Vẫy tay gọi: "Ngộ Tịnh, ngươi so tài với hai vị khách nhân này đi!"
Một tiểu sa di chừng mười bốn mười lăm tuổi ứng thanh bước lên.
Hồ Mại nộ khí đùng đùng, lớn tiếng mắng: "Lão ngốc Tôn Thắng, dám coi thường bọn ta. Ngươi là giám tự, bọn ta cũng là người có thân phận, chẳng lẽ không xứng ấn chứng võ công với ngươi?"
Tiểu sa di lập môn hộ, kêu lên: "Được rồi, các ngươi là thượng khách, nhượng các người ba chiêu!"
Hồ Mại trừng mắt: "Ngươi đúng là con lừa ngốc, biết bọn ta là ai không?"
Tiểu sa di làm bộ mặt quỷ, lè lưỡi: "Ta biết ngươi kêu là vô lại!"
Trác Nhất Hàng nghe thấy, không nhịn được bật cười. Hai từ "vô lại" đọc theo khẩu âm Hà Nam vừa vặn giống với Hồ Mại.
Hồ Mại lại mắng: "Thiếu Lâm Vũ Đương được tôn xưng là lãnh tụ. Kính Minh ngươi sao lại không học khí độ của Tử Dương đạo trưởng. Tử Dương ngày đó đích thân nghênh đón chúng ta lên Vũ Đương. Tỷ quyền thua ta, lại thân dẫn bốn vị sư đệ tiễn chúng ta xuống núi. Đó mới là khí độ lãnh tụ!"
Nói chưa dứt, hốt nhiên nghe "bốp", Bạch Thạch đạo nhân đã giáng cho lão một bạt tai, đánh lão văng ra xa ba trượng, té lăn trên đất, rống to như heo bị chọc tiết.
Mạnh Phi đứng bên be be thét lên: “Thiếu Lâm tự các ngươi trong mắt còn có vương pháp hay không? Giữa thanh thiên bạch nhật dám hại người."
Hồ Mại vừa lăn lộn vừa la, thanh âm dần dần tê ách, tựa hồ sắp chết thật. Kính Minh lão thiền sư nhíu mày, nói với giám tự Tôn Thắng: "Lấy một viên tiểu hoàn đan cho hắn phục dụng."
Tôn Thắng sư lấy trong người ra một cái bình bạc, móc ra một viên thuốc màu hồng nho nhỏ, bảo tiểu sa di đưa cho Mạnh Phi, nói: "Trụ trì từ bi, ban cho ngươi linh đan!"
Mạnh Phi tiếp lấy, nhét vào miệng Hồ Mại. Một lúc sau, Hồ Mại vẫn tiếp tục rên la.
Mạnh Phi nói: "Đại ca ta bị các người dụng độc thủ ám hại, một viên hồng hoàn không đủ, cho ta thêm hai viên nữa!"
Tôn Thắng sư tức giận: "Ngươi định lừa gạt ai?"
Kính Minh lão sư lòng dạ từ bi, chỉ sợ Hồ Mại quả thật trọng thương, bèn nói: "Cho y thêm một viên nữa!"
Tôn Thắng đành chịu, đưa thêm cho lão một viên nữa. Mạnh Phi mừng rỡ tiếp lấy, cất vào trong bọc rồi vác Hồ Mại lên lưng, quay người chạy xuống núi.
Bạch Thạch đạo nhân nộ khí chưa tiêu, quát lên: "Các ngươi nhận ra ta chưa?"
Mạnh Phi quay đầu lại nói: "Đang muốn thỉnh giáo!"
Bạch Thạch đạo nhân cười lạnh: "Ta chính là tứ sư đệ của Tử Dương đạo trưởng, xưng là Đồ Long kiếm khách Bạch Thạch đạo nhân. Lão vô lại ngươi không phải nói ta từng tự thân tiễn ngươi xuống Vũ Đương sơn sao? Sao bây giờ đối mặt lại không nhận ra?"
Đám tiểu sa di cười rộ lên. Hồ Mại nằm trên lưng Mạnh Phi bất ngờ ngóc đầu dậy: "Ài, ta tưởng là ai? Hóa ra là người trong Vũ Đương ngũ lão, không trách được cũng có chút công lực. Ta đã già, tinh thần không tốt, ba năm nữa đồ đệ ta sẽ tới tìm ngươi tính nợ!"
Bạch Thạch đạo nhân vừa tức vừa buồn cười, quát lớn: "Còn không cút mau!"
Mạnh Phi vội vàng chạy xuống núi.
Tôn Thắng cười: "Bạch Thạch đạo huynh, lẽ ra không nên báo danh cho chúng biết!"
Bạch Thạch hỏi: "Vì sao thế?"
