Chính vào lúc hai bên rơi vào thế trầm tịch, cũng là lúc Dương Chân chấn kinh vì lời nói của yêu hoàng, thì yêu hoàng thực hiện một cử động khiến mọi người đều cả kinh. Lão đột nhiên vung trảo chộp lấy Phượng Lam, và dưới sự nín thở trợn trừng mắt nhìn của bề trên kẻ dưới của phái Côn Luân, lão vung tay ném cái phao duy nhất trong tay ấy đi.
Trong đám người ở đó chợt lóe lên một đạo thanh quang tiếp ngay lấy đạo nhân ảnh bạch sắc đó, trước ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Vân Vong đã ôm chặt Phượng Lam vào lòng, coi người khác như là chả có mặt vậy.
Tuy hai người lập tức phân khai, nhưng Phượng Lam thẹn thùng vô cùng. Sau khi tỉnh thần lại nàng đại phát tình thái của tiểu nữ nhân, khẽ đưa môi hôn ái nhân vài lượt, xong trốn vào sau lưng Tiêu Vân Vong.
Cử động của Tiêu Vân Vong trong ánh mắt của đồng môn dường như chỉ là nụ cười đầy thiện ý, họ đã quen với tính cách tình mới không thể buông này của họ, cho nên không còn quái nữa. Duy chỉ có Nhất Đức chân nhân của Pháp Tông lắc đầu cười khổ, năm xưa nếu như Nhất Nguyên chân nhân không cầu tình, dù có thể nào ông ta cũng không cho phép hai người họ kết hợp.
Cục diện nhanh chóng biến đổi, nếu đã như thế thì Côn Luân phái chẳng còn có gì úy kỵ nữa, một đệ tử chữ huyền so với thủ lĩnh yêu tộc thời cổ, bên nào trọng bên nào khinh đều dễ dàng biết được.
Yêu hoàng cô thân đứng trên vân tiêu, ngửng đầu nhìn mây, tóc ở ngực và sau lưng bay loạn, dáng vẻ đứng thẳng và cô độc vẫn tựa như ba nghìn năm trước. Đối diện với tinh anh bốn phía của phái Côn Luân chỉ cần một mệnh lệnh phát ra là toàn lực đánh tới, thế mà lão cũng giống như năm xưa vậy, chẳng có chút sợ sệt nào.
"Vì sao vậy?" Dương Chân rất ngạc nhiên cho việc yêu hoàng buông bỏ hộ thân phù duy nhất này.
"Ngươi thực sự cho rằng mỗ coi nữ tử đó là con tin hay sao?"
"Chẳng lẽ lại không?"
"Ấu nữ của mỗ năm xưa bị Côn Luân của ngươi bắt cũng cỡ như ngươi vậy, nó mỹ lệ, dũng cảm, kiêu ngạo... ở ngoài tinh trận ở Dương Kỳ sơn, nó bị Côn Luân tiên tổ của ngươi đánh chết tươi hồn phi phách tán, mỗ hận a, mỗ hận..."
Lời của yêu hoàng khiến Dương Chân không biết phải đối đáp như thế nào. Chàng chẳng thể nào hiểu được tâm tình của bậc làm cha, đối với chuyện xa xưa càng không hiểu gì, chỉ có thể cảm thụ được một thứ bi ai và hận ý, nhưng vì sao lão ta lại thả sư nương đi?
"Vân Vong, con thấy nên như thế nào?" Thần tình trữ tĩnh của Nhất Nguyên chân nhân khiến chẳng có ai dò ra tâm ý.
"Sinh vì Côn Luân, tử cũng vì Côn Luân... sư tôn chỉ cần hạ lệnh." Tiêu Vân Vong từ từ cúi đầu.
Nhất Nguyên chân nhân nghe thế chẳng có hành động gì, hai mắt nhìn vào cõi hư vô vô hạn, giống như nhìn thấy vị lai phiêu miểu vậy. Nhưng thời khắc này, toàn trường đều đang chờ dụ lệnh từ miệng ông ta.
"Chàng thật không quan tâm đến tên tiểu đệ tử của chàng?" Phượng Lam kinh hồn chưa định chợt lên tiếng hỏi.
"Sư tôn có thể biết quá khứ vị lai, nắm tận hết thiên cơ, nếu như bất hạnh, nhất thiết coi như số mệnh đã hết." Tiêu Vân Vong từ từ buông lời.
Các môn hạ Đạo tông nghe hai người đối thoại, đưa mắt nhìn nhau, xong mục quang lần nữa tụ tập lại trên người của Chưởng môn chân nhân.
Những lời này rơi vào sâu trong nội tâm của Dương Chân, kích khởi từng gợn sóng kinh thiên trong lòng chàng, chẳng lẽ sư phụ lại bỏ mặc sự sinh tử của chàng chẳng thèm chiếu cố?
Yêu hoàng chẳng hề cấp cho chàng cơ hơi suy nghĩ nữa, tiếp theo một tiếng hú dài vọng khắp đất trời, khiến phong vân biến sắc, một thần hình hùng tráng mô hồ uốn éo rồi tiêu thất trong vân vụ.
Đột nhiên một luồng mê vụ như sóng cuồng di mạn khắp trời, Côn Luân chư nhân lập tức không phân biệt được gì, đua nhau hò hét tức giận, tự chủ kích phát phản kích.
Chính vào lúc này, một đạo kim sắc quang mang dày đặc và có thực chất xông thẳng lên trời, khiến cho một nửa thương khung ánh lên màu kim sắc, tiếp đó là một áp lực vô biên vô tế tràn đến.
