TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 169: Thụ thương đích tâm.
Dịch giả: huntercd
Nguồn : 4vn.eu
Trên bầu trời xanh, một lão nhân đang lơ lửng trên một đám mây, lẳng lặng nhìn thấy mặt biển mãnh liệt nổi sóng, trong lòng như đang cân nhắc cái gì đó. Bỗng nhiên, lão thở dài một tiếng: "Không, ta không thể cứ như vậy mà đến tiên giới, mẫu thân của Ngọc Lan luôn rất mềm lòng, cũng rất dễ tin người, nếu bị tên tiểu tử kia dùng lời ngon tiếng ngọt lừa mà trốn khỏi nhà lao, lại làm ra chuyện gì đó, thì càng không ổn" Nghĩ vậy, vuôt vuốt chòm râu, phi thân từ trên đám mây hạ xuống, chìm vào trong lòng biển.
Vừa lúc lão đi chìm vào trong biển, cảm giác được có hai bóng người, hợp lại cùng một chỗ, phá sóng mà ra, lão nhân ở trong nước trụ lại thân hình, rất nhanh nổi lên nhìn, muốn xem đến tột cùng hai bóng người đó là ai thì đã thấy biến mất. Trong lòng kinh hãi lẩm bẩm: "Đã xảy ra chuyện, quả nhiên đã xảy ra chuyện!" Lão lập tức lấy tốc độ nhanh nhất mà đi về Long cung.
Cửa lớn Long cung, vệ sĩ rùa cùng vệ sĩ cua bộ dáng cái gì cũng không nhìn thấy, đang ở trò chuyện với nhau. Long vương đột nhiên xuất hiện làm cho bọn họ giật mình sửng sốt, vệ sĩ rùa nói: "Long vương gia, ngài, ngài sao trở lại nhanh như vậy, thần tiên nói thế nào?"
"Các ngươi có thấy ai ra khỏi Long cung không?" Long vương gia sắc mặt có vẻ khó coi nói.
"Không có, chúng ta vẫn đứng canh ở đây, không có nhìn thấy bất cứ người nào rời cung" Vệ sĩ cua nói.
"Long vương gia, sao vậy, có phải đã chuyện gì?" Vệ sĩ rùa hỏi.
"Không nhìn thấy ai ra ngoài được rồi, các ngươi quan sát kỹ cho ta, không có mệnh lệnh của ta, không cho bất luận kẻ nào đi ra ngoài, biết không?" Long vương gia phân phó, vội vàng đi về phía cung điện Long cung.
Long vương gia còn chưa đi được xa, đã nhìn thấy Ngọc Lan mang theo một đội binh tôm tướng cua vọt tới, nhìn thấy bộ dáng lo lắng của Ngọc Lan, Long vương gia liền tiến lên hỏi: "Lan nhi, sao vậy, đã phát sinh ra chuyện gì?"
Ngọc Lan lau nước mắt trên mặt nói: "Ông nội, phụ thân hắn đã trốn đi rồi, còn đem theo cả con của cô cô đi, mẫu thân bị hắn đánh trọng thương, con, con đang đuổi theo hắn".
Long vương gia lắc lắc đầu, khẽ thở dài nói: "Không cần đuổi theo, đã đuổi không kịp rồi" Trầm mặc một lúc, đột nhiên quay đầu hướng về vệ sĩ rùa cùng vệ sĩ cua ở cửa lớn gầm lên: "Các ngươi không phải nói không có ai đi ra ngoài sao? Hắn làm sao mà đi ra ngoài, các ngươi giải thích cho ta".
Vệ sĩ rùa cùng vệ sĩ của cuống quít chạy tới, quỳ rạp xuống đất hành lễ, không đợi Long vương gia chấp thuận, vệ sĩ rùa đã nói: "Long vương gia, chúng ta thật sự là không nhìn thấy bất luận kẻ nào đi ra ngoài, cho nên hắn làm thế nào mà đi ra ngoài, chúng ta cũng không biết. Ngài muốn trách phạt thì cứ trách phạt, chúng ta cũng không hối hận. Hiện tại có người trốn ra ngoài, tóm lại là do chúng ta không hoàn thành chức trách của mình".
