|
Thất Giới Truyền Thuyết ( new 291 )
Chương 289: Thanh đông kích tây.
Dịch: mdb
Biên dịch: herobk13
Đã có kế sách, Huyết Y Bá Vương, Tà Tâm Thư Sinh, Hồng Vân Thái Tử, Toàn Phong Phủ, ma thần Viêm Huyết đồng thời phát động, rất nhanh đột phá xuyên qua Thiên Yêu Diệt Thần đại trận xuất hiện trên không trung nơi song phương giao chiến. Còn Đồ Thiên, Ân Hồng Tụ, Hắc Sát Kiếm Hồn và hai tên ma tiên thì ẩn tàng trong bóng tối không một chút cử động, tựa hồ nhận ra thời cơ vẫn chưa chín muồi nên tiếp tục chờ đợi.
Trên đỉnh Lương sơn chính tà kịch chiến dữ dội, song phương đánh như nhiệt hoả triều thiên. Nhã viên cách sông Hoàng Hà không xa, thời khắc này cũng không còn yên bình. Trong lúc chính đạo liên minh đã đột phá Thiên Yêu Diệt Thần đại trận, bắt đầu tiến nhập phạm vi thế lực của Hắc Sát Hổ Vương thì mười sáu người thân mặc áo thêu hai chữ Huyền Phong, một người đeo mặt nạ tiểu quỷ đột nhiên xuất hiện ngoài cửa Nhã viên.
Đó là một người cao lớn khôi ngô, liếc nhanh hai đệ tử Nhã viên đang lộ thần sắc kinh ngạc, hữu thủ gã huy động nói với những người đằng sau rằng:
- Hãy nhanh hành động, hiện tại thời gian không còn nhiều nữa, cần phải đuổi tận giết tuyệt. Lão tam lão tứ mang theo bốn người lần lượt theo hai hướng tả hữu cẩn thận truy tìm, nếu thấy phải giết sạch tuyết đối không lưu tình, cuối cùng gặp nhau tại lối vào, nhanh lên!
Đáp nhẹ một tiếng, một thân ảnh vụt lách qua, từ lối vào Nhã viên hai đệ tử kêu thảm theo nhau ngã xuống. Ngay sau đó mười sáu người nhanh chóng tiến vào Nhã viên, chỉ lưu lại một người thủ bị cửa ngoài, những người khác đều nhanh chóng hành động.
Xuyên qua giếng trời, người dẫn đầu mang theo bốn thuộc hạ đi tới đại sảnh, ngoại trừ một số đệ tử bình thường bị sát hại, trên con đường lớn tịnh không gặp một cao thủ nào cả. Đến đằng sau hậu đường, nhìn xung quanh tứ phía của căn phòng, kẻ cầm đầu rút từ ngực áo tấm bản đồ Nhã viên, sau khi xem xét cẩn thận, gã mở miệng nói:
- Chính là chỗ này, đây là căn phòng Kiếm Vô Trần và Diệp Tâm Nghi đã ở. Hiện tại lão nhị hãy đi theo ta, còn lại ba người phân khai truy tìm, có được tin tức gì thì phải nhanh chóng hồi báo, đi!
Đi theo sau, lão nhị thấp giọng hỏi:
- Theo ý của môn chủ nói rằng Kiếm Vô Trần có thể để lại vật đó ở đây, có khả năng vật đó không lớn lắm đúng không?
Kẻ cầm đầu đích thực là lão đại nói:
- Khả năng này không lớn, tuy nhiên để tránh sự tình ngoài ý muốn bọn ta đã tới đây rồi, nên cẩn thận tra xét một lần, biết đâu hắn nhất thời sơ suất đặt ở chỗ này lúc đó bọn ta chẳng phải gặp cơ hội tốt sao. Được rồi, đi thôi, thời gian không còn nhiều, biết đâu kẻ khác cũng có chủ ý như vậy, nhanh chân lên!
Đi đến giữa tiểu viện, lão đại chỉ về chính diện giữa hai gian phòng nói:
- Chính là ở đây, lão nhị ngươi sang bên trái xem, để ta sang bên phải, nhớ kiểm tra cẩn thận.
Nói xong mấy tên chia hướng bước tới, tiến vào gian phòng của Kiếm Vô Trần.
Gian phòng được bài trí hết sức đầy đủ, trên tường có treo tranh, trên bàn có đặt bút mực hiển hiện vài phần thanh nhã. Lão đại chầm chậm tra xét xung quanh, mục quang đầu tiên quét qua bốn bức tường, sau đó là chiếc giường có để hòm đựng y phục, cuối cùng nhìn thẳng vào bức màn che u ám. Lão đại trầm mặc suy nghĩ và bước lại gần bên chiếc giường, cẩn thận lật mở tấm đệm gối đầu nhưng chẳng thấy gì, ngay sau đó mở hòm đựng y phục, bên trong ngoại trừ một vài tấm ngoại y sạch sẽ thì không còn gì khác.
Thận trọng suy nghĩ, lão đại song thủ huy động, cường kình vô thanh vô tức tràn ngập căn phòng, ngay lập tức hòm đồ và chiếc giường gỗ rung động mãnh liệt, đồng thời toàn bộ y phục cũng bị chấn tan thành bột phấn. Trong phòng xuất hiện đầy bụi bặm, nhưng tịnh không có vật gì dị thường.
Đôi mày cau lại, trong nhãn thần lão đại xuất hiện một tia nghi hoặc, mục quang dừng lại tại phía trên cùng tấm màn cửa u tối bắt đầu từng bước từng bước lại gần. Lật tấm màn lên nhìn vào, lão đại thấy bên trong là một gian phòng nhỏ, tựa hồ đó là nơi dùng để tắm giặt, trừ một cái thùng gỗ tròn lớn, còn lại chỉ có bức tường bên trên treo một bức thương tùng nghênh khách đồ.
