Niếp ẩn nương âm thầm kinh ngạc, nàng hỏi:
"Có phải đi U Châu đánh Sử Triêu Nghĩa không?"
Niếp Phong đáp:
"Không sai, Sử Triêu Nghĩa này chính là con trai của Sử Tư Minh, năm ngoái hắn bị Lý Quang Bật đánh bại, tàn binh chạy về U Châu, nương nhờ Thổ Vương Hề Tộc, ý đồ tái khởi, bởi vậy triều đình muốn nhân cơ hội khi hắn chưa đủ lông cánh, nhất cử tiễu trừ, Lý Quang Bật đã vâng mệnh làm thảo tặc đại tướng quân, Quách lệnh công (Quách Tử Nghi) tiến cử ta làm chiêu thảo phó sử, muốn ta đi giúp sức Lý Quang Bật một tay, cánh quân này cũng do Quách lệnh công phát cho ta đó. Quách lệnh công vốn đã cao tuổi , thụ phong làm Phần Dương Vương, Hoàng Thượng thể niệm lão thần, nên không sai Phần Dương Vương tự thân xuất chinh."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Nguyên lai là như vậy. Con gái cũng theo cha xuất chinh nha."
Niếp phong cười rằng:
"Ngươi thích nhất là khua đao múa kiếm, bảo ngươi yên ổn ở nhà, ngươi cũng chẳng chịu nghe, cũng được, con theo cha xuất chinh."
Đột nhiên y nhớ đến một việc liền hỏi:
"Con rời Trường An khi nào?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Chính là hôm nay, ăn xong bữa trưa ở nhà Tần Tương rồi mới lên đường. Tần Tương tặng chúng con mấy thất hảo mã."
Niếp phong lấy làm lạ hỏi:
"Ta nhớ rằng hôm nay chính là ngày đầu tiên anh hùng đại hội mà Tần Tương chủ trì khai mạc, y sao lại rảnh cùng các ngươi dùng bữa?"
Niếp ẩn nương cười đáp:
"Anh hùng đại hội xảy ra rất nhiều chuyện hỗn loạn ngoài ý liệu, bây giờ đã tan rã rồi!"
Niếp phong lấy làm kinh hãi, lão hỏi:
"Ngươi cũng trà trộn vào trong hội trường ư? Anh hùng đại hội được Tần Tương chuẩn bị đã lâu, thế nào mà lại bị tan rã vậy?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Phụ thân, người đáp ứng không trách mắng con, con sẽ kể cho người nghe."
Niếp Phong lắc lắc đầu than rằng:
"Ta thực là không có biện pháp, được, ta đáp ứng sẽ không trách mắng con, nói đi."
Niếp Ẩn Nương mang chuyện trải qua, có sao kể lại như vậy không hề giấu giếm y, Niếp Phong thở dài một hơi rồi nói:
"Mấy tên Vũ Duy Dương, Đỗ Phục Uy thật sự là hồ đồ, Thiết đại hiệp năm đó hộ giá vào Tây Thục, cũng từng lập không ít công lao, không ngờ rằng hôm nay lại bị khép tội 'phản nghịch', ta thực sự thấy ấm ức cho ngươi. May mắn là có Trường Lạc công chúa ra mặt, bây giờ thì đã hóa họa thành phúc rồi. Chỉ mong ngươi cũng không oán hận triều đình quá."
Thiết Ma Lặc cười rằng:
"Nếu như ta oán hận triều đình, ta sớm đã làm phản rồi, Niếp tướng quân, người yên tâm đi. Cùng lắm là ta làm khó mấy tên tiết độ sử loại như Điền Thừa Tự, Tiết Tung thôi, chuyện làm nguy hại nước nhà, ta sẽ không làm. Trời cũng không còn sớm, ta phải cáo từ thôi."
Niếp Phong nói:
"Đã muộn như vậy, ngươi còn muốn đi sao?"
Thiết Ma Lặc cười đáp:
"Chúng ta quen đi tối, lại nói, ta là cường đạo đầu tử, lưu lại trong trướng của tướng quân, cho dù ngài không tị hiềm, nhưng khó đảm bảo trong quân không có thám tử của triều đình. Nên để ta đi thì hơn."
Niếp Phong ngẫm nghĩ, cánh quân này là y mới vừa được phát, không phải quân nguyên bổn của mình, cho nên không thể không cẩn thận thêm vài phần, vì vậy nghĩ đi nghĩ lại cũng không lưu bọn Thiết Ma Lặc ở lại qua đêm nữa, y nói:
"Ta với ngươi là chỗ tâm giao, đã như vậy thì ta cũng không lưu ngươi lại nữa. Chỉ mong các ngươi bình yên vô sự. Sử điệt nữ, cháu thì sao, cháu cũng phải đi à?"
