Nữ binh giữ cửa có một cây thiết côn, Trác Mộc Luân liền bước đến lấy, dùng sức uốn cong hai đầu, trong nháy mắt đã biến cây thiết côn thành một chiếc vòng thiết, hắn cười nói:
"Cái cô nương, ta tặng cô cái này làm khuyên tai, được không?"
Nguyên lai tập tục của Hề Tộc, bất luận nam hay nữ, đều thích khuyên tai làm đồ trang sức, Trác Mộc Luân tặng nàng một cái khuyên tai lớn, hoàn toàn không phải để cho nàng ta thực sự đeo lên, mà bất quá chỉ là biểu thị một loại lễ tiết, đồng thời cũng mượn cớ hiển thị khí lực của mình như thế nào. Cái Thiên Tiên lại ngộ nhận ý tứ của hắn, trong lòng bực tức, lườm hắn cười lạnh nói:
"Ngươi tặng ta một chiếc khuyên tai lớn, không phải là chửi ta sanh ra lỗ tai lớn hay sao? Hừm, ta cũng tặng ngươi một lễ vật!"
Cái Thiên Tiên đúng là lỗ tai so với người thường thì lớn hơn rất nhiều, chính là loại tai "Chiêu phong nhĩ".
Trác Mộc Luân nói:
"Hê, ngươi sao lại nghĩ lắm như vậy? Được, ta cũng chờ xem ngươi tặng ta lễ vật thế nào?"
Cái Thiên Tiên nhận lấy thiết hoàn, hai tay kéo ra, trong miệng hô thầm: "Một, hai, ba, bốn,..." Còn chưa đếm đến mười thì thiết hoàn kia đã bị nàng kéo thẳng, khôi phục lại nguyên trạng thành một cây thiết côn. Cái Thiên Tiên quát lớn một tiếng:
"Gãy!"
Tức thì rắc một tiếng, thiết côn đã bị bẻ gãy làm hai đoạn, nàng đưa qua rồi nói rằng:
"Tặng cho ngươi làm đôi đũa!"
Trác Mộc Luân ngẩn người, đột nhiên lại ha hả cười lớn, hếch ngón tay cái lên nói:
"Thực là ngươi đó, ngươi lại cười ta sanh ra cái miệng rộng phải không?"
Cái Thiên Tiên vốn đang nghiêm trang thì cũng hếch ngón tay cái lên đáp:
"Không sai, ngươi còn chưa phải là quá đần độn."
Hai ngươi hô hô cười ngu ngốc một trận, Trác Mộc Luân bảo:
"Được rồi, được rồi, chúng ta kẻ nửa cân người tám lạng, không cần phải giễu cợt lẫn nhau nữa!"
Cái Thiên Tiên nhảy dựng lên hỏi:
"Ngươi nói cái gì? Ngươi nói ta xấu xí như ngươi à?"
Trác Mộc Luân đáp:
"Ta nói là bản lĩnh của ta và ngươi như nhau."
Cái Thiên Tiên nói:
"Ừ, thế còn giống tiếng người."
Trắc Mộc Luân đột nhiên nói toạc một câu:
"Xấu xí thì lại rất ngay thẳng, mỹ nhân xinh đẹp lại không có lương tâm!"
Cái Thiên Tiên vừa nghe thấy lại nhảy dựng lên, hỏi rằng:
"Ai là xấu xí, ai là xinh đẹp?"
Trác Mộc Luân đáp:
"À, nãi nãi của ta ơi, ta chỉ tùy tiện nói chơi vậy, ngươi không cần phải hỏi ta."
Cái Thiên Tiên gặng:
"Không đúng, không đúng, ngươi không phải là tùy tiện nói. Ngươi là một người thẳng thắn!"
Trác Mộc Luân kêu lên:
"Ta là một kẻ quá thẳng thắn, cho nên bây giờ mới nếm mùi đau khổ. Được, ngươi thực sự muốn ta nói phải không?"
