Niếp Ẩn Nương nhảy xuống, đưa mắt nhìn qua, liền phát hiện trên căn thượng phòng đó, ngọn đèn dầu còn chưa tắt, trên giấy dán cửa sổ hiện lên bóng hình một thiếu nữ, đúng là Sử Nhược Mai. Niếp Ẩn Nương còn cho rằng Sử Nhược Mai đã dìu Đoàn Khắc Tà về phòng của chàng, trong lòng thầm nghĩ: "Tốt rồi, rốt cục bọn họ đã đoàn tụ nhưng sao không thấy vị Sử cô nương kia đâu?" Nàng không nghĩ sẽ quấy rầy Sử Nhược Mai, đang muốn rời đi thì Sử Nhược Mai đã nghe thấy tiếng bước chân của nàng, liền lập tức gọi:
"Niếp tỷ tỷ, tỷ vào đây!"
Phương Ích Phù cũng muốn theo vào nhưng lại nghe thấy tiếng Sử Nhược Mai nói:
"Phương sư huynh, phiền huynh ở bên ngoài canh phòng giúp, đề phòng địch nhân còn có đồng bọn."
Phương Ích Phù trong lòng rúng động, nghĩ thầm, "Không sai, việc này đúng là ta đã sơ xuất. Dù sao gặp mặt Đoàn Khắc Tà cũng không cần phải gấp vào lúc này."
Nguyên lai, Phương Ích Phù cũng tưởng rằng Đoàn Khắc Tà đang ở trong phòng nên nóng lòng muốn đến xin lỗi Đoàn Khắc Tà. Y cũng không biết Sử Nhược Mai có tâm sự muốn giãi bày với Niếp Ẩn Nương, mới mượn cớ để y ở bên ngoài không cho y vào.
Niếp Ẩn Nương bước vào, chỉ thấy một mình Sử Nhược Mai, nàng kinh ngạc hỏi:
"Khắc Tà đâu?"
Sử Nhược Mai như nhành liễu gượng đứng thẳng, nàng hậm hực nói:
"Yêu nữ kia sớm đã cùng y đi rồi!"
Niếp Ẩn Nương lấy làm kinh ngạc hỏi:
"Có chuyện như vậy thì muội còn trốn trong phòng y làm gì?"
Sử Nhược Mai nghe tiếng bước chân Phương Ích Phù đã đi xa, nàng nhỏ giọng bảo:
"Niếp tỷ tỷ, tỷ qua đây xem."
Niếp Ẩn Nương thấy trên bàn trà có mười mấy chữ "Mai", bất giác nàng phì cười nói:
"Muội có thể yên tâm rồi nhé, trong lòng y chỉ có mình muội, yêu nữ kia không cướp được đâu!"
Sử Nhược Mai má hạnh đỏ rần, nàng lấy ống tay áo lau những chữ "Mai" đi rồi nói:
"Muội chính là đang không giải thích được, nếu trong lòng y có muội thì tại vì sao lại cùng yêu nữ kia thân thiết, đi cùng một đường, ở cùng một phòng?"
Niếp Ẩn Nương cười nói:
"Muội ở trong nhà Độc Cô, còn không phải chỉ ở một đêm đâu!"
Sử Nhược Mai đỏ bừng mặt, nàng giận dỗi:
"Tỷ nói đi đâu đó? Muội là quang minh lỗi lạc, cây ngay không sợ bóng tà!"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Nếu như có người hoài nghi muội, muội có tức không?"
Sử Nhược Mai giận dữ đáp:
"Nếu như thực sự có người như vậy thì hắn ta là mang dạ tiểu nhân đo lòng quân tử!"
Niếp Ẩn Nương lại cười:
"Vậy đó! Người khác hoài nghi muội, muội nói hắn lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, vậy sao muội lại nghi ngờ Đoàn Khắc Tà?"
Sử Nhược Mai chợt tỉnh ngộ, nàng nói:
"À, ra là tỷ mang tình hình của muội so sánh với y."
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Hai chuyện này không phải rất giống nhau sao?"
Sử Nhược Mai suy nghĩ một chút, nghi tâm cũng đã vơi đi bảy tám phần nhưng nàng vẫn nói:
"Việc tuy là tương tự nhưng người lại không giống. Độc Cô Vũ là chính nhân quân tử, còn tiện nhân ở cùng với Khắc Tà lại là một yêu nữ độc ác. Ả ôm Khắc Tà nhảy lên ngựa, muội gọi ả dừng lại, chẳng những ả không để ý tới mà còn dùng ám khí đánh muội nữa!"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Khắc Tà đang hôn mê sao?"