Nhìn vào bức tranh lão đại ban đầu không thấy gì, nhưng sau đấy nhìn lâu lại cảm giác thấy có điều không đúng. Đó là hình dạng bức họa lớn hơn nhiều so với bề mặt bức tường treo nó, chiếu theo lý thuyết đáng ra nên treo tại đại sảnh, thể hiện rõ giá trị mới đứng chứ, sao lại treo trong phòng tắm âm ám này? Nghĩ đến đó nhãn thần lão đại lộ ra một tia kỳ quang, lặng lẽ đi đến trước bức hoạ duỗi tay từ từ nhấc nó lên, tức thì trên tường xuất hiện một cánh cửa ngầm. Nhè nhẹ đưa tay thử đẩy một cái, phát giác bề mặt tựa hồ bị chẹn không thể mở, lão đại phán đoán bên trong tất có chứa vật gì.
Thối lui hai bước, toàn thân lão đại loáng lên hắc sắc quang hoa, một luồng quỷ khí quái dị dò xét thâm nhập qua lỗ hổng tiến nhập bên trong, lập tức nhận ra có một người ẩn nấp trong đó. Thu lại sóng thăm dò, lão đại tay phải vận chưởng ấn đặt lên trên ám môn, một âm thanh trầm đục vang lên đồng thời ám môn bị phá vỡ, bên trong truyền đến một tiếng kêu kinh hãi. Sải bước vào bên trong xem thử, gian phòng không lớn chỉ có một cái bàn, một cái ghế, một cái giường, một trung niên tuổi tầm hơn bốn mươi ngồi ngay cạnh chiếc bàn, thần tình kinh ngạc nhìn về phía lão đại.
- Ngươi là ai, làm thế nào lại tới chỗ này?
Hai người hai giọng nói đồng thanh hỏi, nhãn thần đôi bên đều bộc lộ một tia cảnh giác nghi hoặc.
Lão đại lạnh nhạt nói:
- Ta là ai ngươi không cần thiết phải biết, hiện tại sinh mạng của ngươi đang nằm trong tay ta, nếu ngươi muốn giữ mạng sống thì nên thành thật hồi đáp. Nếu ngươi không nói, vật tiếp theo cái bàn này chính là ngươi.
Nói xong hữu thủ huy động một cái, cái bàn cạnh người đó vô thanh vô tức hoá thành một đống bụi phấn, doạ cho kẻ kia hoảng sợ sắc mặt chuyển sang tái nhợt, vội vàng gật đầu nói:
- Bất tất phải giết ta, ngươi muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi, chỉ cần ta biết thì nhất định sẽ nói cho ngươi.
Lão đại hừ giọng nói:
- Như thế là tốt nhất, bây giờ ngươi hãy nói ngươi là ai, tại sao Kiếm Vô Trần phải che giấu ngươi tại đây?
Người đó nói:
- Ta bất quá chỉ là một thợ thủ công, tại nhân gian có một chút danh tiếng, nhân xưng Xảo Thủ Lang Quân. Lần này Kiếm minh chủ có mời ta đến, đặc biệt muốn ta mô phỏng Thông Linh điểu cho hắn, những việc khác thực tình ta không minh bạch lắm. Cái mô hình ta đã đưa cho hắn ba ngày trước rồi, hắn bỏ ta lưu lại nơi này, nói rằng một khi sự tình kết thúc thì sau đó sẽ để ta ly khai, miễn là hắn đạt được đại sự.
Lão đại nghe nói thế cười nhạt nói:
- Chính đạo minh chủ cũng thật nham hiểm, thật là điều mỉa mai. Tất nhiên là ngươi đã giúp kẻ kia mô phỏng một cái giả mạo, như vậy Thông Linh điểu thật ngươi đã được nhìn qua, hiện tại nó có phải đang ở đây không?
Xảo Thủ Lang Quân lắc đầu nói:
- Mặc dù ta bị giam lỏng ở đây, nhưng ta đã được gọi là Xảo Thủ Lang Quân, muốn rời khỏi là một việc rất dễ dàng. Do đó hắn tuyệt đối không ngu ngốc đi cất giấu đồ ở đây, không dám để cho ta bảo quản, sợ rằng ta lại lừa hắn cái giả rồi mang đi, ngươi nói có phải không?
Lão đại nghe nói xong cũng nghĩ như vậy, nếu đổi lại cho bản thân chắc cũng không thể khờ khạo như thế, huống hồ là kẻ âm hiểm như Kiếm Vô Trần. Nhìn Xảo Thủ Lang Quân với ánh mắt thương hại, lão đại nói:
- Hiện tại ngươi không định chết tại đây thì nên theo ta thoát ra bên ngoài, khi thời khắc đến chính ta sẽ giữ cái mạng cho ngươi, nếu định phản kháng thì ngươi nên hiểu rõ sẽ có kết cục gì.
Xảo Thủ Lang Quân lên tiếng đồng ý, ngoan ngoãn đi theo sau.
Rời khỏi gian phòng của Kiếm Vô Trần, thấy lão nhị cùng với ba người khác dường như cũng không thu hoạch được gì đứng bên trong Nhã viên, lão đại phân phó một người đưa Xảo Thủ Lang Quân ra cửa ngoài, ngay sau đó trầm giọng nói:
- Hiện tại bọn ta nên phá huỷ nơi này, đốt cháy xong thì nhanh chóng ly khai. Còn kẻ vừa mới gặp lúc nãy không nên giết, cần để cho hắn báo tin cho Kiếm Vô Trần, như vậy mưu kế chúng ta vạch ra sẽ trở nên hoàn mỹ.
