TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 167: Lỵ Bảnh tiên thú.
Dịch giả: huntercd
Nguồn : 4vn.eu
Năm đạo bùa hồng quang lóng lánh trong không trung, dường như nhận được mệnh lệnh, trong nháy mắt phát ra ánh sáng màu vàng màu đỏ đan xen lẫn nhau, không khí cùng ánh mặt trời trong không trung, dường như cũng chịu sự kích thích, đều bị vặn vẹo, trong nháy mắt hướng tới năm đạo bùa mà tụ tập lại. Không khí lưu động, sinh ra gió, đem cây cối xung quanh lắc lư xao động không ngừng, lá cây bay tán loạn, bụi mù bay lên. Hiện tượng này, chỉ xuất hiện bên phía Hầu Quang Bình, còn bên Mộ Dung Thiên, không có phát sinh bất cứ biến hóa nào.
Ánh sáng trên lá bùa càng ngày càng sáng, càng ngày càng chói mắt. Đột nhiên, năm đạo bùa rất nhanh xoay tròn quanh một trục, tốc độ càng lúc càng nhanh, lập tức hình thành một cơn cơn lốc xoáy, cấp tốc hướng tới lão nhân mà đánh tới.
Lão nhân sắc mặt biến đổi, hiển nhiên là không ngờ người mới đến pháp lực lại cao cường đến thế, hắn mặc dù cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng cũng không có bởi vậy mà sợ hãi. Hắn gầm nhẹ lên một tiếng, hai tay bắt chéo lại, miệng lẩm bẩm, một quang cầu ngũ sắc xuất hiện ở bên ngoài cơ thể bảo vệ hắn.
Mộ Dung Thiên sắc mặt đột biến, trong mắt tràn ngập sự phẫn nộ, lớn tiếng hô lên: "Thần tiên, hắn lại là thần tiên, thần tiên sao lại trợ giúp lũ khốn kiếp này." Dưới tình huống, chỉ có tiên thú hoặc là thần tiên, lực lượng sau khi ngưng tụ sẽ phát ra ngũ sắc hoặc thất sắc, Mộ Dung Thiên rất có thể căn cứ vào điều này để phán đoán người này là thần tiên.
Cơn lốc xoáy xẹt qua quang cầu ngũ sắc bên ngoài thân lão nhân, dư uy quét về phía đám người đứng phía sau lão nhân. Những người này bị dọa cho sợ hãi đến mức không dám động, trơ mắt nhìn cơn lốc bốc bọn họ lên, tùy nghi xoay chuyển mà mất đi tri giác. Đột nhiên, cơn lốc xoáy đình chỉ, làm cho vô số thân thể từ trên không trung rơi xuống.
Lão nhân mặc dù có quang cầu ngũ sắc bảo vệ, nhưng hắn vẫn cảm giác được một luồng lực lượng mạnh mẽ xông thẳng vào trong cơ thể của hắn, làm cho hắn cơ hồ mất đi năng lực khống chế thân thể của mình. Thân thể của hắn run nhè nhẹ vài cái, rồi rất nhanh khôi phục lại bình thường, thở nhẹ một hơi, ổn định lại khí tức hỗn loạn trong cơ thể. Bất quá hắn vẫn không nhịn được, phun ra một ngụm máu tươi đọng ở bên trong quang cầu ngũ sắc, làm cho từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Hầu Quang Bình và Từ Hàng thấy tình thế không ổn, đều rời xa lão nhân. Bọn họ giờ phút này mặc dù không bị cơn lốc xoáy giết chết, nhưng cũng bị dư uy chấn cho bị thương, trên mặt cũng đã nhuốm máu. Bọn họ hoảng sợ tụ tập lại nhìn nhau, lặng lẽ rụt đầu, ẩn trong đám cỏ ở trong rừng. Một hồi sau, có người thấy trong đám cỏ sự động đậy sau một hồi thì càng ngày càng kéo dãn ra xa.