Sử Nhược Mai đáp:
"Hình như vậy."
Niếp Ẩn Nương lại nói:
"Việc đó cũng chỉ có thể trách yêu nữ kia, không thể trách Đoàn Khắc Tà. Câu vừa rồi của muội rất hay: Cây ngay không sợ bóng tà. Chỉ cần Đoàn Khắc Tà là chính nhân quân tử là được. Trên đời có rất nhiều chuyện xảy ra ngoài ý muốn, người bên ngoài rất khó minh bạch. Giống như muội dưỡng thương trong nhà Độc Cô Oánh cũng là một ví dụ. Làm sao muội biết chắc Đoàn Khắc Tà và yêu nữ đó ở chung mà bên trong không có ẩn tình khó nói. Cứ như ta thấy, Đoàn Khắc Tà đối với muội một tấm chân tình, muội cũng nên tin tưởng y mới phải."
Sử Nhược Mai được Niếp Ẩn Nương giảng giải một phen, mặc dù vẫn còn có chút hờn ghen nhưng lửa giận cũng hạ xuống, bất tri bất giác lo lắng cho Đoàn Khắc Tà lại trỗi dậy, nàng nói:
"Không biết y thụ thương có nặng lắm không? Y rơi vào tay yêu nữ, muội luôn thấy không thể yên tâm được. Ôi, thật không biết tại sao y lại đi chung với yêu nữ đó?"
Niếp Ẩn Nương cười nói:
"Muội không an tâm, chỉ còn cách chúng ta nhanh đến Trường An, túm lấy Đoàn Khắc Tà, tự mình hỏi hắn sẽ minh bạch ngay. Bọn họ trọ ở nơi này, thiết nghĩ cũng nhất định là muốn đến tham gia anh hùng đại hội của Tần Tương. Khắc Tà công lực thâm hậu, chỉ bị thương nhẹ, đoán chừng không có gì đáng lo về tính mệnh."
Sử Nhược Mai nói:
"Muội cũng cảm thấy kỳ quái, muội thấy rõ sau khi y bị thương còn có sức hoàn kích lại, sau đó bị yêu nữ kia ôm lấy, thời gian cách nhau chỉ một tuần trà, sao y lại hôn mê bất tỉnh như vậy?"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Việc này rất dễ hiểu, nhất định là yêu nữ kia thấy y bị thương liền điểm huyệt y."
Sử Nhược Mai hậm hực:
"Yêu nữ này thực sự là độc ác! Không biết ả có hại Khắc Tà không?"
Niếp Ẩn Nương cười:
"Cái này muội có thể yên tâm. Ả đánh muội mà cướp Khắc Tà đi, muội còn sợ ả không cẩn thận chiếu cố Khắc Tà sao?"
Sử Nhược Mai trong dạ rối bời, nàng vốn sợ Đoàn Khắc Tà bị rơi vào cạm bẫy ôn nhu của "yêu nữ" kia nhưng cũng lại hi vọng "yêu nữ" có thể cẩn thận chiếu cố Đoàn Khắc Tà.
Bọn họ vừa nói đến đó, chợt nghe thấy Phương Ích Phù ở bên ngoài quát lên:
"Là ai? Ra đây mau!"
Niếp, Sử nhị nữ chạy ra xem, chỉ thấy Phương Ích Phù đang tóm một người, người này run run rẩy rẩy nói:
"Là tôi. Đại Vương tha mệnh!"
Niếp Ẩn Nương không nhịn được cười, Sử Nhược Mai vội nói:
"Phương sư huynh, huynh sao lại giữ chưởng quỹ vậy?"
Nguyên lai vừa rồi bọn họ ở trên nóc nhà giao đấu ầm ĩ, tiếng kim thiết chạm nhau vang lên, những mảnh ngói lả tả rơi xuống sớm đã làm kinh tỉnh toàn bộ khách nhân, mọi người đều nghĩ là cường đạo đến, người người đều trốn kỹ trong chăn không dám lên tiếng. Chưởng quỹ này vốn cũng vô cùng sợ hãi nhưng rốt cục hắn vẫn là chủ khách điếm, sau khi thấy yên tĩnh lại, lúc đó hắn mới đánh bạo lén ra ngoài xem xét.
Phương Ích Phù nhận ra đã túm phải chưởng quỹ cũng không khỏi bật cười, y liền vội vàng thả hắn ra rồi nói:
"Ta không phải cường đạo. Cường đạo đã bị chúng ta đánh chạy đi rồi."
