Sự nghi hoặc của bề trên kẻ dưới trong Côn Luân phái không tiếp tục bao lâu thì yêu hoàng giang thẳng tứ chi, toàn thân khoan khoái, để rồi đột nhiên mọc dài ra vô số gai nhọn màu vàng, chớp mắt ngưng tụ thành một kim kiếm cực lớn, người và kiếm dung thành một thể.
Kim sắc kiếm thân như hư tự thật, huyết sắc điện mang điên cuồng xoắn động dưới bạch sắc bảo quang, điên cuồng thu hút cái gọi là hạo thiên thần quang khắc tinh của yêu ma tà đạo, tựa hồ như bảo kính thần quang đã thành thứ thuốc bổ cho Thiên Tru tăng trưởng thần phách, quỷ dị thập phần.
Lôi đình nổ rền, phích lịch liên miên, huyết sắc yêu điện từ từ biến thành điện mạng màu tím đỏ, lưu chuyển quanh kiếm thân màu vàng, dị lực từ từ sinh ra và lan tỏa xung quanh.
Không những Nhất Nguyên chân nhân nhíu mày, mà những người của phái Côn Luân khác đều cảm thấy không thỏa, chỉ không biết là vấn đề rốt cuộc xuất phát ở đâu mà thôi.
Lúc này Dương Chân cảm giác nguyên thần mới sinh ra từ kim đan như tắm gội trong thuốc tiên ngọc dịch, toàn bộ tâm thần bồng bột hoạt bát, giống như phi thăng cửu thiên.
"Oắt con, mỗ đi đây."
Trong tâm hải đột nhiên phát lên một tiếng quát, làm cho Dương Chân tỉnh lại trong trạng thái tinh thần túy lúy. Đột nhiên, chàng cảm thấy toàn bộ thân thể trở về sự khống chế của mình, lục thức hồi thể, nhưng trong nội thể hư đãng không không, giống như bị rút đi hết toàn bộ chân khí vậy.
Chính vào lúc này, Thiên Tru giống như đã suy biến hoàn toàn, thoát li khỏi nhục thể của Dương Chân, hóa thành một đạo kích mang bắn thẳng lên trời, xuyên phá thần quang pháp iới của Hạo Thiên kính, muốn độn thiên thoát đi.
"Chạy đi đâu!" Nhất Nguyên chân nhân quát lên một tiếng, như có thần ứng, phất tay thu ống tay áo trở về thân, đồng thời gọi về Hạo Thiên Kính đang xoay chuyển đoàn đoàn tại thiên tế, lác người đuổi theo.
Còn Nhất Đức chân nhân cứ bám sát nguyên thân mà yêu hoàng chiếm cứ, Đả Thần Tiên trong sát na Thiên Tru độn phi ứng thế quét tới, tạo thành một phiến điện võng kính đến không lọt chút gió.
Còn lúc này, linh thần của Dương Chân vừa quy vị, pháp lực chu thân không kịp vận chuyển, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hình Thiên chi tiên cuốn tới, gió buốt đánh rốc tới mặt, trước mặt toàn là những tia điện màu xanh.
Xong rồi, đó là ý niệm duy nhất của chàng lúc này.
"Sư thúc hạ thủ lưu tình!"
Tiêu Vân Vong đã sớm áp lại gần thấy vậy buột phải ra tay, trong phút giây sinh tử đó, mười tám đạo kiếm quang rực sáng phóng ra đan dọc chéo ngang lưng trời, hình thành một đạo chu thiên kiếm võng dày đặc ngăn chặn đường đi của Long tiên.
Tiến ầm ùng nổi lên vang trời, kiếm võng chớp mắt tản mát, ánh huỳnh quang của tinh thần yếu nhược tản ra, tiên long vừa chạm tới cũng thu lại.
"To gan!" Nhất Đức chân nhân thu roi, trừng mắt nhìn Tiêu Vân Vong cả gan dám chặn trước mặt. Ông ta tuy quát mắng Tiêu Vân Vong, nhưng ánh mắt lại hướng về cõi hư không nôi Nhất Nguyên chân nhân độn bay đi. Ông ta lúc này nghi hoặc vạn phần, chẳng lẽ yêu hoàng lại bỏ thân mượn kiếm độn tẩu hay sao?
Như vậy tại sao ông ta lại chẳng hề phát giác sự quan khiếu trong này? Nhưng Nhất Nguyên chân nhân đuổi theo kia, hoàn toàn chứng minh yêu hoàng xác thật đã độn tẩu rồi.
Mục quang của ông ta lại quay về hai sư đồ của Tiêu Vân Vong,vừa rồi Tiêu Vân Vong dễ dàng hóa giải một chiêu tiên phát xuất vội vã của ông ta, không khỏi khiến ông ta thầm cả kinh.
"Sư thúc, yêu hoàng đã đi rồi, thỉnh thứ cho Vân Vong tội bất kính." Tiêu Vân Vong biết Pháp tôn không dễ nói chuyện, nên lên tiếng xin lỗi trước.
"Các ngươi hãy lưu lại coi kỹ tên này." Nhất Đức chân nhân lúc này không lòng nào tính đến chuyện khác, chỉ nhìn Dương Chân bị đánh trở về nguyên hình một cái, xong lóe lên trước hư không, đuổi theo yêu hoàng.
Nhìn "yêu hoàng" vừa rồi uy phong bát diện lọt vào tay Tiêu Vân Vong, môn hạ của Đạo Pháp lưỡng tông lãnh mệnh ở lại vây chặt lại, chứ không theo nhị thánh đuổi theo.