Sử Nhược Mai đáp:
"Khắc Tà và Thiết đại ca giống nhau, cũng không tiện lưu lại trong quân."
Niếp Phong ha hả cười rằng:
"Không sai, cháu bây giờ đương nhiên là phu xướng phụ tùy! Ta thực là hồ đồ mất rồi."
Sử Nhược Mai đỏ hồng cả mặt, chợt nàng bảo:
"Niếp bá bá, xin đừng giễu cợt, điệt nữ còn muốn thay một người nhờ bá bá giúp cho một chuyện đó."
Niếp Phong hỏi:
"Là chuyện gì?"
Y chỉ nghĩ 'một người' chắc hẳn là chỉ Đoàn Khắc Tà, nào ngờ Sử Nhược Mai nói ra hoàn toàn ngoài ý đoán của y.
Sử Nhược Mai nói:
"Phương sư huynh rất muốn tòng quân, mong có được chức quan nào đó, thỉnh Niếp bá bá bồi tài, bồi tài cho!"
Phương Ích Phù ngạc nhiên vô cùng:
"Lời này, lời này..."
Bốn từ "ở đâu mà ra" y còn chưa kịp nói khỏi miệng thì Sử Nhược Mai đã cướp lời bảo rằng:
"Lời này huynh đã sớm nói với muội rồi, nhớ lại lần đầu khi huynh gặp mặt Niếp tỷ tỷ, chẳng phải huynh nói chí nguyện của huynh là ra chiến trường bảo vệ xã tắc hay sao? Niếp tỷ tỷ đã đáp ứng huynh, khi đến Trường An sẽ dẫn huynh bái kiến Niếp bá bá. Tốt rồi, tại Trường An không gặp, rốt cuộc lại gặp gỡ nơi này. Niếp bá bá không phải người ngoài, nhưng huynh ngại không dám nói, muội nói giúp cho huynh."
Nàng quay đầu lại, rồi nói với Niếp Phong:
"Phương sư huynh thân thế thanh bạch. Huynh ấy chưa từng làm đạo tặc, bá bá có thể an tâm mà dùng huynh ấy! Võ công của huynh ấy so với điệt nữ và Ẩn Nương tỷ tỷ đều cao minh hơn đó!"
Cả phòng chỉ nghe mình nàng huyên thuyên, người khác đều không ai chen vào.
Phương Ích Phù lĩnh hội được ý tứ của Sử Nhược Mai, trong lòng tự nhủ, "Nếu ta không muốn phải ly khai sư tỷ, cũng chỉ có cách thụ chức trong quân dưới trướng cha nàng."
Vì vậy, chỉ đành mặc nhận lời bịa đặt của Sử Nhược Mai, mặt thoáng ửng hồng, y ấp úng nói với Niếp Phong:
"Niếp tướng quân là danh gia kiếm thuật đương thời, nếu được theo hầu bên cạnh thật là sở nguyện."
Niếp Ẩn Nương trong lòng thoáng động, nàng âm thầm nghĩ: "Không phải y luôn nói chán ghét làm quan sao? Thế nào lại đột nhiên thay chủ ý vậy? Nhược Mai, tiểu quỷ này bản lĩnh bịa chuyện cũng không kém, nói đến như vầy, thực sự khiến ta không tiện bắt bẻ được. Chỉ là tại sao muội ấy lại bịa ra như vậy? Xem ra hoàn toàn không phải hai người bọn họ có ước định trước, mà là vì Nhược Mai thấy ta muốn lưu lại theo phụ thân, muội ấy cũng liền muốn Phương sư huynh ở lại theo ta."
Niếp Ẩn Nương vốn là người thông minh, trước đây nàng nhân vì trong lòng chỉ có Mưu Thế Kiệt, chưa từng nghĩ đến Phương Ích Phù lại thầm quyến luyến mình. Bây giờ sau khi nàng nghe hai người bọn họ nói, suy ngẫm một chút, lại nhìn thấy thần tình xấu hổ của Phương Ích Phù, tròng lòng tức thì sáng tỏ!
Niếp Phong ha hả cười bảo:
"Học thành văn võ nghệ, giúp sức đế vương gia, hiền điệt nếu đã có tâm nguyện như vậy, ta lý đâu có thể không thành toàn? Lần này ta viễn chinh, cũng muốn có một người võ nghệ cao cường làm trợ thủ, chớ nói cháu là sư đệ của con gái ta, cho dù không phải, ta cũng phải lưu cháu lại."
