Thu lạnh tháng chín, tái ngoại hắt hiu, Niếp Ẩn Nương một mình cưỡi ngựa trên thảo nguyên, tâm tình cũng đìu hiu như vậy. Sau thời chiến loạn, thường mấy chục dặm không một bóng người, may mà Niếp Ẩn Nương mang đủ lương khô, không kiếm được nhà dân thì dùng lương khô qua ngày, cũng không lo bị đói.
Đến hôm nay nàng đã bước vào địa phận U Châu, dân tình đông đúc, chỉ thấy trên cánh đồng lúa ven đường có người đương gặt lúa. Đây là loại "đông mạch" chín sớm, tuy nói là chín sớm nhưng cũng phải đến trung tuần tháng chín mới có thể chín rộ, lúc này mới chỉ là thượng tuần tháng chín, vọng mắt nhìn xa, thực tế chỉ thấy còn một nửa mà lại đang lốm đốm vàng lẫn xanh.
Thời tiết thảo nguyên biến hóa cực kì mau lẹ, khi sáng sớm hay chiều muộn thì rét đậm, vậy mà giữa trưa lại tương đối nóng nực. Niếp Ẩn Nương vội vã cưỡi ngựa đi, đang cảm thấy khát nước, đồng thời cũng muốn "nhập cảnh vấn tục", tìm người hỏi chuyện, nàng liền nhảy xuống ngựa, đến bên một thửa ruộng, hướng người nông phu đang thu hoạch lúa xin một bát nước trà giải khát.
Nữ nhân thời Đường chịu ước thúc hoàn toàn không quá nghiêm ngặt, đặc biệt là trong địa phận của người Hồ, độc thân nữ tử xuất môn cũng là chuyện bình thường. Nhưng không biết tại sao, nông phu này trông thấy Niếp Ẩn Nương lại có vẻ kinh ngạc.
Niếp Ẩn Nương đa tạ bọn họ cho trà, rồi hỏi:
"Thửa ruộng này tựa hồ còn chưa chín rộ, sao không chờ thêm vài ngày nữa?"
Một lão đại nương thở dài than:
"Chờ thêm mấy ngày nữa, đám lúa này, chúng ta sợ đến một hạt cũng không thu được!"
Niếp Ẩn Nương đang muốn hỏi xem nguyên cớ thì lão đại nương lại hỏi trước rằng:
"Cô nương, cô đi một mình sao?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Tôi đến 'Thổ Cốc Tẩm Kỳ' thăm người thân, tôi có một cô mẫu sống ở đó."
Thổ Cốc Tẩm Kỳ chính là nơi cư trú của Hề Tộc, bất quá cũng có một ít người Hán sống lẫn lộn ở đó, Hề Tộc được Hán hóa sâu sắc nên đối với người Hán cũng không kỳ thị nhiều lắm.
Lão đại nương người Hề nhíu mày rồi nói:
"Cô nương, hiện tại không phải là lúc thích hợp để đến, cô có biết là chiến tranh sắp xảy ra không? Vương gia của chúng ta ngàn vạn lần không nên thu dụng cái tên Sử Triêu Nghĩa kia, bây giờ lại chọc đến quan quân."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Tôi chính là muốn trước khi chiến tranh xảy ra sẽ mang cô mẫu rời đi. Quan quân ước chừng cũng không liền đến nhanh như vậy chứ?"
Lão đại nương kia bảo:
"Chúng tôi cũng không biết có phải là quan quân hay không, hai ngày nay đã thấy mấy đạo nhân mã đi qua nơi này rồi."
Niếp Ẩn Nương hỏi:
"Bọn họ trương cờ hiệu thế nào?"
Lão đại nương đáp:
"Không thấy trương cờ hiệu, thấy trang phục là người Hán, còn có cả nữ binh."
Niếp Ẩn Nương càng thấy kinh dị, nàng biết quan quân của triều đình chưa có nữ binh, hơn nữa đại quân của Lý Quang Bật thống soái đã ước hẹn ngày hội sư với phụ thân nàng, tính ra phải tối thiểu sau mười ngày nữa mới đến đây. Niếp Ẩn Nương thầm tư lự: "Đây không biết là đạo quân của ai?"
Lão nương kia nói:
"Chỉ mong không phải quan quân, nếu là quan quân, chúng tôi sau này càng khổ không thể chịu nổi."
