TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 161: Đột phá cầm cố.
Dịch giả: shark410
Nguồn : 4vn.eu
“ Ha ha ha” mấy tiếng cười to truyền vào trong tai bọn họ. Thanh âm đinh tai nhức óc, ngay cả những đống đá lớn phía bên ngoài dường như cũng bị thanh âm này làm cho chấn động, run rẩy vài cái, đáy biển cũng theo đó vang lên vài tiếng ‘ầm ầm’. Chỉ có điều, điều này rất nhanh khổi phục lại vẻ bình thường.
Dị trạng, đã xảy ra dị trạng.
Bên ngoài lam quang, xuất hiện một đạo hào quang màu đỏ, đang từng chút một cắn nuốt lam quang, khuc vực mà hào quang màu lam bao trùm đang dần dần thu nhỏ lại, được dần dần thay thế bởi hào quang màu đỏ.
Mà người sử dụng lực lượng hào quang màu lam là Ngọc Lan, có vẻ có chút cố hết sức, thân mình bắt đầu run rẩy, nhưng nàng nâng Ma lực châu nơi tay, vẫn không có chút lay động, nàng biết, khi đem lực lượng Ma lực châu tán đi, chính mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, vận mệnh bọn người Tử Điệp cũng sẽ đồng dạng giống như vậy. Mặc kệ là vì tánh mạng của ai, nàng cũng không thể buông tha được, chỉ có thể vận dụng hết lực lượng chính mình, kiên trì chống đỡ, ngăn cản, mặc dù biết rõ là lực lượng chính mình không thể chống lại được lực lượng kia.
Tử Điệp cũng nhìn ra Ngọc Lan chống đỡ vất vả, biết sự tình không ổn, nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua Trần Nhược Tư, nói: “Đệ ở bên trong này, không cần đi ra ngoài, tỷ ra ngoài trợ giúp Ngọc Lan tỷ”. Nói xong, bước ra khỏi khu vực bảo hộ của màn hào quang màu làm. Kỳ thật, lúc này màn hào quang màu lam dường như cũng không tồn tại, bới vì màu lam của nó, đã bị hào quang màu lam từ Ma lực châu của Ngọc Lan bao trùm lấy.
Trần Nhược Tư trong lòng buồn khổ một trận, cười nói: “Ha ha, ta đường đường là một đại nam nhân, lại phải để cho hai nữ nhân đến bảo hộ, thật sự là buồn cười, buồn cười a!”
Tử Điệp ra khỏi màn hào quang, rõ ràng cảm giác được có một cỗ lực lượng to lớn hướng về nàng đánh tới, nàng biết, cái này có thể là dư lực của Ma lực châu kia. Nàng không có nghĩ nhiều, tiện tay một trảo, một thanh kiếm long lánh hào quang màu trắng hiện ra trong tay nàng. Nàng cầm kiếm ở trong tay múa vài cái, bạch quang trên thân kiếm nháy mắt bành trướng, sáng chói mắt, Thân thể của nàng di chuyển, lắc mình hướng về màn hào quang màu đỏ đang cắn nuốt lam quang kia phi tới.
Ngọc Lan thấy thế, trong lòng khẩn trương, vội quát: “Không cần, muội . . . . . . “ Lời của nàng còn không có nói hết, một tiếng” Phanh” đã vang lên, kiếm của Tử Điệp đã đâm vào hồng quang kia, nhất thời, bạch quang tứ tán ra bốn phía, hồng quang chỉ dao động vài cái, thoạt nhìn dường như cũng không có bị ảnh hưởng gì. Trong một khắc kiếm của Tử Điệp va chạm với hồng quang kia, nàng cảm giác có một cỗ khí kình mạnh mẽ xuyên thấu qua kiếm của chính mình, mạnh mẽ tiến vào thân thể, nhất thời cảm thấy một trận tức ngực, choáng vàng, thân thể cũng nháy mắt bị bắn ngược ra ngoài, ngã xuống cách Trần Nhược Tư không xa, phun ra một nụm máu tươi, nhắm lại hai mắt, bất động nằm ở nơi đó. Nhưng trên khóe miệng nàng, mơ hồ xuất hiện nụ cười thản nhiên, hiển nhiên, nàng đối với việc này không hề cảm thấy hối hận.
