TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 165: Tha đích tâm tư.
Dịch giả: huntercd
Nguồn : 4vn.eu
Tử Điệp từ trong hôn mê tỉnh lại, mở mắt ra, thấy Ngọc Lan ngồi ở bên cạnh, nàng cũng không quan tâm đến thân thể của mình đã khôi phục hay chưa, đã muốn ngồi dậy. Nàng vừa cử động, một cơn đau thấu tận tim gan nhanh chóng lan toàn thân. Nàng nhẫn nại cắn chặt răng, đưa tay kéo tay của Ngọc Lan nói: "Ngọc Lan tỷ, hắn thế nào, hắn thế nào rồi?"
Ngọc Lan hai tay nắm lấy tay của Tử Điệp cười nói: "Muội tỉnh lại rồi thì nghỉ ngơi cho tốt, không được làm loạn, muội bị thương không nhẹ. Hắn thì không sao, vừa rồi mấy người cô cô đã đem hắn trở về, nói hắn chỉ tạm thời ngất đi mà thôi, rất nhanh có thể hồi phục".
"Tốt, vậy tốt rồi, như vậy muội cũng an tâm" Tử Điệp bộ mặt sầu khổ lập tức biến thành vẻ cười nói: "Hắn ở đâu, tỷ đỡ muội đi thăm hắn có được không?" Nói xong, sắc mặt lại thay đổi hỏi: "Mấy người cô cô có trừng phạt hắn không?"
"Ài, nha đầu này, bản thân còn lo chưa xong, lại còn đi lo lắng cho người khác, cũng không biết cái tên đó làm gì mà khiến muội lại quan tâm đến như vậy" Ngọc Lan đưa tay vuôt ve khuôn mặt Tử Điệp, cười nói: "Yên tâm đi, cô cô làm sao mà trừng phạt hắn được, yêu còn không hết nữa là".
Tử Điệp vẻ mặt nghi hoặc, nhìn Ngọc Lan hỏi: "Tỷ nói cái gì, cô cô yêu hắn, vậy là sao, cô cô vì cái gì mà yêu hắn? Người không phải luôn luôn hận nam tử trên khắp thế gian này sao chứ?"
Ngọc Lan khẽ cười nói: "Trải qua xác nhận, tiểu tử mà muội thích chính là đứa con bảo bối mà cô cô đã thất lạc nhiều năm, muội nói người có trừng phạt hắn được hay không?"
"Thật vậy sao? Vậy thật tốt quá, như vậy thì không cần lo lắng hắn bị trừng phạt nữa" Tử Điệp bộ dáng rất hưng phấn và cao hứng, trong lúc vô tình chuyển động thân mình. Con đau đớn thấu tận tim gan lập tức làm cho nàng trở về trạng thái thống khổ, tuy cảm giác cả người đau đớn không chịu nổi, nhưng trong lòng của nàng lại cảm thấy ngọt ngào, nét cười nhè nhẹ lại xuất hiện trên khuôn mặt tái nhợt của nàng.
"Phành" một tiếng nổ vang lên, từ căn phòng mà Điềm Hương Nhi thi pháp khu động Ma nhãn để giúp Trần Nhược Tư hút đi năng lượng dư thừa truyền ra. Tiếng nổ này cắt ngang câu chuyện giữa Tử Điệp cùng Ngọc Lan, làm cho trong lòng đồng thời sinh ra cảm giác bất an.
Ngọc Lan đứng lên, sắc mặt ngưng trọng nhìn Tử Điệp nói: "Muội không cần lo lắng, ta đi xem thử xảy ra việc gì" Nói xong liền không đợi Tử Điệp đáp lại, lập tức chạy đi.