Tôn Thắng nói: "Đạo huynh báo danh, lại chính miệng nói với bọn chúng. Tương lai nếu chúng chết, rất có thể trên bia mộ có khắc hàng chữ "Đã từng giao thủ với Vũ Đương ngũ lão"."
Bạch Thạch không nén được cười: "Nói rất có lý!"
Tôn Thắng nói: "Bạch Thạch đạo huynh, không phải bần tăng cố ý chọc cười huynh đâu. Trong võ lâm có một số nhân vật vô vị như vậy. Giống như hai lão vô lại vừa rồi vậy, chúng biết rõ trụ trì không bao giờ động thủ với chúng, cũng biết người của Thiếu Lâm tự tuyệt khong thương hại tính mệnh mình. Nên mới dám mắng chửi trước cửa, hy vọng thành danh."
Bạch Thạch tiếp lời: "Chỉ có Thiếu Lâm các vị mới khoan hồng đại lượng. Nếu là trên Vũ Đương sơn, bọn chúng tẩu thoát được mới tài!"
Tôn Thắng cười nói: "Cho nên bọn họ mới không dám chọc vào Vũ Đương phái. Ai dè trên Tung Sơn này nói chuyện Vũ Đương, lại đụng phải vị sát tinh huynh."
Bạch Thạch xoa tay cười ngất. Tôn Thắng hốt nhiên hỏi: "Bạch Thạch đạo huynh, mới rồi huynh phát chưởng, ta thấy lúc đầu huynh dùng tới mười thành công lực, nhưng chạm đến người hắn chỉ còn có ba thành, không biết ta thấy có đúng không?"
Bạch Thạch thập phần bội phục, gật đầu: "Đại sư quan sát thật tỉ mỉ. Bần đạo thấy lão vô lại ấy nói vậy mới xuất thủ đánh hắn. Nhưng xem thân pháp hắn, biết hắn không chịu nổi một kích, nên chỉ dùng có ba thành công lực."
Tôn Thắng sư thở dài: "Rốt lại vẫn mắc mưu chúng!"
Bạch Thạch lấy làm lạ: "Nghĩa là thế nào?"
Tôn Thắng đáp: "Cho chúng thêm một viên linh đan!"
Kính Minh lão sư nói: "Sư đệ không nên khắc bạc như thế, cho dù hắn lấy nhiều hơn một viên nhưng linh đan này chỉ có thể cứu người, không lo bọn họ dùng vào việc xấu."
Tôn Thắng gục gặc đầu, mặc nhiên không nói. Ai ngờ sự tình vượt ra ngoài ý liệu, về sau vì viên hồng hoàn này mà Minh triều xảy ra vụ đại kỳ án thứ hai, "Hồng hoàn án", đường hoàng đoạt mất tính mệnh một vị hoàng đế. Đó là chuyện sau này, để sau sẽ nói.
Lại nói Bạch Thạch đạo nhân làm lễ tương kiến với Kính Minh trưởng lão xong, vẫy tay gọi Trác Nhất Hàng đến bái kiến. Kính Minh trưởng lão thấy Trác Nhất Hàng khí vũ bất phàm, hết lời khen ngợi.
Chiều tối hôm đó, Kính Minh trưởng lão thết tiệc chay tại Giải hành tinh xá tiếp đãi Bạch Thạch đạo nhân, nói đến chuyện Tử Dương đạo trưởng qua đời, thương tiếc mãi không thôi. Trác Nhất Hàng trong lòng cảm khái, nghĩ sư phụ chết rồi, Vũ Đương phái như quần long vô thủ; bốn vị sư thúc tuy võ công không tệ nhưng lại không có tài lãnh đạo, xem ra vị thế tông chủ võ lâm đành phải nhường lại cho Thiếu Lâm phái rồi.
Ráng chiều dần dần co lại, trăng từ từ lên quá đỉnh núi. Ba mươi sáu điện, năm mươi tư ngọn tháp đều chìm ngập dưới ánh trăng mênh mông. Kính Minh trưởng lão hít một hơi dài, ngẩng đầu nhìn sắc trăng, thình lình cười nói: "Huynh xem sắc trời thế này, dạ hành nhân không gặp thuận lợi rồi."
Bạch Thạch đạo nhân ngạc nhiên hỏi: "Lão sư nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ có dạ hành nhân nào dám đến Thiếu Lâm tự, giống như hai lão vô lại kia cứ tưởng muốn quấy rầy, rốt lại cũng chẳng có bản sự gì."
Kính Minh trưởng lão cười: "Đêm nay đến đây không phải là tên vô lại nào cả, là người Hùng Kinh Lược phái đến. Với lại, lão nạp đặc biệt mời y đến đây!"
Bạch Thạch đạo nhân càng không hiểu ra sao cả: "Hùng Kinh Lược? Không phải là Liêu Đông kinh lược sử Hùng Đình Bật Hùng đại nhân chứ?"