Trần Nhược Tư nhìn Tử Điệp nằm ở đó, trong lòng cảm thấy một trận khó chịu,phẫn nộ thương tâm, huyết dịch ở trong cơ thể cuồn cuồn chảy xuôi, đột nhiên, hắn hét lớn một tiếng, dường như oán khí cùng bất mãn trong cơ thể đều phát tiết ra ngoài. Ở bên ngoài thân thể hắn, xuất hiện hào quang màu vàng nhàn nhạt, hắn hồn nhiên không biết. Lúc này, hắn mơ hồ cảm giác được thân thể chính mình dường như trở nên thoải mái hơn một chút, nhưng hắn cũng không có ý thức được chính mình đã thoát khỏi pháp thuật cấm cố của quái diện nhân đặt trên người mình. Có lẽ, là bởi vì hắn quá mức thống khổ mà không có cảm giác được dị trạng thân thể.
Hắn lập tức liều lĩnh xông ra bên ngoài, ôm lấy Tử Điệp, lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp đang mỉm cười của nàng. Thương tâm, thống khổ, nhanh chóng trần ngập toàn bộ trái tim hắn. Hắn không có rơi lệ, có lẽ bởi vì hắn cảm thấy giờ phút này cũng không phải là thời điểm để rơi lệ, hắn đem Tử Điệp ôm lên, đi vào khu vực bảo hộ của màn hào quang màu làm. Cảm giác, hắn có thể cảm giác được khu vực tồn tại của màn hào quang màu lam, nhưng hắn cũng không có vì vậy mà cảm thấy cao hứng, cõ lẽ hắn có chút tự trách chính mình là loại cảm giác này lại tới quá muộn.
Hắn đem Tử Điệp nhẹ nhàn đặt xuống, khẽ cười có chút miễn cưỡng, trong lòng tự nhủ: “Dù sao cũng là chết, nàng chờ, ta sẽ đến cùng nàng.” Hắn rất nhanh xoay người, lại bước ra khu vực của màn hào quang màu lam.
Ngọc Lan vốn đang cố hết sức chống đỡ, nhưng thấy Tử Điệp dùng kiếm đâm một nhát như vậy, nàng lại cảm giác được áp lực hào quang màu đỏ cấp cho chính mình trở nên nhỏ hơn rất nhiều, cũng có một tia cơ hội thở dốc, vội hít vào một hơi, lại hướng Ma lực châu rót vào linh lực. Nhất thời, khu vực hào quang màu lam trở nên cường thịnh hơn, tốc độ mở rộng của hào quang màu đỏ cũng trở nên chậm hơn một chút, thoạt nhìn không phải là rõ ràng lắm.Ngọc Lan thúc giục linh lực đồng thời cũng chú ý tới hành động của Trần Nhược Tư và Tử Điệp đang té xỉu, trên người hắn đã phát sinh biến hóa, làm cho nàng cảm giác được phi thương kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ: “Lúc trước thoạt nhìn hắn, rõ ràng chính là một người bình thường, hiện tại vì cái gì đã có hào quang nhàn nhạt màu vàng hộ thể, nhưng làm cho người khác cảm thấy kỳ quái chính là, trong cơ thể hắn mơ hồ còn có hơi thở của long tộc nhân, thực làm cho người ta cảm thấy bất khả tư nghị(không thể tưởng tượng nổi), hay là, hắn chính là đứa con mà thất lạc hơn mười năm nay của cô cô. Nàng đoán như vậy cũng không kỳ quái, bởi vì long tộc nhân hơi thở chính là độc nhất, sinh vật khác không thể giả mạo được, mà hơn mười năm trước long tộc phát sinh sự tình, là cô cô của nàng mất đi đứa con, nói cách khác người duy nhất có khí tức long tộc nhân, chỉ có thể là hắn. Cũng không biết Trần Nhược Tư mà biết được bí mật trọng đại này, chính là có cái dạng tâm tình gì, cái này ai cũng không biết.
Trần Nhược Tư đứng ở nơi đó, hít nhẹ một hơi, ánh mắt nhất thời sáng ngời, có thể nhìn thấy vô số phân tử lực lượng quanh thân hắn, đều hướng về cơ thể hắn vọt tới, tiến nhập thân thể hắn, trở thành một bộ phân thân thể hắn, làm cho hắn cảm giác thấy vô cùng thoải mái sảng khoái, tối trọng yếu chính là hắn cảm thấy được cơ thể chính mình, dường như lực lượng tràn ngập vô tận, như cỗ khí lưu to lớn, rất nhanh ở trong cơ thể hắn vận hành xoay tròn. “Chuyện này là sao vậy nhỉ, chẳng lẽ ta đã giải khai được pháp thuật cầm cố của quái diện nhân kia.” Trần Nhược Tư kinh hô trong lòng.