Niếp Ẩn Nương hỏi:
"Sao vậy?"
Lão đại nương đáp:
"Lũ người đó thực là cường đạo, hôm qua một đám đi qua đã cắt hết một nửa lúa của chúng tôi!"
Niếp Ẩn Nương lúc này mới biết nguyên nhân họ phải thu hoạch lúa sớm. Nàng thầm than thở, "Lũ người đó mặc dù không phải quan quân, nhưng kỷ luật quân đội thật sự cũng chẳng tốt hơn nhiều. Quách lệnh công và phụ thân ta lãnh binh còn tốt một chút, nếu như là quân đội của Điền bá bá và mấy tên tiết độ sử, chỉ sợ còn hoành hành hơn cả cường đạo. Hầy, từ khi loạn An Sử qua đi, thiên hạ nhiễu nhương, không biết đến ngày nào mới lại bắt đầu thấy được cảnh thái bình?"
Đang lúc thở than, chợt nghe thấy tiếng người ầm ĩ, ngựa hí vang tựa như vũ bão kéo đến, những nông phu gặt lúa rối rít kêu lên:
"Không hay rồi, cường đạo lại đến rồi!"
Lão đại nương kia nói:
"Cô nương, cô tuổi trẻ xinh đẹp, nhanh theo tôi đi trốn! Uy, là nữ cường đạo! Bất quá, tách ra trốn cũng hay!"
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Tôi đến nói lý với bọn họ!"
Lão đại nương kia muốn kéo nàng lại thì Niếp Ẩn Nương đã phi thân nhảy lên mình ngựa hướng phía trước nghênh đón. Lão đại nương gấp đến độ giậm chân than thở, chỉ thấy đội nữ binh kia, đám tiên phong đã có mấy thất mã giẫm lên ruộng lúa, lão đại nương cũng chỉ đành cuống chân mà bỏ chạy, không thể lo thêm cho Niếp Ẩn Nương được.
Niếp Ẩn Nương vỗ ngựa tiến lên, quát lớn:
"Các ngươi từ đâu tới đây? Chủ tướng là ai? Vì sao phóng ngựa xéo lên ruộng của bách tính?"
Nữ tướng tiên phong cười nói:
"Nha đầu thật to gan, dám quản đến nãi nãi ngươi ư! Xem tên!"
"Viu", một mũi tên bắn ra, Niếp Ẩn Nương để cho đầu mũi tên lướt qua, song chỉ khép lại chụp lấy đuôi tên, tức thì tiếp được mũi tên vào tay, đang muốn phóng lại, chợt nghe thấy tiếng như thanh la gọi:
"Đây không phải Niếp Ẩn Nương tỷ tỷ sao?"
Chợt thấy một sửu nữ (nữ nhân xấu xí) tóc vàng, mũi sư tử phi ngựa phóng đến, Niếp Ẩn Nương nhận ra người này, liền vội vàng dừng tay không phóng, nàng hỏi:
"Cái cô nương, thì ra là cô, sao cô nương lại lĩnh nữ binh đến U Châu vậy?"
Nguyên lai sửu nữ này tên gọi Cái Thiên Tiên, ca ca cô ta chính là đại tướng Cái Thiên Hào dưới tay của Mưu Thế Kiệt, Cái Thiên Hào là tổng trại chủ bảy sơn trại Ký Bắc, năm đó tại Kim Kê Lĩnh bầu cử lục lâm minh chủ, Mưu Thế Kiệt chính là do y đề cử. Mưu Thế Kiệt được y bỏ công ủng hộ không nhỏ, Niếp Ẩn Nương bởi vì quan hệ với Mưu Thế Kiệt nên nhận biết huynh muội Cái gia. Cái Thiên Tiên cũng biết Niếp Ẩn Nương và Mưu Thế Kiệt vốn tương hảo, chỉ nghĩ bọn họ là một đôi tình nhân nhưng lại không biết những biến hóa gần đây.
Cái Thiên Tiên thoáng sững sờ, rồi giơ bộ răng vàng ra nói:
"Sao tỷ lại hỏi ta, không phải tỷ đến tìm Mưu Thế Kiệt hay sao?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Không sai, ta nghe nói y đang ở Thổ Cốc bảo, đang muốn đến gặp y. Thế nào, các người phụng lệnh của y kéo cả đại đội đến đây sao?"
