươi cho ta là bằng hữu, khuyên bảo của bằng hữu, ta đương nhiên nguyện ý xem xét."
Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Cô không muốn giết hại Tiêu Cố chứ?"
Sử Triêu Anh nói:
"Không sai, điều này ta đã sớm nói qua rồi."
Đoàn Khắc Tà lại nói:
"Như vậy, vì sao cô phải khổ sở cùng Cái Bang kết thù hận? Trước đây cô còn có thể nói bởi vì muốn lợi dụng Vũ Văn Thùy. Bây giờ Vũ Văn Thùy bị Cái Bang phỉ nhổ, hắn cũng không giúp được gì cho cô. Cô vẫn còn cầm tù bang chủ Cái Bang, điều này chỉ có hại chứ không có lợi gì. Cô nương là người thông minh, đạo lý này cô còn không minh bạch hay sao? Ta khuyên cô tốt hơn hết là thả Tiêu Cố ra."
Sử Triêu Anh khẽ vân vê suối tóc mây, nàng lẳng lặng nghe Đoàn Khắc Tà, qua một hồi lâu mới chậm rãi nói:
"Ngươi cũng vì ta mà suy nghĩ! Nhưng ngươi có biết ta đang nghĩ đến điều gì không?"
Đoàn Khắc Tà nói:
"Ta không thông minh như cô, làm sao đoán được chuyện trong lòng cô, hay là thỉnh cô nương tự nói ra."
Sử Triêu Anh nói:
"Ta cũng đang nghĩ phải giao lại Tiêu Cố cho Cái Bang như thế nào, ta có ý muốn đến gặp nhân vật đầu não của Cái Bang, tỷ như Phong Cái Vệ Việt hoặc sư đệ Thạch Thanh Dương của Tiêu Cố. Nhưng ngươi không biết, ngày đó ta ở đại hội Cái Bang từng làm chỗ dựa cho Vũ Văn Thùy cùng bọn họ đối địch. Nếu như ta mạo muội đến gặp bọn họ, chỉ sợ bọn họ sẽ không chịu tin tưởng, có lẽ còn coi ta như cừu nhân, chặt cho ta một đao ấy chứ."
Đoàn Khắc Tà thấy ngạc nhiên, chàng hỏi:
"Cô nương tại sao lại muốn diện kiến đầu não Cái Bang, sau đó mới chịu buông tha Bang chủ bọn họ?"
Sử Triêu Anh cười nói:
"Ngươi hỏi nhiều quá, ta đương nhiên là có dự định của ta. Tóm lại ta vì Tiêu Cố mà mất nhiều tâm sức, nếu như dễ dàng thả hắn ra sao có thể cam tâm được?"
Đoàn Khắc Tà rùng mình ớn lạnh, "Thảo nào sư huynh nói không nên dây dưa với cô ta, thật không biết cô ta có chủ ý cổ quái gì nữa?" Chàng với Sử Triêu Anh mặc dù thời gian đi chung rất ngắn nhưng cũng đã hiểu được phần nào tính cách của nàng ta, biết nàng ta một khi đã quyết làm chuyện gì thì rất khó mà thay đổi được.
Đoàn Khắc tà nghĩ ngợi một hồi, chàng chỉ đành nói:
"Ta đưa cô đi được không? Ta nghĩ Vệ lão tiền bối có thể tin tưởng ta."
Sử Triêu Anh cười nói:
"Đây chính là ngươi tự mình nói đấy nhé, ta không có cầu xin ngươi. Ngươi cũng không thể trách ta đeo bám lấy ngươi, khiến ngươi thêm phần phiền não."
Đoàn Khắc Tà bị nàng ta xoay đến dở khóc dở cười, chàng cười khổ nói:
"Hảo cô nương của ta, cô đừng nói lời châm chọc nữa, chúng ta mau lên đường thôi."
Đoàn Khắc Tà biết đám người Vệ Việt muốn đến Trường An tham gia anh hùng đại hội của Tần Tương, chàng không thể làm gì khác hơn là đành mạo hiểm, đưa Sử Triêu Anh cùng đi.
oOo
Suốt dọc đường đi, Sử Triêu Anh cười cười nói nói, rất vui vẻ. Mặc dù Đoàn Khắc Tà với nàng ta vốn không có hảo cảm gì thế nhưng bọn họ đều là niên thiếu tuổi trẻ, rất dễ dàng thân quen, huống hồ lại cùng nhau vượt qua một trường hoạn nạn, Đoàn Khắc Tà lại là người không để bụng, cho nên không lâu sau chàng cũng nói cười với Sử Triêu Anh.
