Hồi 7: Thủy Hỏa Tương Dung
Thánh Hỏa Thiên Tôn và Thần Thủy Chân Quân nháy mắt ra hiệu với nhau, đề khởi nội gia chân lực, vận đến thủ chưởng rồi trút ra.
Âu Dương Chi Hô chỉ cảm thấy hai huyệt Sa Phủ và Lao Cung ở lòng bàn tay nóng lên, hai luồng nhiệt lưu chạy lên Thủ Thiếu Dương Tâm Kinh, chớp mắt đã đến hạ đan điền ở bụng.
Sau khi hai luồng nhiệt lưu giao nhau ở đan điền, lại nhanh chóng chạy qua các đại kinh mạch trên toàn thân, Âu Dương Chi Hô chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp dễ chịu, nói không nên lời!
Nếu lúc này chàng mở mắt ra thì sẽ nhìn thấy nhiệt khí đang bốc lên từ đỉnh đầu của Thủy Hỏa Song Tà, toàn thân cũng đã bị mồ hôi nóng thấm ướt.
Âu Dương Chi Hô nhắm mắt nghĩ thầm: "Cách trị thương của hai vị gia gia thật là thần kỳ."
Đột nhiên, chàng nghe thấy có hơi thở gấp và thô nặng.
Ban đầu, chàng còn cho rằng đó là do mình phát ra, nhưng nghe tỉ mỉ lại thì không phải.
Nếu hơi thở thô nặng ấy không phải mình tự phát ra thì chẳng phải... chẳng phải là của hai vị gia gia phát ra ư?
Âu Dương Chi Hô vừa nghĩ đến đây, không khỏi thất kinh, vội mở mắt ra.
Cảnh tượng trước mắt đã làm chàng kinh hoảng.
Chàng phát hiện trên đầu Thánh Hỏa Thiên Tôn và Thần Thủy Chân Quân đã có một làn khói trắng mờ mờ bốc lên. Lại nhìn gương mặt của họ thì đã xuống sắc lắm rồi, Thánh Hỏa Thiên Tôn vốn thân người gầy ốm lại càng gầy ốm hơn, mà chòm râu vàng của Thần Thủy Chân Quân lại càng vàng hơn, như một bó cỏ khô!
Âu Dương Chi Hô thông minh thuộc loại nào? Trong lúc hoảng hốt cũng đã hiểu ra chuyện gì, chàng vội vàng đẩy nội lực ra song chưởng, thân người lật ngược ra sau.
Thủy Hỏa Song Tà giật mình.
Âu Dương Chi Hô hét lên: "Hài nhi sao dám chiếm đoạt nội gia chân lực của hai vị gia gia?"
Thủy Hỏa Song Tà bàng hoàng, biết Âu Dương Chi Hô đã hiểu dụng ý của họ. Thánh Hỏa Thiên Tôn hiền từ nói: "Đây sao nói là chiếm đoạt được? Đó là chúng ta cam tâm tình nguyện."
Âu Dương Chi Hô nói: "Hài Nhi xem ra thì cũng không khác gì chiếm đoạt. Võ công của hai vị gia gia vất vả tu luyện mấy mươi năm mới thành, lẽ nào hài nhi lại chiếm lấy cho mình?"
Thần Thủy Chân Quân tiếp lời: "Võ công mẹ con là Phong Hồng Nguyệt cũng đã bất phàm, thế thì võ công của sư huynh mẹ con cũng thuộc hạng rất cao. Huống chi nay đã qua mười bảy năm, võ công bọn chúng không thể nói là giống mười bảy năm trước được. Mà bọn chúng lại đông người, lại âm hiểm tàn độc, con thì cô thân một mình, bọn ta sợ con lỡ có gì thất cơ. Như nay thể lực của con đã có công lực ba mươi năm của bọn ta, lại thêm bản thân con tu luyện, công lực đã có thể liệt vào hạng cao thủ võ lâm hàng đầu, nếu lại thêm vào hai mươi năm công lực của bọn ta thì con ..."
Nói đến đây thì bị Âu Dương Chi Hô cắt ngang: "Xin lượng thứ con vô lý không tuân theo ý hai vị gia gia. Dù cho hai vị gia gia trách tội con, con cũng không thể tiếp tục nhận lấy công lực của hai vị gia gia. Nếu sau khi hai vị gia gia mất đi công lực, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì con dù có thông thiên thần công cũng để làm gì?"
