
07-11-2009, 10:30 AM
|
 |
Tử Sỹ 4vn
|
|
Tham gia: Feb 2009
Đến từ: HN
Bài gởi: 258
Thời gian online: 0
Thanks: 0
Thanked 51 Times in 42 Posts
|
|
Chương 10 : Thánh viện tuyển chọn
Ngày đầu tiên đến Thánh Nhật Thành Quang trung và hiếu thiên đã được quan chiến một trận sướng mắt giữa một bên là kị sỹ rồng thần bí với một bên là một phù thuỷ hết sức tà dị và một trong thanh niên thập đại cao thủ.
Ngày trước quang trung thánh vương đã từng gặp qua lục thanh hải cũng là một trong những thanh niên thập đại cao thủ, hắn đang ngấm ngầm so sánh thực lực giữa hai bên. Quả thật không hổ danh thanh niên thập đại cao thủ thực lực rất mạnh, nhưng tên kị sỹ rồng kia còn khủng bố hơn không những tu vị thâm hậu mà hắn còn có thể biến hình triển hoá ra một sức mạnh kinh người có lẽ ít nhất thực lực cũng phải gấp đôi lúc còn đang ở nhân hình.
Gia tộc Mộ dung thế gia cũng là một danh gia vọng tộc lại có người làm bang chủ hắc long bang danh chấn thiên hạ vậy mà con cháu của họ là Mộ dung long một trong những đương thế kì tài của gia tộc lại bị sát hại như vậy, gia tộc này như bị chạm phải thể diện phát cuồng lên quyết đem long chấn thiên ra báo thù. Nhưng để có thể thẳng thắn đụng độ với tộc kị sỹ rồng thì họ không đủ khả năng, chính vì vậy tuy Mộ dung kiếm nam tuy tu vị cực cao thân là bang chủ hắc long bang đang phát cuồng vì con cũng không dám vong động chỉ có thể gọi trở lại người con thứ là nhân tài nhất tuyệt của gia tộc đang tu luyện tại Cô Tô thánh địa Mộ dung gia tộc là Mộ dung Phụng đường đường chính chính một trận quyết chiến với long chấn thiên giành lại thể diện gia tộc.
Có thể nói Mộ dung phụng này là một nhân tài nhất tuyệt văn võ toàn tài, lại tu luyện “nhân quả đại pháp”. Đây là một đại pháp quyết được tiền bối tuyệt đỉnh cao thủ của gia tộc này lĩnh ngộ ra từ phật pháp và đạo pháp, đó chính là gieo nhân nào gặt quả ấy của phật pháp và một phân công đức một phân tu hành của đạo gia. Người tu luyện bộ đại pháp này công lực gia tăng theo số lầm làm việc thiện, làm việc đại thiện thì công lực đại tiến còn nếu làm việc ác thì công lực sẽ sút giảm.
Tuy lời khiêu chiến đã được đưa ra đã ba ngày nhưng không hề thấy long chấn thiên hồi đáp cũng không thấy một người nào ở trong tộc kị sỹ rồng đả động đến.
Những người ở trong thánh nhật thành đang bàn tán xôn xao.
“Theo ngươi có phải là tên kị sỹ rồng long chấn thiên sợ chết không dám ra nghênh chiến không?”
“Ta nghĩ không phải như vậy, mấy ngày trước hắn đã thể hiện tu vị kinh thế hãi tục nên hắn không việc gì phải sợ lần tỉ thí này”
“Vậy thì lý do gì khiến hắn không ra ứng chiến, khiến ta mất đi một trò vui để xem” hiếu thiên nói.
Quang trung đang nhìn ra ngoài của không hề quay lại trả lời : “Theo ta thì đúng là lần trước tuy hắn đã bộc lộ ra tu vị rất khá nhưng ngươi cũng thấy đấy có một lão nhân thần bí chỉ dùng có khí thể đã có thể áp bức hắn rồi lão nhân thần bí ấy đã triển lộ một tu vị siêu phàm nhập thánh nếu không có lão phụ thân hắn đến kịp ta thấy hắn không thể rời khỏi đây rồi”
Ngoài cửa có mấy người bứơc vào y phục trắng toát người đi giữa đang cầm một chiếc hộp nhỏ, do khoảng cách quá xa bọn họ lại chỉ nói qua loáng thoáng nên quang trung chỉ có thể nghe được: nào là “đại pháp sư”, nào là “ ngọn giáo sinh mệnh”, còn lá bài ma pháp gì gì nữa.
Quang trung thấy bọn họ có vẻ khép nép nhìn ngang ngó dọc dáng vẻ khả nghi, quang trung thánh vương liền gẩy nhẹ tay hiếu thiên ra hiệu rồi đứng dậy rời đi, hiếu thiên tuy đang bận ngắm gái đẹp (vì từ trước tới giờ ỏ phục long cốc đâu có gái đẹp cho hắn ngắm ) cũng hiểu ý đứng đậy dời đi.
“Cái gì vậy, ta đang ngắm “em” kia mà trông xinh quá”
“Ta thấy mấy tên kia có hành tung rất đáng ngờ, dường như bọn chúng có món bảo vật nào đó chúng ta đi theo xem có trò vui nào không.”