"Ông nội, không cần trách bọn họ, với năng lực của phụ thân, muốn tránh tầm mắt của bọn họ, cũng là chuyện rất dễ dàng, chúng ta hiện nay phải làm sao bây giờ?" Ngọc Lan nói.
"Đi, trước tiên về xem thương thế mẫu thân của con cái đã" Nói xong, đã bước nhanh đi về phía trước.
Trong Long cung diện, Điềm Hương Nhi đang thương tâm ngồi ở bên giường mẫu thân của Ngọc Lan nằm, nhìn thấy nàng ta không chút huyết sắc, gương mặt tái nhợt mà yên lặng chảy nước mắt. Một lát sau, mẫu thân của Ngọc Lan ho khan tỉnh lại, nàng hít thở dồn dập, có vẻ rất khó chịu. Nàng giật giật môi, khóe miệng lộ vẻ mỉm cười nói: "Tỷ tỷ, không cần cố nữa, muội, muội chỉ sợ duy trì không được lâu nữa. Chết, có lẽ đối với muội mà nói, thực sự là một loại giải thoát. Lúc trước không có tin tức của hắn, trong lòng còn có sự hy vọng. Hiện tại hắn đã trở lại, tất cả những gì hắn làm, đã làm cho lòng muội cảm thấy lạnh lẽo, hiện tại không còn bất kỳ sự dựa dẫm nào nữa, muội nghĩ muội thực không có gì đáng để lưu lại nữa. Chỉ là, muội vẫn có chút không nỡ về Lan nhi, về sau chỉ có thể nhờ tỷ giúp đỡ chăm sóc cho nó mà thôi." Nàng nhiều năm trước, từng nghĩ đến việc rời khỏi Long cung đi tìm cha của Ngọc Lan, nhưng nàng không có đi là bởi vì lúc đó Ngọc Lan còn nhỏ. Sau đó nàng cũng không biết vì nguyên nhân gì mà cũng không rời khỏi cung. Nhưng trong lòng của nàng, vẫn mong muốn hắn quay trở về. Những năm gần đây, sự hy vọng này, đã trở thành chỗ dựa cho tinh thần của nàng. Khi nàng nhìn thấy Yêu Long thú trở về, trong lòng nàng không biết là cao hứng đến bao nhiêu, trong lòng nghĩ, giấc mộng của mình rốt cuộc đã thành sự thật. Mà khi Long vương rời đi chưa được bao lâu, nàng liền đến nhà lao để nhìn hắn, hy vọng có thể lấy tấm chân tình lay động hắn. Hắn cũng động tâm, đáp ứng ở lại Long cung không ra ngoài nữa, cũng nói trong lòng của hắn vẫn luôn nhớ tới nàng. Nàng đã tin, đã thả hắn ra. Khi hắn cùng với nàng đi tới căn phòng mà Trần Nhược Tư nằm, hắn bỗng nhiên thay đổi, liền ôm lấy Trần Nhược Tư đang hôn mê rời khỏi Long cung. Mẫu thân của Ngọc Lan tiến lên ngăn cản, hắn cũng không lưu tình, vung chưởng đánh tới. Trong một khắc này, lòng nàng đã chết. Nàng cũng muốn muốn sống mà chịu tội nữa, cũng không quan tâm đến bản thân mà cứ thế đánh tới. Ai ngờ Yêu Long thú nghĩ nàng muốn giết mình, cũng dùng hết toàn lực, một chưởng đánh xuống. Đến khi tay hắn chạm đến thân thể của nàng, hắn mới biết mình đã sai lầm, trong lòng cũng sinh ra chút áy náy, hắn lẳng lặng nhìn nàng ngã xuống, khẽ thở dài một hơi, rồi ôm lấy Trần Nhược Tư rời khỏi Long cung.
Điềm Hương Nhi lau nước mắt, nắm lấy tay của mẫu thân Ngọc Lan nói: "Thực xin lỗi, đều là do chúng ta hại muội, nếu không bởi vì đứa con mạng khổ của ta, muội cũng sẽ không bị hắn đánh trọng thương. Hắn đã thay đổi, trở nên vô tình, hắn đã không phải là thái tử mà trước kia chúng ta biết".