Nghe tiếng nổ như thế, trong lòng Tử Điệp lập tức trầm xuống, một cơn đau xộc lên trong lòng làm cho nhịn không được ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu bầm. Đột nhiên, nàng cảm giác được thân thể mình, như là có được một chút khí lực. Nàng cố gắng cắn găng chịu đựng cơn đau đớn toàn thân, cố gắng ngồi dậy, chậm rãi rời khỏi giường, trong lòng tự nhủ: "Cho ta một chút khí lực, để ta đi xem hắn, xem hắn có phải là bị nguy hiểm" Nàng khó nhọc hít thở mấy hơi, dùng tất cả khí lực còn sót lại đứng lên, nghiêng nghiêng ngả ngả bám vào vách tường mà lần mò đi tới phòng của Trần Nhược Tư.
Tất cả cảnh tượng trong phòng làm cho nàng sợ ngây cả người, nàng nhìn thấy Điềm Hương Nhi nhắm mắt lại, sắc mặt tái nhợt, bộ dáng như là tinh lực hư thoát, ngồi trên mặt đất. Mặt đất trước mặt của nàng nhuốm máu đỏ hồng, hiển nhiên là do Điềm Hương Nhi vừa mới phun ra. Long vương gia đang ngồi ở phía sau, hai tay đặt ở trên lưng của nàng, một luồng hào quang màu xanh nhạt, từ trong lòng bàn tay bắn ra, tiến vào trong cơ thể của Điềm Hương Nhi, hiển nhiên là đang vận công chữa thương. Một viên châu tỏa ra hào quang màu đỏ, rơi xuống ở bên cạnh giường. Trần Nhược Tư đang lẳng lặng nằm ở trên giường, hôn mê bất tỉnh, toàn thân kim quang lập lòe. Bên trong phòng cũng không có gì biến hóa, giống như là chưa từng phát sinh ra việc gì. Ngọc Lan vừa mới chạy vào cùng với mẫu thân đứng sững người ở cửa.
Tử Điệp nhìn thấy cảnh này, giống như bị đả kích, nhất thời cảm thấy hô hấp khó khăn, trước mắt tối sầm lại mà ngả lăn ra đất.
Mẫu thân của Ngọc Lan ngẩn ra một chốc, rồi đi đến bên cạnh Tử Điệp mà đỡ nàng lên, bước nhanh sang một căn phòng bên cạnh, vừa đi vừa lắc đầu nói: "Nha đầu này, thân thể còn chưa xong mà đã lo đi xem náo nhiệt, ngươi nếu xảy ra chuyện gì, trong lòng ai cũng khó mà chịu được, ngươi không quan tâm đến bản thân của mình, thì cũng phải nghĩ đến cảm thụ của người khác chứ".
Điềm Hương Nhi ho khan, lại hộc ra một ngụm máu tươi, chậm rãi mở mắt ra, sắc mặt trông rất khó coi, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào Trần Nhược Tư đang nằm ở trên giường, nước mắt tràn mi, trong lòng thầm nghĩ: "Đứa nhỏ này nhất định là đã chịu rất nhiều đau khổ, ta làm mẹ thực xin lỗi con. Ta nhất định sẽ cứu con tỉnh lại, ta về sau sẽ không để cho con rời xa nữa, cũng sẽ không để cho con chịu bất kỳ sự đau khổ nào nữa".
Long vương gia thu tay trở về, lắc lắc đầu, khẽ thở dài, quay đầu lại nhìn Ngọc Lan nói: "Lan nhi, đỡ cô cô vào phòng nghỉ ngơi đi".
Ngọc Lan bị Long vương gia gọi mà sực tỉnh lại, thấy cô cô đã không sao, vẻ hoảng sợ trên mặt đã bớt đi nhiều. Nàng bước nhanh đến bên cạnh Điềm Hương Nhi, đỡ người đứng dậy mà đi ra cửa.
Long vương gia đi đến cầm lấy Ma nhãn, đưa Ma nhãn lên cẩn thận quan sát, như muốn tìm hiểu điều gì mới lạ, qua một hồi lâu, lầm bầm nói: "Ma nhãn ơi là Ma nhãn, ngươi hôm nay sao lại xảy ra việc ngoài ý muốn? Năng lực thôn phệ của ngươi, hôm nay sao lại mất đi công hiệu? Ngay cả năng lượng trong cơ thể một người không có sức phản kháng cũng hút không được" Long vương gia thu hồi Ma nhãn, ngồi xuống bên cạnh Trần Nhược Tư, đưa tay muốn kiểm tra qua một lần. Lúc này, hào quang hộ thể màu vàng trên người Trần Nhược Tư cũng không mất đi, mà ngược lại còn có vẻ tăng cường, càng ngày càng chói mắt, bàn tay của hắn bị một luồng lực lượng bài xích, ngăn cản không cho tiếp cận.
