Người kia chiêu số tuy không nhanh bằng Đoàn Khắc Tà, nhưng nội lực so với chàng còn cao hơn một bậc, Nhạn Linh Đao trong tay y chính là nội khố bảo tàng chẳng thua kém bảo kiếm của Đoàn Khắc Tà. Đoàn Khắc Tà nhanh như chớp phóng ra ba kiếm, sau khi y hoàn lại hai đao thì đột nhiên trở tay gõ xuống một đao, bức Đoàn Khắc Tà lùi lại một bước rồi quay người chạy.
Đoàn Khắc Tà nghĩ có điều gian trá, cũng không ngờ hắn thực sự không quay đầu lại đã liền bỏ chạy. Đoàn Khắc Tà quát:
"Thắng bại chưa phân, vì sao ngươi muốn trốn?"
Thân hình chàng bốc lên như bóng với hình đuổi theo viên quan quân.
Viên quan quân kia đi tới trước mặt Đỗ Phục Uy. Đỗ Phục Uy không nhận biết y, nhưng thấy y bản lĩnh cao cường như thế thì trong lòng cũng là vui mừng vô hạn, nói:
"Tốt, ngươi đoạn hậu cho ta, nhanh theo hội họp với đại quân rồi lại đến bắt bọn phỉ đồ, ta nhớ công lao của ngươi, ngày sau nhất định đề bạt."
Viên quan quân kia nói:
"Vậy, đa tạ đại nhân tài bồi!"
Y sấn lên trước, đột nhiên sử ra một chiêu cầm nã thủ, như sấm đánh không kịp bưng tai, chụp lấy mạch môn của Đỗ Phục Uy. Đỗ Phục Uy toàn thân tê buốt, bị y chế phục đến mềm xèo, chẳng thể nhúc nhích, vừa sợ vừa gấp, kêu lên:
"Ngươi, ngươi làm gì vậy?"
Đoàn Khắc Tà đã chạy đến, thấy như vậy thì ngạc nhiên vô cùng, chàng vội vàng thu kiếm lại, viên quan quân kia cười nói:
"Chúng ta hôm nay nếu muốn thoát hiểm, trừ phi mượn tên này để thoát ra, ngươi sao có thể giết chết hắn được?"
Đoàn Khắc Tà lúc này mới biết viên quan quân này và chàng có cùng tâm tư, bất quá bởi vì có điều hiểu lầm, y không biết Đoàn Khắc Tà đâm Đỗ Phục Uy một kiếm chỉ là để điểm huyệt hắn chứ hoàn toàn không muốn phương hại đến tính mạng hắn.
Đoàn Khắc Tà mừng ngoài mong đợi, chàng chẳng kịp giải thích, liền vội vàng hỏi:
"Các hạ là ai, vì sao lại trợ giúp ta?"
Viên quan quân cười nói:
"Ta trợ giúp ngươi cũng chính là trợ giúp bản thân ta, ta là kẻ có tên trong 'thập nghịch', Thanh Châu Sở Bình Nguyên. Xem ngươi niên kỷ còn nhỏ như vậy, tất là tiểu hiệp danh vang giang hồ Đoàn Khắc Tà!"
Đoàn Khắc Tà thấy chuyện không ngờ đến, Sở Bình Nguyên này liệt danh trong 'thập' nghịch, khi Đỗ Phục Uy khai tràng tuyên bố danh sách thì 'cửu nghịch' khác đều vang danh giang hồ, chỉ có Sở Bình Nguyên này là không ai biết lai lịch của y, thật không ngờ y lại đột nhiên xuất hiện lúc này trong trang phục quan quân.
Đoàn Khắc Tà chắp kiếm cúi chào, cười nói:
"Vừa rồi hiểu lầm, đã mạo phạm nhiều, Sở đại ca trí dũng song toàn, bội phục, bội phục!"
Sở Bình Nguyên cười đáp:
"Vị Đỗ đại nhân này giao cho ngươi quản, tránh cho ngươi khỏi lo lắng."
Đoàn Khắc Tà nói:
"Sao nói vậy..."