Cái Thiên Tiên nói:
"Được rồi, xấu xí thì không phải nói ra, ngươi nói mỹ nhân không có tâm can là ai?"
Những nữ binh bên cạnh bụm miệng cười vụng, nghĩ thầm, "Tiểu thư của chúng ta thực sự cũng tự biết mình."
Trác Mộc Luân hỏi:
"Tiểu yêu tinh đó đã đến đây hay chưa?"
Cái Thiên Tiên ngơ ngác:
"Tiểu yêu tinh nào?"
Trác Mộc Luân nói:
"Trừ nha đầu họ Sử đó ra còn có ai nữa?"
Cái Thiên Tiên đáp:
"À, nguyên lai là ngươi mắng cô ta à! Thật là to gan đó, dám mắng cả công chúa!"
Trác Mộc Luân đầy mặt giận dữ, hắn hét lên:
"Bất kể ả là công chúa hay không công chúa, ta không chỉ mắng ả còn muốn quào rách da mặt ả, cho ả phải xấu hơn cả ngươi!"
Cái Thiên Tiên chẳng kịp mà tức giận, liền vội vàng hỏi hắn:
"Ngươi vì sao lại hận cô ta như vậy?"
Trác Mộc Luân thở hồng hộc:
"Ta không nên hận ả sao? Ả, ả, ả...được rồi, nói thẳng cho ngươi hay, ả vốn dĩ đã đáp ứng làm lão bà của ta, bây giờ lại muốn làm lão bà của người khác."
Cái Thiên Tiên hỏi:
"Làm lão bà của ai?"
Trác Mộc Luân đáp:
"Còn có ai nữa? Lại là cái tên tiểu tử khốn nạn Mưu Thế Kiệt đó!"
Cái Thiên Tiên giật mình thất kinh, bật lên hỏi:
"Lời này là thật chứ?"
Trác Mộc Luân nói:
"Một điểm cũng không giả, Mưu Thế Kiệt tên khốn nạn này..."
Cái Thiên Tiên hai hàng lông mày dựng ngược, nộ khí không sao phát tiết được, chỉ đến quát vào mũi Trác Mộc Luân rằng:
"Lý đâu ra vậy, ngươi sao lại mắng chửi người lung tung?"
Trác Mộc Luân nói:
"Ê, ta bất quá chỉ mắng Mưu Thế Kiệt, có liên quan gì đến ngươi? À, ta minh bạch rồi, Mưu Thế Kiệt tiểu tử này rất anh tuấn, không lẽ...."
Cái Thiên Tiên một tay trảo đến, quát rằng:
"Ngươi đừng nói bậy nói bạ, Mưu Thế Kiệt là minh chủ của chúng ta, ngươi biết hay không hả?"
Trác Mộc Luân tránh khỏi một trảo của nàng ta rồi nói:
"Minh chủ thì như sao? Ta muốn chửi hắn cả ngàn lần, tên khốn nạn này...."
Cái Thiên Tiên nhảy đến lại muốn động thủ, Trác Mộc Luân bảo:
"Hảo nam không đấu với nữ, ta không thèm đánh với ngươi, được rồi, coi như ta không chọc giận ngươi được, không chửi thì không chửi."
Dứt lời hắn liền xoay người bỏ đi.
Cái Thiên Tiên nói:
"Không biết xấu hổ, ngươi là cái giống hảo nam gì?"
Nàng phi thân nhảy vọt qua đầu Trác Mộc Luân kêu lên:
"Đứng lại đã!"
Trác Mộc Luân nói:
"Ta đã không chửi rồi, ngươi còn muốn thế nào? Thực sự muốn tìm ta giao đấu à?"
Cái Thiên Tiên bảo:
"Ngươi còn chưa nói ra sự thật? Ngươi sao biết minh chủ của chúng ta muốn lấy yêu nữ họ Sử kia? Là ngươi tự mình đoán mò hay là ả nói cho ngươi hay?"
