Tần Tương nói đến như vậy, vũ lâm quân không khỏi người người nhìn nhau, tức thì những tiếng reo hò cũng lắng xuống, rốt cuộc từ từ nhượng ra một con đường. Viên quan thủ vệ giác môn là bộ hạ của Đỗ Phục Uy, sớm đã chuẩn bị một cỗ tù xa, lúc này mới dám đẩy đến. Tần Tương lôi Uất Trì Bắc đồng thời bước vào tù xa, rồi huơ tay nói:
"Các ngươi nguyên ở chỗ nào thì nhanh về chỗ ấy. Bây giờ ta đã mang tội, quyền cũng đã giao lại, các ngươi phải nghe mệnh lệnh Vũ, Đỗ hai vị đại nhân, không thể trái lời!"
Quân sĩ không dám ngăn trở, nhất thời đều cúi đầu lén thở dài, mười mấy lão binh nọ càng khóc ra tiếng. Giữa nhưng tiếng thở than nghẹn ngào, chiếc tù xa chầm chậm ra khỏi giác môn.
Giác môn còn chưa kịp đóng lại, chợt thấy một thân ảnh nhanh như cánh chim đáp lên trên tù ra, thò đầu vào nhòm xem. Tần Tương quát lớn:
"Yêu phụ ở đâu đến, đi xuống cho ta!"
Chỉ nghe "bùng" một tiếng, thân ảnh đó đã bắn ra tựa như mũi tên bay vào trong giác môn.
Mấy tên quan quân bên cạnh cửa ngay cả nhìn cũng chưa nhìn rõ thì trong phút chốc đã lăn lộn trên mặt đất, tiếng gào la thảm thiết xé ruột vang lên.
Đám quân sĩ lúc này mới phát hiện một trung niên phụ nhân từ bên ngoài phóng đến, chỉ nghe bà lầm bầm mắng chửi:
"Xúi quẩy, xúi quẩy, ta cứ nghĩ là bé con của ta, nguyên lai lại là một tên tử tù thô lỗ như trâu!"
Vũ lâm quân vừa mới tách ra hai bên nhượng một đường cho tù xa đi qua, lúc này còn chưa kịp khép lại, nữ tử đó thân pháp nhanh như ánh chớp sớm đã xuyên qua khe hở ở giữa lướt đi. Chúng nhân cúi đầu nhìn thì chỉ thấy mấy tên quan quân toàn thân nhuốm máu, đều đã bị trọng thương.
Tên giữ giác môn chưa bị thụ thương kinh hãi vô cùng, sợ bên ngoài còn có đồng bọn của bà ta, liền vội vàng đóng chặt cửa thép lại. Lúc này nữ tử đã tiến vào trong tràng, giữa tràng bốn phương hỗn chiến, trong nháy mắt là không thấy tung tích của bà đâu.
Nữ tử đến bất thình lình này không phải ai khác mà chính là Tân Chỉ Cô, sư phụ của Sử Triêu Anh. Nguyên lai bà ta nghe đại đệ tử Long Thành Hương bẩm báo, liền muốn đến cứu Sử Triêu Anh ra ngoài. Long Thành Hương nghe phong thanh, biết được hôm nay giữa hội tràng sẽ bắt nhóm phản nghịch, hơn nữa Sử Triêu Anh cũng liệt danh trong đó. Nhưng nàng lại không biết Sử Triêu Anh cùng với Mưu Thế Kiệt căn bản không đến cho nên mới sớm rời hội trường vội vã đi tìm sư phụ.
Tân Chỉ Cô có ba đồ đệ, yêu thương nhất chính là đồ đệ nhỏ Sử Triêu Anh. Mới nhận được tin, bà vội vàng cuống quít xông tới. Nhưng khi đó sáu cửa đại môn, chín cửa giác môn toàn bộ đều đóng chặt, bà đang khổ nỗi không cửa để vào, khéo thay lại có một tù xa đi ra. Tân Chỉ Cô hoài nghi trên tù xa có Sử Triêu Anh, liền phóng lên tù xa khám xét thì bị Tần Tương phóng một chưởng đánh bay. Bà nộ khí khó tiêu, chỉ khổ cho mấy tên quan quân giữ cửa bị bà trút giận. Mấy tên quan quân trước mặt, mỗi tên đều bị nếm một kiếm của bà.
