Hề Bỉnh Đạt, Bộc Dương Hầu là hai cánh tay trái, phải của Tinh Tinh Nhi, liền vội vàng lao đến trợ giúp. Lang nha bổng của Hề Bỉnh Đạt là món vũ khí rất lợi hại, bản lĩnh của hắn lại cao cường, trong tà phái cũng được liệt danh vào mười nhân vật đứng đầu. "Hỗn nguyên nhất khí công" của Bộc Dương Hầu càng là võ lâm nhất tuyệt, mặc dù luận về công lực cao thâm thì chưa bằng được Vệ Việt nhưng cho dù đơn đả độc đấu, hắn cũng miễn cưỡng có thể tiếp được chưởng lực của Vệ Việt. Lúc này ba tên liên thủ, cộng đồng ứng phó với Vệ Việt liền chiếm được thượng phong. Sư điệt của Vệ Việt là Thạch Thanh Dương đã từ sau kéo đến, trong lớp đệ tử đời thứ hai của Cái Bang, bản lĩnh của Thạch Thanh Dương là cao nhất, y sử ra "Hàng ma trượng pháp", gia nhập vào vòng chiến, trở thành lấy hai địch ba, khôi phục lại thế bình thủ lúc đầu.
Bên dưới đài đã giao chiến đến sục sôi thì trên đài giao đấu càng khẩn trương hơn. Thiết Ma Lặc lực địch tam đại cao thủ, hiểm cảnh hiện ra, Đoàn Khắc Tà đến vừa đúng lúc, chàng quát một tiếng:
"Lão tặc xem kiếm!"
Tựa hồ chàng cả người lẫn kiếm hóa thành một đạo ngân hồng phóng tới Dương Mục Lao. Dương Mục Lao song chưởng tề xuất, chưởng lực đẩy qua cũng như bài sơn đảo hải. Đoàn Khắc Tà thân mình không chút trì trệ, một kiếm lại tiếp một kiếm công đến. Công lực của Dương Mục Lao tuy cao nhưng quyết không thể mỗi chưởng đều vận dụng toàn lực được, hắn thấy dùng toàn lực vậy mà vẫn không ngăn cản được thế công của Đoàn Khắc Tà thì trong lòng cũng thầm kêu khổ không thôi.
Đến lúc này, Dương Mục Lao muốn cố cũng chẳng được, chỉ có thể dành toàn bộ tinh thần đối phó với Đoàn Khắc Tà. Thiết Ma Lặc bớt đi một đại địch, tức thì tinh thần đại chấn, y hét lớn một tiếng:
"Các ngươi có nhường đường hay không?"
Trường kiếm cuộn tròn, dùng như đại đao chém xuống một kiếm, mơ hồ có tiếng sấm gió ầm ì.
Đây chính là kiếm pháp mà Thiết Ma Lặc tự sáng tạo, uy mãnh vô cùng. Đỗ Phục Uy bản lãnh hơi kém, bị y hét lớn một tiếng làm chấn động ong ong màng nhĩ đã tự có mấy phần khiếp ý, nay thấy kiếm quang như ánh chớp chém qua, lại nhẳm giữa đầu hắn bổ xuống, tức thì tim run mật lạnh, miễn cưỡng cử Nhạn Linh Đao lên chống đỡ. Chỉ nghe "Choang" một tiếng đinh tai nhức óc, hổ khẩu Đỗ Phục Uy bị chấn toác, máu tươi tứa ra, bảo đao rơi xuống đất, hắn cũng bất chấp thân phận "Cửu thành tư mã" liền vội vàng ngã mọp xuống đài, liên tiếp lăn mình mấy phòng tránh khỏi lưỡi kiếm của Thiết Ma Lặc.
Kỳ thật Thiết Ma Lặc không có ý giết hắn, y đánh khai một chỗ hổng liền lập tức hô:
"Khắc Tà, đừng vội ham chiến, mau theo ta chạy!"