Trác Mộc Luân đáp:
"Ngươi chỉ biết chống đỡ cho minh chủ ngươi, ta cần gì phải nhiều lời với ngươi?"
Cái Thiên Tiên nói:
"Chỉ cần ngươi không mở miệng liền mắng chửi, ta sao lại tức giận được? Được rồi, ta hướng ngươi xin lỗi, nói đi."
Trác Mộc Luân nói:
"Ngươi chờ để uống hỉ tửu của minh chủ mình đi, thiếp mời của hắn đều đã phát ra rồi, ngươi đã tới, xem ra cũng không thiếu một phần cho ngươi."
Cái Thiên Tiên sững người, hỏi:
"Cái gì, hôn kỳ đã định rồi sao?"
Trác Mộc Luân đáp:
"Không sai, là ngày kia!"
Cái Thiên Tiên bỗng dưng hai mắt tròn xoe, nàng mắng chửi:
"Khốn nạn, thực sự là khốn nạn mà!"
Trác Mộc Luân sừng sộ hỏi:
"Ngươi chửi ai?"
Cái Thiên Tiên đáp:
"Không phải chửi ngươi. Ta...."
Đột nhiên nàng ngậm miệng, đầy mặt đỏ hồng. Nguyên lai là nàng vừa rồi muốn đánh Trác Mộc Luân, nhưng không phải nguyên do là vì Trác Mộc Luân chửi Mưu Thế Kiệt mà là vì trong bụng đầy khí tức giận không nơi phát tiết, ai ở bên cạnh nàng là nàng liền muốn trút giận lên người đó. Lúc này nghe đến hôn kỳ của Mưu Thế Kiệt đã định thì nàng không nhịn nổi, bất tri bất giác lại thuận theo Trác Mộc Luân mà chửi.
Trác Mộc Luân ha hả cười lớn, nói rằng:
"Ngươi cũng chửi tên tiểu tử khốn nạn rồi, chửi rất hay, chửi rất hay!"
Cái Thiên Tiên bảo:
"Trời già phải mưa, gái lớn phải lấy chồng, chửi thì có tác dụng gì? Uy..."
Nàng đang nghĩ định cùng Trác Mộc Luân thương lượng, ai ngờ vừa mới mở miệng như vậy thì Trác Mộc Luân đã cúi đầu ủ rũ, khuôn mặt tươi cười biến mất, mê man nói:
"Một điểm cũng không sai, trời già phải mưa, gái lớn phải lấy chồng!"
Hắn quay đầu lại, thấy Cái Thiên Tiên không ngăn trở liền tự mình bỏ đi. Nguyên lai Trác Mộc Luân tự tác đa tình, si tâm vọng tưởng, hắn đến bái phỏng Cái Thiên Tiên, thực ra là muốn đến gặp mặt Sử Triêu Anh, xem xem còn có khả năng cứu vãn được không? Nếu như không có khả năng thì sẽ mắng chửi một trận, phát tiết bực dọc. Lúc này hắn thập phần uể oải, nhưng rời khỏi nơi đây, nỗi bực dọc cũng đã tan đi không ít, nghĩ bụng, "Cái Thiên Tiên này mặc dù xấu xí, nhưng thực ra so với Sử Triêu Anh còn khả ái hơn nhiều."
Cái Thiên Tiên vào đến trong phòng, ngồi ngây ngốc một lát, chợt hét ầm lên:
"Người đâu, chuẩn bị ngựa cho ta, tìm một tên thổ dân dẫn đường cho ta!"
Lời còn chưa dứt, thì đã có một người đẩy cửa bước vào. Người này không phải là nữ binh hầu thị Cái Thiên Tiên, Cái Thiên Tiên ngẩn người một cái rồi nói:
"Ẩn Nương tỷ tỷ, tỷ sao vậy? Cũng tốt, chuyện này cuối cùng không giấu được tỷ, sớm muộn muội cũng phải tìm tỷ."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Là ta bảo nữ binh của muội đi nghỉ, muội muốn bọn họ chuẩn bị ngựa để làm gì!"