Sở Bình Nguyên đã đẩy Đỗ Phục Uy qua, Đoàn Khắc Tà chỉ đành tiếp lấy. Võ công của Đỗ Phục Uy không yếu, nhân cơ hội Sở Bình Nguyên buông tay còn muốn tránh né, Đoàn Khắc Tà đã sớm chụp lấy bối tâm hắn, một chưởng đề lên "Dũ khí huyệt" của hắn rồi quát:
"Ngươi dám loạn động, ta sẽ chấn đứt kinh mạch của ngươi, cho ngươi muốn sống không được, muốn chết chẳng xong."
Mấy người Vệ Việt, Độc Cô Vũ lần lượt đến nơi, một đường đánh giết áp giải Đỗ Phục Uy, quan quân trong giáo trường đều e ngại không dám ngăn cản, không mất nửa khắc sau bọn họ đã đến rìa sân tràng.
Xung quanh giáo tràng, có ba ngàn quân vũ lâm và hai ngàn quân hổ trách vây giữ, giữ toàn bộ sáu cửa đại môn không cho tiến xuất. Năm ngàn tinh binh này cung đã căng dây, đao rút khỏi vỏ, sớm bầy nghiêm trận đối địch. Mặc dù mấy người Thiết Ma Lặc, Đoàn Khắc Tà bản lĩnh cao cường, nhưng nếu như ngang ngạnh tiến ra cũng quyết không thể ra khỏi.
Sở Bình Nguyên và Đoàn Khắc Tà áp giải Đỗ Phục Uy đi phía trước, Sở Bình Nguyên trầm giọng nói:
"Đỗ đại nhân, nếu ngươi muốn bảo toàn cái mồm nhai cơm thì nhanh kêu thủ hạ ngươi mở cửa!"
Đỗ Phục Uy bị dọa đến mặt không còn chút máu, hắn nghĩ bụng: "Mở cửa thả giặc, cho dù tặc nhân không giết ta thì đó cũng là tử tội. Mở cửa cũng chết mà không mở cửa cũng chết, không bằng ta cứ làm trung thần." Tâm niệm còn chưa qua, Đoàn Khắc Tà đã thúc một cỗ nội lực ấn xuống bối tâm hắn, tức thì tựa như có trăm ngàn con rắn nhỏ đang cắn xé nội thể Đỗ Phục Uy, đó thực sự là độc hình thảm khốc nhất thiên hạ. Đỗ Phục Uy đau đến chết đi sống lại, liền vội vàng van xin:
"Hảo hán nương tay, ta xin tuân mệnh!"
Đoàn Khắc Tà cười lạnh nói:
"Không sợ ngươi làm hảo hán ngang ngạnh, nếu bất tuân, ta còn có thủ đoạn lợi hại hơn cho ngươi thưởng thức."
Đoàn Khắc Tà áp giải Đỗ Phục Uy đến cách đám quan quân chừng mấy trượng, Đỗ Phục Uy thấy phía trước là thuộc hạ của hắn, giữ cửa phía sau lại là vũ lâm quân của Tần Tương. Vũ lâm quân của Tần Tương sẽ không chịu nghe hắn chỉ huy, nhưng lúc này chẳng thể quản nhiều, Đoàn Khắc Tà vừa triệt tiêu nội lực, Đỗ Phục Uy tức thời kêu lên:
"Mau mau mở cửa, mau mau mở cửa!"
Quan quân đều nhìn thấy Đỗ Phục Uy là dưới sự uy hiếp mà bị bức bách mở cửa, đây là chuyện rất lớn, không ai dám làm chủ. Vũ lâm quân giữ cửa đại môn chia làm hai phe, một phe nói:
"Tần thống lĩnh triệu khai anh hùng đại hội, vốn đã chiêu cáo thiên hạ, quyết không hãm hại mọi người tham gia. Đều là Hoàng Thượng nghe lời sàm ngôn, gây nên cớ sự này, giữa tràng trở mặt, khiến Tần thống lĩnh của chúng ta có lỗi với anh hùng thiên hạ. Ta thấy nên bảo người mở cửa."
Phe kia lại nói:
"Không thể, không thể, tróc tặc là ngự chỉ của Hoàng Thượng, nếu chúng ta mở cửa thả tặc nhân, truy cứu đến nơi, chẳng những chúng ta không đương nổi mà chỉ sợ còn tăng thêm tội danh cho Tần thống lĩnh. Tên họ Đỗ này đã nhiều lần hãm hại Tần đại nhân của chúng ta, để cho hắn chết trong tay tặc nhân là chuyện không thể hay hơn được!"
