Xem bài viết đơn
  #1  
Old 30-05-2008, 03:20 PM
killer1310 killer1310 is offline
Diệt Thế Ma Thần
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tp ho chi minh
Bài gởi: 217
Thá»i gian online: 87528
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Bích Huyết Kiếm! _ Äã post đủ bá»™.

Hồi 1: ÄÆ°á»ng Ä‘á»i gian hiểm, dân chúng đồ than


Mặt trá»i sắp lặn, đàn quạ Ä‘ang bay vá» tổ. Trên con đưá»ng cái quan nối liá»n Thiểm Tây vá»›i Tân LÄ©nh có má»™t thiếu niên thư sinh Ä‘ang cưỡi con ngá»±a trắng, vừa Ä‘i vừa ngắm phong cảnh vẻ mặt rất há»›n hở. Thư sinh có tuổi chưa đầy hai mươi, tay cầm roi ngá»±a và lẩm bẩm ngâm nga: “Cảnh mặt trá»i lặn đẹp biết bao, tiếc thay không còn tồn tại được lâu.â€
Theo sau chàng có má»™t tiểu đồng tuổi chừng mưá»i ba mưá»i bốn cỡi má»™t con ngá»±a gầy còm. Trên con ngá»±a cá»§a y có cá»™t má»™t bá»c sách lá»›n và má»™t bó hành lý. Thằng nhá» thấy trá»i sắp tối đến nÆ¡i mà công tá»­ vẫn Ä‘i thá»§ng thẳng, nó bèn lên tiếng thúc giục:
- Thưa công tá»­, nghe nói đưá»ng này không được yên lắm, nếu tối hôm nay chúng ta không Ä‘i kịp tá»›i thị trấn ngá»§ trá», lỡ gặp phải đạo tặc thì nguy to lắm đấy.
Thư sinh ná» nghe tiếng tiểu đồng nói xong tá»§m tỉm cưá»i, giÆ¡ roi lên quất vào mông ngá»±a má»™t cái.
Con ngựa của chàng cất vó phi chạy ngay.
Công tá»­ há» Hầu tên là Triá»u Tôn biệt tá»± là Phương Vá»±c, ngưá»i huyện Thương Khán tỉnh Hà Nam. Năm đó là năm Sùng Tỉnh ngu niên. Hầu công tá»­ xin phép cha mẹ ra ngoài du há»c. Hồi bấy giá» quan Thái giám Ngụy Trung Hiá»n đã bị xá»­ trảm nhưng thiên hạ loạn lạc, đưá»ng Ä‘i không được bình yên đạo tặc nổi lên như kiến cá». Cha mẹ cá»§a chàng không cho phép chàng Ä‘i, nhưng chàng cứ khăng đòi Ä‘i và thưa rằng:
- Äại trượng phu phải Ä‘á»c sách muôn cuốn, Ä‘i vạn dặm đưá»ng, thì đầu óc má»›i há»c há»i nhiá»u và hiểu nhiá»u được chứ.
Thế là cha mẹ chàng đành phải cho chàng Ä‘i. Hầu công tá»­ là ngưá»i có tài và rất can đảm chàng liá»n Ä‘em theo Hầu Khang, má»™t tiểu đồng vẫn hầu hạ mình. Chàng vá»›i tiểu đồng hai ngưá»i cỡi hai con ngá»±a Ä‘i thẳng vá» phía Tây. Ngày hôm nay chàng vừa Ä‘i tá»›i chân núi Chung Nam, suốt dá»c đưá»ng chàng chỉ gặp những nông dân mặt vàng khè ngưá»i ốm yếu và thỉnh thoảng lại còn thấy những xác cá»§a những ngưá»i chết đói nằm ngổn ngang bên dá»c đưá»ng nữa. Chàng còn thấy có xác chết mồm ngậm đầy cá» xanh và đất khô. Thoạt tiên chàng còn bố thí tiá»n bạc cho những ngưá»i nghèo đó. Nhưng sau thấy nạn nhân nhiá»u như vậy nên thôi. Khi tá»›i gần chân núi, thấy cảnh sắc tuyệt đẹp chàng quên thảm trạng cá»§a lÅ© dân nghèo rồi cứ thế phóng ngá»±a vừa Ä‘i vừa thưởng thức.
Chàng thúc ngá»±a Ä‘i được má»™t quãng đưá»ng, thấy sắc trí càng ngày càng tối Ä‘en trong lòng lo vô cùng chàng thúc ngá»±a chạy nhanh thêm. Chạy thêm được mưá»i mấy dặm đưá»ng nữa chàng vá»›i tiểu đồng tá»›i má»™t thị trấn nhá», hai thầy trò mừng rỡ vô cùng, vá»™i tìm khách sạn để trá». NgỠđâu phố xá vắng tanh. Hai thầy trò không thấy má»™t bóng ngưá»i nào hết. Äi tá»›i trước má»™t khách sạn thấy có tấm bảng đỠ“Trung Nam khách sạn.†Hầu Khang xuống ngá»±a lên tiếng há»i:
- Này, Phổ ky đâu? Chưởng quầy đâu?
Y đứng chá» giây lát cÅ©ng không thấy bên trong có động tÄ©nh gì hết. Äang lúc ấy má»™t luồng gió bắc thổi tá»›i có tiếng kêu “rào rào.†Hai thầy trò Triệu tôn Ä‘á»u rùng mình rợn tóc gáy. Chàng vá»™i rút thanh kiếm Ä‘eo ở trên vai xuống xông thẳng vào trong khách sạn đó liá»n thấy trong nhà có hai cái xác nằm ngổn ngang trên vÅ©ng máu bầm và có rất nhiá»u ruồi Ä‘ang bay quanh hai cái xác đó mùi hôi thúi xông lên. Chàng Ä‘oán chắc hai cái xác này chết đã lâu rồi. Hầu Khanh thấy vậy la lá»›n má»™t tiếng rồi chạy luôn ra ngoài cá»­a thá»m. Triá»u Tôn đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, thấy đồ đạc bừa bãi trên mặt đất, cá»­a ngõ cÅ©ng đổ nát, hình như đã bị giặc vào càn quét. Hầu Khanh thấy chá»§ nhân mãi không ra, y lại quay trở vào tìm kiếm. Triá»u Tôn thấy tiểu đồng vào liá»n nói:
- Chúng ta đi nơi khác xem thử nào.
NgỠđâu hai ngưá»i Ä‘i khắp thị trấn thấy nhà nào cÅ©ng Ä‘á»u như thế cả.
Hai ngưá»i còn thấy xác cá»§a những thiếu nữ loã lồ, chứng tá» nạn nhân đã bị cưá»ng bạo hãm hiếp xong rồi lại giết luôn. Cả thị trấn đồ sá»™ như thế mà đâu đâu cÅ©ng chỉ có gió lạnh thổi rùng mình, mùi hôi thối nức mÅ©i cả hai chịu không nổi cứ buồn nôn á»e luôn. Lúc này dù Triá»u Tôn có can đảm đến đâu cÅ©ng không dám ở lại đó nữa và vá»™i lên ngá»±a chạy thẳng vá» phía Tây ngay.
Hai thầy trò không nói ná»­a lá»i chạy luôn má»™t mạch mưá»i mấy dặm đưá»ng vừa đói vừa sợ. Äang kinh hoàng và lo âu thì Hầu Khang bá»—ng lên tiếng nói:
- Công tử xem kìa?
Triá»u Tôn nhìn theo vá» phía tay chỉ cá»§a tiểu đồng thì từ đằng xa có ánh sáng lá»­a, cả mừng và nói ngay:
- Chúng ta đến đó nghỉ ngơi đi.
Hai liá»n rá»i khá»i ngá» cái quan Ä‘i thẳng vá» phía có ánh lá»­a. Hai ngưá»i càng Ä‘i càng thấy đưá»ng gồ ghá» khó Ä‘i. Triá»u Tôn bá»—ng nói:
- Nếu nơi đó là ổ cướp thì thầy trò chúng ta lại dấn thân vào chỗ chết mất.
Hầu Khanh giật mình và nói:
- Nếu vậy chúng ta đừng đến nữa.
Triá»u Tôn thấy mây Ä‘en đã bao phá»§ đầy trá»i cÆ¡n mưa sắp tá»›i nÆ¡i nên chàng nói tiếp:
- Chúng ta cứ lẳng lặng tới đó xem sao.
Thế rồi chàng xuống ngá»±a, cá»™t ngá»±a vào gốc cây ở bên cạnh đưá»ng, rón rén Ä‘i tá»›i phía có ánh sáng lá»­a. Khi chàng tá»›i má»›i hay nÆ¡i đó là hai căn nhà lá, cả hai má»›i yên tâm được phần nào. Chàng Ä‘ang định Ä‘i tá»›i chá»— cá»­a sổ để ngó vào bên trong xem sao, ngỠđâu chàng chưa tá»›i gần đã có má»™t con chó to nhảy sổ tá»›i sá»§a vang. Chàng vá»™i múa lá»™ng thanh kiếm nên con chó ấy má»›i không dám tá»›i gần cứ dừng ở đó sá»§a.
Bá»—ng cánh cá»­a mở toang bà cụ ở bên trong bước ra, tay cầm má»™t ngá»n đèn ra, vá»›i giá»ng run run há»i chàng là ai.
Triá»u Tôn liá»n đáp:
- Chúng tôi là khách qua đưá»ng định vào quí phá»§ xin ngá»§ nhá» má»™t đêm.
Bà cụ lại tiếp:
- Vậy má»i quí khách hãy vào trong nhà.
Triá»u Tôn Ä‘i vào trong nhà lá ấy thấy đồ đạc rất giản dị, ngoài mấy cái sập bằng đất ra thì không còn cái gì nữa. Trong nhà có má»™t ông cụ Ä‘ang ho luôn mồm, Triá»u Tôn bảo Hầu Khang Ä‘i dắt ngá»±a tá»›i. Tiểu đồng nghỉ tá»›i những tình cảnh thảm khốc hồi nãy sợ sệt không dám Ä‘i. Ông già liá»n xuống dẫn y ra bên ngoài để dắt con ngá»±a vào.
Bà cụ lấy má»™t cái bánh khô ra và pha má»™t bình nước cho hai thầy trò uống. Triá»u Tôn ăn sao nổi những thứ đó chàng chỉ cắn má»™t miếng đành phải bá» giở, lại há»i:
- Thị trấn ở đằng kia bị bá»n giặc nào đến càn quét và giết chóc thảm thiết thế lão trượng?
Ông già thở dài một hồi rồi đáp:
- Có phải là giặc cá» gì đâu, vì giặc cướp làm gì có ác độc như thế? Äó là bá»n quan binh tạo ra đấy.
Triá»u Tôn nghe nói giật mình kinh hãi há»i tiếp:
- Quan binh à? Sao quan binh lại lộng hành đến thế? chúng đang tâm chém giết như vậy mà quan trên của chúng cứ để chúng làm càn như thế hay sao?
Ông già cưá»i nhạt má»™t tiếng rồi đáp:
- Có lẽ Triá»u tướng công má»›i Ä‘i ra bên ngoài lần đầu chắc? Cho nên tướng công má»›i không hiểu má»™t tí gì như tướng quân tưởng.
- Quan binh là ngưá»i biết giữ luật pháp.
Triá»u Tôn lại há»i tiếp:
- Sao dân chúng không lên quan trên mà kiện chúng?
Ông già đáp:
- Kiện chúng có ích lợi gì đâu? Không kiện thì còn may ra thoát thân, bằng không cứ tự tiện nộp đơn đi kiện lại còn bị chúng cướp phá đánh đập tàn nhẫn hơn.
- Sao lại có chuyện lạ lùng như thế?
- Không những thế, ngưá»i nào kiện chúng chưa thấy quan phá»§ phạt chúng mà mình đã ăn má»™t trận đòn, rồi còn bị giam vào trong nhà tù nữa. Nếu mình không có tiá»n hối lá»™ thì đừng có tưởng còn sống vá» vá»›i vợ con.
Triá»u Tôn nghe ông già nói vậy lắc đầu hoài và lẩm bẩm tá»± nói.
Chợt cánh cá»­a lá»›n đã bị ngưá»i bên ngoài đẩy gãy đổ vào và có má»™t ngưá»i lá»›n tiếng quát mắng:
- Sao gá»i mãi không mở cá»­a thế?
Không đợi ông già trả lá»i ngưá»i đó đã tát cho ông già má»™t cái kêu đến bá»™p má»™t tiếng, bà cụ liá»n lên tiếng:
- Thưa quan lá»›n… vợ chồng… chúng tôi… già nua lẩm cẩm nên… không nghe thấy các ngài gá»i cá»­a… ngỠđâu bà già lại bị đánh.
Bà cụ bị đánh má»™t cái tát, ngưá»i ná» lại quát mắng chá»­i:
- Không nghe thấy má»›i đáng bị đánh như vậy! Mau giết gà làm cÆ¡m cho bốn ngưá»i ăn Ä‘i.
Ông già vội đáp:
- Chúng tôi sắp chết đói tới nơi làm gì có gà mà giết làm cơm cho quí vị.
Hai thầy trò Triá»u Tôn lại nghe thấy tiếng kêu “bùm†hình như ông già lại bị đẩy ngã vậy và tiếng bà cụ khóc lóc kêu ca.
Sau lại nghe thấy một tên nữa quát bảo:
- Thôi, Lão vương buông tha cho vợ chồng chúng, ngày hôm nay chúng ta xui thật đi cả ngày mới thâu được có hai mươi mấy lạng bạc ngân thuế. Ai nấy cũng đâm bực mình hết chừng còn đem ông bà già ấy ra đánh đập làm chi?
Tên nỠnói rằng:
- Những hạng ngưá»i này chúng ta không cứng rắn má»™t chút chúng không kiêng nể đâu. Ngay như mấy mươi lượng bạc thu được đó nếu không phải đệ đánh gãy chân anh chàng nhà quê ấy thì khi nào y chịu ngoan ngoãn ná»™p tiá»n thuế cho chúng ta.
Lại má»™t ngưá»i nói vá»›i giá»ng khàn khàn đỡ lá»i:
- Nhưng ngưá»i nhà quê nghèo nàn thá»±c, con gái mươi mấy tuổi mà không có quần mặc. Như vậy há» lấy tiá»n đâu mà ná»™p thuế chứ. Nhưng chúng ta không thâu được lại bị quan mắng chá»­i bảo chúng ta vô dụng…
Ngưá»i đó đứng nói tá»›i đây thì bá»—ng nghe tiếng ngá»±a cá»§a Triá»u Tôn kêu, mấy tên công sai giá»±t mình kinh hãi vá»™i ra cá»­a Ä‘iá»u tra xem, chúng thấy con ngá»±a liá»n bàn tán xôn xao, có tên nói:
- Ngưá»i cưỡi ngá»±a thế nào cÅ©ng ở trong nhà này như vậy chúng ta lại kiếm được má»™t món há»i rồi
Nên tên nào tên nấy mừng rỡ và cùng tiếng vào trong nhà khám xét.
Triá»u Tôn cả kinh liá»n kéo tay Hầu Khang lén ra cá»­a sau Ä‘i miết, hai thầy trò chân cao chân thấp cứ cắm đầu mà chạy, mãi không thấy ngưá»i Ä‘uổi theo hai thầy trò má»›i yên trí và cÅ©ng may tiá»n bạc Ä‘á»u cá»™t cả ở trên lưng Hầu Khang. Hai ngưá»i ở trong bụi cây ẩn nấp má»™t đêm chá» trá»i sáng rõ má»›i Ä‘i ra ngoài tá»›i đưá»ng cái quan. Hai thầy trò cứ lần theo đưá»ng cái mà Ä‘i hÆ¡n mưá»i dặm rồi quyết định tá»›i thị trấn đằng trước hãy mua ngá»±a cưỡi sau, Hầu Khang vừa Ä‘i vừa mắng chá»­i bá»n công sai hoài. Trong khi Ä‘ang chá»­i đổng luôn mồm thì bá»—ng có bốn tên công sai ở bên đương ngách bước ra tay cầm xích sắt và thước sắt, phía sau lại có hai ngưá»i tay giắt má»™t con ngá»±a.
Hai thầy trò Triá»u Tôn đã nhận ra ngay đó chính là con ngá»±a cá»§a mình nên hai thầy trò cÅ©ng ngẩn ngưá»i ra. Lúc ấy hai thầy trò muốn tránh cÅ©ng không kịp nữa, đành làm như không có việc gì xảy ra và cứ Ä‘i thẳng vá» phía trước. Bốn tên công sai cứ ngắm nghía hai ngưá»i hoài rồi má»™t tên mặt vàng khè liếc mắt nhìn Triá»u Tôn há»i:
- Nè, hai ngưá»i kia làm nghá» gì thế?
Triá»u Tôn nghe lá»i nói cá»§a ngưá»i đó biết ngay ngưá»i này chính là lão Vương mà tối hôm qua đánh ông bà già, Hầu Khang liá»n tiến lên má»™t bước đáp:
- Vị này là công tử của chúng tôi định lên núi Chung Nam du ngoạn.
Lão Vương túm ngay lấy ngá»±c Hầu Khang và nhanh tay cướp luôn bá»c đồ cá»™t trên vai rồi mở luôn ra xem ngay. Chúng thấy bên trong có rất nhiá»u vàng bạc liá»n động lòng tham và quát há»i:
- Cái gì công tá»­ vá»›i công tôn, chắc ngươi thế nào cÅ©ng là đồng bá»n vá»›i lÅ© cưá»ng hào nên má»›i tá»›i chốn này. Ngươi phải khai thật có đúng như vậy không?
Hầu Khang tái mặt nhưng cố lấy sự bình tĩnh:
- Bẩm đại quan không phải thế.
Lão Vương quát:
- Chứ thế nào hãy khai mau?
Hầu Khang đáp:
- Bẩm đại quan công tá»­ cá»§a tôi là con nhà giàu sang quyá»n quí, nhân những ngày nghỉ há»c nhàn rá»—i Ä‘i du ngoạn đến đây chứ không phải đồng bá»n vá»›i bá»n cưá»ng san, xin đại quan xét lại.
Lão Vương hầm hừ:
- Như thế các ngươi lên núi tiếp tế cho bá»n cưá»ng san phải không?
Hầu Khang sợ hãi:
- Bẩm đại quan không phải vậy.
Lão Vương giận dữ quát:
- Thế tại sao các ngươi mang vàng bạc nhiá»u thế này, không phải tiếp tế cho bá»n cưá»ng san?
Hầu Khang càng thêm kinh hãi:
- Bẩm đại quan mấy ngày trước Công tá»­ tôi tá»›i thị trấn trước kia thăm má»™t ngưá»i, khi vá» ngưá»i sư thúc tặng số vàng bạc này cho Công tá»­ tôi làm lá»™ phí.
- Ngươi nói láo.
- Bẩm đại quan tôi nói thật, tôi nói dối Vương đại quan đất trá»i tru lục cả gia đình tôi.
Lão Vương đưa cặp mắt cú vá» nhìn Triá»u Tôn rồi nhìn lại Hầu Khang như để dò xét sá»± thật. Sau đó lão gật đầu.
- Bây giá» ta cÅ©ng tạm tin theo lá»i nói cá»§a ngươi, nhưng số vàng bạc này ta mang vá» sở tại xét lại coi có đúng như lá»i cá»§a ngươi vừa khai không, nếu đúng ta sẽ trả lại.
Hầu Khang cÅ©ng là má»™t tay có bản lÄ©nh hiểu rõ lão công sai há» Vương muốn chiếm Ä‘oạt số vàng bạc kiếm cá»› nói ra như thế chứ có Ä‘á»i nào bá»n công sai này buông bá» miếng mồi béo bở.
Nhưng gã vẫn cúi đầu:
- Vâng. Bá»n tại hạ xin Ä‘a tạ đại quan.
Lão Vương cho tay vào mặt Hầu Khang dá»a:
- Nếu sau này ta tìm ra manh mối hai ngươi có thông đồng vá»›i bá»n cưá»ng san thì đừng trách ta sao độc ác.
Nói rồi lão Vương cùng ba tên công sai Ä‘i qua má»™t ngõ, Hầu Khang biết bá»n chúng tìm chá»— chia vàng bạc. Dù đã bị mất hết số vàng bạc mang theo nhưng vẫn còn sinh mạng, Hầu Khang nói mau:
- Công tá»­ chạy mau kẻo bá»n chúng đổi ý thì khốn mất.
Chưa dứt câu gã đã chạy Ä‘i, Triá»u Tôn cÅ©ng gấp rút chạy theo. Hai ngưá»i rẽ sang má»™t con đưá»ng mòn vào trong núi để tìm đưá»ng ra quan lá»™ trở vá» gia trang.
Chỉ vì trong vùng này bá»n công sai được bố trí khắp nÆ¡i không thể nào qua lá»t được. Hầu Khang hướng dẫn Triá»u Tôn chạy được má»™t lúc, thình lình nghe ở phía sau có tiếng vó ngá»±a Ä‘uổi theo. Tiếng vó ngá»±a má»—i lúc má»™t gần chứng tá» Ä‘ang Ä‘uổi theo thầy trò Hầu Khang và Triá»u Tôn. Triá»u Tôn hốt hoảng:
- Hầu Khang, bá»n công sai Ä‘uổi theo chúng ta kìa.
Hầu Khang giục:
- Công tá»­ chạy mau, bá»n chúng sắp tá»›i nÆ¡i rồi.
Triá»u Tôn vì quá sợ hãi luống cuống, cả hai chân như không còn có thể chạy.
Hầu Khang quay trở lại nắm lấy tay Triá»u Tôn chạy Ä‘i mau.
Tới một chỗ kia, gã hấp tấp bảo:
- Công tá»­! Bá»n chúng sắp tá»›i nÆ¡i rồi không thể nào chạy kịp nữa.
Triá»u Tôn run run:
- Chúng ta làm sao bây gi�
Hầu Khang trỠtay vỠphía trái vách núi:
- Chúng ta hãy trốn trong cái hốc đá đó.
Gã kéo tay Triá»u Tôn vào nách, chạy nhanh hÆ¡n trước trong khi vó ngá»±a đã tá»›i gần. Äến hốc đá khá rá»™ng. Hầu Khang thúc hối:
- Công tử vào nhanh đi.
Gã lôi tuá»™t Triá»u Tôn vào trong hốc đá. Hốc đá này chỉ vừa chừng ngưá»i thôi rong rêu lâu ngày nghe mùi ẩm mốc.
Hầu Khang và Triá»u Tôn quay mắt ra nhìn nín thở đợi chá».
Ngưá»i kỵ mã chạy tá»›i phía sau có dắt má»™t con ngá»±a dừng lại sau hang cốc.
Hầu Khang và Triá»u Tôn nín thở nhìn ra ngoài thấy ngưá»i cưỡi ngá»±a không phải là bá»n công sai và hắn Ä‘i má»™t mình. Nhưng ngưá»i lạ này không biết hắn thuá»™c hạng ngưá»i nào có phải là cưá»ng đạo hay không. Vừa thoát khá»i bá»n công sai giá» nếu rÆ¡i vào tay cưá»ng đạo há»a đâu phải là nhá».
Ngưá»i ky mã này trên tay cầm cây Ä‘ao sáng ngá»i đưa mắt nhìn quanh má»™t lượt.
Hắn lẩm bẩm:
- Hai ngưá»i chạy Ä‘i ngã nào, ta định trả ngá»±a lại sao không thấy.
Nhưng hắn đã reo lên:
- Hai ông bạn hãy ra đây còn ở chi trong đó.
Biết không thể nào trốn được Hầu Khang và Triá»u Tôn bước ra ngoài.
Ngưá»i đàn ông trá» hai con ngá»±a:
- Ngựa này có phải của hai vị không?
Hầu Khang gật đầu. Ngưá»i này bảo:
- Tốt hÆ¡n hết công tá»­ nên mau trở vá» Ä‘i? Rồi thương lượng vá»›i lệnh tôn liá»…u - kết vụ án này. Vì bá»n công sai âm độc lắm. Nếu không nghÄ© cách đối phó chúng trước đến khi bị chúng ngăn trở thì phiá»n hà lắm?
- Còn chúng không biết tên cá»§a tại hạ ra sao, rồi tất cả má»i công việc chúng sẽ đổ hết lá»—i vào cho công tá»­ đấy?
Triá»u Tôn nghÄ© cÅ©ng phải và chàng cÅ©ng hết du hứng rồi, liá»n đáp:
- Dương huynh chỉ giáo như vậy rất phải, vậy Dương huynh cho phép tiểu đệ Ä‘i cùng vá»›i Dương huynh vá» phía Äông nhé?
Bàng Cá»­ gật đầu nhận lá»i. Hai ngày liá»n Hầu Khang bị hoảng sợ đến mất hết hồn vía, bây giá» y được má»™t tiêu khách Ä‘i cùng cho nên khoái chí và yên tâm khôn tả.
Ba ngưá»i Ä‘i được hÆ¡n ba mươi dặm, tìm không thấy chá»— trá» Bàng Cá»­ liá»n lấy lương khô ra cho thầy trò Triá»u Tôn ăn.
Hầu Tôn đi kiếm một cái nồi vỡ, nhặt ít củi khô định đun ít nước uống, thì bỗng nghe thấy phía sau lưng có tiếng quát tháo:
- Cưá»ng đạo ở đây rồi?
Hầu Khang giật mình đến thót má»™t cái, tay run lẩy bẩy nước trong nồi đổ hết cả vào đống cá»§i. Bàng Cá»­ quay đầu lại nhìn thấy má»™t tên công sai hồi nãy phóng ngá»±a Ä‘i trước, y dẫn mưá»i mấy quân binh Ä‘á»u cưỡi ngá»±a Ä‘uổi theo tá»›i. Chàng liá»n bảo thầy trò Triá»u Tôn rằng:
- Mau lên ngựa?
Thế rồi cả ba Ä‘á»u nhảy lên mình ngá»±a phóng Ä‘i luôn. Bàng Cá»­ nhưá»ng cho thầy trò phóng Ä‘i trước, còn chàng thì rút thanh đơn Ä‘ao ra, Ä‘i sau yểm há»™. Bá»n quan binh liá»n la lá»›n:
- Bắt lấy cưá»ng đạo?
Chúng vừa quát tháo vừa phóng ngựa đuổi theo. Bàng Cử thấy quan binh càng đuổi càng gần, và chúng lại còn bắn tên theo, chàng vội múa đao gạt hết những mũi tên đó.
Äang khi ấy chàng thấy ở phía trước bá»—ng có má»™t con đưá»ng nhá», liá»n bảo thầy trò Triá»u Tôn rằng:
- Mau chạy sang đưá»ng nhá».
Thầy trò Triá»u Tôn liá»n ré sang con đưá»ng nhỠđó mà chạy, bá»n quan vẫn Ä‘uổi theo riết, tên công sai ná» còn quát tháo tiếp:
- Äuổi Ä‘i? Bắt được chúng sẽ có tiá»n bạc chia nhau ngay?
Bàng Cá»­ thấy bá»n quan binh săn Ä‘uổi tá»›i gần liá»n dừng ngá»±a quay đầu lại quát lá»›n má»™t tiếng rồi múa Ä‘ao chém luôn.
Tên công sai há» Vương hoảng sá» vá»™i lui vá» phía sau còn những quan binh khác thì múa thương xông lại đâm liá»u.
Bàng cá»­ không dại gì lại đối địch vá»›i nhiá»u ngưá»i như thế, nên chàng vừa đánh vừa rút lui. NgỠđâu trong lúc há»—n chiến chân chàng bị má»™t mÅ©i thương đâm trúng.
Tuy vết thương không nặng lắm, nhưng nhuệ khí đã mất nhiá»u, chàng liá»n kẹp chặt lấy bụng ngá»±a, giật cương má»™t cái, con ngá»±a cá»§a chàng nhảy xổ vá» phía trước, thuận tay chàng chém má»™t tên quân binh gãy luôn má»™t cánh tay trái. Các tên quan binh khác thấy vậy hoảng sợ liá»n lui ngay vá» phía sau, nhá» vậy chàng má»›i có dịp may phi ngá»±a chạy luôn.
Thấy chàng bá» chạy bá»n quan binh lại Ä‘uổi tiếp. Má»™t lát sau chàng đã Ä‘uổi kịp thầy trò cá»§a Triá»u Tôn. Lúc ấy con đưá»ng càng ngày càng chật hẹp, các quan binh ai cÅ©ng sợ Bàng Cá»­ dÅ©ng mãnh nên không ai dám Ä‘uổi tá»›i gần. Ba ngưá»i liá»n thúc ngá»±a chạy má»™t hồi. ÄÆ°á»ng núi càng ngày càng khúc khuá»·u khó Ä‘i, ba ngưá»i chỉ còn văng vẳng nghe tiếng hò hét cá»§a bá»n quan thôi, chứ không thấy hình bóng cá»§a chúng đâu cả. Äang lúc ấy, ba ngưá»i thấy trước mặt hiện ra ba con đưá»ng nhá» Bàng Cá»­ liá»n khẽ bảo:
- Mau xuống ngựa?
Ba ngưá»i chui vào trong bụi ẩn núp. Vừa núp xong, ba ngưá»i đã thấy bá»n quan binh Ä‘uổi tá»›i. Lão Vương Ä‘ang phân vân thì tên quân binh dẫn đầu đã rẽ sang má»™t con đưá»ng khác tìm kiếm. Bàng Cá»­ vá»™i nói:
- Chúng đuổi một lúc thế nào cũng quay trở lại chúng ta hãy chạy mau lên?
Nói xong chàng xé má»™t mảnh áo buá»™t chá»— vết thương ở đùi rồi cả ba Ä‘á»u chạy sang má»™t con đưá»ng nhánh khác.
Má»™t lát sau, phía sau lại có tiếng quan binh Ä‘uổi theo tá»›i. Bàng Cá»­ lo âu vô cùng bá»—ng thấy phía đằng trước có ba căn nhà ngói, ở phía trước cá»­a có má»™t nông dân Ä‘ang làm lụng, chàng vá»™i xuống ngá»±a Ä‘i tá»›i trước mặt ngưá»i nông dân đó và nói:
- Äại ca? phía sau có quan binh định giết hại chúng tôi, xin đại ca kiếm má»™t chá»— kín đáo giúp chúng tôi ẩn núp.
Nông dân đó cứ thủng thẳng cuốc đất, hình như không nghe chàng nói gì cả vậy.
Triá»u Tôn cÅ©ng xuống ngá»±a van lÆ¡n. Nông dân ấy đột nhiên ngá»­ng mặt lên nhìn, hai mắt tia ra hai luồng ánh sáng như hai tia Ä‘iện, ngắm nhìn Bàng Cá»­ vá»›i Triá»u Tôn má»™t hồi, cùng lúc ấy ở trong bụi cây ở phía đằng trước có tiếng sáo du dương vá»ng tá»›i và có má»™t mục đồng cưỡi trên lưng bò Ä‘ang thẳng Ä‘i ra. Mục đồng ấy tuổi chừng tám, chín đầu cá»™t má»™t cái Ä‘uôi sam nhá», mặt mÅ©i rất thanh tú khiến cho ai thấy cÅ©ng phải động lòng thương, ngưá»i nông dân liá»n nói vá»›i mục đồng rằng:
- Thừa Chí? dắt ba con ngá»±a này vào trong núi cho chúng ăn cá» thật no, chá» trá»i tối hãy cho chúng trở vá».
Tiểu đồng đưa mắt nhìn Triá»u Tôn ba ngưá»i má»™t cái rồi đáp:
- Vâng.
Thằng nhá» liá»n dắt ba con ngá»±a cá»§a ba ngưá»i Ä‘i luôn.
Bàng Cá»­ không hiểu ngưá»i nông dân làm như thế có ý nghÄ©a gì nhưng chàng chỉ thấy lá»i nói cá»§a ngưá»i ấy rất có oai thế khiến ai cÅ©ng không dám chống cá»± và làm tráilại. Lúc ấy tiếng vó ngá»±a cá»§a quan binh Ä‘uổi theo càng ngày càng gần Triá»u Tôn thấy vậy lo âu vô cùng vá»™i há»i:
- Biết làm thế nào đây? Biết làm sao đây?
Ngưá»i nông dân lên liá»n đáp:
- Ba vị hãy đi theo tôi lại đây.
Nói xong, y liá»n dẫn ba ngưá»i vào trong nhà. Triá»u Tôn thấy trong nhà tuy có để rất nhiá»u nông cụ, nhưng quét dá»n sạch sẽ lắm, đủ thấy nhà này không phải là má»™t nhà nông tầm thưá»ng.
Nông dân đó Ä‘i thẳng vào bên trong đến bên phòng ngá»§ ba ngưá»i chỉ thấy nông dân vén màn lên để lá»™ bức vách, rồi thấy ngưá»i ấy giÆ¡ tay lên ấn vào hai nÆ¡i trên tấm vách đó má»™t cái, liá»n có tiếng kêu “kèn kẹt†vang lên, trên tưá»ng hiện ra má»™t cái lá»— hổng má»i ngưá»i thấy vậy Ä‘á»u ngẩn ngưá»i ra, nông dân liá»n nói:
- Äi vào Ä‘i?
Ba ngưá»i nghe lá»i theo vào bên trong, má»›i hay đó là má»™t cái hang động rất lá»›n, căn nhà lá được xây dá»±ng ngay trước hang động, nếu không dá»i căn nhà này ra thì không ai biết đằng sau nhà là má»™t cái hang động to rá»™ng như thế.
Ba ngưá»i vào trong đó ẩn núp xong thì ngưá»i nông dân lại ấn tay lên vách tưá»ng má»™t cái, cánh cá»­a kín đó tá»± động khít lại. Nông dân vá»™i quay ra cuốc đất như thưá»ng.
Má»™t lát sau tên công sai đã dẫn má»™t bá»n quan binh đến, tên công sai há» Vương liá»n lá»›n tiếng quát há»i ngưá»i nông dân ná» rằng:
- Này? Vừa rồi có ba ngưá»i vừa cưỡi ngá»±a qua đây phải không?
Nông dân liá»n chỉ con đưá»ng nhá» gần đó và đáp:
- Có, há» vừa má»›i Ä‘i qua đây và Ä‘i vào con đưá»ng ấy đấy.
Bá»n quan binh liá»n theo con đưá»ng nhỠấy Ä‘uổi theo, nhưng chúng Ä‘i được bảy tám dặm, không thấy tung tích gì cả liá»n trở lại há»i ngưá»i nông dân, nhưng ngưá»i nông dân giả bá»™ như câm như Ä‘iếc, ăn nói ấm á»› không sao nghe rõ được. Má»™t tên binh sÄ© lá»›n tiếng mắng chá»­i:
- Ä.m há»i tên ngu xuẩn này chỉ tốn mất thì giá», chúng ta Ä‘i thôi!!!
Thế rồi bá»n quan binh ấy Ä‘i sang con đưá»ng khác để Ä‘uổi theo tiếp, Triá»u Tôn, Hầu Khang, Bàng Cá»­ ba ngưá»i nấp trong hang động văng vẳng nghe tiếng vó ngá»±a chạy đã xa má»›i an lòng.
Má»™t lát sau, ba ngưá»i không nghe thấy tiếng động gì nữa, thế mà mãi không thấy nông dân mở cá»­a cho ba ngưá»i ra. Bàng Cá»­ nóng lòng sốt ruá»™t vô cùng vá»™i giÆ¡ tay đấm vào cá»­a nhưng tấm cá»­a đó rất dầy, đấm hằng ná»­a ngày mà không thấy suy chuyển chút nào., ở trong hang động tối om, không biết giá» giấc gì cả, ba ngưá»i đành phải ngồi xuống đất ngá»§ gật để nghỉ ngÆ¡i.
Bàng Cá»­ thấy vết thương Ä‘au nhức cứ luôn mồm chá»­i bá»n công sai và bá»n quan binh. Không biết trải qua bao nhiêu tiếng đồng hồ, cánh cá»­a đá bá»—ng xịch mở và có ánh sáng vàng lé vào.
Nông dân ná» tay cầm má»™t ngá»n nến vừa bước vào vừa nói:
- Má»i ba vị vào xÆ¡i cÆ¡m?
Bàng Cá»­ đứng dậy Ä‘i ra ngoài, thầy trò Triá»u Tôn theo sau cùng Ä‘i ra ngoài khách sảnh. Ba ngưá»i thấy trên bàn gá»— để ở giữa nhà bày sẵn má»™t bát canh rau má»™t đĩa đậu phụng rang, ngoài ra lại còn có ba con gà nóng hổi nữa. Ba ngưá»i thấy ngoài ngưá»i nông dân và mục đồng ra lại còn có ba ngưá»i nữa cÅ©ng ăn mặc theo lối nhà nông. Năm ngưá»i Ä‘ang đứng đợi chá» cả ở khách sảnh, Triệu Tôn vá»›i Bàng Cá»­ ba ngưá»i vá»™i chấp tay cảm tạ và tá»± nói tên há» cá»§a mình cho mấy ngưá»i đó nghe.
Nghe thấy cái tên Kim Xí Dương Bàng Cá»­ hình như mấy ngưá»i nông dân đó không có vẻ ngạc nhiên gì cả nhưng khi há» nghe Triá»u Tôn kể lại chuyện Bàng Cá»­ cứu giúp thầy trò mình như thế nào và còn khen ngợi Bàng Cá»­ má»™t hồi. Bàng Cá»­ có vẻ đắc chí vá»™i đỡ lá»i:
- Câu chuyện vừa rồi có nghÄ©a gì đâu, thiết nghÄ© năm xưa ở SÆ¡n Tây má»™t mình tôi bắn chết Tấn Bắc tam hung, lại còn khá»§ng khiếp hÆ¡n chuyện vừa xảy ra hồi nãy nhiá»u.
Thế rồi, y liá»n kể lại lúc ấy tình thế nguy cấp như thế nào, y anh dÅ©ng ra sao, sắp bị đánh bại đến nÆ¡i mà lại còn thắng được đối phương giết chết luôn ba tên đạo tặc… càng kể y càng khoái chí và còn kể lại những chuyện cá»§a mình ở trên giang hồ trên mưá»i năm nay lừng lẫy ra sao,… hết sức khoe khoang và tá»± cho mình là anh hùng cái thế. Y lại còn nói những cưá»ng đạo há»… thấy mặt y là không dám tá»›i, y Ä‘ang nói thao thao bất tuyệt thì bá»—ng thấy mục đồng ngồi cạnh đó cưá»i khúc khích má»™t tiếng…
Bàng Cá»­ liếc nhìn thằng nhá» má»™t cái, nhưng y không có vẻ tức giận gì hết. Y lại tiếp tục nói những sá»± tích trên giang hồ. Triá»u Tôn nghe y nói có vẻ thích thú lắm. Hầu Khang hãy còn ít tuổi tính tre con vừa nghe vừa khen ngợi và thỉnh thoảng lại há»i má»™t vài câu. Sau cùng Bàng Cá»­ nói đến võ nghệ, giÆ¡ tay giÆ¡ chân vừa nói vừa thí dụ. Mấy ngưá»i nông dân có vẻ không thích nghe, nhất là ngưá»i béo lùn há» La cứ ngập ngừng hoài và nói:
- Khuya rồi, chúng ta đi ngủ thôi.
Mục đồng nghe nói liá»n chạy ra đóng cá»­a luôn, ngưá»i há» Chu xách má»™t tảng đá lá»›n để ở xó tối ra chặn cá»­a. Bàng cá»­ thấy tảng đá lá»›n như vậy bèn thở phào má»™t cái và nghÄ© thầm: “Ngưá»i này khá»e thật, tảng đá ít nhất cÅ©ng nặng tá»›i bốn năm trăm cân mà y xách Ä‘i má»™t cách nhẹ nhàng như vậy…â€
Há» Ung thấy y mặt biên sắc liá»n nói:
- Nghiệt súc lại tới lại tới quấy rối đấy.
Ngưá»i há» Nghê bèn đứng dậy nấp ở phía sau cánh cá»­a lấy cây Ä‘inh ba ra rung động má»™t cái có tiếng kêu cong cong vang lên rồi lên tiếng nói:
- Hôm nay nhất định không để nó đào tẩu được nữa. Thừa Chí, cháu cùng đi theo chú đi.
Mục đồng nhận lá»i ngay chạy luôn vào trong nhà lấy má»™t cái thương sắt thu nhá» ra. Ngưá»i há» Chu liá»n xách tảng đá lá»›n sang bên, cánh cá»­a bị luồng gió thổi mở toang ra. Gió ở bên ngoài thổi vào Ä‘em cả mùi tanh hôi và những lá rụng, những ngá»n nến ởtrong phòng cÅ©ng bị tắt luôn. Hầu Khang kinh hoảng thất thanh la lá»›n, ngưá»i há» Nghê vá»›i mục đồng đã nhanh nhẹn nhảy ra ngoài cá»­a. Bàng Cá»­ cầm thanh đơn Ä‘ao cÅ©ng lên tiếng nói:
- Cho tôi đi với.
Y vừa bước chân ra ngoài cá»­a thì cổ tay trái y bị ngưá»i ta nắm chặt lấy, y định dùng sức giật ra nhưng y thấy năm ngón tay cá»§a ngưá»i đó cứng như sắt Ä‘ang nắm chặt lấy tay y, khiến y không sao cá»­ động được. Trong bóng tối liá»n có giá»ng nói khàn khàn khe bảo y rằng:
- Äừng Ä‘i ra, con hùm đó lợi hại lắm.
Bàng Cá»­ còn định giằng co nữa nhưng ngưá»i ná» cứ nắm chặt lấy y không kéo vào mà cÅ©ng không cho y Ä‘i ra. Bàng Cá»­ bất đắc dÄ© đành phải ngồi xuống đất ngưá»i ná» má»›i chịu buông tay y ra.
Lúc ấy má»i ngưá»i chỉ nghe thấy ngưá»i há» Nghê quát tháo và tiếng hổ gầm.
Tiếng cồng đồng ở trên cây Ä‘inh ba kêu loong cong cùng tiếng lá, tiếng cành cây rÆ¡i xuống đất rào rào cùng nổi lên ồn ào vô cùng, thỉnh thoảng lại xen tiếng quát tháo cá»§a mục đồng. Má»i ngưá»i Ä‘oán chắc hai ngưá»i má»™t hổ Ä‘ang kịch chiến ở bên ngoài, má»™t lát sau tiếng ồn ào đó càng ngày càng xa có lẽ con hổ đó đã bị thương và đào tẩu và hai ngưá»i đã Ä‘uổi theo rồi.
Ngưá»i há» La liá»n lấy đá lá»­a ra để châm nến chỉ thấy trong nhà đầy những lá và cành cây nhiá»u vô cùng. Má»i ngưá»i Ä‘ang im lặng bá»—ng nghe thấy đằng xa có tiếng chân ngưá»i Ä‘i tá»›i, thoắt cái mục đồng đã chạy vào trong nhà vẻ mặt há»›n hở mồm thì la lá»›n:
- Ăn thịt hổ, ăn thịt hổ.
Triá»u Tôn thấy cây Ä‘oản thương cá»§a y dính đầy máu tươi liá»n nghÄ© thầm: “Y bé nhá» như thế mà dÅ©ng mãnh như vậy. Mình thì tay không không trói nổi má»™t con gà thật là hổ thẹn quá.â€
Chàng Ä‘ang suy nghÄ©, đã thấy ngưá»i há» Nghê bước vào, tay trái cầm Ä‘inh ba, tay phải xách con cá»p rằn rất lá»›n. Vừa vào tá»›i nÆ¡i y đã ném ngay con cá»p rằn xuống đất.
Triá»u Tôn giật mình đến thót má»™t cái, vá»™i chạy ngay vào bên trong. Sau chàng thấy con vật không cá»­ động gì hết má»›i hay nó đã chết rồi. Ngưá»i há» Nghê vênh mặt lên bảo mục đồng rằng:
- Thừa Chí, lúc nãy cháu đã đánh lầm rồi cháu có biết không?
Mục đồng cúi đầu xuống đáp:
- Dạ, cháu không nên đứng trước mặt mà ném phi tiêu.
Ngưá»i há» Nghê má»›i dịu nét mặt và nói tiếp:
- Äứng phía trước ném phi tiêu không phải là không được, nhưng cháu hãy ném hai phi tiêu cùng má»™t lúc. Äồng thá»i phải ném trúng hai mắt cá»§a nó và sau khi ném xong thì nhảy sang bên ngay. Bây giá» cháu ném có má»™t phi tiêu, đả thương có má»™t mắt nó thôi. Con cá»p đã bị thương rồi, thế nào sức vồ cá»§a nó cÅ©ng mạnh hÆ¡n trước, nếu không dùng cây Ä‘inh ba chống đỡ thì cháu đã toi mạng rồi.
Mục đồng không nói năng gì hết, cứ đứng yên mà nghe thôi. Ngưá»i há» Nghê liá»n khen y vài câu:
- Cháu ném phi tiêu khá lắm, nhưng sức ném còn hÆ¡i yếu má»™t chút. Nhưng Ä‘iá»u này không thể trách cháu được, sau này cháu lá»›n lên sức lá»±c ở cổ tay sẽ tá»± nhiên mạnh hÆ¡n bây giá» liá»n.
Nói xong, y xách con cá»p lá»›n lên. Chỉ thấy chá»— hậu môn bị bắn trúng má»™t mÅ©i phi tiêu. Y lại nói tiếp:
- Mũi tiêu đủ sức mạnh, nên đã xuyên vào tận trong bụng nó, vì vậy con súc sinh này mới chết ngay.
Mục đồng đáp:
- Ngày mai cháu sẽ dụng tâm luyện lại.
Ngưá»i ná» nghe gật đầu, liá»n lôi con hổ vào trong hậu đưá»ng. Bàng Cá»­ thấy hai ngưá»i giết má»™t con cá»p lá»›n má»™t cách dá»… dàng như vậy, trong lòng sợ hãi không yên.
Thoạt tiên y tưởng những ngưá»i này không phải là nông dân thưá»ng. Bây giá» y biết những ngưá»i này có lẽ là giặc cướp giả dạng. Nếu há» mà ra tay đối phó mình thì mình địch sao lại há».
Nhưng Triá»u Tôn không có ý nghÄ© ấy, chàng cứ hết sức khen ngợi mục đồng anh dÅ©ng, rồi chàng còn chạy lại vuốt tay thằng nhá» há»i tên há» là chi nữa nhưng mục đồng không chịu cho chàng hay.
Äêm hôm đó, Triá»u Tôn, Bàng Cá»­ và Hầu Khang ba ngưá»i cùng ngá»§ má»™t giưá»ng.
Vừa nằm xuống, Hầu Khang đã ngá»§ say liá»n. Triá»u Tôn nằm trằn trá»c mãi không sao ngá»§ được. Má»™t lát sau, chàng nghe có tiếng ngưá»i Ä‘á»c sách, liá»n lắng tai nghe, má»›i hay mục đồng Ä‘ang Ä‘á»c sách bằng tiếng Quảng Äông, chứ không phải là tiếng Trung Châu chàng lại càng ngạc nhiên thêm. Chàng nghe mãi không hiểu thằng nhỠấy Ä‘á»c sách gì sau mãi má»›i nghe được má»™t vài câu, má»›i hay mục đồng Ä‘ang Ä‘á»c viện binh trận, chiến đấu gì đấy. Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, chàng vá»™i khoác áo ngoài vào, Ä‘i ra ngoài sảnh thấy trên bàn có thắp má»™t ngá»n nến cá»±c lá»›n, mục đồng Ä‘ang chăm chỉ Ä‘á»c và ngưá»i há» Ung ngồi bên cạnh dạy bảo. Trông thấy Triá»u Tôn ra chỉ khe gật đầu chào má»™t cái thôi.
Triá»u Tôn tá»›i cạnh bàn, thấy trên mặt bàn còn có thêm má»™t cuốn sách nữa, chàng bèn cầm má»™t cuốn lên xem thấy ngoài bìa đỠ“Kỳ Hiệu Tân Thưâ€, má»›i hay cuốn sách ấy là cuốn binh thư.
Triá»u Tôn liá»n lên tiếng vá»›i há» Ung ấy rằng:
- Xem cá»­ chỉ và hành động tôi nhận thấy quí vị ắt không phải là ngưá»i thưá»ng. Vậy không hiểu tại sao quí vị ẩn cư ở nÆ¡i đây? Chẳng hay tiểu sinh có thể cho tại hạ nghe rõ nguyên nhân ấy không.
Ngưá»i há» Ung đáp:
- Chúng tôi chỉ là những ngưá»i dân rất thưá»ng thôi. Chúng tôi quanh năm sinh sống bằng nghá» cày cấy săn bắn, còn há»c sách tập viết là việc rất thưá»ng thôi, chứ có gì khác lạ đâu mà công tá»­ lại há»i như vậy? chẳng lẽ chỉ có con cháu quan hay ngưá»i giàu có má»›i được há»c hành hay sao?
Triá»u Tôn biết đối phương không chịu nói cho mình hay, có há»i thêm chỉ vô ích mà thôi, nên chàng cáo lá»—i, rồi trở vá» phòng ngay.
Chàng Ä‘ang mÆ¡ mÆ¡ màng màng thì thấy có ngưá»i đẩy mình má»™t cái liá»n thức giấc và tỉnh lại liá»n. Chàng nghe thấy Bàng Cá»­ khe nói:
- Nơi đây là ổ giặc đấy, chúng ta mau chạy đi thôi.
Triá»u Tôn giật mình kinh hãi khe há»i lại:
- Sao Tổng tiêu đầu lại biết rõ như thế?
Bàng Cá»­ liá»n lấy đá lá»­a ra đánh thắp má»™t bó Ä‘uốc nhá», rồi tá»›i cạnh má»™t cái rương lá»›n rồi mở nắp ra và nói:
- Công tử xem này.
Triá»u Tôn thấy trong gương chứa toàn vàng bạc châu báu, giật mình kinh hãi đứng ngẩn ngưá»i ra liá»n.
Bàng Cá»­ đưa bó Ä‘uốc cho Triá»u Tôn cầm, để khuân cái gương ấy xuống, bên dưới lại còn má»™t cái nữa, y định be khóa để mở ra xem Triá»u Tôn vá»™i khuyên bảo:
- Ta không nên xem những gì bí ẩn cá»§a ngưá»i khác như thế, nhỡ gây tai há»a thì sao?
Bàng Cử đáp:
- Tôi nhận thấy trong rương có mùi khó ngửi xông ra.
Triá»u Tôn vá»™i há»i lại:
- Mùi gì thế?
- Mùi tanh của máu.
Triá»u Tôn không nói gì nữa. Bàng Cá»­ liá»n bẻ luôn cái khóa rồi lắng tai nghe thấy bên ngoài không có tiếng gì cả, y liá»n khẽ mở nắp rương lên, và giÆ¡ bó Ä‘uốc lên soi.
Không hiểu hai ngưá»i trông thấy vật gì ở trong rương mà Ä‘á»u ngẩn ngưá»i ra liá»n.
Thì ra trong rương có hai cái thá»§ cấp má»™t cái đã bị chém lâu, nên máu đã khô và thâm cả rồi, cái thứ hai thì má»›i chém không lâu. Há» tẩm vôi bá»™t và thuốc để cho khá»i hư, nên râu và lông mày cá»§a hai cái thu cấp ấy vẫn còn toàn vẹn cả. Bàng Cá»­ là ngưá»i lão luyện giang hồ đến thế mà cÅ©ng biến sắc mặt, chân tay run lẩy bẩy liá»n. Triá»u Tôn cÅ©ng kinh hãi đến đứng đỠngưá»i ra.
Bàng Cử khẽ đóng nắp rương lại và nói:
- Chúng ta phải chạy cho thực mau mới được.
Nói xong, y liá»n gá»i Hầu Khang dậy rồi cả ba lần mò ra ngoài sảnh, nhưng khi tá»›i nÆ¡i canh cá»­a, vừa rá» tá»›i tảng đá lá»›n chặn cá»­a thì Bàng Cá»­ kêu khổ thầm liá»n. Y giở hết sức bình sinh ra mà cÅ©ng không sao lay chuyển nổi tảng đá ấy.
Bá»—ng có ánh sáng đèn chiếu ra, ba ngưá»i vá»™i quay lại nhìn, má»›i hay ngưá»i há» Chu đã cầm nến bước ra. Bàng Cá»­ vá»™i cầm lấy thanh đơn Ä‘ao để phòng bị, nếu có sao thì đành thí mạng vá»›i đối phương ngay. Nhưng ngưá»i ná» không thèm đếm xỉa tá»›i y, chỉ há»i:
- Muốn đi phải không?
Nói xong, y liá»n Ä‘i tá»›i cạnh cá»­a, khẽ đẩy tảng đá sang bên, rồi mở luôn cánh cá»­a lá»›n ra.
Không biết là hên hay xui, Bàng Cá»­ vá»›i Triá»u Tôn cứ cúi đầu Ä‘i ra ngoài cá»­a, dắt ngá»±a tá»›i, rồi lên ngá»±a phóng nhanh vá» phía Äông tức thì.
Ba ngưá»i Ä‘i được mưá»i mấy dặm, trong lòng Ä‘ang yên trí thì bá»—ng nghe thấy phía sau tiếng gió ngá»±a nhá»™n nhịp và có ngưá»i kêu gá»i:
- Này, đứng lại, đứng lại.
Ba ngưá»i không dám ngừng lại cứ thúc ngá»±a phóng tiếp. Äá»™t nhiên có cái bóng Ä‘en thấp thoáng, má»™t ngưá»i lướt qua cạnh ba ngưá»i và phóng lên phía trước, giÆ¡ tay ra má»™t cái. Ngá»±a cá»§a Bàng Cá»­ kinh hãi hí lên má»™t tiếng cá»±c lá»›n rồi đứng chồm lên luôn.
Bàng Cá»­ vá»™i giÆ¡ Ä‘ao, nhắm đầu ngưá»i ấy chém luôn má»™t nhát. Ngưá»i ná» giở thế võ tay không cướp khí giá»›i ra đấu vá»›i Tổng tiêu đầu. Nhưng chỉ đấu được vài hiệp, ngưá»i đó đã tung mình nhảy lên giÆ¡ tả quyá»n ra đấm luôn vào thái dương huyệt cá»§a Bàng Cá»­. Không chịu cho đối phương đấm trúng Bàng Cá»­ múa Ä‘ao lên nhắm cánh tay cá»§a ngưá»i ấy chém luôn. NgỠđâu thế công cá»§a ngưá»i ná» chỉ là thế hư, tay đưa ra lưng chừng chàng đã biến quyá»n thành chưởng, ngưá»i chàng ta chưa rÆ¡i xuống mặt đất đã dùng chưởng móc luôn vào cổ tay cá»§a Bàng Cá»­ mồm thì quát lá»›n:
- Xuống ngựa.
Thế là ngưá»i ấy đã lôi được Bàng Cá»­ té xuống đất tức thì. Không hiểu y đã dùng thá»§ pháp gì mà chỉ giÆ¡ tay ra má»™t cái đã cướp luôn được thanh đơn Ä‘ao cá»§a đối phương ngay.
Ngưá»i ấy cướp được thanh đơn Ä‘ao xong liá»n buông tay Bàng Cá»­ ra ngay và hai tay cầm thanh đơn Ä‘ao bẻ “cách†má»™t tiếng thanh Ä‘ao ấy đã gãy làm hai, và vứt xuống đất luôn.
Dưới ánh sáng mặt trá»i má»›i má»c ba ngưá»i nhận ra ngưá»i đó là ngưá»i há» Chu.
Ngưá»i nông dân há» Chu nói:
- Ba ngưá»i hãy theo tôi trở vỠđã.
Nói xong y liá»n nhảy lên mình ngá»±a dẫn đưá»ng Ä‘i trước, không lo ngại ba ngưá»i Bàng Cá»­ và Triá»u Tôn đào tẩu gì cả. Bàng Cá»­ biết có chạy cÅ©ng không thể nào chạy thoát và phản kháng cÅ©ng không nổi, nên đành phải ngoan ngoan theo ngưá»i ná» Ä‘i luôn.
Ba ngưá»i theo ngưá»i há» Chu lại quay trở vá» căn nhà ngôi ở trỠđêm hôm trước.
Vừa vào đến cá»­a đã thấy bên trong đèn thắp sáng choang, mục đồng ngồi ngay chính giữa, còn ba ngưá»i kia ngồi ở hai bên, ai nấy vẻ mặt Ä‘á»u nghiêm nghị vô cùng và không nói ná»­a lá»i.
Bàng Cá»­ yên trí phen này thế nào cÅ©ng chết chứ không sai, nên y đánh liá»u làm ra vẻ nghênh ngang kiêu ngạo nói:
- Ngày nay Dương đại ca đã lá»t vào tay các ngươi, muốn chém thì chém, muốn giết thì giết khá»i cần phải nói nhiá»u.
Há» Chu liá»n nói:
- Ung đại ca nên đối xử với y ra sao?
Ngưá»i há» Ung ngẫm nghÄ© má»™t hồi chưa kịp lên tiếng thì ngưá»i há» Nghê đã xen lá»i tiếp:
- Buông tha cho thầy trò Hầu công tử.
HỠUng đáp:
- Tên há» Dương này chuyên môn bảo tiêu làm chó săn cho ngưá»i có tiá»n, tá»™i cá»§a y đáng chết rồi, nhưng ngày hôm nay y có lòng nghÄ©a hiệp cứu thầy trò Hầu công tá»­ thì hãy tha chết cho y má»™t phen. Chú em há» La chú hãy phế đôi nhãn hiệu cá»§a y Ä‘i.
Ngưá»i há» La đứng dậy, Bàng Cá»­ thấy vậy mặt biến sắc. Triá»u Tôn không hiểu tiếng lóng cá»§a giang hồ, nên không biết phế đôi nhãn hiệu là khoét đôi mắt Ä‘i.
Nhưng chàng thấy thái độ cá»§a má»i ngưá»i Ä‘oán chắc thế nào cÅ©ng giết hại Bàng Cá»­ chứ không sai. Chàng Ä‘ang định lên tiếng van lÆ¡n há» thì bá»—ng thấy mục đồng nói:
- Ung thúc thúc, cháu thấy y cũng tội nghiệp lắm, thôi tha cho y đi.
Ngưá»i há» Ung đưa mắt nhìn nhau má»™t cái, ngừng giây lát, y lá»›n tiếng nói vá»›i Bàng Cá»­ rằng:
- Bây giỠđã có ngưá»i xin cho ngươi, vậy ngươi phải thỠđộc là không được tiết lá»™ má»™t tí gì vá» những việc mà hôm nay ngươi đã trông thấy.
Bàng Cử đáp:
- Quả thật tôi không có ý định dòm ngó gì hết, nhưng tôi đã trót thấy rồi, có Ä‘iá»u chỉ trách Dương má»— là ngưá»i mù quáng không biết quí vị là anh hùng hảo hán. Từ đây trở Ä‘i tôi xin thá» không bước chân vào Thiểm Tây này ná»­a bước và việc cá»§a quí vị tôi xin giữ kín. Nếu tôi nuốt lá»i thì trá»i đất tiêu diệt tôi.
HỠUng lai nói:
- ÄÆ°á»£c, chúng ta tin ngươi là ngưá»i hảo hán, thôi ngươi Ä‘i Ä‘i.
Bàng Cá»­ chấp tay chào định Ä‘i thì ngưá»i há» Nghê đột nhiên đứng dậy quát tháo:
- Ngươi đi ngay như thế này ư?
Bàng Cá»­ ngẩn ngưá»i ra má»™t cái nhưng y liá»n hiểu ý ngay, gượng cưá»i má»™t tiếng và đáp:
- Thôi được xin cho tôi mượn thanh đao.
Bàng Cử giơ tay ra bắt và đi mấy bước để tay phải lên mặt bàn, rồi múa đao chém đến phập một cái, đứt luôn bốn ngón tay.
Chém xong, y liá»n vừa cưá»i vừa nói tiếp:
- Con đồ này má»™t thân má»™t mình chịu không liên can gì đến bá»n kia hết.
Má»i ngưá»i thấy tay y máu chảy ra như suối mà vẫn cố gắng chịu đựng được nên ai nấy Ä‘á»u cảm phục khí khái cá»§a y. Ngưá»i há» Nghệ giÆ¡ ngón tay cái lên nói tiếp:
- ÄÆ°á»£c lắm, câu chuyện hôm nay coi như đã kết liá»…u rồi.
Nói xong y liá»n Ä‘i vào bên trong, lấy thuốc cứu thương và vải trắng ra băng bó cho Bàng Cá»­. Không muốn ở lại đó chút nào Bàng Cá»­ để ngưá»i há» Nghê băng bó vết thương cho mình xong quay lại nói vá»›i ngưá»i há» Nghệ rằng:
- Chúng ta đi thôi.
Triá»u Tôn thấy sắc mặt y nhợt nhạt như vậy chắc là y Ä‘au đớn lắm định má»i y ở lại thêm má»™t đôi ngày nữa nhưng chàng nghÄ© lại không dám lên tiếng nói. Ngưá»i há» Ung thấy vậy vá»™i đỡ lá»i:
- Hầu công tử nói ra thì chúng tôi với công tử cũng có đôi chút liên can với nhau.
Ngưá»i khách há» Dương này cÅ©ng hảo hán lắm. Thôi để tôi biếu cho hai ngưá»i vật này.
Nói xong, y móc túi lấy ra má»™t vật đưa cho Triá»u Tôn, Triá»u Tôn thấy vật đó là má»™t the trúc, nho nhá», đầu có đục lá»— thành hai chữ “SÆ¡n Tôn.†Phía sau lưng có vẽ má»™t bông hoa gì đó, nhưng chàng không hiểu vật này dùng để làm gì? Äang ngÆ¡ ngác nhìn thì ngưá»i há» Ung lại tiếp:
- Hiện thá»i thiên hạ đại loạn, công tá»­ là má»™t thư sinh yếu á»›t, không nên Ä‘i lại bên ngoài như vậy. Tôi khuyên công tá»­ nên trở vá» nhà ngay. Nếu Ä‘i đưá»ng có gặp sá»± gì nguy nan thì công tá»­ cứ việc đưa cái thẻ trúc này ra là bình yên ngay.
Triá»u Tôn lại xem cái thẻ trúc đó, thấy không có cái gì là lạ hết, nên chàng vẫn chưa tin nó có pháp lá»±c thần bí gì chàng Ä‘oán chắc vật này chỉ là má»™t vật để trong ngưá»i thôi cho nên chàng liá»n cám Æ¡n má»™t tiếng rồi giao cho Hầu Khang bá» vào trong bá»c áo.
Thế rồi ba ngưá»i từ biệt má»i ngưá»i ra Ä‘i, cưỡi ngá»±a thung thẳng theo lối cÅ© quay lại. Cả ba trong lòng Ä‘á»u rầu rÄ© vô cùng. Äi đến khi trá»i sáng tá» má»›i đến má»™t thị trấn nhá». Triá»u Tôn liá»n kiếm má»™t khách sạn để cho Bàng Cá»­ nghỉ ngÆ¡i.
Sáng ngày hôm sau ba ngưá»i lại lên đưá»ng Ä‘i luôn. Không muốn trông lại thảm trạng thị trấn bị quan binh càn quét Triá»u Tôn đỠnghị Ä‘i vòng đưá»ng chứ không chịu Ä‘i xuyên qua thị trấn đó. Ba ngưá»i Ä‘i đến giá» ngá» má»›i có chá»— nghỉ chân, nghỉ ngÆ¡i xong, lại lên đưá»ng, Ä‘i được hÆ¡n hai chục dặm nữa, bá»—ng nghe thấy có tiếng vó ngá»±a nhá»™n nhịp, rồi thấy má»™t ngưá»i cưỡi ngá»±a ở đằng trước phi tá»›i. Khi Ä‘i qua cạnh ba ngưá»i, có đưa mắt ngắm nhìn Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ má»™t cái rồi phóng ngá»±a Ä‘i luôn.
Ba ngưá»i Ä‘i được năm sáu dặm đưá»ng, lại nghe thấy phía sau có tiếng vó ngá»±a nhá»™n nhịp. Và thấy ngưá»i cưỡi ngá»±a hồi nãy Ä‘uổi theo tá»›i. Lần này y ngắm nhìn Bàng Cá»­ và Triá»u Tôn kỹ lưỡng hÆ¡n, ngưá»i ấy đầu bá»c vải xanh mặt mÅ©i có vẻ rất anh tuấn.
Y Ä‘i qua cạnh ba ngưá»i rồi phóng Ä‘i luôn.
Triá»u Tôn liá»n lên tiếng nói:
- Hình dáng cá»§a ngưá»i này kỳ lạ thật, sao y Ä‘i rồi lại quay trở lại thế?
Bàng Cử đáp:
- ChỠlát nữa có việc gì xảy ra Hầu công tử chỉ việc đào tẩu trước, cứ để mặc cho tôi đối phó.
Triá»u Tôn kinh hãi há»i lại:
- Dương huynh nói gì thế? Lại có cưá»ng đạo hay sao?
- Có lẽ chúng ta đi không đầy năm dặm nữa thế nào cũng có việc xảy ra, nhưng bây giỠchúng ta muốn lui cũng không được nữa đành phải xông pha lên một phen vậy.
Liá»n có ba ngưá»i cỡi ngá»±a chạy ra cản đưá»ng. Bàng Cử… thúc ngá»±a chạy lên chắp tay chào nói:
- Tại hạ là ngưá»i há» Dương ngưá»i cá»§a tiêu cục Võ Há»™i Ä‘i qua quí địa nhưng không phải là bảo tiêu gì cả, cho nên má»›i không gá»­i thiếp chào quí Vương gia, còn vị Hầu công tá»­ đây là Ä‘i du lịch. Hầu công tá»­ là há»c trò mong quí vị nể nang nhưá»ng lối Ä‘i cho.
Bàng Cá»­ ở trên giang hồ cÅ©ng có chút tên tuổi xưa nay, đơn Ä‘ao cá»§a y cÅ©ng há»c được chân truyá»n, nhưng vừa rồi y bị chặt gãy mấy ngón tay và y lại nghÄ© mấy ngưá»i quanh đây chắc Ä‘a số có liên quan đến ngưá»i há» Ung. Cho nên y má»›i dùng lá»i lẽ khiêm tốn như thế để thỉnh cầu. Ngưá»i Ä‘i giữa ba ngưá»i kia tay không cầm khí giá»›i cưá»i đáp:
- Chúng ta thiếu tiá»n lá»™ phí định mượn các hạ má»™t ít.
Rồi y phi ngá»±a tá»›i, giÆ¡ tay ra chá»™p luôn cái bá»c áo sắp rÆ¡i xuống đất.
Y vừa cầm bá»c áo lên vừa thá»­ xem nặng bao nhiêu rồi vừa cưá»i vừa nói:
- Cám ơn nhé.
Giây phút sau ba ngưá»i đó đã Ä‘i mất dạng liá»n. Bàng Cá»­ liên tiếp bị thất bại chán nản vô cùng. Hầu Khang lo âu vá»™i há»i:
- Tất cả tiá»n lá»™ phí cá»§a chúng ta ở trong cái bá»c đó hết, bây giá» biết lấy gì mà Ä‘i vỠđây?
Bàng Cử đáp:
- Chú được sống sót như vậy cũng đã là mừng lắm rồi, thôi chúng ta cứ đi đến đâu lo đến đấy vậy.
Ba ngưá»i nản chí cúi đầu thá»§ng thẳng Ä‘i luôn. Ná»­a giá» sau, bá»—ng nghe thấy phía sau lại có tiếng vó ngá»±a nhá»™n nhịp ba ngưá»i vá»™i quay đầu nhìn lại má»›i hay ba ngưá»i lúc nãy lại quay ngá»±a Ä‘uổi theo. Bàng Cá»­ và Triá»u Tôn Ä‘á»u hoảng sợ vô cùng, không biết há» Ä‘uổi theo như thế để làm chi.
Ba ngưá»i đó vừa phóng ngá»±a tá»›i trước mặt bá»—ng xuống ngá»±a liá»n, ngưá»i Ä‘i trước chắp tay chào và nói:
- Ra là ngưá»i nhà cả, chúng tôi thất lá»… mà cÅ©ng không hay, xin hai vị đừng trách cứ nhé.
Má»™t ngưá»i nữa hai tay bưng bá»c áo trả lại cho Hầu Khang, lá»… phép:
- Xin giao hoàn món vật này lại cho huynh đài, vừa rồi chúng tôi đã hiểu lầm xin thứ lỗi cho.
Hầu Khang trố mắt nhìn gã kia chưa biết phải phản ứng ra sao cho đúng vì trong lòng hắn rất nghi ngại bởi vì bá»n ngưá»i này vừa má»›i cướp cái bá»c cá»§a thầy trò hắn chạy Ä‘i, bây giá» trở lại trao trả vá»›i ý định gì.
Từ trước bá»n cưá»ng can tính tình hung bạo tráo trở lạ thưá»ng làm sao có thể tin được. Chúng bảo chúng ta ngưá»i nhà cả. Câu nói này có ý nghÄ©a gì. Hầu Khang đứng ngá»› ngưá»i ra chưa đáp.
Tên kia tươi cưá»i:
- Huynh đài hoài nghi tôi nói đùa đấy à?
Hầu Khang gật đầu:
- Vâng… tôi… tôi… tôi.
Tên kia ngắt lá»i:
- Chúng tôi trả lại thật, huynh đài nhận đi.
Hắn ném cái bá»c sang phía Hầu Khang, Hầu Khang chá»™p bắt cái bá»c cầm nÆ¡i tay chưa biết phải nói lá»i gì. Trong trí óc Hầu Khang nghÄ© ra má»™t chuyện, hắn nghÄ© thầm:
- Hay bá»n này là cưá»ng đạo, hắn hiểu lầm ta và công tá»­ là đồng môn nên má»›i nói: “Chúng ta là ngưá»i nhà cả.â€
Hắn còn Ä‘ang suy nghÄ© thì chợt thấy tứ phía có má»™t số đông ngưá»i từ trong những kẹt đá chạy tá»›i. Hình như bá»n ngưá»i kia ẩn nấp trong sÆ¡n cốc giá» trở ra ngoài. Bá»n này đứng chào. Số ngưá»i kia chạy tá»›i ngưng lại. Há» Ä‘á»u là những ngưá»i nông dân thôn dã thân hình to lá»›n khoe mạnh. Bá»n ngưá»i kia nhìn gặp mấy ngưá»i này mừng vui như vừa trải qua má»™t tai nạn rồi lại gặp nhau.
Triá»u Tôn và Hầu Khang chú ý quan sát để xem đây là chuyện gì, tại sao hôm nay há» lại há»™i đông đảo như thế.
Bá»n ngưá»i chào há»i nhau đủ giá»ng cá»§a các tỉnh. Và cứ xem phục trang cá»§a há» cÅ©ng đủ biết Ä‘a số là ở xa tá»›i. Hai ngưá»i không hiểu những ngưá»i đó lặn lá»™i xa xôi đến đây làm chi nên trong lòng thắc mắc vô cùng.
Tối hôm đó Triá»u Tôn và các ngưá»i ở trá» trong khách Ä‘iếm tại chân núi Lão nhai định sáng sá»›m mai là lên núi liá»n. Má»i ngưá»i Ä‘ang ăn cÆ¡m tối bá»—ng có ngưá»i chạy vào nói:
- Tổ tướng công đã tới.
Chín phần mươi ngươi trong khách Ä‘iếm Ä‘á»u đứng cả dậy và chạy luôn ra khá»i khách Ä‘iếm. Bàng Cá»­ kéo tay Triá»u Tôn và nói:
- Chúng ta cùng đi ra xem sao đi.
Hai ngưá»i Ä‘i ra ngoài cá»­a khách Ä‘iếm thấy những ngưá»i đó Ä‘á»u đứng sang cả hai bên đưá»ng buông xuôi tay xuống. Hình như Ä‘ang đợi chá» má»™t nhân vật quan trá»ng vậy.
Má»™t lát sau trên đưá»ng núi ở phía tây có tiếng vó ngá»±a nhá»™n nhịp vá»ng tá»›i, má»i ngưá»i Ä‘á»u quay mặt lại nhìn cả vá» phía đó giây phút sau liá»n thấy má»™t thư sinh chạc độ hai bảy hai tám tuổi cỡi ngá»±a thá»§ng thẳng Ä‘i tá»›i. Ngưá»i đó thấy má»i ngưá»i đứng cả hai bên đưá»ng nghênh đón, ngưá»i đó liá»n thúc ngá»±a lại gần rồi nhảy xuống dưới đất. Trong những ngưá»i Ä‘i theo đã thấy má»™t đại hán tiến lên đỡ lấy cương ngá»±a. Thư sinh ấy Ä‘i bước má»™t tá»›i cúi đầu vái chào và há»i thăm từng ngưá»i má»™t.
Thư sinh ấy Ä‘i tá»›i trước mặt Triá»u Tôn thấy chàng ăn mặc theo lối thư sinh vá»™i tiến tá»›i gần chắp tay chào và há»i:
- Vị này là ai thế?
Triá»u Tôn đáp:
- Tại hạ há» Hầu xin há»i quí tính danh là gì?
Thư sinh nỠđáp:
- Tại hạ há» Tổ tên là Trá»ng Thá».
Triá»u Tôn chắp tay chào và há»i tiếp:
- Tai hạ ngưỡng mộ đã lâu…
Trá»ng Thá» mỉm cưá»i và Ä‘i vào trong khách Ä‘iếm luôn. Bàng Cá»­ lôi Triá»u Tôn sang bên và nói:
- Hình như thư sinh há» Tổ này rất có quyá»n thế. Hầu công tá»­ nên nói vá»›i y bảo y tha cho chúng ta Ä‘i. Công tá»­ vá»›i y cùng là ngưá»i há»c hành vá»›i nhau chắc dá»… nói chuyện hÆ¡n.
Triá»u Tôn nghÄ© cÅ©ng phải liá»n Ä‘i tá»›i trước cá»­a phòng cá»§a Trá»ng Thá» ho má»™t tiếng đánh tiếng trước rồi má»›i giÆ¡ tay lên gõ cá»­a. Lúc ấy chàng nghe thấy trong phòng có tiếng Ä‘á»c sách vá»ng ra. Chàng gõ được mấy cái tiếng Ä‘á»c sách trong phòng liá»n ngưng ngay, cá»­a phòng vừa hé mở Trá»ng ThỠđã ra nghênh đón và nói:
- Ở khách Ä‘iếm tÄ©nh mịch này má»i Hầu huynh vào đây trò chuyện vá»›i đệ má»™t phen.
Triá»u Tôn vái chàng ná» má»™t cái rồi Ä‘i thẳng vào trong liá»n. Chàng thấy trên bàn có để má»™t quyển sách bên trên có viết chữ: Binh Liêu, Minh Äiêu Thần Hoàng Thượng. Chàng Ä‘oán chắc đó là má»™t bản tấu chương nên chàng không dám ngó nữa vì sợ đối phương nghi kỵ, rồi má»›i ngồi xuống.
Trá»ng Thá» há»i gia thế cá»§a chàng ra sao? Chàng theo đúng thứ tá»± mà trả lá»i. Thấy chàng là con trai Há»™ bá»™ Thượng thư liá»n kêu “ủa†má»™t tiếng nói tiếp:
- Lệnh tôn đại nhân là má»™t ngưá»i quần tư thanh lục, chúng tôi rất kính phục.
Triá»u Tôn vá»™i đáp lá»i. Tiếp theo đó chàng liá»n kể lại chuyện cho Trá»ng Thá» nghe mình vì trốn tránh quan sai rồi được Bàng Cá»­ ra tay cứu giúp như thế nào, sau lại được ngưá»i há» Ung tặng cho cái thẻ bài trúc… riêng có chuyện thấy ở trong hòm có đầu lâu ngưá»i thì chàng không dám nói ra cho đối phương nghe thôi.
Trá»ng Thá» vừa cưá»i vừa nói tiếp:
- Chúng ta gặp gỡ ở nÆ¡i đây kể ra cÅ©ng có duyên phận đấy, ngày mai huynh hãy theo tiểu đệ lên núi để quen biết má»™t ít anh hùng hào kiệt. Äây cÅ©ng là má»™t việc rất khoái chí cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i, quí hồ Hầu huynh đừng tiết lá»™ những gì mắt thấy tai nghe cá»§a chuyến Ä‘i này thì tiểu đệ cam Ä‘oan Hầu huynh không bị hại gì cả.
Triá»u Tôn thấy chàng ta ăn nói nhanh nhạy như vậy trong lòng má»›i yên tâm. Thế rồi hai ngưá»i lại nói đến chuyện văn thÆ¡. Má»›i hay Trá»ng Thá» há»c rất ít, nên khi chàng ta thấy Triá»u Tôn ăn nói trang nhã như vậy lại càng kính nể vô cùng.
Hai ngưá»i đàm đạo cho đến canh hai, Triá»u Tôn má»›i cáo từ vá» phòng. Bàng Cá»­ đợi chá» hoài không thấy Triá»u Tôn quay trở vá» phòng nóng lòng sốt ruá»™t vô cùng, không biết hên sui ra sao, Ä‘ang Ä‘i Ä‘i lại lại thì bá»—ng thấy Triá»u Tôn vẻ mặt há»›n hở vá» tá»›i. Y má»›i yên lòng.





