Thanh Minh Tử chịu một đại sỉ nhục như vậy, đương nhiên nhớ kỹ, không quên báo cừu nhưng hắn không dám thổ lộ việc mất thể diện này trước mặt đồng môn và sư phụ. Sau khi dưỡng thương về núi, hắn một mực im lìm không hó hé gì, lặng lẽ chờ cơ hội. Chờ được vài năm, rồi cơ hội cũng đến, cơ hội này chính là có liên quan đến Sử Triêu Anh. Nguyên lai trong khi huynh muội Sử Triêu Nghĩa bị quan quân đánh bại, đầu nhập về với Thổ Vương Hề Tộc, Thổ Vương chỉ có duy nhất một ái tử Trác Mộc Luân ngày trước bị Đoàn Khắc Tà dùng tay không đánh bại trường thương của hắn. Trác Mộc Luân đối với Sử Triêu Anh thập phần khuynh mộ, đã ba phen bốn lượt đến cầu thân nhưng thủy chung đều bị Sử Triêu Anh khôn khéo cự tuyệt, sau đó lại phát sinh chuyện Sử Triêu Anh phản lại ca ca cùng với Đoàn Khắc Tà bôn đào. Trác Mộc Luân tự phụ mình thần dũng, chẳng ngờ bị Đoàn Khắc Tà tay không đánh bại, lại cướp mất mỹ nhân, hắn phẫn hận không chịu nổi liền bức bách Sử Triêu Nghĩa nhất định phải truy bắt muội muội trở về, bằng không sẽ đá Sử Triêu Nghĩa ra khỏi cửa.
Sử Triêu Nghĩa trái lo phải nghĩ không có biện pháp gì, liền vấn kế Tinh Tinh Nhi. Tinh Tinh Nhi cũng không dám chọc vào Đoàn Khắc Tà nhưng hắn lại nghĩ đến kẻ tham tiền háo sắc là Thanh Minh Tử nên hiến kế cho Sử Triêu Nghĩa. Do Sử Triêu Nghĩa với Hề tộc có danh nghĩa liên minh, hắn liền nhún nhường mời Thanh Minh Tử điều phái môn hạ đệ tử Linh Sơn Phái đến tương trợ. Thanh Minh Tử biết Sử Triêu Anh là đệ tử của Tân Chỉ Cô liền lập tức ưng thuận bởi bất luận chuyện thành bại ra sao thì đều có thể tạo nên cục diện đối địch giữa Tân Chỉ Cô và Linh Sơn Phái.
Trải qua một trường mưa máu gió tanh, hoang lâm dần dần khôi phục vẻ yên lặng cố hữu. Một số tên thụ thương rên la cũng đều đã đoạn khí hết. Những thi hài rải rác khắp nơi, mùi máu tanh từng trận từng trận bốc lên, cảnh tượng thật khiến người ta kinh tâm hãi mục!
Đoàn Khắc Tà mặc dù biết đám người mà Tân Chỉ Cô giết chết chính là bọn đệ tử Linh Sơn Phái, đều là quân chẳng lương thiện gì, những hành vi tà ác của bọn chúng thật đáng kinh tởm nhưng đối diện với cảnh tượng thảm khốc như vậy thì không khỏi cảm thấy bất nhẫn, chàng nghĩ bụng, "Sư phụ của Sử Triêu Anh võ công thật cao cường nhưng thủ đoạn lại quá mức tàn khốc. Thật không ngờ một nữ nhân mỹ mạo như hoa lại là một ma đầu giết người không chớp mắt như vậy!"