Đoàn Khắc Tà biết tâm ý của biểu huynh, tự nhủ: "Không sai, cứu Tần Tương quan trọng hơn."
Dương Mục Lao đã không dám ham chiến, Đoàn Khắc Tà phóng một kiếm đâm tới hắn liền tránh qua một bên, lại còn làm bộ quát ầm ĩ:
"Tiểu tặc muốn chạy à!"
Đoàn Khắc Tà cười lớn nói:
"Có gan thì ngươi đuổi theo!"
Trong tiếng cười thân mình chàng bật lên, theo Thiết Ma Lặc nhảy xuống dưới đài.
Vũ Duy Dương hô hoán:
"Không xong, bọn chúng có ý đồ muốn cướp Tần Tương."
Dương Mục Lao đột nhiên nghĩ ra một chủ ý, hắn nói:
"Đỗ đại nhân, ngài mang quân khiên giáp đến bắt lão ăn mày kia, để Tinh Tinh Nhi thoát thân qua trợ giúp ta, hôm nay vô luận thế nào cũng không thể để cho Thiết Ma Lặc và Đoàn Khắc Tà chạy thoát."
Đỗ Phục Uy bị đánh trối chết, tự thấy không còn mặt mũi, hắn ngẫm nghĩ, "Chỉ cần không đối địch với Thiết Ma lặc, ta cũng có thể vãn hồi lại thể diện." Hắn lại không biết lợi hại của Vệ Việt, thực sự là không thua kém Thiết Ma Lặc.
Lúc này, trên đại giáo trường khắp nơi hỗn chiến, tuy nói triều đình chỉ danh bắt mười tên "phản tặc", nhưng trong mười tên phản tặc này, ngoại trừ Sử Triêu Anh và một Sở Bình Nguyên không ai biết lai lịch ra, có người nào mà chẳng phải nhân vật võ lâm có thân phận. Đặc biệt hai người Thiết Ma Lặc và Mưu Thế Kiệt giao du càng rộng rãi, một người là đại hiệp người người kính trọng, một người là minh chủ lục lâm, tự nhiên có nhiều người trọng nghĩa bạt đao tương trợ (Mưu Thế Kiệt không có ở hiện tràng, nhưng điều này quần hào hoàn toàn không biết). Bất quá, cũng có một số kẻ hám công hám thưởng giúp đỡ quan quân, song phương giữa tràng đánh giết khó phân thắng bại. Xung quanh sân tràng, vũ lâm quân và quân thành phòng của Đỗ Phục Uy đều đã đao rút khỏi bao, cung đã căng dây, nghiêm mật bố phòng. Giữa tràng hỗn chiến, địch ta khó phân biệt, cung tên của bọn họ tự nhiên không dám bắn loạn, chỉ là không cho người nào thoát ra. Nhưng thái độ của vũ lâm quân và quân thành phòng lại không giống nhau. Vũ lâm quân thấy thống lĩnh của bọn họ bị bắt thì chín phần lòng mang tức giận, chỉ vì thánh chỉ khó cãi nên mới không dám công nhiên phản kháng mà thôi.
Tần Tương và Uất Trì Bắc hai người bị trói quặp tay ra sau lưng, thủ hạ của Đỗ Phục Uy đang muốn áp giải hai người nhốt xuống thiên lao, tránh lưu lại giữa tràng dẫn đến binh biến. Mấy tên đó những muốn áp giải bọn họ theo giác môn (cửa bên) mà ra, giữa tràng người người chen chúc, bọn chúng còn chưa thể đi tới giữa sân.
Thiết Ma Lặc đã hét:
"Khắc Tà, ngươi đoạn hậu cho ta."
Y chấn kiếm vung lên, chỉ nghe thấy một chuỗi âm thanh chém vàng chặt ngọc , bao đao thương kiếm kích ngăn trước mặt y đều bị chém gãy. Quan quân thấy Thiết Ma Lặc thần dũng như vậy, nào còn dám tiến lên trước? Chỉ thấy trong tiếng quát của Thiết Ma Lặc, đội hình quan quân rối loạn tan rã, không hẹn mà cùng nhường ra một đường ở giữa cho y.