Long vương gia cực kỳ ngạc nhiên, trong lòng buồn bực nói: "Tiểu tử này rốt cuộc là muốn làm sao đây, hộ thể tiên khí sao lại mãnh liệt như vậy, nhưng bản thân hắn xem ra cũng chỉ là thân thể phàm nhân. Chuyện lạ như vậy, ta thật bình sinh mới thấy. Chẳng lẽ là do hắn hút máu của quái thú kia? Vậy cũng không đúng, cho dù hút máu của quái thú, lực lượng của quái thú kia cũng không có khả năng lập tức nhập vào trong thân thể của hắn" Long vương gia càng nghĩ càng hồ đồ, nghĩ một hồi cũng không ngẫm ra được điều gì, cứ nhìn mặt người cháu chưa bao giờ gặp của mình đang hôn mê mà trầm tư.
Bỗng nhiên, hắn giống như là hiểu ra được điều gì, trên mặt lộ ra vẻ cười nhè nhẹ, nhìn Trần Nhược Tư nói: "Ngươi lúc trước bộ dáng như cạn lực hao hết năng lượng, nhưng sau khi ngươi hút được máu của quái thú kia, ngược lại năng lượng trong cơ thể lại quá dư, khiến cho thân thể của ngươi bị lâm vào trạng thái quá tải, khiến cho ngươi bị hôn mê. Bởi vậy rõ ràng là máu của quái thú kia có vấn đề. Chỉ cần ta đi tiên giới tra lai lịch của quái thú kia, có lẽ có thể hiểu được vấn đề ở trong đó".
Long vương gia đứng dậy, nhìn nhìn bốn phía, rồi lại ngồi xuống, sắc mặt lại có chút khó coi, lầm bầm nói: "Hiện tại Hương Nhi cũng bị thương, ta đi rồi ở đây ai trông coi. Tên tiểu tử khốn kiếp kia bị nhốt ở trong nhà lao, vạn nhất hắn trốn ra được, ai có thể ngăn trở được hắn. Hắn mà trốn ra ngoài được, chỉ sợ sẽ càng lún sâu hơn. Chuyện tiểu tử này trước mắt cũng không thể trì hoãn, nên làm sao bây giờ?" Nói xong, đi đi lại lại trong phòng, bộ dáng rất là bứt rứt bất an.
"Phụ thân, người không cần quá gấp, người cứ yên tâm đi tiên giới, ở đây cứ giao cho con. Hắn thì con cũng sẽ gắng khuyên nhủ, dù sao chúng con cũng là vợ chồng nhiều năm, cũng có chút ân tình, có lẽ hắn có thể sẽ hồi tâm chuyển ý" Mẫu thân của Ngọc Lan, từ ngoài cửa tiến vào, nhìn Long vương gia mà nói. Hiển nhiên là nàng đã nghe được những lời lẩm bẩm vừa rồi của Long vương gia.
Long vương gia nhìn nhìn Trần Nhược Tư đang hôn mê, rồi quay đầu lại nhìn mẫu thân của Ngọc Lan, gật gật đầu, trầm mặc một hồi rồi nói: "Được rồi, hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy. Con cứ trong coi giúp ta nghịch tử kia cho tốt, ngàn vạn lần đừng để cho hắn chạy trốn. Bằng không, ta cũng thật có lỗi với tổ tiên".
Mẫu thân của Ngọc Lan gật đầu đáp ứng, Long vương gia cũng vội vàng rời đi.
TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 166: Nhất thanh thảm khiếu.
Dịch giả: huntercd
Nguồn : 4vn.eu
Thanh tâm đạo quan, bên Lệ hồ.