Tân Chỉ Cô bình sinh chưa từng gặp địch thủ, luôn luôn để mắt tận đỉnh đầu, hôm nay lại bị Tần Tương đánh cho một chưởng, là lần đầu tiên bị nếm mùi thua thiệt. Mặc dù ỷ vào nội công thâm hậu, chưa bị thương tổn gì nhưng cũng ngầm kĩnh hãi, nghĩ thầm, "Ta chỉ nghĩ quan quân của triều đình là bọn túi cơm bị rượu, không ngờ viên quan quân trên tù xa ấy lại lợi hại như vậy. Chỉ sợ Triêu Anh dữ nhiều lành ít. Hừm, ta phải cứu Triêu Anh thoát hiểm, sau đó sẽ tìm tên tử tù kia tính sổ. Không biết hắn phạm phải tội gì? Chỉ mong triều đình không lập tức mang hắn xử tử, bằng không ta sẽ không báo được thù."
Giữa tràng nơi này một đám, nơi kia một đám, khắp nơi đều đang kịch chiến. Tân Chỉ Cô lớn tiếng gọi tên Sử Triêu Anh, một mặt kêu một mặt tìm. Trong vòng chiến bà không quản đến người khác, người khác cũng chẳng lý tới bà.
Hiện trường các nơi giao đấu thì chỗ Thiết Ma Lặc là kịch liệt nhất, Thiết Ma Lặc trường kiếm sử ra cẩn mật, mơ hồ mang theo tiếng sấm ầm ì. Xung quanh trong vòng mấy trượng cát bay đá chạy, kình phong ào ạt, mấy kẻ yếu kém đừng nói là gia nhập vòng chiến mà ngay cả đứng trong vòng xoáy đó cũng vị tất đã đứng vững. Dương Mục Lao dùng chưởng lực bài sơn đảo hải hướng y trùng kích nhưng vẫn phải không ngừng di hình hoán bộ tránh né kiếm phong của y. Vũ Duy Dương cũng tận hết bình sinh sở học, song câu bay múa hóa thành hai đạo ngân hồng cùng với kiếm quang của Thiết Ma Lặc xoắn lại thành một mảng.
Thiết Ma Lặc lực địch hai người, có khi kiếm quang ngẫu nhiên cũng bị chưởng lực của Dương Mục Lao phá tan nhưng Thiết Ma Lặc toàn thân đều là công phu, chưởng vỗ, chỉ điểm, cước đá..., mỗi thứ đều có thể bổ sung cho kiếm chiêu chưa đủ.
Tân Chỉ Cô bị trận ác đấu của ba người hấp dẫn, bất tri bất giác bước vào trong vòng xoáy ba trượng. Nhìn một hồi, trong lòng bà ngầm thấy kinh ngạc, "Ta chỉ nghĩ anh hùng đại hội chẳng có gì đáng xem, thật không ngờ lại có mấy người tài ba như vậy. Lão đầu mặt hồng kia xem ra chính là Thất Bộ Truy Hồn Dương Mục Lao, đại hán này không biết là ai, bản lĩnh còn cao hơn cả lão ma đầu. Ha ha, cứ luôn nghe nói lão ma đầu này tự phụ vô cùng, hôm nay lại phải liên thủ với người khác, thực sự là mất hết mặt mũi." Dương Mục Lao tướng mạo đặc biệt, bộ chưởng pháp "Thất bộ truy hồn" trong võ lâm cũng là nhất gia nên Tân Chỉ Cô nhìn gia số võ công của hắn là lập tức nhận ra. Trong lòng bà tự nhủ, "Lão ma đầu này công phu xác thực không yếu nhưng cũng chưa phải đối thủ của ta. Đại hán đối địch với hắn kia thì ta không nắm chắc có thể thắng được."
Phải biết với người thân hoài tuyệt kỹ, thấy kẻ khác có bản lĩnh không hơn kém mình là bao thì đều có ý niệm muốn được tỷ thí với đối phương. Tân Chỉ Cô nhìn một hồi cũng không khỏi thấy ngứa ngáy, chỉ trực muốn lao vào tỷ thí nhưng vì đi tìm ái đồ mà đến nên lại không muốn tự tạo thêm phiền toái, hai loại tâm tình xung đột, nhất thời cũng chưa nỡ bỏ đi.