Lão nhân nhíu nhíu mày, hai mắt chớp chớp vài cái, đột nhiên phóng ra ánh sáng đỏ rực, nhìn chằm chằm vào Lạc Lan Điền. Một hồi sau, môi cũng không động mà thanh âm lạnh như băng lại truyền ra: "Ngươi là ai?" Thanh âm này, nghe cũng không giống như giọng của hắn lúc trước, mà trở nên có chút trầm khàn, không giống như giọng của con người, ngược lại có chút giống tiếng hầm hừ phát ra từ mũi của quái thú cấp cao.
"Ngươi không cần biết ta là ai, chỉ biết ngươi hôm nay phải chết ở chỗ này là được" Lạc Lan Điền lạnh lùng nói, tay phải trong không trung huy vũ vài cái, khống chế năm đạo bùa phát ra ánh sáng chói mắt trong không trung, hướng tới lão nhân mà công kích tới. Năm đạo bùa này, quỹ tích phi hành đan xen lẫn nhau, như tia chớp nhằm thẳng lão nhân mà vọt tới.
Lão nhân dường như cũng không cảm thấy kinh ngạc, vươn hai tay vỗ mạnh trên mặt đất, thân thể trong nháy mắt biến ảo thành một quái thú toàn thân phát ra ánh sáng ngũ sắc lóng lánh.
Mộ Dung Thiên cùng các đệ tử, sắc mặt biến đổi, trong lòng sợ hãi hô lên: "Người này thì ra là tiên thú, trách không được lợi hại như thế. Vừa rồi chỉ bất quá dùng ánh mắt đã giết chết một huynh đệ của chúng ta. Hiện tại rốt cuộc đã hiểu rõ là chuyện gì xảy ra".
Linh Cơ nhìn bộ dáng của lão nhân sau khi biến ảo, cười nhẹ nói: "Ồ, thì ra là nghiệt súc này, nếu như ta nhận không lầm thì ngươi hẳn là Lỵ Bảnh thú. Ta nghe nói ngươi mấy ngàn năm trước đã biến mất, hiện tại sao lại đột nhiên xuất hiện tại nhân gian kia chứ?"
Lỵ Bảnh thú này, vốn là là quái thú ở thánh sơn, vì sợ hãi thần giới đuổi giết, đã cố tình ẩn nấp. Ngày nay, hắn thấy thần giới dường như không còn để ý tới chuyện của loài người nữa, nên cũng đã lộ mặt ra, tại nhân gian xưng Hồi vương. Không nghĩ đến, hôm nay vừa hiện thân đã bị người ta nhận ra. Trong lòng không khỏi bốc lên một ngọn lửa vô danh.
Lỵ Bảnh thú cười lạnh một tiếng, thân thể nhanh chóng xoay tròn vài vòng, đem những đạo bùa đang bắn về phía hắn đẩy ra, rồi trụ lại thân hình nói: "Ngươi lại biết chuyện của ta, ngươi là ai, bọn họ mặc dù không thấy được khói đen bao phủ quanh thân thể của ngươi, nhưng không thể gạt được mắt của ta, ngươi vốn thuộc về yêu tà, cũng không phải là đồ tốt lành gì".
Linh Cơ cười cười nói: "Phải không, ta nói thật cho ngươi biết, ta chính là con gái của Minh vương, Linh Cơ. Bất quá, ta mặc dù thân là yêu tà, nhưng không có làm ra chuyện thương thiên hại lý, không giống như ngươi, thân là tiên thú, lại giết người không chớp mắt".
Các đệ tử của Mộ Dung Thiên vừa nghe nói Linh Cơ là con gái của Minh vương, trong lòng không khỏi cảm thấy lạnh lẽo, đều lui về phía sau mấy trượng, cách xa Lạc Lan Điền cùng Linh Cơ. Trong lòng bọn họ cho rằng, người của Minh tộc thì không một ai tốt cả, mà người vừa rồi cứu bọn họ, ở cùng với Linh Cơ một chỗ, bọn họ tự nhiên cũng không xem hắn là người tốt.