Cái Thiên Tiên đáp:
"Muội muốn tìm, muốn tìm Mưu Thế Kiệt để lý luận."
Niếp Ẩn Nương bình tĩnh tiếp lời nàng ta:
"Không, muội muội, không cần..."
Cái Thiên Tiên nói:
"Tỷ có biết chuyện của Mưu Thế Kiệt không?"
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Muội cùng Trác Mộc Luân vương tử nói gì ta đều nghe thấy, Mưu Thế Kiệt ngày kia sẽ làm tân lang!"
Cái Thiên Tiên kêu ầm lên:
"Vậy đó, sao tỷ còn không sốt ruột? Tỷ vì sao còn không cho ta đi tìm y lý luận?"
Niếp Ẩn Nương buồn bã cười rằng:
"Chuyện giữa Thế Kiệt và yêu nữ kia, ta sớm biết nhiều hơn muội. Muội thích ai, nhất định phải được hắn đối với mình bằng chân tâm, nếu như hắn đã biến tâm, tìm hắn lý luận thì còn có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ phải cầu xin thương xót muội, quay đầu trở lại sao?"
Cái Thiên Tiên vỗ đùi kêu lên:
"Không sai, lời này của tỷ thật có chí khí, nữ tử chúng ta không thể để cho nam nhân xem nhẹ."
Thế nhưng chỉ qua một hồi nàng ta lại ấm ức nói:
"Nhưng tỷ lại bỏ qua cho Mưu Thế Kiệt như vậy sao? Cho dù tỷ cam tâm nhưng ta không thể cam tâm! Ẩn Nương tỷ tỷ, tỷ đã thiên tân vạn khổ đến đâu, cứ như vậy trơ mắt nhìn bọn chúng thành hôn, xuôi tay không quản ư?"
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Ai nói là ta không quản nữa?"
Cái Thiên Tiên mừng rỡ nói:
"Hay, tỷ xách bảo kiếm đi nói chuyện với Mưu Thế Kiệt, tỷ đánh không lại hắn, muội sẽ hỗ trợ, đánh cho một trận, thế cũng hay."
Niếp Ẩn Nương vừa bực lại vừa buồn cười, thế nhưng nàng vẫn bình tâm tĩnh khí mà nói:
"Không, ta hoàn toàn không muốn tìm y giao đấu."
Cái Thiên Tiên kêu lên:
"A, tỷ vẫn còn thích hắn!"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Không, cho dù sau này y quay đầu trở lại, ta cũng sẽ không thích y nữa."
Cái Thiên Tiên lại vỗ đùi một cái rồi nói:
"Thế này, muội thật không hiểu. Tỷ không tìm hắn để đánh, cũng không thích hắn, vậy thì quản đến hắn như vậy để làm gì?"
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Ta không thích y, nhưng rốt cuộc cũng từng cùng y một thời bằng hữu, cho nên ta không muốn y với yêu nữ kia thành hôn. Ta muốn cùng y bình tĩnh nói chuyện với nhau một lần, tận tâm vì bằng hữu mà khuyên quay lại nẻo chính. Quyết không cùng y động đao động thương, muội muội, ngươi có chịu giúp đỡ ta không?"
Cái Thiên Tiên hỏi:
"Tỷ muốn ta lặng lẽ đi gặp minh chủ sao, an bài cho các người gặp mặt?"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Không, yêu nữ kia và Thế Kiệt ở cùng một nơi, ngươi vị tất đã gặp được minh chủ, ngược lại thành đả thảo kinh xà!"
Cái Thiên Tiên hỏi:
"Vậy tỷ muốn ta làm như thế nào?"