Cái Thiên Tiên đáp:
"Cung hỉ, cung hỉ, tỷ có biết Mưu minh chủ muốn cử sự liền không? Mưu minh chủ nếu như thành đại sự, tỷ sẽ là chánh cung nương nương. Minh chủ cử sự, sao thiếu được chúng tôi? Còn có huynh đệ các nơi Ẩm Mã Xuyên, Bạch Hổ Sơn, Hắc Hổ Trại, phàm những ai ngày thường phụng sự minh chủ đều lục tục kéo đến. Chỉ có đám người Kim Kê Lĩnh và những người thường ngày nghe lệnh Thiết Ma Lặc là không chịu đến."
Niếp Ẩn Nương nghe xong thì than thầm, "Ngày đó Thiết Ma Lặc nhượng chức minh chủ cho Mưu Thế Kiệt, nguyên là muốn tránh cho lục lâm khỏi bị phân chia, không ngờ bây giờ lại phản tác dụng như vậy."
Nữ tướng tiên phong kia lúc này mới biết Niếp Ẩn Nương là ai, tức thì vô cùng kinh hãi, vội vàng xuống ngựa bồi tội.
Niếp Ẩn Nương cười rằng:
"Các ngươi không có phạm ta, cớ sao phải hướng ta bồi tội? Theo ta thấy, người các ngươi nên bồi tội chính là lão bách tính."
Nữ tướng kia đầy mặt đỏ bừng, không dám nói lời nào. Cái Thiên Tiên nói:
"Uy, Ẩn Nương tỷ tỷ, sao lại nghiêm khắc vậy, ta đây chính là hương chủ hình đường. Xéo lên mấy cọng lúa thì tính cái gì, chúng ta còn muốn cắt hết đám lúa này về đó."
Niếp Ẩn Nương hỏi:
"Ngươi cướp lúa của bách tính, bọn họ ăn bằng gì?"
Cái Thiên Tiên cau mày nói:
"Hảo tiểu tỷ của tôi ơi, tỷ có biết một dải đất vùng này là dân nghèo, thường thường mấy chục dặm không thấy một bóng người không? Lương thực cực kỳ khó kiếm, nếu chúng ta không cướp lúa của dân chúng ta ăn bằng gì?"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Chúng ta so với bách tính bần cùng còn có ít nhiều biện pháp, cho dù hoàn toàn không có lương thực, thì thịt ngựa cũng còn có thể chịu qua được mấy ngày. Huống hồ, bây giờ đã đến U Châu, phía trước sẽ có thị trấn, hà khổ gì làm khó bách tính? Mưu Thế Kiệt và ca ca cô dựng cờ thế thiên hành đạo, nếu như khiến cho lão bách tính đói ăn, vậy còn nói gì là thế thiên hành đạo? Theo ta, các ngươi muốn cướp cũng chỉ có thể cướp của các nhà phú hộ."
Cái Thiên Tiên tên thật chẳng xứng chút nào, tướng mạo cực kỳ xấu xí, nhưng lại là người tính tình thẳng thắn, tâm địa thiện lương, nghe Niếp Ẩn Nương giảng đạo lý, trên mặt liền đỏ hồng mà nói:
"Thật không dám giấu, suốt dọc đường chúng ta đều cướp của phú hộ, bất quá khi không có phú hộ mà cướp thì thỉnh thoảng cũng cướp của bách tính. Ẩn Nương tỷ tỷ, tỷ đừng cho rằng ta là kẻ thô lỗ không phải người biết giảng đạo lý."
Niếp Ẩn Nương cười rằng:
"Nếu ta nghĩ như vậy thì còn xưng tỷ muội với cô làm gì?"
Cái Thiên Tiên cao hứng trở lại, liền giơ hàm răng vàng mà cười nói:
"Hay, vậy nể mặt tỷ tỷ, đám lúa này một bông cũng không lấy của bọn họ. Mọi người đi thôi, đến trấn trên, chúng ta sẽ ăn một bữa thỏa thích."
Cái Thiên Tiên đối với Niếp Ẩn Nương luôn luôn có vài điểm kính sợ, nay nghe nàng dùng lời ngay mà khuyên bảo thì chẳng những không thấy khúc mắc, ngược lại còn thấy nàng gần gũi hơn. Hai người sóng ngựa đồng hành, Cái Thiên Tiên thấp giọng hỏi:
"Phụ thân tỷ có đáp ứng hôn sự với Mưu Thế Kiệt không? Nếu như có phụ thân tỷ trong ứng ngoại hợp, đại sự của minh chủ càng sớm ngày thành công."