Lão nhị nói:
- Ý của huynh ta đã minh bạch, có điều chúng ta cố ý lưu lại một người sợ rằng Kiếm Vô Trần nổi lòng nghi ngờ, nhìn ra đây là kế di hoạ giang đông, đến lúc ấy không thể thu được hiệu quả như dự định.
Lão đại nghe thế gật đầu nói:
- Điểm này ta đã nghĩ đến, chờ đến lúc ly khai sẽ sử dụng thủ pháp xảo diệu, khi đó có thể vá lấp lại chỗ sơ hở.
Lời chưa nói xong, một tên thủ hạ đột nhiên xuất hiện bên trong viên, thấp giọng nói:
- Bên ngoài cửa phát hiện Yêu vực cao thủ, cả thảy có ba tên, tu vi cao cường sợ rằng không dưới nghìn năm, tam trưởng lão sai tôi tới hỏi đại trưởng lão, chúng ta hiện tại nên hành xử thế nào?
Nghe xong lão đại giật mình, ngay lập tức mắt lại lộ sắc hoan hỉ nói:
- Bọn chúng đến thật là tốt, truyền lệnh lập tức triệt thoái, nhớ đưa gã Xảo Thủ Lang Quân thoát cùng, không thể để chết dưới chưởng của Yêu vực cao thủ. Nơi này để lại cho bọn chúng huỷ diệt.
Nói xong thân ảnh bay vọt lên trời, hướng về nơi xa bay đi. Liền sau đó mười bóng nhân ảnh cũng bay theo, trong nháy mắt đã biến mất.
Dưới chân Lương sơn Thanh Long phong, Kiếm Vô Trần cùng Hắc Sát Hổ Vương giao chiến đã hơn trăm chiêu, trong khuôn viên mười trượng xung quanh hai người kiếm khí và yêu khí bay lượn đầy trời, hình thành một loại khí trường riêng biệt, người ngoài hầu như không thể tiếp cận.
Lúc này Kiếm Vô Trần sắc mặt nghiêm túc, sau khi liên tục cùng Hắc Sát Hổ Vương giao phong năm lượt, hắn không thể không thừa nhận tu vi của mình còn kém so với đối phương một khoảng lớn, nếu muốn nhờ cậy tu vi bản thân để chiến thắng đối phương thì không có khả năng.
Bất quá Kiếm Vô Trần không hề sợ hãi, bởi vì hắn thân mang Huyết Hà đồ, lại có Tử Hoa Thôn Nhật đại pháp trong người, muốn thắng Hắc Sát Hổ Vương thì vẫn còn có hy vọng. Nhưng điều quan trọng là Kiếm Vô Trần thời khắc này chỉ cầu có thể chế trụ được là tốt rồi, nên mặc dù bản thân đang ở thế hạ phong nhưng thực sự không hề sợ hãi một tí nào.
Trên mặt đất, bọn Pháp Quả đại sư chịu sự công kích của Yêu vực cao thủ, nguy cơ càng thêm rõ ràng, cùng với việc Huyết Y Bá Vương, Tà Tâm Thư Sinh, Hồng Vân Thái Tử, Toàn Phong Phủ, ma thần Viêm Huyết xuất hiện, chiến cuộc ngay lập tức phát sinh cải biến, chính đạo liên minh nhất cử thoát khỏi thế yếu, ổn định cục diện. Nhìn năm đại cao thủ xuất hiện, Pháp Quả đại sư thấp giọng hướng tới chúng nhân nói:
- Nhìn vào tình huống trước mắt, bọn ta tốt nhất nhanh chóng tụ họp cùng minh chủ, tập trung thực lực đề phòng bất trắc.
Thất Huyền chân nhân nghe vậy nhìn về phía tả, thấp giọng nói:
- Ta thấy nếu làm vậy thì trái với ý lúc trước của Diệp minh chủ. Bọn ta hiện tại tốt nhất là án binh bất động, ổn định tình hình, lợi dụng bọn Yêu vực đang tập trung chú ý vào đám cao thủ mới xuất hiện, mượn sức lực bọn chúng tiêu diệt địch nhân.
Pháp Quả đại sư nghe xong thở dài một tiếng không nói, Hạo Vân cư sĩ cùng Chiến Tâm tôn giả nhẹ nhàng gật đầu, đó là kế sách hòan hảo nhất trong thời điểm hiện tại, không nên thay đổi.
Không nói việc chính đạo liên minh có kế sách gì, lại nói tới việc đột nhiên xuất hiện năm đại cao thủ, bọn chúng xuất thủ tương trợ chính đạo, muốn mượn sức lực của chính đạo để khống chế đại bộ phận thực lực Yêu vực, như thế mới có thể an toàn tiếp cận Hắc Sát Hổ Vương để cùng tranh đoạt Thông Linh điểu.
Lúc này khi thấy Pháp Quả đại sư cùng mọi người đã lật ngược tình thế, ma thần Viêm Huyết triệt thoái trước tiên, thân ảnh ở giữa không trung lay động một cái liền xuất hiện ở phía trên Hắc Sát Hổ Vương, thi triển Ma vực pháp quyết Tâm Dục Vô Ngân, vô hình vô sắc khó có thể phòng ngự tận lực công kích, trong nháy mắt đã kích trúng mục tiêu.
Ma thần Viêm Huyết đột nhiên ly khai, không chỉ Yêu vực cao thủ đại kinh mà còn khiến cho bốn cao thủ còn lại cùng ngầm mắng chửi, mọi người cũng đều tự nâng cao chân nguyên ra đòn chấn văng địch nhân trước mắt, hướng về phía không trung chỗ Hắc Sát Hổ Vương lao tới.