Một nam tử áo xám đang đứng ở bên cạnh Lệ hồ, lẳng lặng nhìn mặt hồ xa xa, trong mắt như ẩn chứa nước mắt, tựa hồ đang nghĩ tới việc gì thương tâm.
Một cô gái ngước nhìn đỉnh Kỳ phong sơn đang bị hắc khí phủ kín, nhẹ thở dài một hơi, chậm rãi hướng tới nam tử mà đi tới. Nàng đến bên cạnh nam tử, lẳng lặng đứng yên, quay đầu nhìn nam tử nói: "Huynh cũng không nên thương tâm nữa, sư phụ các sư huynh của huynh, có lẽ sẽ không việc gì. Thanh tâm đạo quán hiện tại mặc dù bị một quái vật không rõ tên chiếm cứ, từ dấu hiệu lưu lại xung quanh hồ cho thấy, dường như là đã trải qua một trận chiến đấu. Sư phụ của huynh pháp lực cao cường, chạy thoát hẳn là không phải vấn đề gì quá lớn".
Nam tử không quay đầu lại, vẫn giữ nguyên tư thế đứng thẳng nhìn về mặt hồ, giọng bình thản nói: "Ta không có lo lắng cho bọn họ, chỉ là nhìn nơi quen thuộc này, nhớ ra chút chuyện, cũng vì Thanh tâm đạo quán bị hủy mà cảm thấy nhiều sự ưu thương".
"Đi thôi, chính là tìm sư phụ cùng các sư huynh của huynh vẫn là quan trọng hơn" Cô gái nói.
"Đúng vậy, chúng ta đi thôi" Nam tử thở dài, chậm rãi xoay người lại nhìn cô gái, gật đầu, rồi trực tiếp đi tới.
Cô gái nhìn bộ dáng sầu khổ của nam tử kia lầm bầm nói: "Nếu biết để hắn khôi phục trí nhớ, lại sầu khổ như vậy, không bằng cứ để hắn quên đi, từ từ nói cho hắn sau. Có lẽ, hắn sẽ không đến nỗi thương tâm như vậy. Ài…" Cô gái thở dài, lắc đầu, bước nhanh đuổi theo.
Nam tử này, đúng là Lạc Lan Điền lúc trước bị Thanh Mâu dùng Tẩy não ma chú tẩy đi trí nhớ. Mà nàng kia, là Linh Cơ. Nàng từ ngày rời khỏi Trần Nhược Tư, về tới Minh tộc, vốn muốn cứu Lạc Lan Điền ra. Nhưng khi nàng trở lại tộc, lại phát hiện trong tộc tình hình khẩn trương, ngay cả Yêu linh lúc trước mình có thể dễ dàng đối phó, cũng trở nên dường như rất mạnh, lực lượng thậm chí so với chính mình còn lớn hơn mấy lần. Nàng không rõ là chuyện gì xảy ra, sau khi điều tra, mới biết được là cha của mình, Minh vương, đã bị oan hồn nộ khí phụ thân, oan hồn nộ khí của hắn cũng không biết dùng phương pháp gì, khiến cho lực lượng của cả Minh tộc đồng thời tăng lên mấy lần. Nàng cũng phát hiện cha của nàng hiện tại, cũng không phải là như trước nữa. Mà cha của nàng lại hạ lệnh đuổi giết Trần Nhược Tư, điều này nàng cũng không muốn nhìn thấy. Dã tâm của cha nàng cũng rất lớn, nếu có thể, hắn muốn giết hết loài người, để cho bọn họ đều biến thành tộc nhân của mình, làm cho đội ngũ của mình lớn mạnh, cùng thú nhân tranh chấp. Sau khi tiêu diệt thú nhân, mục tiêu cuối cùng chính là tiêu diệt lực lượng cuối cùng có khả năng phản kháng lại nhất, thần tiên. Linh Cơ vốn chán ghét cái loại cuộc sống giết chóc này, cũng vì sự thay đổi của cha mà trở nên tâm tro ý lạnh. Vì vậy, nàng quyết định rời khỏi Minh tộc. Mấy ngày trước, truyền đến tin tức Thanh Mâu bị giết, Minh vương giận dữ, hận không thể lập tức xuất binh quyết chiến với thú nhân. Nhưng hắn cũng không làm như vậy, vẫn bảo trì sự tĩnh táo, ngăn chặn lửa giận trong lòng, vẫn dựa theo kế hoạch đã định ra từ trước mà tiến hành.