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Phụ thân ta chưa biết ta và Mưu Thế Kiệt quen biết."
Cái Thiên Tiên nói:
"À, vậy là tỷ giấu phụ thân mình lén ra ngoài. Minh chủ mà biết tỷ đối với người một tấm si tình như vậy, không biết sẽ cảm kích tỷ đến mức nào!"
Niếp Ẩn Nương trong lòng chua xót, nàng cố gắng nhẫn nhịn, âm thầm tư lự: "Bọn họ một lòng muốn giúp Mưu Thế Kiệt đánh thiên hạ, nếu như biết phụ thân ta chính là Phó Chiêu Thảo Sử thảo phạt bọn họ, không biết sẽ đối với ta ra sao? Ta đương khó khăn không có biện pháp để gặp Mưu Thế Kiệt, nay may mắn gặp được cô ta, cũng đành tạm thời nhờ cô ta, đi bước nào hay bước đấy."
Cái Thiên Tiên thấy Niếp Ẩn Nương mãi không nên tiếng, liền nhỏ giọng hỏi:
"Tỷ tỷ, tỷ có tâm sự gì vậy?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Ta đang nghĩ đến một trò chơi thú vị."
Cái Thiên Tiên còn có vài phần tính cách trẻ con, tức thì vô cùng cao hứng hỏi:
"Là trò chơi thú vị gì? Nhanh nói cho ta hay."
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Chính là phải được muội đáp ứng giúp đỡ ta."
Cái Thiên Tiên giục:
"Tỷ tỷ, tỷ muốn ta làm chuyện gì, ta còn có thể chối từ không làm sao? Nói đi!"
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Ta muốn giả trang làm một tiểu binh dưới sự chỉ huy của muội, vào đến Thổ Cốc Bảo, muội không được cho ai biết."
Cái Thiên Tiên hỏi:
"Minh chủ thì sao?"
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Cũng không được cho y biết!"
Cái Thiên Tiên kinh ngạc:
"Ngay cả minh chủ cũng được để cho biết, tại sao vậy? À, muội hiểu rồi."
Cô ta làm bộ chợt hiểu ra, hì hì cười vụng. Niếp Ẩn Nương hỏi:
"Muội hiểu cái gì?"
Cái Thiên Tiên đáp:
"Tỷ sợ người bị các cô nương Hề Tộc quyến rũ, nên ngầm đến trinh sát phải không? Tỷ yên tâm, những thổ nữ ở đây mặc dù rất hay trêu ghẹo nam nhân, nhưng sao có được võ công cao cường với mỹ mạo như tỷ? Minh chủ của chúng ta luôn coi trọng việc dùng nhân nghĩa đối đãi với người, người tuyệt đối không phải loại đàn ông phụ bạc."
Niếp Ẩn Nương trong lòng đau đớn, nàng gượng cười nói:
"Mội đừng đoán bậy, ta bất quá là muốn tặng y một niềm vui bất ngờ thôi."
Cái Thiên Tiên bảo:
"Được, bất kể dụng ý của tỷ ra sao, ta cứ nghe theo mà làm. Muội cũng luôn thích trêu chọc người, tỷ và minh chủ bày trò thú vị, muội cũng có thể ở một bên mà xem náo nhiệt."
Lập tức Niếp Ẩn Nương đổi lấy trang phục nữ binh cùng Cái Thiên Tiên đồng hành.
Hai ngày sau, đến tới Thổ Cốc Bảo, hai bên vách núi trơ trọi, ở giữa là một lòng chảo, Thổ Vương Hề Tộc vây núi lại kiến trúc thành một tòa thành bảo (pháo đài), ngoài ra còn dựng một tòa nội thành nữa, Sử Triêu Nghĩa và Thổ Vương Hề Tộc thì trú tại trong nội thành. Niếp Ẩn Nương quan sát hình thế Thổ Cốc Bảo, quả nhiên thập phần hiểm yếu, trong lòng thầm nghĩ, "Nếu không thu phục được Thổ Vương trước, muốn công phá tòa thành này chỉ sợ thực sự không dễ dàng."