Sự tình đã định đoạt, đường ai nấy đi, mấy người Thiết Ma Lặc liền lập tức cáo từ. Niếp Phong bảo:
"Ẩn Nương, con vào trong nội trướng thay đổi y phục, con là thân phận nữ hài nhi, không thể chạy loạn trong quân được. Phương hiền điệt, ta cùng cháu tiễn Thiết đại hiệp bọn họ một đoạn đường."
Thiết Ma Lặc nói:
"Bất tất phải khách khí."
Niếp Phong cười bảo rằng:
"Ta mà không tiễn các ngươi đi, nếu như trong quân thực sự có tai mắt của triều đình, càng khiến chúng sinh nghi."
Thiết Ma Lặc nói:
"Được, vậy thì tiễn ra ngoài trướng thôi, đưa xa cũng sẽ khiến chúng nghi ngờ."
oOo
Sau khi tiễn mấy người Thiết Ma Lặc đi khỏi, Phương Ích Phù răm rắp theo sau Niếp Phong tiến vào trướng soái. Niếp Phong chợt dừng bước, cười bảo:
"Phương hiền điệt, cháu không cần phải vào. Cháu đến tả doanh bái kiến Lưu tổng binh, cháu còn chưa có quân công, tạm thời làm thủ hạ của y, bổ sung làm vào chỗ tiếu quan(1) còn khuyết, chờ khi cháu lập chiến công, ta sẽ tự đề thăng cho."
Phương Ích Phù chợt đỏ mặt, lúc này mới nhớ tới bây giờ mình đã mang thân phận của một viên quan quân nhỏ, sao có thể vô câu nệ mà tự tiện vào trướng soái tìm thiên kim của chủ soái được? Niếp Phong sợ y hổ thẹn, liền bảo:
"Cháu là sư đệ của Niếp Ẩn Nương, ta coi cháu như con cháu trong nhà, vốn không cần câu lễ. Nhưng cháu vừa mới đến, nếu ta đối đãi đặc biệt thân mật, tương lai khi ta muốn đề bạt cháu, chỉ sợ người khác sẽ nói ta có tư tâm."
Y liền gọi một viên kỳ bài quan lại, phân phó cho hắn:
"Ngươi đưa vị Phương huynh đệ này đến gặp Lưu tổng binh, cho y bổ sung làm một viên tiếu quan vào chỗ khuyết. Phương huynh đệ lần đầu tòng quân, ngươi mang các quy củ trong quân giảng cho y một chút."
Niếp Phong quay vào nội trướng, Ẩn Nương đã đổi lại trang phục nữ nhi, nàng đang ngồi im chống cằm, tựa như có điều suy tư. Nghe thấy tiếng bước chân của Niếp Phong, lúc này mới giật mình tỉnh lại, nàng ngẩng đầu lên chào:
"Phụ thân, người đã trở lại!"
Niếp Phong cười hỏi:
"Ẩn Nương, con có tâm sự gì đó?"
Ẩn Nương đáp:
"Con không có tâm sự gì."
Niếp Phong nói:
"Con không có tâm sự, nhưng ta lại có tâm sự đây."
Niếp Ẩn Nương hỏi:
"Phụ thân có tâm sự gì, để con gái phân ưu với người."
Niếp Phong nói:
"Con luôn tự cho mình là thông minh, con thử đoán xem."
Niếp Ẩn Nương đoán rằng:
"Chắc là cha lo lắng Sử Triêu Nghĩa hợp binh với Hề tộc, ngoan cố kháng cự, quân ta vị tất có thể thắng được phải không?"
Niếp Phong bảo:
"Sử Triêu Nghĩ binh tàn tướng bại, có gì đáng sợ? Thổ Vương Hề Tộc bị hắn gạt gẫm, khi ta xuất kinh, Quách lệnh công đã đích thân viết một bức thư chiêu hàng giao cho ta mang đi, các tộc biên cương đối với Quách lệnh công đều rất kính sợ, nghe nói nhân vì có kẻ phao tin nhảm rằng Quách lệnh công đã chết, cho nên mấy bộ tộc Hồi Ngật, Thổ Bồ, Hề Tộc mới rục rịch ngóc đầu dậy. Nếu ta mang thư chiêu hàng của Quách lệnh công đưa đến tay Thổ Vương, chắc rằng hắn sẽ không tiếp tục trợ giúp tên tặc tử Sử Triêu Nghĩa. Chẳng phải ta dám ba hoa, một khi đã hưng sư động chúng, trong vòng ba tháng, nhất định có thể dẹp yên bọn phản tặc."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Cha nếu không phải lo lắng chuyện quân sự, thì con gái thật đoán không ra."