Chợt chàng lại nhớ đến chuyện cũ, Sử Triêu Anh từng dùng đến danh đầu của sư phụ để dọa đại sư huynh mình bỏ chạy, trong lòng lại cảm thấy rất kỳ quái. Chàng ngẫm nghĩ, "Võ công của sư phụ cô ta đích thực là võ lâm hiếm thấy nhưng cũng chưa chắc thắng sư huynh ta. Đại sư huynh tại sao lại sợ bà ta, mới nghe thấy tên đã bỏ chạy? Hơn nữa đại sư huynh là người tâm cao khí ngạo, không sợ trời không sợ đất, vậy mà bây giờ lại sợ ma nữ này, quả thật khiến cho người khác khó hiểu!"
Lúc này Đoàn Khắc Tà đã dùng nội công thượng thừa dồn chất độc trong nội thể ngưng kết lại, ép xuống đầu ngón tay giữa, lập tức ngón giữa bắn ra, độc chất ngưng kết nhỏ như hạt đậu mang theo chút máu tươi phá rách đầu ngón tay phóng ra. Tân Chỉ Cô vừa mới quay đầu lại thấy Đoàn Khắc Tà làm được như vậy thì thần sắc thoáng ngạc nhiên.
Sử Triêu Anh móc ra một chiếc khăn tay, đang định băng vết thương cho chàng, Đoàn Khắc Tà liền nói:
"Không cần."
Chàng chậm rãi bước đi liền. Sử Triêu Anh gọi:
"Uy, ngươi đi đâu đó?"
Đoàn Khắc Tà nhạt nhẽo trả lời:
"Sư phụ ngươi đã đến, không cần ta phải kèm ngươi nữa chứ? Việc của Cái Bang, sau khi ta đến Trường An, sẽ tự sẽ thông tri cho ngươi."
Sử Triêu Anh gấp gáp nói:
"Này, lời ngươi nói có tính không?"
Đoàn Khắc Tà vừa lắc hai vai đã lướt ra ngoài mấy trượng, chợt chàng phát giác có tiếng gió, Tân Chỉ Cô đã lẻn đến sau lưng, bà ta hừ một tiếng rồi trách:
"Tiểu tử vô lễ, ta giúp ngươi tiêu diệt sạch cường địch, ngươi cũng không thèm cám ơn ta một tiếng."
Trong khi đang nói, ngón tay bà ta đã chạm đến bả vai Đoàn Khắc Tà, chỉ nghe "xoạt" một tiếng, một mẩu y phục của Đoàn Khắc Tà đã bị bà ta xé rách, thế nhưng Tân Chỉ Cô cũng chưa thể chụp được chàng.
Đoàn Khắc Tà du thân lướt đi, tránh khỏi phương chính diện rồi quay đầu lại, Sử Triêu Anh sợ Tân Chỉ Cô muốn hạ độc thủ liền vội vàng kêu lên:
"Sư phụ, hắn là sư đệ của Không...."
Tân Chỉ Cô nói:
"Ta biết rồi, hắn là sư đệ của Không Không Nhi, khinh công của hắn cũng không thua kém sư huynh nhiều lắm."
Nếu như Đoàn Khắc Tà thi triển toàn bộ khing công, trong vòng mười dặm, Tân Chỉ Cô với chàng không phân cao thấp nhưng quá mười dặm, Tân Chỉ Cô vị tất đã đuổi kịp chàng. Đoàn Khắc Tà thấy qua công phu của bà, cũng đã thấy được điểm đó. Vốn chàng có thể một mạch bỏ đi nhưng nghe bà ta trách móc, nghĩ thầm quả thật thấy mình thất lễ, mặc dù chàng không có hảo cảm gì với Tân Chỉ Cô, cũng chỉ đành dừng bước hướng bà ta thi lễ rồi rằng:
"Được, ta xin đa tạ bà."
Tân Chỉ Cô nói:
"Ngươi từ từ hãy đi."
Rồi bà quay sang hỏi Sử Triêu Anh:
"Hắn đã hứa gì với con?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Hắn đáp ứng cùng con đến Trường An."