Giữ thành bảo là binh lính Hề Tộc, Cái Thiên Tiên ở ngoài cửa thành báo danh xong, không lâu sau thì thấy cửa thành mở rộng, có vài tên bộ dạng giống như kỳ bài quân đi ra, vang giọng nói:
"Đại Yên công chúa đang chờ hạ thân đến để khao quân, mời mọi người trước tiên đến Phi Mã Sơn hạ trại."
Niếp Ẩn Nương trong lòng thoáng rúng động, "Đại Yên công chúa, đây chẳng phải yêu nữ Sử Triêu Anh hay sao? Không để cho ả nhận ra mới được."
Kỳ bài quan dẫn bọn họ đến doanh địa đã chỉ định, đó là một khoảng đất khô được khai hoang dưới chân núi, nguyên là một cánh đồng lúa đã chín, dĩ nhiên lúa đã được gặt xong, lúc này có rất nhiều nhà gỗ dựng lên dùng làm quân doanh, chỉ có hai gian nhà ngói, cấp cho Cái Thiên Tiên và nữ tướng thuộc hạ của nàng ta cư ngụ. Cái Thiên Tiên nhíu mày hỏi:
"Vì sao không cho chúng ta vào ở trong thành?"
Kỳ bài quân đáp:
"Nội thành đều chật ních đại quân của Yên quốc rồi, ngươi tạm thời ủy khuất một bữa,"
rồi y lại nói:
"Đại Yên công chúa đích thân khao quân, thể diện các ngươi cũng không nhỏ."
Cái Thiên Tiên hừ một tiếng, trong lòng rất không vui, "Công chúa, nương nương gì chứ? Bất quá chỉ là em gái của Sử Triêu Nghĩa mà thôi. Sử Triêu Nghĩa tàn binh bại tướng, ăn nhờ ở đậu, còn dám cao ngạo tự tôn tự đại, xưng cô xưng quả, thực sự là không biết tự lượng lấy mình! Ta cũng thật không hiểu minh chủ vì sao phải liên binh cùng hắn?"
Vừa mới hạ trại xong thì nghe tiếng thanh la mở đường, một đội nghi trượng đi trước, có một nữ quan cưỡi ngựa trắng hô:
"Công chúa giá đáo, thỉnh nữ tướng quân xuất nghênh!"
Niếp Ẩn Nương mới nhìn, quả nhiên là Sử Triêu Anh ngồi trên một cỗ mã xa, chắc là nàng ta không biết hình thức cung xa, nên cỗ xa này không ra thể thống gì. Cái Thiên Tiên nén giận, bước đến vài bước, vòng tay "nghênh đón", rồi đứng lại chờ nàng ta đến.
Thái độ Sử Triêu Anh có vẻ rất thân thiết, bước đến cầm tay Cái Thiên Tiên mà lắc, luôn miệng nói:
"Ai da, đi đường xa như vậy, thật là khổ cực cho tỷ rồi. Cái tỷ tỷ, ta sớm nghe tỷ là nữ trung hào kiệt, khó có được tỷ đến đây, chúng ta có thể bàn luận được rồi."
Cái Thiên Tiên lãnh đạm nói:
"Công chúa là kim chi ngọc điệp, tôi sao dám với cao."
Sử Triêu Anh bảo:
"Ai da, đây là lời gì vậy? Lệnh huynh và Mưu Thế Kiệt tình như huynh đệ, tỷ còn khách khí với ta làm gì?"
Cái Thiên Tiên đầu óc chậm chạp, nhất thời còn chưa minh bạch, trong lòng ngầm kinh ngạc, "Giao tình của ca ca ta với minh chủ thì liên quan gì ngươi."
Sử Triêu Anh cất cái miệng nhỏ nhắn không ngừng huyên thuyên:
"Ta cũng có một đội nữ binh, tương lai chúng ta có thể hợp lại thành một đạo nương tử quân, nhất định không thua kém nam tử bọn họ. Ha..., tỷ tỷ, đội nữ binh của tỷ thật là người khỏe ngựa mạnh, so với đội nữ binh của ta thì có lẽ mạnh hơn nhiều."