Lúc này, Trần Nhược Tư đã lĩnh ngộ đột phá tới một cảnh giới mới, chính là bởi vì Tử Điệp bị thương, mà kích phát tiềm năng đặc biệt của long nhân tộc trong cơ thể hắn, bằng không, hắn tuyệt đối không có khả năng phá tan pháp thuật giam cầm của quái diện nhân trên người hắn.
Theo tiềm năng long nhân tộc trong cơ thể hắn thức tỉnh, nặng lực của hắn, trong nháy mắt tăng vọt, hơn nữa vừa rồi tụ lực vận khí, hấp thu lực lượng Ma lực châu phóng xuất ra, hào quang màu vàng phát ra quanh thân thể hắn càng trở nên chói mắt. Theo hào quang màu vàng mở rông, dần dần thay thế hào quang màu lam, dần dần tiếp cận khu vực bị hào quang màu đỏ bao trùm.Ngọc Lan cũng không có được đoán được ở lúc khẩn yếu quan đầu này, lại phát sinh sự tình cứ như trong hí kịch làm cho người ta cảm thấy không thể tin nổi. Có hào quang màu vàng trợ giúp, áp lực mà nàng thừa nhận, đang dần dần giảm bớt, đến cuồi nàng, thậm chí nàng còn cảm giác được chính mình căn bản là không còn phải thừa nhận một chút áp lực nào.
Nàng trong lòng vừa mừng vừa sợ, nhất thời ngốc lặng tại nơi đó, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào thanh niên đột nhiên trở nên cường đại vô cùng trước mắt, cũng dường như quên bản thân mình đang ở trong nguy hiểm.
Hào quang màu đỏ bên ngoài dần dần bị bức lui, đẩy lùi nó chính là quang mang màu vàng kia, hoàn cảnh chung quanh, đã được hào quang màu vàng chiếu rọi, trở nên xanh vàng rực rỡ. Bọt nước đang được thổi đi về phía trước, cũng đặc biệt trở nên sáng ngời chói mắt, hào quang màu vàng bên trong, cũng có vẻ nổi bật hơn. Thoạt nhìn, giống như một viên hạt châu vàng, đang chậm rãi bốc lên.
Hào quang màu đỏ biến mất không còn một tia, hào quang màu vàng vẫn tiếp tục bành trương, khu vực nó bao trùm càng lúc càng lớn, đột nhiên, một cái thân ảnh màu xám, xông vào khu vực hào quang màu vàng, hai mắt quang mang lóng lánh đỏ như máu, thẳng hướng về Trần Nhược Tư đánh tới.
Ngọc Lan hoảng sợ thét lên, thân thể run rẩy vài cái, suýt nữa mất đi trọng tâm, ngã xuống, cũng may nàng phản ứng coi như nhanh nhẹn, rất nhanh liền khống chế được thân hình, sắc mặt hoảng sợ nhìn bóng xám đang tiếp cận, nhất thời không biết như thế nào cho phải. Trong lòng không khỏi thầm kêu: “Đây là cái gì, đây là quái vật gì a?”
Trần Nhược Tư đứng lại tại chỗ, cũng không có cảm thấy một tia kinh hoàng, ngược lại phi thường bình tĩnh, trong miệng mặc niệm chú ngữ khu động Vạn Tượng Càn Khôn Quyển, cánh tay cũng bắt đầu giơ lên, tụ tập một cái quang cầu bạch sắc sáng ngời chói mắt, nâng tay phải lên, đợi bóng xám kia đến.
TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 162: Hung thú Ngao Du (1).