Thiết Ma Lặc tăng tốc, như bay vượt lên, nói vọng ra:
"Tần đại ca, tự cổ làm bạn với vua như chơi với cọp, triều đình không dung huynh, huynh sao không vui thú lãng tích giang hồ? Theo tiểu đệ cùng đi thôi!"
Thiết Ma Lặc một chưởng đánh bay viên quan quân đang áp giải Tần Tương, lại bứt đứt dây lòi tói trói y. Đang nghĩ giúp y trừ bỏ còng tay thì Tần Tương đột ngột hét lên giận dữ:
"Dừng tay!"
Thiết Ma Lặc còn chưa động đến còng của y thì còng tay đã bị chấn tung, Thiết Ma Lặc ngẩn người rồi kêu lên:
"Đại ca, xin nghe tiểu đệ một lời..."
Lời còn chưa dứt, Tần Tương đã đánh một chưởng đẩy y ra, rồi quát:
"Ma Lặc, ngươi muốn hãm ta vào chỗ bất trung bất nghĩa hay sao? Nếu ta muốn chạy, còn cần phải ngươi đến cứu sao? Ngươi hãy chạy đi, tình nghĩa thủ túc giữa chúng ta vẫn còn, nếu ngươi còn tiến lên một bước nữa, ta sẽ coi ngươi là địch nhân!"
Nguyên lai Tần Tương sớm đã tự hành vận khí trùng quan, giải khai huyệt đạo bị Dương Mục Lao điểm trúng.
Y sức mạnh vạn người khó đương, nếu muốn đào tẩu thì dễ như trở bàn tay. Thế nhưng y lại là hậu nhân của thế đại trung lương, cái quan niệm "Vua muốn thần chết, không thể không chết" sớm đã thành thâm căn cố đế, y nào chịu gánh trên lưng tội danh khi quân phạm thượng. Tần Tương một chưởng đẩy lùi Thiết Ma Lặc rồi vang giọng nói:
"Đi, lấy bộ còng tay lại để ta mang!"
Tên quan quân áp giải y, vừa mới từ trên mặt đất bò dậy, toàn thân run rẩy, cẳng chân còn mềm nhũn. Tần Tương cười rằng:
"Kỳ thật dùng hay không dùng còng tay đều như nhau cả. Bất quá đây là pháp độ của triều đình, theo lý nên tuân thủ. Ta tự mình mang vào vậy."
Y nhặt bộ còng tay dưới đất lên, vốn dĩ bộ còng này đã bị y dùng thần lực chấn nát, khóa không còn chặt nữa, nhưng miễn cưỡng có thể mang trên tay mà không bị tuột xuống. Tần Tương nói:
"Dù sao cũng phải làm như vậy, không làm hư pháp độ của triều đình, ta mới thấy an tâm. Đi thôi!"
Tên quan quân kia định thần lại, thấy Tần Tương đã tự mang còng vào tay thì mừng quá mong ước, hắn sợ đêm dài lắm mộng liền vội vàng áp giải Tần Tương đi luôn.