Thủy Hỏa Song Tà nghe nói như thế, biết không thể nào thuyết phục được chàng nữa, bèn nói: "Chi Hô, con cứ yên tâm mà đi, khắp thiên hạ này, người có thể thắng nổi hai ta liên thủ thì chỉ còn đếm trên đầu ngón tay."
Âu Dương Chi Hô chỉ thấy đến đây đã tự trách mình vô dụng rồi, bèn dang hai chân, quỳ xuống bái biệt: "Hài nhi xuống núi đây, hai vị gia gia xin bảo trọng, đừng suốt ngày cãi nhau nữa. Sau khi hài nhi trừ được kẻ thù, nhất định sẽ trở về. Lúc đó, hài nhi sẽ lại giúp hai vị gia gia chẻ củi nấu cơm."
Thủy Hỏa Song Tà vừa nghe vậy, không khỏi run lên, bất tri bất giác hai hàng lệ rưng rưng tuôn trào.
Thánh Hỏa Thiên Tôn run run nói: "Mau mau đứng lên, dưới gối nam nhi có hoàng kim, không được tùy tiện quỳ xuống."
Âu Dương Chi Hô nói: "Phụ mẫu hài nhi đều đã mất, hai vị gia gia là người thân duy nhất của con."
Thần Thủy Chân Quân nói: "Hô nhi ... nhớ lấy ... đống củi đó chỉ ... chỉ đủ dùng trong nửa năm, bọn ta ... chờ ... chờ con về, nếu không bọn ta không đốt lửa nấu cơm đâu."
Thánh Hỏa Thiên Tôn lại nói: "Sau khi quay về, cũng không cần con phải nổi lửa nấu cơm, bọn ta sẽ tìm cho con một nàng dâu hiếu thuận. Lúc đó, nàng cũng phải gọi ta là gia gia rồi, lại nuôi thêm thằng con mập mạp, gọi ta là ... gọi là thái gia gia nữa."
Nói đến đây, lão lại gạt lệ cười phá lên.
Âu Dương Chi Hô cung kính khấu đầu ba cái rồi đứng lên nói: "Hai vị gia gia, nửa năm sau con sẽ quay về!"
Nói xong, chàng xoay người hướng ra ngoài mà đi.
Hai mắt chàng, lệ đã chảy ròng ròng.
Sau lưng vẫn còn tiếng gọi run run.
Âu Dương Chi Hô kềm chặt tim gan, không quay đầu lại, hai môi chàng cắn chặt bật cả máu.
Lúc này, tịch dương tựa huyết.
Thủy Hỏa Song Tà lặng lẽ đứng trước thảo lư, ngóng theo bóng người dần dần xa khuất, nước mắt ào ạt như mưa.
Bọn họ một đời tung hoành giang hồ, khoái ý ân cừu, đã bao giờ biết đến chữ "tình". Hôm nay, cuối cùng họ cũng hiểu cái gì gọi là "khiên trường quải đỗ".
-----o0o-----
Âu Dương Chi Hô một mình bước đi trên con đường nhỏ giữa núi, trên người chàng chỉ có một con dao cực kỳ đơn giản, một quyển sách bao trong áo, quyển sách được viết bằng huyết hận.
Đường núi yên ắng, chỉ có tiếng bước chân của Âu Dương Chi Hô vang vọng trong u cốc.
Tịch dương đã càng lúc càng gần lưng núi, kéo bóng hình Âu Dương Chi Hô dài ra trường thược.
Dần dần đến gần chân núi, đường đi chia ngã mỗi lúc một nhiều, Âu Dương Chi Hô bắt đầu do dự không biết phải chọn ngã đường nào. Sau cùng không thiết phân biện gì nữa, mỗi khi đến ngã rẽ chàng liền chọn đường lớn nhất mà đi.
Đây quả là một cách tốt, rất nhanh sau đó chàng đã nhìn thấy một thôn trấn.
Trấn không lớn, nhưng có tửu lâu, có khách sạn, có sòng bài, có điếm phô. Thậm chí, có cả một ngôi thanh lâu.
Lúc đến gần trấn, trời đã tối đen như mực.