__________________________________________________ _____________

Hồi 2

Tám phương hội anh tuấn



Ngày hôm sau là ngày Tết Trung thu, nên hôm đó Triá»u Tôn vá»›i Bàng Cá»­ theo má»i ngưá»i lên núi thật sá»›m. Khi Ä‘i tá»›i lưng núi thì vừa đúng giá» ngỠđã có mưá»i mấy ngưá»i khiêng sẵn cÆ¡m nước ở đó chỠđợi rồi, nhưng các món ăn Ä‘á»u là món chay hết. Má»i ngưá»i ăn uống xong, nghỉ ngÆ¡i má»™t lát rồi lại tiếp tục Ä‘i luôn.
Từ chá»— nghỉ chân lên tá»›i đỉnh núi, suốt dá»c đưá»ng Ä‘á»u có trạm canh và khám xét rất nghiêm ngặt. Khi bị khám xét tá»›i bá»n Triá»u Tôn ba ngưá»i, thì Trá»ng Thá» tiến lên gật đầu má»™t cái, ngưá»i canh gác để cho Ä‘i qua. Triá»u Tôn nghÄ© thầm: “Nguy nan thật, nếu tối hôm qua không trò chuyện vá»›i Trá»ng Thá» thì ngày hôm nay chưa biết số phận mình sống chết ra sao?â€
Äến lúc chiá»u tà má»›i lên tá»›i đỉnh núi. Mấy trăm hảo hán, cao có, thấp có, đã xếp hàng đứng nghênh tiếp má»i ngưá»i. Có má»™t ngưá»i vừa cao vừa mập, vạm vỡ khác thưá»ng, hình như là thá»§ lãnh cá»§a nhóm ngưá»i ra đón, thấy Tô Trá»ng Thá», vá»™i tiến tá»›i đó chào. Rồi, hai ngưá»i dắt tay nhau cùng Ä‘i vào trong nhà. Triá»u Tôn thấy trên núi thưa thá»›t có mấy chục nóc nhà. Căn lá»›n nhất hình như là má»™t ngôi chùa hoặc miếu. Những căn nhà đó không phải là nhà thưá»ng dân, mà cÅ©ng không giống sÆ¡n trại nào cá»§a giặc cướp. Vì không có má»™t căn nào xây lầu canh pháo lÅ©y cả.
Ở dưới núi, Bàng Cá»­ đã thấy kiểu cách cá»§a các ngưá»i ấy khác những đám giặc cá» má»i nÆ¡i, thì chắc trên sÆ¡n trại thế nào cÅ©ng hùng vÄ© lạ thưá»ng, nhưng có ngỠđâu lại sÆ¡ sài nghèo nàn đến thế! Chàng phân vân không hiểu những ngưá»i này là hạng ngưá»i gì?
Chàng nghÄ© thầm: “Mình lăn lá»™n trong đám giang hồ chẳng gì cÅ©ng đã được mấy năm trưá»ng. Việc gì chẳng mục kích qua? Trưá»ng hợp nào chẳng có mình dá»± qua? Nhưng lần này có Ä‘iá»u lạ nhất là những ngưá»i này phần nhiá»u ở nÆ¡i xa xôi hàng nghìn vạn dặm tá»›i. Khi gặp nhau, thái độ cá»§a há» thân mật như anh em ruá»™t thịt, mà sắc mặt thì buồn bá»±c phẫn uất, không thấy má»™t ngưá»i nào tươi cưá»i vui mừng cả?â€
Triá»u Tôn và ba ngưá»i được dẫn vào nghỉ má»™t căn phòng nhá». Má»™t lát sau, có ngưá»i bưng cÆ¡m nước tá»›i. Có bốn món chay và hÆ¡n 20 cái bánh mì hấp (Ngưá»i phía Bắc Trung Hoa ăn bánh mì hấp thay cÆ¡m). Äêm hôm đó, Triá»u Tôn cùng Bàng Cá»­ bàn tán thầm thì. Cả hai Ä‘á»u không hiểu những ngưá»i kia quy tụ trên núi này làm gì? Ngày hôm sau là ngày 16 tháng 6, hai ngưá»i vừa ăn Ä‘iểm tâm xong, ra ngoài dạo chÆ¡i quanh núi thấy đâu đâu cÅ©ng có những đại hán lạ mặt, có kẻ mặt đầy những sẹo vết thương, có ngưá»i què chân cụt tay, Ä‘á»u là chiến trưá»ng trải, phong sương lịch duyệt cả. Hai chàng sợ ngưá»i ta nghi kỵ lại sinh tai bay vạ gió thì nguy, nên vá»™i trở vá» phòng ngay, cả ngày không dám ra khá»i phòng.
Hôm đó bốn bữa ăn Ä‘á»u toàn những món chay cả. Bàng Cá»­ rá»§a thầm: “Chúng làm chay cúng cha cúng tổ, mặc chúng! Tại sao lại bắt buá»™c cả tụi mình phải ăn nhạt theo chúng thế này?â€
Tá»›i lúc hoàng hôn, bá»—ng tiếng chuông vang tai inh á»i, có má»™t ngưá»i vào má»i.
- Tổ tướng công má»i quí vị lên trên Ä‘iện xem làm lá»….
Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ theo ngưá»i Ä‘i liá»n. Hầu Khang cÅ©ng định Ä‘i theo, ngưá»i kia vá»™i xua tay:
- Cậu em ở lại. Äi ngá»§ sá»›m còn hÆ¡n.
Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ theo ngưá»i kia Ä‘i vòng qua mấy căn nhà ngói, đến má»™t ngôi miếu.
Triá»u Tôn ngá»­ng đầu thấy trên cá»­a có treo má»™t tấm hoành phi đỠba chữ “Trung Liệt Từâ€, chàng nghÄ© thầm: “Äây là căn từ đưá»ng, không hiểu há» thá» những ai thế?â€
Xuyên qua gian ngoài và sân giữa thấy hai bên Ä‘á»u có để giá bày võ giá»›i. Nào Ä‘ao kiếm thương kích đủ thập bán ban, cái nào cái nấy Ä‘á»u lau chùi bóng lá»™n choáng mắt.
Vào tá»›i đại Ä‘iện, hai chàng thấy có ngót ba ngàn ngưá»i, ngồi đông kín cả Ä‘iện. Giá»±t mình hoảng sợ, hai chàng ngạc nhiên vì trên hoang sÆ¡n này sao lại tụ há»p được nhiá»u ngưá»i đến thể?
Triá»u Tôn nhìn lên bàn thá» thấy thá» má»™t pho thần tượng, khôi giáp đàng hoàng ngoài phá»§ má»™t cẩm bào, tay trái cầm bảo kiếm nhà vua, tay phải má»™t cá» lệnh mặt xương xương, râu ba chòm, trông rất oai nghi, nhìn thẳng vá» phía trước có vẻ lo âu.
Hai bên có bầy hai hàng bài vị, vì đứng xa quá, nên chàng không trông thấy rõ những tên hỠviết trên linh vị đó.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u phá»§ phục vái lạy. Má»™t tiểu đội mặc áo đại tang tiến trước mặt má»i ngưá»i, rồi phục xuống đất đáp lá»…. Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ Ä‘á»u giá»±t mình vì thấy tiểu đồng ấy lại là tên mục đồng giết cá»p đêm qua.
Má»i ngưá»i vái lá»… xong rồi đứng dậy, ai nấy nước mắt ràn rụa vẻ mặt đầy phẫn uất. Trá»ng Thá» nói vá»›i Triá»u Tôn:
- Hầu huynh tài hoa xuất chúng xin sửa chữa dùm cho những câu văn viết sai trong văn tế mà đệ đã soạn thảo.
- Dạ, đệ không dám nhận những lá»i quá khen ấy.
Trá»ng Thá» sai ngưá»i Ä‘em văn phòng tứ bảo ra và nói tiếp:
- Sở dÄ© tiểu đệ má»i Hầu huynh lên đây cÅ©ng vì muốn nhá» vả đến tài ba cá»§a Hầu huynh để làm cho công luân cá»§a Nguyên nhung chúng tôi được vẻ vang thêm.
Triá»u Tôn khó xá»­ quá, vì biết Vua Sùng Chính đã bị trúng kế phản gián cá»§a quân Thanh mà Ä‘em Viên Sùng Hoán ra xá»­ trảm, thiên hạ ai ai cÅ©ng biết ông này bị oan. Nhưng đó là Thánh chỉ cá»§a nhà Vua, nếu ngưá»i nào đứng ra minh oan cho ông ta sẽ mang tá»™i phạm thượng và bị xá»­ tá»­ ngay, biết rõ như thế nhưng nay Trá»ng Thá» nhá» vả tá»›i, không lẽ chẳng chối từ.
Dù sao chàng cÅ©ng là má»™t văn nhân, nên chỉ nghÄ© ngợi giây phúc rồi cầm bút viết luôn: “Tiến quân sắp tá»›i Hoàng Long, Nhạc Nguyên soái đã bị thác oan. Nhà Hán Ä‘ang phục hưng, Gia Cát quân sư đã vá»™i lánh trần. Ô hô! Ai tai! Thượng hương!†Chàng lấy cố nhân ra vị văn tế này nếu có lỡ lá»t vào tay nhà vua, thì cÅ©ng không thể khép tá»™i cho chàng được.
Trá»ng Thá» thấy Triá»u Tôn hạ bút như rồng bay phượng múa mừng lắm. Và Tôn lại ví Viên Sùng Hoán như Gia Cát Khổng Minh và Nhạc Phi thật là ca ngợi hết bá» nói. Mà sá»± thá»±c cảnh ngá»™ cá»§a Viên Äốc Phá»§ cÅ©ng hÆ¡i giống cảnh ngá»™ cá»§a Nhạc Nguyên Soái, chứ không phải chàng tâng bốc bậy. Trá»ng Thá» giải nghÄ©a mấy câu đó cho má»i ngưá»i hiểu. Ai nấy Ä‘á»u đồng thanh cám Æ¡n và tá» vẻ có thiện cảm vá»›i Triá»u Tôn và Bàng Cá»­, không coi hai ngưá»i như khách lạ nữa.
Trá»ng Thá» lại nói:
- Văn bút cá»§a Hầu huynh quả thật khác thưá»ng. Huynh dùng hai vị thánh hiá»n Gia Cát và Nhạc VÅ© Mục để ví, khiến Nguyên Nhung chúng tôi ở dưới chín suối cÅ©ng được hân hạnh vô cùng. Lát nữa đệ sẽ cho ngưá»i khắc mấy câu nói đó vào bia đá dá»±ng trước cá»­a miếu.
Triá»u Tôn vá»™i bái tạ.
Hành lá»… xong, má»i ngưá»i ngồi vá» chá»— cÅ©. Ngưá»i xướng lá»… lại lên tiếng hô: “Má»— Dinh, X Tướng quân,†hoặc là “Má»— trấn, Y Tổng Binh.â€
Cứ má»—i lần hô xong má»™t danh tánh chức vị nào lại có má»™t ngưá»i đứng lên trình diện và báo cáo. Nghe thấy chức hạ cÅ© cá»§a Viên Sùng Hoán. Sau khi Viên tướng quânbị hãm hại, các bá»™ hạ tản mát Ä‘i bốn phương. Rồi hàng năm đúng ngày, đúng giá» hỠđến núi Lão Ô này tụ há»p, để làm lá»… tưởng niệm vị chá»§ tướng cÅ©.
Những lá»i báo cáo cá»§a há», có tá»›i tám chín mươi phần trăm chàng Triá»u Tôn không hiểu. Hình như há» còn mưu toan sá»± gì nữa. Khi ngưá»i xướng lá»… hô tá»›i tên: “Kế Trấn Phó tổng binh Châu An Quốc.â€
Có má»™t ngưá»i đứng dậy, Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ Ä‘á»u giật mình, ngạc nhiên. Ngưá»i đó chính là ngưá»i nông dân đã đưa Tôn và Cá»­ vào ẩn núp trong hang núi.
Bàng Cá»­ nghÄ© thầm: “Không ngá» y lại là má»™t danh tướng đã đánh bại giặc Liêu Ninh. Như vậy mình thua ông xa.â€
Châu An Quốc nói:
- Còn ná»™i má»™t năm năy, tiểu chá»§ đã tiến bá»™ vá» võ nghệ, và cÅ©ng đã Ä‘á»c được rất nhiá»u cuốn sách. Võ nghệ cá»§a tôi và cá»§a hai chú La, Ngụy Ä‘á»u truyá»n thụ hết cả cho Công tá»­ rồi. Xin các vị đỠcá»­ danh sư khác cho.
Trá»ng Thá» nói tiếp:
- Trong nhóm anh em chúng ta, chẳng còn ai võ nghệ quật cưá»ng bằng ba vị!
Vậy Châu tướng quân đừng nên khiêm tốn mà chối từ nữa.
- Tiểu chá»§ thông minh lạ thưá»ng, má»›i chỉ bảo qua loa mà cậu ấy đã hiểu ngay. Tất cả tài nghệ cá»§a chúng tôi Ä‘á»u đã Ä‘em ra dạy cho cậu ấy hết cả rồi. Thật quả phải má»i vị danh sư khác dạy bảo, để khá»i lỡ mất thá»i giá» quý báu cá»§a cậu ấy Ä‘i.
- Thôi được, việc này để lát nữa sẽ bàn định sau. Còn vụ tiêu diệt kẻ gian phi, có kết quả gì không?
Ngưá»i há» Ngụy đã giết chết mãnh hổ, liá»n đứng dậy tưá»ng trình:
- Tháng trước, La tướng quân theo dõi tên gian tặc hỠôn, tá»›i Triết Giang thì diệt được y. Còn tên gian tặc há» Sá»­ thì 10 ngày trước đây đã bị tôi giết chết tại Tràng An. Hai thá»§ cấp cá»§a chúng Ä‘á»u có cả ở đây.
Nói Ä‘oạn, y mở cái túi vải để dưới đất, lấy hai cái đầu lâu ra. Má»i ngưá»i Ä‘á»u phẫn ná»™, hô lá»›n: hoan nghênh. Và cÅ©ng có má»™t số ngưá»i nghiến răng nguyá»n rá»§a hai cái thá»§ cấp đó.
Trá»ng ThỠđặt hai cái đầu gian tặc lên trên bàn thá», rồi quỳ xuống khấn vái. Tá»›i lúc này Triá»u Tôn má»›i biết hai cái đầu ngưá»i mà đêm ná» mình trông thấy trong hòm áo là thá»§ cấp cá»§a kẻ thù nhà há» Viên. Chắc hai ngưá»i này là kẻ gian đã liên can vào vụ hãm hại Viên Sùng Hoán. Lúc đó, lại có vài ngưá»i đêm những thá»§ cấp khác ra trình.
Thế là trên bàn thá» bày la liệt mưá»i mấy cái đầu ngưá»i.
Nghe lá»i báo cáo cá»§a há», trong những đầu lâu này có má»™t cái là đầu cá»§a quan Ngá»± sá»­ đương thá»i, há» Triá»u Tôn đã được cha kể truyá»n cho nghe, quan Ngá»± sá»­ này đã tâu vá»›i vua, vu oan cho Viên Sùng Hoán là mãi quốc cầu vinh, tư thông vá»›i địch, nên y bị cho quan thanh liêm khinh miệt. Vì vậy, ngày nay y má»›i bị bá»™ hạ cá»§a Viên Sùng Hoán giết chết. Má»i ngưá»i báo cáo xong, Trá»ng lại lên tiếng:
- Thù lá»›n cá»§a chúng ta chưa báo xong, vua thái cá»§a Sát Từ (Mãn Thanh) và vua Sùng Chính vẫn còn tồn tại. Vậy các vị có cao kiến gì để trả thù cho Äại soái cá»§a chúng ta không?
Má»™t ngưá»i lùn đứng dậy nói:
- Tổ tướng công!
Tiếng nói cá»§a y lá»›n như tiếng sấm. Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ không ngá» ngưá»i y bé nhá» như vậy mà tiếng nói lại lá»›n đến thế Ä‘á»u phải giá»±t mình kinh ngạc.
Tổ Trá»ng Thá» trả lá»i:
- Chẳng hay Triệu tống binh có ý kiến gì? Xin cứ phát biểu.
Ngưá»i lùn đó nói:
- Theo ý tôi…
Chưa dứt lá»i, bá»—ng có má»™t ngưá»i từ ngoài cá»­a hấp tấp chạy vào bẩm rằng:
- Bẩm, Lý Tự Thành tướng quân có sứ giả vào hầu kiến.
Má»i ngưá»i thấy nói đến ngạc nhiên bàn tán ầm ỹ.
Trá»ng Thá» nói:
- Triệu tổng binh hãy khoan phát biểu. Chúng ta ra đón sứ giả của Lý tướng quân trước đã.
Triệu tổng binh:
- Xin tuân lệnh.
Nói Ä‘oạn, y đảo chân Ä‘i ba bước. Má»i ngưá»i Ä‘á»u đứng dậy. Cánh cá»­a lá»›n mở rá»™ng và má»™t bàn tay cầm bó Ä‘uốc đứng sang hai bên, rồi có ba ngưá»i bước vào. Bàng Cá»­ ở Thiểm Tây đã nghe danh Lý Tá»± Thành từ lâu. Biết y làm phản, giết quan quân, oai thế rất lá»›n nên chàng muốn coi xem bá»™ hạ cá»§a y là những hạng anh hùng hảo hán nào?
Chàng thấy má»™t ngưá»i Ä‘i trước thá»i ngoài 60 tuổi, mặt rá»— tóc rối bù, mặc quần áo bóng cÅ© rách cả khuá»·u tay và dưới đầu gối, chân Ä‘i đôi giày cá», không khác gì má»™t tên công dân thưá»ng ở tỉnh Thiểm Tây.
Hai ngưá»i Ä‘i theo sau, má»™t ngưá»i ngoài 30 tuổi, mặt trẳng trẻo trông nho nhã tuấn tú, ăn mặc gá»n ghẽ, tá» vẽ văn nhân và má»™t ngưá»i nữa, ngoài 20 tuổi, thân hình vạm vỡ, da mặt ngăm Ä‘en, ăn mặc theo lối nông dân. Ngưá»i Ä‘i đầu tiên thẳng tá»›i trước bàn thá» rồi đứng yên. Ngưá»i mặt trắng lấy hương nến trong bá»c áo ra, thắp lên và cắm vào bát hương. Rồi cả ba cùng quỳ xuống vái. Tiểu mục đồng quỳ cạnh bàn thỠđáp lá»…. Ba ngưá»i lá»… xong. Ngưá»i mặt rá»— lá»›n tiếng nói:
- Lý Tá»± Thành tướng quân chúng tôi được biết Viên đại nguyên soái ở Liêu Äông đã đánh lui quân Sài Tứ, lập công lá»›n, nên Tướng quân chúng tôi rất thán phục. Sau lại hay tin Viên đại nguyên soái bị nhà Vua nghe lá»i vu oan, giết chết. Thiên hạ bá tánh ai ai cÅ©ng Ä‘á»u căm hận. Bấy giá» quan buá»™c dân làm loạn, chúng tôi đói rét quá, đành phải kháng cá»±, không chịu ná»™p lương và giết quan quân. Cầu anh linh cá»§a Viên đại nguyên soái phù há»™ chúng tôi đánh lên Bắc Kinh. Bắt tất cả nhà Vua và bè lÅ© gian tham, Ä‘em ra giết hết, để trả thù cho Viên đại nguyên soái và dân chung cá»§a thiên hạ.
Nói xong, y lại vái mấy cái.
Má»i ngưá»i thấy sứ giả cá»§a Lý Tá»± Thành tôn trá»ng Äại nguyên soái cá»§a mình đến thế, ai nấy Ä‘á»u có thiện cảm vá»›i ngưá»i ấy. Tổ Trá»ng Thá» tiến lại gần, chấp tay chào và nói:
- Chúng tôi rất cảm ơn quý thịnh tình. Xin ngài cho biết cao tính danh là gì?
- Tôi là Lưu Nhất Hổ, Lý tướng quân chúng tôi hay ngày hôm nay là ngày giỗ kỵ của Viên đại nguyên soái, thế nào quí vị cũng tới sùng lễ, nên sai tôi đến đây đại diện dự lễ và để cùng quý vị tương kiến.
- Dạ, tôi là Tổ Trá»ng Thá».
- Thế thì Tướng quân là lệnh đệ của Tổ đại tướng quân đấy! Anh danh của Tổ đại tướng quân lừng lẫy bốn phương, chúng tôi rất bái phục!
Hai ngưá»i Ä‘ang trò chuyện, ngưá»i tùy tùng mặt Ä‘en cá»§a Nhất Hổ bá»—ng thấy đứng chặn ngay cá»­a giữa.
Xuất kỳ bất ý, má»i ngưá»i cùng ngÆ¡ ngác không hiểu có chuyện gì đã xảy ra, ai nấy Ä‘á»u đứng dậy.
Lúc ấy ngưá»i thiếu niên mặt Ä‘en chỉ thẳng vào mặt hai ngưá»i đứng lẫn trong đám ngưá»i tá»›i dá»± lá»… mà quát rằng:
- Hai ngươi là bộ hạ của Tào thái giám, đến đây để làm gì?
Lá»i cá»§a y vừa dứt, má»i ngưá»i Ä‘á»u kinh ngạc. Thì ra sau khi Vua Sùng Chính xá»­ trảm Ngụy Trung Hiá»n và Khách Thị rồi, trong triá»u đình nghịch đảng đã bị quét sạch. Nhưng tính vua hay Ä‘a nghi, không tín nhiệm má»™t vị đại thần nào cả, mà chỉ tin dùng có tên Thái giám theo hầu từ hồi nhà vua còn là Thái tá»­. Thái giám ấy tên là Tào Hóa Thuần. Y là thá»§ lãnh đội vệ sÄ© cá»§a nhà Vua, chuyên môn phụ trách mặt Ä‘iá»u tra các quan văn võ trong triá»u hoặc ở khắp nÆ¡i.
Tên tuổi cá»§a Tào thái giám không ai không biết tá»›i. Cho nên ngưá»i thanh niên mặt Ä‘en vừa quát há»i xong, má»i ngưá»i Ä‘á»u giá»±t mình sợ hãi.
Hai ngưá»i kia, má»™t ngưá»i cằm tua tá»§a má»c râu vàng, tuổi ngót 40. Còn ngưá»i ná», mặt trắng, không râu, nhưng béo mập và lùn. Ngưá»i béo lùn biết sắc mặt, nhưng y trấn tỉnh lại ngay, rồi vừa cưá»i vừa nói:
- Ông há»i tôi đấy ư? Xin ông đừng nói bông, nói đùa như vậy!
Ngưá»i thanh niên mặt Ä‘en lại quát:
- Hừ; Ta thèm nói bông nói đùa à! Hai ngưá»i ở lại Ä‘iếm lén lút bàn tán, định vào trong núi này nằm vùng, rồi sai ngưá»i Ä‘i báo cáo cho Tào thái giám hay, để Ä‘em quân đến vây bắt tất cả. Ta đã nghe rõ hết những lá»i bàn bạc cá»§a hai ngươi.
Tên râu vàng rút luôn đơn Ä‘ao ra, định xông lại thí mạng vá»›i ngưá»i thanh niên mặt Ä‘en. Nhưng tên mặt trắng béo mập kia vá»™i cản lại, rồi nói:
- Lý Tá»± Thành định dụ dá»— anh em trên núi nhập bá»n vá»›i y. Äiá»u này ai cÅ©ng biết cả. Bây giá» các ngươi muốn đến đây làm ly gián anh em chúng ta không được đâu!
Tiếng nói cá»§a y nhá» bé, giống hệt giá»ng nói cá»§a các vị Thái giám. Tuy vậy, lá»i nói cá»§a y cÅ©ng làm cho ý chí má»™t số ngưá»i bị lung lay; há» hoài nghi ba ngưá»i sứ giả cá»§a Lý Tá»± Thành không phải thật tâm đến để dá»± lá»… cúng kỵ Viên tướng quân.
Lưu Nhất Hổ tuy xuất thân ở nông dân nhưng dầu dá»± rất nhiá»u trận chiến, trở nên Ä‘iêu luyện thành con ngưá»i gan thép, nên rất tinh khôn và minh mẫn. Chàng thấy sắc mặt biến đổi cá»§a nhiá»u ngưá»i, biết ngay lá»i nói cá»§a tên mặt trắng đã có hiệu lá»±c liá»n đứng dậy thét há»i:
- Ngài là ai? Có phải là bạn hữu của Sơn Tôn này không?
Há»i trúng chá»— yếu, ngưá»i kia không trả lá»i được.
Tổ Trá»ng Thá» cÅ©ng thét há»i:
- Bạn có phải là bộ hạ cũ của Viên đại soái không? Tại sao tôi chưa hỠgặp bạn bao gi� Bạn là thủ hạ của vị Tổng binh nào?
Ngưá»i mặt trắng biết việc đã bại lá»™, liá»n đưa mắt ra hiệu vá»›i tên râu vàng. Cả hai cùng nhảy tá»›i phía cá»­a giữa. Tên râu vàng dùng thế “Cá»±c Lịch Hoa SÆ¡n†chém thẳng má»™t Ä‘ao vào mặt thanh niên mặt Ä‘en. Tên mặt trắng ná», trông như nam bán nữ, nhưng hành động cá»§a y cÅ©ng nhanh nhẹn lạ lùng. Y rút luôn đôi bút Phán Quan ở trong tay áo ra, nhắm ngay giữa ngá»±c thanh niên mặt Ä‘en Ä‘iểm tá»›i. Vì tá» thái độ tôn sùng, đến đây chỉ có mục đích dá»± lá»… tế Viên Sùng Hoán, chàng thanh niên mặt Ä‘en không Ä‘em theo khí giá»›i. Má»i ngưá»i thấy chàng tay không tình thế có vẻ nguy ngập, liá»n có bảy, tám ngưá»i võ giá»i vô địch xông tá»›i cứu chàng.
NgỠđâu võ nghệ cá»§a chàng cÅ©ng cừ khôi lắm, tay trái nhanh như gió giở miếng “Cầm Nã thủ†nắm luôn cổ tay tên râu vàng. Äồng thá»i, tay phải cá»§a chàng duá»—i thẳng hai ngón tay trá» và giữa đâm thẳng vào hai mắt cá»§a tên mặt trắng. Hai tác động cá»§a chàng tuy phát động sau, nhưng lại tá»›i trước. Tên râu vàng và tên mặt trắng Ä‘á»u hoảng sợ, phải lùi lại thá»§ thế ngay. Má»i ngưá»i thấy chàng thanh niên chỉ má»™t miếng võ đã chuyển từ thá»§ ra công ngay.
Ai nấy Ä‘á»u dừng bước, khen ngợi thầm. Hai tên kia thấy không thể xông ra nổi bên ngoài, biết mình ở trong hang hổ, tình thế nguy ngập vô cùng, nên vừa lui má»™t bước, cả hai nhất loạt tiến lên. Thanh niên mặt Ä‘en chỉ dùng song chưởng, tả xông hữu đụt, ra vào trong đơn Ä‘ao và song bút.
Chàng tấn công nhiá»u hÆ¡n thá»§ thế. Hai tên kia mấy lần định tiến tá»›i ngưỡng cá»­a, nhưng lại Ä‘á»u bị chàng ná» dồn lui trở lại.
Tên mặt trắng nóng ruá»™t thay đổi luôn luôn bút pháp. Cặp bút cá»§a y đâm ngang, Ä‘iểm dá»c. Miếng nào cÅ©ng nhằm những yếu huyệt cá»§a chàng thanh niên mà tấn công.
Còn khách râu vàng thì áp dụng Ä‘ao pháp cá»§a Võ Thắng môn SÆ¡n Tây. Äứng theo lối trung bình tấn, Ä‘ao nào cá»§a y cÅ©ng nhằm hạ thổ địch mà trảm. Thấy tình thế cá»§a thanh niên ná» nguy cấp, má»i ngưá»i định xông lại giải cứu. Nhưng ai nấy thấy Lưu Nhất Hổ có vẻ trấn tÄ©nh lạ thưá»ng, nên cÅ©ng yên trí ngồi xuống xem há» tiếp tục tranh đấu. Má»i ngưá»i nghÄ© thầm: “Ngưá»i cùng Ä‘i vá»›i há» mà không lo ngại thì tất nhiên há» phải như thế nào má»›i bình tÄ©nh như thế được. Ta hãy ngồi xem kết quả ra sao.â€
Ba ngưá»i tiến lên, lùi xuống, tung hoành trong Ä‘iện. Thấy lúc Ä‘ang hăng hái chiến đấu, khách râu vàng bá»—ng kêu tiếng vá»›i giá»ng bi đát, đơn Ä‘ao cá»§a y tuá»™t tay bay vàođám đông ngưá»i. Châu An Quốc nhảy lên bắt lấy chiếc đơn Ä‘ao ấy. Ngay lúc đó ngưá»i thanh niên mặt Ä‘en tiến lên má»™t bước, giÆ¡ chân trái đá tên râu vàng ngã xuống. Trong lúc chân trái cá»§a chàng chưa thâu vá», chân phải lại thừa thế đá luôn tên mặt trắng. Tên này võ nghệ khá hÆ¡n, nên y khòm lưng, thót bụng lại tránh miếng đá đó và đồng thá»i song bút cá»§a y phản Ä‘iểm lại giữa ngá»±c cá»§a địch. Nhưng tay phải cá»§a thanh niên mặt Ä‘en nhanh như chá»›p nhoáng, đột nhiên nắm lấy ngá»n bút bên trái cá»§a tên mặt trắng. Rồi vặn mạnh má»™t cái, chàng đã cướp được cây bút sắt cá»§a kẻ địch. Lúc ấy, cây bút bên phải cá»§a tên mặt trắng đã Ä‘iểm tá»›i, nhưng nhanh như cắt, chàng thanh niên liá»n dùng cây bút vừa giá»±t được gạt ngang luôn. Hai bút va chạm nhau “keng†má»™t tiếng, bật Ä‘om đóm lá»­a lên. Tên mặt trắng bá»—ng cảm thấy hổ khẩu tay Ä‘au đớn lạ lùng, và cây bút cÅ©ng rá»i khá»i tay. Chàng thanh niên mặt Ä‘en cưá»i khoái trá, tay phải túm luôn ngá»±c kẻ địch và nhấc bổng lên, tay trái cá»§a chàng kéo luôn quấn cá»§a tên mặt trắng ra.
Äang khi má»i ngưá»i Ä‘á»u ngạc nhiên, thanh niên mặc Ä‘en vừa cưá»i vừa nói:
- Äây, xin quí vị lại gần chứng kiến xem y có phải là Thái giám không?
Lúc này má»i ngưá»i má»›i hiểu tại sao ngưá»i thanh niên mặt Ä‘en lại có cá»­ chỉ lạ lùng như thế. Ai nấy cùng nhìn thẳng vào ngưá»i tên mặt trắng. Quả thật y đã bị hoạn tất.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u cưá»i ồ và xúm đông lại xem. Thấy chàng thanh niên mặt Ä‘en giải quyết rất nhanh chóng chứng tá» võ nghệ chàng rất cao cưá»ng, ai nấy Ä‘á»u kính phục.
Lúc ấy bây giỠđã có ngưá»i đến đè đầu hai tên gian tiếp xuống. Tổ Trá»ng Thá» quát há»i:
- Tào thái giám phái hai ngưá»i đến đây làm gì? Có bao nhiêu đồng đảng? Và trà trá»™n vào đây bằng cách nào?
Hai tên ná» làm thinh không trả lá»i. Trá»ng ThỠđưa mắt ra hiệu, La tham tướng giÆ¡ đơn Ä‘ao lên, chỉ trong nháy mắt đã hạ luôn thá»§ cấp cá»§a hai tên gian phi và đặt lên trên bàn thá». Trá»ng Thá» chắp tay vái chào Lưu Ninh Hổ và nói rằng:
- Nếu ba vị không lá»™t mặt nạ cá»§a bá»n gian tặc kia giúp cho thì há»a lá»›n đến nÆ¡i chúng tôi cÅ©ng không hay.
Lưu Nhất Hổ vá»™i đáp lá»i:
- Việc này chỉ là má»™t sá»± ngẫu nhiên. Chúng tôi gặp bá»n chúng ở dá»c đưá»ng. Thấy chúng nó có nhiá»u Ä‘iểm khả nghi nên chúng tôi để ý theo dõi. Äêm hôm qua, theo chúng vào má»™t khách sạn, chúng tôi má»›i khám phá được tung tích cá»§a chúng.
Trá»ng Thá» nói vá»›i hai ngưá»i tùy tòng cá»§a Nhất Hổ rằng:
- Hai vị quí danh là gì?
Ngưá»i mặt mÅ©i tuấn tú tá»± xưng há» Äiá»n và ngưá»i thanh niên mặt Ä‘en là há» Thôi.
Châu An Quốc tới gần nắm tay thanh niên mặt đen tỠtình thân thiện và khen ngợi luôn miệng.
Nhất Hổ, Trá»ng Thá» và mấy vị thá»§ lãnh dắt nhau vào nhà trong đàm thoại bí mật.
Nhất Hổ phát biểu rằng:
- Lý Tự Thành tướng quân mong được liên minh với quí vị để đánh đổ nhà Minh.
Các bá»™ hạ cá»§a Viên Sùng Hoán trù trừ chưa dám quyết định. Sau cùng Trá»ng Thá» nói:
- Hành động của chúng ta đã bị Tào thái giám biết rồi. Nếu không liên minh với Lý tướng quân đỠcử đại sự thì làm sao mà trả thù cho Viên nguyên soái và giết vua Sùng Chính được. Lỡ Tào thái giám phái quân đi khắp nơi đón giết chúng ta thì sao?
Má»i ngưá»i nghÄ© lại cÅ©ng phải, nên cuá»™c liên minh vá»›i Lý Tá»± Thành được giải quyết xong ngay.
Bên trong má»i ngưá»i thương lượng liên minh đại kế.
Ngoài Ä‘iện Châu An Quốc và Äả Hổ Anh Hùng Ngụy Hạo kéo thanh niên mặt Ä‘en Thôi SÆ¡n ra má»™t nÆ¡i tÄ©nh mịch trò chuyện.
Châu An Quốc nói:
- Thôi đại ca, hôm nay chúng ta tuy má»›i gặp nhau lần đầu nhưng nhất kiến vị cá»§a đại ca đừng coi chúng ta như ngưá»i ngoài.
Thôi Thu SÆ¡n trả lá»i:
- Hai vị đại ca trước kai đánh quân Thanh bảo vệ dân chúng, đệ xưa nay khâm phục lắm. Hiện nay đệ lại được hân hạnh gặp quý bạn anh hùng trên Sơn Tôn này, đệ rất lấy làm sung sướng.
Ngụy Hạo nói:
- Tôi nói câu này hÆ¡i đưá»ng đột xin đại ca thứ lá»—i cho. Chẳng hay đại ca há»c vị danh sư nào?
Thôi Thu SÆ¡n, hai mắt bá»—ng đỠngầu, trả lá»i:
- Gia sư là Nhất Thanh Lôi Trương Bạch Äế qua Ä‘á»i đã từ lâu năm rồi!
Châu An Quốc và Ngụy Hạo đưa mắt lên nhìn nhau trong lòng tá» vẻ hoài nghi. Song Ngụy Hạo tính tình thẳng thắn, không nhịn được, nói liá»n:
- Nhất Thanh Lôi Trương lão tiá»n bối, chúng tôi ngưỡng má»™ đã lâu, nhưng có má»™t câu này xin Thôi đại ca chá»› khiển trách, võ nghệ cá»§a Trương lão tiá»n bối tuy cao cưá»ng thật nhưng hình như còn kém Thôi đại ca xa.
Thôi Thu SÆ¡n lẳng lặng không nói ná»­a lá»i. Thấy vậy, Châu An Quốc lại nói:
- Trò giá»i hÆ¡n thầy, đó cÅ©ng là lẽ thưá»ng. Nhưng vừa rồi, tôi thấy thân pháp và thá»§ pháp cá»§a Thôi đại ca trong lúc triệt hạ hai tên gian tế thì hình như đại ca còn được sá»± chân truyá»n khác.
Thôi Thu SÆ¡n nghÄ© ngợi giây phút má»›i trả lá»i:
- Hai vị là bạn quen, tôi không dám giấu diếm. Sau khi sư phụ tôi tạ thế, trong má»™t trưá»ng hợp ngẫu nhiên, tôi may mắn gặp má»™t vị cao nhân ngoài Ä‘á»i thương hại tôi mà đã chỉ bảo cho tôi chút ít võ nghệ. Nhưng ông ta bắt tôi thá» không được nói tên tuổi cá»§a ông cho ai biết. Vì lẽ đó, xin hai vị đại ca lượng thứ cho.
Thấy chàng thành thật như vậy, sở dÄ© chúng tôi muốn há»i Thôi đại ca là vì có má»™t việc muốn há»i.
- Hai vị có việc gì, nếu tiểu đệ có thể làm được, tiểu đệ xin giúp ngay. Cùng là ngưá»i nhà vá»›i nhau cả, hai vị hà tất phải khách khứa như vậy.
Châu An Quốc nói:
- Xin đại ca hãy chá» má»™t tí để tôi Ä‘i kiếm thêm hai ngưá»i bạn nữa đến đây trò chuyện.
Thôi Thu SÆ¡n thấy thái độ cá»§a Châu An Quốc rất thận trá»ng, nhưng không biết định nhá» vả mình vào việc gì. Châu An Quốc và Ngụy Hạo cho gá»i hỠứng và há» La đến.
Ngưá»i hỠứng há»i:
- Có việc gì thế?
Châu An Quốc trả lá»i:
- Ngưá»i kia võ nghệ giá»i lắm. Anh em chúng ta đây không ai địch nổi hắn. Nghe hắn nói chuyện, tôi nhận thấy hắn là ngưá»i chánh trá»±c và hào phóng lắm.
Ngụy Hạo nói:
- Nhưng há»i đến sư phụ hắn thì hắn giấu diếm không chịu nói.
Rồi y kể lại câu chuyện nói với Thu Sơn cho hỠứng và hỠLa nghe.
Ngưá»i hỠỨng tên Tòng, là mưu sÄ© dưới trướng cá»§a Viên Sùng Hoán. Vụ vây thành Ninh Viên năm ná», y cÅ©ng có rất nhiá»u công lao trong đó. Ngưá»i há» La tên Äại Can, là má»™t pháo thá»§ trứ danh. Trong trận đánh ở Ninh Viên, y châm ngòi thuốc hồng y đại bác bắn chết vô số quân Thanh. Nhá» công đó, y má»›i được thăng lên chức Tham tướng.
Sau khi Viên Sùng Hoán bị xử tử oan, bộ hạ hắn tản mác, ai nấy trở vỠquê hương làm ruộng. Ứng Tòng nói:
- Chúng ta cứ nói thật, yêu cầu hắn giúp xem hắn trả lá»i ra sao.
Châu An Quốc nói:
- Tôi thiết tưởng việc này nên há»i qua ý kiến cá»§a Tổ tướng công đã.
Ứng Tòng đáp:
- Phải đấy.
Nói Ä‘oạn y quay vào gian trong, thấy Trá»ng Thá» và Thất Hổ Ä‘ang chuyện trò tương đắc. Nhưng y cÅ©ng má»i Trá»ng Thá» ra bên ngoài bàn bạc mấy câu. Trá»ng Thá» nói:
- Ứng sư gia, việc này quan hệ đến Ä‘á»i sống cá»§a tiểu chá»§ nhân. Trước hết, sư gia phải há»i xem ngưá»i há» Thôi có bằng lòng hay không đã.
Ứng Tòng gật đầu nghe lá»i, rồi cùng Châu An Quốc, Ngụy Hạo, La Äại Can ba ngưá»i đến gặp Thôi Thu SÆ¡n, Ứng Tòng nói:
- Chúng tôi có một việc, chỉ có Thôi đại ca mới giúp được thôi. Cho nên…
Thôi Thu SÆ¡n thấy Ứng Tòng muốn nói lại ngừng, vẻ mặt sượng sùng. Chàng sốt ruá»™t há»i luôn:
- Äệ là ngưá»i thô lá»—. Các vị định chỉ bảo Ä‘iá»u gì, xin cứ nói. Nếu việc gì có thể làm được, quyết không chối từ.
Ứng Tòng nói tiếp:
- Thôi huynh sảng khoái như vậy chúng tôi xin nói thật để huynh rõ. Viên đại soái chúng tôi bị hãm hại, còn lại má»™t ngưá»i con trai. Lúc bấy giá» cậu ta má»›i lên bảy. Chúng tôi cố gắng mãi má»›i cứu được cậu ta thoát nạn. Trước sau đã ác chiến vá»›i bá»n Cẩm Y vệ 3 lần. Anh em chúng tôi có 2 ngưá»i tá»­ nạn. Nay má»›i bảo toàn được má»™t chút cốt nhục đó cho Viên đại soái chúng tôi. Vị tiểu chá»§ chúng tôi là Thừa Chí. Và bốn anh em chúng tôi đảm nhiệm dạy cậu ta cả văn lẫn võ. Cậy ấy thông minh lắm chỉ bảo qua vài lần là hiểu ngay. Mấy năm nay bản lÄ©nh cá»§a chúng tôi đã truyá»n hết cả cho cậu ta rồi. Cậu ấy tuổi hãy còn nhá», tuy có má»™t vài môn võ vẫn chưa lÄ©nh há»™i hết, nhưng nếu còn theo há»c chúng tôi nữa, thế nào cậy ấy cÅ©ng tiến bá»™ rất nhanh. Và sẽ có má»™t tương lai rất lá»›n.
Thôi Thu SÆ¡n đã hiểu ý nghÄ© lá»i nói cá»§a Ứng Tòng liá»n trả lá»i:
- Các vị tính cho cậu ấy theo tôi há»c võ phải không?
Châu An Quốc trả lá»i:
- Vừa rồi chúng tôi thấy đại huynh ra tay đánh bại hai tên gian tặc. Chúng tôi công nhận võ nghệ cá»§a đại huynh giá»i hÆ¡n chúng tôi nhiá»u. Nếu Thôi đại ca chịu thâu nhận cậu ấy làm đồ đệ, dạy dá»— thành tài. Không riêng gì anh em chúng tôi, cả linh hồn cá»§a Viên đại soái chúng tôi nÆ¡i cá»­u tuyá»n cÅ©ng cám Æ¡n đại ca vô cùng.
Nói Ä‘oạn bốn ngưá»i cùng chắp tay vái lạy. Thôi Thu SÆ¡n vá»™i đáp lá»… rồi ngẫm nghÄ© giây phút má»›i trả lá»i:
- ÄÆ°á»£c các vị coi trá»ng như vậy, tôi đâu dám từ chối. Nhưng hiện giá» tôi Ä‘ang phục vụ trong quân đội Lý tướng quân, nay đây mai đó, không má»™t lúc nào được ở má»™t chá»—. Và chiến đấu vá»›i quan quân luôn luôn, chưa biết sống chết lúc nào. Nếu Viên công tá»­ có theo tôi ở trong hàng ngÅ©, má»™t là tôi e không có thì giá» dạy cậu ấy hai là nguy hiểm vô cùng.
Bốn anh em Ứng Tòng ngẫm nghÄ© lá»i nói cá»§a Thu SÆ¡n cÅ©ng phải. Ai nấy Ä‘á»u thất vá»ng, Thu SÆ¡n bá»—ng nói lá»›n:
- Có má»™t ngưá»i võ nghệ giá»i gấp tôi trăm lần. Nếu ông ta bằng lòng thâu nhận thì thật may mắn cho công tá»­ lắm.
Nói Ä‘oạn, chàng chợt nghÄ© ra Ä‘iá»u gì lắc đầu lẩm bẩm nói thầm:
- Không xong, không xong.
Lưu Nhất Hổ đã Ä‘iá»u đình xong công việc liên minh vá»›i Tổ Trá»ng Thá». Ngày hôm sau, má»i ngưá»i tuyên thệ trước bàn thá» Viên Sùng Hoán. Thá» quyết cùng nhau sanh tá»­, không ai được phụ lòng ai. Sau đó, Tổ Trá»ng Thá» thu xếp cho Triá»u Tôn, Bàng Cá»­ và Hầu Khang, ba ngưá»i lên đưá»ng vá» nhà. Khi chia tay, chàng nói vá»›i Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ rằng:
- Chúng ta gặp nhau đây, cÅ©ng do số phận xuôi nên hạnh ngá»™ này. Tất cả những sá»± gì xảy ra trên SÆ¡n Tôn này xin hai vị đừng tiết lá»™ ra ngoài ná»­a câu. Nếu không nghe lá»i tôi, hậu quả ra sao, tôi không dám nói trước.
Hầu Triá»u Tôn và Dương Bàng Cá»­ dạ dạ luôn miệng. Trá»ng Thá» tặng cho má»—i ngưá»i 50 lạng làm tiến lá»™ phí, và còn phái hai ngưá»i đàn em tiá»…n bá»n Triá»u Tôn ba ngưá»i xuống núi. Trải qua bao cuá»™c hiểm nguy, Triá»u Tôn và Bàng Cá»­ Ä‘á»u chán nản cá»±c độ. Má»™t ngưá»i đóng cá»­a ở nhà Ä‘á»c sách, sau trở nên má»™t nhà văn tên tuổi vá» cuối Ä‘á»i nhà Minh. Còn má»™t ngưá»i thấy trên giang hồ có biết bao nhiêu ngưá»i tài giá»i xét ra “ngá»n núi này đã cao lại còn núi khác cao hÆ¡n, ngoài vòm trá»i này lại còn vÅ© trụ khácâ€, nên chàng đóng cá»­a cục tiêu lại, xoay sang nghá» nông, suốt Ä‘á»i không nhắc nhở đến chuyện võ. Sau chàng bị quân Thanh giết chết.
Thương thuyết cuá»™c Liên minh xong, Lưu Nhất Hổ cùng ngưá»i há» Äiá»n hạ sÆ¡n trở vỠđơn vị trong đội Lý Tá»± Thành. Các bá»™ hạ Viên Sùng Hoán có má»™t số ngưá»i tham gia nghÄ©a quân Lý Tá»± Thành, còn má»™t sối thì vá» nguyên quán sá»­a soạn cuá»™c khởi nghÄ©a.
Tổ Trá»ng Thá», Châu An Quốc, Ngụy Hạo và Ứng Tòng, thì ở lại núi để bàn tán vá» việc xuất sư sau này cá»§a Viên Thừa Chí.
ÄÆ°á»£c tin Thôi Thu SÆ¡n nhận lá»i dạy cho mình Phục Hổ chưởng, Thừa Chí mừng đến ná»—i suốt đêm hôm đó không ngá»§ được. Sáng hôm sau, vì ai nấy Ä‘á»u bận việc nên không có thì giá» nhắc nhở tá»›i việc dạy võ. Chiá»u, má»i ngưá»i lÅ© lượt xuống núi. Trước khi ra vá», há» Ä‘á»u vào từ biệt tiểu chá»§ nhân, như vậy lại bận rá»™n thêm ná»­a ngày. Tối hôm ấy, Tổ Trá»ng Thá» vào trong thắp má»™t đôi nến Ä‘á», đặt chiếc ghế bành ở giữa má»i Thôi Thu SÆ¡n ngồi lên trên ghế đó để Viên Thừa Chí làm lá»… bái sư, Thôi Thu SÆ¡n nói:
- Thật quả má»›i trông thấy chú em há» Viên, tôi đã cảm tình liá»n. Nay chú ấy thích há»c võ Phục Hổ chưởng, tôi xin vui lòng ở lại đây vài ngày để truyá»n thụ cho chú ấy.
Nhưng liệu trong mấy ngày trá»i, có thể há»c thành tài không? Và thành tài rồi có thể sá»­ dụng được không? Những Ä‘iá»u đó cần phải xem sá»± há»c tập vá»›i nhau thôi, chá»› tôi không dám nhận thầy trò đâu!
Ứng Tòng nói:
- Quí hồ đại ca dạy cho năm ba miếng, má»™t vài hiệp suốt Ä‘á»i cÅ©ng là sư phụ rồi. Hà tất đại ca phải khiêm tốn như thế?
Thôi Thu SÆ¡n nhất định không nhận. Má»i ngưá»i không sao cưỡng ép nổi, đành phải thôi, không nói tá»›i nữa.
Má»i ngưá»i cÅ©ng biết luật lệ cá»§a võ lâm. Thôi Thu SÆ¡n ngồi trên ghế nghiêm nghị há»i:
- Thừa Chí, thế Phục Hổ chưởng pháp này do má»™t vị cao nhân tiá»n bối truyá»n cho. Tôi tuy chưa lãnh há»™i hết sá»± tinh vi huyá»n ảo cá»§a nó, nhưng ở chốn giang hồ, vá»›i kẻ địch hạng bình thưá»ng thì cÅ©ng dư sức để đối phó. Lúc ông ta truyá»n thụ cho tôi thế Chưởng pháp này có bắt tôi thỠđộc rằng: Sau khi há»c thành tài môn võ này, quyết không được giết hại ngưá»i vô tá»™i, đè nén kẻ lương dân.
Thừa Chí là ngưá»i rất thông minh, nghe Thu SÆ¡n nói như vậy vá»™i quỳ ngay xuống và nói rằng:
- Äệ tá»­ Viên Thừa Chí, sau khi há»c xong Phục Hổ chưởng pháp, quyết không đè nén lương thiện, giết hại kẻ vô tá»™i. Bằng không, bằng không…
Vì không biết phải nói như thế nào, nên Thừa Chí nói tiếp:
- Bằng không sẽ bị sư phụ đánh chết.
Thu SÆ¡n cưá»i nói:
- Tốt lắm!
Bá»—ng thoáng má»™t cái, ngưá»i đã biến mất. Thừa Chí vá»™i quay mình lại, thấy Thu SÆ¡n đã ở đằng sau, và vá»— vai y vừa cưá»i vừa nói:
- Chú bắt lấy tôi nhé.
NhỠđược danh sư Châu An Quốc và Ngụy Hạo chỉ bảo, nên võ nghệ của Thừa Chí có chút căn bản. Y đột nhiên hạ tấn xuống, tay trái đánh dứ một miếng, tay phải quàng vỠphía sau, nhưng y không quay mình lại, chỉ cần nghe hơi gió để phân biệt thân hình đối phương, rồi nhắm đùi Thu Sơn nắm lấy.
Thu Sơn mừng thầm:
- Biết sử dụng miếng này kể cũng khá lắm đấy!
Vừa nói dứt lá»i, tay chàng khẽ vá»— vào vai Thừa Chí, rồi thoắt má»™t cái, chàng lại biến mất.
Ãp dụng theo sá»± chỉ dẫn cá»§a Ngụy Hạo, Thừa Chí định thần nhìn, hÆ¡i dang hai tay ra, nhá» vậy cÅ©ng yểm há»™ được các chá»— hiểm yếu cá»§a toàn thân. Y thấy thân pháp cá»§a Thu SÆ¡n nhanh nhẹn lạ lùng, bắt thế nào cÅ©ng không nổi. Y không chạy vòng quanh như bịt mắt bắt dê nữa. Y lùi từng bước má»™t, lui vá» phía chân tưá»ng. Rồi nhảy má»™t cái, đứng sát lưng vào tưá»ng, y vừa cưá»i vừa nói:
- Thôi thúc thúc, cháu đã trông thấy thúc thúc rồi!
Lúc ấy Thu SÆ¡n không thể vòng ra sau lưng y được, liá»n ngừng bước, cả cưá»i nói:
- Giá»i lắm! Giá»i lắm! Cháu không những khôn ngoan mà căn bản võ nghệ cÅ©ng khá. Thế Phục Hổ chưởng này há»c thế nào cÅ©ng đạt.
Thế rồi, bắt đầu từng miếng từng hiệp má»™t, chàng dạy Thừa Chí cho hết thế võ đó. Thế “Phục Hổ chưởng†này có tất cả 108 miếng, má»—i miếng lại có 3 đưá»ng biến hóa “kỳ chính tương sinh tương khắc†cá»™ng tất cả là 324 đưá»ng, Viên Thừa Chí Ä‘á»u nhá»› hết cả. Thôi Thu SÆ¡n lại dạy thêm 3 lần nữa. Thừa Chí đã há»c thuá»™c hoàn toàn thế võ đó. Thu SÆ¡n vừa dạy vừa giảng, Ä‘em má»—i miếng má»—i biến hóa như thế nào để truyá»n thụ cho Thừa Chí má»™t cách rất tỉ mỉ. Thừa Chí có căn bản sẵn, lại thêm thông minh có thừa, nên cả những chá»— tinh vi nhứt, y cÅ©ng lãnh há»™i hết, chỉ vì chưa tập được thành thục cho lắm, nên chưa có thể sá»­ dụng được ngay thôi. Má»™t ngưá»i càng dạy càng thấy hứng thú, má»™t ngưá»i rất chăm chỉ há»c há»i, nên cả hai tập luyện cho tá»›i đêm khuya.
Sáng hôm sau, Thôi Thu SÆ¡n ra ngoài bách bá»™, trông thấy Thừa Chí má»™t mình ở bãi đất hoang tập luyện võ nghệ. Y Ä‘em 108 miếng “Phục Hổ chưởng†hóa Ä‘i biến lại mà còn quán xuyến cả tám yếu quyết tinh vi. Thấy vậy, Thôi Thu SÆ¡n bá»—ng nhảy vào nhằm giữa lưng đá má»™t cái. Thừa Chí nghe thấy sau lưng có tiếng gió, vá»™i né mình quài tay nắm luôn chân cá»§a kẻ địch. Äến khi nhận kÄ© ra, y má»›i biết ngưá»i tấn công mình là Thôi Thu SÆ¡n, y liá»n rút tay lại và la lá»›n:
- Kìa, Thôi thúc thúc!
Thôi Thu SÆ¡n vừa cưá»i vừa nói:
- Äừng ngừng tay, cứ tiếp tục đánh Ä‘i.
Nói Ä‘oạn, chàng bổ luôn vào mặt Thừa Chí. Y không tránh mà lại thêm má»™t bước đấm luôn má»™t quyá»n vào hạ mạng Thôi Thu SÆ¡n. Miếng võ này là miếng thứ 89 cá»§athế võ “Phục Hổ chưởng†gá»i là “Thâm Nhập Hổ Huyệtâ€, Thôi Thu SÆ¡n tấm tắc khen ngợi:
- Äúng lắm, đánh như thế được lắm.
Chàng miệng nói, tay vẫn không ngừng tiếp tục tấn công Thừa Chí. Có miếng nào Thừa Chí sai lầm, chàng lại chỉ bảo ngay, hai ngưá»i, kẻ Ä‘i ngưá»i lại, Ä‘em 324 đưá»ng biến hóa không cùng, càng vận dụng càng thấy kỳ lạ. Thừa Chí còn sung sướng hÆ¡n nhặt được cá»§a báu. Tập cho tá»›i khi Thừa Chí mồ hôi nhá»… nhại, Thôi Thu SÆ¡n má»›i cho phép ngừng tay. Trong khi nghỉ ngÆ¡i, chàng giảng giải những miếng hóc hiểm cho Thừa Chí biết. Giảng giải xong, hai ngưá»i lại đứng dậy tiếp tục luyện tập.
Từ sáng sớm cho đến khuya, ngoài hai bữa ăn ra, Thừa Chí không chịu bỠphí một giỠphút nào cả.
Luyện tập trong bảy ngày liá»n, sáng ngày thứ tám, Thôi Thu SÆ¡n lại nói:
- Tất cả võ nghệ cá»§a tôi đã truyá»n cho chú hết rồi. Còn sá»± thành công hay không, phải xem sau này chú có chịu khó luyện tập luôn không đã… Khi giao đấu vá»›i địch, dù áp dụng thế võ nào cÅ©ng vậy, ta chỉ có thể tin cậy vào tài nghệ bảy phần mưá»i thôi, còn ba phần kia cậy nhá» vào trí khôn má»›i được, chá»› nhắm mắt nhắm mÅ©i đánh bừa thì khó lòng thắng lắm.
Viên Thừa Chí xin vâng lá»i… Thu SÆ¡n lại nói tiếp:
- Ngày mai tôi phải trở vỠvới Lý tướng quân. Sau này chú phải chăm chỉ tập luyện lấy.
Thừa Chí mồ côi cha mẹ từ thuở nhá». Thôi Thu SÆ¡n tuy ở vá»›i Thừa Chí có mưá»i ngày, nhưng chàng đã dạy cho y tất cả bí quyá»n cá»§a thế võ “Phục Hổ chưởng.†Như vậy đủ thấy chàng thương mến Thừa Chí không cầm nổi cảm xúc, mếu máo khóc muốn bật ra tiếng. Thôi Thu SÆ¡n sống trong hàng ngÅ© lâu năm, tuy giết ngưá»i không há» chá»›p mắt nhưng thấy tình quyến luyến chân thật cá»§a Thừa Chí, chàng cÅ©ng phải cảm động.
Thôi vuốt ve vỗ vỠThừa Chí giây lát rồi nói:
- Ngưá»i thông minh như chú trong võ lâm này ít có lắm. Chỉ tiếc rằng chúng ta hông có dịp Ä‘oàn tụ lâu ngày.
- Thôi thúc thúc, cháu xin thúc thúc đến trại Lý tướng quân cũng được chớ sao?
- Chú con nhỠtuổi, đến chỗ ấy ở sao được!
Vừa nói tá»›i đấy, bá»—ng nghe tiếng kêu cá»§a nó không giống cá»p mà cÅ©ng chẳng giống sài lang!
- Nó là báo đấy!…
Chàng Ä‘ang nói, sá»±c nghÄ© ra Ä‘iá»u gì, rồi lại nói tiếp:
- Chúng ta ra ngoài bắt sống con Báo ấy đi. Tôi cần dùng loại thú này…
Tính tò mò xúi giục, Thừa Chí vá»™i cướp lá»i:
- Chú muốn dùng nó để làm gì?
Thôi Thu SÆ¡n chỉ cưá»i mà không nói, Thừa Chí Ä‘i theo ra, thấy chàng không cầm khí giá»›i bèn há»i:
- Thôi thúc thúc định dùng khí giới gì bắt con báo ấy thế?
NgỠđâu Thu SÆ¡n không ra thẳng ngoài cá»­a lại bước vào gian trong, chá»— ở cá»§a Tổ Trá»ng Thá», rồi lên tiếng gá»i:
- Châu đại ca, Ngụy đại ca, hai vị có ở trong đó không?
NhỠcác vị giúp hộ một tay, ra ngoài kia dồn hộ con báo vào trong này. Tôi đang cần dùng tới nó.
Ngụy Hạo là tay thiện nghệ giết hổ, thấy Thu SÆ¡n nhá» mình má»™t việc đúng sở thích, như gãi đúng chá»— ngứa liá»n trả lá»i:
- ÄÆ°á»£c, để tôi dồn cho!
Nói Ä‘oạn, chàng cầm luôn chiếc Ä‘inh ba vẫn săn hổ, xông ra ngoài cá»­a. Thu SÆ¡n vá»™i gá»i:
- Ngụy đại ca! Xin đại ca đừng đả thương nó nhé!
Ngụy Hạo ở đằng xa đáp vá»ng lại, vâng lá»i. Tiếp theo đó tiếng hò hét cá»§a chàng vang động trên đỉnh núi.
Thu SÆ¡n, An Quốc và La Äại Can hai ngưá»i cÅ©ng nhảy theo ra ngoài cá»­a. Thừa Chí cầm Ä‘oản thương định theo ra, Tổ Trá»ng Thá» vá»™i gá»i lại:
- Thừa Chí, cháu đừng ra nữa. Chúng ta ở lại trong này mà xem.
Bất đắc dÄ© Thừa Chí phải ngừng bước, rồi cùng Trá»ng Thá» và Ứng Tòng ba ngưá»i đứng tá»±a cá»­a sổ, nhìn ra phía ngoài xem. Thấy ba ngưá»i ta cầm bó Ä‘uốc, chia nhau đứng Äông, Tây, Bắc ba ngã. Ngụy Hạo tay cầm Ä‘inh ba, chiến đấu vá»›i má»™t con báo thật lá»›n ở bên sưá»n núi. Chàng chỉ dùng Ä‘inh ba cản không cho con báo vồ tá»›i, chá»› không đả thương nó. Báo thấy ánh sáng lá»­a hoảng sợ, muốn chạy, nhưng bị Thu SÆ¡n, An Quốc và Äại Can ba ngưá»i chận lại. Con báo cÅ©ng tinh khôn lắm, thấy Thu SÆ¡n tay không, liá»n gào má»™t tiếng thật lá»›n, nhảy tá»›i định vồ. Thu SÆ¡n né mình tránh khá»i đôi chân đầy móng sắc bén cá»§a con thú, rồi tay phải cứng như sắt, tạt luôn má»™t cái vào trán cao báo. Con thú ngã lá»™n má»™t vòng, quay mình chạy vá» phía Nam. Thấy cá»­a phòng phía này mở rá»™ng, con báo tinh khôn lắm, nó nhất định không chịu chạy vào. Nó định quay sang phía khác, nhưng các ngưá»i đã ập lại. Trong lúc nó Ä‘ang ngÆ¡ ngác nhìn ngược, nhìn xuôi, thì Thu SÆ¡n đã nhảy tá»›i đá mạnh vào mông nó má»™t cái. Con thú bị Ä‘au, rú lên má»™t tiếng, chạy thẳng vào trong nhà. Lúc ấy Ứng Tòng đã đóng kín các cá»­a ngõ lại, chỉ để má»™t cánh bên phía Tây. Thấy các ngưá»i cầm Ä‘uốc Ä‘i tá»›i, con báo vừa gầm gừ vừa Ä‘i thẳng vào phía trong cá»­a ngõ đó. Äại Can theo sau, rồi đóng nốt cánh cá»­a ấy lại. Thế là con báo bị nhốt ở trong Ä‘iện.
Má»i ngưá»i thấy bắt được con báo rồi, ai nấy vẻ mặt hân hoan, nhìn thẳng vào phía Thu SÆ¡n như muốn há»i chàng định bắt con báo ấy làm gì. Thu SÆ¡n mỉm cưá»i nói:
- Thừa Chí, chú vào đánh con báo ấy đi!
Chàng vừa dứt lá»i, má»i ngưá»i Ä‘á»u giật mình sợ hãi, Trá»ng Thá» nói:
- Tôi e cháu Chí đánh không nổi con thú ấy đâu.
Thu SÆ¡n vá»™i trả lá»i:
- Không sao, đã có tôi ở cạnh trông nom; con báo ấy không làm gì nổi chú ấy được.
Thừa Chí nhanh nhẩu:
- Cháu xin vào ngay!
Tay cầm đoản thương, y đẩy cửa định bước vào, Thu Sơn vội cản lại:
- Hãy khoan, chú để cây thương xuống, vào đánh bằng tay không!
Thừa Chí ngẩn ngưá»i trong giây phút nhưng y hiểu ngay ý định cá»§a Thu SÆ¡n là muốn y dùng “Phục Hổ chưởng†má»›i há»c được để đối phó vá»›i con báo kia. Tuy vậy, y vẫn rụt rè chưa dám vào. Thu SÆ¡n lại thúc giục:
- Cháu sợ phải không?
Thừa Chí không ngần ngại nữa, đẩy mạnh cánh cửa, ung dung tiến thẳng vào. Chỉ nghe thấy một tiếng “gầm†thật lớn, rồi một bóng đen nhảy tới vồ vào đầu Thừa Chí. Chàng né mình tránh sang một bên, rồi thuận tay tạt một cái vào mang tai con báo. Tuy bị đánh trúng, nhưng tay chàng bé nhỠyếu ớt, nên con báo không thấy đau đớn chút nào, nó quay đầu lại giơ chân cào Thừa Chí, chàng nhảy tới phía sau con thú, hai tay nắm lấy đuôi kéo. Lúc ấy Thu Sơn đã đứng cạnh đó để bảo vệ, vì sợ con báo phát cáu nổi khùng, Thừa Chí sẽ không chế ngự nổi. Y tuy ít tuổi nhưng thế võ Phục Hổ chưởng y đã biết sử dụng thuần thục, nên tuy con báo vồ ba lần, cào ba lần, rốt cuộc vẫn không đụng chạm nổi vạt áo của chàng. Trái lại, nó còn bị chàng đánh cho một cái tát và tiếp luôn một cái đá.
Tổ Trá»ng Thá», Châu An Quốc, Ngụy Hạo, ba ngưá»i thấy Thừa Chí tay không đấu vá»›i báo, mặc dù đã có Thu SÆ¡n đứng cạnh bảo vệ, nhưng vẫn còn lo ngại thay cho y.
Trong khi An Quốc và Ngụy Hạo Ä‘á»u cầm sẵn ám khí để đỠphòng lúc nguy cấp giết báo cứu ngưá»i.
Dưới ánh sáng cá»§a mấy bó Ä‘uốc thắp chung quanh, Thừa Chí nhảy nhót né tránh nhanh nhẹn vô cùng. Lúc đầu cậu ta không dám tá»›i gần con báo. Nhưng sau đến khi sá»­ dụng má»›i thấy “Chưởng pháp Phục Hổ†ảo diệu vô cùng. Càng đánh, càng thấy phấn khởi tinh thần. Vì bàn tay quá nhá» và sức lá»±c còn yếu á»›t thấy đánh vào con thú không ăn thua gì, cậu liá»n xoay ra cách lôi kéo. Má»—i lần lôi là má»—i lần cậu vặt được má»™t nắm lông cá»§a con báo. Con thú bị Ä‘au, rống lên ầm Ä©. Và nó cÅ©ng bắt đầu sợ đôi bàn tay bé nhá» cá»§a Thừa Chí. Nó vừa nhe răng, vừa lui để trốn tránh kịp. Chỉ trong chốc lát, hầu khắp căn Ä‘iện đầy lông báo bay tứ tung. Con báo bị vặt trụi lông, trông thật kỳ lạ, má»i ngưá»i đứng xem Ä‘á»u cưá»i ồ cả lên.
Thấy đánh mãi vẫn chưa phục nổi con báo, Thừa Chí đột nhiên đổi sang miếng “Bồ Tát Äê Mi†(Bồ tát lim dim đôi mắt). Cậu cúi thấp xuống, xông thẳng trước mặt con báo. Con thú ngÆ¡ ngác, rồi nhảy lên vồ Thừa Chí. Thấy cậu ta đã ở dưới bụng con thú ná», Ngụy Hạo sợ quá, phi ngay song tiêu. Con báo tinh khôn lắm, giÆ¡ chân phải gạt song tiêu.
Lúc ấy không thấy hình bóng Thừa Chí đâu cả. Má»i ngưá»i nhìn kỹ thì cậu Ä‘ang núp dưới bụng báo, hai chân quặp lấy bụng nó, còn đầu thì đỡ cằm con thú lên, khiếncon vật muốn cắn không được, muốn cào không tá»›i. Nó cứ nhảy Ä‘i nhảy lại, rồi lại lăn lá»™n dưới đất mấy vòng mà Thừa Chí vẫn ôm chặt không buông.
Má»™t ngưá»i, má»™t thú cứ cầm cá»± nhau mãi. Nhưng Thừa Chí tá»± biết sức mình, nếu cứ kéo dài như thế mãi, cậu sẽ bị Ä‘uối sức. Há»… buông tay ra là cậu bị con báo vồ ngay, càng nghÄ© càng sợ, cậu vá»™i gá»i:
- Thôi thúc thúc giúp cháu với!
Thu SÆ¡n trả lá»i:
- Chú lấy đôi mắt của nó trước đi.
Nghe lá»i chỉ bảo, Thừa Chí vươn tay phải ra móc mắt trái cá»§a con báo. Con vật Ä‘au quá lồng lá»™n nhảy nhót dữ dá»™i.
Thu SÆ¡n tiến lên má»™t bước. Chỉ nghe “bốp bốp†hai tiếng, chàng đã dùng thế liên hoàn hai tay đánh trúng đầu con báo. Con thú lắc lư đầu mấy cái, rồi nằm ngá»­a tênh hênh ra đất hết thở. Chàng liá»n ẵm Thừa Chí lên, cả cưá»i nói:
- Giá»i lắm! Giá»i lắm!
Nói Ä‘oạn, Thu SÆ¡n quay lại nhìn má»i ngưá»i. Chàng thấy bá»n Tổ Trá»ng Thá», ai nấy Ä‘á»u kinh hãi đến ná»—i mồ hôi toát ra ướt áo. Chàng mở cá»­a Ä‘iện, rồi đá vào mông con báo má»™t cái, vừa cưá»i vừa nói:
- Tha cho mi!
Chiếc đá ấy mạnh đến ná»—i con thú bị bắn thẳng ra khá»i cá»­a. Bá»—ng bên ngoài có tiếng ngưá»i sợ hãi rú lên.
Má»i ngưá»i tưởng con báo chưa chết ra tá»›i ngoài lại vồ ngưá»i liá»n đổ xô ra xem. Ai nấy Ä‘á»u thất kinh vì thấy xung quanh núi đầy những ánh lá»­a Ä‘uốc sáng tá»a má»™t vùng, thành rừng Ä‘ao thương lấp loáng phản chiếu bởi những ánh sáng cá»§a các ngá»n Ä‘uốc ấy.
Thì ra quân Minh đã ùn ùn kéo tới vây đánh núi Lão ô.
CÅ©ng may các đảng viên nhóm “SÆ¡n Tôn†đã giải tán từ hồi trưa. Tổ Trá»ng Thá» xét tình hình thấy khó lòng tẩu thoát khá»i tay kẻ địch. Nhưng có ngưá»i ngạc nhiên, tá»± há»i: Phải chăng những đàn em canh gác dưới núi Ä‘á»u đã bị quân Minh sát hại hết chăng? Nên quân địch má»›i lên tá»›i đỉnh núi, mà tuyệt nhiên không nghe thấy má»™t tiếng báo động nào!
Những ngưá»i còn lại trên núi Ä‘á»u là những ngưá»i từng đánh trăm trận cả. Tuy trong lòng há» hÆ¡i e ngại, nhưng không má»™t ngưá»i nào tá» vẽ nao núng cả. Trá»ng Thá» là ngưá»i có địa vị cao hÆ¡n cả nên chàng phải lịnh chỉ huy:
- La tướng quân dẫn tất cả đàn em phụ trách nấu bếp, quét dá»n và canh gác miếu ra đầu núi phía Äông phóng há»a rồi hò hét làm nghi binh.
La Äại Can vâng lá»i Ä‘i luôn. Trá»ng Thá» nói tiếp:
- Châu tướng quân, Ngụy tướng quân, hai vị tá»›i trước núi, má»—i ngưá»i bắn 10 phát tên cho quân địch khá»i tiến đến gần. Bắn xong trở lại đây tức thì!
Chá» Châu, Ngụy hai ngưá»i Ä‘i rồi, chàng lại nói tiếp:
- Thôi đại ca! Äệ nhỠđại ca giúp cho má»™t việc rất quan trá»ng.
Thôi Thu Sơn tiến ra:
- Äại ca muốn tôi bảo vệ Thừa Chí phải không?
- Vâng.
Nói Ä‘oạn, Trá»ng Thá» và Ứng Tòng Ä‘á»u quỳ xuống vái Thu SÆ¡n. Chàng giá»±t mình vá»™i đáp lá»…!
Lúc ấy tiếng hò reo, tiếng trống, tiếng thanh la nổi dậy, phát từ trên núi xuống. Má»i ngưá»i Ä‘oán chắc những tiếng đó, do La Äại Can phát động, mục đích làm cho quân địch bối rối. Trá»ng Thá» chỉ vào Thừa Chí vá»™i nói vá»›i Thu SÆ¡n rằng:
- Viên đại soái chúng tôi chỉ có má»™t ngưá»i con này thôi. Bây giá» trăm sá»± nhỠđại ca há»™ tống tiểu chá»§ xuống núi giúp.
Thu SÆ¡n trả lá»i:
- Tôi xin tận tâm bảo vệ chú Thừa Chí!
Bấy giá» Châu An Quốc và Ngụy Hạo bắn tên xong, trở vá». Trá»ng Thá» lại ra lệnh:
- Tôi và Châu tướng quân cùng Ä‘i má»™t đưá»ng. Khi gặp La tướng quân ba ngưá»i chúng tôi sẽ xông xuống núi bên phía Äông. ứng tiên sinh và Ngụy tướng quân xuống bên phía Tây. Bá»n chúng ta xông xuống trước để dụ địch tập trung lá»±c lượng vá» phía chúng ta. Thừa dịp đó, nhá» Thôi đại ca há»™ tống giúp Thừa Chí xuống núi ở phía sau. Rồi tất cả sẽ gặp nhau ở trại Lý tướng quân.
Trong lúc nguy cấp mà Tổ Trá»ng Thá» vẫn bình tÄ©nh chỉ huy, má»i ngưá»i Ä‘á»u phục chàng can đảm. ÄÆ°á»£c Ứng Tòng và má»i ngưá»i dạy bảo mấy năm, nhứt đáp chia ly, lòng Thừa Chí bùi ngùi khôn tả. Cậu ta liá»n quỳ xuống vái má»i ngưá»i mấy cái và thưa rằng:
- Tổ thúc thúc, ứng thúc thúc, Châu thúc thúc, Ngụy thúc thúc, cháu… cháu…
Cổ há»ng tắc nghẽn, y không sao nói tiếp được. Tổ Trá»ng Thá» liá»n đỡ lá»i:
- Cháu Ä‘i theo Thôi thúc thúc, phải nên ngoan ngoãn nghe lá»i.
Thừa Chí gật đầu xin vâng.
Lúc đó, quân Minh sắp đánh lên tới đỉnh núi, Ứng Tòng nói:
- Chúng ta Ä‘i thôi! Thôi đại ca chá» má»™t lát hãy lên đưá»ng nhé!
Má»i ngưá»i tay cầm khí giá»›i, chia đưá»ng xông xuống.
Thấy Thu SÆ¡n tay không, Ngụy Hạo liá»n giao cây Ä‘inh ba cho Thu SÆ¡n và nói:
- Thôi đại ca đỡ lấy.
Thu SÆ¡n trả lá»i:
- Tôi không cần tới.
Nói đoạn, chàng định giao trả. Nhưng Ngụy Hạo đã đi xa rồi. Chàng đành phải tay trái dắt Thừa Chí, tay phải cầm đinh ba đi vỠphía sau núi.
Trên sưá»n núi phía sau cÅ©ng có rất nhiá»u bó Ä‘uốc chiếu rá»i. Quân Minh đông như đàn kiến vừa hò reo vừa xông lên. Thấy tên và đá bắn như mưa, Thôi SÆ¡n đành phải lùi vào trong Miếu. Chàng xuống bếp lấy hai cái vung chảo; mình cầm cái to, còn cái nhỠđưa cho Thừa Chí và bảo rằng:
- Chúng ta lấy cái vung này làm tạm cái mộc để đỡ tên đá. Thôi, đi đi!
Hai chú cháu dùng khinh công, nhằm xó tối mà tiến thẳng vào, nhưng hai ngưá»i bị quân Minh phát giác tung tích. Chúng hò reo, Ä‘uổi và bắn theo mấy chục mÅ©i tên.
Thôi SÆ¡n để Thừa Chí chạy trước, còn chàng Ä‘i Ä‘oạn hậu, tay trái múa vung chảo cản đỡ các mÅ©i tên phía trước, tay phải múa Ä‘inh ba gạt mÅ©i tên phía sau. Cả hai cùng theo đưá»ng chân núi xông xuống. Bá»—ng có má»™t nhóm quan quân khá đông, chạy Ä‘i ngăn cản nhưng chỉ trong chốc lát đã có mưá»i mấy tên quân bị Ä‘inh ba cá»§a Thôi SÆ¡n đâm chết. Cây Ä‘oản thương cá»§a Thừa Chí tuy không giết nổi ngưá»i nhưng cÅ©ng có thể há»™ thân cho cậu. Chạy xuống tá»›i lưng chừng núi, hai ngưá»i định dừng lại nghỉ ngÆ¡i chốc lát, bá»—ng có tiếng hò hét vá»ng lại, rồi thấy má»™t đội quân Minh khác ở ngang hông núi xông tá»›i. Äi đầu là má»™t viên Thiên Há»™, tay y cầm đại Ä‘ao bổ thẳng vào đầu Thôi SÆ¡n. GiÆ¡ Ä‘inh ba lên đỡ, Thôi SÆ¡n thấy chÄ©u tay, biết tên Thiên Há»™ sức lá»±c khá mạnh.
Chàng liá»n dùng miếng “Äá»™c Long Xuất Äá»™ng†(rồng độc ra ngoài hang) đâm thẳng sang. Tên Thiên Há»™ giÆ¡ Ä‘ao gạt sang má»™t bên và hô lên:
- Các anh em tiến!
Thôi SÆ¡n không dám tiếp tục chiến đấu liá»n giÆ¡ cái vung chảo úp vào mặt kẻ địch. Tên Thiên Há»™ vá»™i tránh sang bên phải, Thôi SÆ¡n cả thét lên má»™t tiếng, Ä‘inh ba cá»§a chàng đâm thẳng vào mạng mỡ kẻ địch. Tá»›i khi rút được cây Ä‘inh ba ra, chàng quay lại, không thấy bóng Thừa Chí đâu cả. Chàng thất kinh, bá» Ä‘i tìm. Thấy bên trái có má»™t đám đông Ä‘ang hò hét, chàng hùng hổ phóng tá»›i. Quân Minh sợ hãi, phải gạt sang hai bên để cho chàng Ä‘i. Khi tá»›i gần tá»›i nÆ¡i, quả nhiên chàng thấy Thừa Chí Ä‘ang bị bao vây. Cây Ä‘oản thương đã rÆ¡i xuống đất, cậu ta chỉ dùng hai bàn tay nhỠđỡ, thế “Phục Hổ chưởng†má»›i há»c được ra đối địch vá»›i bá»n quân Minh. Vì ngưá»i nhá» sức yếu, Thừa Chí càng đánh càng kém thế. Sắp bị nguy hiểm đến nÆ¡i, thì may thay, Thôi SÆ¡n đã tá»›i cứu ứng. “Soảng soảng†hai mÅ©i Ä‘inh ba đánh ngã hai tên địch, chàng vá»™i kéo luôn Thừa Chí chạy. Bá»n quân lính hò hét Ä‘uổi theo. Chàng bá»—ng đứng lại, dùng miếng “Hồi mã thương†đâm ngã hai tên địch Ä‘uổi tá»›i gần.
Tiếp theo đó, chàng tiến lên má»™t bước dùng chuôi cán Ä‘inh ba hất tung má»™t tên lính lên rÆ¡i xuống má»m đá. Tên lính ná» kêu lên má»™t tiếng thảm khốc, rồi chết ngất.
Bá»n quan binh thấy Thôi SÆ¡n thần dÅ©ng quá, Ä‘á»u ngưng bước không dám Ä‘uổi theo nữa. Thôi SÆ¡n cặp Thừa Chí vào nách, giở khinh công “Äá» Tung thuật†(thuật nhẹ mình nhảy nhót) nhảy như bay, tiến thẳng vào trong bóng tối như vào chá»— không ngưá»i. Không bao lâu đã rá»i bá»n quân binh khá xa, Thôi SÆ¡n má»›i đặt Thừa Chí xuống và há»i rằng:
- Chú có bị thương không?
Thừa Chí thấy há»i, vá»™i giÆ¡ tay lau mồ hôi trên mặt thấy dính nhÆ¡m nhá»›m, vá»™i ra chá»— có ánh trăng xem. Thấy tay dính đầy máu, cậu ta sợ quá. Quay lại nhìn mặt Thôi SÆ¡n, cậu cÅ©ng thấy dính máu, liá»n há»i:
- Thôi thúc thúc, máu… máu…
- Không sao. Äó là máu cá»§a địch quân. Ngưá»i chú có chá»— nào thấy Ä‘au không?
- Không ạ.
- Hay lắm. Chúng ta đi thôi!
Cả hai cùng bò vào trong bụi cây mà Ä‘i. Má»™t tiếng đồng hồ sau, sắp ra khá»i bụi rậm, Thôi SÆ¡n ló đầu ra ngoài xem. Dưới núi, lá»­a Ä‘uốc sáng choang, mấy trăm quân lính Ä‘ang canh gác ở đó. Chàng rỉ tai Thừa Chí:
- Chỗ này không xuống được. Phải rút lui.
Hai ngưá»i quay trở lại, Ä‘i bá»™ mấy trăm thước, trông thấy má»™t cái hang rất rá»™ng. Trước cá»­a hang, cây cá» um tùm, khó lòng phát giác, cả hai cùng chui vào trong đó ẩn núp, Thừa Chí trẻ ngưá»i non dạ, Ä‘ang ở chá»— nguy hiểm mà vẫn ngây thÆ¡, không biết sợ hãi gì cả. Vì má»i mệt quá, chỉ trong chốc lát, Thừa Chí ngá»§ lăn ra đất, Thôi SÆ¡n khẽ ẵm cậu lên, ôm vào trong lòng. Lát lâu, tiếng hò reo cá»§a quân trên núi ánh sáng tá» bừng, chắc quân Minh Ä‘ang phóng há»a đốt ngôi miếu. Lát lâu nữa, lại nghe thấy tiếng thâu binh cá»§a quân Minh, rồi đại đội ngưá»i ngá»±a Ä‘i qua. Thôi SÆ¡n kêu khổ thân, vì chá»— hang núi chàng ẩn núp ở ngay bên cạnh con đưá»ng xuống núi