Mẫu thân của Ngọc Lan lắc lắc đầu, chảy nước mắt, nhẹ giọng nói: "Hai chúng ta đều đã chọn sai người. Nói đến, muội so với tỷ còn đỡ hơn một chút, ít nhất thì con gái của muội vẫn luôn ở bên cạnh muội. Mà tỷ, đã không thể thấy được đứa con của mình lớn lên, nay thật vất vả mới tìm lại được, thì lại phát sinh ra chuyện này. Một là đệ đệ, một là người yêu, đều làm cho tỷ thương tâm. Mà muội, bất quá chỉ vì một người mà thương tâm, cũng không biết ông trời vì cái gì mà lại tra tấn tỷ nhu vậy. Ài, kỳ hạn mà ông trời tra tấn muội, rốt cục đã hết, muội cũng không có gì tiếc nuối, chung quy cũng đã hiểu được những gì mà muội chờ đợi là không đáng".
Điềm Hương Nhi nói: "Vết thương của muội, cũng không quá nặng, đợi phụ thân trở lại, có thể chữa khỏi cho muội".
"Muội biết" Mẫu thân của Ngọc Lan nhắm mắt lại, khẽ cười rồi lại mở ra, nhìn Điềm Hương Nhi nói: "Tỷ tỷ, muội muốn xem Điệp nhi, tỷ có thể đỡ muội qua xem được không? Nó cũng là đứa mạng khổ, muội thực có chút không nỡ xa nó".
Điềm Hương Nhi gật gật đầu, ho khan rồi đưa tay đỡ mẫu thân của Ngọc Lan ra khỏi giường, chậm rãi đưa tới phòng của Tử Điệp.
Hai nàng đi tới giường của Tử Điệp rồi ngồi xuống, nhìn Tử Điệp đang hôn mê, trầm mặc lẳng lặng một hồi. Mẫu thân của Ngọc Lan quay đầu nhìn Điềm Hương Nhi nói: “Nó là cô gái tốt, cũng rất yêu đứa con bảo bối của tỷ, tỷ cũng nên giúp nó. Ông trời hành hạ đối với chúng ta đã quá nhiều, tin rằng sẽ không làm khó hai đứa nhỏ mạng khổ này nữa".
"Ta biết ý của muội, ta sẽ giúp nó mà, yên tâm đi" Điềm Hương Nhi mỉm cười nói.
Mẫu thân của Ngọc Lan trên mặt hiện lên nụ cười nhè nhẹ nói: "Cảm ơn tỷ tỷ, muội muốn một mình ở trong này chăm sóc nó, tỷ cứ ra ngoài chữa thương đi, vết thương của muội cũng không quá nặng, không sao đâu".
Điềm Hương Nhi gật đầu, đứng dậy chậm rãi đi ra cửa, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Mẫu thân của Ngọc Lan thân đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Tử Điệp, cẩn thận nhìn một lần nữa, miệng lầm bầm nói: "Con là một cô gái tốt, cũng là đứa nhỏ hiếu thuận, tâm tư của con Lan nhi cũng đã nói hết cho ta biết. Ài, si tình cũng không phải là cái tội, nhưng si tình đối với bản thân cũng là sự hành hạ. Vì cái gì mà nữ nhân lại si tình, mà nam nhân lại bạc tình như vậy?" Nói xong, trong đầu không khỏi hiện ra bóng dáng của Yêu Long thú, nàng lẳng lặng suy nghĩ, trên mặt lại hiện lên nụ cười nhè nhẹ, khẽ thở dài nói: "Tất cả những nỗi thống khổ này nay đã xong, từ nay về sau ta sẽ không thống khổ nữa" Đang nói chợt ngừng lại, đưa bàn tay vuôt ve khuôn mặt của Tử Điệp, hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên nghe bên trong cơ thể của nàng phát ra một tiếng "bụp" yếu ớt, khuôn mặt của nàng chợt có chút méo mó, miệng mũi đều chảy máu, rất nhanh chảy xuống trước ngực, nhiễm đỏ cả một mảng lớn. Những trên khuôn mặt méo mó của nàng, lại mang theo vẻ mỉm cười, ánh mắt chậm rãi nhắm lại.
TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 170: Đại động can qua.