So sánh bản lĩnh của Tần, Thiết hai người khi đó, khí lực cũng không khác biệt là mấy. Nhưng Thiết Ma Lặc đang khi giải trừ còng tay cho Tần Tương, không nghĩ Tần Tương sẽ đánh y một chưởng như vậy. Chưởng này Tần Tương dùng lực đạo chân thực không nhẹ, Thiết Ma Lặc tuy chưa bị đánh ngã nhưng cũng không khỏi loạng choạng thối lui ra ngoài một trượng mới có thể ổn định lại thân hình. Nào ngờ Tần Tương có ý không để cho y đuổi theo, nên một chưởng đẩy y ra còn chứa hậu kình, tiền kình vừa mới tiêu thì hậu kình lại phát, loại công phu hàm ẩn kình lực kỳ diệu này chính là tuyệt học gia truyền của Tần Tương, tên gọi "Long môn điệp lãng". Tuy nói Thiết Ma Lặc với y là tri giao nhưng cũng chưa từng chứng kiến công phu này của y, cước bộ còn chưa vững thì cỗ hậu kình đã đẩy y lảo đảo thối lui ba bước, bất đắc dĩ phải nhấn mũi chân xuống đât, xoay tròn vài vòng mới giải khai được cỗ kình đạo. Thiết Ma Lặc kêu lên:
"Tần đại ca, sao huynh phải khổ như vậy!"
Lúc này Vũ Duy Dương đã chạy đến, nhìn thấy cơ hội không thể bỏ lỡ, hắn vút một roi nhằm Thiết Ma Lặc đánh tới! Cước bộ của Thiết Ma Lặc vẫn chưa ổn định, trong lúc cấp thiết dĩ nhiên không thể tránh né.
"Chát", một roi lướt qua, trên lưng Thiết Ma Lặc nổi lên một vệt máu, roi thứ hai đang muốn đánh xuống, bỗng nghe Thiết Ma Mặc rống lớn một tiếng, trở tay chụp lại, nắm chặt lấy ngọn roi. Vũ Duy Dương lực không mạnh bằng y, mới bị y kéo thì cơ hồ té ngã. Nhưng đây là kim tiên được ngự ban, Vũ Duy Dương vẫn phải liều mạng mà giữ không dám buông tay. Bàn tay bị kim tiên cọ sát, chẳng những lòng bàn tay bị tổn hại mà ngay cả hổ khẩu cũng tứa máu.
Uất Trì Bắc đi phía trước Tần Tương, nghe thấy tiếng roi vút liền hồi đầu nhìn lại, hai mắt tròn xoe, y hét lên như sấm nổ:
"Vũ Duy Dương, ngươi đã dùng cây kim tiên này làm gì vậy? Hoàng Thượng thu đoạt, ta không dám không nghe, nhưng nếu ngươi dùng đánh người, ta không cho phép!"
Hai cánh tay rung lên, tức thì còng tay cùm chân cũng đều bị vỡ nát từng đoạn, khí lực của y mạnh hơn Tần Tương một chút, dưới cơn phẫn nộ chấn gãy còng xích, uy thế thật kinh nhân.
Vũ Duy Dương mắt thấy Uất Trì Bắc dường như làm bộ đánh đến thì thất kinh vội vàng buông tay.
Hắn kêu lên:
"Uất Trì tướng quân, ngài, ngài..."
Hắn đang muốn lấy thánh chỉ ra thì Tần Tương đã bước lên hai bước ngăn Uất Trì Bắc lại mà quát:
"Nhị đệ, đừng hồ đồ! Ngươi còn muốn tăng thêm tội hay sao? Chúng ta chỉ có thể tùy ý Hoàng Thượng xử trí, quyết không thể tùy tiện động võ, mau mang còng xích lên!"
Bình sinh Uất Trì Bắc chỉ nghe Tần Tương nói, không làm sao khác chỉ đành hướng đến tên quan quân áp giải lấy một bộ còng tay cùm chân mới tự mình mang vào rồi hậm hực nói:
"Đại ca, nếu không phải là huynh, ta đã đến lột da róc xướng hắn rồi! Thiết hiền đệ, ngươi hãy cho hắn nếm mùi giáo huấn hộ ta!"
Tần Tương nhướng mày giục:
"Thiết hiền đệ, đệ có thể chạy thì chạy liền đi, không nên ở lại mang họa lớn!"