Niếp Ẩn Nương bảo:
"Ta chỉ cần muội thám thính được chỗ ở của y. Yêu nữ kia mặc dù ở cùng một nơi với y, nhưng chắc rằng không có ngủ cùng phòng. Biết được nơi ở của y, ta sẽ tự nghĩ biện pháp đến gặp y."
Cái Thiên Tiên vỗ tay nói:
"Đúng, khinh công của tỷ cao minh, có thể nửa đêm lén vào gặp hắn. Điều này rất dễ dàng, ngày mai ta nhất định có thể hỏi ra hắn ngủ ở đâu, tối mai là trước đêm tân hôn, tỷ phải đi trước chiếm lấy hàng đầu!"
Niếp Ẩn Nương gắt một tiếng rồi mắng:
"Ngươi sao lại nói bậy bạ vậy, đây là lời nữ nhi gia giáo nên nói hay sao?"
Cái Thiên Tiên nói:
"Ta vốn là một dã nha đầu mà"
Nàng ta hì hì cười rồi đi ra phân phó cho các nữ binh.
Mới sớm ngày thứ hai, Cái Thiên Tiên quả nhiên nghe được chỗ ở của Mưu Thế Kiệt, là y cùng với binh lính hạ trại tại chỗ xa ngoài nội thành phía đông. Niếp Ẩn Nương liền nhảy lên bảo mã của Tần Tương tặng, mặc trang phục nữ binh, đi trước để nhận biết đường.
Niếp Ẩn Nương quan sát hình thế suốt dọc đường, trong lòng tư lự: "Nếu như không khuyên được Thế Kiệt hồi đầu, ta cũng chỉ có thể hỗ trợ cha ta phá thành." Nghĩ đến một đoạn giao tình với Mưu Thế Kiệt, bây giờ lại ai đi đường nấy, ở vào vị trí đối địch thì nàng không khỏi buồn bã.
Thành bảo dựa vào núi mà dựng lên, ở giữa là một lòng chảo tròn, đội ngũ của Mưu Thế Kiệt hạ trại tại ở phía đông, trên đường phải đi qua một chiếc thung, Niếp Ẩn Nương đang giục ngựa tiến vào hạp cốc, chợt nghe "vù" một tiếng, sơn đạo đột nhiên xuất hiện một phiên tăng, một sợi bán mã tắc quăng ra kéo ngã ngựa cưỡi của Niếp Ẩn Nương.
Niếp Ẩn Nương cả kinh vô cùng, nhưng nàng thường xông pha giang hồ, lại quen chiến trận, tuy kinh mà không loạn, ngựa tuy ngã nhưng người chưa bị nghiêng ngả, nàng đạp lên yên ngựa, dùng khinh công thượng thừa, thân mình như một mũi tên rời cung bắn về phía phiên tăng kia.
Đúng lúc này, chỉ nghe một âm thanh yểu điệu nhỏ nhẹ phía sau vang lên:
"Uy, ta muốn bắt sống, ngươi đừng làm ả bị thương."
Niếp Ẩn Nương ngẩng đầu nhòm lại thì không khỏi ngầm kêu lên "khổ rồi!" Trên sườn núi có một nữ tử đang đứng, chẳng phải là Sử Triêu Anh thì còn ai? Phiên tăng kia ha hả cười nói:
"Công chúa an tâm, đây là tiểu tăng dè dặt. Ha ha, không bắt được Niếp Phong thì bắt con gái hắn cũng hay!"
Niếp Ẩn Nương nhận ra hồng y phiên tăng này chính là kẻ trước đây đã gặp qua tại khách điếm.
Niếp Ẩn Nương đại nộ, phóng một kiếm đâm tới, hồng y phiên tăng cởi áo cà sa xuống, lấy làm binh khí, nghênh phong rung lên, liền xoay tròn thành một đám mây hồng. Một chiêu "Đại mạc cô yên trực" của Niếp Ẩn Nương phóng tới, kiếm đến như tên, nhanh mạnh phi thường, vậy mà lại không đâm thủng được cà sa của phiên tăng kia, ngược lại còn bị cà sa của hắn xoắn tròn chụp tới.