Lỵ Bảnh thú dậm mạnh chân trước mấy cái, làm cho mặt đất nổi lên cát bụi, thổi nhẹ một hơi, đem cát bụi thổi bắn vào hòn đá ở bên cạnh, lớn tiếng cười nói: "Ha ha ha, ngươi xem cho kỹ đi, những người tốt này, vừa nghe đến tên của ân nhân cứu mạng, đã sợ đến mức lo chạy hết về phía sau. Bởi vậy mới thấy, ngươi ở trong lòng bọn họ xấu như thế nào rồi. Như vậy đi, chúng ta hợp tác cùng làm việc đại sự, cùng tiêu diệt loài người chống lại chúng ta, xưng bá thiên hạ, thế nào?"
Lạc Lan Điền nhìn thoáng qua hòn đá kia, thì phát hiện trên tảng đá vừa bị Lỵ Bảnh thú thổi cát bụi bay trúng, đã tạo nên vô số lỗ nhỏ, trong lòng không khỏi thất kinh, vội vàng quay đầu về phía Linh Cơ nói: "Công chúa, cẩn thận, lui ra phía sau đi, tên này cũng không phải dể đối phó như chúng ta nghĩ đâu".
Linh Cơ gật đầu, nhìn Lỵ Bảnh thú nói: "Ngươi đừng có mà si tâm vọng tưởng, hôm nay chính là ngày chết của ngươi đó!" Nói xong, cũng không có động thủ công kích, mà là lui về phía sau mấy trượng, đi tới phía trước đám người Mộ Dung Thiên nói: "Nhanh chóng lui về phía sau, càng xa càng tốt, người kia là tam đệ tử của ngươi, Lạc Lan Điền, các ngươi không tin ta, hẳn là phải tin tưởng hắn chứ".
Nghe thế những đệ tử ở bên cạnh Mộ Dung Thiên cùng kinh ngạc, đứng ngẩn ra, tựa hồ cảm giác được người nọ có chút quen thuộc. Bọn họ dưới sự khuyên bảo của Linh Cơ, lại lần nữa lui về phía sau mấy trượng, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào một người một thú chỉ có thể nhìn thấy chút bóng dáng, trầm mặc tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó.
Linh Cơ dẫn đám người lui lại, đó là điều mà Lỵ Bảnh thú không ngờ tới. Hắn không nghĩ đến đường đường là một công chúa của Minh tộc, lại cùng loài người đứng chung một chỗ, hơn nữa lại đem chuyện ứng phó mình giao cho một người thoạt nhìn cũng không ra gì. Trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác phi thường kỳ quái, đối với con người đứng trước mặt cũng sinh ra chút tò mò, trong lòng nghi hoặc tự hỏi: "Người này chẳng lẻ chính là Trần Nhước Tư mà Hầu Quang Bình nói sao? Đối với ánh mắt của Hầu Quang Bình vừa rồi nhìn thấy người này, rõ ràng là không nhận ra người trước mắt? Đây là chuyện gì xảy ra, loài người sao lại đột nhiên xuất hiện nhiều người có thực lực cường đại như vậy chứ?"
Lỵ Bảnh thú nhìn chằm chằm vào Lạc Lan Điền, lẳng lặng quan sát một hồi rồi hỏi: "Ngươi là Trần Nhước Tư sao?"
"Ha ha" Lạc Lan Điền cười cười, trong lòng thầm nói: "Người này lại xem nhầm ta là sư đệ, xem ra danh tiếng của hắn cũng không nhỏ, ngay cả thiên cổ quái thú như vậy cũng biết tên của hắn. Nghe Linh Cơ nói hắn rất lợi hại, ta còn không thế nào tin tưởng được, hiện tại rốt cuộc cũng có thể buông điều nghi hoặc này xuống được rồi" Ngẫm nghĩ xong liền đi về phía trước vài bước nói: "Không, ta không phải Trần Nhước Tư, Trần Nhước Tư mà ngươi nói là tiểu sư đệ của ta".