Ngụ ý là nàng ta muốn kiểm duyệt đội ngũ của Cái Thiên Tiên, Niếp Ẩn Nương đang trà trộn trong đội thì không khỏi hốt hoảng. Cái Thiên Tiên một điểm cũng không khách khí, nói rằng:
"Bọn họ suốt dọc đường không được ăn ngủ đầy đủ, đi đến đây lại mệt mỏi, ta đang muốn kêu bọn họ nghỉ ngơi, đa tạ công chúa đã tặng nhiều thứ."
Sử Triêu Anh tựa hồ có chút ngượng ngùng, liền nói:
"Vỏn vẹn có mấy chục lợn dê, mấy trăm cân rượu trắng, khao thưởng một chút, tính toán làm gì? Không thể an bài cho các người nơi nghỉ ngơi tốt, thật rất có lỗi."
Cái Thiên Tiên lạnh lùng đáp:
"Chúng ta đến nương nhờ vào công chúa, chỉ mong có chỗ tránh mưa gió, còn gì có thể không mãn ý chứ?"
Sử Triêu Anh cười cười thấp giọng bảo:
"Tỷ tỷ không cần bực mình, đây không phải là an bài của ta. Ta và Thế Kiệt cũng không ở trong thành. Tỷ tạm thời ủy khuất một bữa, qua vài ngày, ta đảm bảo có thể đổi cho các người chỗ ở tốt hơn."
Nguyên lai Sử Triêu Anh và Mưu Thế Kiệt dẫn nhân mã đến cùng với Sử Triêu Nghĩa hợp lại thành một đoàn, huynh muội bọn họ mặc dù sớm đã bất hòa, không lâu trước đó Sử Triêu Nghĩa còn phái người đi bắt em gái mình trở về, thế nhưng lần này Sử Triêu Anh trở lại cùng với Mưu Thế Kiệt, Mưu Thế Kiệt là lục lâm minh chủ, Sử Triêu Nghĩa đang nhờ thế lực của y để hành sự, đương nhiên là hắn không dám xuống tay với muội muội. Bất quá hai huynh muội bụng chứa mưu đồ đen tối, Sử Triêu Nghĩa đối với Mưu Thế Kiệt cũng có mấy phần cố kỵ, tuy rằng vì tình thế bắt buộc song phương nương dựa lẫn nhau nhưng vẫn đều tự có đề phòng. Vì vậy mà Sử Triêu Nghĩa không cho "khách quân" của Mưu Thế Kiệt tiến vào nội thành, hắn tìm một nơi khác cho y, hoàn toàn không nới lỏng giám sát.
Cái Thiên Tiên rất lấy làm kỳ quái, bất giác hỏi:
"Sao vậy, công chúa không phải cùng ở một chỗ với ca ca mình sao, sao lại cùng với minh chủ chúng ta một nơi?"
Sử Triêu Anh đắc ý cười nói:
"Ta luôn luôn cùng ở một nơi với Thế Kiệt."
Cái Thiên Tiên giật thót trong lòng, nàng hỏi:
"Minh chủ của chúng ta đâu, sao lại không thấy người?"
Sử Triêu Anh lại cười bảo rằng:
"Ta chính là đại diện cho minh chủ các người, ta đến thì cũng xem như là người đến."
Cái Thiên Tiên ngạc nhiên:
"Cô và minh chủ xem như là một người?"
Sử Triêu Anh cười không đáp, nàng ta nhìn sắc trời rồi nói:
"Ai da, trời không còn sớm nữa, Thế Kiệt còn chờ ta trở về. Ngày mai sẽ lại đến trò chuyện cùng tỷ tỷ."
Cái Thiên Tiên mặc dù là người đầu óc chậm chạp, nhưng cũng đã minh bạch sáu bảy phần, sau khi Sử Triêu Anh đi rồi, nàng ta đang muốn tìm Niếp Ẩn Nương đến để bàn bạc, vừa mới vào trong phòng ngồi yên vị, thì chợt có một nữ binh bước vào bẩm báo:
"Trác Mộc Luân vương tử đến muốn gặp tướng quân."
Cái Thiên Tiên trong lòng đang bực bội, "hừ" một tiếng rồi nói:
"Một ả công chúa vừa mới bước khỏi, thì lại một tên vương tử đến, muốn ta lại phải liệt đội xuất nghênh sao?"