__________________________________________________ ________________

Hồi 3

Nạn nỠchưa qua nạn kia đã tới




Trải qua má»™t thá»i gian khá lâu bá»—ng Thôi SÆ¡n nghe thấy phía ngoài bụi cây có tiếng động, hình như có ngưá»i ngồi xuống. Chàng vá»™i cầm cây Ä‘inh ba lên và lắng tay nghe. Có tiếng má»™t ngưá»i quát lá»›n:
- Tên nghịch tặc hỠViên có một đứa con còn sống. Hiện giỠở đâu?
Tiếng nói to quá, làm Thừa Chí giật mình tỉnh giấc, Thôi Sơn ra hiệu bảo cậu giữ im lặng.
Lại nghe thấy ngưá»i ná» quát há»i:
- Mầy có nói không? Nếu không, tao phải chặt gãy chân mày trước!
Một tiếng khác chửi lại:
- Mầy muốn chặt, cứ việc chặt đi, chứ tao ở biên giới đánh nhau với quân Mãn Thanh hung ác như thế còn không sợ, há gì bè lũ gian tặc chúng bây!
Nghe giá»ng nói đúng như Ứng Tòng, Thừa Chí khẽ kêu lên:
- Ứng thúc thúc!
Ngưá»i ná» quát há»i:
- Mầy không chịu nói phải không?
Ứng Tòng không thèm trả lá»i, nhổ nguyên đống nước miếng vào mặt tên ná». Tiếp theo đó, chỉ nghe má»™t tiếng la thét thê thảm. Có lẽ Ứng Tòng đã bị quân địch chém má»™t nhát rồi cÅ©ng nên? Thừa Chí không thể nhịn được nữa, vùng mình thoát khá»i tay Thôi SÆ¡n, vừa gá»i, vừa phóng thẳng ra:
- Ứng thúc thúc!
Dưới ánh sáng, Thừa Chí thấy má»™t ngưá»i giÆ¡ Ä‘ao định chém má»™t ngưá»i nằm ngã dưới đất. Cậu ta xông ngay vào, dùng miếng “Tả Kích Hữu Cầm†trong thế “Phục Hổ chưởng†đấm vào mắt tên ná». Mắt y bị đấm Ä‘au, nổ Ä‘om đóm lá»­a. Cổ tay phải cá»§a y cÅ©ng bị Ä‘au, vì giÆ¡ tay định đỡ, và con dao trong tay bị văng Ä‘i mất. Thừa Chí thuận tay chém luôn má»™t Ä‘ao vào vai tên ná». Tuy ngưá»i nhá» sức yếu, không chém đứt nổi cánh tay cá»§a địch nhưng cÅ©ng khiến cho tên ná» Ä‘au đến mất hồn bạt vía. Bị đánh bất ngá», các quan binh Ä‘á»u giật mình hoảng sợ. Nhưng nhìn kỹ lại chỉ thấy má»™t thằng bé con thôi, cả bá»n Ä‘á»u cầm Ä‘ao thương xông lại chém lia lịa, tưởng như sắp chém thằng bé thành mảnh vụn.
Äá»™t nhiên, từ trong bụi cây, má»™t cây Ä‘inh ba lao ra, má»™t số lá»›n binh sÄ© bị toạt hổ khẩu tay, Ä‘au đớn lạ thưá»ng, quăng cả khí giá»›i xuống đất. Thừa dịp nhốn nháo, Thôi SÆ¡n nhảy vá»t vào cặp chặt Thừa Chí, rồi thoắt má»™t cái, đã nhảy ra khá»i đám đông. Äến lúc quan quân hoàn hồn, phóng tên theo thì hai ngưá»i đã chạy Ä‘i mất rồi.
Sau khi Thôi SÆ¡n đã cứu Thừa Chí khá»i nÆ¡i ấy, viên tướng thừa lệnh Tào thái giám đến đây chỉ huy cuá»™c vây bắt, liá»n ra lệnh cho bốn tên hảo thá»§ lập tức theo dõi. Chúng thấy Thôi SÆ¡n dưới nách vẫn cặp Thừa Chí, mà vẫn chạy nhảy như bay. Má»™t tên lấy ra ba cái thá»§ tiá»…n (tên phóng bằng tay) dùng hết sức bình sinh lao theo. Nghe thấy hÆ¡i gió lướt qua đầu chàng, vì tránh ba mÅ©i tên, chàng phải ngừng bước. Lợi dụng phút đó, má»™t tên khác vá»™i vã phóng liên tiếp ba chiếc phi tiêu theo. Thôi SÆ¡n bèn đặt Thừa Chí xuống đất, tay trái quÆ¡ luôn được hai mÅ©i phi tiêu. Äang định phóng trả đũa lại thì những ám khí khác cá»§a địch đã liên tiếp bay tá»›i. Chàng má»™t tay bắt, má»™t tay dùng Ä‘inh ba gạt những ám khí đó, rồi vừa chạy xuống núi.
Lúc ấy, tuy cách đại đội quân Minh đã xa, nhưng bốn tên kia vẫn còn theo sau đuổi riết.
Trong bốn ngưá»i kia có má»™t tên nói vá»›i theo:
- Này anh bạn kia, muốn sống thì khôn liá»n bá» khí giá»›i xuống, ngoan ngoãn nghe lá»i chúng ông thì ngươi sẽ ít chịu Ä‘au khổ!
Thấy lá»i nói cá»§a tên ná» quá vô lá»…, Thôi SÆ¡n giận lắm, lẳng lặng lấy ngầm phi tiêu ra. Chá» y Ä‘uổi tá»›i gần, chàng liá»n phóng luôn. Cái trên cái dưới, hai phi tiêu Ä‘i nhanh như chá»›p. Tên ná» kêu “Trá»i Æ¡i!†má»™t tiếng, đùi y đã bị trúng ngay má»™t phi tiêu, ngã lăn ra đất. Còn ba tên kia, thây kệ bạn bị thương, vẫn cắm đầu Ä‘uổi theo. Thu SÆ¡n thấy kẻ địch sắp tá»›i gần, liá»n nói vá»›i Thừa Chí rằng:
- Äôi Ä‘ao cá»§a tên kia sắc lắm, để tôi cướp lấy cho chú nhé!
Nói Ä‘oạn, chàng cầm Ä‘inh ba xuống đất rồi đột nhiên quay lại. Nhưng tên sá»­ dụng song Ä‘ao đã dùng thế “Vân Long Tam Hiện†(rồng mây hiện ba lần) chém liên hoàn ba nhát, nên Thu SÆ¡n không cướp nổi song Ä‘ao cá»§a y. Còn tên dùng thiết tiêu đã xông tá»›i cạnh Thừa Chí. Thu SÆ¡n chưa cướp được song Ä‘ao thấy Thừa Chí sắp bị nguy hiểm đến nÆ¡i, chàng liá»n quay lại quay tít má»™t vòng đá tá»›i phía sau tên cầm thiết tiêu, chàng dùng miếng “Kim Long Thần Trảo†(rồng vàng múa vuốt) giÆ¡ tay túm lấy vai áo tên kia.
Tên cầm thiết tiêu Ä‘ang quất ngang ngá»n roi vào lưng Thừa Chí bá»—ng thấy phía sau có kẻ địch, y vá»™i ngừng roi quay mình trở lại, Thu SÆ¡n đánh nhanh quá, tên kia chỉ có cách vừa đỡ vừa lui. Thuận chân, Thừa Chí đá luôn vào mông đít tên ná», y nổi giận, thét to má»™t tiếng, giở roi đánh trở lại. Nhưng đã quá chậm vì thiết tiêu cá»§a y đã bị Thu SÆ¡n nắm lấy rồi. Lúc đó tên sá»­ dụng song Ä‘ao và tên dùng quá»· đầu Ä‘ao Ä‘á»u nhứt loạt chém vào lưng Thu SÆ¡n, còn tên bị trúng phi tiêu cÅ©ng đã bò dậy, cầm thương đâm vào cạnh sưá»n trái cá»§a Thừa Chí.
Lúc ấy, nguy cÆ¡ tứ phía, Thôi Thu SÆ¡n quả thật anh dÅ©ng. Trong lúc tối khẩn cấp đó mà chàng vẫn ung dung không há» nao núng. Chàng thét lên má»™t tiếng thật lá»›n, tay phải dùng miếng “Hàng Long Phục Hổ†đánh ngay vào ngá»±c tên cầm thiết tiêu. Miếng đó là má»™t trong ba miếng tuyệt diệu cá»§a ba thế võ “Phục Hổ chưởng.†Tên quân Minh kia làm sao đỡ nổi? Y bị hất tung ngưá»i lên và rÆ¡i nhằm trúng ngá»n thương cá»§a tên bị phi tiêu ngã xuống, cÅ©ng may tên nỠđã rút nhanh cây thương lại, nên y má»›i thoát chết.
Thu SÆ¡n, cướp đượt cây thiết tiêu, liá»n quất trở lại, hất ba mÅ©i Ä‘ao cá»§a hai tên ná» phóng ra. Rồi chàng kéo tay Thừa Chí chạy thẳng xuống núi.
Bốn tên quân Minh thấy Thu SÆ¡n chỉ trong chá»›p nhoáng đã dùng tay không cướp roi sắt, đồng thá»i lại giải vây được thế tấn công cá»§a bốn ngưá»i. Võ nghệ cá»§a chàng đã tá»›i mức tuyệt đỉnh, nên bá»n ngưá»i này sợ quá không dám Ä‘uổi theo nữa, chỉ lấy ám khí phóng theo. Trong bóng tối, Thu SÆ¡n nghe tiếng gió “vù vù†lia lịa, vói Thừa Chí vàolòng rồi vượt cao, nhảy thấp, để tránh những ám khí cá»§a địch. Dù sao phải ẵm thêm má»™t ngưá»i, chàng nhảy nhót cÅ©ng không nhanh nhẹn cho lắm. Vì vậy, tránh được ba viên “Thiết bồ Ä‘á»â€ ở phía phải tá»›i, thì chân trái chàng đã thấy Ä‘au, chàng biết mình đã bị trúng ám khí rồi. Vết thương thấy Ä‘au rồi lại thấy ngứa, chàng sợ quá, biết mình đã trúng phải mÅ©i tên độc rồi. Không dám dừng bước, chàng phải ngiến răng chịu đựng để chạy xa thêm má»™t quãng nữa. Như vậy chất độc lại càng phát nhanh hÆ¡n.
Má»™t lát sau, chân bị tê liệt, chàng loạng choạng rồi ngã lăn ra đất. Thừa Chí sợ quá vá»™i gá»i:
- Thôi thúc thúc!
Bốn ngưá»i Ä‘ang Ä‘uổi theo phía đàng sau, nhìn thấy Thu SÆ¡n đã ngã nằm trong bóng tối, liá»n hò reo chạy tá»›i.
Thu Sơn bảo với Thừa Chí:
- Thừa Chí, chú em chạy mau lên! Äể mặc tôi cản chúng lại cho!
Tuổi tuy còn nhá», nhưng Thừa Chí là ngưá»i rất có nghÄ©a khí. Cậu dương hai tay nhảy tá»›i phía sau lưng Thu SÆ¡n để sá»­a soạn nghinh địch…
Thu SÆ¡n nghÄ© thầm: “Võ nghệ cá»§a y còn non ná»›t quá, bảo vệ ta sao nổi.â€
Tuy vậy, lòng chàng vẫn thấy cảm động vì cá»­ chỉ đẹp đẽ ấy. Chỉ trong nháy mắt, kẻ địch đã Ä‘uổi tá»›i noi. Tên sá»­ dụng song Ä‘ao và tên dùng quá»· đầu Ä‘ao, lấy sống Ä‘ao chém thẳng vào mắt cá chân Thừa Chí. Cậu bé nhảy cao tránh khá»i nhát Ä‘ao đó. Thu SÆ¡n gượng quỳ dậy, phóng cây tiêu vào ngưá»i cầm song Ä‘ao. Tên kia muốn tránh cÅ©ng không kịp, trán y bị cây tiêu đâm trúng chết liá»n. Trong lúc tên cầm quá»· đầu Ä‘ao vì hoảng sợ ngẩn ngưá»i ra, Thu SÆ¡n nhanh như chá»›p đã lao mình tá»›i bóp chặt cổ há»ng y. Tên ná» Ä‘au quá, tiện tay chém luôn má»™t Ä‘ao vào cánh tay chàng. Tuy bị thương chàng vẫn thừa sức bóp cổ kẻ địch cho tá»›i khi hắn tắt thở má»›i thôi. Còn hai tên kia, vốn bị thương sẵn, thấy Thu SÆ¡n hùng dÅ©ng quá Ä‘á»u quay đầu ù té chạy.
Cánh tay của Thu Sơn máu chảy không ngớt và đùi bên phải đã bị tê liệt thành vô tri giác, nhưng chàng vẫn nghiến răng chịu đựng. Rồi chàng nhặt thanh đao, dùng tay trái chống lên, cố gượng đứng dậy. Lúc ấy tuy kẻ địch đã chạy xa rồi, nhưng chàng còn sợ chúng dẫn viện binh tới. Không quản ngại đau đớn nguy hiểm gì cả, chàng đi lò cò một chân và lấy thanh đao làm gậy chống, rồi cứ nửa đi nửa nhảy, tiến thẳng xuống chân núi.
Trong khi đó, Thừa Chí Ä‘i cạnh để chàng vịn vai Ä‘i cho dá»… dàng. Äi được má»™t lúc, ná»c độc từ dưới chân trái ngấm dần lên, khiến tay trái chàng cÅ©ng bị Ä‘uối sức. Vì vậy, tay phải Ä‘ang vịn vào vai Thừa Chí càng phải dùng sức thêm lên. Càng Ä‘i, Thừa Chí càng thấy nặng chÄ©u, nhưng cậu vẫn cố sức chịu đựng, không dám hé miệng kêu ca ná»­a lá»i. Äi thêm má»™t quãng đưá»ng nữa, cả hai ngưá»i Ä‘á»u má»i mệt, kiệt sức. Thừa Chí bá»—ng nói:
- Thôi thúc thúc nè, đằng trước kia có một ngôi nhà! Chúng ta đến đó để tạm tránh đi. Chỉ có một tí nữa là tới nơi ngay!
Thu Sơn gật đầu, rồi miễn cưỡng lết chân đi. Vừa tới trước cửa nhà đó, chàng đã chịu không nổi, ngã lăn ra đất, chết ngất.
Thừa Chí sợ quá, vá»™i cúi xuống gá»i:
- Thôi thúc thúc!
Lúc đó cánh cá»­a nhà nỠ“kẹt†má»™t tiếng hé mở. Má»™t ngưá»i đàng bà tuổi trung niên bước ra.
Thừa Chí nói:
- Thưa Äại nương, chúng cháu gặp quan binh. Chú cháu bị thương. Bà làm Æ¡n cho chúng cháu vào ở nhá» má»™t đêm.
Ngưá»i đàn bà nông dân đó vốn tâm địa rất nhân từ, thấy Thừa Chí nói Ä‘oạn, liá»n gá»i má»™t thanh niên trạc độ 18, 19 tuổi đỡ lấy. Thu SÆ¡n có võ công khá cao, thần khí ná»™i liêm, nên tâm trí vẫn chưa mê mẩn. Vừa nằm lên giưá»ng giây lát, chàng đã gá»i Thừa Chí cầm đèn đến xem vết thương. Thấy bên chân bị trúng độc đã sưng lên gấp đôi, cả hai cùng giật mình sợ hãi. Thu SÆ¡n nhá» ngưá»i thanh niên ná» băng bó vết thương trên cánh tay và lấy giẻ cá»™t chặt phía dưới đùi để cho hÆ¡i độc khá»i nhiá»…m tá»›i tim. Sau đó chàng má»›i rút mÅ©i tên ra. Vết thương chảy máu Ä‘en. Chàng định cúi xuống để hút máu độc ra, nhưng chân bị sưng to quá, nên miệng chàng không sao đụng tá»›i chá»— Ä‘au được. Thừa Chí lẳng lặng ngồi xuống, để miệng vào vết thương hút luôn. Nút tá»›i bốn chục lần, y nhổ ra toàn những máu Ä‘en. Mãi đến lần thứ 40 má»›i thấy máu đỠchảy ra.
Thu Sơn bảo rằng:
- May quá! Chất độc trong mũi tên không phải là thứ lợi hại cho lắm. Thừa Chí chú mau ra súc miệng đi!
Trong khi đó, ngưá»i đàn bà nông dân đứng cạnh vẫn niệm Phật cầu cho nạn nhân chóng qua khá»i.
Äến chiá»u ngày hôm sau, ngưá»i thanh niên, vá» cho hay, bá»n quan binh đã rút lui hết rồi. Tuy chân cá»§a Thu SÆ¡n đã bá»›t sưng dần, nhưng chàng lại lên cÆ¡n sốt, nói mê sảng.
Vì Thừa Chí nhỠtuổi nên chẳng hiểu bệnh tình Thu Sơn nặng nhẹ như thế nào.
Ngưá»i đàn bà nông dân nói:
- Cậu ấm này! Tôi chắc độc khí trong chân thúc thúc cậu chưa hết đâu. Thế nào cÅ©ng phải xuống dưới trấn má»i thầy lang vá» chữa má»›i được.
Thừa Chí công nhận lá»i nói đó là phải. Ngưá»i đàn bà đó tốt bụng quá, đã cho mượn chiếc xe bò lại còn sai chàng thanh niên kia đưa hai chú cháu xuống dưới thị trấn. Tá»™i nghiệp thay! Cả hai chú cháu Ä‘á»u không có đồng xu dính túi. Ngưá»i thanh niên kia há»i hai ngưá»i muốn ăn gì cho biết để làm. Thừa Chí không biết trả lá»i ra sao, chỉ thoái thác là còn no thôi. Cậu Ä‘ang ngồi khóc thút thít bá»—ng Thu SÆ¡n chợt tỉnh giấc.
Thừa Chí há»i chàng có cách gì ra tiá»n không? Chàng há»i lại:
- Hiện giá» trong ngưá»i chú em có vật gì đáng tiá»n không?
Thừa Chí mừng quá reo lên:
- Thế chiếc vòng này có được không?
Nói Ä‘oạn, cởi cái vòng Ä‘eo ở cổ ra. Thu SÆ¡n thấy chiếc vòng đó là vàng Ä‘iệp, trên có đính 8 há»™t trân châu, và khắc 4 chữ “Phú Quý Vinh Hoa†phía dưới khắc hai hàng chữ nhỠ“Tổ Äại Thá» kính trá»ng†“Viên công tá»­ ni nguyệt chi khánh.†Chàng má»›i biết cái vòng này cá»§a Tổ Äại Thá» mừng Thừa Chí lúc đầy tháng.
Tổ Äại Thá» nguyên là viên đại tướng rất đắc lá»±c cá»§a Viên Sùng Hoán. Lúc tuổi trẻ, Äại Thá» rất nghÄ©a hiệp tính tình phóng đãng. Kế Liêu Phá»§ Tôn Thừa Tôn bắt được, sắp bị trảm huyết, nhưng may mắn được Viên Sùng Hoán xin miá»…n cho. Vì vậy chàng rất trung thành vá»›i Viên đại soái. Sau khi Äại soái bị chết oan uổng, chàng nổi giận Ä‘em bá»™ hạ rá»i khá»i kinh đô. Chàng định nổi loạn để trả thù cho ân nhân nhưng sau mẹ và vợ con chàng khuyên can mãi má»›i thôi. Chàng là má»™t viên dÅ©ng tướng đối mặt Minh, ai ai cÅ©ng biết tiếng. Lúc đó Thu SÆ¡n ná»­a mê ná»­a tỉnh, không còn tính toán hÆ¡n thiệt, liá»n há»i:
- Chú bảo phổ ky dẫn chú Ä‘i cầm. Sau này có tiá»n ta lại chuá»™c vá».
- Vâng cháu xin đi ngay.
Nói Ä‘oạn, cậu ta nhá» ngưá»i dẫn Ä‘i cầm.
Ngưá»i làm việc ở tiệm cầm đồ trông thấy cái vòng, giá»±t mình rồi nói:
- Cậu bé hãy đứng chỠmột lát nhé!
Ngưá»i ấy cầm chiếc vòng đó vào nhà trong khá lâu. Thừa Chí và ngưá»i phổ ky chá» lâu quá, nóng ruá»™t. Nhưng má»™t lát sau, ngưá»i làm ở tiệm cầm đồ má»›i Ä‘i ra, há»i rằng:
- Hai chục lạng bạc có cầm không?
Thừa Chí không biết trả lá»i ra sao cả. CÅ©ng may, được ngưá»i phổ ky có lòng tốt, nài thêm cho cậu thêm 5 lạng nữa. Cầm lấy số bạc và giấy cầm đồ, Thừa Chí cùng tên phổ ky tiện đưá»ng, má»i thầy lang đến thăm bịnh cho Thu SÆ¡n.
Nhưng cậu không ngá», mình Ä‘ang bị hai tên Công sai theo dõi. Khi vá» tá»›i phòng, thấy Thu SÆ¡n nằm ngá»§ li bì, trán nóng như lá»­a thì sốt ruá»™t quá. Thầy lang chưa tá»›i mà đã thấy bảy, tám tên Công sai, tay cầm day xích và thước sắt xông vào. Má»™t tên trong bá»n la lá»›n:
- Chính thằng nhỠnày đây!
Tên cầm đầu bá»n Công sai há»i Thừa Chí:
- Này, cậu bé kia! Cậu hỠViên phải không?
Thừa Chí sợ hãi, không biết trả lá»i ra sao, chỉ nói:
- Không phải.
Tên Công sai cả cưá»i, móc túi lấy chiếc vòng vàng ra rồi há»i:
- Thế cái vòng này cậu lấy trộm ở đâu ra thế?
Thừa Chí tức mình trả lá»i:
- Cái vòng này của tôi, không lấy trộm của ai hết!
Tên công sai lại cưá»i:
- Viên Sùng Hoán là thân phụ của cậu phải không?
Thừa Chí không dám trả lá»i, quay trở vào gá»i Thu SÆ¡n. Mấy tên Công sai đứng ngoài cá»­a phòng vá»™i quát tháo bảo nhau:
- Bá»n gian đảng núi Lão Ô Ä‘ang trốn trong này. Ta đừng để cho chúng tẩu thoát!
Thu SÆ¡n bá»—ng ngồi dậy, muốn gượng đứng lên. Nhưng vừa đặt chân xuống đất, chàng đã ngã qụy xuống. Thấy bá»n Công sai xông vào trong khi chưa kịp đỡ Thu SÆ¡n dậy, Thừa Chí đã phải nhảy ra ngăn cản. Khách ở trá» và các phổ ky nghe thấy tiếng kêu bắt tá»™i phạm, Ä‘á»u đứng xúm đầy sân xem. Há» trông thấy bảy, tám tên Công sai Ä‘ang hoành hành vá»›i má»™t đứa bé trạc độ 10 tuổi. Ai nấy Ä‘á»u ngạc nhiên. Má»™t tên công sai định quàng cái xích sắt vào đầu Thừa Chí.
Thừa Chí lùi lại má»™t bước để tránh nhưng cậu vẫn giữ thế, không để cho Công sai đột nhập trong phòng. Tên Công sai thấy không xích nổi Thừa Chí cÅ©ng ngạc nhiên vô cùng. Y sống trong nghá» nha lại đã mấy chục năm, và lần nào xích ngưá»i cÅ©ng rất dá»… dàng. Thế mà vá»›i thằng nhá» này, y lại xích không nổi. Y giận quá, đưa tay đành nắm lấy cái Ä‘uôi sam nhá» cá»§a Thừa Chí. Thấy bá»n Công sai hùng hổ ào ào, Thừa Chí sợ hãi đến ná»—i suýt khóc. Nhưng thấy tên Công sai ra tay định xâm phạm vào ngưá»i mình, cậu liá»n né đầu tránh và sá»­ dụng ngay miếng “Hoàng Hổ ÄÆ¡n Tiên†(phất ngang cây roi) trong thế võ Phục Hổ chưởng. Cậu nắm cổ tay tên Công sai kéo ngang má»™t cái. Tên ná» loạng choạng suýt ngã. Y càng giận thêm, liá»n giÆ¡ chân vừa đá vừa chá»­i:
- Thằng nhãi con kia, hôm nay ông phải cho mầy biết tay.
Thừa Chí vừa né tránh chiếc đá vừa nắm lấy đùi và mông tên Công sai nhắc bổng y lên, rồi thuận tay hất y ra ngoài. Tên Công sai vừa to vừa mập, bị hất tung ra ngoài sân, ngã chổng bốn vó lên trá»i. Bé nhá» như Thừa Chí làm gì có sức mạnh đến thế? Äó là nương lấy sức đá cá»§a tên Công sai, cậu mượn lấy sức ấy để đánh lại “Tả Lá»±c Äả Lá»±c†và hất ngã nổi tên công sai. Các ngưá»i đứng xem Ä‘á»u vá»— tay khen ngợi. Nhìn thấy ngưá»i lá»›n bắt nạt ngưá»i trẻ con, há» tức giận sẵn rồi, nay lại thấy tên ngưá»i lá»›n kia bị thằng bé con đánh ngã, há» má»›i hò reo khen ngợi như vậy.
Các tên công sai khách cÅ©ng Ä‘á»u ngạc nhiên. Chúng nghÄ© thầm: “Thằng nhá» này có phép lạ chắc?â€
Rồi chúng đưa mắt ra hiệu, tay cầm thước sắt xông cả lại. Bá»n ngưá»i đứng xem thấy bá»n Công sai rút võ khí ra, sợ bị vạ lây Ä‘á»u tránh ra xa. Thừa Chí tuy đã há»c được mấy năm võ nghệ, nhưng dù sao cậu vẫn còn nhá» tuổi, thì địch sao nổi nhiá»u ngưá»i lá»›n như thể? Äang lúc nguy cấp, bá»—ng thấy phòng bên có má»™t đại hán bước ra. Chỉ thấy khẽ nhún mình, ngưá»i ấy đã nhảy tá»›i trước mặt rồi. Chàng giÆ¡ hai tay nắm và vá»— loạn xạ. Không hiểu tại sao, tất cả vÅ© khí cá»§a bá»n Công sai Ä‘á»u bị chàng cướp giá»±t hết cả.
Có mấy tên Công sai rút lui hÆ¡i chậm bị đánh đến ná»—i mắt quầng, mồm sưng vênh cả lên. Chàng ná» cả cưá»i rồi rú lên thứ tiếng lạ lùng. Má»™t tên Công sai thét lá»›n:
- Chúng ta đến đây tróc nã phạm nhân, nhà ngưá»i là ai? Có mau tránh ra không?
Ngưá»i kia tá»±a như không nghe thấy, chỉ thoáng má»™t cái đã tá»›i mặt tên Công sai vừa la thét, và tay phải cứng như sắt, chàng túm ngá»±c tên Công sai vứt ra ngoài. Tên Công sai tá»±a như diá»u đứt dây, là là bay ra ngoài đưá»ng, và “ầm†má»™t tiếng, y đã bị ngã chết ngất dưới đất. Còn những tên Công sai khác không dám ở lại, chạy ngoài đưá»ng.
Äại hán ná» Ä‘i tá»›i trước mặt Thừa Chí hai tay chỉ ra hiệu miệng ú á»›. Thì ra ngưá»i đó là ngưá»i câm, và hình như há»i lai lịch cá»§a Thừa Chí. Không biết trả lá»i sao cho phải, Thừa Chí nóng ruá»™t quá. Bá»—ng chàng câm dỡ má»™t bàn tay lên và úp má»™t bàn tay xuống. Bắt đầu đánh theo thế Phục Hổ chưởng, từ miếng thứ nhất, chàng đánh tá»›i má»™t miếng thứ 10 má»›i thôi. Thừa Chí biết ý liá»n từ miếng 11 đánh tá»›i miếng 24. Chàng Câm vừa cưá»i vừa gật đầu, rồi chạy lại ẵm Thừa Chí lên tá» vẻ thân mật. Thừa Chí chỉ vào trong phòng, ra hiệu có ngưá»i nằm trong đó. Chàng Câm liá»n ẵm cậu vào.
Trông thấy Thu SÆ¡n Ä‘ang ngồi dưới đất, mặt nhợt nhạt như sắp chết, chàng Câm giá»±t mình đặt Thừa Chí xuống. Chàng vừa tiến đến gần, Thu SÆ¡n đã nhận ra ngưá»i quen, liá»n ra hiệu chỉ xuống đùi mình. Chàng Câm gật đầu, rồi tay trái dắt Thừa Chí, tay phải ẵm Thu SÆ¡n, Ä‘i bước đại ra khá»i khách Ä‘iếm. Thấy chàng Câm hung hăng như vậy, bá»n phổ ky cÅ©ng không dám cản trở. Hai tên Công sai núp ở hai bên, chá» chàng Câm Ä‘i má»™t quãng má»›i dám theo dõi. Chúng muốn biết chàng và hai phạm nhân trú chân ở đâu, rồi chúng vá» triệu thêm ngưá»i tá»›i nã bắt. Lúc ấy, Thu SÆ¡n mÆ¡ mÆ¡ màng màng không biết gì cả.
Chàng Câm vì không nghe thấy tiếng ngưá»i Ä‘uổi theo, nên cÅ©ng không nghi ngá» gì cả.
Duy có Thừa Chí nhá» ngưá»i mà khôn ngoan lạ lùng. Cậu thấy phía đằng xa xa có bóng ngưá»i thấp thoáng, biết ngay là bá»n Công sai theo dõi. Cậu liá»n ra hiệu cho chàng Câm hay. Quay đầu ngó lại phía sau, chàng chỉ thấy có hai tên Công sai theo sau nên chàng không sợ, cứ thá»§ng thẳng tiến vá» phía Tây. Äi độ hai ba dặm đưá»ng, càng Ä‘i càng thấy vắng vẻ, chàng Câm đặt Thu SÆ¡n xuống đất, rồi quay phắt lại, chỉ nhảy hai, ba cái chàng đã tá»›i trước mặt hai tên Công sai ná». Chúng định quay đầu chạy, nhưng kịp sao được, chàng đã má»—i tay túm ngay má»™t đứa, quăng ngay xuống dưới thung lÅ©ng. Chỉ nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết, hai tên Công sai đã vỡ sá» chết tươi.
Giết xong hai tên Công sai, chàng Câm lại ôm Thu SÆ¡n lên, rảo bước Ä‘i như bay, dù cố sức chạy theo mà Thừa Chí vẫn không Ä‘uổi kịp. Chạy được hÆ¡n dặm đưá»ng, Thừa Chí mệt thở hổn hển không Ä‘i được nữa. Chàng Câm mỉm cưá»i cúi xuống ẵm cả Thừa Chí lên. Như vậy, chàng khá»i phải lo nghÄ©, Ä‘i còn mau lẹ hÆ¡n trước. ÄÆ°á»£c má»™t quãng, chàng quay sang trái, hướng thẳng phía núi mà tiến. Qua hai ngá»n núi, chàng tá»›i trước cá»­a ba căn nhà lá dá»±ng ở lưng chừng núi. Má»™t ngưá»i đứng trước cá»­a nhà lá chạy lại nghinh đón, ngưá»i đó là má»™t thiếu phụ trạc ngoài 20 tuổi. Nàng và chàng Câm cùng gật đầu chào ngay. Trông thấy Thu SÆ¡n và Thừa Chí, nàng có vẻ ngạc nhiên nhưng nàng dẫn má»i ngưá»i vào trong nhà, rồi lên tiếng gá»i:
- Tiểu Tuệ, con cầm ấm trà ra đây mau.
Má»™t em nhỠở phòng bên lên tiếng vâng lá»i, rồi xách má»™t ấm nước trà và mấy cái bát ra. Trông thấy Thu SÆ¡n và Thừa Chí, em nhá» trợn tròn đôi mắt nhìn.
Ngưá»i thiếu phụ tuy ăn mặc má»™c mạc, nhưng da trắng trẻo, mặt xinh đẹp, và cả em nhá» cÅ©ng xinh xắn vô cùng. Thiếu phụ ná» há»i Thừa Chí:
- Cậu bé tên gì? Tại sao lại gặp được chàng Câm này?
Thấy nàng há»i như vậy, Thừa Chì biết rõ ràng là ngưá»i quen cá»§a chàng Câm, nên không giấu diếm, cậu kể hết sá»± thể đầu Ä‘uôi cho nàng nghe. Thấy Thu SÆ¡n bị thương, nàng vào trong lấy má»™t há»™p đựng thuốc ra. Mở ra ít thuốc bá»™t màu trắng và ít thuốc bá»™t màu Ä‘á», hòa lẫn vá»›i nước, nàng cho Thu SÆ¡n uống. Rồi nàng lại lấy má»™t con dao nhá» thật sắc bén khoét những chá»— thịt thúi trên đùi Thu SÆ¡n bá» Ä‘i, rồi rắc ít thuốc bá»™t màu vàng vào chá»— vết thương. Má»™t lát sau, nàng lại lấy nước thật trong rá»­a sạch vết thương, và rắc thêm thuốc bá»™t màu vàng vào. Rá»­a và rắc thuốc hai lần xong, nàng má»›i thấy Thu SÆ¡n cất tiếng rên. Nàng nhìn Thừa Chí rồi cưá»i nói:
- Khá»i nguy hiểm rồi!
Nói đoạn, nàng chỉ chỠra hiệu cho chàng Câm bồng Thu Sơn vào phòng trong nghỉ ngơi.
Thiếu phụ vừa thu dá»n hòm thuốc, vừa nói vá»›i Thừa Chí:
- Tôi há» An, cháu cứ gá»i tôi là Thím An. Con nhá» này là cháu gái tôi, tên nó là Tiểu Tuệ. Cháu cứ việc ở lại đây.
Thừa Chí gật đầu. An đại nương xuống bếp làm cÆ¡m giết gà để thết khách. Mệt nhá»c suốt ngày, ăn uống xong Thừa Chí không thể gượng được nữa, đành phải gục đầu xuống mặt bàn ngá»§ thiếp Ä‘i.
Sáng ngày hôm sau, cậu vừa tỉnh dậy, Tiểu Tuệ liá»n kéo tay cậu Ä‘i rá»­a mặt. Thừa Chí nói:
- Äể tôi Ä‘i thăm Thôi thúc thúc xem vết thương khá»i chưa Ä‘i.
- Bác Câm đã cõng ông ta đi rồi.
Thừa Chí giá»±t mình há»i:
- Có thật không?
Tiểu Tuệ gật đầu. Thừa Chí chạy vào trong, quả nhiên không thấy Thu Sơn đâu cả. Cậu òa lên khóc. Tiểu Tuệ vội khuyên:
- Anh đừng khóc, đừng khóc nữa!
Thừa Chí không chịu nghe, cứ khóc hoài.
Tiểu Tuệ liá»n gá»i:
- Má ơi! Má ơi! Mau ra đây!
An đại nương nghe thấy tiếng con gá»i, vá»™i chạy ra. Tiểu Tuệ nói vá»›i mẹ rằng:
- Má này! Anh ấy thấy bác Câm và Thôi thúc thúc Ä‘i rồi, anh ấy khóc liá»n.
An đại nương vội an ủi Thừa Chí:
- Cháu nín đi! Có phải Thôi thúc thúc của cháu bị thương nặng lắm đó không?
Thừa Chí gật đầu. Äại nương nói tiếp:
- Thím chỉ có thể chữa cho chú ấy khá»i tạm thôi. Muốn cho chú ấy mau lành, thím phải bảo bác Câm cõng chú ấy Ä‘i nhá» thầy lang chữa cho. Chá» chữa xong, chú ấy sẽ trở lại đây vá»›i cháu.
Thừa Chí hiểu rõ mới nín dần. An đại nương lại nói:
- Chú ấy sắp khá»i rồi. Cháu mau vào rá»­a mặt Ä‘i, rồi vào đây ăn cÆ¡m vá»›i thím và em nó.
Dùng cơm sáng xong, An đại nương bảo Thừa Chí kể lại thật rõ ràng câu chuyện đã xảy ra một lần nữa. Nghe xong, nàng cứ thở dài hoài. Thế là Thừa Chí được yên tâm ở lại nhà đó.
Cậu mồ côi từ thuở nhá», nay bá»—ng nhiên được Äại nương trông nom săn sóc như ngưá»i mẹ hiá»n, lại có thêm Tiểu Tuệ làm bạn nên trong mấy ngày ở tại đó, cậu cảm thấy sá»± ấm cúng nhất trong Ä‘á»i. An đại nương lại bảo cậu ôn luyện lại những võ nghệ mà đã há»c há»i được. Xem xong, nàng gật đầu khen ngợi và nói rằng:
- Cháu thông minh giá»i gian lắm!
Như vậy cũng đủ rõ nàng cũng hiểu biết những tinh túy của các thế võ đó vậy.
Cứ như thế qua được mưá»i mấy ngày, và ngày nào An đại nương cÅ©ng bắt Thừa Chí luyện võ. Nhưng luyện hay hay dở, nàng không bao giá» chỉ bảo khen chê cả, và nàng săn sóc cho chàng từng li từng tí, coi chàng chẳng khác nào con ruá»™t cá»§a mình vậy.
* * *
Tiểu Tuệ xuống lưng chừng núi đi tìm Thừa Chí vì không biết chàng vừa đi đâu mà không có ở trong nhà.
Cô gái dừng lại cất tiếng gá»i:
- Anh Thừa Chí! Anh đâu rồi?
Gá»i mãi không nghe tiếng Thừa Chí đáp lá»i, Tiểu Tuệ xuống núi để tìm chàng.
Tới một lùm cây chợt nghe có tiếng nói:
- Cô bé kia đứng lại.
Má»™t ngưòi từ trong bụi rậm bước ra. Coi lại đó là má»™t viên Công sai tay cầm đại Ä‘ao sáng ngá»i.
Tiểu Tuệ giật mình lui mấy bước mở to đôi mắt Ä‘en huyá»n nhìn ngưá»i khách lạ mặt.
Cô gái sợ sệt há»i:
- Ông là ai?
Viên Công sai không đáp mà chỉ há»i:
- Nhà An đại nương ở đâu?
Tiểu Tuệ lại lui thêm hai bước:
- Ông là ai, sao há»i nhà An đại nương?
Viên Công sai nghiêm sắc mặt:
- Ta muốn gặp An đại nương có chuyện gấp lắm. Nhà An đại nương đâu?
Tiểu Tuệ tuổi hãy còn ngây thÆ¡ đâu hiểu chuyện gì, trá» tay lên ngá»n núi:
- Nhà ở trên kia.
Viên Công sai nhìn kỹ Tiểu Tuệ rồi há»i:
- Tiểu cô nương tên gá»i là gì?
- Tiểu Tuệ!
Cặp mắt của viên Công sai chớp lên:
- Tiểu cô nương hãy theo tôi.
Tiểu Tuệ kinh hãi trố mắt:
- Tôi theo ông để làm gì?
- Có ngưá»i bảo tiểu cô nương theo tôi.
Tiểu Tuệ càng kinh dị hơn:
- Ngưá»i đó là ai?
- Tiểu cô nương gặp ngưỠđó rồi sẽ rõ.
Tiểu Tuệ lắc đầu:
- Tôi không đi.
Vị Công sai cưá»i gằn:
- Tiểu cô nương không đi thì bắt buộc tôi phải đưa tiểu cô nương đi.
Hắn bước tới chụp nắm lấy Tiểu Tuệ.
Bật… bật…
Tiểu Tuệ kinh hãi vỗ hai chưởng, vừa hét:
- Mẹ ơi! Cứu con…
Nhưng viên Công sai đã lấy chiếc khăn lớn trùm lấy Tiểu Tuệ cuốn lại cho cô gái hết la.
Hắn quay mình đi xuống núi. Thình lình có tiếng hét:
- Trả em gái lại cho ta!
Ngưá»i vừa hét chính là Thừa Chí. Chàng vá»— má»™t chưởng vào lưng viên Công sai.
Viên Công sai nghe luồng gió day trở lại khoa cây đại đao chống đỡ.
Hắn nhìn Thừa Chí rồi quát:
- Thằng bé này muốn chết sao! Lui mau.
Viên Công sai hấp tấp bước đi, nhưng Thừa Chí đã dùng khinh pháp vượt ngang qua đầu hắn chận lại.
Chàng hét:
- Trả em gái ta, tại sao ngươi bắt cóc em ta?
Viên Công sai trợn mắt:
- Thằng tiểu quỷ, ngươi có lui ra không?
Thừa Chí không nói vỗ một chưởng ngay tâm huyệt viên Công sai.
Hắn quát:
- Ta giết ngươi!
Cây đao trong tay viên Công sai chớp lên, Thừa Chí rú lên một tiếng nhào lộn ra ngoài.
Chàng trúng nhằm hai nhát đao của viên Công sai máu tuôn lênh láng.
Tuy đã bị thương nhưng Thừa Chí đã phóng ngưá»i dậy cản ngang trước mặt viên công sai.
Viên Công sai giận dữ quát:
- Thằng quỷ nhỠcó chịu dang ra chưa?
Thừa Chí trợn mắt:
- Ngươi không buông em gái ta ra, bằng không ta liá»u sống chết vá»›i ngươi.
Viên Công sai cưá»i lá»›n:
- Vậy là ngưá»i phải chết!
Hắn khoa đao định chém thêm mấy nhát kết liễu sinh mạng Thừa Chí. Bỗng có tiếng thét lanh lảnh:
- Buông con ta xuống. Ai bảo ngươi tới đây bắt cóc con gái ta.
Trong tiếng thét kèm theo một loạt chỉ sắc bén bắn vùn vụt vào mình viên Công sai.
Hắn hốt hoảng lui lại tránh rồi nói mau:
- Có ngưá»i bảo tôi tá»›i đây đưa tiểu cô nương vá» dinh.
- Ngưá»i nào?
- Äại nhân!
An đại nương sửng sốt lên rồi thét:
- Buông con ta ra…
Nàng vá»— hai tay vào nhau, má»™t viên ám khí liá»n bắn xẹt vào ngưá»i viên Công sai làm hắn buông tuá»™t cái khăn, Tiểu Tuệ ngã xuống đất.
Y cảm thấy giữa lưng Ä‘au ngấm ngầm, và trong lúc y hÆ¡i chậm tay má»™t chút, đơn Ä‘ao cá»§a y đã bị chiếc côn vải cuốn chặt và bị giá»±t rá»i khá»i tay y. Hắn nhảy lui vá» phía sau hai bước, miệng cưá»i xã giao:
- Chồng chị nhỠtôi, tôi phải làm cho được. Thế nào cũng có ngày tôi trở lại đây kiếm chị.
Äại nương lại quật ngang miếng vải vào lưng y, nhưng lần này y đỠphòng trước, nên vừa dứt lá»i, y đã quay mình chạy thẳng xuống núi. Äại nương không Ä‘uổi theo, quay lại phía Thừa Chí và Tiểu Tuệ. Thấy con gái mình không việc gì, nàng má»›i yên tâm, Tiểu Tuệ ngả vào lòng mẹ, khóc lóc. Thấy ngưá»i và mặt Thừa Chí ướt đẫm những máu, Äại nương vá»™i đưa vá» rá»­a và băng bó vết thương cho cậu trai. CÅ©ng may hai vết chém chỉ phá»›t qua, làm chảy máu nhiá»u thôi chá»› không nặng cho lắm. Sau khi nàng đặt Thừa Chí lên giưá»ng ngá»§, Tiểu Tuệ má»›i kể hết đầu Ä‘uôi câu chuyện cho nàng nghe. Nàng nhìn Thừa Chí rồi nghÄ© thầm: “Không ngá» nó tuổi nhá» bé ngưá»i mà cÅ©ng có lòng nghÄ©a hiệp như vậy! Hiện giá» ta không thể ở lại chốn này được. Thế nào ta cÅ©ng phải gây dá»±ng cho nó thành tài má»›i trả được Æ¡n này.â€
Nghĩ đoạn, nàng nói với Tiểu Tuệ:
- Con cÅ©ng Ä‘i ngá»§ Ä‘i, đêm nay còn phải lên đưá»ng. Chúng ta dá»n Ä‘i nÆ¡i khác đấy!
Tiểu Tuệ vẫn thưá»ng theo mẹ dá»n nhà đây đó luôn luôn, nên khi nghe mẹ nói như vậy cÅ©ng không ngạc nhiên gì cả, An đại nương thu xếp quần áo, gói làm hai bá»c.
Sau khi ba ngưá»i ăn cÆ¡m tối xong, Äại nương thắp nến ngồi chầu má»™t bên hình như nàng có ý chỠđợi ngưá»i nào đó, nên cá»­a vẫn thấy để ngá».
Tá»›i canh hai, ngoài cá»­a đó có tiếng chân ngưá»i Ä‘i rất nhẹ. Thoáng má»™t cái, chàng Câm đã tá»›i cá»­a rồi. Tuy vóc ngưá»i cao lá»›n vạm vỡ, nhưng chàng Câm Ä‘i rất nhẹ nhàng, không má»™t tiếng động. Như vậy đủ thấy thuật khinh công cá»§a chàng tá»›i mức cao siêu.
An đại nương đứng dậy chỉ chá» ra hiệu, trò chuyện vá»›i chàng Câm lúc lâu. Chàng gật đầu tá» vẽ bằng lòng, Thừa Chí liá»n há»i:
- Thôi thúc thúc đã khá»i chưa?
An đại nương trả lá»i:
- Thôi thúc thúc vô sự rồi, cháu cứ yên tâm. Từ khi cháu tới đây, thím rất thương cháu, coi cháu như con đẻ vậy. Hôm nay cháu lại hăng hái cứu em Tiểu Tuệ nó. Thím không bao giỠquên ơn cháu. Tối hôm nay thím phải đi nơi xa, còn cháu thì theo chú Câm đi.
- Không, cháu đi theo thím cơ!
An đại nương mỉm cưá»i:
- Thím cÅ©ng không nỡ xa cháu. Nhưng thím đã nhá» chú Câm đưa cháu đến chá»— sư phụ ký danh cá»§a Thôi thúc thúc. Cháu xem, Thôi thúc thúc chỉ há»c vá»›i cụ ấy mấy tháng mà võ nghệ đã xuất sắc đến thế rồi. Cụ ấy võ công thiên hạ vô song, thím muốn cháu theo cụ ấy há»c võ. Từ xưa tá»›i giá», cụ ta má»›i nhận có hai ngưá»i đồ đệ thôi. Có thể bây giá» cụ ta không muốn nhận đồ đệ nữa, nhưng thấy cháu thông minh và tính nết lương thiện, thím chắc thế nào cụ ấy cÅ©ng thương cháu. Chú Câm là ngưá»i hầu cá»§a cụ ta, cho nên thím má»›i nhá» chú ấy đưa cháu Ä‘i và nói giúp há»™ cháu. Nếu cụ ta không nhận thì chú Câm sẽ đưa cháu vỠở vá»›i thím.
Thừa Chí gật đầu bằng lòng. Nàng lại dặn dò thêm:
- Tánh cụ ta lạ lắm. Nếu cháu không nghe lá»i, tất nhiên cụ ta không nhận, nhưng nếu cháu ngoan ngoãn quá cụ ta sẽ bảo cháu không có cốt khí và cÅ©ng không nhận nốt. Vậy phải chá» xem cháu sẽ được may mắn hay không?
Nói Ä‘oạn nàng tháo chiếc vòng vàng ở cổ tay ra Ä‘eo vào cánh tay Thừa Chí. Cái vòng ná» hÆ¡i to, nàng phải bóp nhá» lại má»›i Ä‘eo vừa. Rồi nàng vừa cưá»i vừa nói:
- ChỠđến khi há»c thành tài, trở nên ngưá»i lá»›n, cháu đừng có quên thím và em nó nhé! Nếu trưá»ng hợp cháu được lão tiá»n bối chịu dạy bảo thì khi nào thím được rảnh, đưa em Tuệ đến thăm cháu nhé!
An đại nương tuy cố gắng giữ cho giá»t lệ khá»i rÆ¡i, nhưng mắt nàng cÅ©ng đã đỠngầu rồi. Nàng gượng nói:
- ÄÆ°á»£c rồi! Lúc nào thím cÅ©ng nhá»› đến cháu, thương cháu!
Nói Ä‘oạn, nàng viết thÆ¡ cho chàng Câm, rồi má»™t tay sách hai bá»c áo má»™t tay dắt Tiểu Tuệ ra Ä‘i. Chàng Câm và Thừa Chí theo sau. Ra tá»›i ngoài cá»­a, mẹ con Tiểu Tuệ Ä‘imá»™t ngả, còn chàng Câm và Thừa Chí Ä‘i má»™t ngả. Trước khi chia tay mẹ con Tiểu Tuệ và Thừa Chí Ä‘á»u quyến luyến không muốn từ biệt.
Thấy Thừa Chí bị thương và mất máu khá nhiá»u chắc không thể Ä‘i nhanh được, nên chàng Câm cõng cậu lên, thẳng tiến trên con đưá»ng núi. Ngày Ä‘i tối nghỉ, hai ngưá»i Ä‘i ròng rã mưá»i mấy hôm. Äêm nào cÅ©ng không dám vào khách Ä‘iếm ngá»§ trá», chàng Câm và Thừa Chí chỉ vào Ä‘á»n, miếu đổ nát hoặc các hang động nghỉ ngÆ¡i thôi.
Ngày nào Thừa Chí cÅ©ng ra hiệu há»i chàng Câm đã tá»›i đích chưa, thì chàng kia lại chỉ vá» phía trước. Lại Ä‘i ba ngày nữa, đưá»ng Ä‘i bắt đầu đã thấy hiểm trở. Tá»›i má»™t núi ná», chàng Câm phải dùng cẳng chân để bò lên leo trên đỉnh núi cao chót vót. Vết thương cá»§a Thừa Chí đã khá»i hẳn, duy có lông mày bên trái thành má»™t vết sẹo thâm quầng.
Cậu phải ôm chặt cổ chàng Câm. Vì đưá»ng núi giốc quá làm má»™t trong hai ngưá»i trượt chân hoặc buông tay ra là té xuống hố sâu, tan xương nát thịt, chết ngay tức thì, nên hai ngưá»i càng phải hết sức cẩn thận. Khi bò tá»›i đỉnh núi cao nhất, Thừa Chí trông thấy má»™t miếng đấy rá»™ng và bằng phẳng. Xung quanh có những cây thông cao bao phá»§.
Xuyên qua rừng thông, cậu thấy có năm, sáu căn nhà bằng đá, chàng Câm có vẻ hân hoan, tá»±a như chàng Ä‘i xa lâu ngày má»›i trở vá» nhà cÅ© vậy. Chàng dẫn Thừa Chí vào trong Thạch ốc, lấy chổi quét dá»n sạch sẽ đâu đấy rồi má»›i xuống bếp thổi cÆ¡m. Ở tá»›i ngày thứ ba, Thừa Chí nóng lòng ra hiệu há»i chàng Câm, sư phụ ở đâu? Thấy chàng Câm chỉ tay xuống núi, Thừa Chí đòi xuống nhưng chàng Câm lại xua tay lắc đầu. Bất đắc dÄ©, cậu đành phải chịu nhẫn nại chỠđợi.
Không trò chuyện được với chàng Câm, cậu bực mình buồn bực vô cùng.
Má»™t đêm ná», Thừa Chí Ä‘ang ngá»§ ngon giấc, bá»—ng thấy trước mắt sáng choang, vá»™i vàng ngồi dậy. Cậu thấy má»™t ông cụ, tay cầm cây nến đứng cạnh giưá»ng, vẻ mặt tươi cưá»i. Thừa Chí, phúc chí tâm linh, vá»™i nhảy xuống đất quỳ lạy ông cụ bốn lạy, và thưa rằng:
- Bạch sư phụ má»›i vá», đệ tá»­ Viên Thừa Chí xin kính lạy ra mắt sư phụ.
Ông cụ ná» cả cưá»i, nói:
- Thằng nhá» này, ai đã nhận dạy mà mà dám gá»i ta sư phụ? Tại sao mầy Ä‘oán được thế nào tao cÅ©ng nhận mày làm đồ đệ?
Nghe giá»ng nói, Thừa Chí biết ông ta đã bằng lòng rồi, liá»n vui vẻ đáp:
- Dạ, bạch sư phụ, thím Anh chỉ bảo dùm con đấy ạ.
- Nàng chỉ hay làm phiá»n ta. Thôi được, ta nể ngưá»i cha đã khuất cá»§a con, mà nhận con làm đồ đệ vậy!
Thừa Chí định sụp xuống lạy, nhưng ông cụ vội cản lại:
- Thôi đủ rồi, ngày mai sẽ nói chuyện.
Sáng sá»›m ngày hôm sau, mặt trá»i chưa má»c, Thừa Chí đã dậy rồi. Chàng Câm hình như Ä‘oán biết ông cụ đã chấp nhận Thừa Chí làm đồ đệ cho nên chàng mừng quá, bồng Thừa Chí ném lên trên không rồi lại đỡ lấy vừa ném vừa đỡ như vậy đến bốn, năm lần. Nghe thấy tiếng cưá»i đùa cá»§a Thừa Chí, ông cụ ở trong nhà bước ra, vừa cưá»i vừa nói:
- ÄÆ°á»£c lắm, con má»›i có bấy nhiêu tuổi đầu, mà đã biết hành hiệp trượng nghÄ©a, cứu đàn bà trẻ con. Con có bản lÄ©nh gì, hãy giở ra cho ta coi nào.
Thấy ông cụ nói như vậy, Thừa Chí xấu hổ, mặt mũi đỠgay. Ông cụ nói tiếp:
- Con không trổ tài cho ta xem, thì ta biết thế nào mà dạy con bây giá»!
Thừa Chí biết sư phụ không nói đùa vá»›i mình, liá»n dỡ thế võ “Phục Hổ chưởng†cá»§a Thôi Thu SÆ¡n truyá»n cho. Từng đưá»ng, tưá»ng miếng má»™t đánh từ đầu tá»›i cuối. Ông cụ vừa xem vừa mỉm cưá»i chá» cậu đánh xong, má»›i nói:
- Thu Sơn cứ khen con thông minh, lúc đầu ta còn chưa tin, nay mới thấy rõ, hẳn chỉ dạy con có mấy ngày, mà đã thành tựu như vậy, quả thật là khá lắm!
Thấy nói đến Thôi Thu SÆ¡n, Thừa Chí chỠông cụ nói xong, liá»n tiếp lá»i há»i ngay:
- Bẩm sư phụ, Thôi thúc thúc hiện giỠở đâu? Và đã mạnh chưa ạ?
- Hắn đã hoàn toàn vô sự. Và trở vỠnơi Lý tướng quân tiếp tục chiến đấu rồi.
Thừa Chí thấy thầy nói như vậy, hớn hở vô cùng. Lúc ấy, chàng Câm đã bày xong hương án. Ông cụ lấy ra một bức tranh có vẽ hình một vị nho sinh rồi thắp hương nến cung kính quỳ lạy, đoạn nói với Thừa Chí rằng:
- Äây là Từ tổ sư Khai SÆ¡n cá»§a phái Hoa SÆ¡n chúng ta, con lại đây quỳ lạy Ä‘i.
Thừa Chí nghe lá»i, sụp xuống quỳ lạy, nhưng cậu không biết lạy bao nhiêu cái má»›i phải, trong lòng nghÄ© thầm: “Chắc càng lạy nhiá»u càng hay,†rồi cậu cứ lạy lia lịa.
Ông cụ phải phì cưá»i bảo thôi. Ông cụ vừa dứt tiếng cưá»i, Ä‘ang định nói thì Thừa Chí vá»™i quay lại, lạy ông cụ mấy lạy, coi như đã là chánh thức bái sư. Ông cụ mỉm cưá»i nhận lá»…:
- Từ nay con là đệ tá»­ chính thức cá»§a phái Hoa SÆ¡n chúng ta rồi. Từ trước tá»›i giá» ta má»›i thu nhận chỉ hai đồ đệ. Äã mưá»i mấy năm nay, vì chưa gặp đứa trò nào thông minh, chịu khó, nên ta chẳng nhận thêm ai cả. Con là đệ tá»­ thứ ba cá»§a thầy và cÅ©ng là đồ đệ chót, vậy con phải chăm chỉ há»c tập đừng để cho ngưá»i ta chê cưá»i mỉa mai.
Thừa Chí cúi đầu xin vâng. Ông cụ lại nói tiếp:
- Ta há» Má»™c, các bạn giang hồ gá»i ta là Bát Thá»§ Tiên Viên (Vượn tiên tám tay). Con phải ghi nhá»›, kẻo có ngưá»i ta há»i đến tên thầy, con lại ú á»› không biết trả lá»i ra sao.
Thừa Chí không nhịn được phải phì cưá»i. Cậu ta nghÄ© thầm: “An đại nương bảo tánh nết ông ta rất kỳ lạ, mình cứ nÆ¡m ná»›p lo sợ mãi. NgỠđâu thầy ta dá»… dãi, ưa khôi hài đến thế!â€
Võ nghệ cá»§a Bát Thá»§ Tiên Viên cao siêu vô cùng. Trong 20 năm nay, ông tung hoành trên chốn giang hồ và chưa há» gặp ngưá»i địch thá»§. Vì ông ta không hay can thiệp vào việc ngưá»i nên ít ngưá»i biết tá»›i tên tuổi. Thật tình tánh nết ông ta rất kỳ lạ và khó khăn lắm. Lần này, chỉ vì thương hại Thừa Chí côi cút tá»™i nghiệp và thêm Ä‘iá»u tôn kính cha cậu là má»™t vị trung thần hết lòng vì nước lại chết oan, nên ông ta má»›i Ä‘oái hoài tá»›i, rồi thấy Thừa Chí là ngưá»i thông minh hoạt bát nên ông ta má»›i trò chuyện vui vẻ như thế. Mục Nhân Thanh lại nói:
- Hai sư huynh của con hơn con những 20, 30 tuổi, ngay như đồ đệ của hỠcũng còn lớn hơn con nữa là khác. Có lẽ hỠsẽ trách móc ta tới giỠphút này còn nhận thêm đứa con nít làm đồ đệ. Hà! Hà! Nếu con không chịu khó luyện tập, sau này bị thua cả đồ đệ, đồ tôn của chúng, thì hỠcàng có lý do bảo thầy là già nua lẩm cẩm đấy!
- Con xin hết sức chăm chỉ luyện tập. à, thưa sư phụ, Thôi thúc thúc có phải là sư huynh của con không?
- Nó Ä‘i theo Lý tướng quân luôn luôn bận việc binh Ä‘ao không có thì giá» há»c tập nên ta chỉ dạy cho có má»™t thế võ “Phục Hổ chưởng†thôi chá»› nó không phải là đồ đệ chính thức cá»§a ta.
Nói đoạn Mục Nhân Thanh chỉ vào chàng Câm đoạn nói tiếp:
- Như chàng Câm kia chẳng hạn, hằng ngày xem ta dạy võ, nó cÅ©ng võ vẽ vài miếng. Nhưng nếu Ä‘em so sánh vá»›i hai sư huynh con thì thật má»™t trá»i má»™t vá»±c, nó còn kém lắm.
Thừa Chí nghÄ© thầm: “Chàng Câm hai lần ra tay ném bá»n công sai, thân thá»§ lanh lẹ vô cùng. Nhưng sư phụ bảo hai vị sư huynh còn giá»i hÆ¡n y không biết bao nhiêu lần. Vậy nếu ta chịu khó há»c tập, dù không bằng hai vị sư huynh, nhưng bằng được chàng Câm, ta cÅ©ng sung sướng và an á»§i lắm rồi.â€
Mục Nhân Thanh lại nói:
- Phái Hoa SÆ¡n chúng ta có rất nhiá»u giá»›i Ä‘iá»u chẳng hạn như: giá»›i dâm, giá»›i sÄ© (ra làm quan), giá»›i bảo tiêu, vân vân. Bây giá» dù có nói ra, con cÅ©ng không thể nào nhá»› hết được. Ta chỉ cần dặn con hai câu này: Thứ nhất phải nghe lá»i sư phụ. Thứ hai đừng có làm bậy. Con hiểu không?
- Con xin vâng lá»i thầy, không bao giá» dám làm bậy.
- Thôi được, bây giá» chúng ta bắt đầu luyện võ. Vì thá»i gian gấp rút, Thôi thúc thúc đã dạy con hết thế võ Phục Hổ chưởng nhưng thế Chưởng pháp đó thần diệu khôn lưá»ng. Tuổi con còn nhá» dù có há»c hiểu hết cÅ©ng không thể sá»­ dụng như ý muốn được. Nay ta hãy dạy con thế “Trưá»ng quyá»n Thập Äoạn Cầm†trước đã.
- Thưa thầy, thế võ này Ngụy thúc thúc đã dạy con rồi ạ.
- Thế võ con há»c cá»§a Ngụy thúc thúc vừa múa cho thấy xem còn nhiá»u chá»— sai lầm lắm. Nếu con thật hiểu hết sá»± tinh vi cá»§a thế “Trưá»ng quyá»n Thập Äoạn Cầm†thì trên chốn giang hồ sẽ ít có ngưá»i địch nổi con.
Nghe lá»i sư phụ dạy bảo, Thừa Chí không dám cãi lại, chỉ vâng vâng dạ dạ thôi.
Mục Nhân Thanh Ä‘em thế võ “Thập Äoạn Cầm†ra biểu diá»…n cho Thừa Chí xem.
Cậu thấy các đưá»ng quyá»n giống hệt Ngụy Hạo dạy hồi ná». Cậu nghÄ© thầm: “Thế này thì có gì đặc biệt đâu?â€
Cậu đang nghi ngỠthì Mục Nhân Thanh lại nói:
- Chắc con tưởng sư phụ nói dối phải không? Bây giỠcon thử lại đây xem con có thể nắm được áo của ta không? Con chỉ cần đụn vào vạt áo của ta, ta cũng cho con là tài ba lắm rồi.
Thừa Chí tưởng phải đối địch vá»›i sư phụ nê không dám, cứ đứng yên, nhe răng cưá»i. Mục Nhân Thanh liá»n thúc giục:
- Con cứ lại đi! Như thế cũng như ta dạy con luyện võ đấy mà!
Thấy nói là dạy võ, Thừa Chí liá»n xông ngay lại, giÆ¡ tay định nắm lấy tà áo cá»§a Nhân Thanh. Nhưng tay cậu vừa sắp trá» tá»›i thì tà áo đó bá»—ng rụt lạ, chỉ cách xa đầu ngón tay Thừa Chí độ hai, ba tấc thôi. Thấy vậy, cậy tiến lên má»™t bước đủ vừa nắm lấytà áo. NgỠđâu, cậu chẳng thấy sư phụ đâu nữa, chỉ thấy có tay ngưá»i vá»— sau gáy cậu má»™t cái, và có tiếng gá»i: “Ta ở đây mà!â€
Thừa Chí quay mình định hai tay ôm choàng lấy sư phụ ngỠđâu ông ta đã biến mất. Cậu vá»™i quay lại thấy sư phụ đứng cách xa tá»›i hai, ba trượng. Tính hiếu thắng cá»§a trẻ con thúc đẩy, cậu nghÄ© thầm: “Thế nào ta cÅ©ng phải bắt cho được má»›i thôi!â€
NghÄ© Ä‘oạn, cậu nhảy xổ lại nắm lấy tay áo cá»§a sư phụ. Mục Nhân Thanh chỉ phẩy ta áo má»™t cái, ông ta nhảy ra tận đằng xa rồi, Thừa Chí vừa cưá»i vừa Ä‘uổi theo. Äang lúc đó cậu thấy chàng Câm chỉ tay ra hiệu, bảo cậu nên chú ý. Thừa Chí sá»±c nghÄ©: “Quả nhiên sư phụ dùng thân pháp trong thế võ Thập Äoạn Cầm thôi, nhưng tại sao ông ta lại nhanh nhẹn đến thế?â€
NghÄ© Ä‘oạn, cậu vừa Ä‘uổi vừa ghi nhá»› lối sá»­ dụng thân pháp cá»§a sư phụ. Cậu vốn dÄ© đã thuần thục thế võ “Thập Äoạn Cầm†nhưng vì Mục Nhân Thanh tiến thoái lẩn tránh nhanh nhẹnh quá và trong lúc vận dụng thế võ, lại khôn khéo vô cùng. Thừa Chí thông minh lạ thưá»ng, má»™t mặt Ä‘uổi bắt, má»™t mặt nhá»› kỹ thân phá cá»§a sư phụ. Sau cùng, cậu vừa Ä‘uổi vừa vận dụng thân pháp má»™t cách khôn khéo, quả nhiên thấy nhanh nhẹn gấp trước mấy lần. Mục Nhân Thanh thầm gật đầu khen thầm: “Thằng bé này thông minh đấy!â€
Lúc ấy Thừa Chí Ä‘uổi càng nhanh bao nhiêu, Mục Nhân Thanh càng tránh lẹ bấy nhiêu. Hai ngưá»i chạy Ä‘uổi càng ngày càng nhanh, đến ná»—i chỉ thấy có hai cái bóng ngưá»i bay múa đó đây.
Bá»—ng thấy Mục Nhân Thanh cất tiếng cưá»i ồ, rồi ôm lấy Thừa Chí, vừa cưá»i vừa nói:
- Äồ đệ tài giá»i, đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu cá»§a thầy!
Thừa Chí thấy trong “Thập Äoạn Cầm†có nhiá»u miếng huyá»n ảo như vậy trong lòng há»›n hở vô cùng.
Mục Nhân Thanh lại nói:
- Thôi bấy nhiêu cũng đủ cho con tập luyện rồi.
Nói xong, ông ta đặt Thừa Chí xuống đất dặn tiểu đồ đệ hãy ở lại luyện tập thêm vài lần nữa rồi đi vào gia trang.
Thừa Chí luyện tập từ đầu chí cuối, lại tập thêm hÆ¡n mưá»i lần nữa. Ngoài những thân pháp cá»§a sư phụ mà cậu há»c được, cậu còn biến chế thêm vài mánh lá»›i riêng biệt nữa.
Tối hôm đó, cậu sung sướng quá, chỉ gãi đầu gãi tai, trằn trá»c suốt đêm không sao ngá»§ được. Äến khi mệt quá thiếp Ä‘i cậu vẫn nghÄ© tá»›i sá»± luyện võ trong giấc mÆ¡.
Vừa tảng sáng, sợ quên những miếng võ hôm qua đã há»c được cậu vá»™i ra ngay sân ôn luyện lại, càng tập càng thêm hăng hái. Bá»—ng nghe phía sau có tiếng ho, cậu quay lại, trông thấy sư phụ miệng mỉm cưá»i Ä‘ang đứng tại đó. Cậu vá»™i cúi đầu chào:
- Äệ tá»­ kính chào sư phụ.
- Mấy miếng võ cá»§a con vừa chế biến ra kể cÅ©ng khá đấy. Ngay như miếng con vừa đánh xong cÅ©ng đã nhanh lắm, nhưng hạ bá»™ vẫn còn nhiá»u chá»— sÆ¡ hở. Nếu kẻ địch là ngưá»i giá»i võ, há» chỉ giÆ¡ chân ra móc má»™t cái là con bị nguy hiểm ngay. Cho nên con phải đánh như thế này.
Nói Ä‘oạn, Mục Nhân Thanh liá»n đứng vào địa vị kẻ địch, vừa tấn công vừa chỉ dẫn vào những yếu Ä‘iểm. Chỉ dặn qua má»™t lần, Thừa Chí đã hiểu ngay. Ngày hôm đó, cậu lại há»c thêm được vài miếng võ tuyệt xảo.
Ở trên Hoa Sơn luyện tập, thấm thoát đã ba năm. Năm đó Thừa Chí được 12 tuổi.
Vì luyện võ từ thuở nhá» nên thân thể cậu chóng nở nang hÆ¡n ngưá»i. Thỉnh thoảng Mục Nhân Thanh có việc phải xuống núi. Há»… Ä‘i cỡ hai, ba tháng ông ta má»›i vá». Trước khi Ä‘i, thế nào ông ta cÅ©ng dạy Thừa Chí má»™t vài quyá»n pháp, để khi vá», bảo cậu luyện lại cho ông xem. Lần nào cậu cÅ©ng thành thạo những quyá»n pháp má»›i há»c được.
Tết Äoan Ngá» năm ná», sau khi uống rượu Hồng Hoàng xong, bá»—ng nhiên Mục Nhân Thanh Ä‘em bức há»a cá»§a sư gia ra treo. Ông ta quỳ lạy xong, gá»i Thừa Chí lạy, rồi nói vá»›i cậu rằng:
- Con có biết tại sao hôm nay thầy bảo con lạy Tổ sư gia không?
- Thưa thầy con không biết ạ.
Mục Nhân Thanh vào gian trong bưng má»™t há»™p gá»— hình dài ra đặt hương án, rồi mở nắp ra, chỉ thấy ánh sáng loè mắt, má»™t bảo kiếm dài ba thước nằm trong đó. Thừa Chí trống ngá»±c đập thình thịch, miệng run run há»i:
- Sư phụ dạy con há»c kiếm phải không?
Mục Nhân Thanh gật đầu, lấy thanh bảo kiếm ra, vẻ mặt nghiêm trang, bảo Thừa Chí:
- Con quỳ xuống, nghe lá»i thầy dạy!
Thừa Chí vội vàng quỳ xuống. Ông ta nói tiếp:
- Kiếm là tổ cá»§a trăm thứ khí giá»›i, rất khó há»c. Con thông minh lại hiểu biết chóng, thế nào cÅ©ng há»c được thành tài. Nhưng kiếm pháp cá»§a phái Hoa SÆ¡n chúng ta, từ các Ä‘á»i tổ sư truyá»n xuống, ai nấy Ä‘á»u nhỠở trí tuệ thông minh cá»§a mình mà sáng kiến thêm, nên má»—i Ä‘á»i má»—i tinh xảo hÆ¡n. Các phái võ công khác, sư phụ há» thưá»ng hay giữ lại má»™t vài miếng bí quyết để há»™ thân, không dạy hết cho đồ đệ, nên các phái đó má»™t Ä‘á»i má»™t tàn lụinhư vậy, để tránh Ä‘iá»u đó nên lúc chá»n đồ đệ để truyá»n dạy võ nghệ rất là nghiêm ngặt. Khi đã tuyển chá»n xong rồi là sư phụ phải dốc túi dạy hết. Vì vậy, môn kiếm pháp này, Ä‘á»i nào trò cÅ©ng giá»i hÆ¡n thầy. Kiếm pháp cá»§a ta khó há»c vô cùng và cÅ©ng ác hiểm hÆ¡n các kiếm pháp khác. Nếu con chịu khó luyện tập thành tài, sẽ trở nên má»™t kiếm sÄ© thiên hạ vô địch thá»§ ngay. Trước khi dạy con kiếm pháp, thầy buá»™c con phải thỠđộc không được tàn sát má»™t ngưá»i oan uổng cả.
Thừa Chí nhanh miệng thỠluôn.
- ÄÆ°á»£c rồi con đứng lên Ä‘i!
Thừa Chí đứng dậy, ông ta lại nói tiếp:
- Thầy biết con tâm địa nhân từ, chắc không bao giá» con giết bừa những ngưá»i hiá»n lành đâu. Nhưng giữa những thị phi, cÅ©ng có khi khó phân biệt phải trái. Quý hồ con đặt lòng từ thiện trên hết, thì không bao giá» giết nhầm đâu. Äiá»u này con nên nhá»› kỹ!
Thừa Chí gật đầu vâng lá»i. Mục Nhân Thanh tay trái nắm kiếm quyết, tay phải giÆ¡ bảo kiếm lên. Thật là â€œÄÆ°á»ng kiếm như Rồng bay Phụng múa, lóe hào quang tá»±a ánh sáng mặt Trá»i.â€
Một kiếm pháp thiên hạ vô song bắt đầu phát động.