Hai phe đều có lý của mình, nghị luận lao xao, nhưng chần chừ chưa ra kết quả. Đỗ Phục Uy ngày thường đối với thuộc hạ hà khắc, thưởng phạt bất minh, chỉ biết dùng người thân, làm mai một không ít nhân tài, uy tín trong quân còn xa mới bằng được Tần Tương. Quân hổ trách của hắn cũng chia thành hai phe, phần đông thì oán hận hắn, đang thấy hả hê, kiên trì không chịu nghe lệnh hắn. Nhưng cũng có một bộ phận trung thành với hắn, lại muốn mở cửa.
Vũ Duy Dương, Dương Mục Lao hai người cùng Thiết Ma Lặc ác đấu đến nửa ngày, đánh không lại Thiết Ma Lặc, lúc này đang vừa đánh vừa chạy. Đám quân thân cận của Vũ Duy Dương kéo đến, nhóm cầm khiên và nhóm cầm hổ câu hợp thành một phòng tuyến ngăn chặn Thiết Ma Lặc. Vũ Duy Dương chạy vào trong quân thì đã thở hổn hển, lúc này phát hiện việc mấy người Đoàn, Sở đang uy hiếp Đỗ Phục Uy, hắn hít một hơi khẩu khí rồi liền vội vàng chạy ra hô:
"Đỗ đại nhân đã chịu phản tặc uy hiếp, các ngươi chỉ có thể nghe mệnh lệnh của ta. Ta lệnh cho các ngươi bắn tên!"
Thủ hạ của Đỗ Phục Uy còn đang chần chừ, Vũ Duy Dương lại hô lên:
"Vũ lâm quân hãy nghe ta một lời, các ngươi muốn cứu Tần thống lĩnh của các người không?"
Lời vừa nói ra, tức thì vũ lâm quân ngừng huyên náo, ngưng thần lắng nghe. Nội công của Vũ Duy Dương không kém, hắn vận chân khí từ đan điền tống âm thanh đi xa:
"Các ngươi muốn cứu Tần đại nhân, chỉ cần tuân thánh chỉ, giết tặc lập công, như vậy mới có thể giảm nhẹ tội trạng cho Tần đại nhân, ta cũng mới có thể nói đỡ cho ngài. Nếu như các ngươi mở cửa thả tặc nhân, Hoàng Thượng tất nhiên sẽ nghi ngờ Tần Tương dạy các ngươi tạo phản, như vậy chẳng phải là hại chết Tần đại nhân của các người sao?"
Một đại bộ phận vũ lâm quân vốn đã nghĩ đến điều này, nay nghe xong lời Vũ Duy Dương quả nhiên được khích động, không rảnh nghĩ thêm, liền có rất nhiều người giương cung phóng tiễn. Vũ lâm quân so với binh sĩ bình thường thì hơn xa, dĩ nhiên cung tiễn cũng phải thuộc hạng nhất, người người đều phải cử được cung cứng năm thạch(1) mới được coi là hợp cách. Lúc này cường cung mãnh nỏ nhất tề hướng Đỗ Phục Uy bắn tới, thực sự ngàn tên như châu chấu, thanh âm tựa sấm rền. Tuy có mấy người Đoàn Khắc Tà, Sở Bình Nguyên, Vệ Việt đều là cao thủ nhất đẳng phòng hộ cho, nhưng Đỗ Phục Uy cũng cuống quít chân tay.
Vũ lâm quân phát nhất loạn động công thế, vốn dĩ hổ trách quân của Đỗ Phục Uy cũng không dám rớt lại phía sau, đặc biệt là đám ngày thường bất mãn với Đỗ Phục Uy càng muốn trừ khử hắn, tức thì tên chiu chíu nhằm hắn bắn đến.
Sở Bình Nguyên nói:
"Mau lui! Mau lui! Quay lại trong giáo trường!"
Đỗ Phục Uy thấy quan quân trùng sát đến, vừa sợ vừa giận, run giọng kêu lên:
"Ta dù sao cũng là quan trưởng của các ngươi, các ngươi không nghe lệnh ta thì thôi, sao còn nhằm ta mà bắn?"