Lỵ Bảnh thú ngẩn người, trong lòng thầm nghĩ: "Điều này sao có thể được, lúc trước chỉ nghe nói Thanh tâm đạo quán chỉ có một Trần Nhước Tư rất lợi hại, bây giờ lại xuất hiện thêm một sư huynh, xem ra Thanh tâm đạo quán này thật đúng là đầm rồng hang hổ, không thể coi thường được. Chiếu theo tình hình này mà xem, Tu thần phổ mà Hầu Quang Bình nói hẳn thật sự là võ công bí tịch rất lợi hại." Nghĩ tới đây, mỉm cười nói: "Từ khi ngươi ra tay, ta đã nhìn ra được ngươi không phải là hạng tầm thường, kỹ năng mà ngươi học được, có phải là từ Tu thần phổ không?"
Lạc Lan Điền ngẩn người, thầm nghĩ: "Tu thần phổ là chí bảo của phái ta, chẳng lẻ hắn dẫn người vây công người của phái ta, là vì Tu thần phổ. Ừm, khẳng định là như vậy rồi." Nghĩ tới đây, phá lên cười ha hả, sau khi tiếng cười đình chỉ thì nói: "Tu thần phổ là chí bảo của phái ta, đệ tử bình thường rất khó mà nhìn thấy được. Ta học được, chỉ bất quá là một ít pháp thuật kỹ năng bình thường mà thôi".
Lỵ Bảnh thú nghe xong, cúi đầu rít gào vài tiếng, thân thể run lên nhè nhẹ vài cái, hiển nhiên đã có chút sợ hãi, trong lòng thầm nghĩ: "Người này chỉ biết kỹ năng pháp thuật bình thường mà đã lợi hại như thế, vậy Chưởng môn cùng các bậc Trưởng lão chẳng phải đối với Tu thần phổ kỹ năng càng thêm lợi hại sao. Vừa rồi nghe nói người kia là Chưởng môn, tại sao không phải là dạng như vậy? Chẳng lẻ hắn chỉ bất quá muốn ẩn dấu thực lực, nhưng ta thấy lại không giống. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra chứ? Hừm, mặc kệ thế nào, để an toàn cứ rời đi cái đã, đợi biết rõ chân tướng sự việc rồi hãy nói" Nghĩ tới đây, Lỵ Bảnh thú trong lòng sinh ra ý tứ thối lui.
Nhưng vào lúc này, một đạo hồng quang xẹt qua bầu trời, cấp tốc hướng về phía chỗ của Lạc Lan Điền cùng Lỵ Bảnh thú đứng mà bay đến.
TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 168: Nhất kiến chung tình.
Dịch giả: huntercd
Nguồn : 4vn.eu
Lạc Lan Điền cùng Lỵ Bảnh thú thấy luồng sáng màu đỏ ở không trung đang đến gần, trong lòng cảm thấy kinh ngạc, thầm nghĩ: "Hôm nay rốt cuộc là ngày gì mà sao lại có nhiều kẻ mạnh như vậy tự tập tại nơi này, người sau càng mạnh hơn người trước." Luồng sáng màu đỏ càng lúc càng lớn, rất nhanh đã hiện rõ một con quái thú toàn thân lấp lánh lửa, xuất hiện ở trên không trung, trong ngọn lửa mơ hồ có thể thấy sợi dây đai lụa trắng đang phất phơ theo chiều gió.
Lạc Lan Điền tập trung nhìn vào, thì nhìn thấy một cô gái mặc áo trắng, đang đứng trên lưng con quái thủ toàn thân rực lửa nọ, nhìn một người một thú ở phía dưới nói: "Các ngươi có từng gặp qua người của Thanh tâm đạo quán không?"
"Ta chính là đệ tử của Tĩnh tâm đạo quán, có chuyện gì xin cứ nói?" Lạc Lan Điền không do dự, cũng trực tiếp trả lời.
"Cũng không có chuyện gì lớn, xin hỏi ngươi có biết Trần Nhược Tư đang ở nơi nào không, lão bằng hữu của hắn rất nhớ hắn" Cô gái áo trắng ngăn con quái thú dưới chân mình, nói.