Y một mặt nói, một mặt đẩy Uất Trì Bắc đi về phía trước. Uất Trì Bắc kêu lên:
"Đại ca đừng đẩy đệ, huynh nói gì đệ đều nghe theo. Thế nhưng chuyện triều đình, đệ sẽ không thèm nhìn đến nữa, kệ bọn chúng nhốn nháo ra sao."
Y đã tâm hôi ý lạnh, quả nhiên không quay đầu lại, liền kéo xích sắt mà đi, nhanh đến độ ngay cả quan quân áp giải cơ hồ đều không theo kịp.
Bản lĩnh Vũ Duy Dương quả thực không yếu, kim tiên vừa rời tay liền lập tức lấy ra một đôi "Hổ đầu câu", hùng hổ nhào qua mà quát:
"Thiết Ma Lặc, ngươi dám cướp kim tiên của Thái Tông Hoàng Đế sao?"
Hắn đã lĩnh giáo lợi hại của Thiết Ma Lặc, trong lòng làm sao không sợ hãi, thế nhưng hắn phục mệnh thu đoạt kim tiên, nếu như đánh mất thì làm sao mà giao phó lại. Tuy nói Hoàng Thượng sủng ái hắn, tử tội có thể thoát nhưng tước lộc nhất định khó mà giữ được chứ đừng nói đến việc muốn làm thống lĩnh vũ lâm quân. Cho nên, mặc dù sợ hãi, hắn vẫn liều mạng nhào đến đoạt lại kim tiên.
Thiết Ma Lặc đoạt được kim tiên vào tay, trăm mối cảm khái giao triền, nhớ đến mình năm đó trung thành cẩn cẩn bảo hộ Huyền Tông lánh nạn, ngược lại còn bị gian thần hãm hại, cơ hồ mất cả tính mạng. Bây giờ lại thấy kim tiên của Uất Trì Bắc bị đoạt, y là hậu nhân của thế đại trung lương vậy mà cũng hạ tràng thê thảm như vậy, so với mình còn không đáng giá bằng, tức thì trong lòng buồn bực khó nói thành lời, đột nhiên y cười lạnh, vung kim tiên lên mà nói:
"Kim khẩu ngọc ngôn gì chứ, ha, ha, nguyên lai phàm là lời Hoàng Đế thì đều không đáng giá! Uất Trì đại ca, huynh xem cây kim tiên như hộ phù, nào ngờ Hoàng Đế lão nhi ngay cả tổ tông hắn cũng coi rẻ. Ha, ha, cây kim tiên này tuy nặng mấy chục cân, nhưng trong mắt ta nó không đáng một đồng xu! Cầm trong tay còn làm ô uế tay ta. Kim tiên cái gì chứ, trả lại cho ngươi!"
Kim tiên vung lên rời tay bay ra, y lại cười lạnh nói:
"Vũ Duy Dương, đó là bảo bối của ngươi, ngươi hãy tiếp lấy đi!"
Kim tiên bay ra, kình phong ào ạt, Vũ Duy Dương nào dám tiếp lấy, hắn liền hội vàng cúi gập mình lại, chỉ nghe "bốp" một tiếng, một tên quan quân phía sau bị kim tiên kích trúng ngang lưng, tức thì gãy mất mấy dẻ xương sườn. Vũ Duy Dương lúc này mới dám nhảy đến đoạt lấy kim tiên, nhưng hắn còn sợ Thiết Ma Lặc sẽ đoạt lại lần nữa nên không dám tiếp tục mang ra sử dụng.
Thiết Ma Lặc ngửa mặt lên trời cười lớn một tràng, phát tiết muộn khí trong lòng, nhưng đưa mắt dõi nhìn, tiếng cười lại chuyển sang thê lương. Chỉ thấy Tần Tương, Uất Trì Bắc hai người đã đi mãi xa. Dẫu rằng Thiết Ma Lặc tính khí cương cường, bình thường rất quyết đoán, vậy mà lại vì tao ngộ của Tần Tương mà cảm thấy bi thương khó thể nói bằng lời, nhất thời không có một chủ ý gì, nhủ thầm trong lòng: "Tần đại ca chấp ý làm một trung thần, tình nguyện mang thân để mặc Hoàng Đế lão nhi xử tử, ta lại không thể mang huynh ấy bỏ đi, phải làm thế nào mới được đây?" Nghĩ đến đó thì y muốn cười cũng chẳng nổi.