Trong lúc tên bay như lưu tinh, cung bật như sấm giật, những binh sĩ này nào để ý đến đến lời van xin của hắn. Vũ Duy Dương lấy một bộ cung tiễn, nhảy lên lưng ngựa, đột nhiên quát:
"Đỗ Phục Uy, ngươi khuất thân theo phản tặc, chớ oán trách ta giết ngươi!"
"Viu, viu, viu", liên châu tam tiễn phát ra, lực tiễn của hắn càng mạnh mẽ, lại lẫn trong đám loạn tiễn, chẳng dễ để phân biệt được. Đoàn Khắc Tà vung kiếm đánh rớt hai mũi, mũi thứ ba thì Độc Cô Vũ dùng chiết phiến bạt tới, công lực của chàng ta không bằng được Vũ Duy Dương, tức thì mũi tên xuyên qua chiết phiến găm chính giữa yết hầu Đỗ Phục Uy, lập tức bắn hắn chết tốt.
Vũ Duy Dương ha hả cười lớn, liên châu tiễn lại tiếp tục hướng vào mấy người Đoàn Khắc Tà, Độc Cô Vũ bắn tới. Lữ Hồng Xuân giận dữ quát:
"Đến mà không lại là phi lễ, xem tiễn!"
"Viu, viu, viu", cũng là liên châu tam tiễn bắn lại, Lữ Hồng Xuân là thần tiễn thủ, cao thủ tiễn pháp số một trong chốn võ lâm, mũi tên thứ nhất bắn đến con ngựa của Vũ Duy Dương, mũi tên thứ hai nhắm đến yết hầu hắn. Vũ Duy Dương cũng rất cao cường, hắn phi thân xuống ngựa, con ngựa ngã nhưng hắn không ngã, vội vàng nhấc cán cung ngăn cản. Chỉ nghe một tiếng như phá trúc, cây thiết thai cung của hắn đã bị một tên của Lữ Hồng Xuân bổ đôi. Nói thì chậm nhưng diễn biến rất nhanh, mũi tên thứ ba lại bay đến, Vũ Duy Dương tránh cũng không tránh được, hắn đành phải sử dụng "Ngão hầu pháp", há miệng cắn lấy. "Chát" một tiếng, hắn cắn được đầu tên, tuy rằng may mắn thoát chết, nhưng răng cửa cũng bị gãy mất một chiếc, hắn hoảng hốt cuống quít quay mình bỏ chạy, khoảng cách xa, mũi tên thứ tư của Lữ Hồng Xuân không đuổi kịp hắn.
Nhóm người Sở Bình Nguyên, Đoàn Khắc Tà vội vàng thối lui vào trong giáo trường. Giữa tràng đang là cục diện địch ta hỗn chiến, loạn tiễn của vũ lâm quân lúc này không dám bắn đến.
Trong giáo tràng, Tân Chỉ Cô với Tinh Tinh Nhi vẫn đang cút bắt, Tân Chỉ Cô một mặt đuổi, một mặt ầm ĩ:
"Tiểu hầu nhi, ngươi còn thiếu nãi nãi một bạt tai, chạy cũng không thoát đâu! Nếu ngươi thức thời thì ngoan ngoãn lại đây cho ta đánh. Bằng không ta tóm được thì sẽ không chỉ đánh ngươi một bạt tai đâu."
Tinh Tinh Nhi đánh không lại Tân Chỉ Cô, lại không dám chửi lại, hận mặt đất không nứt ra để chui xuống. May mà khinh công của hắn cao hơn Tân Chỉ Cô một bậc, hắn chuyên tìm nơi vắng người mà tránh, nhất thời Tân Chỉ Cô cũng không đuổi được. Nhưng quần hùng trong giáo trường, phần lớn đều chán ghét Tinh Tinh Nhi, Tân Chỉ Cô đuổi đến đâu người người đều nhường đường, còn Tinh Tinh Nhi chạy đến đâu thì lại có ý can trở. Một hồi như vậy, kẻ chạy người bắt, khoảng cách giữa song phương càng ngày càng ngắn lại.
Vệ Việt quay lại trong tràng, vừa lúc đụng phải Tinh Tinh Nhi đâm đầu chạy đến, Vệ Việt mới thấy, tức thì trong lòng bốc lửa, hai tay giang ra, quát:
"Hay rồi, thằng khỉ con ngươi còn ở đây, nhanh đền ta cái hồ lô!"