Hết
Chương 290: THIÊN TINH ĐOẠT HỒN
Dịch và biên dịch: minhdran
Biên tập: lovekiemhiep
Hiển nhiên là Ma vực cao thủ đã hiểu rõ ý đồ của bọn họ, cửu đại thần cùng với tứ đại thần thú ở bên trong gào thét và hống lên những tiếng long trời lở đất, thân ảnh bọn chúng từ bốn phía đan xen qua lại để hình thành một trận pháp cổ quái vây lấy Huyết Y Bá Vương cùng Toàn Phong Phủ, chỉ có Tà Tâm Thư Sinh cùng Hồng Vân Thái Tử khéo léo thoát khỏi sự vây khốn để xuất hiện trước mặt Hắc Sát Hổ Vương.
Cùng lúc ấy khi trông thấy ngũ đại cao thủ hiện thân, trong lòng Kiếm Vô Trần không khỏi mừng thầm, đang tiếp cận ma thần Viêm Huyết thì đột nhiên hắn dừng lại. Liền sau đó Thiên Linh thần kiếm trong tay hắn xoay chuyển cực nhanh, ngũ thái kiếm mang từ trên thân kiếm xuất ra mạnh mẽ, trong chớp mắt đã tạo thành một con thần long xuất hiện trước mặt bọn yêu vật dưới đất. Chỉ bằng một kích, Kiếm Vô Trần đã giết chết sáu tên yêu thú, sau đó hắn chuyển thân bay trở lại đứng bên cạnh Pháp Quả đại sư.
Nhìn qua mọi người một lượt, Kiếm Vô Trần hạ giọng nói:
- Mọi người nhớ phải bảo toàn thực lực, trước mắt bên ngoài còn nhiều cao thủ vẫn chưa tham chiến. Để đề phòng đột ngột phát sinh sự cố thì chúng ta phải có sự chuẩn bị vẹn toàn, tạm thời chưa cần thiết phải mạo hiểm làm gì. Bây giờ nhân lúc chưa xảy ra tình huống nguy hiểm thì mọi người hãy toàn lực tấn công, diệt được tên nào hay tên nấy.
Giữa không trung Hắc Sát Hổ Vương gầm lên giận dữ, sau khi đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn ma thần Viêm Huyết, hữu thủ của hắn liền đánh ra một chưởng. Đã biết sự lợi hại của Hắc Sát Hổ Vương, ma thần Viêm Huyết nào dám chính diện nghênh tiếp, thân hình hắn liền lướt sang ngang sáu thước để tránh khỏi một kích đó. Vừa tránh khỏi đòn tấn công cường bạo, ý niệm trong đầu ma thần Viêm Huyết lập tức dao động mãnh liệt, dị lực tinh thần theo đó mà gia tăng sức tấn công lên gấp bội khiến cho toàn thân Hắc Sát Hổ Vương lắc lư, quang hoa xung quanh thân hình hắn nhất thời nhạt sắc. Đúng lúc này Tà Tâm Thư Sinh cùng với Hồng Vân Thái Tử cũng vừa phi thân tới, hai người này liền tả hữu giáp công Hắc Sát Hổ Vương, một bút một phiến hợp lại mang theo sức mạnh dời non lấp biển. Gầm lên một tiếng giận dữ, Hắc Sát Hổ Vương vội vàng khởi vận chân nguyên toàn thân, một lớp quang hoa màu sắc rực rỡ hội tụ xung quanh người hắn.
Cảm nhận được tình thế bất lợi, trong đôi mắt Hắc Sát Hổ Vương ám hồng quang hoa đột hiện, nhanh chóng hóa thành hai mũi quang tiễn vô cùng sắc bén bắn thẳng tới ma thần Viêm Huyết giữa không trung. Cùng lúc đó, hai tay Hổ Vương liên tục đan xen vào nhau, từ giữa lòng bàn tay hắn một hắc sắc quang cầu hiện ra và không ngừng gia tăng kích thước, cuối cùng hóa thành một hổ trảo mang theo vô số quang ảnh. Chỉ trong nháy mắt hổ trảo này đã huy động các quang ảnh ngưng tụ lại, sau đó tạo thành một đạo kết giới đẹp mắt bao phủ bên ngoài thân thể Hắc Sát Hổ Vương, giúp hắn dễ dàng ngăn chặn một kích bất ngờ của Tà Tâm Thư Sinh và Hồng Vân Thái Tử.
Một âm thanh cực lớn truyền lại, thân thể của Tà Tâm Thư Sinh và Hồng Vân Thái Tử bị chấn động mạnh mẽ, lực phản kích đã bức cả hai người phải thối lui về phía sau hơn ba trượng. Trong lúc ấy, sau khi chuyển thân né tránh hai mũi quang tiễn, ma thần Viêm Huyết liền tận dụng cơ hội xuất hiện ngay tại đỉnh đầu của Hắc Sát Hổ Vương, một mặt hắn tiếp tục thi triển dị lực tinh thần công kích làm nhiễu loạn tư tưởng, một mặt hắn xuất ra tuyệt học âm độc Ma Diệt Kỳ Tâm nhằm đầu Hắc Sát Hổ Vương đánh xuống.
Một tiếng cười lạnh vang lên, trong lòng bàn tay phải của Hắc Sát Hổ Vương hắc mang ẩn hiện, liên tục xuất ra những vòng xoáy kỳ dị để hình thành một đồ án cổ quái. Hữu thủ Hắc Sát Hổ Vương vung lên, hắn tức tốc đưa đồ án đó bay lên cao tiếp lấy một chưởng của ma thần Viêm Huyết, chưởng kình của song phương vừa tiếp xúc liền dính chặt vào nhau. Liền sau đó chỉ thấy ma thần Viêm Huyết sắc mặt đại biến, miệng phát ra một tiếng rú giận dữ kinh hãi, thân thể hắn nỗ lực né tránh nhưng vô hiệu, căn bản không thể thoát khỏi dòng xoáy quỷ dị trên đồ án của Hắc Sát Hổ Vương.