__________________________________________________ _____________________

Hồi 4

Quanh năm luyện quyá»n kiếm

Dưới ánh mặt trá»i, trưá»ng kiếm lại càng lóng lánh chói lá»i. Trong lúc múa kiếm, chỉ thấy luồng bạch khí lăn Ä‘i lá»™n lại. Thừa Chí theo sư phụ há»c kiếm trong ba năm liá»n tài ba đã khác xưa nhiá»u. Nhưng má»—i khi Mục Nhân Thanh múa kiếm tá»›i lúc thật nhanh, cậu vẫn không sao nhận rõ bá»™ pháp và thân pháp cá»§a sư phụ như thế nào, chỉ thấy má»™t luồng gió hoặc như má»™t tòa núi vậy thôi.
Múa tá»›i miếng sau cùng bá»—ng nghe thấy Nhân Thanh hét lên má»™t tiếng thanh kiếm rá»i khá»i tay như má»™t tia chá»›p đã cắm ngập hai phần ba vào thân má»™t cây cổ thụ cách đó hÆ¡n trượng, thấy sức lá»±c cá»§a sư phụ mạnh lạ lùng, Thừa Chí kinh ngạc, há hốc mồm và ngẩn ngưá»i ra. Bá»—ng nhiên nghe thấy sau lưng có tiếng ngưá»i la lá»›n: “Giá»i lắm,†cậu ngạc nhiên vì ở trên núi mấy năm nay, ngoài tiếng cá»§a sư phụ ra, không bao giá» há» nghe thấy tiếng nói cá»§a ngưá»i thứ hai. Cậu quay đầu lại, thấy má»™t đạo nhân Ä‘ang vuốt râu, mỉm cưá»i.
Äạo nhân đó mặc áo đạo bào màu vàng, sắc mặt hồng hào, tóc nhắm như sợi bạc.
- Mưá»i mấy năm nay không thấy chú dùng kiếm, không ngá» bây giá» chú lại tiến bá»™ đến thế.
Nhân Thanh cả cưá»i, trả lá»i:
- Kìa, Mộc Tang đạo huynh! Không hiểu cơn gió nào đã thổi đạo huynh tới nơi đây thế! Thừa Chí, con mau ra lạy chào đạo trưởng đi.
Nghe lá»i thầy, Thừa Chí chạy nhanh lại quỳ xuống lạy. Má»™c Tăng đại nhân cưá»i nói:
- Thôi không dám.
Rồi đưa tay đỡ Thừa Chí dậy. Phàm ngưá»i há»c võ, há»… gặp ngoại lá»±c áp bức, tá»± nhiên phản công lại ngay. Thấy Má»™c Tang đạo nhân kéo mình mạnh quá, dÄ© nhiên Thừa Chí phải dùng hai tay bị nắm kéo dằn lại. Chỉ có thế, Má»™c Tang đạo nhân đã thá»­ được tài nghệ cậu ta ra sao rồi. Thá»­ xong, đạo nhân vừa cưá»i vừa nói vá»›i Mục Nhân Thanh:
- Lão Mộc đã mấy năm nay không gặp chú, tưởng chú đi chu du tận đâu đâu, thì ra chú ẩn nấp ở đây lén lút dạy võ cho đồ đệ. Kể ra số của chú cũng may mắn lắm đấy! Sắp chết đến nơi mà còn kiếm được một nhân tài như vậy!
Hai ngưá»i vẫn thưá»ng nói bông đùa nhau quen rồi, nay thấy bạn khen đồ đệ mình, Mục Nhân Thanh có vẻ khoái chí, tá»± đắc lắm.
Mộc Tang đạo nhân lại nói:
- á»i chà! Hôm nay bác không sẵn tiá»n để tặng “lì xì†cho cháu. Nhưng bây giỠđã trót nhận mấy cái vái cá»§a cháu rồi, biết làm thế nào bây giá»?
Nghe thấy đạo nhân nói vậy, Mục Nhân Thanh xúc động linh cÆ¡ nghÄ© thầm: “Lão quá»· đạo nhân này tài ba độc đáo, chốn giang hồ phải tặng anh ta biệt hiệu là ‘Quá»· Ảnh Tử’ (cái bóng ma). Nếu y bằng lòng dạy cho Thừa Chí má»™t vài đưá»ng, kể cÅ©ng hân hạnh cho nó lắm rồi. Nhưng vốn dÄ© y không chịu thâu nhận đồ đệ, ta phải nghÄ© cách nói khích thì y má»›i chịu dạy.â€
NghÄ© Ä‘oạn, Nhân Thanh nói liá»n:
- Thừa Chí, đạo trưởng đã nhận lá»i chỉ bảo cho con, vậy con mau mau quỳ lạy tạ Æ¡n Ä‘i!
Thừa Chí thông minh vô cùng, thấy sư phụ vừa nói dứt lá»i liá»n quỳ xuống vái lạy.
Má»™c Tang đạo nhân lá»›n tiếng cưá»i ha hả:
- Thôi! Thôi! Thôi! Ta chịu thầy trò ngươi rồi. Thầy nào trò nấy có khác! Sư phụ không biết xấu hổ, mà đồ đệ cÅ©ng chả ra cái quái gì! Này, bé con, cháu hãy nghe ta nói, cháu nên làm ngưá»i chân chánh thì hÆ¡n, đừng há»c cái trò mặt dày như sư phụ cháu. Chưa biết ta định cho cháu cái gì, sư phụ cháu đã đòi ta dạy võ cho cháu ngay! Thôi được, ta đã nhận lá»i thì đây, ta cho cháu cái này vậy.
Nói xong, Mộc Tang đạo nhân móc túi vải đeo sau lưng, lấy ra một chiếc áo cánh đen thui thủi và nặng chình chịch đưa cho Thừa Chí.
- “Ão đó không phải bằng tÆ¡ hay lụa, không hiểu làm bằng cái quái gì nhỉ?â€
Cậu đang ngẫm nghĩ thì Mục Nhân Thanh đã nói ngay:
- Äạo huynh đừng đùa giỡn trẻ con nữa! Vật quý báu như thế, cho nó sao được!
Thấy sư phụ nói như vậy, Thừa Chí má»›i biết cái áo cánh đó là má»™t bảo vật kỳ lạ, liá»n trao trả cho Má»™c Tang đạo nhân. Lão đạo sÄ© xua tay nói:
- Ta có hạ tiện như sư phụ cháu đâu. Ta đã cho là cho, cháu cứ ngoan ngoãn nhận lấy mà dùng.
Thừa Chí chưa dám nhận, nhìn sư phụ như thầm há»i ý kiến. Mục Nhân Thanh liá»n nghiêm trang nói:
- Nếu vậy con tạ ơn đạo trưởng đi!
Thừa Chí được lệnh cá»§a sư phụ, liá»n nói mấy lá»i cảm tạ lão sư. Mục Nhân Thanh lại nói tiếp:
- Cái áo này đạo trưởng đã tốn biết bao tâm huyết và phải thập tử nhất sinh mới lấy được báu vật ấy để hộ thân, vậy con mặc luôn áo vào đi.
Cậu nghe lá»i, mặc ngay cái áo cánh đó vào ngưá»i. Mục Nhân Thanh nhảy tá»›i cạnh cây cổ thụ, dùng hai ngón tay khẽ gắp thanh kiếm ngập sâu ở thân cây ra, rồi nói tiếp:
- Cái áo này đan bằng sợi bạch kim lẫn với tóc và lông của con vượn lông vàng. Bất cứ khí giới nào, dù sắc bén đến đâu, cũng không thể đâm thủng nó được.
Vừa nói dứt lá»i, ông ta đâm ngay má»™t mÅ©i kiếm vào vai đồ đệ. Nhát kiếm đó nhanh như chá»›p nhoáng, Thừa Chí không sao tránh kịp, vừa giật mình thì mÅ©i kiếm đã trúng ngay vào vai cậu.
Nhưng nhỠcó chiếc áo đó che chở, thanh kiếm bị bật trở lại và cậu không hỠbị thương mảy may. Mừng quá, cậu quỳ ngay xuống vái lạy Mộc Tang đạo nhân.
Äạo nhân vừa cưá»i vừa nói:
- Lúc đầu, nhìn thấy cái áo xấu xí, dù cháu có cảm Æ¡n ta, nhưng trong lòng chắc không ưng tí nào cả. Äến bây giá» cháu má»›i bằng lòng thật sá»± phải không?
Thừa Chí xấu hổ, đến nỗi đỠmặt tía tai. Mộc Tang đạo nhân lại nói:
- Cái áo này đã cứu bác mấy lần khá»i chết. Nhưng bây giá», nếu sư phụ cháu không làm khó dá»… bác, thì cÅ©ng không cần phải mặc cái cá»§a quý này làm gì nữa. Vì xét trong thiên hạ hiện nay chưa thấy ai có thể đánh nổi bác bị thương được.
Nói xong, đạo nhân lá»›n tiếng cưá»i ha hả, có vẻ tá»± phụ.
Mục Nhân Thanh vừa cưá»i vừa nói:
- Lão đạo sÄ©, ở trước mặt tiểu bối đừng nên nói khoác nói lác nhé! Võ nghệ cá»§a tôi có được bằng lão huynh đâu? Vả lại Ä‘á»i này thiếu gì ngưá»i giá»i! Phải biết, ngoài từng trá»i này lại có từng trá»i khác, mình giá»i có ngưá»i giá»i hÆ¡n…
Má»™c Tang mỉm cưá»i trả lá»i:
- Lại đây! Lại đây! Anh em ta không tiện giở dao giở kiếm ra đối địch, chi bằng…
- Chi bằng phân thắng bại trên bàn cỠphải không?
- Äúng lắm! Äúng lắm! Chú là con sâu nằm trong bụng tôi có khác!
- Nếu lão huynh chưa phải lúc lên cơn nghiện đánh cỠchắc cũng chưa thèm đến nơi thâm sơn này kiếm đệ phải không. Thế cái trò cúng cơm ấy lão huynh có đem theo không?
Má»™c Tang đạo nhân há»›n hở, móc túi vải lấy đủ bá»™, cả bàn lẫn quân cá» ra. Chàng Câm vá»™i khiêng bàn ghế ra vưá»n. Hai đạo sÄ© cùng ngồi dưới bóng cây phân tài cao hạ.
Vì Thừa Chí không hiểu chÆ¡i cá» ra sao cả, nên vừa đánh, Má»™c Tang vừa dạy cậu, đồng thá»i, ông ta muốn khoe khoang nước cá» cá»§a mình cao hÆ¡n Mục Nhân Thanh. Mặc cho Má»™c Tang nói dóc, Nhân Thanh cứ lẳng lặng nghÄ© nước Ä‘i. Cá» hai vị Ä‘ang chÆ¡i là cá» vây, dá»… biết Ä‘i mà khó tinh xảo, chỉ xem má»™t ván là Thừa Chí biết Ä‘i ngay. Quả nhiên, ván đầu Má»™c Tang thắng hai quân cá». Hai ngưá»i đánh cho tá»›i mặt trá»i lặn má»›i xong ba ván. Rút cuá»™c Má»™c Tang thắng hai thua má»™t mà vẫn đòi đánh nữa, nhưng Nhân Thanh từ chối vì má»i mệt, nên ông ta má»›i chịu thôi. Tuy vậy trong lòng ông ta vẫn còn luyến tiếc.
Trong ba ngày liá»n, Má»™c Tang đạo nhân cứ níu lấy Nhân Thanh đòi đánh cá». Sáng sá»›m ngày thứ tư, Mục Nhân Thanh phải nói trước rằng:
- Ngày hôm nay, xin tạm nghỉ đánh cá», để đệ còn phải dạy kiếm pháp cho đồ đệ.
Thấy là công việc chánh đáng, nên Má»™c Tang không tiện phản đối. Ngồi chá» mãi sốt ruá»™t vừa má»›i thấy Nhân Thanh truyá»n kiếm pháp cho Thừa Chí xong, ông ta chạy ngay lại vừa kéo Nhân Thanh vừa nói:
- Nào, lại đây! Chúng ta đánh ba ván.
Dạy kiếm ngót ná»­a ngày, Mục Nhân Thanh đã cảm thấy má»i mệt rồi. Nhưng biết Má»™c Tang nghiện cá» lắm, nếu ông ta không nhận lá»i đánh vài ván thì Má»™c Tang ngá»§ không yên. Vì miá»…n cưỡng ngồi đánh, nước cá» cá»§a Nhân Thanh càng thấp kém vô cùng. Äi được mưá»i nước, giàn trận chưa xong, quân cá» cá»§a ông ta đã bị bao vây tứ phía rồi. Nước cỠđã lâm và ngõ bí, ông ta phải miá»…n cưỡng đặt quân cá» cá»§a mình làm mắt để mong gỡ thoát, nhưng tứ phía yếu Ä‘iểm Ä‘á»u sắp bị đối phưong chiếm cả. Ông ta tay cầm quân cá», ngẫm nghÄ© mãi vẫn do dá»±, chưa dám đặt xuống. Thừa Chí đứng cạnh xem, nhịn không nổi liá»n mách nước:
- Sư phụ đặt quân cỠấy xuống đây, thế nào sư bá cÅ©ng tìm nước gỡ rồi sư phụ lại đặt nốt quân kia ở chá»— này, phải sẽ thoát khá»i vòng vây không?
Nước cá» Thừa Chí vừa mách quả thật thần diệu vô cùng. Nhân Thanh vốn không có tánh tá»± phụ như Má»™c Tang, thấy đồ đệ nói phải nghe liá»n. Quả nhiên bên quân Ä‘en xông ra khá»i vòng vây và trái lại còn hãm chết má»™t số quân cá» trắng. Äáng lẽ ván cá»Ä‘ó Nhân Thanh phải đại bại, nhưng nhá» có Thừa Chí mách nước, kết cuá»™c có thua ba quân cá» thôi.
Má»™c Tang khen ngợi Thừa Chí thông minh và khôn ngoan, rồi chấp sáu quân, ép cậu ta ngồi đánh má»™t ván. Hình như Thừa Chí có thiên tài vỠđánh cá» vậy. Tánh cậu lại hiếu thắng chá»› không nhưá»ng nhịn như Nhân Thanh. Vì vậy ván cỠđó, tuy Má»™c Tang thắng nhưng không dá»… dàng như đạo nhân tưởng. Ngày hôm sau má»›i tảng sáng, Má»™c Tang đã bắt Thừa Chí đánh cá», nhưng không ngá» cậu bé thắng hai ván liá»n. Thế rồi từ chấp 6 quân cá» rút xuống chấp 5 và chưa đầy 10 ngày, nước cá» cá»§a Thừa Chí đã cao lắm. Má»™c Tang chỉ dám chấp má»™t quân, hai bên má»›i có thắng bại.
Thừa Chí để tâm trí vào cá» dần dần xao lãng há»c tập võ nghệ. Vì nể Má»™c Tang nên lúc đầu Nhân Thanh không nói gì cả. Sau thấy má»™t già má»™t trẻ, suốt ngày quên ăn quên ngá»§ cứ mải mê đánh cá», nên ông phải dặn ngầm Thừa Chí má»—i ngày chỉ được phép đánh má»™t ván cá» vá»›i Má»™c Tang thôi, còn thá»i giá» phải dành cho việc luyện tập võ nghệ. Thấy sư phụ nhắc nhở, Thừa Chí cÅ©ng bá» phí mất mưá»i mấy ngày không tập tành gì cả, nên cậu cÅ©ng tá»± xấu hổ vô cùng. Sau đó hai ngày liá»n, há»… Má»™c Tang gá»i đánh cá» thì Thừa Chí thoái thác còn bận việc tập luyện kiếm thuật, không có thá»i giá» rá»—i rãi.
Mộc Tang nói:
- Cháu cứ đánh cá» vá»›i bác Ä‘i! Äánh xong, bác sẽ dạy cháu má»™t thế võ này, thế nào sư phụ cháu cÅ©ng hài lòng.
- Vâng, xin phép bác cho cháu há»i qua sư phụ cháu đã.
- ÄÆ°á»£c, cháu cứ Ä‘i há»i Ä‘i.
Thừa Chí liá»n chạy ra há»i ý kiến sư phụ, Nhân Thanh mừng lắm, vì hiểu rõ Má»™c Tang đạo nhân, được mệnh danh là “Quá»· Ảnh Tá»­â€, võ nghệ biệt lập má»™t phái, nhưng tánh nết rất cổ quái, không chịu thu nhận đồ đệ, nay ông ta bằng lòng dạy võ cho Thừa Chí, chắc cÅ©ng vì sá»± nghiệp cá» quá mà nên, Nhân Thanh liá»n dẫn cậu tá»›i trước mặt Má»™c Tang, cúi chào và nói rằng:
- Äại huynh đã vui lòng đã giúp cho tiểu đồ thành tài, đệ xin cám Æ¡n trước.
Nói Ä‘oạn, ông ta gá»i Thừa Chí cúi lạy Má»™c Tang, làm lá»… bái sư. Thấy vậy, Má»™c Tang nhảy lên hai tay xua lia lịa và nói rằng:
- Tôi không nhận đồ đệ đâu. Nếu cháu nó muốn tôi dạy nó thì phải thử tài xem nó có hạ tôi được không đã.
- Äại huynh nói nó hạ thì hạ vá» môn gì cÆ¡ chứ?
- Quyá»n pháp và kiếm pháp cá»§a chú trong thiên hạ đã khét tiếng là má»™t không hai rồi, ngay như lão đây cÅ©ng xin bái phục. Thằng bé này tuy chỉ há»c được hai, ba phần cá»§a chú, nhưng ở chốn giang hồ cÅ©ng khó gặp ngưá»i địch thá»§ rồi, nhưng nói tá»›i ám khí và khinh công thì phải nhưá»ng cho lão đạo này đôi chút.
- Vâng, ai mà chẳng biết bản lãnh xuất quỷ nhập thần của Quỷ Ành Tử, cái đó không cần huynh phải tự khen nữa.
- Chú cứ tưởng đã là môn phái tôn sư thì cái gì cÅ©ng cần phải quang minh chính đại, còn khinh công và ám khí thì không cần để ý tá»›i! Nếu vậy chú cứ để cho cháu nó má»—i ngày đánh vá»›i tôi hai ván cá». Nếu tôi thắng nó thì thôi, nhược bằng nó thắng tôi má»™t ván, tôi sẽ dạy nó má»™t món khinh công. Nó được tôi liá»n hai ván, thì ngoài mónkhinh công, tôi còn dạy thêm nó má»™t môn ám khí nữa. Chú xem như vậy có công bằng không?
Nhân Thanh nghÄ© thầm: “Lão đạo sÄ© này cÅ©ng ưa châm biếm hài hước thật! Nhưng cứ biết, y đã nói thì không khi nào thay đổi/â€
Nghĩ đoạn, Nhân Thanh nói:
- ÄÆ°á»£c. Xin cứ theo những lá»i huynh mà thi hành. Chính ra tôi không sợ Thừa Chí mải đánh cá» mà lỡ hết sá»± tập luyện võ nghệ. Nhưng bây giỠđã có dịp như vậy thì má»—i ngày huynh muốn đánh mưá»i ván hay tám ván cÅ©ng mặc.
Má»™c Tang và Thừa Chí nghe nói Ä‘á»u há»›n hở vô cùng. Tiếp theo đó, hai ngưá»i lại ngồi vào đánh cá». Ngày hôm đó Má»™c Tang má»™t thắng má»™t bại. Äánh cá» xong, ông liá»n bảo Thừa Chí rằng:
- Hôm nay bác dạy cháu má»™t kiểu khinh công. Tuy chỉ là má»™t kiểu, nhưng nếu cháu chịu khó luyện tập, cÅ©ng đủ cho cháu dùng suốt Ä‘á»i. Äây cháu hãy nhìn kỹ xem!
Vừa nói xong, má»›i thấy ông ta nhún mình má»™t cái đã ngồi vắt vẻo trên ngá»n cây rồi và lá»™n ngược má»™t vòng ông ta đã đứng trước mặt Thừa Chí. Cậu bé ngẩn ngưá»i há hốc miệng vá»— tay khen giá»i. Má»™c Tang Ä‘em kiểu khinh công “Phân Vân Thừa Long†(vịn mây cỡi rồng) dạy cho cậu. Tuy chỉ là má»™t kiểu nhưng sức mạnh cá»§a lưng và đùi bá»™ pháp và thân pháp, Ä‘á»u rất tinh xảo á»§y diệu.
Ngày thứ hai, Thừa Chí thua liá»n hai ván, hôm đó cậu không được há»c má»™t môn võ nào cả.
Ngày thứ ba, cậu phải xuất kỳ binh bố hết biên giá»›i chiếm hết phúc địa ở trung ương quả nhiên thắng liá»n hai ván. Má»™c Tang không chịu phục đòi đánh hai ván nữa, kết cuá»™c má»™t thắng má»™t bại, thế là hôm đó Má»™c Tang phải dạy cho Thừa Chí ba miếng.
Sau đã dạy xong hai kiểu khinh công, Má»™c Tang há»i:
- Cháu có biết, khi đánh với kẻ địch, bác dùng binh khí gì không?
Thừa Chí lắc đầu, Má»™c Tang vừa cưá»i vừa cầm bàn cá» lên, nói rằng:
- Tức là cái này.
Thừa Chí cÅ©ng biết bàn cỠđó làm bằng thép, nhưng không ngá» lại là khí giá»›i há»™ thân cá»§a ông ta. Má»™c Tang vốc má»™t nắm quân cá» vừa cưá»i vừa nói:
- Äây là ám khí cá»§a ta.
Thuận tay, ông ta tung lên má»™t cái, mấy chục quân cá» Ä‘á»u bay lên trá»i.
Má»™c Tang đạo nhân đưa bàn cá» ra hứng, chỉ nghe thấy “coong†má»™t tiếng thật lá»›n, mấy chục quân cá» Ä‘á»u rÆ¡i xuống giữa bàn cá». Thừa Chí chịu phục, Ä‘á»u nổi lè lưỡi ra hồi lâu mà không sao nói được ná»­a lá»i. Thì ra mấy chục quân cá» ném lên trên không, lúc xuống thì nào cÅ©ng quân trước quân sau, và tiếng động phải là “kinh kinh coong coong†loạn xạ má»™t hồi, chá»› không như vừa rồi mấy chục quân cùng rÆ¡i xuống má»™t lúc vào đúng giữa bàn cá». Như vậy đủ thấy ném lên, sức quân bình cá»§a bàn tay phải cân đối lắm má»›i được, và như thế, làm gì Thừa Chí chẳng phục sát đất. Còn sá»± lạ hÆ¡n nữa là những quân cá» rÆ¡i xuống bàn cá» không thấy bắn tung ra, chỉ thấy Má»™c Tang đạo nhân khẽ hạ thấp cánh tay để dùng giảm sức giáng xuống cá»§a các quân cá», thế là quân nào quân nấy như có bàn tay xếp xuống bàn cá» vậy. Má»™c Tang cưá»i nói:
- Ném ám khí thì phải luyện sức trước đã rồi mới luyện trúng đích sau. Khi ném ra, ta có thể muốn nặng muốn nhẹ tùy ý, rồi sau mới luyện tới việc ngắm ném trúng đích.
Nói đoạn, ông ta đem tâm pháp dùng sức lấy gân ném quân cỠlại cho Thừa Chí luyện tập.
Má»™c Tang đạo nhân ở chÆ¡i trên núi Hoa SÆ¡n thắm thoát cả ná»­a năm, chiá»u chiá»u đánh cá», sung sướng quá nên quên cả ngày vá». Những môn khinh công và ném quân cá», tuyệt kỹ, ông ta Ä‘á»u tận tâm dạy hết cho Thừa Chí không giấu diếm ná»­a miếng võ nào. Lúc đó Ä‘ang là mùa hè nóng ná»±c, buổi sáng Thừa Chí tập luyện kiếm và quyá»n thuật, buổi chiá»u đánh cá» vá»›i Má»™c Tang đạo nhân ở dưới bóng cây. Cá» cá»§a cậu cao hÆ¡n sư bá má»™t nước, nhưng Má»™c Tang đạo nhân vốn tánh hiếu thắng, lần nào cÅ©ng lấy quân trắng nhưá»ng cho Thừa Chí quân Ä‘en Ä‘i trước. Như vậy ông ta được càng ít, thua càng nhiá»u.
Má»™t hôm, Má»™c Tang tiếp tục dạy Thừa Chí môn ném ám khí thá»§ pháp “Mãn Thiên Hoa Vũ†(mưa, hoa đầy trá»i) má»™t lúc ném ra mưá»i mấy quân cá», nhưng quân công thượng thặng này không phải má»™t sá»›m má»™t chiá»u có thể há»c nên. Vá»›i môn này, Thừa Chí đã khổ tâm luyện tập bốn tháng trá»i nay, nhưng má»™t lúc ném ra 3, 4 quân cá» chỉ có thể trúng má»™t, hai quân thôi. Má»™c Tang đại nhân phải đóng má»™t tấm bảng gá»— trên có vẽ má»™t hình nhân, gá»i chàng Câm cầm lấy tấm gá»— ấy chạy, rồi ông ta ra hiệu:
- Thiên Tôn, Kim Tinh, Ngá»c Trẫm!
Thừa Chí liá»n ném luôn ba quân cá» vào hình nhân trên bảng gá»—. Cậu chỉ ném trúng Thiên Tôn và Ngá»c Trẫm hai huyệt, còn huyệt Kim Tinh thì hÆ¡i chệch má»™t ít.
Mộc Tang lại ra hiệu:
- Quan Nguyên, Thần Phong, Äại Hách!
Chàng Câm một mặt chạy, một mặt làm rung động tấm bảng gỗ, Thừa Chí giở khinh công ra đuổi theo, tay phẩy một cái, nhưng Mộc Tang đã la lớn:
- Huyệt Quan Nguyên không trúng.
Ông ta Ä‘ang định la nữa bá»—ng thấy Thừa Chí thất kinh, thét lên má»™t tiếng, và nhanh tay kéo chàng Câm trở lại. Chàng Câm không hiểu gì cả, ngÆ¡ ngác quay đầu nhìn phía trước, má»›i thấy má»™t con đưá»i ươi Ä‘ang định vồ mình. Chàng vá»™i giÆ¡ bảng gá»— lên nhắm trúng đầu con thú đập xuống, nhưng chàng Câm bá»—ng thấy má»™t sức mạnh đỡ lấy tay mình, thì ra đã bị Má»™c Tang kéo trở lại. Rồi đạo nhân lên tiếng bảo:
- Thừa Chí, cháu đối phó với con chó này đi!
Cậu hiểu sư bá muốn thá»­ bản lãnh cá»§a mình, xem đã tiến bá»™ tá»›i đâu. Cậu vâng lá»i, giÆ¡ hai tay, khẽ nhảy tá»›i trước mặt con đưá»i ươi, con thú thấy bóng ngưá»i quay mình xuống chạy. Thừa Chí lấy sức tạt vào lưng con vật má»™t cái thật mạnh. Con đưá»i ươi Ä‘au quá kêu rống lên, Ä‘oạn quay trở lại vươn hai tay dài ra để cào. Thấy chá»— hở cá»§a con thú để đánh. Bá»—ng nghe sau lưng có tiếng gió hình như có kẻ địch đánh tập kích, cậu không kịp quay đầu lại xem, vá»™i nhún chân trái nhảy lên không. Ngưá»i chưa rÆ¡i xuống đất, cậu đã thấy rõ kẻ đánh trá»™m phía sau mình là má»™t con đưá»i ươi khác lá»›n hÆ¡n. Lên núi Hoa SÆ¡n há»c võ mấy năm trưá»ng, Thừa Chí chưa hỠđối địch thá»±c sá»± vá»›i ai cả. Hai con đưá»i ươi tuy hung ác thật, nhưng cậu không thấy sợ hãi chúng tí nào. Cậu liá»n giÆ¡ ngay “Phục Hổ chưởng†đấu hai con thú ná».
Nghe thấy tiếng hò hét, Mục Nhân Thanh ở trong nhà chạy ra thấy Thừa Chí Ä‘ang ra sức đấu vá»›i hai con đưá»i ươi. Há»… bàn tay cậu đụng tá»›i mình con thú nào là con ấy bị Ä‘au, kêu la om sòm, thấy đồ đệ tiến nhanh như vậy, ông ta rất mừng, nghÄ© thầm rằng: “Nó được tiến bá»™ như thế cÅ©ng không uổng công trình đã dạy nó bấy lâu nay.â€
Hai con đưá»i ươi bị đánh nhiá»u quá không dám đến gần Thừa Chí như lúc đầu nữa. Nhân Thanh hiểu biết võ nghệ cá»§a Thừa Chí cÅ©ng thừa sức thắng hai con ác thú nhưng hiá»m má»™t ná»—i cậu chưa đủ công lá»±c nên má»™t cái tát nào cÅ©ng vậy, chỉ có thể đánh chúng Ä‘au thôi, chá»› không đánh chúng bị thương được, vì sức mạnh cá»§a bàn tay cần phải luyện tập lâu năm má»›i được.
NghÄ© Ä‘oạn, ông ta vào lấy kiếm ra, ném cho Thừa Chí và gá»i:
- Tiếp nhanh thanh kiếm!
Thừa Chí nhảy lên, giÆ¡ tay phải ra bắt thanh kiếm. Kiếm đã vào tay cậu như hổ thêm cánh. Chưa xuống tá»›i mặt đất, cậu đã sá»­ dụng ngay miếng “Xuyên Trẫm Dẫn Tuyếtâ€, đâm tránh. Thanh kiếm cá»§a cậu múa lên, hÆ¡i lạnh thấu ngưá»i. Tức thá»i hai con thú bị bao vây trong vòng tá»a ánh sáng kiếm cá»§a cậu.
Mộc Tang đạo nhân nói:
- Thừa Chí vâng lá»i. ÄÆ°á»ng kiếm càng múa càng chặt chẽ, nếu lúc này cậu muốn giết chết cả hai con đưá»i ươi rất dá»… như trở bàn tay, thì trong nháy mắt, cánh tay, vai, ngá»±c, chân và đầu cá»§a hai con thú Ä‘á»u bị trúng thương liá»n liá»n.
Nhưng Thừa Chí không muốn hạ độc thủ, chỉ đâm cho chúng bị thương nhẹ thôi.
Hai con ác thú cÅ©ng có chút linh tánh lúc đầu chúng còn định kiếm đưá»ng tẩu thoát, nhưng sau thấy há»… định nhảy ra khá»i vòng vây là luồng kiếm đã đâm tá»›i, chúng đành phải ngừng bước và thấy đối phương không tấn công nữa. Biết rằng kẻ địch không định giết chết chúng, cả hai con đưá»i ươi đồng thanh hét lên má»™t tiếng, rồi cùng quỳ xuống đất, hai tay ôm đầu, đôi mắt long lanh nhìn vào Thừa Chí tá» vẻ van lÆ¡n.
Chàng Câm thấy Thừa Chí thâu phục được hai con đưá»i ươi mừng quá vá»— tay dậm chân rồi chạy vào bên trong lấy cuá»™n dây thừng ra trói lại. Lúc đầu, chúng còn kêu gào kháng cá»±, nhưng sức chàng Câm khá»e quá, chỉ bóp má»™t cái, chúng đã bị Ä‘au thấu xương thấu cốt, không dám phản kháng nữa và ngoan ngoãn để yên cho chàng trói buá»™c. Má»™c Tang và Nhân Thanh bước tá»›i gần khen ngợi và khuyến khích Thừa Chí mấy lá»i. Cậu mừng lắm, Ä‘i hái luôn hoa quả Ä‘em vá» cho con đưá»i ươi ăn.
Nuôi được bảy, tám hôm, hai con thú đã chịu thuần phục dần dần, dù có cởi dây thả lá»ng, chúng cÅ©ng không dám bá» chạy. Cậu há»›n hở đặt tên cho con đực là Äại Oai và con cái là Tiểu Quái. Thấy cậu đặt tên tiểu xảo cho hai con thú to lá»›n và lông lá xù xì như vậy, Má»™c Tang và Nhân Thanh không nhịn được cưá»i. Càng nuôi lâu càng ngày thấy Äại Oai và Tiểu Quái rất khôn. Há»… Thừa Chí ra lịnh là chúng nghe lá»i làm ngay.
Má»™t hôm, duyên may trá»i Ä‘em lại, hai con đưá»i ươi bá»—ng cao hứng trèo lên đỉnh núi thật cao hái quả ăn. Trong khi leo lên vách đá dá»±ng đứng như má»™t bức tưá»ng, Tiểu Quái trượt tay từ trên cây ngã lăn xuống. Từ chá»— đó xuống tá»›i khe núi cao chừng bốn chục trượng, nếu không may tất vị tan xương nát thịt.
Nhìn thấy Tiểu Quái ngã lăn xuống vá»±c thẳm, Äại Oai mất cả hồn vía, yên trí con thú thế nào cÅ©ng chết chẳng chÆ¡i. Nhưng lúc nó leo xuống tá»›i lưng chừng vách núi đá, thấy con Tiểu Quái Ä‘ang vịn tay vào má»™t cái hang đá, vì lâu ngày không có ngưá»i tá»›i, đã bị đất cát phá»§ lấp gần kín. Trong khi ngã, Tiểu Quái cứ cào lung tung vào vách đá, hòng vá»› được vật gì để khá»i ngã chết. May mắn làm sao, nó quào trúng được miệng hang nên nó má»›i thoát chết. Nhưng ác hại thay, hang đó lại lưng chừng núi, lên không được mà xuống cÅ©ng không xong, nó ngÆ¡ ngÆ¡, ngác ngác, không biết làm cách nào để thoát hiểm.
Äại Oai cÅ©ng vậy, không làm sao xuống được, tá»›i cá»­a hang để cứu con ná». Vô kế khả thi, nó liá»n chạy xuống núi tìm kiếm Thừa Chí. Lúc đó cậu Ä‘ang luyện tập kiếm pháp thấy Äại Oai mình mẩy dính đầy gai góc, và máu tươi, vẻ mặt phá» phệch, miệng kêu chí cha chí chít, cậu Ä‘oán chắc con Tiểu Quái Ä‘ang bị lâm nguy gì đây! Cậu vá»™i chạy Ä‘i kiếm chàng Câm rồi cả hai cùng theo con Äại Oai Ä‘i dẫn lá»™. Cách đó không xa, Äại Oai chỉ lên vách đá vừa nhảy vừa kêu. Thừa Chí và chàng Câm ngẩng đầu trông lên thấy con Tiểu Quái Ä‘ang treo lÆ¡ lá»­ng trên lưng chừng vách đá. Cậu nghÄ© ngay được má»™t kế, vá»™i chạy vá» thạch thất lấy cuá»™n dây thừng ra, rồi cùng chàng Câm và Äại Oai leo lối bên lên tận trên ngá»n vách, thả thòng lòng sợi dây xuống. Lúc này Tiểu Quái đã má»i mệt lắm rồi, bá»—ng thấy sợi dây thòng xuống cạnh tay, nó liá»n nắm chặt lấy. Chàng Câm và Thừa Chí liá»n kéo nó lên tá»›i đỉnh vách đá.
Mình mẩy Tiểu Quái bị xây sát vài chá»—, may vết thương không nặng lắm, nhưng nó vẫn kêu la om sòm và giÆ¡ hai ám khí dị hình. Cậu muốn gỡ ám khí ấy ra nhưng rút mãi không được. Con Tiểu Quái Ä‘au quá vừa kêu vừa nhảy nhót, lúc ấy cậu má»›i biết đầu ám khí có gai ngược, liá»n giá»±t mình nghÄ© thầm: “Có lẽ địch đã lẻn vào núi Hoa SÆ¡n này chăng?â€
Cậu ra hiệu há»i Tiểu Quái, xem ám khí này ai ném tá»›i chăng? Con thú chỉ trá» ra hiệu, là kho thò tay vào miệng hang đã bị nó cắn phải. Cậu cảm thấy lạ quá, nghÄ© thầm: “Hang núi ở tận lưng chừng vách đá, xưa nay chưa há» lá»™ hình. Vả lại, hang đá cách xa mặt đất như thế, làm sao lại có ám khí dấu trong đó?â€
Càng nghÄ©, cậu càng không hiểu, vá»™i đưa chàng Câm và hai con đưá»i ươi trở vá» thưa vá»›i sư phụ và Má»™c Tang đạo nhân.
Nghe thấy Thừa Chí kể lại câu chuyện xong, hai đạo sĩ cầm ám khí lên xem cũng phải lấy làm lạ. Mộc Tang nói:
- Tôi là ngưá»i ưa dùng ám khí nhứt và má»—i ám khí cá»§a các há» môn phái trong chốn giang hồi, tôi Ä‘á»u thấy cả rồi. Nhưng ám khí hình con rắn này thì quả thật tôi chưa từng trông thấy bao giá». Lần này cả tôi cÅ©ng mÆ¡ hồ nốt.
Nhân Thanh áy náy vô cùng, liá»n nói vá»›i Má»™c Tang:
- Äại huynh gỡ ám khí ra há»™ nó Ä‘i.
Má»™c Tang vá» phòng lấy con dao sắc bén trong túi thuốc ra, rồi phải rạch bàn tay Tiểu Quái má»›i moi được ám khí đó ra. Äoạn ông ta lấy thuốc rắc vào vết thương và băng bó cho con thú. Nhá» vậy, nó má»›i khá»i Ä‘au không kêu la nữa.
Hai chiếc ám khí đo dài hai tất tám phân, hình một con rắn ngẩng đầu lè lưỡi.
Äầu lưỡi con rắn đó lại có ba nhánh, má»—i nhánh có má»™t cái gai ngược. Mình con rắn Ä‘en thui thá»§i, bên ngoài dính đầy đất và rêu. Má»™c Tang cầm ám khí lên xem, lấy dao cạo hết rêu bẩn Ä‘i, càng cạo càng thấy mình con rắn sáng chói, sau cùng má»›i hay ám khí đó bằng vàng. Ông ta nói:
- Thảo nào nó nặng chÄ©u như thế, thì ra nó làm bằng vàng. Ngưá»i sá»­ dụng ám khí này sao lại hoang phí đến thế! Má»—i lần ra tay ném là mất toi mấy lượng vàng.
Mục Nhân Thanh bỗng thất kinh nói:
- Ngưá»i đó là Kim Xà Lang Quân.
Má»™c Tang há»i:
- Kim Xà Lang Quân nào?
Há»i Ä‘oạn, ông ta ngẫm nghÄ© giây lát, lại há»i tiếp:
- Có phải chú muốn nói Hạ Tuyết Nghi đấy không? Nghe nói hắn đã chết hÆ¡n mưá»i năm nay rồi!
Vừa nói xong, ông ta lại giựt mình la lớn:
- Phải rồi, chính là hắn đấy!
Ông ta lật ngá»­a con rắn lên xem, quả nhiên dưới bụng nó có khắc chữ “Tuyết.â€
Lấy con thứ hai xem cÅ©ng có chữ như vậy. Thừa Chí liá»n há»i:
- Thưa sư phụ, Kim Xà Lang Quân là ai thế?
- Äể lát nữa thầy nói cho con biết. Äạo trưởng thá»­ Ä‘oán xem, tại sao ám khí cá»§a hắn lại giấu ở trong hang núi thê?
Má»™c Tang trầm ngâm không nói, ngẩn ngưá»i ra nghÄ© ngợi.
Thấy hai vị thầy trông thấy hai chiếc Kim Xà chá»§y, thái độc có vẻ nghiêm nghị nên Thừa Chí cÅ©ng không dám há»i nhiá»u. CÆ¡m chiá»u xong, Nhân Thanh và Má»™c Tang thắp nến trò chuyện, có nhiá»u câu Thừa Chí không hiểu, chàng chỉ nghe những chuyện nói vỠ“Thù sát†hay “Bảo phục†vân vân, và còn thêm những tiếng lóng vào nữa. Má»™c Tang nói:
- Như vậy nghĩa la chú bảo Kim Xà Lang Quân ở nơi đây là tránh kẻ thù phải không?
Mục Nhân Thanh đáp:
- Cứ theo tài ba của ông ta thì chả cần phải từ Giang Nam chạy tới trốn hang cùng ngõ hẻm mà làm gì.
- Có lẽ ngưá»i ấy chưa chết cÅ©ng nên?
- Hành tung cá»§a ngưá»i đó thật kỳ bí, má»i hành động Ä‘á»u thần xuất quá»· mật. Anh em chúng mình lăn lá»™n trên chốn giang hồ bấy lâu năm chỉ nghe thấy nói đến tên hắn, chá»› chưa há» gặp mặt hắn bao giá»! Có tin đồn rằng hắn đã chết rồi, nhưng chẳng ai biết rõ hắn chết hồi nào, ở đâu, và cách nào?
Mộc Tang thở dài một tiếng rồi nói:
- Ngưá»i đó hành sá»± rất kỳ quái! Có lúc độc ác vô cùng, có khi lại hành hiệp trượng nghÄ©a, hắn là ngưá»i tốt hay là kẻ xấu, đố ai mà quyết Ä‘oán hẳn! Äã mấy lần rồi, tôi Ä‘i kiếm hắn nhưng Ä‘á»u mất công chẳng thấy đâu cả!
- Nếu không biết rõ chúng ta chá»› nên tán phá»—ng bâng quÆ¡ e có sá»± sai lầm, hại đến thanh danh ngưá»i ta chăng! Thôi, để sáng mai chúng ta thá»­ trèo lên hang động xem sao đã.
Sáng sá»›m ngày hôm sau, Mục Nhân Thanh, Má»™c Tang, Viên Thừa Chí và chàng Câm, bốn ngưá»i Ä‘em dây thừng và khí giá»›i, leo lên trên đỉnh vách đá. Má»™c Tang nói:
- Äể tôi xuống cho.
Mục Nhân Thanh gật đầu, nói:
- Äạo trưởng nên cẩn thận má»™t chút.
Nói đoạn, Nhân Thanh buộc dây thừng vào lưng Mộc Tang, rồi cùng chàng Câm nắm chặt đầu dây từ từ thả Mộc Tang xuống.
Tá»›i cá»­a động, Má»™c Tang nhìn xuống phía dưới chân, chỉ thấy sương mù và má»™t vài đám mây lÆ¡ lá»­ng bay qua, chá»› không trông thấy đất. Xưa nay là ngưá»i vẫn hay có tánh bông đùa, mà lúc này Má»™c Tang cÅ©ng phải sởn tóc gáy, lo ngại thầm ngó vào trong động, đạo trưởng thấy tối Ä‘en như má»±c, sâu thăm thẳm. Vì cá»­a động quá nhá» hẹp, Má»™c Tang không chui lá»t, đành phải lấy vải bá»c tay, rồi khẽ thò vào trong động dò thá»­ xem, bá»—ng đụng phải những vật gì hết sức bén nhá»n, cắm xung quay cá»­a động.
Má»™c Tang sá» soạng giây lát, biết ngay những cái đó là Kim Xà chá»§y, liá»n nhẹ tay rút ra, tất cả 14 chiếc má»›i hết. Äạo trưởng lại thò tay thật sâu nữa, tá»›i khi mặt đã áp sát cá»­a động, mà vẫn không thấy gì lạ. Sợ ngưá»i cầm dây ở trên má»i tay, đạo trưởng cất tiếng gá»i:
- Kéo bần đạo lên nhé.
Mục Nhân Thanh nghe thấy tiếng gá»i, liá»n kéo dây lên. Khi lên tá»›i cách đỉnh núi còn hÆ¡n hai trượng, Má»™c Tang chân phải đạp vào má»m đá rồi chỉ nhún mình má»™t cái đã nhảy lên tá»›i đỉnh núi ngay. Äạo trưởng đưa nắm Kim Xà chá»§y cho Nhân Thanh xem, rồi cưá»i nói:
- Chú Mộc được bấy nhiêu vàng, anh em ta phát tài to.
Mặt Nhân Thanh càng nặng trĩu hơn trước, miệng lẩm bẩm nói:
- Không hiểu tên ma đầu đó để những thứ này ở đấy có dụng ý gì? Không biết trong động còn những thứ gì nữa? Äể tôi leo xuống thá»­ xem.
- Chú leo xuống cũng vô ích, cửa động nhỠlắm, chú vào làm sao được?
Mục Nhân Thanh vốn trong lòng có nhiá»u tâm sá»±, cúi đầu, không nói năng gì cả.
Thừa Chí bỗng nói:
- Thưa sư bá, cháu chui lá»t không?
Má»™c Tang mừng lắm, liá»n trả lá»i:
- Cháu chui lá»t đấy. Nhưng cao như thế cháu có dám xuống không?
- Thưa sư bá cháu dám lắm ạ. Thưa sư phụ, con xuống nhé!
Mục Nhân Thanh nghÄ© thầm trong bụng: “Ngưá»i giang hồ dị nhân ấy để những bảo vật phòng thân trong đó, tất phải có dụng ý gì? Nếu không do thám minh bạch, sợ có gì nguy hiểm chăng? Nếu để cho mình thằng nhá» xuống đó mạo hiểm, kể cÅ©ng đáng lo ngại lắm đấy!â€
NghÄ© Ä‘oạn, ông ta liá»n trả lá»i Thừa Chí:
- Thầy chỉ sợ trong động có sự gì nguy hiểm con ạ!
- Thưa sư phụ, con xin hết sứ thận trá»ng, chắc sẽ không xảy ra việc gì đâu.
Thấy Thừa Chí hăng hái sốt sắng như vậy, Mục Nhân Thanh gật đầu:
- Thôi được, con đốt bó đuốc đưa vào trước, nếu thấy đuốc tắt thì đừng có vào nhé!
Thừa Chí tay phải cầm kiếm, tay trái cầm bó Ä‘uốc, buá»™c dây vào lưng rồi leo xuống. Chàng nghe lá»i sư phụ dặn, đưa bó Ä‘uốc vào trong động thá»­ xem. Vì con Tiểu Quái quào làm lỡ những đất bùn niêm phong cá»­a động, gió thổi luà vào suốt má»™t đêm trưá»ng bay sạch hết những uế khí trong động, nên bó Ä‘uốc không bị tắt. Thừa Chí từ từ bò ào, thấy má»™t con đưá»ng hầm nhá» hẹp. Bò được mưá»i mấy trượng, thấy đưá»ng hầm cao dần, cao thêm hÆ¡n trượng, cậu đã có thể đứng dậy được. Thừa Chí tiếp tục bước vào bên trong, đến chá»— rẽ ngang, cậu càng thận trá»ng hÆ¡n, cầm chắc thanh kiếm để đỠphòng má»i sá»± bất trắc. Äi được hai ba trượng nữa, cậu thấy ở phía trước mặt có má»™t cái thạch thất. ÄÆ°a Ä‘uốc vào soi, chàng hoảng sợ toát mồ hôi lạnh, vì thấy má»™t bá»™ xương ngưá»i ngồi xếp bằng tròn trên tảng đá. Bá»™ xương đó vẫn còn nguyên vẹn, hai tay đặt lên trên đầu ngưá»i.
Thấy vậy, trống ngá»±c Thừa Chí đập thật mạnh. Cậu đưa mắt nhìn xung quanh phòng thấy không có gì đáng sợ nữa, má»›i cầm Ä‘uốc soi xét kỹ lưỡng. Trước mặt bá»™ xương thấy để bừa bãi mưá»i mấy chiếc Kim Xà chá»§y, và bên cạnh có cắm má»™t thanh kiếm. Cậu không dám đụng chạm má»™t tý gì. Nhìn lên vách đá, cậu thấy trăm bức chạm hình ngưá»i khắc bằng dao. Má»—i hình ngưá»i má»—i khác nhau, không kiểu nào giống kiểu nào, hoặc giÆ¡ tay đấm, hoặc phóng chÆ¡n đá, hình như Ä‘ang luyện tập võ nghệ. Thấy nhiá»u bức hình quá, cậu ngÆ¡ ngác không hiểu ý định cá»§a tác giả đã khắc những hình đồ ấy để làm gì? Theo dõi xét tá»›i bức ảnh cuối cùng, cậu thấy có mấy hàng chữ, cÅ©ng khắc bằng dao, cậu đứng sát gần để nhìn cho rõ, và thấy mấy hàng chữ ấy viết như sau:
“Trá»ng bảo bí thuật, phó dÄ© hữu duyên, nhập ngã môn lai, ngá»™ há»a mạc oánâ€
nghĩa là:
“Tất cả những báu vật và môn võ bí truyá»n Ä‘á»u để tặng cho ngưá»i có duyên phận, nhưng khi vào cá»­a động cá»§a ta, lỡ gặp tai há»a đừng có oán trách.â€
Äang định xem nữa, chợt nghe thấy Má»™c Tang lá»›n tiếng kêu mình, Thừa Chí vá»™i vàng đáp lá»i, rồi bò ngay ra ngoài cá»­a động.
Thì ra Má»™c Tang và Mục Nhân Thanh ở trên đỉnh núi, thấy dây thừng càng lôi càng dài, chá» mãi không thấy đồ đệ ra, nóng lòng sốt ruá»™t vô cùng, Má»™c Tang định xuống xem sao, thì Thừa Chí đã giá»±t dây gá»i rồi. Má»i ngưá»i vá»™i vàng kéo Thừa Chí lên, thấy mặt cậu dính đầy bụi vá»›i rêu và còn tá» vẻ hoảng sợ, biết là cậu trông thấy sá»± gì kỳ lạ rồi. Äịnh thần má»™t lát, Thừa Chí má»›i kể lại những gì đã thấy cho má»i ngưá»i nghe. Mục Nhân Thanh nói:
- Bá»™ xương đó nhứt định là cá»§a Hạ Tuyết Nghi rồi. Không ngá» má»™t Ä‘á»i quái hiệp mà lại chết ở chốn này! Tá»™i nghiệp thật!
Má»™c Tang há»i:
- Những chữ hắn để lại có ý nghĩa gì?
Ngẫm nghÄ© giây lát, Nhân Thanh má»›i trả lá»i:
- Theo nghÄ©a những chữ đó thì Kim Xà Lang Quân có chôn bảo vật nào đó ở trong động, cả võ công tuyệt thế cá»§a hắn, chắc cÅ©ng dùng cách gì để lưu truyá»n trong ấy, chá» ngưá»i hữu duyên tá»›i nhận. Nhưng tính hắn lạ lùng lắm, hình như ai muốn được tặng những di vật đó, phải tá»± coi như là môn đồ cá»§a hắn. Và chưa biết chứng bị tai há»a gì nữa cÅ©ng nên!
Mộc Tang nói:
- Theo nghĩa những chữ đó thì phải thế thật. Như không biết quái nhân đó còn giở trò gì kỳ lạ nữa không?
- Chúng ta cÅ©ng không ham muốn gì võ công và bảo vật cá»§a hắn. Thừa Chí, ngày mai con lại leo xuống, chôn cất di hài cá»§a vị tiá»n bối đó, thắp vài nén hương quỳ lạy má»™t phen. Chúng ta đối xá»­ như vậy chắc chắn cÅ©ng hài lòng lắm rồi!
Viên Thừa Chí xin vâng lá»i.
Sáng ngày hôm sau, Thừa Chí Ä‘em theo má»™t cái cuốc, rồi cùng chàng Câm leo lên trên đỉnh núi. Vì biết trong động không có gì nguy hiểm, nên lần này Nhân Thanh và Má»™c Tang không Ä‘i. Äịnh ở lâu trong động, Thừa Chí Ä‘em ba bó Ä‘uốc Ä‘i. Bò vào trong hang, cậu cuốc má»™t cái hố nhỠđể cắm bó Ä‘uốc, cho hai tay được rảnh còn lại làm lụng việc khác. Quay lại, trông thấy bá»™ xưong, cậu nghÄ© thầm: “Nghiệp sư phụ nói, đống xương trắng này nguyên trước kia là má»™t vị quái hiệp, không hiểu tại sao lại mệnh má»™t trong núi hoang, hài cốt không ngưá»i mai táng cho! Tá»™i nghiệp thật!â€
Cậu quỳ xuống trước bộ hài cốt, vái lạy một hồi, rồi lẩm nhẩm cầu khẩn:
- Äệ tá»­ Viên Thừa Chí, không ngỠđược gặp di thể cá»§a đại hiệp. Hôm nay đệ tá»­ an táng đại hiệp, xin đại hiệp an giấc nghìn năm dưới cá»­u trùng!
Vừa khấn xong, má»™t luồng gió lạnh thổi vào, khiến cậu cảm thấy rá»n rợn và hÆ¡i sá»n lòng đôi chút. Không dám ở lại lâu nữa, cậu vá»™i vàng cuốc đất để chôn cất cho xong rồi trở lên ngay. Nhưng ngỠđâu, đào được má»™t ít đất xốp trên mặt, cuốc cá»§a cậu bá»—ng chạm phải má»™t vật gì rắn chắc, có lẽ má»™t thứ kim khí thì phải, kêu đến “keng†má»™t tiếng. Cậu Ä‘em Ä‘uốc lại coi xem, thấy chá»— vừa má»›i đào co má»™t tấm sắt, lấy cuốc bá»›i hết chá»— đất xung quanh lên, má»›i hay đó là má»™t cái há»™p sắt vuông, má»—i bá» hai thước, cao má»™t thước, rất nhẹ nhàng, tá»±a hồ bên trong không có gì cả. Mở nắp ra, thấy há»™p đó trong lạ lùng, bá» cao như vậy mà trong lòng chỉ có má»™t tấc thôi, cậu cùng lấy làm ngạc nhiên. Trong há»™p chỉ có má»™t lá thÆ¡, trên viết mấy chữ lá»›n: “Ai được há»™p này, bóc thÆ¡ ra coi.â€
Thừa Chí liá»n lấy thÆ¡ ra Ä‘á»c: “Vật báu trong há»™p, để tặng cho ngưá»i hữu duyên. Nhưng trước hết phải chôn hài cốt tôi thật tá»­ tế đã.â€
Trong bao thÆ¡ lại có hai bao thÆ¡ khác nhá» hÆ¡n, má»™t cái Ä‘á»: “Cách mở há»™pâ€, má»™t cái nữa Ä‘á»: “Cách chôn hài cốt cá»§a tôi.â€
Lúc này Thừa Chí má»›i hay há»™p đó có hai từng, giÆ¡ há»™p lên lắc thá»­, quả nhiên trong có đựng má»™t vật gì. Cậu nghÄ© thầm: “Ta thương hại hài cốt ông ta bị vứt bá» nÆ¡i hoang sÆ¡n mà xuống đây chôn cất há»™ chá»› ta có tham vá»ng hưởng những bảo vật cá»§a ông ta đâu!â€
NghÄ© Ä‘oạn, cậu bóc phong bì nói vá» cách chôn cất hài cốt ra xem, thấy má»™t tá» giấy trắng trên đó có viết: “Nếu ông thành tâm chôn cất hài cốt cá»§a tôi, thì xin Ä‘ao sâu thêm ba thước hãy mai táng, để tôi nằm sâu dưới đất, khá»i bị mối kiến nó đục hại.â€
Thừa Chí tá»± bảo thầm: “Äã làm phước thì làm phước cho trót, ta cứ theo lá»i dặn cá»§a ông ta mà theo đúng như vậy.â€
Cậu lại tiếp tục đào sâu, nhưng lần này đất cứng rắn hÆ¡n thỉnh thoảng lại có đá cục, nên tốn nhiá»u hÆ¡i sức lắm. Lúc này mặc dầu đã hÆ¡n trước nhiá»u, nhưng cÅ©ng mệtđến đổ mồ hôi ướt đẫm cả, khi cậu đào sâu tá»›i mức sâu ba thước, lại bá»›i ra được má»™t há»™p sắt nữa, nhưng há»™p này nhá» hÆ¡n, chỉ độ má»™t thước bá» ngang thôi. Thừa Chí lại nghÄ© thầm: “Vị quái hiệp này kỳ lạ thật! Không biết trong há»™p này lại đựng cái gì đây?â€
Cậu mở há»™p ra xem, lại thấy có má»™t lá thÆ¡. Äá»c xong, cậu sợ hãi đến toát mồ hôi lạnh. Thì ra trong thÆ¡ có viết: “Ông thật là ngưá»i nhân đức trung hậu đã chôn cất hài cốt tôi xong, tất phải được hưởng vật báu để Ä‘á»n bù công khó nhá»c. Há»™p sắt lá»›n là há»™p giả, ai mở là bị trúng tên độc ở trong bắn ra, những sách vở và địa đồ trong đó Ä‘á»u giả cả, trên sách giấy lại có chất độc rất mạnh để trừng trị những kẻ tham lam bất lương. Còn những thứ thật thì ở trong há»™p nhá» này.â€
Không dám xem nhiá»u, cậu để hai cái há»™p sang má»™t bên, rồi đặt hài cốt cá»§a Kim Xà Lang Quân xuống hố, lấp đất lên vái mấy vái xong, liá»n ôm há»™p sắt quay trở ra. Lúc này cậu má»›i nhận rõ cá»­a động xây bằng đá, chắc khi còn sống, Kim Xà Lang Quân vẫn thưá»ng lui tá»›i động ấy nên má»›i cẩn thận lấy đá phong tá»a như vậy. Cậu xếp dá»n những hòn đá lá»›n sang má»™t bên, mở rá»™ng cá»­a động, để má»i sư phụ và Má»™c Tang xuống xem xét.
Ra khá»i động, chàng Câm vá»™i kéo Thừa Chí lên. Cậu bưng há»™p sắt vỠđể trình sư phụ định Ä‘oạt.
Mục Nhân Thanh và Má»™c Tang Ä‘ang đánh cá» thấy Thừa Chí trở vá», liá»n ngưng ngay để nghe đồ đệ kể chuyện.
Äá»c qua mấy lá thÆ¡, Má»™c Tang cÅ©ng phải kinh hãi. Khi đạo trưởng bóc lá thư Ä‘á»:
“Cách mở há»™p†ra, thấy trong thÆ¡ viết: “Hai bên há»™p Ä‘á»u có chốt máy, hai tay bưng há»™p, đồng thá»i dùng sức kéo lên, là mở được nắp ngay.â€
Mộc Tang nhìn Nhân Thanh, lè lưỡi vài cái rồi mới nói:
- Bõ thật hú vía! Tánh mạnh cá»§a cháu Thừa Chí có thể nói là vừa má»›i nhặt được Ä‘em vá»! Nếu nó có lòng tham má»™t chút, không chôn cất di hài cho tá»­ tế, cứ vá»™i vã mở ngay há»™p để kiếm vật báu thì những mÅ©i tên độc không tha thứ cho nó đâu!
Nói Ä‘oạn, Má»™c Tang đạo nhân gá»i chàng Câm Ä‘i kiếm má»™t cái thùng gá»— tá»›i, gần đáy thùng cho đục hai cái lá»—, mở nắp há»™p sắt ra, rồi để vào trong thùng gá»—, lấy tấm ván đậy nắp thùng lại, thá»c hai cái gậy vào hai cái lá»— rồi má»›i đục. Äạo nhân cầm má»™t chiếc gậy, còn chiếc kia bảo Thừa Chí cầm, rồi cả hai cùng thá»t mạnh, hai chiếc gậy cùng má»™t lúc, bá»—ng nghe thấy “ket†má»™t tiếng. Má»i ngưá»i Ä‘oán cái nắp há»™p bên trong đã mở rồi, theo đó có tiếng “soẹt soẹt, tung tung†liên tiếp, thùng gá»— hÆ¡i bị rung chuyển. Nghe thấy tiếng tên độc bắn ra đã ngừng rồi, Thừa Chí định mở tấm ván đậy nắp lên xem. Nhân Thanh vá»™i cản lại quát lá»›n:
- Hãy chỠmột lát đã!
Chưa dứt lá»i lại nghe thấy mấy tiếng “soẹt, soẹt.†Chá» thêm má»™t lát, không thấy có tiếng động nữa, Mục Nhân Thanh má»›i cho mở tấm ván ra. Quả nhiên trong thùng và cả tấm ván đậy nắp cÅ©ng Ä‘á»u có mấy chục mÅ©i tên ngắn cắm sâu vào. Nhân Thanh phải dùng ká»m chá»› không dám lấy tay nhổ những mÅ©i tên đó. Má»™c Tang than rằng:
- Ngưá»i ấy cÅ©ng thâm độc Ä‘a kế thật, sợ xếp đặt má»™t lần ám khí bắn không chết kẻ mãnh tâm, mà phải đặt những hai lần như vậy!
Lấy hộp sắt ra, thấy nắp thứ hai đã mở, bên trong có những lò so đóng chằn chịt, chắc đó là những máy móc đặt tên độc, Mộc Tang tháo hết những lò so đó ra và cầm cuốn sách để bên dưới lên. Thấy trên bìa sách viết mấy chữ “Kim Xà bí kíp†(kíp là vũ sách làm bằng tre).
Má»™c Tang đạo nhân dùng ká»m mở thá»­ mấy trang, thấy viết bằng những hàng chữ nhá» li ty và có rất nhiá»u há»a đồ, có trang thì vẽ hình địa đồ, có trang vẽ các thế võ, và cÅ©ng có trang vẽ khí giá»›i máy móc. Khi mở há»™p nhá» ra xem, bên trong cÅ©ng có má»™t cuốn sách cùng má»™t khuôn khổ như cuốn trước và chữ viết, cách đóng, chẳng khác má»™t tý nào, riêng có ná»™i dung là không giống thôi.
Mục Nhân Thanh nói:
- Äể đối phó vá»›i những kẻ không chôn cất thi hài ông ta cho tá»­ tế, Kim Xà Lang Quân đã không tiếc công, mất thá»i giá», viết má»™t cuốn sách giả, rồi đặt vô số tên độc. Nhưng sá»± thật thì má»™t ngưá»i đã chết rồi, còn tính toán tá»›i chuyện ngưá»i ngoài đối xá»­ vá»›i mình tốt hay xấu làm gì!
Mộc Tang nói:
- Cũng chỉ vì hắn quá hẹp lượng, nên mới có kết quả bi đát như thế!
Mục Nhân Thanh gật đầu than thở, bảo Thừa Chí cất hai hộp sắt ấy đi rồi nói:
- Hành vi cá»§a Kim Xà Lang Quân thật quái dị, dù có Ä‘á»c sách cá»§a y cÅ©ng vô ích.
Thừa Chí vâng lá»i, sau vụ đó, cậu luyện võ càng thêm chăm chỉ.
Mộc Tang dạy tất cả các môn khinh công, ám khí cho cậu ta xong đâu đấy mới hạ sơn đi nơi khác.
Thá»i gian trôi chảy rất chóng, thấm thoát đã mấy năm. Lúc ấy đã là năm thứ 16 cá»§a vua Sùng Chính, Viên Thừa Chí đã 10 tuổi.
Chàng đã được Mục Nhân Thanh, trưởng môn phái Hoa SÆ¡n, quyá»n kiếm thiên hạ vô song, dạy bảo mưá»i mấy năm tất nhiên võ công phải tuyệt phi phàm. Chàng lại được thêm Má»™c Tang đạo nhân chỉ bảo khinh công tá»›i mức tuyệt đỉnh. Chống ám khí độc đáo, và cậu cÅ©ng có bản lãnh vỠđánh cá». Má»™t mình chàng há»c được võ công thượng thặng cá»§a hai môn phái, đã là má»™t nhân vật hiếm có trong giá»›i võ lâm. Nhưng trong mưá»i mấy năm há»c tập, chàng chưa từng đặt chân xuống núi má»™t bước, tất nhiên không biết thế sá»± là gì cả. Và khắp chốn giang hồ cÅ©ng chưa má»™t ai biết phái Hoa SÆ¡n đã có má»™t tay vạn năng hảo thá»§ như vậy.
Hôm đó là ngày Xuân, Thừa Chí cùng Äại Oai và Tiểu Quái, hai con đưá»i ươi luyện võ. Chàng Câm ở trong nhà bước ra giÆ¡ tay ra hiệu. Thừa Chí biết là sư phụ cho gá»i, liá»n vào ngay trong nhà, thấy có hai đại hán đứng cạnh sư phụ. Chàng ngạc nhiên vô cùng, vì ở trên núi Hoa SÆ¡n này, trừ Má»™c Tang ra, chưa có ngưá»i khách thứ hai tá»›i thăm. Mục Nhân Thanh nói:
- Thừa Chí, con lại chào Vương đại ca và Cao đại ca đi.
Tưởng là bạn cá»§a sư phụ, chàng vái chào và miệng gá»i “sư thúc,†hai ngưá»i ná» vá»™i vàng quỳ xuống lạy và nói:
- Má»i Viên sư thúc bình thân. Chúng cháu đâu dám nhận lá»… cá»§a sư thúc.
Thấy gá»i mình là sư thúc, chàng ngÆ¡ ngác không hiểu. Mục Nhân Thanh cả cưá»i má»™t hồi rồi má»›i nói:
- Thôi! Äứng dậy cả Ä‘i!
Thừa Chí vá»™i đứng thẳng lên. Chàng thấy hai ngưá»i nỠăn mặc lối quê mùa, trông cÅ©ng có vẻ nhanh nhẹn và oai hùng, Nhân Thanh cưá»i nói:
- Con chưa theo thầy xuống núi bao giá» nên không biết vai vế cá»§a con ra sao? Thôi đừng khách sáo nữa, và ai cÅ©ng đừng gá»i ai là sư thúc gì cả. Cứ căn cứ vào tuổi hÆ¡n kém mà gá»i nhau là huynh đệ thì hÆ¡n.
Thì ra hai sư huynh đệ há» Vương và há» Cao kia, theo vai vế thì sư phụ cá»§a há» phải gá»i Mục Nhân Thanh là sư thúc. Há» tuy lá»›n tuổi, nhưng phải gá»i Thừa Chí là sư thúc má»›i phải. Mục Nhân Thanh lại nói:
- Hai vị sư huynh này thừa lịnh Lý Tá»± Thành tướng quân ở tỉnh SÆ¡n Tây tá»›i, muốn má»i thầy xuống bàn tán má»™t việc quan trá»ng, vậy ngày mai thầy phải xuống núi.
Thừa Chí nói:
- Thưa sư phụ, lần này sư phụ cho phép con đi theo để thăm Thôi thúc thúc.
Chàng ở trên núi mãi cÅ©ng thấy buồn, mấy lần muốn theo sư phụ hạ sÆ¡n Ä‘á»u không được phép. Lần này chàng lại xin thì Nhân Thanh mỉm cưá»i. Hai ngưá»i kia biết thầy trò chàng có chuyện muốn bàn tán liá»n cáo lui ra bên ngoài.
* * *
Mục Nhân Thanh nói:
- Hiện giá» thân thế nghÄ©a quân Ä‘ang bành trướng rất mạn. Hai tỉnh Tân, Tấn sắp vào tay quân ta. Äây cÅ©ng là dịp may con báo thù cha. Bấy lâu nay con cứ xin thầy cho phép con Ä‘i hành thích vua Sùng Chính, nhưng thầy nhất định không nghe, con có biết tại sao không?
Thừa Chí trả lá»i:
- Thưa thầy, có phải vì con chưa há»c thành tài không?
- Äiá»u đó cÅ©ng là má»™t nguyên nhân, nhưng còn má»™t Ä‘iá»u nữa quan trá»ng hÆ¡n. Con hãy ngồi xuống thầy nói cho con nghe.
Thừa Chí ngoan ngoãn ngồi xuống, Nhân Thanh nói tiếp:
- Mấy năm nay, tình thế ngoài quan ải khẩn trương lắm. Dã tâm cá»§a ngưá»i Mãn Châu không lưá»ng, ngày nào cÅ©ng muốn xâm lấn vào trong quan ải. Mặc dầu vua Sùng Chính hay Ä‘a nghi và thiếu ý chí cương quyết, nhưng còn sáng suốt hÆ¡n các vua trước, như vua Gia Tinh, vua Thiên Khải nhiá»u. Nếu cho phép con vào trong cung hành thích Sùng Chính để trả tư thù sẽ có hại, vì Thái tá»­ còn nhá» nếu lên nối ngôi, quyá»n hành thế nào cÅ©ng lá»t vào tay bá»n gian thần quan hoạn. Thầy chỉ sợ chúng sẽ làm mất giang sÆ¡n cá»§a ngưá»i Hán mình ngay. Như vậy, có phải con là má»™t ngưá»i có tá»™i vá»›i thiên hạ không? Thân phụ con suốt Ä‘á»i phản kháng quân Mãn, quyết chí thu phục đất Liêu Äông, nay thấy con bất trung bất hiếu như vậy, thì ông ta dù ở thế giá»›i bên kia cÅ©ng không được yên tâm chút nào!
Thấy sư phụ nói như vậy, Thừa Chí toát mồ hôi.
Mục Nhân Thanh lại nói:
- Quốc sá»± là má»™t việc lá»›n, tư thù là việc nhá», dÄ© thầy không cho con Ä‘i báo thù vì lẽ đó. Nhưng tình hình bây giá» lại khác hẳn. Sấm Vương Lý Tá»± Thành đã chiếm Tân, Tấn hai tỉnh, và chỉ trong má»™t hai năm là có thể tiến tá»›i Bắc Kinh. Lúc ấy đã có ông ta chá»§ trì đại cuá»™c, toàn quốc trên dưới má»™t lòng, thì còn sợ gì Liêu Äông, Mãn Châu vào xâm chiếm nữa.
Càng nghe, Thừa Chí càng thấy phấn khởi. Nhân Thanh lại nói tiếp:
- Võ nghệ cá»§a con bây giỠđã có căn cÆ¡. Tuy võ há»c không có bá» bến, nhưng tài năng cá»§a ta đã truyá»n lại hết cả cho con. Sau này, con chỉ chăm chỉ há»c tập lấy đủ được rồi, mai thầy xuống núi, con cứ ở lại chá» má»™t tháng sau, con hãy hạ sÆ¡n, đến tỉnh SÆ¡n Tây vào trại quân đội Sấm Vương kiếm thầy.
Thấy thầy cho phép xuống núi, Thừa Chí há»›n hở vô cùng. Lúc thưá»ng Mục Nhân Thanh đã dạy cho chàng biết các Ä‘iá»u cấm kỵ và các luật lệ cá»§a các môn phái trên chốn giang hồ rồi. Lúc này, ông ta nhắc lại những Ä‘iá»u quan trá»ng cho chàng nghe.
Sau cùng lại dặn rằng:
- Con là ngưá»i cẩn thận chánh trá»±c, ta yên trí lắm. Nhưng còn chữ “sắcâ€, con đặc biệt đỠphòng. Có rất nhiá»u đại anh hùng, đại hào kiệt đã sa ngã bởi chữ sắc đó, đến rồi tiêu tan sá»± nghiệp, trở nên thân tàn ma dại. Con phải nhá»› kỹ lá»i nói đó cá»§a thầy.
Ngày hôm sau, trá»i chưa sáng tá», Thừa Chí đã thức dậy giúp chàng Câm Ä‘un nước, thổi cÆ¡m, xong đâu đấy, má»›i vào phòng sư phụ thỉnh an. Không ngá» Mục Nhân Thanh và hai ngưá»i khách lạ kia đã hạ sÆ¡n từ lúc ná»­a đêm rồi. Ngẩn ngưá»i giây lát, Thừa Chí nghÄ© tá»›i việc mình sắp hạ sÆ¡n đến nÆ¡i rồi, liá»n chỉ chõ ra hiệu cho chàng Câm hay. Chàng Câm có vẻ không vui, quay mình Ä‘i ra. Hai ngưá»i ăn ở vá»›i nhau hÆ¡n mưá»i năm trá»i, tình thân hÆ¡n anh em ruá»™t thịt, nên chàng biết chàng Câm không nỡ chia tay vá»›i mình.
Thấm thoát đã qua được bảy tám ngày, Thừa Chí vẫn luyện tập như thưá»ng. NghÄ© tá»›i sắp phải rá»i khá»i nÆ¡i đây, chàng bắt đầu luyến tiếc từng cánh cây, cái cá». Hôm đó, ăn cÆ¡m tối xong, chàng lấy sách sư phục ra Ä‘á»c má»™t thá»i gian khá lâu. Äang định tắt đèn Ä‘i ngá»§, bá»—ng thấy chàng Câm vào chỉ chá» ra hiệu cho chàng ra để xem xét, nhưng chàng Câm níu lại, và cho hay rằng, đã khám xét rồi, không thấy tung tích ngưá»i nào cả. Thừa Chí vẫn không yên tâm lắm, dắt hai con đưá»i ươi Ä‘i khám xét lại phía trước lẫn phía sau núi. Quả nhiên, không thấy có Ä‘iá»u gì khả nghi cả, chàng má»›i trở vá» phòng ngá»§.
Ngá»§ tá»›i ná»­a đêm, chàng nghe thấy Äại Oai và Tiểu Quái ở phòng ngoài kêu la ầm Ä©. Chàng ngồi dậy lắng tai nghe, bá»—ng có mùi thÆ¡m xông lên mÅ©i, vá»™i nín hÆ¡i thở ra, ngỠđâu hai chân má»m nhÅ©n, loạng choạng suýt ngã. Lúc ấy, cá»­a phòng bá»—ng mở toang, má»™t cái bóng Ä‘en nhảy vào, và giÆ¡ Ä‘ao chém ngay vào đầu chàng. Tuy cảm thấy đầu nặng chÄ©u, nhưng chàng rất tinh thông võ nghệ, có thể cố gượng được, vá»™i né sang bên trái, rồi tay phải, đánh ngược má»™t chưởng.
Ngưá»i ná» muốn chém vào tay Thừa Chí nhưng gặp phải cưá»ng địch, khi nào lại chịu để cho đối phương có thể giÆ¡ tay. Trong bóng tối, chỉ có cách nghe hÆ¡i gió để nhận đính má»i cá»­ động cá»§a địch thá»§, Thừa Chí tiến lên má»™t bước, dùng bàn tay trái chặt vào vai ngưá»i đó. Chưởng đó chàng đã dùng cả mưá»i phần sức lá»±c. Ngưá»i ná»không ngá» chàng đã bị thuốc mê rồi mà còn có công lá»±c như vậy. Vai bị Ä‘au, ngưá»i ná» bị đánh tung ra cá»­a. Bên ngoài, có má»™t ngưá»i bèn đỡ lấy ngưá»i ná» và nói:
- Cái Ä‘iểm móng cứng lắm! (đây là tiếng lóng cá»§a ngưá»i giang hồ. Cái Ä‘iểm là tên kia, móng là tài nghệ, cứng lắm là giá»i lắm.)
Thừa Chí định nhảy ra, bá»—ng thấy đầu choáng váng rồi mê man bất tỉnh. Cách không biết bao nhiêu lâu, chàng má»›i tỉnh dậy, thấy tay chÆ¡n và mình mẩy Ä‘á»u má»i mệt. Vừa cá»±a quậy tay chÆ¡n, chàng hoảng sợ vì thấy mình mẩy đã bị trói chặt bằng dây thừng. Trong phòng đèn Ä‘uốc sáng choang, hai ngưá»i lạ mặt Ä‘ang lục lợi hòm siểng khắp nÆ¡i.
Chàng đã biết bị ngưá»i hãm hại, tá»± trách mình là kẻ vô dụng, sư phụ vừa hạ sÆ¡n được vài ngày mà mình đã bị ngưá»i ta lên tận núi bắt trói. Như vậy, còn mong má»i gì đặt chân vào chốn giang hồ và báo thù cho cha nữa. Chàng giả tảng chưa hồi tỉnh, hé mắt nhìn trá»™m, thấy má»™t ngưá»i gầy gò, trạc độ ngoài 50, mặt khô khan. Còn má»™t ngưá»i nữa là hòa thượng, vừa to vừa béo xem thân hình đúng là ngưá»i vừa đánh nhau vá»›i mình.
Chàng nghÄ© thầm: “Lạ quá! Trên núi, có cái gì quý báu đâu mất công đến tận đây trá»™m cướp? Tiá»n cá»§a thì chỉ độc có 50 lạng bạc sư phục để lại cho để làm lá»™ phí thôi! Nhưng há» nhất định không phải là giặc cướp thưá»ng. Tên hòa thượng này võ công khá lắm, và ngưá»i gầy gò kia cÅ©ng không phải là tay xoàng xÄ©nh. Nếu bảo há» tá»›i đây để báo thù, tại sao lại không giết mình mà cứ Ä‘i lục lá»i khám xét đồ đạc thế kia.â€
Vừa nghÄ© ngợi, chàng vừa vận ná»™i công để làm đứt dây thừng Ä‘ang trói chặt ngưá»i chàng.
Nào ngỠđâu kẻ địch lại là những tay lão luyện, biết chàng giá»i võ nên lúc trói há» cắm má»™t mẩu tre vào giữa hai tay, há»… chàng lấy sức là mẩu tre vỡ trước, và gây ra tiếng động tức thì. Khi chàng vừa lấy sức định bứt sợi dây thì phát giác ngay mưu kế đó, nên ngừng ngay lại và không cá»±a quậy nữa. Trong lúc chàng Ä‘ang nghÄ© kế thoát thân, thì nghe thấy tên hòa thượng mừng rỡ kêu lên:
- Äây rồi!
Hòa thượng kéo chiếc há»™p sắt dưới gầm giưá»ng ra, đó là cái há»™p cá»§a Kim Xà Lang Quân.
Ngưá»i gầy gò tá» vẻ hân hoan, cùng hòa thượng ngồi cạnh bàn mở há»™p sắt, lấy cuốn Kim Xà bí kíp ra xem. Hòa thượng cả cưá»i nói:
- Quả nhiên nó ở đây rồi. Sư huynh này, bây giỠmới bõ công tìm kiếm 15 năm của anh em mình!
Mở cuốn bí kíp ra xem, thấy bên trong có vẽ rất nhiá»u há»a đồ, và những hàng chữ nhá», y khoái trí gãi đầu, xoa tay mừng rỡ vô cùng.
Ngưá»i gầy gò bá»—ng nói:
- Kìa, tên kia đã tẩu thoát.
Vừa nói, y vừa chỉ vỠphía Thừa Chí. Hòa thượng quay đầu xem có thật không.
Nhanh như chá»›p, tên gầy gò đâm luôn má»™t nhát dao găm vào giữa sống lưng hòa thượng, sâu ngập tá»›i cán rồi y nhảy cách xa vài thước, rút trưá»ng kiếm ra đỠphòng sá»± phản ứng. Hòa thượng ngạc nhiên, bá»—ng phá ra cưá»i má»™t cách chua chát rồi nói:
- Anh em mình cố gắng tìm kiếm suốt 15 năm trá»i, ngày nay má»›i tìm thấy vật báu. Không ngá» anh lại muốn chiếm lấy má»™t mình mà hạ độc thá»§ như vậy… hà, hà!… hà… hà…
Trong đêm khuya tÄ©nh mịch, tiếng cưá»i cá»§a y lại càng bi đát rùng rợn thêm đến ná»—i Thừa Chí nghe thấy cÅ©ng phải sá»n lòng. Y định đưa tay vá» phía sau rút thanh Ä‘ao ra, nhưng không được. Bá»—ng y thét lên má»™t tiếng, ngã gục xuống, giãy giụa rồi tắt thở liá»n.
Ngưá»i gầy gò sợ hòa thượng chưa chết, hắn liá»n tiến lên đâm bồi thêm mấy nhát kiếm nữa. Thấy y tàn sát sư đệ như vậy, Thừa Chí cÅ©ng phải rùng mình ghê gá»›m. Tên ấy “hừ†má»™t tiếng rồi nói:
- Ta không giết ngươi thì ngươi cũng sẽ hại ta!
Nói xong, y còn đá vào xác hòa thượng mấy cái