Âu Dương Chi Hô không biết mình nên đi theo hướng nào, nếu tùy tiện kéo một người lại hỏi có biết Phong Hồng Nguyệt mười bảy năm trước không, chẳng phải sẽ bị người ta nhìn như quái vật? Hơn nữa, nếu làm như vậy rất có khả năng sẽ đả thảo kinh xà.
Chàng vẫn một mình bước đi trên con đường giữa trấn, lòng thổn thức tràn đầy tâm sự.
Chàng nhanh chóng bị hấp dẫn bởi mùi rượu thơm nồng của những căn tửu lâu gần đó.
Chàng cảm thấy bụng chàng đang cồn cào sôi lên rồn rột, nhưng trên người chàng không có được nửa văn tiền nên đành phải nhẫn nhịn, bởi vì Thủy Hỏa Song Tà dặn dò ngàn thứ, sắp đặt vạn sự nhưng lại quên mất hành tẩu giang hồ không giống ở trong nhà, không tiền khó thể đi được, mà lúc này nếu Âu Dương Chi Hô quay lại thì sẽ có thêm một lần phân li khổ sở, nên đành phải đi thẳng.
Nhưng trên thật tế, khó chịu nhất trong thiên hạ là phải chịu đói.
Nhịn một hồi, cơn đói không những không tan mà ngược lại càng lúc càng mãnh liệt.
Âu Dương Chi Hô nuốt từng ngụm nước bọt, chàng cảm thấy gò má mình đã có chút phồng lên.
Tiếng cười nói trong tửu lâu, tiếng "tinh tang" cụng ly gõ chén trong tửu lâu, ánh đèn trong tửu lâu không còn mê hoặc được chàng nữa.
Âu Dương Chi Hô vượt qua căn tửu lâu lớn nhất, vẫn cắm cúi đi một mạch không ngừng.
Đến lúc chàng dừng chân dưới một ánh đèn, ngẩng đầu lên nhìn thì ra chàng đang đứng trước của một căn tửu lâu.
Tên tửu lâu rất bình thường, gọi là Khách Lai Tửu Lưu. Âu Dương Chi Hô nhìn bốn chữ tròn tròn ấy, càng nhìn càng thấy giống bánh bao.
Chàng nghĩ thầm trong lòng: "Phải nghĩ ra cách gì mới được."
Kế đó, chàng nhìn thấy một cỗ xe ngựa.
Cỗ xe ngựa dừng trước một ngõ hẹp, xe rất rộng, rộng hơn xe ngựa thường một nửa. Đương nhiên, xe phải dùng đến tám con ngựa kéo.
Lúc bấy giờ có hai hán tử đang khề khà khiêng một cái bao lớn lên xe ngựa.
Có lẽ trong bao chứa vật gì đó rất nặng, hai đại hán tỏ vẻ rất vất vả, bên cạnh có một người gầy nhom lại có vẻ nôn nóng, không ngừng thúc giục.
Âu Dương Chi Hô mỉm cười, tựa hồ như chàng nhìn thấy bữa ăn tối của mình.
Kế đó, chàng thắt chặt dây lưng rồi tiến về phía xe ngựa.
Còn chưa đến gần đã nghe có tiếng đao kiếm bạt ra đồng loạt vang lên, bên cạnh xe ngựa đột nhiên xuất hiện bốn hán tử áo đen, trong tay mỗi người đều lăm lăm một thanh loan đao lạnh căm căm.
Mắt trừng trừng không chớp nhìn Âu Dương Chi Hô, dường như có chút hồi họp.
Sau đó, người gầy nhom kia chợt lên tiếng, giọng nói của hắn vô cùng ôn nhu, ôn nhu đến nỗi khiến Âu Dương Chi Hô có cảm giác bất an.
Người kia nói: "Ngươi đến thật đúng lúc"
Âu Dương Chi Hô bàng hoàng, vô luận thế nào chàng cũng không nghĩ rằng người gầy nhom ấy lại nói câu đó.
Cho nên, chàng chỉ một mực lặng thinh, môi lại khẽ nhếch như muốn nói với đối phương mình rất kinh ngạc.
Người gầy nhom kia lại nói tiếp: "Đồ của Vạn Thú Sơn Trang bọn ta chưa bao giờ có người dám động đến."