Niếp Ẩn Nương biết nội lực không bằng được phiên tăng này, hai chân liền chụm lại, nàng sử ra kiếm pháp khinh linh "Phi hoa phác điệp", di hình hoán vị, chém tới tấp liên hoàn tam kiếm, mỗi kiếm phương vị đều bất đồng, ý muốn thừa chỗ sơ hở của hắn, đâm vào những nơi mà cà sa không phòng hộ được. Hồng y phiên tăng kia không đoạt được bảo kiếm của nàng, ngược lại bị nàng bức bách đến chân tay có chút luống cuống, hắn thầm giật mình, "Kiếm pháp của nữ oa này còn trên phụ thân ả, thực sự không thể khinh địch được."
Phiên tăng kia vũ lộng cà sa tựa như gió xoáy, bảo vệ toàn thân, Niếp Ẩn Nương không có chỗ nào để đâm, lại không muốn cùng hắn ngạnh đấu nội lực, chỉ đành thi triển đấu pháp nhiễu thân du đấu, cả hai giằng co không hơn kém. Ước chừng qua hai mươi chiêu, thì thấy Sử Triêu Anh đã từ trên sườn núi đi xuống, nàng ta yểu điệu cười nói:
"Niếp đại tiểu thư, hôm qua ta đã biết cô đến, chỉ là trước mặt quân không tiện tương nhận. Ta đang nghĩ mời cô đến, thật khó có được đại tiểu thư rời gót ngọc đến đây, sao chẳng bộc lộ hết chân tình? Chúng ta là tỷ muội theo lý nên luận văn, vung đao động kiếm, chẳng phải làm hỏng hết cảnh đẹp nơi đây hay sao?"
Niếp Ẩn Nương tức giận vô cùng, nàng mắng:
"Yêu nữ ngươi hoa ngôn xảo ngữ, quả thực không biết tu sỉ, ai cùng với ngươi giao kết tỷ muội?"
Sử Triêu Anh bật cười một cái rồi nói:
"Ngươi ngàn dặm xa xôi đến tìm nam nhân, như thế có biết tu sỉ hay không?"
Niếp Ẩn Nương tính tình vốn bình tĩnh, không phải là người dễ dàng động nộ, nhưng nghe thấy ngôn từ vũ nhục đến mức như vậy, nàng cũng không thể nhịn được thất khiếu bốc khói, giận dữ mắng chửi:
"Miệng chó không mọc được ngà voi, xem kiếm!"
Nàng chuyển ngược mũi kiếm, một kiếm chém lại Sử Triêu Anh. Nào ngờ nàng nhanh thì phiên tăng kia cũng nhanh, đột nhiên hắn chuyển thủ sang công, cà sa mở rộng nhào đến, vỗ xuống khoảng giữa hai người, suýt chút nữa là cuốn bay bảo kiếm của Niếp Ẩn Nương.
Sử Triêu Anh chắp tay sau lưng, thần thái nhàn nhã, nàng ta yểu điệu cười nói:
"Chẳng lẽ ta nói sai sao? Ngươi không phải đến tìm Mưu Thế Kiệt à? Ngươi từ xa đến đây, ta hèn mọn dù sao cũng là một nửa chủ nhân chỗ này, dù ngươi đối với ta bất kính, làm chủ như ta cũng không nên vô lễ đối với ngươi. Ngươi muốn gặp Thế Kiệt, điều đó cũng rất dễ dàng, ta đây sẽ đưa ngươi đi, được không?"
Niếp Ẩn Nương đang muốn chửi tiếp, chợt ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt, thấm qua mũi, trong cổ họng có một chút ngòn ngọt, thế nhưng nhãn tình lại có điểm tối sầm, nàng thầm kêu lên: "Không ổn, gặp phải độc hương của bọn chúng rồi!"