Nữ binh kia cười thưa rằng:
"Trác Mộc Luân vương tử này có điểm kỳ quái, y không mang theo tùy tùng, tự mình không nói không rằng lẳng lặng bước vào, đợi đến khi chúng tôi tiến lên cản lại, quát y dừng lại thì y mới nói mình là vương tử Trác Mộc Luân. Lại nói rằng ngưỡng mộ đại danh nữ tướng quân của chúng ta, không gặp mặt là không được. Xem bộ dạng của y có vài phần ngu ngốc lẫn ngây ngô."
Cái Thiên Tiên cũng là cô nương ngây ngô ngu ngốc, đột nhiên lại hứng chí toét miệng cười:
"Ha.., đây thực là kỳ quái, đại danh của ta lại có thể truyền xa đến như vậy, ngay cả cái tên vương tử Hề Tộc này cũng biết. Hay, hắn đã không kiêu căng như vậy, ta cũng sẽ ra gặp hắn một chút."
Cái Thiên Tiên mới bước ra sân thì đã thấy một nam tử cao lớn như thiết tháp đang chắp tay loay hoay, lưng hướng phía cô ta. Cái Thiên Tiên hỏi:
"Ây, ngài là vương tử ở đây sao?"
Nam tử kia quay đầu lại hỏi rằng:
"Nàng là Cái Thiên Tiên tướng quân phải không?"
Vừa mới quay đầu lại, hai người đều như bị dọa đến nhảy dựng lên, không hẹn mà cùng "ối trời" kêu một tiếng. Nguyên lai vương tử Trác Mộc Luân cũng tướng mạo xấu không thể chịu nổi, mặt như đít chảo, hai mắt tròn xoe.
Cái Thiên Tiên nói:
"Không sai, ta chính là Cái Thiên Tiên. Ngài tìm ta có chuyện gì?"
Trác Mộc Luân cười khục khục dị kỳ, chân không ngừng lui lại. Cái Thiên Tiên hỏi:
"Hê, ngài có miệng hay không có miệng, sao lại không nói gì?"
Trác Mộc Luân trợn tròn hai tròng mắt chòng chọc nhìn một hồi rồi đột nhiên lại cười hô hố.
Cái Thiên Tiên lại hỏi:
"Ngài cười gì?"
Vương tử Trác Mộc Luân hỏi lại:
"Nàng đúng thực tên gọi là Thiên Tiên đó sao?"
Cát Thiên Tiên đáp:
"Ta mới ra khỏi lòng mẹ đã có cái tên này, ngài hiềm không hay sao?"
Trác Mộc Luân đáp:
"Hay, rất là hay! Ta chưa từng đọc qua một quyển sách của người Hán nào, nhưng có mấy từ ta hoàn toàn hiểu được, hi hi, đây chẳng phải là mỹ mạo phi thường, hơn cả Hằng Nga trên cung trăng hay sao?"
Cái Thiên Tiên đùng đùng nổi giận, chẳng quản hắn là vương tử ra sao, liền tóm lấy hắn giữ lại mà nói rằng:
"Ngươi nói ta xấu xí lắm hả, không xứng với cái tên này hả? Hừ, ngươi cũng không đi lấy gương mà soi, ngươi đẹp trai anh tuấn lắm đó? Ta cơ hồ bị ngươi dọa cho suýt chết đó!"
Trác Mộc Luân vương tử đẩy nàng ra rồi nói:
"Uy, nhìn ngươi chẳng ra gì, vậy mà khí lực của ngươi thực không tệ đó."
Cái Thiên Tiên bị hắn đẩy lùi về sau ba bước, nàng nói:
"Khí lực của ngươi cũng không tệ,"
rồi lại đắc ý cười rằng:
"Ngươi biết bản lĩnh của ta rồi chứ? Làm tướng quân, quan trọng nhất chính là có khí lực, có thể đánh trận, ngươi còn dám cười cợt ta nữa không?"
Trác Mộc Luân thích nhất là cùng người so khí lực, vừa mới nói đến đây, hắn liền bảo:
"Ngươi đừng ba hoa, nói đến khí lực,...."
Cái Thiên Tiên hỏi:
"Sao nào? Ngươi tưởng rằng ta không mạnh bằng ngươi à?"
Trác Mộc Luân gãi gãi đầu, nghĩ thầm, "Nếu như ả không phải là nữ tử, ta thực sự muốn đấu thử với ả một trận. Ha..., có cách rồi."
Hắn cười rồi nói:
"Được rồi, ngươi từ xa đến là khách, ta tặng ngươi một món lễ vật."