Âu Dương Chi Hô bấy giờ mới hiểu ra, vội nói: "Tại hạ chỉ muốn giúp chư vị chuyển số đồ này lên xe ngựa để kiếm chút tiền cơm, làm sao lại dám động đến?"
Người gầy nhom kia hắng một tiếng lạnh nhạt.
Bốn người áo đen lại áp sát xe ngựa hơn một chút.
Âu Dương Chi Hô thấy vậy, biết là không hay, đột nhiên quay đầu bỏ đi, người gầy nhom kia hét lên: "Đi đâu!"
Giọng còn chưa dứt, thân người hắn đã tung lên không như phi hồng nhắm về hướng Âu Dương Chi Hô bổ đến, ngọn loan đao trong tay đã bật sẵn ra.
Đao pháp của hắn thật không tầm thường, quang động như cánh quạt, bắn ra từng phiến thanh quang, nhắm vào gáy Âu Dương Chi Hô cuốn đến.
Âu Dương Chi Hô tựa như chưa biết mình đã lâm nguy chỉ trong chớp mắt, vẫn lặng thinh đứng tại chỗ, con dao cùn vẫn nằm im trong bao.
Trong bóng tối bật ra một tiếng than khe khẽ, ngay lúc tiếng than ấy bật ra cũng là lúc Âu Dương Chi Hô xuất thủ.
Kỳ thật, hán tử gầy nhom biết Âu Dương Chi Hô đã xuất thủ là vì thân mình đột nhiên bị trì lại.
Tự nhiên hắn cảm thấy có một luồng kình lực vô hình cuộn vào ngang lưng mình, sau đó thân hình liền bị cuộn lên cao.
Trên không trung, hắn đã sử dụng ít nhất là bốn loại thân pháp hòng ngăn trở thế đang bị kéo lên.
Nhưng đều thất bại cả, mọi nỗ lực của hắn đều không có chút ảnh hưởng gì, thân người hắn không cách gì cưỡng lại được, bị hất văng ra xa ngoài chín trượng.
Hắn vẫn ngang ngạnh đứng lên sau cú ngã.
Nhưng việc khiến hắn kinh hãi đã phát sinh, chính lúc hắn vừa đứng dậy lại có một lực đạo xoáy mạnh mẽ tập kích hắn, hắn lại một lần nữa bị quật ngã sóng xoài trên mặt đất.
Kế đó, Âu Dương Chi Hô bình tĩnh nói: "Tại hạ chỉ muốn dùng lực khí kiếm chút cơm ăn, các hạ hà tất xuất thủ thâm độc như vậy?"
Gã gầy nhom nằm trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi thét: "Tịnh kiên tử tiến lên!"
Bốn tên áo đen tề thanh hét lên một tiếng, đồng loạt bổ nhào về phía Âu Dương Chi Hô.
Bỗng có một giọng nói thánh thót vang lên: "Tất cả ngừng tay lại cho ta!"
Bốn tên áo đen như đồng loạt bị định thân pháp kéo về, tề tề ngừng lại.
Có một người từ phía trước xe ngựa tiến lại, người đó vừa rồi ẩn trong bóng tối, Âu Dương Chi Hô không hề phát hiện ra.
Đến lúc người kia đứng lại trước mặt Âu Dương Chi Hô, chàng mới nhìn ra đấy là một vị tiểu cô nương. Nói nàng là tiểu cô nương vì hình dáng nàng rất nhỏ nhắn, thân người nhỏ nhắn mỏng mảnh, lỗ mũi nhỏ nhắn lung linh, môi miệng nhỏ nhắn xinh xắn.
Thậm chí, thanh đao đeo ngang lưng nàng cũng nhỏ nhắn tinh chí, tinh tế như một món đồ trang sức. Vỏ đao là dùng sừng của một loại động vật gì đó chế thành, có một vẻ mềm mại nhưng bền chắc. Không phải sừng trâu, c4ng không giống ngà voi, cán đao còn treo một vật tinh bảo trong suốt, Âu Dương Chi Hô cũng không biết nó là thứ gì.
Vị tiểu cô nương ấy đứng trước mặt Âu Dương Chi Hô, thấp hơn Âu Dương Chi Hô một cái đầu, nhưng khẩu khí của nàng lại có vẻ lão luyện: "Vì sao lại nghĩ đến việc giúp bọn ta khuân vác?"