Thiết, Vũ, Dương ba người đều phát hiện ra có một nữ nhân đang từng bước đến gần, trong lòng đều cảm thấy kỳ quái. Nhưng trong lúc tính mạng tương tranh, không ai dám phân tâm để ý đến bà. Tân Chỉ Cô nhìn một hồi rồi đột nhiên lướt đến phía trước vỗ nhẹ vào vai Dương Mục Lao hỏi:
"Uy, ngươi là Dương Mục Lao phải không, sao ngươi lừa gạt đồ đệ ta?"
Dương Mục Lao di bộ hoán hình, thân pháp mau lẹ đến nhường nào, vậy mà lại không tránh được cái vỗ nhẹ này, hắn giật mình đại kinh, trở tay đẩy ra một chưởng. Tân Chỉ Cô khanh khách cười, sớm đã thối lui ra ngoài ba trượng, bà nói:
"Ta chẳng phải hạng thừa cơ người lâm nguy mà đả thương, ta chỉ cần ngươi trả lời câu hỏi của ta. Ngươi chưa gặp ta, chắc ngươi cũng đã nghe qua danh tự của ta, hà cớ gì ngươi làm khó đệ tử ta?"
Dương Mục Lao trong lòng rúng động, liền vội vàng nói:
"Nguyên lai là Vô Tình Kiếm Tân Chỉ Cô đến, hạnh ngộ, hạnh ngộ."
Tân Chỉ Cô nói:
"Ngươi không cần giả bộ giao tình với ta, đồ nhi của ta có phải do ngươi bắt đi không, nói mau, nói mau?"
Dương Mục Lao hỏi:
"Lệnh đồ là Sử Triêu Anh cô nương à?"
Tân Chỉ Cô nói:
"Không sai, nó bị triều đình liệt vào hàng phản nghịch, bây giờ ngươi và quan quân làm một bọn, chắc là muốn thăng quan phát tài nên đứng về phe triều đình. Ngươi còn nói ngươi không ăn hiếp đồ nhi của ta sao?"
Dương Mục Lao đáp:
"Cái này, ngươi trách nhầm ta rồi. Không gạt ngươi, triều đình chỉ vì lệnh đồ là muội muội của Sử Triêu Nghĩa nên không thể không liệt ả vào danh sách phản nghịch. Kỳ thật hoàn toàn không xem ả là là yếu phạm, yếu phạm là kẻ khác. Ta đã nói hộ cho lệnh đồ, bảo bọn họ nếu như đụng phải lệnh đồ thì chỉ hư trương thanh thế chứ không thực sự bắt người. Vị này là Vũ đại nhân, người phụng thánh chỉ mà sắp đặt, không tin ngươi có thể hỏi ngài."
Vũ Duy Dương vội nói:
"Không sai, ta đã sớm ra lệnh cho thuộc hạ, bảo bọn chúng không được bắt nữ tử. Hôm nay triều đình truy nã mười tên phản nghịch, chỉ có lệnh đồ là nữ tử."
Dương Mục Lao lại tiếp:
"Kẻ cùng chúng ta giao đấu chính là thủ lĩnh lục lâm Thiết Ma Lặc, thủ phạm cần phải bắt hôm nay chính là hắn, trên giang hồ hắn giao du rộng rãi, lại là biểu huynh của Đoàn Khắc Tà, kẻ luôn cùng đồng hành với lệnh đồ. Ngươi muốn biết tin tức của lệnh đồ thì có thể tra hỏi Thiết Ma Lặc hoặc Đoàn Khắc Tà. Ôi, lệnh đồ gặp phải họa này, hơn nửa nguyên nhân cũng là bởi kết giao nhầm với phỉ nhân."
Dương Mục Lao biết rõ Tân Chỉ Cô hành sự tà quái, chỉ dựa vào yêu ghét nên mới cố tình khích bác bà ta và Thiết Ma Lặc tranh đấu, cho dù chỉ là dây dưa với Thiết Ma Lặc một chút thôi cũng tốt.