Sau khi Thanh Mâu chết, Tẩy não ma chú của hắn đặt ở Lạc Lan Điền đã mất đi hiệu dụng, nhưng trí nhớ của hắn trước kia cũng không có khôi phục, trong đầu đột nhiên trở nên trống rỗng, cái gì cũng không nhớ. Linh Cơ biết đó là một cơ hội khó được để cứu Lạc Lan Điền ra, nên đã lấy thân phận công chúa chấp hành nhiệm vụ mà dẫn Lạc Lan Điền rời khỏi Minh tộc. Nếu không phải Thanh Mâu đột nhiên chết đi, sợ rằng nàng muốn giúp Lạc Lan Điền giải trừ Tẩy não ma chú, cũng không có khả năng làm được. Nguyên nhân là người làm phép pháp lực càng cao, thì người muốn giải ma chú cũng phải càng mạnh, độ khó càng lớn. Khi rời khỏi Minh tộc, mà lúc này Lạc Lan Điền đã mất đi ma chú khống chế, nên tự nhiên cũng dễ dàng hơn nhiều.
Linh Cơ vì Lạc Lan Điền mà giải ma chú, cũng cùng Lạc Lan Điền đi đến Thanh tâm đạo quán. Nhưng không ngờ, khi bọn hắn trở về, Kỳ phong sơn Thanh tâm đạo quán đã biến đổi. Lạc Lan Điền sau khi tỉnh táo lại, thấy nơi mình từng sinh sống trở nên như vậy,biến thành như là địa ngục, hắn làm sao mà không cảm thấy bi thương chứ?
Lạc Lan Điền những ngày này, mặc dù chịu sự chế ngự của Thanh Mâu, nhưng năng lực của hắn dưới sự trợ giúp từ yêu pháp của Thanh Mâu, đã đột nhiên tăng mạnh. Hắn hiện tại, năng lực mặc dù không hơn Thanh Mâu vừa mới chết đi, nhưng các Yêu linh, hắn cũng có thể dễ dàng ứng phó. Hơn nữa hắn lúc trước tập chính là Phục yêu pháp của Thanh tâm đạo quán, đối phó với Minh tộc càng thuận tiện.
Trên đường trong rừng, cây cối theo gió lá khẽ đưa nhẹ, tiếng chim kêu lảnh lót không ngừng. Đột nhiên, từ phương xa truyền đến một tiếng hét thảm, lũ chịm dường như bị dọa sợ đều đã bay tản đi.
Lạc Lan Điền cùng Linh Cơ thoáng nhìn lẫn nhau, gật đầu, phi thân hướng tới chỗ truyền đến tiếng kêu thảm thiết mà chạy vội tới. Không lâu sau, thân ảnh mấy trăm người đã xuất hiện trong rừng cây phía trước bọn họ. Mấy trăm người này, chia làm hai đội, đang đối đầu lẫn nhau. Cách đó mấy trượng, có một người giống như là đạo sĩ đang nằm trên mặt đất, chung quanh hắn máu đỏ tươi đang chảy lan tràn ra mặt đất. Bọn họ đoán tiếng kêu thảm vừa rồi, có thể do người đang nằm trong vũng máu kia kêu lên, cũng lặng yên hạ xuống, vừa lúc ở bên cạnh thi thể của người kia.
Lạc Lan Điền rất nhanh nhìn liếc qua người của hai phe kia, cũng nhận ra rất nhiều người, hắn cũng thấy được sư phụ, các sư huynh của mình, đều ở trong đó, trong lòng cảm thấy rất là cao hứng. Nhưng hắn cũng không lập tức tiến lên gặp sư phụ cùng các sư huynh, mà là lẳng lặng nhìn đạo sĩ đã chết kia. Đạo sĩ kia hắn cũng , trước kia cũng đã từng cùng hắn xuống núi.