Rồi nàng liền mang việc Cái Bang nói ra. Tân Chỉ Cô quay sang Đoàn Khắc Tà lạnh lùng nói:
"Vậy là ngươi không đúng rồi, trên giang hồ coi trọng nhất là lời hứa, ngươi sao có thể nói đi là đi? Hừ, sao sư huynh đệ các ngươi đều giống nhau như đúc vậy? Giao ước chưa xong đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy?"
Đoàn Khắc Tà vốn luôn luôn kiên trì làm hiệp nghĩa, chàng hoàn toàn không phải vì sợ Tân Chỉ Cô dọa nạt nhưng nghe bà ta dùng lý mà trách thì lại không thể không phân giải cùng bà ta, đồng thời nghe bà ta đề cập đến sư huynh, trong lòng chàng cũng có chút hiếu kỳ, liền đứng lại.
Đoàn Khắc Tà giải thích:
"Không sai, ta có đáp ứng cùng ngươi đến Trường An nhưng từ đây đến Trường An bất quá chỉ hai ngày đường. Sư đồ ngươi tương phùng chắc nhiều chuyện để nói, ta là người ngoài, đi theo các người chẳng phải sẽ khiến cho các người chán ghét sao. Bởi vậy, ta thiết nghĩ không bằng ta đến Trường An trước rồi chờ các người đến sau. Còn về chuyện rắc rối giữa ngươi với Cái Bang, sau khi ta đến Trường An rồi sẽ nghĩ biện pháp hòa giải giúp ngươi, hoàn toàn không phải là vứt bỏ không quản tới.
Tân Chỉ Cô bật cười một tiếng, đoạn hỏi:
"Anh nhi, ngươi chán ghét tiểu tử này sao?"
Sử Triêu Anh thẹn hồng hai má, nàng xấu hổ đáp:
"Sư phụ, người..., người biết rõ rồi còn hỏi, con.., con không nói."
Tân Chỉ Cô lại cười rằng:
"Đúng vậy, nếu ngươi chán ghét hắn thì đã không bảo hắn cùng đi. Bất quá, ta lại rất chán ghét tiểu tử này."
Sử Triêu Anh giật mình kinh hãi, nàng không dám nói nhiều chỉ đành len lén nhìn trộm sắc mặt của sư phụ. Nàng thấy sư phụ không có nét giận dữ, cũng không biết là bà nói nghiêm chỉnh hay là nói giỡn.
Đoàn Khắc Tà đang định đáp: "Tốt, nếu bà đã chán ghét ta thì sao lại không để ta đi?" Nhưng lời còn chưa nói ra khỏi miệng thì Tân Chỉ Cô đã nói tiếp:
"Ta chán ghét hắn bởi hắn là sư đệ của Không Không Nhi. Ta chán ghét vì hắn và sư huynh của hắn cùng một dạng giống hệt nhau. Bất quá, dù sao ta cũng không nên để cho hắn theo ta, ngươi không chán ghét hắn là được."
Sử Triêu Anh hỏi:
"À, mà sư phụ lão nhân gia không phải đang trên đường đến Trường An sao?"
Tân Chỉ Cô thản nhiên đáp:
"Đại hội anh hùng gì đó của Tần Tương, ta còn chưa thèm để trong mắt, ta không có hứng thú đến đó xem náo nhiệt."
Sử Triêu Anh liền tâng bốc sư phụ:
"Đúng vậy, trong mắt của sư phụ còn có ai dám xưng hai chữ anh hùng nữa chứ?"
Tân Chỉ Cô nói:
"Cũng không hẳn nói như vậy, chỉ đáng tiếc là ta còn chưa gặp được anh hùng chân chính thôi. Giống như Không Không Nhi vậy, lúc đầu ta còn ngỡ hắn là một anh hùng, nào ngờ lá gan của hắn lại bé một cách đáng thương hại! A, nói đến Không Không Nhi, có lẽ ta lại đi tìm hắn để trút giận đây."