Khi Dương Mục Lao nói chuyện, hắn cũng hết sức cẩn thận vẫn không ngừng dùng công phu "Di hình dịch vị" tránh né thế công của Thiết Ma Lặc, nhưng dù sao vẫn phải phân tâm nói chuyện, vừa lúc hắn nói đến hai chữ "phỉ nhân" thì nghe "xoạt" một tiếng, một kiếm của Thiết Ma Lặc đã chém trúng thân trước của hắn, may mà chưa thương tổn vào xương, nhưng lưỡi kiếm lướt qua, một trận máu hồng đã theo kiếm quang văng ra.
Tân Chỉ Cô thầm nghĩ, "Từ lâu đã nghe danh Thiết Ma Lặc là anh hùng, đương kim thế gian đứng thứ nhất thứ nhì, nguyên lai là người này, quả nhiên danh bất hư truyền." Thân hình thoáng động, bà đã đến bên cạnh Thiết Ma Lặc rồi hỏi:
"Thiết trại chủ, đồ nhi của ta ở đâu?"
Thiết Ma Lặc đang tức giận Sử Triêu Anh, lại nghe Dương Mục Lao nói nhăng nói quậy với Tân Chỉ Cô, y vốn ghét ác như cừu, đối với Tân Chỉ Cô cũng nảy sinh chán ghét, tức thì lạnh lùng nói:
"Ai có công phu đi quản đồ đệ ngươi?"
Tân Chỉ Cô thét:
"Hay lắm, ngươi xem thường ta phải không? Ngươi không quản đồ đệ ta nhưng ta lại muốn quản nhà ngươi!"
Bà liền đâm tới một kiếm, trường kiếm của Thiết Ma Lặc đang ngăn đỡ song câu của Vũ Duy Dương, y bổ ra một chưởng. Dương Mục Lao mừng rỡ, lập tức thừa cơ đánh tới. Chỉ nghe xoạt một tiếng, thân trước của Thiết Ma Lặc đã bị một kiếm của Tân Chỉ Cô đâm trúng, Tân Chỉ Cô cũng bị chưởng phong chấn động liền dùng thế "Tế hung xảo phiên vân" búng mình bay ra ngoài mấy trượng, rồi lạnh lùng nói:
"Dương Mục Lao, ta vừa nói chuyện với ngươi, khiến ngươi bị trúng một kiếm, bây giờ ta đã hoàn lại một kiếm cho ngươi, cái này cũng tính là đủ với ngươi. Thiết Ma Lặc, sau này chúng ta một đối một, rồi sẽ lại tỷ thí, ngươi có thể yên tâm, ta quyết không tự đánh mất thân phận giống như Dương Mục Lao."
Tân Chỉ Cô vừa xả được tức giận, lại thế Dương Mục Lao hoàn lại một kiếm, liền dương dương tự đắc bỏ đi, đi chưa được bao xa, nhãn quan vừa lướt qua thì phát hiện ra Đoàn Khắc Tà. Đoàn Khắc Tà lúc này vẫn còn ác chiến với Tinh Tinh Nhi.
Song phương đều ra chiêu nhanh như điện, xem ra đã giao thủ gần ngàn chiêu, Tinh Tinh Nhi khí lực dần dần suy giảm, nghĩ thầm, "Hôm nay nếu như bại dưới tay sư đệ thì còn mặt mũi gì xông pha giang hồ nữa!" Trong lòng táo bạo, đột nhiên nảy ra độc kế, hắn chợt sử ra một hiểm chiêu.
Đoàn Khắc Tà cố kỵ độc kiếm của hắn lợi hại, tự nghĩ đã nắm phần thắng cho nên cũng không gấp tấn công, chỉ thấy chiêu phá chiêu, thấy thức phá thức, nhưng kiếm thế cũng mở rộng bao chặt Tinh Tinh Nhi lại. Đang lúc kịch chiến chợt thấy Tinh Tinh Nhi đột nhiên hồi kiếm đâm vào yết hầu mình.