__________________________________________________ _______________________

Hồi 5Quái khách đến đỉnh núi
Phòng kín Ä‘á»c kỳ văn



Ngưá»i gầy gò, vì chưa được rõ Thừa Chí tỉnh dậy, khoái chí cưá»i khinh vài tiếng, búng tàn nến cho ngá»n lá»­a sáng tá» rồi giở cuốn bí kíp ra Ä‘á»c. Càng Ä‘á»c, càng cao hứng, y đắc ý rung đùi, có vẻ sung sướng lắm. Äá»c tá»›i chá»— có mấy trang dính chặt vá»›i nhau, y lấy ngón tay trá» chấm nước miếng để cho dá»… giở hÆ¡n. Mấy lần gặp những trang dính chặt vá»›i nhau, nhá» thấm nước miếng, y Ä‘á»u giở được mà không rách trang nào. Thừa Chí bá»—ng sá»±c nghÄ© tá»›i cuốn sách có chất độc rất mạnh, nếu tên kia cứ thấm nước bá»t mãi như vậy thế nào cÅ©ng bị trúng độc. Như quên cả nguy hiểm, bá»—ng khẽ kêu lên má»™t tiếng.
Nghe thấy tiếng ngưá»i kêu, ngưá»i gầy gò quay đầu lại, trông thấy Thừa Chí hai mắt trợn tròn xoe, đầy vẻ hãi hùng, Ä‘ang nhìn thẳng vào mặt mình. Y từ từ đứng dậy, rút con dao găm ở lưng hòa thượng ra, rồi tiến gần Thừa Chí và nói rằng:
- Ta với ngươi tuy không có thù oán gì cả, nhưng ngày hôm nay ta không thể để cho ngươi sống được!
Nói xong, mắt y lá»™ đầy vẻ hung ác, giÆ¡ dao găm lên, cưá»i gằn mấy tiếng, rồi lại nói tiếp:
- Bây giá» ta có giết chết ngươi, thì ngươi xuống dưới âm ti cÅ©ng không hiểu sao mà bị giết! Nói thật cho ngươi biết, ta là Trương Xuân Cá»­u trong phái Thạch Lương tại phá»§ Cừ Châu, tỉnh Triết Giang. Phái Thạch Lương chúng ta là tá»­ thù vá»›i Kim Xà Lang Quân. Y gian dâm vá»›i sư muá»™i chúng ta, rồi trốn nÆ¡i đây. Mưá»i mấy năm nay chúng ta Ä‘i tìm xem y trốn nÆ¡i đâu, nay Bí kíp cá»§a y rÆ¡i vào tay ngươi. Nay ngươi có liên can vá»›i Kim Xà Lang Quân chắc ngươi cÅ©ng không phải là ngưá»i lương thiện. Sau khi chết Ä‘i, trở thành má»™t con ma rồi, nếu muốn báo thù này, thì ngươi cứ tá»›i Cừ Châu mà kiếm ta, Trương Xuân Cá»­u đây… hà, hà, hà!
Cưá»i chưa dứt tiếng, y bá»—ng loạng choạng suýt ngã. Thừa Chí liá»n vận hết sức lá»±c lên hai cánh tay, thét lá»›n má»™t tiếng, dây thừng trói quanh ngưá»i liá»n đứt ra từng khúc.
Rồi nhanh như chá»›p, chàng giáng luôn vào đầu ngưá»i ná» má»™t quả đấm thôi sÆ¡n.
Nhưng tay chàng chưa chạm tá»›i ngưá»i kẻ thù, Trương Xuân Cá»­u bá»—ng ngã ngưá»i nằm lăn ra đất. Thừa Chí sợ y có quá»· kế gì, liá»n cầm má»™t Ä‘oạn dây thừng đứt quấn làm võ khí sá»­ dụng cấp thá»i. Nhưng thấy ngưá»i gầy gò đó hai chân duá»—i thẳng, không còn cá»­ động được nữa. Mắt, mÅ©i, tai, mồm cá»§a y Ä‘á»u chảy máu Ä‘en, lúc ấy chàng má»›i hay kẻ thù đã trúng độc chết. Cúi xuống cởi luôn quãng dây thừng Ä‘ang trói dưới chân ra, chàng vá»™i chạy ra phòng ngoài. Thấy chàng Câm bị trói nằm ở đó, hai mắt y trợn tròn xoe, lá»™ vẻ bá»±c tức vì không cá»±a quậy được, Thừa Chí liá»n cởi trói cho y. Lại thấy Äại Oai và Tiểu Quái như chết ngất ở dưới đất, sợ hai con đưá»i ươi bị ngá»™ độc, chàng vá»™i lấy mấy gáo nước lã đổ vào đầu, vào mặt hai con vật ná». Má»™t lát thật lâu, hai con thú má»›i hồi tỉnh dần. Thừa Chí dùng tay ra hiệu, kể lại đầu Ä‘uôi câu chuyện vừa xảy ra cho chàng Câm hay. ChỠđến khi trá»i sáng tá», Thừa Chí và chàng Câm má»›i khiêng hai kẻ thù ra đằng sau núi chôn cất. Thấy cái há»™p sắt lá»›n có chất độc hại ngưá»i như vậy, Thừa Chí tiện tay quăng luôn xuống hố, chôn cùng vá»›i hai ngưá»i kia.
Chôn cất xong đâu đấy, nghĩ tới chuyện hôm qua, trong lòng chàng còn bàng hoàng lo ngại khôn cùng.
Chàng nghÄ© thầm: “Năm 12 tuổi, vô hình chung mình đã tìm thấy cái há»™p sắt ná» rồi tám năm qua, ta đã quên hẳn câu chuyện đó. Nay thấy ngưá»i gầy gò và ba vị hòa thượng đã giết lẫn nhau vi tranh giành cuốn Kim Xà bí kíp, thì chắc hẳn cuốn sách đó phải chứa đựng sá»± gì bí mật hoặc rất quan trá»ng! Nhưng không hiểu trong cuốn sách đó viết những gì?â€
NghÄ© tá»›i đó, chàng không thể nén nổi sá»± tò mò, liá»n chui vào gầm giưá»ng, lôi cái há»™p nhá» phá»§ đầy mạng rêu ra. Chàng mở há»™p sắt, lấy cuốn Kim Xà bí kíp thật để trên bàn, rồi giở từng tá» ra Ä‘á»c. Những trang đầu dạy vá» bí quyết luyện công và tâm pháp ném ám khí, không khác gì mấy vá»›i những phương pháp cá»§a Mục Nhân Thanh và Má»™c Tang đạo nhân. Chàng nhận xét kỹ thì thấy thá»§ pháp cá»§a Kim Xà Lang Quân còn hiểm độc gấp mấy lần thá»§ pháp cá»§a hai thầy mình. Chàng nghÄ© thầm: “Hôm qua mình suýt gặp quá»· kế đê tiện cá»§a kẻ địch. Sau này, dấn thân vào chốn giang hồ để hành hiệp, thế nào chẳng gặp phải những đối thá»§ cÅ©ng sá»­ dụng những thá»§ pháp đê hèn đó, nhưng dù sao, biết ngưá»i biết ta, và để phòng thân, thì ta cÅ©ng cần phải biết tá»›i những mánh lá»›i đó.â€
Nghĩ đoạn, chàng bắt đầu nghiên cứu các thủ pháp trong cuốn Bí kíp.
Äá»c tá»›i ngày thứ ba, chàng má»›i nhận thấy các đưá»ng lối võ công ghi trong Bí kíp khác hẳn những thế võ cá»§a phái Hoa SÆ¡n và chàng cÅ©ng chưa há» nghe thấy sư phụ nói qua bao giá». Nhất nghệ thông thì bách nghệ cÅ©ng thông, võ công cá»§a Thừa Chí đã tá»›i mức cao siêu. Nên khi chàng há»c sang môn phái khác chỉ mấy chút thá»i giá» suy nghÄ© là hiểu ngay. Theo đúng trong Bí kíp, chàng tuần tá»± luyện tập, hết thế võ nay sang thế võ khác. Nhưng luyện đến ngày thứ năm, chàng gặp phải những Ä‘iá»u nan giải là trong Bí kíp có viết tỉ mỉ những bí quyết, không vẻ há»a đồ vá» các Ä‘iệu, các kiểu, thì biết căn cứ vào đâu mà phá»ng theo? Vì vậy, chàng đành phải ngừng tập. Chàng lại giở sang chương sau thấy đỠmục là “Kim Xà kiếm pháp.†Chàng nghÄ© thầm: “Kiếm pháp này do Kim Xà Lang Quân sáng tạo ra, thế nào cÅ©ng có nhiá»u miếng độc đáo!â€
NghÄ© Ä‘oạn, chàng lấy kiếm múa thá»­, thoạt tiên còn dá»… há»c, tá»›i sau càng múa càng phức tạp, không thuận tay. Luyện Ä‘i luyện lại mấy lần, chàng vẫn thấy ngượng ngịu chướng tay. Sá»±c nhá»› tá»›i, khi chôn cất di cốt Kim Xà Lang Quân, chàng đã trông thấy trên vách ở trong động có khắc rất nhiá»u há»a đồ, chắc những tranh đó có liên quan đến các thế võ và kiếm pháp này.
NghÄ© tá»›i đó, không sao nhẫn nại được nữa, Thừa Chí liá»n gá»i chàng Câm Ä‘em dây thừng, bó Ä‘uốc, lên đỉnh núi để thòng chàng xuống dưới động. Lúc ấy chàng trở nên má»™t thanh niên cao lá»›n, vạm vỡ, đáng lẽ không chui lá»t cá»­a động, nhưng may thay hồi ná» chàng đã phá rá»™ng hai bên cá»­a nên bây giá» chàng má»›i chui vào được. Cầm bó Ä‘uốc lên chiếu sáng các hình đồ trên vách, chàng nghiên cứu thật tỉ mỉ từng bức há»a. Quả nhiên, những bức há»a đồ đó là những hình vẽ giải thích các yếu quyết trong cuốn bí kíp, chàng vui mừng vô cùng. Theo đúng há»a đồ để luyện tập, chỉ tốn mất độ hai tiếng đồng hồ, chàng đã in sâu những hình đồ đó vào trong óc và thuá»™c lòng hết má»i miếng võ trong cuốn Bí kíp. Chàng quỳ xuống trước má»™ Kim Xà Lang Quân vái hai cái ngụ ý cảm tạ ông ta đã để lại sách giáo thụ võ công cho mình. Khi sắp bước ra khá»i động, chợt nhìn lên vách đá thấy treo thanh bảo kiếm, chàng không cần nghÄ© ngợi nhấc luôn khí giá»›i báu đó xuống coi. Hình thù thanh kiếm đó lạ lùng lắm, không khác gì con rắn Ä‘ang uốn mình, chá»— cán kiếm là Ä‘uôi rắn, còn chá»— mÅ©i kiếm đó có hai cái rìa nhá».
Thừa Chí nhận thấy kiếm pháp rất lạ lùng cÅ©ng bởi thanh kiếm đó khác hẳn các thanh kiếm khác. Ngoài công dụng để đâm hoặc chém như má»i thanh kiếm khác, hai rìa ở đằng mÅ©i kiếm còn dùng để móc và khóa khí giá»›i cá»§a địch. Chợt nghÄ© đến chàng Câm đứng chá» mình trên đỉnh núi, nếu lâu quá thế nào cÅ©ng lo ngại cho chàng liá»n cầm kiếm Ä‘i ra. Thấy gần cá»­a động có má»™t viên đá lá»›n cản trở lối Ä‘i, chàng thuận tay múa kiếm phạt ngang má»™t nhát. NgỠđâu đá vụn bay tứ tung, viên đá ấy đã đứt làm đôi.
Không dè lưỡi kiếm đâm thẳng một nhát, chàng đã cắm ngập thanh kiếm vào trong tảng đá.
Thừa Chí mừng quá, vá»™i bò ra. Vừa vá» tá»›i nhà, đứng giữa má»™t cái sân rá»™ng, chàng múa Kim Xà kiếm, theo kiếm pháp Hoa SÆ¡n. Múa má»™t hồi, chàng thấy sá»­ dụng thanh kiếm đó thuận tay lắm, đến khi múa kiếm pháp Thanh Sà lại còn thuận tay hÆ¡n. Trong má»™t thá»i gian mưá»i mấy ngày, Thừa Chí đã há»c hiểu nhiá»u miếng kiếm ghi lại trong Bí kíp, nhứt là việc sá»­ dụng ám khí Kim Xà chá»§y lại càng tinh xảo vô cùng, chàng đã há»c được hết má»i bí quyết thá»§ pháp cá»§a môn đó. Chàng so sánh và nhận thấy tâm pháp ám khí cá»§a Má»™c Tang đạo nhân và ám khí Kim Xà chá»§y tinh xảo ngang nhau. Mặc dầu Kim Xà Lang Quân không Ä‘i theo con đưá»ng chánh, nhưng vì ông ta có má»™t bản lãnh kinh ngưá»i nên Thừa Chí cÅ©ng phải khâm phục vô cùng.
Tá»›i khi nghiên cứu đến ba trang cuối cùng trong cuốn Bí kíp, chàng phải rùng mình kinh hãi. Ba trang đó viết chi chít những khẩu quyết biến hóa thật kỳ ảo, xuất quá»· nhập thần, nhưng má»™t phần khó hiểu quá, chàng không sao lÄ©nh há»™i nổi. Nghiên cứu trong hai ngày liá»n, chàng vẫn cảm thấy trong đó có nhiá»u chá»— mâu thuẫn, chắc thế nào cÅ©ng có sá»± bí ẩn gì đây.
Chàng xem kỹ lại lá»i dặn trong cuốn Bí kíp và mô tả lại các hình vẽ trên vách đá, nhưng cÅ©ng vẫn không thấu hiểu được. Vì vậy, đêm ấy nằm trằn trá»c chàng không thể nào nhắm mắt. Thấy ánh sáng trăng rá»i vào, chàng đếm đốt ngón tay tính nhẩm sư phụ xuống núi tá»›i nay đã 28 ngày rồi chỉ còn hai ngày nữa là tá»›i ngày mình phải hạ sÆ¡n.
Chàng nghÄ© thầm: “Sư phụ có nói là Kim Xà Lang Quân là ngưá»i rất kỳ dị, 3 trang cuối này có thể là ý gì khác chăng, chứ không phải là võ công gì.â€
NghÄ© như vậy chàng bèn không nghiên cứu thêm nữa, rồi chàng lại nghÄ©, những võ há»c trong quyển sách này ác độc lắm lỡ nhỡ đẻ lá»t vào tay bá»n tà ma tàn ác thì hậu quả không thể lưá»ng được, thôi thì mình đã há»c thuá»™c hết rồi thì há»§y nó Ä‘i, chàng bèn kéo ngá»n nến lại gần châm vào cuốn sách, mấy tá» lụa má»ng bắt lá»­a cháy rất nhanh nhưng còng cái bìa không biết làm bằng thứ gì mà không chịu cháy, chàng bèn cầm lên định xé nhá» nó ra rồi đốt luôn, nhưng mặc cho chàng đã dùng hết sức tá»›i mấy trăm cân lá»±c mà mảnh bìa chỉ hÆ¡i giãn ra chứ không rách. Ngạc nhiên vô cùng, chàng bèn xem xét thật kỹ thì thấy nó được làm từ má»™t thứ tÆ¡ gì đó rất mịn và hình như là gồm hai lá»›p dán vào nhau, chàng bèn tìm cách tách nó ra, loay hay má»™t lúc bá»—ng hai mảnh bìa rá»i ra và từ trong đó rá»›t xuống hai mảnh giấy.
Chàng nhặt lên xem chợt mừng rú lên, thì ra trong má»™t mảnh giấy có chi chít những chữ nhá» ly ti chỉ dẫn những Ä‘iá»u khó hiểu ở 3 trang cuối cá»§a cuốn bí kíp, còn tá» giấy kia là má»™t bản đồ chằng chịt có ghi chú tỉ mỉ, xem kỹ thì ra má»™t bản đồ bảo tàng gì đó, chàng thở phào tá»± nhá»§: “May mà cuốn sách này lá»t vào tay mình chứ lá»t vô tay ngưá»i bình thưá»ng không chịu bõ công nghiên cứu tá»›i cùng thì không sao được hướng bản đồ chôn giấu cá»§a báu ấy.â€
Nghĩ đoạn, chàng cất hai tỠgiấy đó vào trong túi áo.
Hai ngày hôm sau, Thừa Chí thu xếp hành trang từ biệt chàng Câm để xuống núi.
Chàng Câm dắt hai con đưá»i ươi tiá»…n ra tận lưng chừng núi. Thừa Chí ăn ở trên núi hÆ¡n mưá»i năm trá»i, nay bá»—ng nhiên phải xa cách trong lòng rất áy náy khó chịu. Äại Oai và Tiểu Quái là những con vật rất thông minh, linh tính sẽ phải xa cách Tiểu chá»§, nên chúng nắm tay chàng kêu chít chít, không chịu cho chàng lên đưá»ng. Thấy vậy, Thừa Chí không nỡ chia tay vá»›i hai con vật có nghÄ©a, liá»n quyết định cho chúng Ä‘i theo, và dùng tay ra hiệu cho chàng Câm biết rõ ý muốn cá»§a mình.
Lần đầu tiên xuống núi, Thừa Chí thấy cái gì cÅ©ng má»›i lạ cả. Vài hôm sau, Ä‘i tá»›i tỉnh SÆ¡n Tây, chàng thấy đâu đâu cÅ©ng có binh mã Ä‘iá»u động và các cá»­a ả khám xét rất nghiêm ngặt. Các nghÄ©a quân nghe nói chàng tá»›i kiếm Sấm Vương Ä‘á»u không dám cản trở và còn cho ngưá»i đưa đưá»ng dẫn chàng tá»›i trung quân cá»§a Lý Tá»± Thành. Thấy ngưá»i hầu cận vào báo tin có đồ đệ cá»§a Mục Nhân Thanh xin vào ra mắt.
Sấm Vương dù Ä‘ang bận việc quân cÆ¡ cÅ©ng phải thân hành ra đón tiếp. CÅ©ng vì Mục Nhân Thanh khen đồ đệ cá»§a mình tài giá»i trước mặt má»i ngưá»i, nên Sấm Vươngmá»›i trá»ng dụng Thừa Chí như vậy. Nghe giá»ng nói cá»§a Lý Tá»± Thành, có vẻ ông ta muốn chiêu nạp Thừa Chí. Thấy Lý Tá»± Thành tuy ăn mặc má»™c mạc, nhưng dáng Ä‘iệu oai nghi, vẻ mặt hào hùng, Thừa Chí cÅ©ng phải phục thầm. Chàng được Lý tướng quân cho biết hiện giá» sư phục cá»§a chàng không có mặt tại đây vì ông ta có việc phải xuống Giang Nam. Chàng mồ côi cha mẹ từ hồi nhá», nhá» có sư phụ nuôi nấng dạy bảo cho tá»›i ngày nay, nên khi nghe thấy nói sư phụ vắng mặt, chàng có vẻ không vui. Chàng lại há»i đến ngưá»i bạn chi giao là Thôi Thu SÆ¡n hiện có ở đây không?
Sấm Vương cho hay Thu SÆ¡n đã theo Mục Nhân Thanh xuống Giang Nam quyên tiá»n để tiếp tế cho nghÄ©a quân rồi. Chàng trả lá»i là phải xuống miá»n Nam bẩm vá»›i sư phục trước, rồi má»›i dám trở lên phụ lá»±c được. Sấm Vương không nài ép nữa, sai Tể tướng quân Lý Nham tiếp chàng dùng cÆ¡m.
Khi chàng lên đưá»ng xuống Giang Nam, Sấm Vương còn tặng cho mưá»i lạng kim làm lá»™ phí. Chàng từ chối không được, đành phải nhận lấy. Thấy chàng chưa có kinh nghiệm sá»± Ä‘á»i, ăn mặc kỳ dị, lưng Ä‘eo quái kiếm, lại dắt hai con đưá»i ươi theo, Lý Nham má»›i khuyên chàng gởi lại hai con đưá»i ươi và cây kiếm Kim Xà để ngưá»i Ä‘á»i khá»i dị nghị. Thấy Lý Nham có lòng tối khuyên bảo như vậy, chàng nghe lá»i, liá»n mặc trang phục nho sinh, giả dạng má»™t vị tú tài, rồi má»›i cáo từ ra Ä‘i.
Hôm đó, chàng Ä‘i tá»›i Ngá»c SÆ¡n thuá»™c tỉnh Giang Tây. CÆ¡m nước xong, chàng mướn thuyá»n Ä‘i đưá»ng thá»§y. Ra tá»›i bá» sông, thấy má»™t chiếc thuyá»n lá»›n đậu tại đó, chàng lại há»i mướn. Chá»§ thuyá»n cho hay, phú ông nỠđã thuê bao cả thuyá»n để xuống phá»§ Kim Hoa tỉnh Triết Giang chở hàng. Chàng xin Ä‘i nhá» và bằng lòng trả giá cao.
Chá»§ thuyá»n liá»n vào khoang há»i ý kiến phú thương Long Äức Lân. Thấy Thừa Chí là tú tài, ăn nói nho nhã, Long Äức Lân bằng lòng ngay. Chá»§ thuyá»n Ä‘ang nhổ neo khởi hành thì có má»™t thiếu niên hấp tấp chạy tá»›i, và lá»›n miệng kêu gá»i:
- Ông chá»§ thuyá»n Æ¡i! Tôi có việc gấp phải tá»›i Cừ Châu, ông làm phúc cho tôi Ä‘i nhá» vá»›i.
Nghe thấy giá»ng nói thánh thót êm tai, Thừa Chí ngẩng đầu lên nhìn mặt ngưá»i ná». Chàng phải ngạc nhiên mà nghÄ© thầm: “Trên thế gian này, sao lại có ngưá»i đẹp trai đến thế?â€
Ngưá»i đó trạc độ 19 tuổi, lưng Ä‘eo má»™t thanh trưá»ng kiếm.
Chá»§ thuyá»n liá»n đáp:
- Thuyá»n này đã có ngưá»i thuê bao rồi, để tôi há»i qua xem há» có bằng lòng không?
Chưa nói xong đã thấy chàng thanh niên nhún chân nhảy xuống thuyá»n, nhẹ nhàng như không, long đức lân thấy chàng ta dá»… thương và mặt mày vui tươi nên cÅ©ng vui lòng đồng ý ngay.
Thuyá»n tách bến Ä‘i được má»™t lát thì má»i ngưá»i làm quen vá»›i nhau, chàng trai giá»›i thiệu mình tên là Ôn Thanh, lúc đó má»™i ngưá»i Ä‘ang ngồi ở ngoài mui nói chuyện phiếm, bá»—ng dưng có bốn chiếc thuyá»n nhá» xuôi dòng rất nhanh tản ra xung quanh thuyá»n rồi dừng lại và từ từ bám theo chiếc thuyá»n cá»§a má»i ngưá»i, Thừa Chí lúc đó Ä‘ang ngồi đối diện vá»›i chàng trai chợt thấy nét mặt chàng trai biến Ä‘i hiện lên má»™t vẻ hung ác, tàn độc. Thừa Chí giật mình nghÄ©: “Bá»™ mặt thanh tú thế kia, sao lại có nét mặt hung dữ đến thế?â€
Hình như Ôn Thanh đã nhận thấy vẻ mặt ngạc nhiên cá»§a Thừa Chí, liá»n đổi sắc mặt, miệng tá»§m tỉm cưá»i, đầy vẻ nhu mì khả ái. Má»›i bước chân vào Ä‘á»i, Thừa Chí đâu đã hiểu biết má»i bí ẩn cá»§a giang hồ. Thấy thái độ cá»§a Ôn Thanh và hành động cá»§a bốn chiếc thuyá»n nhá» có vẻ khác thưá»ng, chàng tuy biết sắp có chuyện gì xảy ra nhưng không sao Ä‘oán nổi là chuyện gì!
Äến chiá»u tối, thuyá»n ngừng ở cạnh má»™t thị trấn ná», Thừa Chí muốn lên bá» dạo chÆ¡i, liá»n rá»§ hai ngưá»i cùng Ä‘i cho vui. Vì bận trông coi hàng hóa, Äức Lân từ chối, còn Ôn Thanh thì tá» vẻ khinh miệt:
- Nơi hoang vu này, có thắng cảnh gì đâu mà dạo chơi?
Giá»ng nói có vẻ chế nhạo Thừa Chí hãy còn ngây thÆ¡. Mặc dầu Ôn Thanh có thái độ kiêu ngạo, khinh ngưá»i quá mức, nhưng Thừa Chí vốn là ngưá»i trung hậu thành cẩn, không vì thế mà tức giận, chàng chỉ mỉm cưá»i, rồi má»™t mình lên bá» vào trong phố tiêukhiển. Uống vài ly rượu, mua chút quà bánh, trái cây, chàng lại trở vá» thuyá»n. Thấy Äức Lân và Ôn Thanh ngá»§ rồi, chàng cởi áo Ä‘i nghỉ.
Khoảng ná»­a đêm, Thừa Chí bá»—ng nghe thấy tiếng còi ở đằng xa vá»ng lại. Chàng rất thính tai, vừa nghe tiếng động là tỉnh dậy liá»n. Chàng vừa mặc áo xong, đã nghe thấy tiếng bÆ¡i chèo từ miá»n hạ du tá»›i. Lúc ấy Ôn Thanh đột nhiên ngồi dậy, thì ra hắn ngá»§ vẫn mặc cả áo ngoài, rút thanh kiếm dài ở trong chăn ra rồi nhảy ra đằng mÅ©i thuyá»n. Thừa Chí giật mình, nghÄ© thầm: “Chẳng lẽ ngưá»i thiếu niên tuấn tú kia lại là bá»n tay sai cá»§a thá»§y tặc? Hắn lên thuyá»n làm ná»™i ứng để cướp tiá»n bạc và hàng hóa cá»§a nhà buôn ná»? Nay ta đã gặp không thể nào khoanh tay không cứu giúp.â€
Vì Kim Xà kiếm hình thù quái dị mà chàng phải gởi lại trong quân trại của Sấm Vương, nên hiện trong lưng chàng chỉ có một con dao găm và mấy chục quân cỠcây.
Cầm dao găm ngồi dậy, chàng nghe thấy tiếng bÆ¡i chèo cá»§a chiếc thuyá»n nhỠở phía trước mặt càng ngày càng gần, rồi đột nhiên có tiếng nói thô lá»— phát ra từ đầu thuyá»n nhá» ná»:
- Tên hỠÔn kia, ngươi có biết thế nào là nghĩa khí giang hồ không?
Ôn Thanh hét lớn:
- Biết thì sao? Và không biết thì sao?
Tên nỠđáp:
- Chúng ta đã tốn bao nhiêu công khó nhá»c, theo dõi từ đây! Còn ngươi thì khôn ngoan lắm, giữa đưá»ng nhảy ra, định ăn cướp cÆ¡m chim phải không?
Lúc đó Long Äức Lân đã tỉnh dậy, nghe thấy tiếng nói ồn ào, vá»™i ngó đầu ra coi.
Thấy bốn chiếc thuyá»n nhá», lá»­a đốt sáng choang, đầu thuyá»n chiếc nào cÅ©ng đứng đầy ngưá»i cầm võ khí, hắn hoảng sợ đến ná»—i run lẩy bẩy. Nghe hai bên đối đáp, Thừa Chí đã hiểu rõ sá»± thế, liá»n an á»§i Äức Lân rằng:
- Không việc gì đến ông, ông đừng sợ!
Giá»ng nói run run, Äức Lân khẽ há»i:
- Há»â€¦ há»â€¦ có phải chúng định đến cướp hàng hóa cá»§a tôi không?
Lại nghe thấy Ôn Thanh quát tháo:
- Tiá»n tài cá»§a thiên hạ, ai cÅ©ng có quyá»n hưởng. Chẳng lẽ số vàng cÅ©ng cá»§a các ngươi chắc?
Tên ná» trả lá»i:
- Ngươi đem hai nghìn lạng vàng đó ra đây, chúng ta chia đôi. Như vậy, chúng ta đã nể ngươi lắm rồi.
- Thôi! Câm Ä‘i! Các ngươi đừng có mÆ¡ tưởng hão huyá»n.
Hai tên đại hán đứng trên hai chiếc thuyá»n nhá» khác liá»n nổi giận:
- Sa đại ca, hà tất phải phí lá»i nói vá»›i quân ngang ngược ấy làm gì?
Nói Ä‘oạn, cả hai tay cầm khí giá»›i, nhảy sang chiếc thuyá»n lá»›n.
Nghe há» cãi vã, Long Äức Lân đã run sợ mất mật rồi, nay lại thấy hai ngưá»i nhảy sang thuyá»n mình, Ông ta sợ quá lắp bắp, giá»ng run run:
- Viên… Viên tướng công ơi! Quân cướp… chúng sang tới… tới đây cướp…
Thừa Chí kéo hắn ẩn núp sau lưng vừa an ủi:
- Có tôi đây ông khá»i sợ!
Lúc ấy chỉ thấy Ôn Thanh hÆ¡i né mình phi luôn chân trái lên “Bõm!†má»™t tiếng, chàng đã đá ngã ngưá»i bên trái xuống sông. Chàng múa kiếm đỡ con dao cá»§a ngưá»i bên phải chém tá»›i. Chỉ nghe thấy “keng!†“phật!†hai tiếng, dao và bả vai cá»§a tên ná» Ä‘á»u bị chặt đứt. Rồi y ngã nằm chết ngất trên mÅ©i thuyá»n. Ôn Thanh cưá»i nhạt má»™t tiếng, rồi gá»i vá»ng sang thuyá»n bên kia:
- Bá»› Sa lão đại! Từ nay ngươi đừng để cho những đồ chuá»™t lắt ấy ra đối chá»i vá»›i Ä‘á»i, toi mạng má»™t cách vô ích nhé!
Tên đại hán phía trước mặt “hừ!†một tiếng, rồi dõng dạc bảo các bộ hạ:
- Chúng bay sang khiêng lão Lý vỠđây.
Hai tên ở thuyá»n nhá» nhảy sang khiêng tên bị cụt tay vá». Không bao lâu tên bị đá ngã xuống sông cÅ©ng lóp ngóp bò lên thuyá»n nhá», mình mẩy ướt như chuá»™t lá»™t.
Sa lão đại lại lên tiếng:
- Bang “Long Du†ta với phái “Thạch Lương†nhà ngươi vốn xưa nay không có thù hằn gì. Ông chủ chúng ta chỉ nể mặt ông Tổ thứ năm ngươi đó thôi, chớ ngươi đừng có tưởng lầm ta hèn nhát đâu nhé.
Nghe thấy nói tá»›i phái Thạch Lương, Thừa Chí giá»±t mình kinh ngạc, nghÄ© thầm: “Bữa ná», tên Trương Xuân Cá»­u lẻn lên núi Hoa SÆ¡n ăn trá»™m kiếm pháp, chả phải là ngưá»i cá»§a phái Thạch Lương là gì?â€
Chàng lại nghe thấy Ôn Thanh nói:
- Ngươi nói thế để lấy lòng ta, tại các ngươi không địch nổi ta chớ gì?
Sa lão đại nổi giận:
- Chẳng hay ngươi có chịu tuân theo luật lệ của giới giang hồ không?
- Ta muốn sao làm vậy, ngươi không được phép lý với ta.
- Này, ta “tiên lá»… hậu binh†trước. Sau này NgÅ© tổ nhà ngươi không còn trách cứ ta cậy nhiá»u ngưá»i bắt nạt má»™t ngưá»i bé bá»ng thế cô nữa nhé!
Nghe lá»i nói cá»§a Sa lão đại, Thừa Chí hiểu ngay tên tướng cướp này có vẻ kính nể sợ oai NgÅ© tổ nào đó cá»§a Ôn Thanh. Cưá»i nhạt má»™t tiếng, Ôn Thanh trả lá»i:
- Cậy có miếng võ quèn của nhà ngươi, mà cũng đòi bắt nạt ta ư?
Thấy hai bên càng nói càng găng, Thừa Chí biết trận xung đột tất không sao tránh khá»i. Chàng nghÄ© thầm: “Nếu theo lá»i cá»§a chúng, thì có lẽ Bang “Long Du†muốn cướp số vàng kết sù nào đó, nhưng Ôn Thanh bá»—ng giữa đưá»ng phá»—ng tay trên nên Bang ná» không chịu phục liá»n Ä‘uổi theo và đòi chia đôi tang vật. Vì thế, lúc Ôn Thanh xuống thuyá»n mang trong ngưá»i hai nghìn lạng vàng, má»›i nặng trÄ©u như vậy. Xét ra cả hai Ä‘á»u không phải chánh nhân quân tá»­, ta cứ giả dạng không biết võ nghệ chỉ khoanh tay đứng xem chá»› không giúp ai cả.â€
Chàng đang nghĩ ngợi thì hai bên bắt đầu đánh nhau.
Sau má»™t tiếng thét lá»›n, Sa lão đại và hÆ¡n mưá»i tên đại hán ở bốn chiếc thuyá»n lá»›n.
Sa lão đại, tay cầm đại hoàn Ä‘ao, đứng trước mặt má»i ngưá»i, chắp tay vái chào, rồi nói vá»›i Ôn Thanh:
- Ta biết bá»n đàn em cá»§a ta không địch nổi nhà ngươi, nên Sa lão đại này muốn tiếp vài hiệp kiếm thuật NgÅ© Phượng phái Thạch Lương nhà ngươi, mà võ công đã từng khét tiếng là có má»™t không hai ở miá»n Giang Nam.
Ôn Thanh trả lá»i:
- Ngươi muốn má»™t mình đối địch vá»›i ta hay là cả bá»n cùng ùa vào đánh?
Sa lão đại ngá»­ng đầu, cưá»i ha hả:
- Nhà ngươi khinh ngưá»i quá! Trong thuyá»n này còn có quý bạn nào xin ra làm chứng há»™ cho, kẻo sau này các bạn giang hồ lại bảo rằng ta không biết xấu hổ là gì.
Lão quay vào trong thuyá»n rồi lá»›n tiếng gá»i:
- Má»i hai bạn ngồi trong kia ra đây!
Hai tên đại hán liá»n bước vào trong khoang nói vá»›i Thừa Chí và Long Äức Lân:
- Äại ca chúng tôi xin má»i hai ông ra ngoài chứng kiến cuá»™c đấu.
Thấy Äức Lân run lẩy bẩy, không dám lên tiếng, Thừa Chí liá»n bảo:
- Há» chỉ má»i chúng ta ra làm chứng thôi, chắc không có việc gì quan trá»ng đâu. Thôi! Chúng ta ra ngay Ä‘i.
Nói Ä‘oạn, chàng kéo tay Äức Lân, cùng ra ngoài mÅ©i thuyá»n.
Ôn Thanh có vẻ lo ngại, cưá»i nhạt nói:
- Nếu nhà ngươi muốn có ngưá»i coi để tá»± bêu xấu mình thì đừng có trách ta ra tay quá mạnh nhé! Hãy coi chừng.
Sở Lão Äại chưa kịp nói năng gì, thì Ôn Thanh đã đâm luôn hai nhát kiếm vào bả vai và mạng mỡ bên trái cá»§a hắn rồi. Mặc dầu thân hình lá»›n quá cỡ, Sa lão đại vẫn lanh lẹ vô cùng. Hắn quay ngược sống Ä‘ao đỡ hai nhát kiếm rồi dùng miếng “Thiết Ngưu Äỉnh Cảnh†bổ thẳng vào đầu Ôn Thanh.
Vừa tránh mấy miếng kiếm cá»§a địch, vừa múa Ä‘ao tấn công luôn, lão Äại quả tài nghệ phi thưá»ng. Hắn có vị nể phần nào, má»›i dùng sống Ä‘ao, chá»› không tấn công bằng lưỡi Ä‘ao rất sắc bén.
Ôn Thanh quát lớn:
- Ngươi có tài ba gì cứ việc giở hết ra, chớ ta không thèm cám ơn tấm lòng tốt giả dối ấy đâu!
Chàng vừa nói vừa tấn công rất ráo riết. Chỉ há»› hênh có má»™t chút, Sa lão đại đã bị đâm trúng má»™t nhát kiếm vào vai. Nhưng cÅ©ng may mÅ©i kiếm chỉ rách má»™t mảnh áo thôi chá»› không gây thương tích nào cả. Tuy vậy, Lão Äại cÅ©ng hoảng hồn và phải cẩn thận khi đánh chá»› không dám chểnh mảng khinh thưá»ng như trước nữa. Tuy nhiên võ công cá»§a Lão Äại cÅ©ng hiểm độc vô cùng, nhưng vẫn địch không nổi kiếm pháp lanh lẹ cá»§a Ôn Thanh. Chẳng bao lâu, Lão Äại đã bị luồng ánh sáng kiếm bao vây kín mít dù gió cÅ©ng không lá»t nổi.
Thừa Chí đã nhận thấy võ nghệ cá»§a Ôn Thanh trên Sa lão đại nhiá»u. Càng đánh, lão Äại càng thấy thở mạnh và mồ hôi ướt đầm áo ngoài. Bá»—ng nhiên Ôn Thanh thét lên má»™t tiếng, chàng đã đâm trúng má»™t mÅ©i kiếm vào đùi lão Äại. Biến sắc mặt, lùi lại má»™t bước, lão Äại vung tay ném luôn má»™t lúc ba cái Thấu Cốt Ä‘inh. Ôn Thanh dùng kiếm gạt rÆ¡i hai cái, còn má»™t cái thì chàng phải né mình má»›i tránh khá»i. Má»™t trong hai cái Ä‘inh bị chàng gạt ra bắn thẳng vào ngá»±c Thừa Chí.
Thấy lỡ tay hại nhầm ngưá»i khác, Ôn Thanh kinh hãi, rú lên má»™t tiếng. Chàng mục kích rõ rệt mÅ©i Ä‘inh ấy phóng thẳng vào ngá»±c Thừa Chí mà chàng ta vẫn đứng yên, không biết né tránh hoặc đón đỡ gì cả. Như vậy ám khí đó thế nào chẳng xuyên thá»§ng ngá»±c chàng ta rồi!
Vừa rú xong, Ôn Thanh định nhảy lại cứu giúp, ngỠđâu mÅ©i Ä‘inh ấy đã chạm vào ngưá»i Thừa Chí và rÆ¡i xuống dưới ván thuyá»n rồi. Bị trúng ám khí mà Thừa Chí vẫn thản nhiên, hình như không hay biết gì cả. Má»i ngưá»i Ä‘á»u ngÆ¡ ngác nhìn nhau không hiểu tại sao má»™t viên tú tài trông tầm thưá»ng như thế mà ná»™i công lại cao siêu đến mức Ä‘ao thương chém không nổi? Nhưng bá»n há» có biết đâu, sở dÄ© mÅ©i Ä‘inh không xuyên qua được ngá»±c Thừa Chí là vì chàng mặc chiếc áo cánh há»™ thân do Má»™c Tang đạo nhân tặng cho.
Thấy Ôn Thanh Ä‘ang ngÆ¡ ngác nhìn Thừa Chí, không chút đỠphòng, Sa lão đại liá»n phóng luôn ba cái Thấu Cốt Ä‘inh nữa. Nghe thấy tiếng động Ôn Thanh quay lại, trông thấy ám khí đã tá»›i gần liá»n cúi đầu để tránh. Nhưng chỉ tránh được mÅ©i Ä‘inh bắn phía trên, còn hai mÅ©i Ä‘inh phía dưới thì tránh không kịp. Chàng đã yên trí phen này bị chết oan tại nÆ¡i đây, nhưng lạ thay, bá»—ng có má»™t mÅ©i Ä‘inh ở bên cạnh bắn tá»›i, trúng ngay mÅ©i Ä‘inh thứ hai, rồi mÅ©i thứ hai lại đụng phải mÅ©i thứ ba, thế là ba mÅ©i Ä‘inh cùng rÆ¡i cả xuống, không mÅ©i nào trúng vào ngưá»i chàng cả.
ÄÆ°a mắt nhìn ngang, chàng biết ngay ngưá»i ném mÅ©i Ä‘inh để cứu mình chính là Thừa Chí. Thì ra, Thừa Chí thấy Sa lão đại dùng thá»§ Ä‘oạn đê hèn chá»±c hãm hại Ôn Thanh, chàng má»›i nhặt mÅ©i Ä‘inh rÆ¡i trước mặt và phóng ra cứu chàng thanh niên ná» thoát chết.
Ôn Thanh khẽ gật đầu tá» vẻ cảm tạ rồi múa kiếm nhắm lão Äại đâm tá»›i.
Thấy lão Äại đê hèn vô sỉ, phen này Ôn Thanh không chút nể nang, đánh miếng kiếm nào cÅ©ng hiểm độc vô cùng. Má»›i được vài hiệp, lão Äại đã bị đâm trúng má»™t mÅ©i kiếm vào hông bên phải, rồi “keng†má»™t tiếng, thanh Ä‘ao đã rÆ¡i xuống ván thuyá»n.
Chàng tiến lên một bước, bồi thêm một nhát vào đùi bên phải kẻ địch. Sa lão đại thét lên một tiếng ngã ra chết ngất. Mấy tên thủ hạ của hắn quên cả sợ hãi bảo nhau chạy lại cứu chủ. Nhưng Ôn Thanh khi nào chịu để cho chúng thi hành theo ý muốn, chỉ vài lần vung kiếm lên chàng đã giết chết tới bảy tám mạng rồi.
Thấy giết chết nhiá»u ngưá»i quá, Thừa Chí không thể làm ngÆ¡, liá»n lên tiếng khuyên ngăn:
- Thôi! Ôn đại ca. Tha chết cho chúng!
Ôn Thanh không chịu ngừng tay, lại giết thêm hai tên nữa. Các đại hán khác thấy chàng hung dữ quá liá»n nhảy xuống sông tẩu thoát. Thuận tay, chàng ném má»™t nhát, chặt đầu Sa lão đại, rồi giÆ¡ chân trái, đá luôn thi hài kẻ địch xuống sông. Thấy Ôn Thanh tàn nhẫn quá, Thừa Chí trong dạ không vui, nghÄ© thầm: “Ngưá»i đã đắc thắng, hà tất phải tàn nhẫn đến thế!â€
Chàng quay lại nhìn Äức Lân, thấy hắn sợ hãi đến ná»—i nằm yên, không dám cá»±a quậy. Bá»n thá»§ hạ cá»§a phái Long Du bÆ¡i thoát tá»›i giữa sông, leo lên thuyá»n nhá» rồi chèo thuyá»n chạy như bay vá» miá»n hạ du.
Thừa Chí thấy bá»n chúng đã Ä‘i xa rồi, liá»n bảo vá»›i Ôn Thanh:
- Chúng định cướp vàng bạc cá»§a đại ca nhưng không cướp nổi thì thôi, tha cho chúng hà tất đại ca phải tàn sát nhiá»u sanh mạng như thế?
Ôn Thanh trợn mắt lưá»m:
- Thế đại huynh không thấy chúng vừa giở thá»§ Ä‘oạn ác độc hay sao? Nếu tôi thua chúng có lẽ còn bị thảm khốc hÆ¡n thế này nữa. Äừng tưởng có Æ¡n cứu sống tôi mà huynh đã vá»™i lên mặt là thầy dạy Ä‘á»i ngay, tôi không thích nghe đâu nhé.
Thấy Ôn Thanh cãi bướng như vậy, Thừa Chí không dám nói nữa. Lau chùi máu trên kiếm xong, Ôn Thanh tra kiếm vào bao rồi cúi chào Thừa Chí, miệng cưá»i tươi như đóa hoa:
- Viên đại ca, vừa rồi đại ca đã cứu tôi, tôi rất cám ơn.
Thừa Chí mặt đỠbừng, cúi đầu đáp lá»… nhưng không nói được ná»­a lá»i. Chàng chỉ cảm thấy chàng thanh niên ná», lúc thì nhu mì như má»™t thiếu nữ, lúc lại hung ác hÆ¡n cả sói lang và không sao hiểu thấu nổi cái tánh cá»§a y ra sao?
Ôn Thanh gá»i lái đò rá»­a sạch những vết máu còn dính trên ván thuyá»n và cho nhổ neo ngay. Tên lái đò không dám trái lá»i liá»n nhổ neo, dương buồm, cho thuyá»n Ä‘i ngay lúc đêm khuya. Ôn Thanh gá»i chá»§ thuyá»n dá»n thức ăn và rượu ra đầu thuyá»n để cùng Thừa Chí thưởng nguyệt ngắm cảnh. Chàng không nhắc nhở đến chuyện ác chiến vừa rồi, và cÅ©ng không đàm luận võ công vá»›i Thừa Chí. Sau khi uống cạn vài chén, chàng lên tiếng nói:
- Ngày mai kia bao giá» sẽ tá»›i? Nâng ly này ta há»i ông Xanh. Nhưng ông Xanh chỉ làm thinh, chắc không thể nào giải đáp nổi!
Bá»—ng nhiên thấy Ôn Thanh giở văn chương ra, Thừa Chí chỉ ừ ừ à à để ứng đáp thôi, vì hồi nhá», tuy chàng có theo há»c Ứng Tòng vài năm, nhưng từ khi lên núi Hoa SÆ¡n theo Mục Nhân Thanh há»c võ đến giá», đêm tối, thỉnh thoảng cÅ©ng có giở sách ra coi lại, nhưng không phải là môn há»c chánh, cho nên sức há»c cá»§a chàng cÅ©ng thưá»ng thưá»ng vậy thôi, Ôn Thanh lại há»i:
- Viên huynh, trăng thanh gió mát, đêm đẹp thế này, anh em ta cùng nhau làm thơ nhé?
- Quả thật, đệ không biết một tí gì vỠvăn thơ cả.
Ôn Thanh mỉm cưá»i không nói nữa. Hai ngưá»i lại tiếp tục rót rượu ra uống bá»—ng thấy phía trước mặt có má»™t chiếc thuyá»n nhá» Ä‘ang rẽ sóng bÆ¡i tá»›i. Tuy nước chảy ngược mà thuyá»n đó vẫn Ä‘i nhanh vô cùng. Biến sắc mặt, cưá»i nhạt vài tiếng, Ôn Thanh lại tiếp tục rót rượu ra uống.
Thuyá»n cá»§a Thừa Chí thuận buồm xuôi gió, cÅ©ng Ä‘i nhanh vô cùng, chỉ trong chá»›p mắt, đã tá»›i cạnh thuyá»n nhá», Ôn Thanh vứt chén rượu xuống, bá»—ng nhảy phắt lên, hai chân chỉ khẽ đụng mui thuyá»n má»™t cái, đã nhảy tá»›i phía Ä‘uôi thuyá»n rồi. Chàng dằng lấy chiếc bÆ¡i chèo cá»§a tên lái đò, và chỉ chèo má»™t cái, chiếc thuyá»n đã sang phía trái, đâm thẳng vào chiếc thuyá»n nhá» kia. Thuyá»n nhá» muốn tránh nhưng đã muá»™n rồi “sầm†má»™t tiếng, chiếc thuyá»n nhá» lật ngược, đáy thuyá»n chổng lên mặt nước. Thấy vậy, Thừa Chí vá»™i kêu lên:
- Nguy to!
Ba ngưá»i ngồi trên chiếc thuyá»n nhỠđã nhảy sang mÅ©i chiếc thuyá»n lá»›n trước khi thuyá»n cá»§a há» bị đắm. Thân pháp nhanh nhẹn cá»§a hỠđã chứng tá» cả ba Ä‘á»u có võ công thượng thặng. Trước khi chiếc thuyá»n nhá» tá»›i gần, Thừa Chí thấy trên thuyá»n có tất cả năm ngưá»i, nay chỉ thấy có ba ngưá»i nhảy sang được bên này, còn ngưá»i bÆ¡i chèo và ngưá»i cầm lái có lẽ võ nghệ kém hÆ¡n, nên há»c đã bị ngụp theo thuyá»n. Vì nước chảy mạnh quá, cả hai chỉ nhô lên kêu được mấy tiếng: “Cứu tôi vá»›i!†rồi cùng bị chìm lỉm xuống đáy sông ngay. Chắc hai ngưá»i đó rá»§i nhiá»u hÆ¡n may nên Ä‘á»u bị sóng nước lôi cuốn Ä‘i mất.
Thừa Chí Ä‘ang rá»§a thầm Ôn Thanh quá ác độc nhưng trong lúc đó chàng lại thấy hai nạn nhân nhô lên má»™t lần nữa. Không để lỡ dịp, chàng giá»±t đứt dây thừng buá»™c buồm, miệng ngậm đầu dây, hai chân nhún má»™t cái, nhảy thẳng xuống sông chá»— hai ngưá»i Ä‘ang lâm nạn. Chỉ trong nháy mắt, má»—i tay nắm tóc má»™t ngưá»i, chàng mượn sức dây thừng cá»™t buồm Ä‘ang cắn chặt trong mồm, văng mạnh má»™t cái, đã xách được hai ngưá»i kia trở vá» thuyá»n lá»›n. Thân pháp cá»§a chàng xảo diệu tuyệt luân khiến má»i ngưá»i phải vá»— tay khen ngợi. Lúc đó Ôn Thanh đã trở vá» mÅ©i thuyá»n. Thừa Chí đặt hai ngưá»i ở ván thuyá»n rồi ung dung ngồi xuống ghế, ngưá»i không bị ướt má»™t tí nào. Dưới ánh sáng trăng, chàng thấy ba ngưá»i kia là má»™t ông cụ già gầy gò tuổi ngoài năm mươi, để râu xồm nhưng rất thưa, má»™t ngưá»i là đại hán tuổi trạc ngoài bốn mươi, thân hình vạm vỡ, còn má»™t ngưá»i nữa là má»™t đàn bà tuổi trạc ba mươi. Ông già ná» tá»§m tỉm cưá»i và há»i:
- Tài ba cá»§a lão đệ cao siêu lắm, xin há»i quí tánh đại danh là gì, tôn sư là vị nào?
Thừa Chí rất cung kính đứng dậy vái chào và đáp:
- Tiểu bối há» Viên, vì thấy hai vị này rá»›t xuống nước trông rất tá»™i nghiệp nên tiểu bối má»›i xuống lôi há» lên, chứ không dám biểu diá»…n võ công trước mặt lão Tiá»n bối. Xin lão Tiá»n bối lượng thứ cho.
Ông già ná» thấy Thừa Chí lá»… phép như vậy, ngạc nhiên vô cùng, cưá»i nhạt má»™t tiếng, rồi quay lại nói Ôn Thanh rằng:
- Thảo nào thằng nhá» này càng ngày càng táo gan, thì ra mi đã có ngưá»i giúp sức, y có phải là bồ cá»§a mi không?
Ôn Thanh mặt đỠbừng, lớn tiếng đáp:
- Tôi đã tôn ông làm bỠtrên, mà ông lại ăn nói chả lễ phép tí nào.
Thừa Chí nghÄ© thầm: “Bá»n ngưá»i này, chắc không phải là chính nhân quân tá»­ đâu, ta hà tất phải dây dưa vào làm chi?â€
NghÄ© Ä‘oạn, chàng liá»n lá»›n tiếng nói tiếp:
- Tại hạ vá»›i Ôn huynh đây má»›i quen biết nhau thôi, chưa thể nói là bạn chí thân được. Tôi xin khuyên quí vị má»™t câu, có việc gì cứ nói trắng ra để thương lượng vá»›i nhau khá»i mất hòa khí.
Ông già chưa kịp đáp, Ôn Thanh đã trợn trừng mắt lên nhìn chàng giận dữ nói:
- Nếu bạn sợ, thì bạn cứ việc lên bỠmà đi đi, đừng có can thiệp vào việc của tôi nữa.
Thấy Ôn Thanh bướng bỉnh như vậy, Thừa Chí lại nghÄ© thầm: “Sao thiên hạ lại có ngưá»i bướng bỉnh như thế này?â€
NghÄ© xong, chàng không nói năng gì hết, cứ đứng yên ở đó. Nghe giá»ng nói cá»§a Thừa Chí, ông già má»›i hay chàng không phải là ngưá»i cùng bá»n vá»›i Ôn Thanh, trong lòng mừng thầm, rồi nói tiếp:
- Bạn há» Viên không phải là ngưá»i cùng phe vá»›i ngưá»i hỠÔn đây thì hay lắm, chá» việc cá»§a lão xong, lão sẽ cùng bạn chuyện trò và kết giao vá»›i nhau má»™t phen.
Nghe giá»ng nói cá»§a ông ta thì hình như ông ta có ý muốn làm bạn vá»›i Thừa Chí.
Thừa Chí không trả lá»i, chỉ vái chào má»™t cái, rồi lui bước, đứng ở phía sau Ôn Thanh.
Ông già ná» quay lại há»i Ôn Thanh rằng:
- Mi ít tuổi như vậy mà sao tâm địa lại ác độc đến thế? Sa lão đại đã bị mi đánh bại rồi thì thôi chứ, sao mi lại còn muốn giết chết y?
Ôn Thanh đáp:
- Tôi chỉ có má»™t thân má»™t mình, bên các ngưá»i có bấy nhiêu đại hán cùng xông lên má»™t lúc, tôi không ra tay ác độc như thế nào được. Thế mà ông còn nói, ông không sợ ngưá»i khác cưá»i ông thị lá»›n bắt nạt nhá» thị nhiá»u hà hiếp ít hay sao? Y tài ba gì mà lại cướp số vàng cá»§a tôi đã lượm được. Thật không biết xấu hổ chút nào.
Thừa Chí nghe giá»ng chàng ta rất thanh thót và thao thao bất tuyệt, nói cho ông già không còn cãi vào đâu được.
Ngưá»i đàn bà trong bá»n ba ngưá»i đột nhiên trợn ngược đôi lông mày lên mắng chá»­i:
- Thằng nhá» kia, ngưá»i được bá» trên nuông chiá»u hóa vô lá»… phép như vậy, để ta thá»­ Ä‘i há»i ông ngươi và mẹ ngươi xem, ai đã dạy ngươi há»—n láo như vậy.
Ôn Thanh không chịu lép vế chút nào liá»n trả đũa ngay:
- Ngưá»i bá» trên phải biết làm bá» trên thì ngưá»i dưới má»›i tôn kính chứ cứ thị kẻ cả mà cướp cá»§a ngưá»i ta đã kiếm sẵn như vậy, thì ngưá»i nào cÅ©ng không thể chịu nhịn được.
Ông già cả giận giÆ¡ tay lên đập mạnh vào cái bàn ở trên mÅ©i thuyá»n. Khi ông ta rút tay lại, thì mặt bàn đó đã bị lõm vào má»™t miếng. Và tay cá»§a ông ta đã cầm miếng gá»— thá»§ng trên mặt bàn rồi, đủ thấy tay cá»§a ông ta cứng rắn không kém gì gang sắt. Tiếp theo đó, ông già bóp mạnh má»™t cái, miếng gá»— ấy vụn như cám ngay.
Ôn Thanh lại nói tiếp:
- Võ công của huynh lão gia cao siêu như thế nào, tiểu bối được biết đã lâu, hà tất phải biểu diễn lại ở trước mặt tiểu bối như thế, nếu lão gia muốn biểu diễn võ công, thì biểu diễn cho các ông tôi xem có hơn không?
Ông già cả giận đáp:
- Mi đừng có Ä‘em mấy ông cá»§a mi ra dá»a nạt ngưá»i, các ông cá»§a mi thì làm gì được ai, nếu các ông ấy có tài ba thật sá»± thì con gái đâu đến ná»—i bị ngưá»i ta dầy vò mà đẻ ra mi, đứa con hoang như vậy.
Ôn Thanh không sao nhịn được nữa, mặt biến sắc, đôi mắt như đổ lá»­a. Trái lại, đại hán ná» vá»›i ngưá»i đàn bà kia thì cưá»i ha hả đắc chí vô cùng.
Thừa Chí thấy Ôn Thanh nước mắt nhá» giá»t xuống hai bên má, trông rất tá»™i nghiệp, chàng liá»n nghÄ© thầm: “Ngưá»i này hành sá»± lão luyện hÆ¡n ta, sao hở tí lạ khóc lóc như thế. Lá»i nói cá»§a ông già kia vừa nói, thì hình như mẹ cá»§a chàng ta bị ngưá»i cưỡng dâm má»›i sinh ra chàng ta.â€
Chàng thấy Ôn Thanh bị ngưá»i hà hiếp lại nổi lòng hào hiệp, chỉ muốn ra tay trợ giúp luôn.
Ông già âm thầm nói tiếp:
- Khóc làm gì, có mau đưa số vàng cho ta không? Không phải chúng ta thèm số vàng ấy đâu, ta chỉ muốn đưa số vàng đó cho quả phụ há» Sa làm tiá»n tá»­ tuất thôi.
Ôn Thanh tức giận đến chân tay mình mẩy run lẩy bẩy, vừa khóc vừa đáp:
- Các ngươi muốn giết ta thì giết đi, ta không đưa số vàng ấy đấy!
Äại hán ná» kêu hừ má»™t tiếng, y thấy chiếc thuyá»n lá»›n tuy đã hạ buồm rồi mà vẫn theo nước trôi xuống miá»n xuôi, liá»n cầm cái neo bằng sắt thật lá»›n để đằng mÅ©i giÆ¡ lên múa má»™t vòng và ném luôn vào trong bá». Cái neo bằng sắt cả xích nặng hÆ¡n hai trăm cân, mà y cầm lên múa tít lại còn ném xa được như vậy đủ thấy y khoẻ biết bao. Cái neo đó rá»›t xuống mặt đất liá»n cắm sâu vào, nhá» vậy chiếc thuyá»n ngừng ngay lại không trôi nữa.
Äại hán ná» lại lá»›n tiếng há»i tiếp:
- Thế nào mi có đưa số vàng đó ra không?
Ôn Thanh giơ tay trái lên lau chùi nước mắt và đáp:
- ÄÆ°á»£c, ta đưa số vàng đó cho các ngươi.
Nói xong, chàng chạy vào trong khoang ôm má»™t cái bá»c áo ra, bá»c ấy có vẻ nặng trÄ©u.
Äại hán ná» Ä‘ang định giÆ¡ tay ra đỡ thì chàng quát bảo lại ngay:
- Hừ, làm gì có chuyện dễ thế.
Nói xong, chàng ném ngay bá»c áo ấy xuống dưới lòng sông kêu đến bõm má»™t tiếng rồi chàng la lá»›n:
- Các ngươi có giá»i thì giết chết ta Ä‘i! Chứ muốn lấy số vàng đó thì đừng có hòng.
Äại hán ná» tức giận vô cùng múa Ä‘ao xông lại chém Ôn Thanh ngay.
Ôn Thanh vứt xong bá»c áo đã rút kiếm ra cầm sẵn nÆ¡i tay và không đợi chỠđại hán chém mình, đã múa kiếm đâm hai thế trước.
Ông già ná» liá»n lá»›n tiếng quát bảo:
- Hãy ngừng tay lại!
Äại hán nhảy sang bên hai bước để tránh né, ông già nỠđưa mắt liếc nhìn Ôn Thanh rồi cưá»i nhạt nói tiếp:
- Quả thật rồng đẻ ra rồng, phượng sinh ra phượng, có ngưá»i cha như vậy má»›i có ngưá»i con như thế này, nếu ngày hôm nay lão để cho mi vô lá»… như vậy, lão không còn là há» Vinh nữa.
Không thấy y nhún vai gì cả mà đã đột nhiên nhảy tá»›i trước mặt Ôn Thanh liá»n.
Thấy Ôn Thanh múa kiếm đâm tới, ông già không sợ hãi chút nào, tay không xông vào tấn công luôn. Chưởng lực của y khá lợi hại thật, tuy Ôn Thanh có kiếm ở trong tay nhưng vẫn bị y đẩy lui mấy bước.
Thấy ông già vừa ra tay một cái, Thừa Chí đã biết Ôn Thanh địch không nổi rồi.
Quả nhiên hai ngưá»i má»›i đấu được mưá»i mấy hiệp, hổ khẩu tay phải cá»§a Ôn Thanh đã bị ông già Ä‘iểm trúng, nên chàng thấy tay mình xuá»™i lÆ¡ và trưá»ng kiếm cá»§a chàng cÅ©ng bị rá»›t ngay xuống kêu leng keng mấy tiếng!
Ông già vội dùng đầu ngón chân khẽ hất một cái, thanh kiếm Ôn Thanh lại bay tung lên, rồi ông ta giơ tay trái ra chộp lấy cán kiếm và tay phải thì nắm mũi kiếm và bẻ luôn thanh kiếm đó gãy làm đôi tức thì.
Ôn Thanh thấy vậy giật mình kinh hãi, ông già nỠlại quát lớn:
- Không ghi dấu hiệu ở trên ngưá»i mi thì chắc mi lại quên tài ba cá»§a lão phu lợi hại như thế nào.
Nói xong, ông ta cầm thanh kiếm gãy đưa vào mặt Ôn Thanh rạch luôn.
Ôn Thanh hoảng sợ la lá»›n má»™t tiếng. Thừa Chí thấy vậy nghÄ© thầm: “Nếu ta không ra tay cứu giúp thì bá»™ mặt đẹp cá»§a chàng sẽ bị há»§y ngay…â€
Chàng vừa nghĩ vừa móc túi lấy ra một quân cỠra nhằm cán kiếm của ông già đang cầm ném luôn!
Ông già Ä‘ang mừng thầm, yên chí phen này mình thế nào cÅ©ng rạch được mặt cá»§a thằng nhá» kia. NgỠđâu, bá»—ng có tiếng kêu “coong†y thấy tay bị rung động rất mạnh và cán kiếm y Ä‘ang cầm đã bị má»™t ám khí ném trúng. Tuy ám khí đó rất nhá» nhưng sức ném mạnh khôn tả, nên y không sao cầm vững được thanh kiếm nữa, và hổ khẩu tay Ä‘au nhức vô cùng. Thế là thanh kiếm gãy đó liá»n rá»›t ngay xuống boong thuyá»n.
Ôn Thanh đang hãi sợ đến mất hết sắc mặt, thấy vậy đã mừng rỡ hô lớn lên được và nhảy ngay tới phía sau Thừa Chí nắm cánh tay chàng, hình như muốn nhỠchàng bảo vệ cho vậy.
Ông già ná» há» Vinh tên là Thái là Bang chá»§ cá»§a Long Du bang, xưa nay vẫn xưng hùng xưng bá ở vùng Triết Nam này (miá»n nam tỉnh Triết Giang) ngoài NgÅ© tổ cá»§a phái Thạch Lương ra, thì miá»n này không ai địch nổi y nữa.
Xưa nay y đấu vá»›i ngưá»i không bao giá» dùng khí giá»›i cả, vì y đã luyện thành công môn Äại Lá»±c Ưng Trảo công, mưá»i ngón tay cá»§a y còn lợi hại hÆ¡n cả dao kiếm.
NgỠđâu bây giá», Thừa Chí chỉ ném có mÅ©i ám khí nhá» nhá» mà đã đánh rá»›t được thanh kiếm cá»§a y Ä‘ang cầm, nên y cho việc này là việc nhục nhã nhất trong Ä‘á»i. Lúc ấy y hổ thẹn đến mặt đỠbừng, đồng thá»i trong lòng cÅ©ng kinh hãi và nghÄ© thầm: “Sao kình lá»±c cá»§a thằng nhá» này lại mạnh đến thế.â€
Äại hán ná» vá»›i ngưá»i đàn bà kia thấy Thừa Chí có bản lãnh kinh ngưá»i như vậy cÅ©ng nghÄ© thầm: “Äằng nào thằng nhá» nỠđã vứt số vàng xuống dưới sông rồi, hôm nay có má»™t tay tài ba như vậy đỡ đầu cho y thì dù sao chúng ta cÅ©ng không làm gì nổi y đâu. Chi bằng nói vài câu lấy lại sÄ© diện rồi rút lui ngay có hÆ¡n không?â€
NghÄ© xong, ngưá»i đàn bà liá»n lá»›n tiếng nói:
- Lão gia chúng ta Ä‘i thôi, ngày hôm nay nể mặt bá»n há» Viên kia, chúng ta tha chết cho thằng nhãi má»™t phen vậy.
Ôn Thanh vá»™i đỡ lá»i:
- Thấy ngưá»i ta tài giá»i thì muốn rút lui ngay, chuyên môn bắt nạt ngưá»i yếu, sợ ngưá»i giá»i như vậy, thật không biết xấu hổ chút nào.
Thừa Chí nghe thấy chàng ta nói như vậy, cau mày lại nghÄ© thầm: “Chàng này lẹ thật, vừa má»›i thoát hiểm mà đã giở những lá»i mỉa mai như thế ra rồi, thật không còn biết nể nang ai cả.â€
Ngưá»i đàn bà ná» hổ thẹn vô cùng, ra tay đấu sợ địch không nổi Thừa Chí, mà không ra tay đấu thì biết mất hết sÄ© diện nhưng Vinh Thái má»™t tay lão luyện nên y vừa mỉm cưá»i vừa há»i Thừa Chí rằng:
- Lão đệ võ công cao siêu thật, lão này nhân lúc gió mát trăng thanh này cùng lão đệ đấu chÆ¡i vài hiệp quyá»n chưởng, chẳng hay lão đệ có vui lòng tiếp tay lão phu không?
Y yên chí dùng Äại Lá»±c Ưng Trảo công mà y đã tu luyện ngót hai mươi năm, dù Thừa Chí có giá»i đến đâu cÅ©ng không thắng nổi môn võ công ấy cá»§a y.
Thừa Chí thấy đối phưong thách đố như vậy, liá»n nghÄ© thầm: “Ra tay đấu vá»›i y chưa chắc ta đã thua đâu, nhưng đấu như vậy tức là Ä‘i vào cùng phe vá»›i Ôn Thanh rồi, thanh niên này hẹp lượng, giảo hoạt và Ä‘iêu ngoa như thế chưa chắc là bạn tốt, như vậy ta hà vì y mà kết thù kết oán vá»›i ông già há» Vinh kia làm chi.â€
NghÄ© Ä‘oạn, chàng liá»n chắp tay chào đáp:
- Tiểu bối má»›i bước chân vào giang hồ không biết trá»i cao đất rá»™ng gì cả, mà cÅ©ng chỉ biết đôi chút võ công má»n thì đâu dám đối địch vá»›i lão tiá»n bối như thế.
Vinh Thái mỉm cưá»i nghÄ© thầm: “Thiếu niên này cÅ©ng biết Ä‘iá»u đấy.â€
NghÄ© như vậy, y liá»n đáp:
- Lão đệ khiêm tốn quá!
Nói xong, y lưá»m Ôn Thanh má»™t cái, rồi nói tiếp:
- Thế nào cũng có một ngày lão phu cho mi biết tài ba lợi hại của lão phu như thế nào.
Y quay đầu lại bảo đại hán với thiếu phụ kia rằng:
- Chúng ta đi thôi!
Ôn Thanh vội nói với theo:
- Tài ba cá»§a ông lợi hại như thế nào, tôi đã biết rồi, thấy võ công cá»§a ngưá»i ta giá»i không dám ra tay đấu, lại còn giả bá»™ nói vài câu để sÄ© diện nữa.
Chàng đáo để thật, cứ muốn khiêu khích đôi bên đấu với nhau, vì chàng đã nhận thấy võ công của Thừa Chí cao siêu hơn, chắc thế nào cũng thắng nổi ông già. Vinh Thái nghe thấy Ôn Thanh nói như vậy, hổ thẹn vô cùng và cả Thừa Chí cũng bực mình nốt.
Vinh Thái giận dữ đáp:
- Bạn há» Viên tuy hãy còn trẻ nhưng là ngưá»i rất biết Ä‘iá»u, thôi được bạn lại đây, chúng ta đấu chÆ¡i vài hiệp vá»›i nhau bằng không kẻ vô tri lại bảo lão nhút nhát đấy.
Thừa Chí vá»™i đỡ lá»i:
- Bạn ấy nói đùa đấy, lão tiá»n bối chấp nhất làm chi.
Vinh Thái nói tiếp:
- Lão đệ cứ yên tâm, lão phu không đánh thật đâu.
Ôn Thanh lạnh lùng xen lá»i nói:
- Còn nói là không sợ thế sao không ra tay đấu Ä‘i, chưa đấu mà đã vá»™i lấy lòng ngưá»i trước, nếu vậy, đừng đấu nữa có hÆ¡n không. Thật tôi bấy nhiêu tuổi đầu mà chưa há» thấy ai lại khéo ăn khéo nói như vậy…
Vinh Thái cả giận liá»n múa chưởng tấn công vào Thừa Chí luôn.
Nhưng tay y chưa đánh tới mặt đối phương đã vội thâu lại ngay, mồm thì nói lớn:
- Nào bạn hỠViên lại đây để lão thỉnh giáo những thế võ cao siêu của bạn nào.
Tới lúc này Thừa Chí không thể nào từ chối được nữa, chàng đành phải cởi áo dài ra, rồi nói:
- Lão tiá»n bối nương tay cho nhé!
Vinh Thái đáp:
- Lão đệ khéo ăn nói lắm, xin cứ tấn công đi.
Thừa Chí biết còn khiêm tốn nữa thì đối phương sẽ hiểu lầm mình khinh ngưá»i liá»n, nên chàng vá»™i giở NgÅ© Hành quyá»n ra nhằm ngá»±c Vinh Thái tấn công luôn.
Bá»n Vinh Thái ba ngưá»i tưởng Thừa Chí thế nào cÅ©ng có những thế võ độc đáo ngỠđâu vừa ra tay, chàng lại sá»­ dụng NgÅ© Hành quyá»n má»™t môn võ tầm thưá»ng trong võ lâm vì vậy mà bá»n Vinh Thái liá»n có vẻ khinh thưá»ng ngay. Cả Ôn Thanh cÅ©ng thất vá»ng vô cùng.
Vinh Thái mừng thầm, song chưởng tấn công như gió chỉ thoáng cái đã đánh luôn ba thế liá»n. Y yên chí Äại Lá»±c Ưng Trảo công cá»§a mình độc bá»™ Giang Nam như vậy, thì chỉ ba bốn thế là cùng sẽ đánh tan được NgÅ© Hành quyá»n cá»§a đối phương ngay. NgỠđâu, Thừa Chí rất ung dung sá»­ dụng NgÅ© Hành quyá»n tầm thưá»ng như thế mà Ä‘á»u đỡ được hết những thế công như vÅ© bão cá»§a đối phương.
Vinh Thái kinh hãi thầm vì y thấy đối phương tuy chỉ dùng quyá»n thuật rất tầm thưá»ng thôi nhưng thế quyá»n nào cá»§a chàng ta cÅ©ng bao hàm má»™t luồng sức mạnh, đáng lẽ NgÅ© Hành quyá»n chuyên dùng để tấn công, trái lại Thừa Chí lại chỉ dùng nó để bảo vệ bản thân thôi, nên tha hồ Vinh Thái tấn công lợi hại thế nào cÅ©ng không sao tá»›i gần chàng được, càng đánh y càng nóng lòng sốt ruá»™t và nghÄ© thầm: “Äối phương không chịu tấn công mình, như vậy đã thấy y đã nhưá»ng ta rồi, nếu để cho Ôn Thanh phát giác thì thế nào thằng nhãi ấy cÅ©ng lên tiếng mỉa mai ngay.â€
NghÄ© Ä‘oạn, y liá»n đổi chưởng thành chảo, năm ngón tay cá»§a y như má»™t cái dÅ©a sắt lợi hại vô cùng và thể thức cá»§a y càng tấn công càng nhanh hÆ¡n trước nhiá»u.
Thấy vậy, Thừa Chí nghÄ© thầm: “Ngưá»i này luyện Ưng Trảo công đến mức này, không phải là chuyện dá»…, ta phải nhưá»ng y để y khá»i mất sÄ© diện má»›i được, nhưng nhỡ Ôn Thanh biết lại nói mỉa thì sao?â€
Lúc ấy, Vinh Thái vừa dùng tay phải tấn công tá»›i, định chá»™p vai chàng, nhưng chàng cố ý không né tránh. Vinh Thái thấy vậy cả mừng, nhưng trong lòng y cÅ©ng không muốn đả thương Thừa Chí mà chỉ muốn cào rách áo cá»§a chàng ta là coi như đã thắng má»™t thế thôi. NgỠđâu, tay cá»§a y vừa chá»™p trúng vai cá»§a Thừa Chí thì thấy vai cá»§a chàng ta trÆ¡n tuá»™t và ngưá»i cá»§a chàng như thân cá»§a con cá lướt ngay Ä‘i liá»n nên y không sao chá»™p trúng được vai cá»§a chàng nữa.
Thừa Chí đã nhảy sang bên hai bước rồi nói:
- Tôi thua rồi!
Vinh Thái cũng chắp tay chào và đáp:
- Cám ơn lão đệ đã nương tay cho.
Ôn Thanh xen lá»i nói:
- Phải chính chàng ta nhưá»ng cho, ông biết thì được rồi đừng có tá»± phụ nữa.
Vinh Thái vênh mặt lên Ä‘ang định nổi khùng thì bá»—ng thấy trên bá» có ánh sáng lá»­a lấp lóe. Tiếp theo đó có mấy chục ngưá»i tay cầm Ä‘uốc Ä‘ang chạy tá»›i. Má»™t ngưá»i trong bá»n la lá»›n:
- Vinh lão gia đã bắt được thằng nhỠấy chưa, chúng ta phải mổ bụng nó để trả thù cho Sa lão đại mới được.
Ôn Thanh thấy đối phương đến nhiá»u ngưá»i như vậy, dù chàng táo gan đến đâu cÅ©ng phải kinh hoàng.
Vinh Thái lớn tiếng đáp:
- Anh em há» Lưu đấy à? Hãy cho hai ngưá»i xuống dưới thuyá»n này.
Trên bá», liá»n có hai ngưá»i vâng lá»i tiến lên.
Thấy thuyá»n đậu cách bá» rất xa, chúng không thể nào nhảy tá»›i được, nên đã phải nhảy xuống sông mà bÆ¡i đến cạnh thuyá»n rồi leo lên trên thuyá»n.
Vinh Thái lại nói vá»›i hai ngưá»i đó tiếp:
- Gói đồ đó đã bị thằng nhỠnày ném xuống dưới sông rồi, hai vị lặn xuống mò đi.
Y vừa nói vừa chỉ vào chỗ lòng sông.
Anh em há» Lưu liá»n nhảy ngay xuống dưới sông để mò gói vàng kia.
Ôn Thanh khẽ kéo tay áo Thừa Chí và khẽ rỉ tai nói:
- Anh phải giúp tôi chống cự, chúng định giết tôi đấy.
Dưới ánh sáng trăng, Thừa Chí thấy mặt cá»§a Ôn Thanh trông rất đáng thương liá»n gật đầu nhận lá»i ngay.
Ôn Thanh thấy chàng đã nhận lá»i, liá»n nắm tay chàng và nói tiếp:
- Bạn lôi cái neo sắt xuống thuyá»n, còn tôi thì đẩy y xuống sông.
Thừa Chí chưa kịp trả lá»i, thấy tay cá»§a Ôn Thanh nắm vào tay mình vừa má»m vừa nhÅ©n như không có xương vậy. Lúc ấy, Vinh Thái đã chú ý đến hai ngưá»i thì thầm nhá» to vá»›i nhau, liá»n quay đầu lại nhìn. Ôn Thanh vá»™i bóp tay Thừa Chí má»™t cái, rồi đột nhiên cầm cái bàn giÆ¡ lên đẩy luôn vào bá»n Vinh Thái ba ngưá»i.
Äại hán ná» vá»›i Thiếu phụ Ä‘ang mải xem anh em há» Lưu lặn xuống nước mò vàng không để ý tá»›i, liá»n bị Ôn Thanh đẩy rá»›t xuống dưới sông, chỉ kịp thất thanh la lá»›n được má»™t tiếng thôi.
Vinh Thái vá»™i vung mình nhảy lên và dùng chưởng chá»™p luôn, năm ngón tay cá»§a y cắm sâu vào chân bàn bị đối phương giật mạnh má»™t cái, chân bàn liá»n gãy luôn.
Vinh Thái thấy đại hán vá»›i thiếu phụ ở dưới nước khua động lung tung, biết hai ngưá»i không biết bÆ¡i lá»™i mà nÆ¡i đó lại là giữa dòng sông, nước chảy rất mạnh. Anh em há» Lưu lại bÆ¡i ra đằng xa rồi, không kịp quay trở lại cứu viện, y vá»™i vứt cái mặt bàn đó xuống sông để cho hai ngưá»i víu lấy khá»i bị chìm trước, rồi y quay ngưá»i lại múa chưởng tấn công Ôn Thanh luôn.
Ôn Thanh tay cầm hai cái chân bàn múa động để bảo vệ lấy mặt mũi, mồm thì quát tháo Thừa Chí:
- Bạn mau lôi đi.
Thừa Chí cầm sợi xích sắt vận ná»™i lá»±c giÆ¡ lên và lôi mạnh má»™t cái, cái neo sắt ở trên bỠđã bay tung lên bắn thẳng tá»›i mÅ©i thuyá»n. Vinh Thái vá»›i Ôn Thanh thấy vậy cả kinh, vá»™i chạy sang hai bên tránh nó, rồi hai ngưá»i cùng quay đầu lại nhìn, thấy Thừa Chí rất ung dung giÆ¡ tay lên bắt cái neo sắt đó, từ từ để xuống mÅ©it thuyá»n.
Lúc ấy chiếc thuyá»n không còn gì ràng buá»™c nữa, cứ theo nước mà trôi thẳng xuống miá»n xuôi.
Vinh Thái thấy công lá»±c cá»§a Thừa Chí lợi hại như vậy, không dám ở lại đối địch nữa, vá»™i nhún chân má»™t cái nhảy ngay lên trên bá».
Thừa Chí biết ông già ấy không đủ sức nhảy lên bỠđâu, nên chàng cầm miếng ván cầu lên vứt theo. Chàng vứt miếng gỗ đó rất khéo, trúng ngay chỗ Vinh Thái rớt xuống.
Vinh Thái nhảy lên trên cao chưa tá»›i bỠđã hết đà y cúi đầu nhìn thấy bên dưới nước chảy rất mạnh, hoảng sợ vô cùng, yên chí phen này thế nào cÅ©ng bị chết Ä‘uối, ngỠđâu, chân cá»§a y sắp rÆ¡i xuống tá»›i mặt nước, thì bá»—ng có má»™t tấm ván phi tá»›i, y cả mừng dẫm chan vào tấm ván đó mượn sức nhún nhảy má»™t cái nữa, liá»n lên tá»›i bá» ngay.
Y biết tấm ván đó do Thừa Chí ném tá»›i, nên y rất cảm động và đồng thá»i cÅ©ng phục công lá»±c cá»§a chàng.
Ôn Thanh thấy vậy kêu hừ một tiếng và nói:
- Ai khiến bạn giúp y như vậy, để cho y uống vài ngụm nước đã sao nào. Lòng sông đây rất cạn, y không bị chết Ä‘uối đâu mà sợ, nhưng tôi hãy há»i bạn định giúp tôi hay là giúp y thế?
Thừa Chí biết ngưá»i này tính nết kỳ lạ lắm, nên chàng làm thinh không trả lá»i mà chỉ nghÄ© thầm rằng: “Ta cứu y thoát chết y không cám Æ¡n thì chá»›, lại còn trách ta như vậy.â€
Nghĩ đoạn, chàng lẳng lặng đi vào trong khoang nằm ngủ luôn.
Trưa ngày hôm sau, thuyá»n đã tá»›i Cừ Châu, Thừa Chí cám Æ¡n Long Äức Lân và lấy má»™t lạng bạc tặng cho ngưá»i lái đò, Äức Lân nhất định trả tiá»n đò. Thừa Chí từ chối không được đành phải chắp tai vái để cảm tạ. Ôn Thanh nói vá»›i Äức Lân rằng:
- Tôi biết ông không chịu trả tiá»n đò há»™ tôi đâu, cho dù ông có trả tôi cÅ©ng không thèm.
Nói xong, chàng mở bá»c áo lấy má»™t nén nàng nặng mưá»i lạng ra ném cho ngưá»i lái đò và nói rằng:
- Cho ngươi đấy!
Ngưá»i lái đò trông thấy nén vàng đó, kinh hoảng đến ngẩn ngưá»i ra rồi đáp:
- Tôi không có nhiá»u tiá»n bạc để thối lại cho công tá»­ đâu.
Ôn Thanh nói tiếp:
- Ai khiến ngươi thối nào, cho cả ngươi đấy!
Ngưá»i lái đò không dám tin, nói tiếp:
- Tiá»n đò đâu phải trả nhiá»u như thế.
Ôn Thanh lại mắng chửi:
- Nói lôi thôi làm gì, cầm lấy! Ta thích cho bao nhiêu thì cho bấy nhiêu, nếu ngươi chá»c tức ta, ta lại đục thá»§ng mấy lá»— để cho thuyá»n ngươi chìm xuống đáy sông bây giá».
Ngưá»i lái đò biết chàng độc ác lắm, nên không dám nói nữa và cÅ©ng không dám cám Æ¡n nốt, vá»™i nhặt nén vàng đó lên bá» vào túi.
Ôn Thanh để gói bá»c áo lên trên mặt bàn mở ra để gói lại. Má»i ngưá»i trông thấy má»™t đống vàng chói lá»i làm lóe cả mắt má»i ngưá»i, đống vàng ấy ít nhất có đến ba trăm nén. Chàng dùng chưởng chia đống và đó ra làm hai gói, má»™t đống vào trong bá»c và Ä‘eo lên trên vai, rồi hai tay bưng ná»­a đống kia Ä‘em đến trước mặt Thừa Chí và nói:
- Tặng cho bạn.
Thừa Chí ngạc nhiên vô cùng, vội nói lại:
- Làm gì thế!
Ôn Thanh vừa cưá»i vừa đáp:
- Bạn tưởng tôi vứt bá»c vàng xuống sông thật hay sao? Khi nào tôi lại ngu dại ến thế? Bá»c đó ném xuống dưới sông là bá»c đá đấy, tha hồ để cho chúng mò.
Nói xong, chàng cưá»i khanh khách và nằm phục lên trên bàn, mình mẩy run lẩy bẩy.
Thừa Chí nhận thấy mình thật thà quá hóa ngu ngốc thật, và nghÄ© thầm: “Ngưá»i này còn nhá» hÆ¡n mình hai ba tuổi, thế mà cả Vinh Thái má»™t tay lão giang hồ như vậy, cÅ©ng bị y đánh lừa nốt.â€
NghÄ© Ä‘oạn, chàng trả lá»i Ôn Thanh rằng:
- Tôi không lấy đâu, bạn gói cả vào trong bá»c Ä‘i, tôi giúp bạn có phải vì vàng bạc này đâu.
Ôn Thanh nói tiếp:
- Äây là cá»§a tôi tặng cho bạn chứ có phải là tá»± bạn đòi há»i đâu, thôi đừng có làm trò quân tá»­ giả hiệu ấy nữa.
Äức Lân tuy là phú thương nhưng chưa bao giá» thấy má»™t đống vàng kếch sù như vậy, mà má»™t ngưá»i thì không lấy, má»™t ngưá»i thì cứ bắt đối phương lấy, nên y cÅ©ng phải ngạc nhiên đến ngẩn ngưá»i ra.
Ôn Thanh giận dữ nói tiếp:
- Bất cứ bạn lấy hay không, số vàng này tôi đã tặng cho bạn rồi.
Nói xong, chàng ta đột nhiên phi thân nhảy ngay lên trên bá».
Thừa Chí không ngá», nên ngẩn ngưá»i ra không biết xá»­ trí như thế nào cho phải, nhưng chàng đã cảnh giác ngay, vá»™i phi thân Ä‘uổi theo luôn.
Thân pháp của Thừa Chí nhanh hơn Ôn Thanh, khi chàng hạ chân xuống đất đã ở phía đằng trước của Ôn Thanh rồi, chàng giơ hai tay ra ngăn cản và nói:
- Äừng Ä‘i vá»™i! Bạn mau Ä‘em số vàng ấy Ä‘i, tôi không lấy đâu.
Ôn Thanh tránh sang trái, chàng lại nhảy sang trái ngăn cản. Ôn Thanh tránh sang phải, chàng lại nhảy sang phải ngăn cản.
Thấy mình nhảy phía nào cũng không sao đi thoát được, Ôn Thanh nổi khùng múa chưởng tấn công vào mặt Thừa Chí luôn.
Thừa Chí khẽ giÆ¡ tay lên chống đỡ má»™t cái, Ôn Thanh đã chịu không nổi phải lui vá» phía sau ba bước má»›i đứng vững được. Chàng biết không thể nào xông pha được liá»n ngồi sụp xuống đất ôm mặt khóc hu hu ngay.
Thừa Chí ngạc nhiên há»i:
- Có phải tôi giơ tay đỡ làm tay bạn đau đấy không?
Ôn Thanh kêu hừ má»™t tiếng, đã nín liá»n và tung mình nhảy lên Ä‘i luôn.
Thừa Chí không dám đuổi theo nữa, đành đứng nhìn theo cho tới khi hút bóng của chàng ta
Tài sản của killer1310


Last edited by David; 30-05-2008 at 10:49 PM.