Đoàn Khắc Tà đối với sư huynh luôn một mực kính trọng, nay nghe Tân Chỉ Cô chế giễu Không Không Nhi thì chàng không khỏi phẫn nộ gặng hỏi:
"Bà dựa vào cái gì mà nói lá gan sư huynh ta nhỏ? Bà cùng huynh ấy có chuyện gì mắc mớ?"
Sử Triêu Anh thấy Đoàn Khắc Tà nói năng không có chút khách khí thì trong lòng ngầm cuống quít, vậy mà sư phụ nàng vẫn không chút nổi giận, ngược lại bà ta thở dài rồi đáp:
"Mặc dù ngươi là sư đệ của hắn nhưng chuyện của hắn ngươi cũng chẳng thể quản được. Sư huynh ngươi nếu không phải kẻ nhát gan vậy thì sao lại luôn phải trốn tránh ta? Bất quá, hắn không thể tránh ta cả đời được, điểm này ngươi cũng không cần phải vì ta mà lo lắng!"
Đoàn Khắc Tà nghĩ bụng, "Uy, ngươi tìm không được sư huynh ta, ta vì sao mà phải lo lắng cho ngươi?" Chàng chỉ cảm thấy lời nói của Tân Chỉ Cô thật khó hiểu nhưng nghe giọng nói của bà ta thì lại không giống như có oan sâu cừu nặng với Không Không Nhi.
Tân Chỉ Cô đột nhiên chỉnh sắc mặt rồi nói:
"Không đề cập đến sư huynh ngươi nữa, chỉ nói đến chuyện của ngươi. Ngươi nghe cho rõ đây, thứ nhất, ta cùng với Triêu Anh phải chia tay ngay lập tức, ta cũng không có gì muốn nói cùng nó. Thứ hai, ta chán ghét ngươi nhưng Triêu Anh hoàn toàn không chán ghét ngươi. Nó muốn ngươi cùng đi với nó đến Trường An, ngươi đã đáp ứng nó rồi, bây giờ lại muốn nuốt lời là sao?"
Đoàn Khắc Tà không làm sao tránh được, chàng chỉ đành nói:
"Nếu như sư đồ các người không đi cùng đường, ta đây sẽ đưa Sử cô nương đến Trường An."
Trên không trung truyền xuống mấy tiếng "quác, quác", nguyên lai là có vài con chim ưng nhìn thấy dưới đất có thi thể liền nhào xuống mổ ăn. Tân Chỉ Cô gắt:
"Đáng ghét!"
Phất trần liền vung lên, vài sợi trần vĩ nhỏ như lông trâu bắn ra đánh rớt hết đám chim ưng, sau đó bà ta đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn Đoàn Khắc Tà biểu lộ thái độ thị uy, rồi nói:
"Tiểu tử, ngươi phải đối đãi với đồ nhi của ta cho tốt. Nếu như ngươi khi phụ nó thì dù ngươi có mọc đôi cánh dài hơn lũ ưng cũng không thoát khỏi bàn tay của ta!"
Lời vừa thốt xong, bà ta đã lập tức bỏ đi ngay. Đoàn Khắc Tà chứa đầy một bụng tức giận, "Võ công của mụ đàn bà này chưa phải là thiên hạ đệ nhất nhưng tính tình cực kỳ hung dữ. Ước chừng, sư huynh ta chính là sợ tính cách của bà ta, nể bà ta là nữ lưu cho nên mới nhún nhường với bà ta."
Nỗi bực tức trong lòng khó tiêu, chàng lạnh lùng nói:
"Được, đi thôi!"
Sử Triêu Anh vặn vẹo hai tay, nàng dùng giọng nói lạnh băng như của chàng đáp lời:
"Ngươi tự mình đi trước đi!"
Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Ụy, sao lại kỳ lạ vậy, ngươi vừa rồi còn trách ta không chịu đi cùng ngươi, bây giờ lại muốn ta đi trước là sao?"