Lần này xảy ra quá ngoài ý liệu của Đoàn Khắc Tà, trong sát na đó, chàng chỉ nghĩ là Tinh Tinh Nhi biết không địch lại, không chịu nổi xấu hổ nên ý đồ muốn tự vẫn, chàng không khỏi ngây người ngơ ngẩn, trong lúc cấp bách không kịp suy nghĩ, vươn tả thủ muốn đoạt lấy đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi.
Nếu là người khác thì địch nhân hồi kiếm tự sát thật là cầu còn chẳng được, nếu tâm địa ngang ngạnh, nói không chừng còn bồi thêm một kiếm, bất kể là hắn tự sát thật hay giả thì cũng xuyên cho hắn một lỗ. Thế nhưng Đoàn Khắc Tà thiên tính thuần hậu, tuy đối với Tinh Tinh Nhi đã sớm căm hận vô cùng, trong mắt đã không coi hắn là sư huynh nữa nhưng đột nhiên thấy hắn hồi kiếm tự sát thì vẫn không khỏi trong lòng chấn động, chẳng những ngừng tấn công mà còn không chút đề phòng xuất thủ ngăn hắn tự sát.
Tinh Tinh Nhi chính là đang muốn như thế, hắn đã hiểu thấu tính cách của Đoàn Khắc Tà nên mới dám xuất hiểm chiêu như vậy. Kiếm thế của Đoàn Khắc Tà dừng lại, khi thủ chỉ vừa mới chạm đến chuôi kiếm của Tinh Tinh Nhi thì hắn liền cười lạnh một tiếng, đoản kiếm lộn lại tựa như tia chớp cắt xuống cổ tay Đoàn Khắc Tà.
Tinh Tinh Nhi tính toán chuẩn xác như ý lắm, lại không ngờ đến có một Tân Chỉ Cô vừa vặn lướt tới.
Tân Chỉ Cô đang muốn hướng Đoàn Khắc Tà để nghe tin tức, làm sao có thể cho Tinh Tinh Nhi hạ độc thủ như vậy. Mắt thấy cổ tay Đoàn Khắc Tà sẽ bị Tinh Tinh Nhi cắt xuống, đột nhiên một cỗ kình phong thổi đến, Tân Chỉ Cô đã lướt tới bên cạnh bọn họ, lách vào giữa ngăn cản. Chỉ nghe "xoạt" một tiếng, ống tay áo của Tân Chỉ Cô đã bị cắt đứt, tức thì lại "keng" một tiếng, đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi cũng bị Tân Chỉ Cô đánh bật ra.
Tân Chỉ Cô mới nhoáng thân đến, Đoàn Khắc Tà cũng đã búng mình ra ngoài vài trượng, tức giận mắng:
"Tinh Tinh Nhi ngươi thật hiểm độc!"
Tinh Tinh Nhi tức giận đến thất khiếu phun khói, hắn cũng ngoác mồm chửi, nhưng không phải mắng Đoàn Khắc Tà mà là mắng Tân Chỉ Cô:
"Con mụ này ở đâu đến, dám đến đây cắn bậy, ngươi biết ta là ai không?"
Tân Chỉ Cô chẳng thèm để ý, lại sử ra công phu "Đạn chỉ thần công", duỗi ngón tay lại bắn ra, lực đạo lần này càng mạnh hơn. Đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi chưa bị rời tay nhưng cũng tự cảm thấy hổ khẩu nóng ran, không khỏi giật mình kinh hãi, lảo đảo thối lui vài bước, căm tức án kiếm, nhất thời không dám đánh trả.
Tân Chỉ Cô cười lạnh nói:
"Bất kể ngươi là ai, bây giờ ta có việc muốn nói chuyện cùng Đoàn Khắc Tà, ai dám quấy nhiễu, trước tiên ta sẽ cắt lưỡi hắn, tiếp đến móc mắt hắn ra, ngươi không phục thì cứ lao đến xem ta có làm được hay không!"
Tân Chỉ Cô quay lại hướng Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Uy, Triêu Anh sao lại không đi cùng với ngươi? Nó đi đâu rồi? Sao ngươi lại có thể rũ bỏ nó như vậy?"
Đúng là:
Tự dưng mắc nợ đào hoa khổ
Phiền não dây dưa chửa chịu thôi.
Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.