Dịch giả: shark410
Nguồn : 4vn.eu
Nhóm lão quy ở phương xa khi tiến lại gần, nhìn thấy phía trước một hồi lam quang lóng lánh, một hồi hồng quang bao phủ, giờ phút này lại biến thành thế giới kim quang, nhất thời hoảng sợ vội dừng cước bộ, mạnh mẽ thở ra một hơi, trong lòng vì Ngọc Lan Công Chúa mà trở nên lo lắng. Bọn họ tuy rằng lo lắng, nhưng bọn họ đồng thời cũng biết cho dù chính mình có đuổi tới, cũng không làm nên chuyện gì, cũng không thể thay đổi cái gì, lão quy nhanh chóng hướng nhóm thủ hạ mình là lính tôm cua phân phó :”Mau, nhanh đi thỉnh Long vương gia đến đây!”
Nhóm lính tôm cua đang ngây ngốc ở đó nghe được mệnh lệnh của lão quy, vội vội vàng vàng vâng dạ, lập tức quay lại theo hướng ngược lại bơi đi.
Khi nhóm lính tôm cua rời đi, lão quy chậm rãi xoay người lại, nhẹ thở dài một hơi, đột nhiên tốc độ nhanh hơn, hướng về chỗ kim quang bao phủ, bơi tới.
Bóng đen màu xám kia quan sát thấy quang cầu trong tay người trẻ tuổi trước mặt sáng mắt chói ngời, biết trong đó ẩn hàm lực lượng cực kỳ cường đại, đột nhiên định trụ thân hình, trừng lớn hai mắt, bắn ra hai đạo quang mang màu đỏ, thẳng hướng quang cầu trong tay Trần Nhược Tư mà đến.
Trần Nhược tư dường như ý thức được thân ảnh màu xám kia sẽ có một chiêu như vậy, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái hay kinh ngạc, tay trái khẽ nâng, từ ngón trỏ cùng ngón giữa, hai đạo hào quang kim sắc bốc cháy, nghênh đón lưỡng đạo hào quang màu đỏ kia. Mà đồng thời, lúc này Trần Nhược Tư cũng thấy rõ ràng bộ mặt đích thực của bóng xám kia, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy phi thường kinh ngạc, thầm nghĩ: “Quái vật này không phải là đầu Tiên thú, khi ta bị trọng thương, trên đường Linh Cơ mang đi trị thương đã gặp qua rồi sao? Nghe Linh Cơ nói nó tên là Ngao Du, ngày trước nó cùng Hổ Long Thú và Bức Quái Thú đánh nhau, sau khi bị thương, thoát đi, chẳng lẽ trốn đến vùng biển này sao?” Nghĩ đến đấy, Trần Nhược Tư không khỏi một trận căng thẳng trong lòng, cũng có chút lo lắng hơn. Giờ phút này, có thể là do hắn ngày trước từng thấy tình hình Ngao Du thú kia cùng Hổ Long Thú và Bức Quái Thú ở trên không trung đánh nhau, cảm thấy trái tim băng giá, cũng chính là vì vậy tạo thành bóng ma không tan, làm cho hắn cảm thấy lo lắng và sợ hãi.
Giờ phút này, Trần Nhược Tư đã không còn giống như tên Trần Nhược Tư lúc trước, hắn hiện tại tuy rằng còn không có thoát ly phàm tục bước vào tiên cảnh, nhưng năng lực của hắn giờ phút này, cũng tuyệt không thua pháp lực hạ tiên, hơn nữa long lực trong cơ thể hắn thức tỉnh, chỉ sợ cho dù là thượng tiên, cũng khó có thể đưa hắn vào chỗ chết. Điều này, hắn cũng không tự biết, hắn chỉ biết là năng lực chính mình được đề cao, nhưng đến tột cùng là tới loại trình độ nào, hắn hoàn toàn không biết gì cả. Nếu hắn biết được những điều này, nói không chừng sẽ không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Ngao Du thú trước mắt, cũng không phải là kẻ lương thiện, lúc trước vô số thần tiên hạ giới, cũng không thể đem hắn chế trụ, mà khiến cho hắn ung dung thoát đi, ẩn nấp hậu thế, có thể thấy được lực lượng hắn hung hãn cường đại đến mức nào.
Hai tiếng “Bang bang” năng nề vang lên, kim quang bắn ra bốn phía, hồng quang bay lượn, kích thích vô số vòng xoáy nước hướng về bốn phía khuếch tán lan tràn.
Ngọc Lan mơ hồ cảm thấy bên trong những gợn sóng đang lan ra bốn phía, ẩn chưa một cỗ lực lượng rất cường đại, nàng không dám coi thường, mắt thấy vòng hào quang bảo hộ màu lam rụng động, sắp bị tiêu tan, nàng cực lực vọt tới, ôm lấy Tử Điệp, nhanh chóng hướng về phương xa bơi đi.