Lỵ Bảnh thú nghe xong biết thế cục đối với mình càng ngày càng bất lợi, thầm nghĩ: "Không nghĩ đến ngay cả Y Nỉ Thú rất hiếm gặp cũng là bằng hữu của người Thanh tâm đạo quán, thực sự là đau cả đầu, tính không khéo thì ngay cả cái mạng nhỏ cũng khó mà giữ được. Thật không ngờ, ta đường đường là Lỵ Bảnh tiên thú, vốn không e ngại cả thần tiên. Hiện tại ngược lại đi e ngại một đạo quan giáo phái của loài người. Chuyện này mà truyền ra ngoài, nhất định sẽ bị người ta cười đến rụng răng. Ài, ta bây giờ nên làm như thế nào đây, hy vọng trời phù hộ, cho ta cơ hội chạy trốn" Nghĩ tới đây, thân thể giật giật, chuẩn bị chạy trốn.
Cô gái áo trắng trên lưng Y Nỉ Thú, dường như biết Lỵ Bảnh thú muốn chạy trốn, cười cười nói: "Quái vật như vậy từ đâu tới, chẳng lẽ thấy bằng hữu của ta tới, bị dọa sợ vỡ mật, muốn chạy sao?"
Lỵ Bảnh thú thấy tâm tư của mình bị nhìn thấu, trong lòng ảo não, cúi đầu "Ngao ngao" rít gào mấy tiếng, phẫn hận nói: "Cô nương không cần nói như vậy, ngươi cũng biết ta là Lỵ Bảnh tiên thú, ta không sợ ai cả, cho dù là thần tiên tới đây, ta cũng không chút lo lắng, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi".
Cô gái áo trắng từ trên lưng Y Nỉ Thú bay xuống, đứng ở bên cạnh Lạc Lan Điền, cẩn thận đánh giá Lạc Lan Điền, khẽ cười cười gật đầu nói: "Thật không? Ta cũng muốn xem ngươi trời không sợ, đất không sợ, ngay cả thần cũng không sợ có bản lãnh gì" Nói xong hướng tới Y Nỉ Thú ở trên không trung, tùy ý vẫy vẫy tay.
Y Nỉ Thú ở không trung nổi giận gầm lên một tiếng, toàn thân hồng quang đại thịnh, sáng rực chói mắt, sóng nhiệt cuồn cuộn trong nháy mắt bao phủ rong khoảng không gian mấy trượng, cỏ xanh cành lá cây cối đang tươi tốt đều bị sóng nhiệt làm cho trong nháy mắt héo rũ vàng vọt.
Cô gái áo trắng biết năng lực của Y Nỉ Thú, cũng biết trận thế sẽ như thế nào, trước khi Y Nỉ Thú gầm lớn lên, nàng đã đưa tay kéo Lạc Lan Điền rất nhanh bay lên không trung, rời khỏi khu vực bị sóng nhiệt bao trùm.
Lỵ Bảnh thú cảm thấy không ổn, nhưng biết đã không cách nào chạy trốn, vội vàng tụ tập linh lực ngăn cản sóng nhiệt xâm hại đến thân thể mình. Đột nhiên, Y Nỉ Thú xoay tròn thân thể, như một trận lốc xoáy, hướng tới Lỵ Bảnh thú mà mạnh mẽ vọt tới.
Lỵ Bảnh thú không nghĩ đến Y Nỉ Thú lại phát động công kích nhanh như vậy, hơn nữa hắn đối với Y Nỉ Thú vốn đã cảm thấy sợ hãi, không khỏi thất kinh, vội vàng phun ra một hỏa cầu, hướng về phía Y Nỉ Thú mà đánh tới. Cùng lúc đó, thân thể bản thân rất nhanh né sang một bên.
"Phành" một tiếng nổ vang lên. Mặc dù tiếng vang rất lớn, nhưng hỏa cầu do Lỵ Bảnh thú phun ra cũng không thể ngăn cản thế công của Y Nỉ Thú. Hỏa cầu nọ chỉ bất quá chỉ nổ tung và tỏa ra một luồng lửa sáng rực, nhưng rất nhanh đã bị ngọn lửa trên người Y Nỉ Thú cắn nuốt, biến mất không thấy nữa.