Sử Nhược Mai chen lời:
"Khách nhân ở thượng phòng cũng hỗ trợ đi truy bắt cường đạo rồi, cường đạo là hai tên người Hồ. Khách nhân ở thượng phòng truy bắt cường đạo có lẽ cũng không quay trở lại, tiền phòng của bọn họ đã trả chưa?"
Chưởng quỹ bớt chút hoảng hốt, hắn nói:
"Hai tên người Hồ đó đúng là hung thần ác sát, tôi sớm đã nhìn ra không phải người tốt, quả nhiên thực sự là cường đạo. Đa tạ mấy vị đại nhân giúp cho tiểu nhân bảo toàn được quán điếm này. Khách nhân ở thượng phòng cũng là người tốt, tiền phòng sớm đã được vị tiểu thư đó trả rồi, còn dư một chút, tôi còn chưa tìm được cô ta để trả lại ."
Lão thổi sáng bùi nhùi rồi xem xét, chỉ thấy trên nóc nhà có vài lỗ thủng, không khỏi lại kêu khổ không thôi.
Niếp Ẩn Nương cười bảo:
"Nhược Mai, kim đậu của muội lại có thể mang dùng một lần nữa?"
Sử Nhược Mai nói:
"Kim đậu của muội đã đổi lấy bạc rồi, còn dư lại không nhiều."
Lập tức nàng lấy ra hai viên kim đậu và một đĩnh bạc mười lượng nói:
"Đây chắc cả mười phần là vàng ròng, quyết không lừa ngươi. Ngoài ra, thêm đĩnh bạc này đã đủ để ngươi tu bổ nóc nhà chưa?"
Chưởng quỹ nọ mừng rỡ, há mồm cứng lưỡi nói không ra lời.
Niếp Ẩn Nương nhìn thấy phương Đông đã hiện màu trắng như bụng cá, nàng liền bảo:
"Chúng ta sớm lên đường thôi, miễn cho khách nhân sau khi thức giấc lại hỏi ngắn hỏi dài."
Sử Nhược Mai biết nàng ta vì nghĩ cho mình, nàng tự nhủ: "Ta hận là không thể chắp cánh bay đến Trường An nhưng cũng không biết có thể gặp được Khắc Tà hay không?"
Nàng tưởng nhớ đến Khắc Tà, suốt dọc đường cứ sầu muộn không vui nhưng cũng không quá biểu lộ cho người khác thấy.
oOo
Niếp Ẩn Nương sở liệu không sai, quả nhiên Đoàn Khắc Tà bị Sử Triêu Anh điểm vào thụy huyệt hôn mê. Sử Triêu Anh ôm Đoàn Khắc Tà nhảy lên tuấn mã, ngựa không ngừng vó, chạy một mạch được bốn năm chục dặm thì sắc trời tỏa sáng, Sử Triêu Anh nghĩ bụng, "Chắc nha đầu kia có truy cản cũng không kịp, hừ, tiểu tử này ở trong tay ta, ngươi đi theo mà làm gì chứ."
Phía trước có một rừng cây, Sử Triêu Anh liền ôm Đoàn Khắc Tà xuống ngựa, mang chàng vào trong rừng cây để xuống rồi mới giải khai huyệt đạo cho chàng.
Đoàn Khắc Tà mở mắt, vẫn còn mơ mơ hồ hồ, liền kéo Sử Triêu Anh mà gọi:
"Mai muội, Mai muội!"
Sử Triêu Anh phì cười:
"Xin lỗi, ta không phải Mai muội của ngươi, ngươi nhìn lại xem ta là ai?"
Đoàn Khắc Tà định thần nhìn lại, lúc này mới phát giác trước mặt là Sử Triêu Anh, liền vội vàng buông hai tay ra, ngơ ngác hỏi:
"Sao ta lại ở nơi này? Nơi này chỉ có mình ngươi à?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Còn có ai nữa? Ngươi cho là Mai muội của ngươi sẽ theo đến đây à?"
Đoàn Khắc Tà nói:
"Ta nghe thấy tiếng của nàng nên trong lòng chấn động mới bị ngã xuống. Lúc đó ta đã nhìn thấy nàng chạy đến chỗ ta. Sao ngươi lại không nhìn thấy nàng?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Cô ta, cô ta, cái "cô" nam không ra nam, nữ không ra nữ đó là Mai muội của ngươi à?"
Đoàn Khắc Tà nóng lòng muốn biết tin tức của Sử Nhược Mai, nên chỉ đành nhịn cho nàng ta chế giễu, chàng nói:
"Không sai, nàng ta chính là vị Sử cô nương mà ta từng nói với ngươi, còn có một vị Niếp cô nương là biểu tỷ của nàng, bọn họ khi hành tẩu giang hồ đều thích cải nam trang. Sau khi ta thụ thương, bọn họ thế nào? Vì sao trong lúc khẩn yếu quan đầu ngươi lại điểm huyệt ta?"