Dịch giả: huntercd
Nguồn : 4vn.eu
Ngọc Lan trong khi đi trên đường, cũng không biết là tại sao, trong lòng vô duyên vô cớ cảm giác có chút bất an, trong đầu luôn xuất hiện gương mặt của mẫu thân, nàng vừa đi trong lòng vừa buồn bực nói: "Khi ta đi ra, cũng đã xem qua thương thế của mẫu thân, cũng không tính là quá nặng, ông nội trở về là có thể trị thương. Tại sao lúc này cứ lại nhớ tới gương mặt của mẫu thân là sao chứ? Chẳng lẽ là mẫu thân muốn gặp ta" Nghĩ tới đây, tâm tình cũng đỡ hơn nhiều, bước nhanh hơn, cấp tốc hướng tới phòng của mẫu thân mà chạy vội đi.
"Mẹ, mẹ, là mẹ nghĩ đến con sao? Con, con…" Lời còn chưa dứt, thân thể của nàng đã vào trong phòng, thấy trên giường không có ai, tâm thần bối rối, ngẩn ra trong chốc lát, rồi cuống quít chạy ra khỏi phòng, vừa lúc đụng phải Điềm Hương Nhi nghe được tiếng la của nàng mà chạy ra, nàng vội vàng hỏi: "Cô cô, mẹ của con đi đâu rồi?"
Điềm Hương Nhi đem nỗi thương tâm trong lòng áp chế xuống, cười cười nói: "Mẫu thân của con nói muốn xem Điệp nhi một chút, ta đã đở người đi qua. Bây giờ hẳn là còn đang ở trong phòng Điệp nhi".
Nghe Điềm Hương Nhi nói xong, tâm trạng lo lắng của Ngọc Lan dường như cũng đỡ hơn nhiều, nhưng cái tâm tình bất an ngược lại càng tăng thêm, nàng cũng không rõ là chuyện gì xảy ra, không nói gì thêm, trực tiếp chạy thẳng đến phòng của Tử Điệp.
Nàng cũng sợ quấy rầy Tử Điệp đang bị thương, nên cũng khe khẽ đẩy cửa ra, cảnh tượng ở bên trong phòng càng làm cho nàng sợ ngây người ra. Nàng nhìn thấy Tử Điệp hoảng sợ ngồi ở trên giường, đang nhìn không nháy mắt mẫu thân của Ngọc Lan đang ngồi trước mặt. Ngọc Lan thấy mẫu thân của nàng vẫn ngồi ở đó, tâm tình bất an thoáng đỡ hơn nhiều. Nhưng nàng cũng không rõ Tử Điệp tại sao lại như vậy, còn tưởng Tử Điệp bị thương quá nặng, tinh thần có chút thất thường. Nàng chỉ ngẩn ra trong chốc lát, mỉm cười đi tới, vừa đi vừa nói: "Tử Điệp muội muội, muội làm sao vậy, chẳng lẻ không nhận ra mẫu thân của tỷ?"
"Không, không, mẫu thân của tỷ, người, người dường như đã chết, đã chết rồi" Tử Điệp co rút thân thể, có chút kinh hoảng nói.
"Muội muội, muội có đùa không vậy, mẫu thân của tỷ, người" Lời còn chưa dứt, tay chạm đến vai của mẫu thân, thân thể mẫu thân của nàng đột nhiên ngã sang một bên. Nàng sợ đến thất hồn lạc phách, nhưng nàng vẫn trước tiên là đỡ thân thể của mẫu thân lên, lẳng lặng nhìn gương mặt của mẫu thân, nhất thời không biết như thế nào cho phải. Hiển nhiên, nàng cũng đã bị biến cố bất thình lình mà làm cho sợ ngây người ra.
Đột nhiên, nàng ôm lấy mẫu thân, lên tiếng khóc rống lên. Không khí trong phòng, nhất thời vùi lấp trong cảnh tượng thê lương. Ngọc Lan ôm mẫu thân khóc rống lên, Tử Điệp giãy dụa từ trên giường đi xuống quỳ gối trên mặt đất, yên lặng chảy nước mắt. Điềm Hương Nhi nghe tiếng đuổi tới chỉ biết ngây ngốc đứng ở một bên, nước mắt thương tâm nhanh chóng rơi xuống.