Kính Minh đáp: "Thiên hạ còn có vị Hùng Kinh Lược thứ hai sao!"
Bạch Thạch kinh ngạc: "Hùng Kinh Lược là danh tướng đương thế, đạo đức binh pháp, người người xem trọng, sao lại gây chuyện với Thiếu Lâm?"
Kính Minh trưởng lão cười: "Dĩ nhiên không phải!", ngưng một hồi bất ngờ hỏi: "Có một người tên là Nhạc Minh Kha, mọi người đã nghe qua lần nào chưa?"
Trác Nhất Hàng giật mình: "Người này vãn bối biết!"
Kính Minh nói: "Tối nay y sẽ đến đây!"
Trác Nhất Hàng ngơ ngác hỏi: "Sao y lại đến đây?"
Kính Minh đáp: "Là Hùng Kinh Lược sai y đến!"
Nguyên lai sau khi Hùng Đình Bật phụng chỉ lĩnh ấn trấn giữ Liêu Đông, Minh triều hoàng đế lại ban Thượng phương bảo kiếm, cho phép ông ta có quyền tiền trảm hậu tấu. Nên biết biên phòng thời Minh rất tệ hại, mà tướng quân trấn giữ hủ bại là nguyên nhân rất lớn. Hùng Đình Bật sau khi được thượng phương bảo kiếm, quyết ý chỉnh đốn quân vụ, suất lĩnh thân binh ngày đêm kiêm trình đến quan ngoại. Vừa đến Liêu Dương, liền đem ba tướng quân tham ô, làm chuyện phi pháp, buông lỏng binh sĩ nhũng nhiễu dân thường là Lưu Ngộ Tiết, Vương Tiệp, Vương Văn Đỉnh giết chết, bêu đầu trước doanh trại thị chúng. Quân sĩ thảy đều sợ hãi, người người nghe lệnh. Hùng Đình Bật liền chỉnh đốn toàn bộ, một mặt giáo luyện binh sĩ, một mặt đốc thúc chế tạo chiến xa, hỏa pháo, đào hào sửa thành. Huấn luyện mười tám vạn đại quân canh giữ biên ải vốn dĩ hủ bại bất kham thành tinh binh oai phong hùng mạnh, tiến đến thủ phủ Thuận Hòa đối đầu với quân Mãn Châu. Hoàng đế Mãn Châu nghe tin Hùng Đình Bật cầm quân, không dám tiến binh, lui về giữ kinh sư. Hai quân giằng co, chuyển thành vô sự. Bấy giờ Nhạc Minh Kha trong quân chỉ làm chức tham tán thấp kém, chức vị tuy không cao nhưng lại là cánh tay đắc lực của Hùng Đình Bật.
Đông Bắc sản xuất được bạch kim và tinh thiết thượng hạng. Hùng Đình Bật đột nhiên nghĩ đến việc chế tạo một thanh bảo kiếm, giao cho Nhạc Minh Kha phụ trách. Lúc này vừa vặn trong kinh lại truyền ra tin tức, nói bọn người Thủ phụ Phương Tòng Triết cùng binh bộ thượng thư Lưu Quốc Tấn đố kị vì hoàng đế tín nhiệm Hùng Đình Bật, chuẩn bị đối với ông ta bất lợi, có ý muốn dâng sớ đàn hặc ông ta. Vì thế Nhạc Minh Kha được lệnh quay về, một mặt hồi kinh thăm dò tin tức, giúp Hùng Đình Bật tìm hiểu tình hình, một mặt tìm kiếm sư đến quan ngoại giúp ông ta luyện kiếm.
Nhạc Minh Kha trước tiên đến Bắc Kinh, thăm dò được âm mưu tuy nhiên còn đang chuẩn bị. May mà có một ban đại thần chính trực như Dương Liên, Lưu Nhất Cảnh thảy đều dốc sức bảo vệ Hùng Đình Bật, tạm thời vô sự. Liền nghĩ đến chuyện luyện kiếm, nhưng những kiếm sư trứ danh, nếu không chết thì tuổi cũng quá cao, không muốn xuất động. Nhạc Minh Kha tuy là đại hành gia kiếm thuật nhưng lại không biết luyện kiếm. Nghĩ mãi, thình lình nhớ đến các phái trong võ lâm, chỉ có Thiếu Lâm phái có một quyển thư nghiên cứu luyện kiếm gọi là "Long tuyền bách luyện quyết". Nhạc Minh Kha nghĩ, chi bằng thỉnh cầu Thiếu Lâm trụ trì chuẩn y cho sao ra một bản đem về; không những có thể luyện kiếm cho Hùng Kinh Lược, còn có thể lợi dụng tinh thiết đông bắc chế tạo được nhiều đao kiếm cho binh sĩ. Vì vậy y thừa dịp biên phòng vô sự, lên Thiếu Lâm bày tỏ ý định.