Ngữ khí có phần bức bách người khác, nhưng khoé môi nàng rõ ràng lại ẩn chứa một sự cười cợt.
Âu Dương Chi Hô đáp: "Bởi vì ta đói."
Vị tiểu cô nương lại hỏi: "Thế sao lại không cướp lấy đồ ở trong bao đi? Đấy đều là hoàng kim trân bảo."
Âu Dương Chi Hô có phần kinh ngạc, nhưng chàng vẫn bình tĩnh đáp: "Ta không biết trong đó là hoàng kim. Huống chi, ta chỉ cần tiền vì đói một bữa ăn chứ không phải đói cả kiếp."
Lý do như vậy thật là kỳ quái, thật ra Âu Dương Chi Hô hoàn toàn có thể nói những câu đại loại như "không tham của bất nghĩa", nhưng chàng lại không nói.
Tiểu cô nương lại ngạc nhiên nhìn chàng, hốt nhiên nói: "Thế này nhé, ngươi giúp bọn ta áp xa, áp mấy ngày đường, bọn ta trả ngươi tiền mấy ngày, được không?"
Tên gầy nhom nghe thế vội nói: "Tiểu thư, không được ! Gã này lai lịch bất minh, e rằng không ổn?"
Tiểu cô nương nhìn hắn, cười nhạt rồi nói: "Nếu hắn muốn cướp lấy tài vật trên xe, ngươi tự cho rằng ngươi có thể ngăn cản hắn sao?"
Tên hán tử gầy nhom im lặng. Vừa rồi hắn đã lãnh giáo qua võ công thần bí mạc trắt của Âu Dương Chi Hô, dĩ nhiên võ công của hắn và tiểu cô nương không thể ngăn nổi người này, nếu người này muốn cướp thì cần gì phải đi một vòng quanh co như thế?
Âu Dương Chi Hô vội hỏi: "Thế nào gọi là áp xa?"
Tiểu cô nương nhìn chàng một cách kỳ quái, không biết chàng quả thật không biết hay là giả si giả ngốc, nhưng nàng vẫn giải thích cho Âu Dương Chi Hô nghe: "Tức là người cùng bọn ta đồng hành, nếu trên đường vận chuyển gặp phải người nào muốn cản đường đánh cướp thì ngươi ra tay đánh lùi bọn chúng."
Âu Dương Chi Hô lại hỏi: "Thế nơi xe muốn đến có nhiều ngươi hay ít người?"
Tiểu cô nương liên tục cảm thấy bất ngờ, nàng không hiểu vì sao người này toàn hỏi những câu hỏi cổ quái, nhưng nhìn ánh mắt của hắn thì lại không giống cố ý giả đò.
Vì vậy, nàng đành chiếu sự thật mà nói: "Đó là phủ Thương Châu, tự nhiên phải có nhiều người."
Âu Dương Chi Hô nghe rồi liền gật đầu nói: "Được, ta đi theo các ngươi." Kỳ thực, chàng nghĩ chỉ có ở nơi nhiều người mới có khả năng thăm dò được những thứ có liên quan đến Phong Hồng Nguyệt và mấy gã sư huynh.
Tiểu cô nương bèn nói: "Đợi bọn họ sắp xong rồi chúng ta lên đường nhé."
Âu Dương Chi Hô nhìn nhìn nàng, nói: "Ta vẫn chưa ăn tối."
Tiểu cô nương vỗ tráng một cái: "Quên mất, quên mất."
Sau đó, nàng nói với một người trong bọn áo đen: "Mau đi mua ba cái bánh dầu cho vị thiếu hiệp này."
Âu Dương Chi Hô có vẻ ngạc nhiên, không biết từ bao giờ mình trở thành thiếu hiệp, nhưng chàng vẫn nói: "Ba cái… e là không đủ, năm cái đi nhé? Ta có thể giúp cô khuân vài bao đồ."
Tiểu cô nương bật cười "hắc hắc", nói: "Được, thì năm cái."
Tên gầy nhom còn muốn nói gì đấy, nhưng lại bị tiểu cô nương trừng mắt một cái, làm hắn hoảng hốt quay về chỗ cũ.