Niếp Phong bảo:
"Tâm sự của cha cũng chính là tâm sự của con đó!"
Niếp Ẩn Nương hai má ửng hồng, nàng nói:
"Cha nói gì vậy, hài nhi không hiểu."
Niếp Phong bảo:
"Ẩn Nương, năm nay con đã hai mươi tuổi rồi, con thường hay bôn tẩu giang hồ, có từng gặp được nam tử hợp ý nào không?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Cha, người không có con trai, con nguyện làm nữ thay nam, chung thân không lấy chồng, phụng thị cha."
Niếp Phong bảo:
"Đó là lời trẻ con, chính vì ta không có con trai, nên càng cần phải có một nữ tế tốt, con sao có thể chung thân không lập gia đình được? Ta muốn con tự chọn cho mình một người thích hợp. Trong mắt con đã có người như vậy chưa?"
Niếp Ẩn Nương trong lòng tê tái, nàng ngầm kìm nước mắt, gượng cười đáp:
"Cha, người thường nói con hơn cả nam nhi, vậy thì nữ nhi phụng thị cha có gì khác đâu? Cần gì phải tìm nữ tế mà nhờ cậy. Con gái không muốn lấy chồng, cũng không gặp qua nam nhân nào tốt cả."
Nàng không có nói chưa gặp qua nam nhân "hợp ý" mà chỉ nói chưa gặp qua nam nhân "tốt", điều này đương nhiên là do tâm sự của mình mà nói ra. Nhưng Niếp Phong làm sao mà biết được một đoạn tao ngộ bất hạnh của con gái mình? Niếp Phong cười bảo rằng:
"Thiên hạ rộng lớn, lẽ nào không có nam nhân tốt? Đoàn Khắc Tà không phải nam nhân tốt hay sao?"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Đó là phúc khí của Nhược Mai muội tử, chẳng lẽ cha muốn con cướp người của muội ấy sao?"
Niếp Phong bảo:
"Con lại xé ra to, là ta lấy thí dụ mà nói. Nam nhân tốt trong thiên hạ đương nhiên không chỉ có một Đoàn Khắc Tà!"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Đáng tiếc là con chưa từng gặp qua. Cha, không bàn đến chuyện này nữa nha."
Niếp Phong đột nhiên hỏi:
"Vị Phương sư đệ của con thì sao? Y cùng tuổi với con phải không? Cha thấy y cũng rất được đó. Con đối với y có chút ý tứ nào không?"
Niếp Ẩn Nương mặt chợt ửng hồng, nàng nói:
"Phụ thân, dường như người muốn có nữ tế đến phát điên rồi? Con đã nói, con không muốn lấy chồng, nếu như cha không nuôi nữa, con sẽ tự bỏ đi."
Niếp Phong cười bảo:
"Được, con không muốn lấy chồng, vậy thì qua hai năm nữa rồi sẽ nói, cha cũng không nỡ để con xa cha. Không lấy chồng thì không lấy, hà tất phải giở tính trẻ con ra vậy?"
Niếp Ẩn Nương cười hỏi:
"Cha, cha thực sự yêu thương con như vậy, không nỡ để con rời xa sao?"
Niếp Phong nghiêm mặt nói:
"Con chẳng những là con gái ngoan của ta, còn là trợ thủ tốt của ta. Ta đang nghĩ...."
Niếp Ẩn Nương hỏi:
"Lại nghĩ gì nữa vậy?"
Niếp Phong đáp:
"Bản triều hồi mới khai quốc, cũng từng có nữ tướng, ta muốn chiêu mộ cho con một đội nương tử quân, để con lĩnh suất, con có cao hứng hay không?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Đây chính là tâm nguyện nhiều năm của con. Bất quá..."
Niếp Phong hỏi:
"Bất quá cái gì?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Con vừa mới suy nghĩ, ngày mai con nên ly khai quân doanh mới tốt."
Niếp Phong ngạc nhiên hỏi:
"Vì sao vậy? Con vốn rất thích đánh trận mà, sao lại đột nhiên muốn ly khai? Con là con gái ta, quan binh trên dưới có ai dám bất kính với con. Ở lại trong quân cũng không có điều gì bất tiện."
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Con không phải là ý này. Thật sự nói ra, con cũng có tâm sự."