"Phành" Lại một tiếng nổ kinh thiên, hồng quang bắn ra bốn phía,đốm lửa bay tung tóe đốt trụi cả bụi đất bắn lên, hướng ta bốn phía mà rơi xuống. Nơi những đốm lửa này rơi xuống, đều lửa bốc đùng đùng, ánh sáng không tản đi mà tụ lại thành luồng từ dưới đất vọt tới, lại lần nữa đánh về phía Lỵ Bảnh thú.
Lúc này Lỵ Bảnh thú đã sợ mất cả hồn không biết làm sao, hơn nữa toàn thân đã bị lửa đốt bị thương, hắn có muốn tránh cũng đã có chút lực bất tòng tâm.
Hắn buông tiếng thở dài, hô lên: "Đây là thượng cổ thánh thú trong truyền thuyết, không giống với những loài khác, ngay cả bậc tiên thú như ta cũng chỉ có thể tránh được lần công kích đầu tiên của nó. Ài, thật đáng buồn, đáng hận, tại sao Lỵ Bảnh thú ta lại không có lực lượng cường đại như hắn chứ? Thế giới này thật không công bằng, không…" Hắn chỉ cảm thấy trước mắt hỏa quang chợt lóe, ý thức của mình trở nên mơ hồ, thân thể bản thân trong nháy mắt dường như biến thành sương khói, tản mát bay ra bốn phía.
Thân thể Y Nỉ Thú chạm vào thân thể Lỵ Bảnh thú, nhiệt lượng cực cao bên ngoài thân thể của nó trong nháy mắt đã đem thân thể Lỵ Bảnh thú biến thành tro bụi. Cảm giác của Lỵ Bảnh thú vừa rồi là thật, trước khi linh hồn của hắn hồn phi phách tán đã cảm nhận được.
Y Nỉ Thú lẳng lặng đứng ở nơi đó, trong lòng không biết tại sao mà lại cảm giác được có chút khó chịu. Theo lý thuyết, nó là người thắng, hẳn là phải cao hứng mới phải, ngược lại nó lại cảm thấy khó chịu, thật sự làm cho người ta có chút khó hiểu. Nó khẽ thở dài, lẩm bẩm nói: "Giết chóc, ta chán ghét loại giết chóc này, tại sao trong nhân gian lại luôn tràn ngập sự giết chóc chứ? Thật không hiểu nổi, thật không hiểu là tại sao?"
Nó lẳng lặng đứng nhìn cảnh tượng thê lương bị ngọn lửa của mình thiêu cháy trước mắt. Sau khi trầm mặc lại lần nữa khẽ thở dài, huýt lên một tiếng, tung người hướng phía cô gái áo trắng cùng Lạc Lan Điền ở trên không trung mà bay tới.
Cô gái áo trắng vỗ nhẹ nhẹ đầu Y Nỉ Thú cười khẽ nói: "Tiểu tử kia, xem bộ dáng của muội, dường như là rất không vui, là vì cái gì chứ?"
Y Nỉ Thú thân thể giật giật, biến ảo thành một tiểu cô nương mặc đồ đỏ, cười nói: "Ngọc tỷ tỷ, muội không có gì không vui, đi thôi, chúng ta đi tìm Tư ca ca đi".
Thì ra, cô gái áo trắng này chính là Lâm Hân Ngọc ngày đó đã bỏ đi vì giận dỗi Trần Nhược Tư, mà Y Nỉ Thú biến ảo thành tiểu cô nương, chính là tiểu Y Nỉ Thú lúc trước đi theo Trần Nhược Tư. Các nàng gặp nhau cũng là trùng hợp.