Không khí dường như ngưng kết lại, người ở hai phe đều bị người tới bất thình lình mà giật mình, ai cũng không biết người đột nhiên đến là địch hay là bạn, cho nên đều bảo trì sự im lặng, lẳng lặng nhìn kỹ một nam một nữ mới tới kia.
Lạc Lan Điền trong mắt lộ ra vẻ phẫn nộ, đột nhiên hét lớn: "Là ai giết chết hắn?" Hắn đã khôi phục lại bình thường, vừa mới quay lại, đã thấy bạn của mình bị người khác giết chết. Bảo hắn trong lòng làm sao có thể chịu được? Hắn làm sao mà không phẫn nộ cho được?
Người cả hai phe đều ngẩn người ra, lập tức đều đã biết người tới là địch hay là bạn. Người phe Mộ Dung Thiên sắc mặt mặc dù vẫn khó coi, nhưng không khí thoạt nhìn cũng đã đỡ hơn một ít. Mặc dù họ vẫn chưa nhận ra người nọ thân phận là gì, nhưng dù sao, cũng đã biết người mới đến là đứng về phe của bọn họ.
Người phía bên kia, là người dưới tay Hầu Quang Bình và Từ Hàng, bọn họ cũng không lo lắng, nhưng sắc mặt của Hầu Quang Bình và Từ Hàng lại thay đổi. Bất quá, một lão nhân bên cạnh Từ Hàng, cũng không có động tĩnh gì, khóe miệng ngược lại có vẻ cười cợt. Hắn cười, là khinh miệt hay có ý tứ gì khác cũng không ai biết được.
Qua một hồi lâu, lão nhân bên cạnh Từ Hàng, bước về phía trước hai bước, khinh miệt cười nói: "Ta, là ta giết, ngươi làm khó dễ được ta sao?"
Lạc Lan Điền lạnh lùng trên dưới đánh giá lão nhân, phẫn nộ hét lên: "Ta muốn ngươi đền mạng!" Nói xong liền hét lạnh một tiếng, môi giật giật, thân thể nhanh chóng phát tán ra ngọn lửa, tay phải trong không trung huy vũ một chút, một thanh Hỏa diễm kiếm xuất hiện trong tay hắn. Tay trái sờ xuống bên hông, lập tức vung ra, năm đạo hồng quang bắn nhanh ra ngoài, dừng ở trên không chừng một trượng. Lúc này, mọi người ở đây mới nhìn rõ ràng, năm đạo hồng quang nọ chỉ bất quá là một đạo phù tản ra ánh sáng màu đỏ.
"Ngũ phù huyễn dục lệnh!" Xích Vũ Đông ở bên cạnh Mộ Dung Thiên hô lên.
Lão nhân nghe nói là Ngũ phù huyễn dục lệnh, cũng ngửa mặt lên trời cười phá lên: "Ta tưởng là ai chứ, thì ra lại là một tên nhãi tự đi tìm cái chết của Thanh tâm đạo quán." Ngũ phù huyễn dục lệnh là một trong những pháp thuật của Tĩnh tâm đạo quán, lão nhân nghe thế tự nhiên cho rằng người đến là người của Thanh tâm đạo quán. Trong lòng hắn, người của Thanh tâm đạo quán cũng không có năng lực chống lại được hắn. Cho dù là thần tiên, hắn vị tất cũng đã để ở trong lòng, tự nhiên sẽ không đem một đệ tử của Thanh tâm đạo quán mà để vào mắt.
Lạc Lan Điền cười nói: "Sư huynh, Ngũ phù huyễn dục lệnh đã thay đổi như vậy mà ngươi cũng nhìn ra được, thật lợi hại" Vừa nói, kiếm ở tay phải, trong không trung huy vũ vài cái, đột nhiên thu trở về, rồi đâm mạnh ra ngoài, mũi kiếm chỉ thẳng về phía lão nhân.
|