Sử Triêu Anh khóe mắt hơi đỏ, nàng u uẩn nói:
"Khắc Tà, bây giờ ta mới biết, nguyên lai là ngươi chán ghét ta!"
Đoàn Khắc Tà nhíu mày hỏi:
"Sao ngươi lại nói vậy?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Nếu ngươi không chán ghét ta, tại sao lại luôn luôn hậm hực vì không được ly khai khỏi ta? Mặc dù chúng ta không thân không thích nhưng đã cùng ở chung lâu như vậy, có thể nói là bằng hữu được không? Cho dù ngươi không coi ta là bằng hữu nhưng ta vừa rồi cũng xả thân cứu ngươi, dựa vào điểm nhân tình này, ngươi cũng không nên đối với ta lãnh đạm như vậy chứ. Hừm, ta biết ngươi không muốn đi cùng ta, được rồi, ngươi tự mình đi trước đi!"
Đoàn Khắc Tà nhớ đến những điểm mà Sử Triêu Anh đối tốt với mình, bất giác trong lòng thấy áy náy, chàng nghĩ bụng, "Không sai, mặc dù ta không thích sư phụ nàng nhưng cũng không nên giận lây sang nàng. Vừa rồi tại khách điếm nàng ta đã cứu thoát ta, tóm lại đó đúng là có ân với ta." Chàng vừa nghĩ như vậy, tức thì nộ khí cũng tiêu mất, ngược lại sợ Sử Triêu Anh giận dỗi, chàng lập tức hướng Sử Triêu Anh luôn miệng tạ lỗi. Lúc này Sử Triêu Anh mới mỉm cười rồi nói:
"Được, nếu ngươi đã thực sự thành tâm nguyện ý làm bạn cùng đi với ta thì lên ngựa đi thôi."
Đoàn Khắc Tà ngẩn người ra rồi nói:
"Không cần cưỡi ngựa, ta có thể đi bộ được."
Sử Triêu Anh bảo:
"Ta biết ngươi có thể đi bộ được nhưng trên đường quan lộ không tiện thi triển khinh công. Vừa rồi chúng ta cũng cưỡi chung một ngựa mà đến đây, ngươi lại không phải kẻ hủ nho vậy mà bây giờ sợ tị hiềm nam nữ hay sao?"
Đoàn Khắc Tà còn đang do dự, Sử Triêu Anh lại cười:
"Ngươi không muốn sớm ngày đến Trường An sao? Đến Trường An rồi, ngươi có thể bỏ mặc ta, đó không phải tâm nguyện của ngươi sao? Lại nữa, ngươi sớm đến Trường An thì khả dĩ có thời gian đi tìm vị muội muội kia của ngươi!"
Đoàn Khắc Tà bị nàng nói trúng tâm sự, trên mặt đỏ hồng, chàng nói:
"Ta đã sớm nói qua, từ nay về sau, ta xem như chưa hề quen biết cô ta, ngươi còn đề cập tới cô ta làm gì? Được, lên ngựa thôi!"
Hai người ngồi trên lưng ngựa, da thịt cận kề, Đoàn Khắc Tà chỉ cảm thấy trận trận u hương, trong người như say, không khỏi khiến tâm thần bâng khuâng, chàng thầm nghĩ bụng, "Sự tình trên thế gian thật khó lường, Sử Triêu Anh cùng với ta chẳng liên quan gì đến nhau, hơn nữa lại xuất thân từ tà phái, vậy mà bây giờ lại thân cận như vậy. Sử Nhược Mai cùng ta mới sinh ra đã có danh phận vợ chồng mà hôm nay lại trở mặt thành cừu!"
Chàng lại theo dòng suy nghĩ mà tự nhủ, "Ta tính tình lỗ mãng, đối với Nhược Mai có rất nhiều hiểu lầm, điểm nào cũng đắc tội với nàng nên chẳng trách nàng rời bỏ ta. Ôi, nàng đã có người trong lòng, sau này sợ rằng cũng chỉ có thể xem nàng như chưa từng quen biết mà thôi."