Tinh Tinh Nhi đang gấp, mũi chân điểm xuống liền muốn nhảy qua đỉnh đầu Vệ Việt. Vệ Việt há miệng phun ra một ngum rượu, tiếp theo lại vỗ tới một phách không chưởng. Tinh Tinh Nhi người đang trên không, bị chưởng lực chấn phải, tức thì bị ném bay lại tựa như trái cầu da, đầu mặt chân tay cũng đều ướt rượu, nóng nóng rát rát thật khó mà chịu được, mắt thấy Tân Chỉ Cô sẽ liền đuổi tới.
Khá khen cho Tinh Tinh Nhi, khinh công thật siêu trác bất phàm, mặc dù hắn bị phách không chưởng của Vệ Việt chấn bay, nhưng nội tạng chưa hề bị thương, trong lúc nguy cấp đột nhiên ở giữa không trung dùng thế "Diêu tử phiên thân", người chưa rơi xuống đất đã chuyển sang phương khác, lướt ra ngoài mấy trượng.
Mũi chân vừa mới chấm đất, hắn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy ngay Đoàn Khắc Tà đã đứng trước mặt lạnh lùng nhìn hắn. Tinh Tinh Nhi lần này kinh hãi không ít, hắn vội vàng cầu xin:
"Đoàn sư đệ, chúng ta tuy có xích mích, nhưng dù sao cũng cùng sư môn. Đệ nhẫn tâm nhìn ta bị người ngoài làm nhục hay sao?"
Đoàn Khắc Tà nói:
"Ta cùng ngươi còn có tình nghĩa đồng môn gì nữa?"
Lời tuy như vậy nhưng chàng vẫn chỉ đánh hư một chiêu, liền tức thời nghiêng mình cho hắn phóng qua.
Sở Bình Nguyên chợt hét:
"Đưa đây!"
Tinh Tinh Nhi hỏi:
"Đưa cái gì?"
Thân hình hắn nhoáng lên, đang muốn vượt qua bên mình Sở Bình Nguyên. Sở Bình Nguyên đã dụng một chiêu "Lung tráo lục hợp", đao quang chớp ngời chặn đường đi của hắn, y quát:
"Ngươi còn cố ý giả ngây? Thanh kim tinh đoản kiếm này là vật của nhà ta, mau mau đưa đây!"
Tinh Tinh Nhi nói:
"A, nguyên lai ngươi là Sở công tử. Ngươi đã cướp được Nhạn Linh Đao của Đỗ Phục Uy rồi, hà tất còn muốn thu hồi kim tinh đoản kiếm?"
Sở Bình Nguyên quát:
"Đâu có cái lý này, bảo kiếm gia truyền của nhà ta sao có thể cho ngươi cầm đi gây ác?"
Một đao nối tiếp một đao chặn lại, võ công của Tinh Tinh Nhi vốn không kém Sở Bình Nguyên, thế nhưng hắn giao chiến lâu đã mệt mỏi, quả nhiên không xông qua được. Tân Chỉ Cô ha hả cười nói:
"Tiểu hầu nhi, xem ngươi còn chạy được nữa không? Sở Bình Nguyên, ngươi tạm thời dừng tay, chờ ta đánh hắn một bạt tai rồi ngươi lại cùng hắn tính sổ."
Tinh Tinh Nhi trước sau đều thọ địch, mắt thấy không thể thoát khỏi tay của Tân Chỉ Cô được, đúng lúc này, chợt thấy đám quan quân hô hoán ầm ĩ, đội ngũ rối loạn, một nhân ảnh nhanh như cánh chim vượt qua đỉnh đầu quan quân, trong chớp mắt đã hạ xuống giữa tràng. Người này không phải ai xa lạ mà chính là Không Không Nhi. Tân Chỉ Cô kêu lên:
"Không Không Nhi, lần này huynh còn muốn tránh không gặp ta nữa không?"
Bà không quản tới bạt tai Tinh Tinh Nhi nữa mà vội vàng chạy đi đuổi theo Không Không Nhi.
Đúng là:
Man mác thiên nhai đường vạn nẻo
Lòng riêng chửa dứt khối chung tình
Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.
Chú thích:
(1) Một thạch tức 59,2 kg