Ngọc Lan mang theo Tử Điệp mời vừa ly khái, một đám xoáy nước liền bổ nhào vào màn hào quang màu lam, màn hào quang màu lam đã lung lay sắp đổ, tự nhiên là vô lực ngăn cản, nháy mắt tiên tan. Lực lượng xoáy nước, nhanh chóng vọt lên các khối sa thạch trên mặt đất, hướng về phương xa, mạnh mẽ lao đi.
Trần Nhược Tư có kim quang hộ thể, hơn nữa hắn còn có hộ thể tiên khí bảo hộ, tự nhiên là không có e ngại lực lượng của vô số xoáy nước kia đánh vào. Hắn vững như bàn thạch, dứt khoát đứng thẳng ở tại nơi đó, hai mắt hào quang lóng lánh, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Ngao Du thú kia.
Ngao Du thú tựa hồ bị khí thế hắn bức bách, không ngừng rung rẩy hạ thân, lắc lắc ngưu đầu, hừ nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi là ai, nhìn ngươi chẳng qua là một phàm nhân, như thế nào lại có pháp lực như thế? Thú vị, thật thú vị, loại chuyện tình này thật đúng là hiếm thấy.”
Đích xác, loại chuyên tình này đích thật là hiếm thấy. Thân thể như Trần Nhược Tư, chỉ sợ là không tiền khoáng hậu(trước không có,sau này cũng không), thân thể hắn mặc kệ là nhìn từ góc độ nào, cũng đều không giống phàm nhân, nhưng lực thừa nhận của thân thể hắn, không biết biết vượt qua thần tiên bao nhiêu lần. Nếu người khác biết hắn có lai lịch là người phàm, chỉ sợ cũng đều cảm thấy kinh ngạc cùng hâm mộ, cho dù là thần tiên, cũng sẽ không ngoại lệ.
Trần Nhược Tư cười cười, nói: “Ta là ai cũng không trọng yếu, quan trọng là … Ngươi hiện tại nhanh biến mất cho ta, nếu không, ngươi sẽ biết kết cục.” Hắn biết Ngao Du thú trước mắt chính là một đầu Tiên thú, nhưng nó hiện ra trong biển sâu, nghĩ rằng nó chỉ có thể ở đây né tránh người trên tiên giới đuổi bắt, cho nên mới bạo gan, nói ra những lời này.
Ngao Du thú cười to vài tiếng “Ha ha ha”, mắt bốc lên hồng quang, con mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Trần Nhược Tư nói: “Con nít vô tri, ngươi dĩ nhiên lại học thói quen vô dụng dùng khẩu khí đe dọa, ngươi cũng biết ta là tiên giới linh thú, cho dù là thần tiên đuổi theo, tại biển sâu này, bọn họ có năng lực làm khó đễ được ta sao. Mau nói ra lai lịch của ngươi, nếu không đừng trách ta đối với ngươi không khách khí.” Hiển nhiên, hắn nhìn ra thân thể Trần Nhược Tư không giống với thường nhân, cũng có chút hâm mộ không thôi, mới nảy sinh tâm lý tò mò, bằng không, lấy tính nết hắn, chỉ sợ sớm đã xông lên phía trước, đem Trần Nhược Tư đánh thành tám khối rồi.
Trần Nhược Tư cười lạnh một tiếng, nói: “Ha ha, ta vì cái gì phải nói cho ngươi, có bản lãnh thì cứ xông lên đi, ngươi nghĩ rằng ta lại đi sợ tên quái dị như ngươi sao?”
Ngoa Du thú tức giận mắt bốc lên ánh vàng, hồng mang đại thình, mạnh mẽ dậm châm, kim quang chói mắt bất ngờ bao phủ toàn thân, đột nhiên, hắn lay động đầu một chút, cúi đầu xuống,gầm lên những tiếng rít gào trầm thấp. Không gian đá ngầm bên ngoài, dường như cũng bị chấn động, mặt đất nơi Trần Nhược Tư đứng, đều chấn rộng run rẩy lên, trên mặt đất các khối sa thạch, bị chấn động rời khỏi mặt đất, đều nhảy dựng lên. Nhất thời, các gợn sóng lay động, từng trận ù ù không ngừng vang lên bên tai.