Thấy tình thế trận chiến như vậy, Tà Tâm Thư Sinh cùng Hồng Vân Thái Tử vội trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý, sau khi cùng quát lên một tiếng lạnh lùng, thân hình cả hai người lập tức lăng không bay đến tiếp cận Hắc Sát Hổ Vương. Trong lúc cùng tiến về phía trước, thân hình của Tà Tâm Thư Sinh và Hồng Vân Thái Tử liên tục hoán đổi vị trí, tạo ra hai luồng khí lưu màu sắc khác biệt đan xen vào nhau. Khi đến trước người Hắc Sát Hổ Vương khoảng ba thước, hai luồng khí lưu này liền hợp lại với nhau để biến thành một con song sắc phi long, khí thế của nó như muốn nuốt chửng Hắc Sát Hổ Vương.
Ánh mắt khẽ biến đổi, tay trái Hắc Sát Hổ Vương vội vạch vào khoảng không trước ngực, trong nháy mắt đã tạo ra một hắc hổ chính diện nghênh tiếp song sắc phi long. Vừa tiếp xúc với nhau, hắc hổ và phi long đã xung đột mãnh liệt phát ra những âm thanh chói tai. Tuy nhiên chưa đầy một khắc sau, dưới đòn công kích cường bạo của song sắc phi long, hắc hổ được hình thành trong lúc gấp rút đã bị phá vụn tiêu tan và biến mất trong không trung. Nhưng trong khoảnh khắc đó Hắc Sát Hổ Vương đã chấn bay ma thần Viêm Huyết, thân hình hắn lập tức di chuyển ra cách xa trường đấu trăm trượng, hướng về Thanh Long phong mà trốn đi.
Bóng người thấp thoáng trong cơn gió lốc vừa thổi qua, Tà Tâm Thư Sinh cùng Hồng Vân Thái Tử đều thối lui mấy thước, nhìn thấy Hắc Sát Hổ Vương bỏ chạy, cả hai liền quát lên một tiếng, lập tức đuổi theo. Ma thần Viêm Huyết đang bị trọng thương cũng không chịu kém, hắn vội phi thân đuổi theo phía sau hai người, chỉ trong chớp mắt thân ảnh cũng biến mất trên đỉnh núi.
Bên cạnh trường đấu vừa mới kết thúc, Kiếm Vô Trần đưa mắt nhìn các cao thủ, lúc này trong lòng hắn không cầu có công lao mà chỉ cầu không có lỗi lầm, trong thời gian này trước sau chính đạo đã tiêu diệt được năm tên cao thủ Yêu vực, xem ra cũng đã có chút thành tích. Lúc này do số lượng yêu vật giảm sút, áp lực mà bọn chúng tạo ra với Huyết Y Bá Vương cùng Toàn Phong Phủ cũng giảm đi nhiều. Sau khi cố sức đánh ra trăm chiêu để đám yêu vật phải thối lui, cả hai người đều mang thương tích đột phá vòng vây, hướng về Thanh Long phong mà bay đi.
Lại nói đến Diệp Tâm Nghi xuất lĩnh mười cao thủ, sau khi tiến vào phía sau núi cũng gặp phải một lượng lớn yêu vật, may là trong số đó cao thủ không nhiều nên tình cảnh của bọn họ so với Kiếm Vô Trần thuận lợi hơn nhiều. Sau khi trải qua nửa thời thần tàn sát, Diệp Tâm Nghi nhìn thấy trên mặt đất hơn ba mươi thi thể nằm ngổn ngang, địch nhân cũng đang bắt đầu rút lui, nàng bất chợt nói:
- Hiện tại tình huống bên bọn họ có nhiều khả năng xấu hơn một chút so với chúng ta, tuy nhiên tạm thời hãy để bọn họ thu hút sự chú ý của địch nhân, chúng ta sẽ nhân cơ hội đó mà nhanh chóng tấn công tới sào huyệt của Hắc Sát Hổ Vương. Như vậy một số cao thủ ngoài liên minh chưa chịu tham chiến sẽ phải xuất thủ, chúng ta sẽ để cho bọn họ kềm chế Hắc Sát Hổ Vương, còn trong lúc đó chúng ta có thể toàn lực tiêu diệt bọn yêu vật còn lại, cuối cùng cả hai bên hợp lại cùng dốc sức tiêu diệt Hắc Sát Hổ Vương.
Phong Lôi chân quân tiếp lời:
- Phương pháp này đúng là không tồi, chỉ là không biết kết quả cuối cùng rồi sẽ ra sao, tuy nhiên cũng phải thử rồi mới biết được. Vì vậy chúng ta phải hành động nhanh hơn mới được, ta luôn có cảm giác Hắc Sát Hổ Vương không chỉ có một chút lực lượng đó, nhiều khả năng hắn còn ẩn giấu một phần thực lực, thế nên mọi việc càng kéo dài thì chúng ta sẽ càng gặp phải nhiều bất lợi.
Nói xong Phong Lôi chân quân liền dẫn đầu một đoàn mười một người cấp tốc bay về phía đỉnh núi, tại nơi này bọn họ nhanh chóng phát hiện ra một tòa thạch bảo. Khi đến trước cửa thạch bảo, Diệp Tâm Nghi liền dùng linh thức dò xét động tĩnh xung quanh, phát hiện yêu khí ở đây cực kỳ nặng, giống như Hắc Sát Hổ Vương ẩn thân bên trong. Để đảm bảo an toàn cho mọi người, Diệp Tâm Nghi phân phó Phong Lôi chân quân cùng với mình đi trước mở đường, Thái Phượng tiên tử đoạn hậu, còn lại những cao thủ khác thì đi ở giữa. Trên đường đi, Diệp Tâm Nghi phát hiện thông đạo kéo dài xuống lòng đất, bốn phía đều có dấu vết của những trận chiến, hiển nhiên là đã có người đuổi đến nơi này trước bọn họ.