Cũng không biết qua bao lâu, cửa được đẩy ra, Long vương gia đi vào thấy cảnh tượng trong phòng, ngẩn người hỏi: "Sao vậy, nó bị sao vậy, trên đường trở về, nghe Lan nhi nói thương thế của mẹ nó không nặng, sao lại như vậy, sao lại như thế này chứ?" Vừa hỏi, vừa bước nhanh vọt tới, đỡ thân thể của mẫu thân Ngọc Lan lên, sau khi kiểm tra thì trong lòng chấn động, sắc mặt hoảng sợ sửng sờ đứng ở nơi đó.
Qua một hồi lâu, Long vương gia day day hai mắt, khẽ thở dài, lắc đầu nói: "Đứa nhỏ này tại sao lại đi nghĩ quẩn như vậy? Là chúng ta có lỗi, ta nhất định phải đem đứa con bất hiếu kia giết đi, thì mới có thể giải được mối hận trong lòng của ta" Nói xong, liền đứng dậy, muốn hướng ra ngoài cửa mà phóng đi.
Điềm Hương Nhi mặc dù trong lòng rất thương tâm, nhưng nàng cũng rất tĩnh táo, nàng bước lên ngăn cản phụ thân: "Cha bớt giận, chuyện cũng đã xảy ra, con thấy nên xử lý chuyện trong nhà cho ổn thỏa trước, sau đó mới tính kế lâu dài, cha ngẫm lại xem, bên cạnh hắn bây giờ còn có rất nhiều thú nhân trợ thủ, nếu như chúng ta tùy tiện đi tới, đã không bắt được mà còn có thể lọt vào tay hắn. Nếu như hắn lấy thế mà uy hiếp, bức bách chúng ta đem binh lực của Long cung để hắn lợi dụng, vậy không phải là càng tệ hơn sao?"
Long vương gia trầm mặc một hồi rồi gật đầu nói: "Ừm, rất có lý, vậy cứ để tên tiểu tử bất hiếu khốn kiếp đó sống lâu thêm mấy ngày nữa đi. Nếu để ta bắt được, nhất định sẽ đem hắn lột da" Long vương gia cả người run run, nghiến chặt răng, lão không phải là bị lạnh mà là tức giận đến phát run lên.
Điềm Hương Nhi chậm rãi đi tới, đở lấy vai của Ngọc Lan, vỗ nhẹ nhẹ nói: "Mẫu thân của con đã qua đời, không nên quá đau khổ, con xem, trên mặt của mẹ con cũng không có sự thống khổ, ngược lại mang theo nét tươi cười. Vậy cũng đủ để chứng minh, người ra đi rất an tâm. Hơn nữa, người cũng không muốn chứng kiến con đau khổ như vậy, muốn cho mẹ con được an tâm thì hãy tự bảo trọng chăm sóc bản thân cho tốt, không nên quá thương tâm mà làm bị thương thân thể của mình. Đó là điều mà mẹ con không muốn thấy, con có nghe được không?" Vừa nói, nước mắt của chính mình cũng nhịn không được mà chảy xuống.
Sáng sớm ngày thứ ba sau khi đưa mẫu thân của Ngọc Lan đi hỏa táng xong, trong phòng nghị sự của Long cung, Long vương gia, Điềm Hương Nhi, Ngọc Lan, Tử Điệp, còn có mấy tướng lãnh thủy tộc, đang ngồi quanh một cái bàn tròn bằng đá mà luận. Trên mặt của những người ngồi ở đây, mặc dù mang theo nét ưu thương, nhưng khí sắc đều đã tốt hơn, hiển nhiên là đã hồi phục lại.
Long vương gia nói: "Chúng ta hôm nay xuất phát tới thú tộc, giết hắn không để lại một chút manh giáp, gặp tên bất hiếu khốn kiếp kia giết không tha, nhất định phải cứu được đứa cháu trai mạng khổ của ta về. Dù sao, cũng là do chúng ta bất tài mới để cho tên bất hiếu khốn kiếp kia thừa cơ. Tổng bộ của thú tộc nằm ở trên một hòn đảo tên Phú Vu, chúng ta sẽ từ bốn phía đồng thời phát động đột nhiên tập kích, đánh cho hắn ứng phó không kịp. Ta sẽ tự mình dẫn một đội bao vây phía Nam, không để cho bọn chúng thoát đi mà tới Trung thổ cách đó không xa, mặt Đông do mấy vị tướng quân dẫn binh đi, phía Tây Hương Nhi dẫn binh đi, phía Bắc là do Lan nhi cùng Điệp nhi dẫn binh đi. Mọi người xem phân phối như vậy được chưa?"