Trần Nhược Tư thấy uy thế như vậy, không khỏi bị dọa đến toát ra mồ hôi lạnh trong lòng không khỏi thất kinh, tự trách chính mình không nên chọc giận tên đáng sợ trước mắt này. Hắn tuy rằng cảm thấy sợ hãi, nhưng hắn cũng không có kinh hoàng, bình tĩnh nhìn chằm chằm Ngao Du thú, thúc giục lực lượng trong cơ thể, lại tụ tập về quang cầu trong tay.Trải qua hai lần lực lượng tụ tập, quang cầu trong tay phải hắn, càng thêm sáng chói, kim quang lóng lánh, đích thực chói mặt dị thường, từng hào quang làm cho người ta sợ hãi nhanh chóng bao phủ phạm vi mấy trượng không gian chung quanh.
Ngao Du thú dường nhưng cũng không sợ hãi, những tiếng gầm rú trầm thấp cũng không có dừng lại, nó vốn là tên hiếu chiến, gặp người khiêu khích như thế, làm sao có thể đè ép được sự phẫn nộ trong lòng. Nó ngẩng đầu lên, phun ra một quang đoàn đỏ như máu, bắn thẳng về phía Trần Nhược Tư.
Quang mang huyết hồng kia, vừa mới phun ra, Trần Nhược Tư đã cảm giác được một cỗ nhiệt lượng to lớn, đánh thẳng về phía mình, hắn cảm thấy hoảng sợ, vội lui về phía sau mấy bước, tung ra quang cầu trên tay, lúc này đã chuyển hóa từ kim sắc thành bạch sắc, ngăn chặn đoàn quang mang huyết hồng sắc.
Ngọc Lan mang theo Tử Điệp chạy ra khỏi khu vực bao phủ của hào quang kim sắc chưa được bao lâu, chợt nghe có tiếng vang” Ù ù” truyền ra bốn phía, còn tưởng không gian nơi này sụp đổ, tức thì hoảng sợ sắc mặt tái nhợt, kinh hoàng không thôi, trong lòng thầm kêu: “Không xong!” Nhưng nàng cũng không có ngừng lại. Đột nhiên, nàng nhìn thấy phía trước có bóng đen thoáng hiện, nàng còn tưởng rằng là đá ngầm từ trên rơi xuống va chạm lại đây, vội huy chưởng hướng về bóng đen đánh tới, nghĩ muốn đẩy hòn đá kia ra, mở ra cho chính mình một con đường đi tiếp.
“Công chúa người làm gì vậy?” Thanh âm lão quy vang lên ở phía trước nàng.
Ngọc Lan sửng sốt, thu hồi cánh tay, nhìn chăm chú, nhận ra bóng đen đó nguyên lai là lão quy, hít vào một hơi, kêu lên: “Nguy hiểm thật, nếu lão không kêu lên đúng lúc, chỉ sợ đã trúng một chưởng này của ta rồi. Lão như một bóng u linh, hướng tới đây làm cái gì? Mau quay lại, nơi này rất nguy hiểm.”
Lão quy định trụ thân hình, cười cười, nói: “Ta thấy công chúa gặp nguy hiểm, liền đến đây để giúp người à?”
“Vậy sao? Cám ơn.” Ngọc Lan nghi hoặc nở nụ cười, trong mắt lộ ra quang mang kinh ngạc, hiển nhiên là trước kia nàng xem nhẹ dũng khí của lão quy, chỉ biết lão là một người không có bao nhiêu năng lực, chung quy chỉ là lão gia hỏa chuyên làm ra những chuyện tình làm cho người khác cười đến rụng răng mà thôi.
“Đương nhiên là sự thật, công chúa nghĩ rằng ta không biết nơi này có nguy hiểm sao? Bằng vào kinh nghiệm của lão quy ta, bên kia nhất định là phát sinh đại sự, Công Chúa ngươi mau dẫn Tử Điệp Công Chúa rời đi, đã lâu không có gặp qua loại tình huống lớn như thế này, lão quy lúc này không thể bỏ qua được.” Lão quy cười quỷ dị, thân hình chợt lóe, rất nhanh đã bơi về phía trước.
Ngọc Lan lắc lắc đầu, nhìn thân ảnh lão quy rời đi, trong mắt phóng ra những tia quang mang mê hoặc khó hiểu.
|