Ngày đó, Lâm Hân Ngọc tức giận bỏ đi, một đường thẳng về phía Bắc. Bản thân nàng cũng không biết đã bay về phía Bắc bao lâu, chỉ biết là mặt trời mọc rồi lại lặn, cứ như vậy đã mấy lần. Hơn nữa cảm giác được nhiệt độ cũng càng ngày càng thấp. Rốt cuộc thể lực của nàng không chịu nổi, từ không trung rơi xuống hôn mê bất tỉnh. Khi nàng tỉnh lại, thấy chung quanh là băng thiên tuyết địa, mà chăm sóc mình lại là một tiểu cô nương, trong lòng rất là kỳ quái. Sau đó nói chuyện với nhau, mới biết được, thì ra khi Lâm Hân Ngọc rơi xuống lại là ở gần cha mẹ của Y Nỉ Thú, nếu không phải tiểu Y Nỉ Thú phát hiện sớm, sợ rằng Lâm Hân Ngọc đã bị cha mẹ của tiểu Y Nỉ Thú giết chết rồi. Tiểu Y Nỉ Thú thấy Lâm Hân Ngọc tỉnh lại, cũng hỏi nàng về chuyện của Trần Nhược Tư. Nàng thực cũng không muốn nhắn lại chuyện lúc trước, nhưng do tiểu Y Nỉ Thú cứ mãi năn nỉ, nàng mới đồng ý cùng tiểu Y Nỉ Thú đi đến Trung thổ, tìm kiếm Trần Nhược Tư. Các nàng một đường tìm rất nhiều nơi, cũng không thấy tung tích của Trần Nhược Tư, thầm nghĩ hắn có thể về lại đạo quán, nên cũng một đường tới Tĩnh tâm đạo quán, không ngờ lại đụng phải Lạc Lan Điền cùng Lỵ Bảnh thú đang giằng co tại nơi này.
Lâm Hân Ngọc vuốt đầu tiểu cô nương nói: "Đại ca ca này là tam sư huynh của Tư ca ca của muội, có lẽ hắn biết Tư ca ca của muội ở nơi nào, chứ cứ tìm như chúng ta thì cũng khó mà tìm được. Không bằng từ nơi hắn mà tìm đầu mối, muội thấy thế nào?"
Lạc Lan Điền cười cười nói: "Ta cũng vừa mới trở về, đối với chuyện của sư đệ cũng không hay biết. Bất quá, sư phụ của ta cũng ở bên kia, qua đó hỏi có lẽ sẽ có đầu mối".
Tiểu cô nương nhìn thoáng qua Lạc Lan Điền, quay đầu lại nhìn Lâm Hân Ngọc, gật đầu nói: "Xem ra cũng chỉ có thể làm như vậy".
Lâm Hân Ngọc nhìn Lạc Lan Điền, khẽ cười cười, trong lòng không hiểu sao ngược lại cảm giác có chút bất an, tim cũng đập nhanh hơn, từng trận cảm giác nảy lên trong lòng. Mặt của nàng, đột nhiên trở nên đỏ bừng, vội vàng cúi đầu nhìn tiểu cô nương nói: "Lạc Lan Điền đại ca, mời huynh hỗ trợ dẫn đường đi gặp sư phụ của huynh được không?"
Thật ra, Lạc Lan Điền khi mới gặp Lâm Hân Ngọc, trong lòng cũng có loại cảm giác giống như đã từng quen biết, chỉ bất quá không có phản ứng mãnh liệt giống như Lâm Hân Ngọc mà thôi. Hắn thấy Lâm Hân Ngọc đỏ mặt, cúi đầu xuống, dường như ý thức được điều gì, trên mặt lộ ra nét tươi cười lần đầu tiên xuất hiện kể từ khi thoát khỏi sự khống chế.
Tiểu cô nương mặc dù không hiểu được tình yêu chốn nhân gian, nàng thấy Lâm Hân Ngọc dường như có chút ngượng ngùng, mà Lạc Lan Điền trên mặt lại lộ vẻ tươi cười, trong lòng tựa hồ hiểu được chút gì đó, nàng làm ra bộ dáng hiểu biết, cười khẽ nói: "Bọn họ đứng ở bên kia phải không, muội đi trước, mọi người cứ nói chuyện đi, muội ở bên kia đợi" Nói xong, cười cười một cách quỷ dị, thân hình của nàng chớp cái đã ở ngoài mấy trượng.
Nhìn bóng dáng của tiểu cô nương rời đi, Lâm Hân Ngọc mặt càng đỏ hơn. Mà mặt của Lạc Lan Điền, tựa hồ cũng nổi lên một luồng sáng nhàn nhạt…
|