Niếp Phong hỏi:
"A, là tâm sự gì?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Hài nhi mặc dù thích đánh trận, nhưng cũng rất nhớ mẫu thân, hài nhi rời nhà đã lâu, muốn về thăm mẫu thân. Phụ thân lần này đánh giặc, phần thắng đã nắm trong tay, hài nhi ly khai cũng có thể an tâm được. Bất quá, đội nương tử quân này, người chiêu mộ trước cho con cũng hay, hài nhi về nhà một chuyến, lập tức trở lại, có thể làm ngay nữ tướng quân được rồi."
Niếp Phong cũng hoài niệm lão thê (bà vợ già) của mình, nghe nàng nói như vậy, trong lòng cảm động, y bảo:
"Khó có được con cái có lòng hiếu thảo như thế, vậy con trở về giúp ta báo bình an cũng tốt."
Niếp Ẩn Nương chợt nói:
"Cha, vậy sáng sớm ngày mai con sẽ đi. Xin cha đừng nói cho Phương Ích Phù."
Niếp Phong thoáng ngẩn người, kinh ngạc hỏi:
"Vì sao vậy?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Chẳng vì sao cả, con chỉ là không muốn để y biết con đã rời khỏi quân doanh."
Niếp Phong cười:
"Cái này cũng không phải gì bí mật, vì sao lại muốn dấu sư đệ mình?"
Niếp Ẩn Nương khì mũi nói:
"Con không thích cho hắn biết thì sẽ không cho hắn biết, chuyện này cũng có gì đáng kinh ngạc? Cha, cha thực lắm chuyện."
Niếp Phong cười bảo:
"Tâm sự của nữ hài nhi thật khó đoán, được rồi, cha không hỏi ngọn ngành nữa, cứ theo lời con là được."
Nhưng trong lòng y lại nghĩ thầm, "Xem ra tiểu tử họ Phương này đối với Ẩn Nương có chút ý tứ, Ẩn Nương có thích hắn không thì thật là khó nói, nếu như nói là thích, nó muốn ly khai sao lại không cho hắn biết. Nếu như nói không thích, thì sao lạo phải trịnh trọng đề xuất như vậy, muốn ta dấu riêng hắn? Ờ, xem ra là đang ở giữa thích và không thích, tóm lại là có chuyện ngượng ngùng.
Không nói Niếp Phong đang âm thầm đoán già đoán non, lại nói Niếp Ẩn Nương sau khi rời đi, Phương Ích Phù không hề hay biết, chỉ là liên tiếp vài ngày không gặp mặt nàng, trong lòng khó tránh khỏi buồn bực, nhưng y không dám xông vào trướng soái cầu kiến, cũng lại ngại khôm dám mở miệng hỏi.
Cứ như vậy qua mấy ngày, y thật sự không chịu được nỗi khổ sở bởi tương tư, mỗi sáng sớm trước lúc nhổ trại hành quân, hay mỗi chiều sau khi hạ trại, đều không khỏi bồi hồi loanh quoanh bên gần trướng soái, hi vọng ngẫu nhiên Niếp Ẩn Nương bước ra, khả dĩ có thể thấy mặt nàng một chút. Cứ vậy nhiều lần, khiến cho "soái tướng trung quân" ( tức hộ binh của Niếp Phong) chú ý, may mắn là hắn biết Phương Ích Phù là người được chủ soái xem trọng, quan chức tuy thấp nhưng lại được chủ soái đích thân hạ lệnh ủy nhiệm, cho nên hắn cũng không có hoài nghi là Phương Ích Phù muốn hành thích Niếp Phong, bằng không sớm đã bắt y rồi. Nhưng mặc dù là vậy, rốt cuộc soái tướng trung quân cũng cảm thấy người này "hình tích khả nghi", cho nên mang tình hình báo lại với Niếp Phong. Niếp Phong là người lịch lãm, mới nghe qua liền minh bạch ngay chuyện gì. Lập tức phân phó trung quân không cần để ý đến y, trong lòng lại thầm thấy buồn cười, "Xem ra tiểu tử này đối với con gái ta thực sự một tấm si tình."
Rồi một ngày hạ trại sớm, trời vẫn chưa hoàng hôn, Niếp Phong giục ngựa quanh doanh trại tuần tra, quan sát tình thế núi sông chung quanh, đây là việc mà chủ tướng một đạo quân phải biết sau khi đã hạ trại.
Y đang giục ngựa chậm rãi đi, chợt thấy phía trước một trướng lều có một thất tuấn mã toàn thân trắng như tuyết, đang cất cao vó hí vang, tựa hồ không chịu trói buộc. Niếp Phong giật mình kinh ngạc, y hỏi:
"Một con ‘Chiếu dạ sư tử’ thật hay! Là của ai vậy? Trong quân có một bảo mã như vậy, vậy mà ta lại hoàn toàn không hay biết."