Người của Côn Luân đứng trong vân hải vụ chướng mở trừng mắt nhìn lên không, thấy trong phương viên quanh đó có một tòa sơn phong lớn hàng vạn trượng có ánh sáng vàng chói mắt vô cùng, tỏa ra luồng khí sục sôi như muốn lật ngang trời đất.
Khi tiếng sấm chớp lôi đình nổ ra, một đạo nộ điện màu xanh xé nát trời, quét sạch mọi dấu vết, cuốn đi mọi mây mù.
"Ầm ùng..."
Đả Thần tiên quất ra tạo kỳ phong từ trời cuốn xuống, phát ra một tiếng nổ trầm muộn, chớp mắt khiến cho mây tan mù tán, tiếng ầm ầm tiếp theo đó khiến cho núi đồi chao đảo, khí thế lật trời không gì ngăn được.
"Yêu nghiệt giỏi, lão phu đánh giá thấp ngươi rồi."
Trong Vân Hải truyền đến tiếng quát tức giận của Nhất Đức chân nhân, tiếp theo đó là vô số lằn sáng xanh giao thoa, trong không trung phát sinh ngũ hành thổ phong từ tám hướng kéo tới.
Uy lực của thần khí đương nhiên không tầm thường, khi đánh thêm một cú nữa, cuồng long lè lưỡi, trời cao chấn động, sơn thể mới sinh chớp mắt vỡ nát thành vô số cự nhanh, điên cuồng xoáy chuyển đổ ầm ầm xuống dưới, đánh thẳng về môn nhân của Côn Luân ở tứ diện bát phương.
Kịp lúc đó, mấy chục đạo pháp bảo đẹp mắt sáng lên trong luồn vân vụ, chia nhau rít chiếu đánh xuống cự nham, nổ ra một đám khói bụi đầy trời.
"Bọn lỗ mũi trâu Côn Luân, mỗ lĩnh giáo rồi."
Trời không truyền đến tiếng cười lớn của yêu hoàng, chính vào lúc này, một lực hấp nhiếp từ chính tầng trời đột nhiên phát sinh, khuôn viên mười dặm bốc đầy yêu chướng và trần ai, giống như bị con trốt chớp mắt hút sạch lên trời.
Thiên không trong vắt chẳng bến bờ, hồi phục lại khung cảnh lúc ban đầu.
Cảnh tượng chợt trong sáng lên đó khiến cho Đạo pháp lưỡng tông nhìn thầy một cái áo bào bạch sắc vô biên vô tế đang nhanh chóng thu nhỏ lại. Nó tạo ra một vòng la thiên quyển, ống tay áo sâu không thấy đáy, trong đó có một đạo độn quanh kim sắc đang cực lực tránh thoát pháp lực thu nhiếp lại.
Chớp mắt, mọi người nhìn thấy chủ nhân của già thiên đại tụ đó chính là chưởng môn Nhất Nguyên chân nhân, cái ông tay áo giống như dài ra ẩn hiện trong vân vụ, vóc dáng tựa như kim tiên hạ phàm.
"Là Tụ lý càn không!" Môn hạ các tông ở tứ diện bát phương cuối cùng cũng hồi lại thần, cả kinh hô lớn.
"Chưởng môn sư huynh quả thật là bất phàm." Nhất Đức chân nhân một tay thì có thanh sắc điện quang lập lòe, lắc lư đứng ở gần đó.
"Yêu hoàng tiền bối, có thật là không chịu tiếp thụ hảo ý của Nhất Nguyên?" Nhất Nguyên chân nhân nghe lời chỉ hơi cười cười, đưa mục quang của mọi người hướng về phía yêu hoàng bị vây khốn trong tay áo.
"Sơ nhập đại thừa, trong nhân tộc của các ngươi có thể nói là hiếm gặp rồi." Yêu hoàng thân tuy ở thế yếu, nhưng vẫn không chịu thua.
Nhất Nguyên chân nhân lắc đầu than dài, đột nhiên phất lên không đánh ra một đạo bạch quang hóa thành quang mang nhu hòa bao trùm cả chân trời.
"Là Hạo Thiên kính!'" Mọi người ở đó đều hô lên cả kinh.
Một đạo bạch sắc quang trụ thông thiên từ trên trời cao xẹt xuống, bao trùm trên người đang chớp lóe của yêu hoàng, tức thời ngưng cố thân hình của lão, giữ chặt ở giữa không trung.
"Ngươi có Phục Hi di bảo thì có làm sao, mỗ đang cầu mà không được đây, ha ha ha..."
Hạo thiên bảo kính từ cổ truyền đến giờ là có thể thông quá khứ vị lại, phá thế gian vạn pháp, có pháp lực thần kỳ vô cùng. Khi bị thần pháp bủa vây, điều cổ quái chính là yêu hoàng chẳng hề khủng hoảng gì, ngược lại lại vui vẻ tột cùng.
Trong lúc y rõ ràng là bị giữ chặt ở trời không, trước thì có tụ lý càn khôn của đạo tôn đối địch, sau thì có đả thần tiền của pháp tôn chiếu ứng, hai bên ta hữu có mấy chục tinh anh của Côn Luân hổ thị đam đam, có thể nói đã bị vây trong thiên la địa võng, yêu hoàng có thể coi là cùng đường mạt lộ, bó tay chịu trói chẳng mấy xa.
Những tại sao yêu hoàng hiện giờ lại như cá được thả về nước, vui mừng tự đắc như thế kia?