“Ồ hay đấy, nếu thuận tiện ta nghĩ ta sẽ cất hộ bọn chúng món bảo vật đó luôn ,hè hè hè “
“Vậy thì đi nhanh lên” Hai người nhanh chóng bám theo mấy người kia.
Thánh nhật thành này thật quá náo nhiệt đúng là vùng đất thánh địa của những tu luyện giả và tu chân giả. Nhóm người mặc áo trắng kia tu vị cũng không tệ nhưng quang trung thánh vương thấy họ hình như trên người phát ra năng lượng pháp thuật tuy không tà ác như mụ phù thuỷ trước đó ba ngày nhưng cũng có điểm tương đồng, có lẽ những người tu luyện pháp thuật đều có dạng dao động này. Chỉ thấy bọn họ đọc nhanh một câu chú ngữ gì đó nhanh chóng bay lên trên trời.
“không tường thuật, đây chính là không tường thuật mà sư phụ đã nói đến” hiếu thiên thốt lên.
Nhưng không để cho hắn kịp dứt mạch cảm xúc trên không phía tây thành cũng thấy khoảng gần chục cái bóng áo trắng nhoáng lên bay về phía những người kia, pháp thuật năng lượng lan toả mãnh liệt từng đạo quang mang sáng dực điên cuồng bổ vào nhau, sấm sét liệt hoả đầy trời thân ảnh của cả hai chục người này nhanh như thiểm điện.
“Các ngươi dám thông đồng với kẻ gian lấy cắp thánh vật của giáo hội đến đầy?”
Mấy người đến sau giận dữ thốt lên rồi điên cuồng tấn công, có lẽ những người này đã phải theo sau truy tung mấy kẻ mà nghe họ nói là ăn trộm thánh vật rất lâu rồi lên hết sức giận dữ đòn thế mãnh liệt năng lượng pháp thuật lan toả khắp thiên không.
Những người ban đầu mà Quang Trung nhìn thấy tuy pháp thuật lực không kém nhưng đấu được một thời thần thì cũng đã dần dần rơi vào bại cục.
“Chúng ta không dễ gì bại đâu, vật ở trong tay ta là của ta không ai có thể thấy được.”
“Ngươi đã muốn lấy lại chúng thì ta cũng sẽ cho ngươi được thưởng thức một chút. Nào thưởng thức đi!”
Kẻ nói là một trung niên nhân cao lớn, hình như còn cao hơn người bình thường đến cả cái đầu. Hắn nhanh chóng lấy ở trong người ra hai lá bài rồi bắt đầu lầm rầm niệm chú:
“Ác ma trong truyền thuyết, thần thú từ viễn cổ hãy nghe ta hiệu lệnh”
“............”
Hai lá bài trong tay hắn lập tức phát ra quang mang rực rỡ ma khí cùng yêu khí ngút trời bắt đầu bành trướng.
Tuy nhưng người ở dưới đang trợn mắt há mồm nhìn những pháp sư này đang đấu phép nhưng đối với một người thì đó chẳng qua chỉ là những con ruồi đang vo ve bay qua bay lại- đó chính là lão nhân mấy hôm trước tuy chưa xuất hiện đã khiến phó tộc trưởng tộc kị sỹ rồng Long uy phải lộ diện cứu con.
“Mấy con ruồi các ngươi coi thánh nhật thành này là nơi đầu mà bay loạn lên đánh giết nhau thế này, ta phải cho các ngươi phải trả một cái giá gì đó tương xứng”
Chỉ thấy trên đầu hai chục pháp sư kia bỗng hiện lên một vũng xoáy từ hư không hiện lên hút lấy tất cả vào bên trong rồi nó lại biến mất như khi nó hiện ra.
“Ài, hình như lại là người thần bí hôm trứơc tu vị thật kinh nhân” Hiếu thiên thốt lên.
“Tiếc thật không được xem tiếp kịch hay”
Rồi thánh nhật thành sáu ngày sau cũng trôi qua một cách êm đềm mà không sảy ra một sự kiện gì đáng chú ý, quang trung thánh vương thì vẫn đang như mọi khi chăm chú nghiên cứu các tài liệu sách vở mà ở phục long cốc hắn không có cơ hội để xem có thể nói đây chính là một trong những sở thích của hắn không hiểu vì sao hắn lại rất thích đọc các loại sách về lịch sử, binh pháp, rồi sách nói về đại đồng an dân của khổng tử...Còn Hiếu thiên thì vẫn vậy hắn cũng đang tận hưởng cái thứ mà ở phục long cốc không có đó chính là “gái đẹp” hắn ở nơi này liên tục được gặp những tuyệt sắc giai nhân, hắn sao có thể bỏ qua cơ hội này đã ngay lập tức làm quen với những cô gái đó với một lý do hắn đưa ra với quang trung là làm quen để hỏi cho rõ thêm về sự tình bên ngoài mà trước đó hắn không biết.
Hôm nay, chính là ngày mà quang trung thánh viện tuyển chọn đệ tử năm năm một lần. Quang trung đã chuẩn bị rất kĩ cho lần tuyển chọn này, hắn cũng tự ý thức được là dưới bất kì trong trường hợp nào cũng không được để lộ tu vị bản thân, còn hiếu thiên thì hắn trước khi đi có rất nhiều cô nương mà hắn làm quen mà theo hắn là để hỏi thăm tình hình chúc phụng như thế gia công tử vậy.
|