Sau khi vượt qua vài trăm trượng thì phía trước dường như có một vài âm thanh truyền lại, Diệp Tâm Nghi hạ giọng nói:
- Mọi người hãy cẩn thận một chút, chúng ta đã đến gần sào huyệt của yêu vật, chút nữa phải lấy an toàn làm trọng. Chúng ta cần đợi bọn chúng sơ suất thì mới hành động.
Ở phía sau mọi người đều đáp nhỏ đồng ý, sau đó tất cả cẩn thận theo chân Diệp Tâm Nghi tiến về phía trước.
Vượt qua một con đường ngoằn ngoèo, trước mặt hiện ra mọi người một căn phòng rộng rãi, không ai ngờ dưới lòng đất lại có một công trình kiến trúc như vậy. Đám người Diệp Tâm Nghi nhìn qua tình hình trong căn phòng một lượt, chỉ thấy bọn ma thần Viêm Huyết, Tà Tâm Thư Sinh, Hồng Vân Thái Tử ba người đang cùng Hắc Sát Hổ Vương giao phong kịch liệt. Cạnh đó, Hàn Ưng cùng ba tên Yêu vực thần tướng đang vây công Huyết Y Bá Vương cùng Toàn Phong Phủ. Song phương giao chiến quyết liệt, huyết nhục văng ra khắp nơi. Bốn phía xung quanh trận chiến âm phong gào thét, vân vụ nhàn nhạt tỏa ra khắp không gian, bên trong dường như có vài phần cổ quái.
Nhìn mọi việc trước mắt, Phong Lôi chân quân nói:
- Với thực lực của chúng ta hiện nay, chỉ cần ba người là có thể khống chế được Hắc Sát Hổ Vương, còn việc tiêu diệt bốn tên yêu vật kia thì khá dễ dàng.
Diệp Tâm Nghi nói:
- Ta cũng nghĩ vậy, đợi sau khi tiêu diệt tay chân của hắn xong rồi quay lại thu thập hắn thì sẽ dễ dàng hơn nhiều. Được rồi, mọi người nhớ tránh xa Hắc Sát Hổ Vương, mục tiêu của chúng ta là bốn tên yêu vật.
Nói xong, thân ảnh Diệp Tâm Nghi nhanh chóng bắn ra nhằm Hàn Ưng tấn công, bọn người còn lại cũng đồng thời chọn cho mình một mục tiêu tấn công.
Nhìn thấy bọn Diệp Tâm Nghi mười một cao thủ đánh tới, trong mắt Hàn Ưng thoáng hiện nét lạnh lùng có chứa những màu sắc quỷ dị không thể diễn tả, đáng tiếc là không một ai trong số họ phát hiện ra điều đó. Thân thể khẽ nhích động, Hàn Ưng lập tức huyễn hóa thành vô ảnh và biến mất trong màn vân vụ. Bọn người Diệp Tâm Nghi nhanh chóng phi thân tiềm nhập chiến cuộc, vừa mới hạ thân xuống đất bọn họ liền thấy cảnh sắc bốn bề thay đổi hoàn toàn, trước mặt yêu thú đông không đếm xuể đang đón sẵn, hình dáng chúng hung tàn khiến ai ai cũng kinh hãi trong lòng. Điều lạ thường là mọi thứ nhìn thấy lúc trước đến bây giờ không còn thấy nữa, nhất thời mọi người đều xuất hiện cảm giác như bị hãm nhập vào giữa vòng vây của hàng ngàn yêu vật, bốn phía xung quanh hoàn toàn không nhìn thấy một bóng người.
Trong lòng chứa đầy giận dữ, Diệp Tâm Nghi quát lớn:
- Mọi người hãy cẩn thận, đây chắc là một ảo trận nên đừng để ánh mắt bị đánh lừa.
Nói vừa dứt lời, toàn thân Diệp Tâm Nghi quang hoa đại thịnh, nhanh chóng phân bố hai mươi bảy tầng chân khí ở bên ngoài thân thể, tạo thành một đạo kết giới vững chắc bảo vệ bản thân. Trong lúc đó phía sau nàng không có chút động tĩnh nào, cũng không nghe thấy một ai hồi đáp. Đến lúc này Diệp Tâm Nghi đã hiểu rõ mọi người đều bị hãm nhập trong ảo ảnh, căn bản không thể phân biệt được cảnh vật xung quanh. Nghĩ vậy, Diệp Tâm Nghi liền chuyển thân bay lên nóc động để quan sát toàn cục. Tuy nhiên mọi chuyện xảy ra thật khiến cho người ta kinh ngạc, địa thất này cao không quá ba trượng nhưng lại không thể bay lên tới đỉnh, điều này làm cho Diệp Tâm Nghi trong lòng cảm thấy nặng nề.