Nàng không quản đến chửi tiếp nữa, vội vàng trấn nhiếp tâm thần, vận công chế ngự.
Nguyên lai, Sử Triêu Anh chính là muốn khích cho nàng động nộ, hễ phát nộ thì tất tâm loạn khí phù, phiên tăng kia lại sử dụng độc thủ, thừa cơ liền phóng ra một loại mê hương. Hắn không sử dụng độc dược lợi hại hơn, đó là bởi vì Sử Triêu Anh có lời từ trước, chỉ cho bắt sống Niếp Ẩn Nương.
Nếu như Niếp Ẩn Nương không bị tâm loạn khí phù, thì với nội công tạo nghệ của nàng, loại mê hương này căn bản cũng không thể hại nàng được, hiện tại mặc dù nàng cảnh giác, thế nhưng đã chậm một bước, cà sa của phiên tăng kia rung lên, đám mây hồng mở rộng phủ tới, hắn quát một tiếng lớn:
"Ngã này!"
Niếp Ẩn Nương chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, bảo kiếm keng một tiếng rơi xuống đất, người thì cũng hét lên một tiếng rồi ngã gục xuống.
oOo
Tựa như đang trong cơn ác mộng, trong lúc mơ mơ màng màng, Niếp Ẩn Nương chợt cảm thấy có một ngón tay băng lạnh đang xoa xoa trên mặt nàng, từ từ hạ xuống, liền giữ lấy yết hầu nàng, Niếp Ẩn Nương sợ đến kêu to một tiếng rồi mở bừng mắt ra, chỉ nghe thấy âm thanh của Sử Triêu Anh cười nói:
"Ngươi là một vị nữ hiệp danh chấn giang hồ, cũng lại sợ hãi vậy sao? Không cần sợ, là ta. Ta thương tiếc ngươi còn chưa hết, sao lại hại ngươi được?"
Niếp Ẩn Nương lấy lại bình tĩnh, lúc này mới phát hiện, mình đang nằm trên một chiếc giường, xem bố trí trong phòng thì có lẽ đây là khuê phòng của Sử Triêu Anh, từ cửa sổ có ánh mặt trời xuyên vào, có thể nhận ra là đã gần đến hoàng hôn. Niếp Ẩn Nương muốn đẩy tay Sử Triêu Anh ra nhưng cả người mềm nhũn, một chút khí lực cũng không có, lúc này mới nghĩ đến mình đã bị điểm huyệt đạo, trở thành tù binh của Sử Triêu Anh. Niếp Ẩn Nương nhất thời cương ngạnh, nàng há miệng hướng ngón tay của Sử Triêu Anh cắn tới.
Sử Triêu Anh liền rụt ngón tay lại, cười nói:
"Thật sự là xinh đẹp, thiên tiên mỹ nhân cũng chỉ đến vậy! Thực sự khiến ta thấy mà thương, trách gì Mưu Thế Kiệt lại thích ngươi đến vậy!"
Niếp Ẩn Nương khí giận bốc lên, nàng nói:
"Ta sa vào tay ngươi, ngươi hãy giết ta đi!"
Sử Triêu Anh cười nói:
"Ai ôi, ngươi lại nói gì vậy, ta làm sao có thể giết ngươi được? Chỉ vì ngươi không chịu cùng ta hòa giải, ta bất đắc dĩ mới đành dùng thủ đoạn này mời ngươi đến. Bây giờ ngươi có chịu bình tĩnh cùng ta nói chuyện không?"
Niếp Ẩn Nương hỏi:
"Ngươi muốn gì? Ngươi vũ nhục ta còn chưa đủ hay sao?"
Đúng là:
Đáng thương sa phải tay gian ác
Tự nhập lưới giăng hối muộn màng.
Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.