Sử Triêu Anh ngồi phía sau khẽ khều chàng, kêu lên:
"Ngươi lại có tâm sự gì thế? Nhanh nắm lấy cương ngựa, con ngựa này chạy nhanh quá, vó tung quá cao, cơ hồ hất ta ngã xuống!"
Đoàn Khắc Tà trấn tĩnh lại, cẩn thận giữ cương ngựa nhưng chàng vẫn không khỏi thầm nghĩ, "Mặc dù Nhược Mai cùng với ta không thể đầu bạc răng long nhưng trong lòng ta chỉ có mình nàng. Vị Sử cô nương này tuy đối với ta rất tốt, ta cũng chỉ có thể cô phụ ý tốt của nàng ta thôi."
Tiếng kêu vừa rồi của Sử Triêu Anh chợt khiến cho chàng nhớ lại, giữa lúc chàng trúng độc sắp bị hôn mê, Sử Nhược Mai chạy đến bên chàng kêu lên một tiếng hoảng hốt rồi lại liên tiếp gọi tên chàng, "Nếu như trong lòng nàng không có hình bóng của ta thì sao nàng lại hoảng hốt như vậy? Ôi, nếu như không phải Sử Triêu Anh điểm huyệt đạo của ta rồi ngay lập tức mang ta bỏ chạy thì nhất định ta và nàng có thể nói được với nhau vài câu. Bất quá, việc này cũng không trách Sử Triêu Anh được. Nàng làm sao biết được quan hệ giữa ta với Nhược Mai, nàng làm như vậy hoàn toàn là vì cứu tính mạng của ta."
Đáng thương cho Đoàn Khắc Tà không biết mình đã bị gạt, tin lời nói một phía của Sử Triêu Anh, chàng đâu biết rằng lúc đó Sử Nhược Mai đang hận đã đuổi đến phía sau chàng nhưng lại bị Sử Triêu Anh dùng ám khí đánh lui.
oOo
Môn hạ Linh Sơn Phái đều cưỡi loại tuấn mã của Khang Cư Quốc, thớt ngựa mà Sử Triêu Anh lấy trộm lại là "lương câu" trong "lương câu", phi tựa như đằng vân giá vũ. Cũng may là thất mã chạy nhanh quá mức tầm thường, trên đại lộ mặc dù hành nhân đi lại như cá nhưng thất mã phi nhanh như cơn lốc phóng qua, người đi đường cũng chỉ có thể cảm giác con ngựa chạy nhanh đến thần kỳ chứ rất ít người có thể thấy rõ trên lưng ngựa là một nam một nữ cho nên cũng không gây ra nhiễu loạn gì.
Đoàn Khắc Tà suốt dọc đường tâm tư như sóng triều, bất tri bất giác đã đến chân núi Ly Sơn, vượt qua Ly Sơn đi thêm chừng hơn hai mươi dặm nữa là đã có thể đến được kinh thành. Lúc này vừa mặt trời mới quá ngọ, còn hai canh giờ nữa trời mới tối. Sử Triêu Anh cười nói:
"Đêm nay chúng ta có thể đến tửu lâu danh tiếng của Trường An mà ăn tối rồi. Ta thực rất cao hứng!"
Đoàn Khắc Tà cũng cười:
"Ngươi không còn là tiểu hài tử nữa, sao lại chóng đói vậy, chỉ nghĩ đến Trường An để ăn đồ ngon!"
Chàng đâu biết Sử Triêu Anh chính là vì thoát khỏi Sử Nhược Mai mà cao hứng.
Đoàn Khắc Tà gần đến Trường An, trong lòng chàng cũng rất cao hứng, đang muốn nói giỡn vài câu với Sử Triêu Anh chợt nghe Sử Triêu Anh kêu lên:
"Nhanh quay đầu ngựa, quay trở lại!"