Biết mình đã bị hãm nhập trong kỳ trận, Diệp Tâm Nghi nhanh chóng hạ xuống mặt đất, bình tĩnh quan sát xung quanh, nàng chỉ thấy bốn bề yêu thú tung hoành bay lượn, nhe nanh múa vuốt, nhìn bọn chúng có vẻ hung ác nhưng lại không thể đả thương người. Tuy nhiên ẩn tàng phía sau bọn yêu thú đó là một loạt các đốm sáng nhỏ có hình dạng khác nhau, tất cả đều chứa lực xâm thực cực mạnh, dễ dàng đột phá qua hai mươi bốn tầng chân khí phòng ngự của Diệp Tâm Nghi, khiến nàng phải không ngừng gia tăng công lực phòng ngự. Do phải liên tục vận dụng chân nguyên, một khắc cũng không dám lơ là nên Diệp Tâm Nghi đã hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Trong đám mê vụ, những người còn lại cũng rơi vào tình trạng tương tự như Diệp Tâm Nghi, sau khi sự kinh hoàng qua đi tất cả đều đã định thần trở lại, vừa gia tăng phòng ngự vừa tìm cách hoá giải hiểm cảnh. Địa thất này thật sự không lớn, ngoài nhóm mười một người bọn họ ra còn có ma thần Viêm Huyết, Tà Tâm Thư Sinh, Hồng Vân Thái Tử, Huyết Y Bá Vương, Toàn Phong Phủ năm cao thủ, cho nên sau khi song phương đánh nhầm một hồi thì cũng nhận ra nhau. Dưới ảo ảnh của trận pháp, do không thấy được diện mạo nên những người gặp nhau đều cho rằng đối phương là yêu vật, tự nhiên không thể tránh khỏi một trận hỗn chiến. Nhất thời bên trong mê vụ liên tiếp truyền ra những âm thanh cực lớn chấn động không gian, tuy nhiên không ai có cách gì để phân biệt được tình huống cụ thể.
Bên cạnh thạch môn, Hắc Sát Hổ Vương cùng Hàn Ưng nhìn những cao thủ bị vây khốn đó, trong mắt cả hai đều lộ ra nét cười nham hiểm. Với vẻ hoan hỉ, Hàn Ưng nói:
- Đại vương, với uy lực của trận Thiên Tinh Đoạt Hồn nếu muốn vây chết bọn chúng thì không thể, nhưng chí ít cũng đủ để cho bọn chúng tàn sát lẫn nhau. Lúc này xem ra bọn chúng đã đánh nhau đến long trời lở đất rồi, chúng ta nên ly khai nơi này để ra gặp bọn cao thủ còn lại ở bên ngoài, dẫn dụ chúng vào Thiên Yêu Diệt Thần đại trận. Sau khi một lần tiêu diệt hết bọn chúng, cuối cùng chúng ta mới quay lại thu thập bọn này.
Hắc Sát Hổ Vương gật đầu nói:
- Kế này không tồi, chỉ là có thể thành công hay không thì còn phải xem vận khí của bọn chúng ra sao. Được rồi, chúng ta hành động thôi.
Nói xong, thân hình Hắc Sát Hổ Vương và Hàn Ưng lập tức bay ra ngoài, chỉ chớp mắt đã trở lên đỉnh núi, tại nơi này bọn Kiếm Vô Trần đang đánh nhau kịch liệt với đám yêu thú.
Hết
Chương 291 - Chính diện giao phong
Người dịch: toan84
Biên tập: oceansua
Đang chuẩn bị xuống, từ phía sau Hàn Ưng bỗng nói:
- Đại vương đừng vội, người xem Nhã viên đằng kia trên không có lửa bốc lên, chắc là cao thủ chúng ta phái đi đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng những cao thủ chính đạo ở đây lại không mảy may phát giác, đại vương không cảm thấy đây là một âm mưu sao?
Hắt Sát Hổ Vương nhíu mày nói:
- Âm mưu? Âm mưu gì? Ngươi mau nói suy luận của ngươi xem.
Hàn Ưng vuốt râu, ra vẻ thâm trầm cười nói:
- Vừa rồi thuộc hạ trong lúc gấp rút bố trận, do đó không chú ý kỹ tới tình hình cao thủ chính đạo. Nhưng giờ xem lại, bọn người này rõ ràng khác với những lần giao chiến trước đây, chúng luôn bảo toàn thực lực. Thử nghĩ xem, tối qua bọn họ đột nhiên tập kích rồi lại lập tức rút lui, hành động đó không ngoài việc muốn bọn người cướp bảo vật sẽ làm tiêu hao thực lực của chúng ta. Nhưng sự xuất hiện ngoài ý muốn của chúng sáng nay, theo lý mà nói sẽ đánh chúng ta trở tay không kịp. Thế mà người xem, hiện giờ chúng chỉ thủ không công, điều này không phải rõ ràng là muốn các cao thủ xung quanh xuất chiến, mượn đao giết người hay sao? Trước mắt không phải năm cao thủ trong động do nôn nóng sợ bỏ lỡ thời cơ, mới mắc mưu của bọn chúng nên đột nhiên xuất hiện sao?
Hắc Sát Hổ Vương gật đầu nói:
- Ngươi phân tích có lý, chẳng trách lúc đầu ta và Kiếm Vô Trần giao chiến, thì ra là hắn tỏ ra yếu thế, tạo cơ hội tốt cho bọn người đó. Bây giờ chúng ta đã biết âm mưu của bọn chúng, ngươi thấy ta nên làm thế nào?
Hàn Ưng suy nghĩ một chút rồi đáp:
- Theo tình hình trước mắt, hiển nhiên còn không ít cao thủ bí mật ẩn nấp quanh đây, trong đó khả năng lớn nhất là cao thủ Quỷ vực và Yêu vực, việc này chúng ta cần phải tăng cường đề phòng. Về thực lực chính đạo, nói thật là nếu cùng bọn chúng trực tiếp giao chiến cũng chưa chắc đã thua, do đó chúng ta cần đề phòng bọn chúng chó cùng rứt dậu, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp bất lợi. Xem ra biện pháp tốt nhất là buộc bọn chúng toàn lực xuất thủ, nhưng không được ép quá mức, cần có chừng mực. Nhân lúc bọn chúng toàn lực tấn công tới ta giả vờ yếu thế, thừa cơ lui vào Thiên Yêu Diệt Thần đại trận dẫn dụ bọn chúng tiến vào, cuối cùng phát động trận pháp hủy diệt toàn bộ bọn chúng trong đó.