Dương Chân mở to mắt nhìn những tiên gia chân nhân thần thái mỗi người mỗi vẻ, khí độ bất phàm đằng vân giá vụ chung quanh, bất giác cảm thấy như mình lạc vào cõi mộng.
Bản thân chàng đã được cứu rồi sao? Nhất thời, chàng không thể tin được điều này.
"Chân nhi, ngươi không sao chứ?"
Bên tai Dương Chân truyền đến tiếng nói quen thuộc của sư phụ, đột nhiên cảm thấy thân thể nhẹ tâng, chân lạc xuống đáp pháp vân mềm mại, quay đầu nhìn lại thấy sư phụ tỏ lộ vẻ quan thiết đang nhìn chàng.
"Đệ tử... không sao." Ánh mắt của Dương Chân vừa chạm đến bóng dáng của bạch y mỹ phụ, lòng như chợt đụng phải chuông, giật nãy mình cúi thấp đầu.
Tiêu Vân Vong nhìn sắc mặt dị dạng của ái lữ, thở dài một tiếng, nhẹ phất tay bỏ Dương Chân ra, nhất thời giữa ba người đều tồn tại sự bối rối.
"Tiêu sư đệ vì cớ gì ngan trở Pháp tôn, che chở cho môn hạ?" Một giọng nói âm nhu truyền tới, Pháp tông Tử Tang chân nhân tay cầm phất trần, giữa đám người nhẹ nhàng bay tới.
"Lời này của Tử Tang sư huynh có thể coi là lớn cũng có thể coi là nhỏ, Đạo tông của đệ sao dám đảm đương." Tiêu Vân Vong khẽ nhíu mày, bình tĩnh nhìn về người mới đến.
"Tên này dù là đệ tử của ngươi, nhưng nên biết hắn đã có câu kết với yêu hoàng, yêu nghiệt kia thấy tình thế không ổnn đã bỏ tên này đi, Tiêu sư đệ cần phải tuyệt đối thận trọng a." Tử Tang chân nhân trong lời có ý khác, cả đám Pháp tông chân nhân phía sau nhướn mắt liếc ngang, phụ họa theo ý đó.
"Tử Tang sư huynh không biết tiền nhân hậu quả, sao lại dám tự phán tội chứ?" Phượng Lam đứng ở bên lạnh lùng chen lời.
"Sự hàm dưỡng của Phượng sư muội, sư huynh bội phục, ha ha ha." Tử Tang nói, ánh mắt quét qua lại giữa Phượng Lam và Dương Chân, mặt hiện ý vị không nói ra lời.
Phượng Lam bị nói đỏ hồng cả mặt, thấy quá nhiều đồng môn ở đương trường, không tiện phát tác, chỉ hừ lạnh một cái, ngoảnh đầu không thèm lên tiếng nữa.
"Chẳng lẽTử Tang sư huynh nhìn không ra tên này đã mất hết yêu khí trong thân, chỉ còn là chi thể thanh tịnh, chứ nếu môn hạ của Tử Tang sư huynh mà có thứ yêu nghiệt huyng ngoan tuyệt thế như vầy, chỉ sợ chẳng thoát khỏi kiếp nạn a?" Thiên Ngoại phong chưởng tọa Tử Hiên chân nhân cùng một đám Đạo tông môn hạ cũng nhìn không thuận mắt.
Môn hạ của Đạo pháp lưỡng tông bất giác phân thành hai phe, tranh cãi nhau quyết liệt.
"Tiêu sư đệ vừa từ Dương Kỳ sơn quay về, ta cũng những vị trong này hơi hiếu kỳ, không biết sư đệ có thể phá giải nghi hoặc cho chúng ta?" Chưỡng luật chân nhân của Côn Luân phái là Tử Đình ho khẽ, đứng ở giữa ranh giới rõ ràng của Đạo Pháp hai phái, làm kẻ trung gian hòa giải.
Đếnlúc này, trời xa vang lên một trận kinh lôi liên miên bất tuyệt, kỳ quang dị sắc lặp lòe không ngừng.
Tử Hiên chân nhân tuấn dật bất phàm ngưỡng đầu nhìn trời cảm khái: "Có chưởng môn chân nhân xuất thủ, yêu nghiệt này nhất định là bị bắt dễ dàng."
Tử Tang chân nhân nhẹ vuốt râu nói: "Tử hiên sư đệ nói phải lắm, phải lắm a, có Đạo Pháp lưỡng tông của Côn Luân ta đồng thời xuất thủ, thiên hạ này còn ai xứng là địch nhân?"
Côn Luân quần hùng nghe thế nhìn nhau, gật đầu khen phải, nếu như trong phái đã có sự tranh giành, nhưng khi đề cập đến uy danh của Côn Luân nhị thánh, thử hỏi ai dám khinh nhục sự uy nghiêm của đạo môn lãnh tụ trong Cửu châu đảo chứ?
Nhưng vào lúc này, Dương Chân lại chìm sâu trong sự biến hóa phiên thiên phúc địa của nội thể chàng. Cho dù tu vi của chàng chẳng hề đại tiến, nhưng chàng kinh và mừng khi phát hiện bát mạch trong nội thể và quan khiếu so với trước mạnh mẽ và rộng rãi gấp trăm lần, và lại có nhiều biến hóa vi diệu bất minh, chân nguyên như nước chạy tràn trong nội thể, pháp luận tròn trịa như ý.
Chàng dường như hiểu, tất cả những thứ này đều là biến hóa kỳ diệu do yêu hoàng mang đến. Nghĩ đến đó, chàng không khỏi l cho lão yêu độn tẩu đi đó. Trong lúc tâm tình kích đãng, chàng dường như chẳng để vào tâm mọi thứ tránh đấu trước mặt và xung quanh chàng.