Tràng cười của Thiết Ma Lặc vừa dứt thì tiếng cười lạnh của Dương Mục Lao đã hắc hắc vang lên:
"Thiết Ma Lặc, thân ngươi khó bảo toàn, còn muốn cứu bằng hữu nữa ư? Phản tặc nhà ngươi 'thiên đao vạn quả' cũng không đáng tiếc, chỉ đáng thương ngươi lại làm liên lụy đến Tần Tương và Uất Trì Bắc. Ngươi tự cho là anh hùng, chẳng lẽ không cảm thấy xấu hổ hay sao? Nếu ta là ngươi thì ta sớm đã tự vẫn rồi."
Thời khắc này, Thiết Ma Lặc trong lòng vô cùng khổ sở, không kìm nén được, mắt hổ lệ tuôn, trước mặt là một mảng mơ hồ. Dương Mục Lao thấy cơ hội không thể bỏ lỡ, lập tức thi triển bộ pháp "Thất bộ truy hồn", lặng lẽ vòng đến sau lưng Thiết Ma Lặc, ý muốn xuất kỳ bất ý đánh lén y một chưởng.
Đoàn Khắc Tà từ xa thét lên:
"Thúi lắm, thúi lắm! Lão tặc vô sỉ nhà ngươi mới thực sự nên tự sát đi. Ngươi quên ngươi đã từng làm tẩu cẩu cho An Lộc Sơn à? Vậy mà ngươi còn dám mặt dày mày dạn mắng người khác là phản tặc à!"
Chàng đoạn hậu cho Thiết Ma Lặc, lúc này đang cùng vài vệ sĩ đại nội đánh giết, nhất thời chưa kịp xông đến, Thiết Ma Lặc chợt bị kinh động, tức thì thanh tỉnh, lập tức phát giác ra hơi gió, một chưởng của Dương Mục Lao đã lén tập kích đến. Thiết Ma Lặc rống lên một tiếng, trở tay lại một chưởng rồi quát:
"Không sai, ta có muốn chết cũng phải giết chết lão tặc vô sỉ nhà ngươi, giết xong rồi mới nói!"
Một chưởng này song phương đều dùng đến thập thành công lực, "Bùng" một tiếng, Dương Mục Lao lảo đảo thối lui mấy bước.
Mặc dù Vũ Danh Dương có ý rất khiếp sợ, nhưng ỷ có nhiều người, hắn liền giao kim tiên cho một tên thân tín rồi lại múa song câu đánh tới. Dương Mục Lao càng không nguyện buông Thiết Ma Lặc, hắn đưa mắt liếc qua, thấy Tinh Tinh Nhi đã thoát khỏi Vệ Việt đang đuổi tới, trong lòng mừng rỡ, tinh thần phấn chấn, lập tức lại nhào lên cùng với Vũ Duy Dương liên thủ mãnh liệt tấn công Thiết Ma Lặc.
Đoàn Khắc Tà vừa mới đánh lui mấy tên quan quân, muốn lại cùng Thiết Ma Lặc liên thủ tác chiến thì Tinh Tinh Nhi đã đuổi tới, kim tinh đoản kiếm giương không chớp động, một chiêu "Hoành giang tiệt lãng" phóng ra ngăn cản đường tiến của Đoàn Khắc Tà, hắn làm bộ ngạo nghễ "hừ" một tiếng rồi nói:
"Hảo tiểu tử, ngươi dám không phục sư huynh ngươi quản giáo à? Niệm tình ngươi niên ấu vô tri, ngươi phóng hạ binh khí, ta sẽ giúp ngươi cầu tình với Vũ đại nhân, hoặc giả còn có thể miễn cho ngươi tội chết."