Mọi người thoáng nhìn lẫn nhau, không nói gì, hướng tới Long vương gia gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Long vương gia nói: "Tốt lắm, cứ như vậy đi, lập tức xuất phát, lặng lẽ đi dưới nước, ta phỏng chừng tới được địa điểm dự định sẽ mất khoảng hai canh giờ. Như vậy, các người sau khi đến vị trí, chỉ phái một vài người lộ mặt, giám thị động tĩnh của thú nhân, đợi lệnh công kích của ta, mới từ bốn bề đồng thời cùng phát động đột nhiên tập kích".
Mọi người cùng lên tiếng tán thành, đứng dậy, ra khỏi phòng nghị sự theo kế hoạch mà làm việc.
Long vương gia phụ trách là phía Nam, cách Long cung cũng gần, phân phó thủ hạ là một vị phó quan lãnh binh đi trước, tới nơi thì đợi tại chỗ đợi lệnh. Phó quan lập tức chấp hành mệnh lệnh mà đi. Long cung vốn đã ít người, hiện tại thiếu đi thị vệ cùng binh tôm tướng cá canh cổng, lại càng vắng vẻ. Ở dưới nước lúc này, vốn thanh bình, dưới sự lãnh đạo của Long vương gia, các tộc đều hòa thuận sống chung, an lạc vô cùng. Tại thủy tộc, cái kiểu giết chóc này, cơ hồ mấy trăm năm trước đã không còn. Tất cả, đều là công lao của Long vương gia, là lão đã điều hành thủy tộc vượt qua khó khăn mà bình yên sống bao nhiêu năm nay. Long vương gia tại thủy tộc, có danh vọng rất cao, chỉ cần Long vương gia ra lệnh một tiếng, các tướng sĩ của thủy tộc lập tức sẽ phục tùng vô điều kiện.
Long vương gia lẳng lặng nhìn pho tượng lão tổ tông, khẽ thở dài rồi đi tới thắp mấy cây nhang, xá mấy cái rồi nói: "Ta không biết vì đứa nhỏ nọ mà đại động can qua như thế có chính xác hay không, nhưng ta không thể không làm, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến chúng sinh…" Vừa nói, vừa bất đắc dĩ lắc đầu, trầm mặc một hồi rồi vội vã ra khỏi cửa.
Trên bầu trời phía nam cách Phú Vu đảo vài dặm, có ba nam một nữ đang lơ lửng trên đám mây. Bốn người này là tiểu Y Nỉ Thú hóa thân thành tiểu cô nương áo hồng, bộ đồ đỏ trên người bay lất phất theo làn gió, không biết là vì nguyên nhân gì mà phát ra ánh sáng yếu ớt, làm cho người ta thoạt nhìn thấy giống như một luồng sáng đang bay múa chung quanh thân thể của nàng, bản thân nàng thoạt nhìn, cũng như là một tiểu tiên tử xinh đẹp, bởi vậy mọi người đều gọi nàng là Tiểu Hà. Ba người còn lại, cô gái áo trắng là Lâm Hân Ngọc, cô gái áo đen là Linh Cơ, nam tử áo xám là Lạc Lan Điền.
Bốn người này bởi vì từ miệng Mộ Dung Thiên biết được Trần Nhược Tư sau khi cùng mấy thú nhân quyết đấu thì mất tích. Có được đầu mối này, Lâm Hân Ngọc lại nghĩ tới chuyện lúc trước thú nhân muốn bắt sống Trần Nhược Tư. Vì vậy, mọi người nghĩ Trần Nhược Tư nhất định là bị thú nhân bắt về tổng bộ, nên mới tới nơi này. Nhưng mọi người không nghĩ đến chính là, thú tộc thủ vệ nghiêm ngặt, căn bản là không có cách nào lẻn vào được. Vì vậy chỉ có thể đợi ở trên trời, chờ đợi cơ hội, bàn tính đối sách.
|