Âu Dương Chi Hô nghĩ thầm: "Cô ta người nhỏ nhắn như thế mà lại rất uy phong, thật là kỳ lạ."
Đến lúc xe chuyển động, Âu Dương Chi Hô đang nhai cái bánh dầu thứ hai của mình. Vì không có nước nên chàng ăn có phần khó khăn.
Âu Dương Chi Hô cùng tiểu cô nương ngồi phía trước thùng xe, cửa thùng xe mở to, gió đêm thổi đến vô cùng mát mẻ.
Năm người kia cưỡi năm con ngựa, không biết ngựa từ đâu đến, phân tán trước sau xe.
Âu Dương Chi Hô ngồi đấy có chút không tự do, vì từ nhỏ đến lớn đều sống chung với Thuỷ Hoả Song Tà, chưa từng va chạm với nữ tính. Chàng chỉ biết đến phụ nữ qua sách vỡ, nhưng lại không giống với người đang sống sờ sờ trước mắt.
Đặc biệt là lúc chàng ngửi thấy mùi thơm trên người tiểu cô nương, liền có phần tâm thần bất định, chàng thầm lấy làm lạ vì sao lại có cảm giác kỳ lạ như thế.
Xe ngựa sốc từng hồi từng hồi, tim chàng cũng đập từng hồi từng hồi.
Vị tiểu cô nương đột nhiên mở miệng hỏi: "Sao ngươi không nói chuyện? Chỉ lo nhai bánh dầu, hệt như sợ người ta cướp lấy vậy."
Âu Dương Chi Hô vội dùng sức nhai nuốt miếng bánh trong miệng rồi nói: "Tại hạ không biết phải nói gì mới được."
Tiểu cô nương nói: "Ít nhất ngươi cũng có thể hỏi ta tên gì."
Âu Dương Chi Hô bèn hỏi: "Không biết cô nương tên gì vậy?"
Tiểu cô nương không nhịn được, bật cười khanh khách, cười một lúc rồi mới đấm bụng nói: "Ngươi a… ngây ngây ngốc ngốc. Thật ra cha ta không cho ta nói với người khác tên ta, nhưng ngươi có thể gọi ta là Tiểu Lục Lâm Tử."
"Tiểu Lục Lâm Tử?" Âu Dương Chi Hô lại càng lấy làm lạ, hỏi tiếp: "Trừ phi, ngươi xếp thứ sáu trong nhà?"
Tiểu cô nương đáp: "Vậy thì không phải."
Âu Dương Chi Hô nói: "Lạ thật, lạ thật, không phải xếp thứ sáu lại gọi là Tiểu Lục Lâm Tử, thật là có chút kỳ lạ."
Tiểu Lục Lâm Tử thấy dáng vẻ chàng đắn đo băn khoăn lại không kềm được tiếng cười, lại hỏi: "Còn ta nên xưng hô với ngươi như thế nào?"
Lần này đến phiên Âu Dương Chi Hô bối rối, vì Thuỷ Hoả Song Tà từng dạy chàng không nên dễ dàng nói thật với người khác, trên giang hồ có rất nhiều người hiểm ác, chỉ cần không cẩn thận là sẽ mắc bẫy bị lừa ngay.
Nhưng nhìn Tiểu Lục Lâm Tử trước mắt, dù thế nào cũng không giống người xấu, vì thế nên Âu Dương Chi Hô do dự một lúc rồi cũng nói thật: "Ta gọi là Âu Dương Chi Hô."
Nhưng sự do dự của chàng đã bị Tiểu Lục Lâm Tử nhìn thấy từ ánh mắt, chỉ nghe nàng nói: "Ta biết cái tên này là tên giả, nhưng ta lại không ngại gì, dù sao thì đây cũng chỉ là một cách xưng hô mà thôi."
Âu Dương Chi Hô gượng mỉm cười, nhưng chàng lại không muốn giải thích, càng nói chỉ càng thêm rối. Vì vậy nên chàng lại cúi đầu, một lòng một dạ nhai bánh dầu.
Tiểu Lục Lâm Tử thấy thế lại cảng cảm thấy nhàm chán, bèn rút thanh loan đao tinh xảo ra múa máy chơi.
Bỗng nhiên, xe ngựa chợt dừng lại.