Đi một đoạn đường, chợt nhìn thấy phía trước có hai thớt ngựa đẹp tuyệt trần phi đến. Đoàn Khắc Tà tinh mắt, từ xa chàng đã nhận ra người ngồi trên lưng ngựa là một nam một nữ, không khỏi trong lòng chấn động!
Đôi nam nữ này không phải ai khác mà chính là hai huynh muội Độc Cô Vũ và Độc Cô Oánh. Ánh mắt Đoàn Khắc Tà chăm chăm nhìn bọn họ, nhất thời như ngây ngốc. Hai thớt ngựa kia trực diện phóng đến, móng ngựa tựa như giày xéo cõi lòng chàng, nhất thời một cơn đau đớn nổi lên, rồi chàng thầm nghĩ: "Uy, Nhược Mai đâu? Sao không thấy bọn họ ở cùng một chỗ?"
Đoàn Khắc Tà chỉ nghĩ Sử Nhược Mai với Độc Cô Vũ sớm đã tình đầu ý hợp, tự nhiên phải bên nhau như hình với bóng.
Nào ngờ huynh muội Độc Cô Vũ lại đang vì Sử Nhược Mai mất tích mà phiền não. Bọn họ rời nhà lần này cũng là vì muốn tìm nơi hạ lạc của nàng.
Sử Nhược Mai đêm đó không từ mà biệt, mặc dù nàng đã lưu lại một phong thơ nhưng lời nói trong thơ cũng rất hàm hồ, chỉ nói: "Chuyện này sau sẽ rõ, ẩn tình giờ khó nói." Như vậy mà đi lại càng tăng thêm nghi ngờ lo lắng cho huynh muội bọn họ. Độc Cô Oánh không biết Sử Nhược Mai là nữ tử, một tấm chân tình sớm đã gửi cho nàng, Độc Cô Vũ biết muội muội phiền não, đồng thời cũng muốn cởi bỏ chuỗi nghi ngờ này nên mới đưa muội muội ra ngoài tìm Nhược Mai. Thời điểm anh hùng đại hội tại Trường An cũng đã đến gần, bọn họ đoán Sử Nhược Mai hoặc sẽ thừa dịp đến xem trường náo nhiệt này, cho dù không phải như vậy thì trong đại hội anh hùng cũng có thể tìm gặp được rất nhiều bằng hữu, khả dĩ có thể nghe ngóng được tin tức của nàng, tóm lại cũng đều là truy tìm mờ mịt không có đầu mối.
Lúc này huynh muội Độc Cô Vũ cũng đã nhìn thấy Đoàn Khắc Tà. Hai huynh muội trong lòng chấn động, không hẹn mà cùng để tay lên chuôi kiếm, như đều muốn nói: "Thật là không khéo, đây đúng là 'mạch lộ tương phùng'(1) ."
Khoảng cách giữa đôi bên càng ngày càng ngắn lại, Độc Cô Vũ rốt cuộc vẫn là lịch duyệt hơn, chàng nhìn ra Đoàn Khắc Tà không có địch ý. Nhưng Độc Cô Oánh thấy Khắc Tà đứng chắn trên đường, tựa hồ không có chút ý muốn tránh né, trong lòng phập phồng bất an, tự nhủ: "Tiểu tử này không biết thân phận thế nào. Đúng, hắn và một cô gái xinh đẹp như vậy ở cùng một chỗ, hơn nửa phần là hái hoa đạo tặc!"
Sử Triêu Anh không biết huynh muội bọn họ là ai, thấy Đoàn Khắc Tà nhìn chằm chặp vào nữ nhân kia không rời mắt, (kỳ thật là Đoàn Khắc Tà chú ý đến Độc Cô Vũ là chính, bất quá trong mắt Sử Triêu Anh thì chỉ thấy Đoàn Khắc Tà đang "chằm chằm" nhìn tiểu cô nương đẹp như hoa như ngọc kia). Nữ tử kia tựa hồ cũng chằm chằm không rời mắt khỏi Đoàn Khắc Tà, ngẫu nhiên mục quang cũng chuyển qua người nàng nhưng chỉ là lướt qua, trong mục quang còn có thần tình khinh miệt, (kỳ thật đây đều là do tâm lý của Sử Triêu Anh mà ra).
Sử Triêu Anh ngầm tức giận, nàng nghĩ thầm: "Không biết yêu nữ nơi nào tới đây, dám trên đường lớn mà đánh mắt đưa tình. Tốt, ta đùa bỡn ả một chút, cho ả nếm mùi đau khổ."
Chú thích:
(1) Mạch Lộ Tương Phùng: đường lạ gặp nhau.
|