Sử Triêu Anh nói:
"Sao ngươi không chịu suy nghĩ, ngươi bị trúng độc thương rồi, tâm tình còn có thể chịu kích động hay sao? Hơn nữa địch nhân lúc đó đang đuổi đến, ta ngoài việc đưa ngươi chạy trốn thì còn có biện pháp gì nữa? Điểm huyệt đạo ngươi chính là để cho ngươi có thể ngủ ngon một giấc, tránh cho thương thế nặng thêm. Hừ, ai biết được, ngược lại ngươi còn trách cứ ta."
Đoàn Khắc Tà là một đại hành gia võ học, lúc này thầm vận khí, biết Sử Triêu Anh xác thực đã dùng thủ pháp thượng thừa "Bế huyệt trở độc" phong bế quyết mạch chư huyệt của chàng, để tránh độc khí tấn công vào tim, đây là thủ pháp điểm huyệt dùng khi cấp cứu, đối với thân thể hoàn toàn không có chút gì phương hại. Đoàn Khắc Tà chỉ có thể đa tạ nàng ta nhưng trong lòng cũng không khỏi thấy có điểm kỳ dị, "Như vậy nguyên lai võ học của Sử Triêu Anh còn trên cả ước đoán của ta, thật không ngờ nàng ta cũng biết được loại thủ pháp điểm huyệt thượng thừa như vậy."
Lập tức chàng hỏi:
"Nói như vậy, vị Sử cô nương kia và Niếp cô nương có cùng với địch nhân giao thủ không? Nàng ta, nàng ta không sao chứ?"
Sự quan tâm của chàng đến Sử Nhược Mai bộc lộ ra lời nói. Sử Triêu Anh đột nhiên thở dài:
"Đáng tiếc ngươi đối với ả một dạ si tình nhưng trong lòng ả lại không có ngươi. Ả chửi ngươi, ngươi có biết không?"
Đoàn Khắc Tà nói:
"Ta nghe thấy. Nhưng trong sát na ta bị thương, ta cũng thấy nàng chạy đến phía ta."
Sử Triêu Anh cười mỉa:
"Không sai, ả có đuổi đến nhưng ngươi có biết ả đuổi tới làm gì không?"
Đoàn Khắc Tà ngơ ngác lặp lại lời nàng ta:
"Làm gì?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Ả đuổi đến, rồi hướng ngươi phóng một chùm mai hoa châm!"
Đoàn Khắc Tà lấy làm kinh ngạc, chàng hỏi:
"Có chuyện như vậy sao? "
Sử Triêu Anh đáp:
"Ta có bao giờ bịa chuyện với ngươi chưa, may mà lúc đó ta đã kịp nhảy lên lưng ngựa, ta lấy trộm thớt tuấn mã của đầu đà kia, mai hoa châm của ả phóng không được xa, không nhanh kịp ngựa chạy."
Đoàn Khắc Tà bán tín bán nghi, "Chẳng lẽ nàng thực sự vẫn còn nhớ đến oán xưa hay sao?"
Chàng nhớ đến sự tình trước kia ở trong nhà Độc Cô, Sử Nhược Mai từng cùng với huynh muội Độc Cô liên thủ tấn công chàng, bất giác cũng tin vài phần. Sử Triêu Anh lại thở dài, u uẩn nói:
"Ta thật sự khó chịu thay cho ngươi, cứ nghĩ ả đối với ngươi như vậy, cho dù ngươi gặp ả cũng còn có gì để nói?"
Đoàn Khắc Tà vốn dĩ đang rất khổ sở, nghe xong nàng nói mấy câu này trong lòng không khỏi ngậm ngùi, ngỡ ngàng mất mát.
Sử Triêu Anh thấy chàng ngơ ngác như tượng gỗ, mặt vàng như giấy, thì lấy làm kinh hãi, vội vàng nói:
"Khắc Tà, ngươi đừng buồn quá. Nhìn thoáng ra một chút!"
Nàng ta vừa rồi chỉ sợ Đoàn Khắc Tà đối với Sử Nhược Mai tư tình chưa dứt nên mới cố bẻ cong sự thật, dùng hết tâm cơ để ly gián bọn họ. Lúc này thấy Đoàn Khắc Tà thành ra bộ dạng thất hồn lạc phách như vậy thì lại không khỏi ngầm hối hận, "Hỡi ơi, không ngờ rằng hắn đối với vị Sử cô nương kia lại một dạ thâm tình như vậy, lời bịa đặt của ta lại càng khiến hắn tổn thương trong lòng! Hắn vừa mới bị độc thương không thể để hắn chịu kích động quá được!"