Đoàn Khắc Tà đại nộ mắng:
"Ngươi quả thực không biết liêm sỉ, ngươi còn xứng làm sư huynh ta sao? Cũng may ta chưa bị ngươi hại chết, xem kiếm!"
Ngay trong thời khắc đó, Tinh Tinh Nhi đã công liên tiếp bảy kiếm, Đoàn Khắc Tà nửa bước không nhường, hoàn lại tám chiêu.
Luận về bản lĩnh chân thật, Đoàn Khắc Tà lúc này đã cao hơn Tinh Tinh Nhi một bậc nhưng hai ngươi cùng thầy truyền thụ, chiêu số không gạt được đối phương, hơn nữa Tinh Tinh Nhi lại chiếm tiện nghi về binh khí (Kim tinh đoản kiếm của hắn là bảo kiếm, lại đã tẩm kịch độc). Đoàn Khắc Tà mặc dù không sợ nhưng nếu muốn thắng hắn cũng rất khó.
Đang kịch chiến, chợt nghe tiếng quân sĩ reo hò như sấm dậy, ngay cả tiếng chém giết, kim thiết giao nhau cũng đều bị áp xuống. Nguyên lai hai tên quan quân áp giải Tần Tương và Uất Trì Bắc đang muốn phân phó quân thành phòng giữ cửa mở giác môn thì lại bị một bộ phận vũ lâm quân phát hiện. Bọn họ vốn không phải quân canh giác môn, nhưng vừa mới phát hiện Tần Tương thì đều tràn đến vây hai tên quan quân kia vào giữa, reo hò ầm ĩ. Có người quát:
"Ai dám áp giải Tần đại nhân ra ngoài, ta sẽ đập vỡ cái đầu chó của hắn."
Lại có người hô:
"Tần đại nhân, chúng tôi quyết không thể tùy ý để bọn chúng hãm hại người tốt, chúng muốn đem ngài vào thiên lao, chúng tôi sẽ hộ tống ngài đi!"
Lại có người nói:
"Không bằng chúng ta hộ tống ngài lên triều, toàn bộ vũ lâm quân tề tập tại ngọ môn, thỉnh hoàng thượng ra nói lý!"
Người nói sau so với trước lại càng lợi hại hơn khiến hai tên quan quân áp giải sợ đến mặt thoắt xanh thoắt trắng, mồ hôi lạnh toát như mưa.
Có vài lão binh theo Tần Tương lâu năm thì càng sôi sục căm phẫn, không thèm nói nhiều đã xuất đao chém đến, kêu lên:
"Trước tiên chém hai tên khốn này đi!"
Hai tên quan quân hồn phi phách tán, quỳ sụp xuống van xin:
"Tần đại nhân cứu mạng!"
Tần Tương vung xích sắt lên gạt bay đại đao của mấy lão binh rồi vang giọng nói:
"Chuyện này không quan hệ đến bọn họ. Các huynh đệ đừng nhầm lẫn, nghe ta một lời!"
Y lần lượt kêu danh tự của mười mấy lão binh xung quanh rồi nói:
"Các người đều đã theo ta nhiều năm, chẳng lẽ không biết tính cách của Tần mỗ hay sao? Ta chỉ biết quốc pháp, bất giảng tư tình. Nếu như ta không chịu đi, bọn chúng có thể tùy ý áp giải được ta sao? Về phần triều đình xử trí ra sao, cần phải do Hoàng Thượng phán xử. Các người làm loạn như vậy sẽ phạm quốc pháp, các người ái hộ ta, ta vạn phần cảm kích. Nhưng nếu như có người phạm thượng gây loạn, bất tuân pháp độ, ta sẽ chẳng thể dung tha! Các người ai dám động thủ, ta sẽ giết chết ngay, sau đó sẽ tự sát để tạ tội với mọi người!"