Nàng đang nghĩ sẽ mang chân tướng sự việc thổ lộ với Đoàn Khắc Tà nhưng lại sợ từ nay Đoàn Khắc Tà không lý đến nàng nữa, trù trừ không quyết.
Đoàn Khắc Tà đối với những lời nàng nói lúc sau căn bản không nghe vào tai, trong lòng chỉ mãi nghĩ đi nghĩ lại, "Không sai, Nhược Mai đối với ta hận cũ khó quên, như bây giờ nàng đã có ý trung nhân khác rồi, ta cho dù gặp nàng thì cũng biết nói gì?". Chàng nghĩ đến chỗ thương tâm thì "Oa" một tiếng, thổ ra một ngụm máu tươi.
Sử Triêu Anh hốt hoảng cắn chặt môi, trong lòng nghĩ thầm, "Ta mặc cho hắn hận ta, cứu tính mạng hắn quan trọng hơn, chuyện đến như bây giờ, hay là nói ra cho rồi?" Nàng tiến lên phía trước, nhẹ nhàng kéo tay Đoàn Khắc Tà, thanh âm ôn nhu vô hạn lại còn mang theo chút ít run rẩy, nàng nói:
"Khắc Tà, ngươi không cần khổ sở, ngươi, ngươi hãy nghe ta nói..."
Đoàn Khắc Tà đột nhiên ngẩng đầu lên nói:
"Đúng, ngươi nói đúng. Ngươi không cần khuyên giải ta nữa, ta đã nghĩ thông suốt rồi, ta chỉ cần nàng ta vui vẻ mà sống, trong lòng ta cũng sẽ bình yên. Từ nay về sau, ta sẽ không tự tìm phiền não nữa. Được rồi, coi như trước đây ta chưa từng quen biết nàng ta."
Đoàn Khắc Tà thổ ra một ngụm máu tươi, buồn bực ức chế trong lòng tựa hồ cũng theo vòi máu mà thổ ra hết, tư tình đã định, cõi lòng cũng trở nên thanh thản. Sử Triêu Anh vừa mừng vừa sợ, "May mà ta chưa mang chân tướng nói ra." Lập tức nàng nói:
"Đúng, thiên hạ không phải chỉ có một vị Sử cô nương, ả đã vô tình, ngươi sao còn phải mãi khổ sở tưởng nhớ? Sức khỏe của ngươi mới quan trọng, trước tiên ngươi trị thương cho tốt rồi hãy nói. Ở đây ta có thuốc giải độc nhưng không biết có đúng loại không."
Đoàn Khắc Tà nói:
"Lần này ta trúng độc không nặng lắm, không cần giải dược."
Lập tức chàng khoanh chân ngồi xuống, mặc vận huyền công. Chất độc trong người chàng là theo "Lao cung huyệt" ở chưởng tâm xâm nhập vào, trung gian lại trải qua thủ pháp "Phong huyệt trở độc" của Sử Triêu Anh, độc khí chỉ có xâm nhập đến huyệt "Ngọc uyên" ở khuỷu tay thì bị ngăn lại. Sau khi giải huyệt, độc khí lại tiến lên trên nhưng cũng chưa đến được huyệt "Kiến tỉnh".
Nội công tạo nghệ của Đoàn Khắc Tà đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, vận công trục độc, quá nửa khắc sau, chỉ thấy trên đỉnh đầu chàng bay lên một làn khí nóng màu trắng, một dải màu đen trên cánh tay từ từ hạ xuống, sắc mặt cũng dần thấy hồng nhuận. Qua thời gian độ một nén hương, dải màu đen nọ đã bị ép xuống bàn tay. Lúc này đã là sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua phiến lá dày đặc chiếu xuống, không khí trong lành. Trong lòng Sử Triêu Anh cũng ngập tràn vui sướng, "Qua một hồi nữa, chất độc trong người hắn có thể hoàn toàn trục ra. Thương thế trên người hắn cũng sẽ tốt lại, ta sẽ lại từ từ cho hắn một vết thương trong lòng."
Nàng đang đắc ý, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa như cuồng phong bạo vũ, dường như có mười mấy thớt ngựa từ xa phóng lại.
Đúng là:
Vừa mới gian nan qua hiểm cảnh
Phong ba bỗng chốc lại ầm ầm
Muốn biết chuyện sau như thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.