Hắc Sát Hổ Vương ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- Tốt, ta đã rõ. Ngươi đi chỉ huy mọi người phối hợp thật tốt với hành động của ta, lần này nhất định phải diệt trừ mọi hậu hoạn, để tránh lũ người yếu ớt đó đeo bám không thôi.
Nói xong hắn gầm lên, lập tức một tiếng hổ gầm động trời vang khắp không trung, làm cả mặt đất rung chuyển.
Trong lúc giao chiến, đám người Kiếm Vô Trần vừa nghe tiếng hổ gầm liền biến sắc, lập tức thu hồi thế công, toàn lực phòng thủ. Một kiếm đẩy lùi Yêu vực cao thủ trước mặt, Kiếm Vô Trần trầm giọng nói:
- Mọi người cẩn thận! Xem tình hình có sự biến hóa so với kế hoạch, chúng ta có lẽ sẽ phải thay đổi kế sách. Mọi người từ giờ nhớ nghe theo khẩu hiệu của tôi.
Nói xong hắn nhìn chằm chằm vào Hắc Sát Hổ Vương đang bay đến, ánh mắt lộ vẻ âm hiểm.
Lúc này, Pháp Tế cùng Tam Tuyệt Bút Tả Nghị đã bị chặn lại phía trước, Kim Cương Thánh Phật nhân lúc này điều tức trị thương, thương thế về cơ bản đã hồi phục, phía Vô Vọng cùng Vân Hoa cũng có chuyển biến tốt, mỗi người chiếm một vị trí trong trận chờ đợi sẵn sàng, tùy theo trận pháp mà di chuyển.
Đằng xa, Đồ Thiên, Ân Hồng Tụ, Hắc Sát Kiếm Hồn cũng đang chăm chú quan sát, trong lòng suy đoán xem tại sao năm cao thủ không có một chút động tĩnh gì? Đã bị giết hay đang bị vây khốn? Diệp Tâm Nghi đã dẫn người đi đâu? Sự xuất hiện của Hắc Sát Hổ Vương phải chăng có nghĩa là lần tiến công này của chính đạo lại một lần nữa thất bại?
Nhìn Kiếm Vô Trần với vẻ u ám, Hắc Sát Hổ Vương lạnh lùng nói:
- Chính đạo liên minh thật gian xảo, muốn lợi dụng người khác để thực hiện kế mượn đao giết người, quả nhiên là lòng dạ tuyệt độc. Chỉ đáng tiếc, năm người mà ngươi dẫn đến đang từ từ đi vào con đường chết, chúng cùng một nhóm người khác của bọn ngươi chém giết lẫn nhau đến khi có một bên chết mới thôi. Ha ha… Kiếm Vô Trần ngươi chắc là không nghĩ đến, kế hoạch ngươi tự cho rằng tuyệt diệu đó bây giờ lại thành ra tự mình hại mình, mùi vị thế nào?
Sắc mặt biến đổi, Kiếm Vô Trần phẫn nộ hét:
- Đừng có nói bậy, ngươi định dùng chiến thuật tâm lý để đả kích ta ư, ngươi thật là mơ mộng hão huyền! Hôm nay đã đến đây ta quyết tiêu diệt tất cả bọn ngươi, trả lại sự yên bình cho Nhân gian, cho trời đất khôi phục sự thanh bình!
Hừ lạnh, Hắc Sát Hổ Vương xem thường nói:
- Mơ mộng hão huyền không phải ta mà chính là ngươi. Dựa vào mười người bọn ngươi, ngươi nghĩ có thể sống mà rời khỏi đây à? Loài người ngu xuẩn không nên tự cho mình thông minh nhất. Ngươi quay lại mà nhìn Nhã viên của ngươi xem, lúc này đã thành tro bụi, lại còn huênh hoang đòi tiêu diệt ta. Hôm nay chúng ta thử xem rốt cục là ai tiêu diệt ai?
Bọn người Kiếm Vô Thần quay đầu nhìn lập tức biến sắc, giận dữ gầm lên. Phẫn nộ nhìn Hắc Sát Hổ Vương, Kiếm Vô Thần rít:
- Thủ đoạn của ngươi thật tàn độc, cả người vô tội cũng không tha!
Hắc Sát Hổ Vương cười đầy khinh miệt:
- Tối hôm qua ngươi bất ngờ tập kích, hôm nay lại thừa cơ tấn công, đó không phải là mưu mô thâm độc, hèn hạ vô sỉ sao? Chính đạo các ngươi không phải lúc nào cũng hô hào quang minh chính đại hay sao, tại sao ngươi không gọi cửa hạ chiến thư, cùng ta trực tiếp quyết đấu một trận? Loài người xem ra cũng chẳng có gì tốt đẹp, ai cũng nham hiểm giả dối, chỉ biết giở thủ đoạn lại còn làm ra vẻ thanh cao. Loại thủ đoạn nói một đằng làm một nẻo này có thể tính là ngay thẳng, là anh hùng không, ngươi hãy nói ta nghe xem?
Kiếm Vô Thần bỗng ngây ra, không tưởng được lời nói của Hắc Sát Hổ Vương lại sắc bén và quyết liệt như vậy, nhất thời hắn không biết trả lời như thế nào.
Phía sau, Chiến Tâm tôn giả hạ giọng nói:
- Cẩn thận một chút, ta đã tìm khắp nơi nhưng thực sự là không cảm giác được khí tức bọn người Diệp Minh chủ, e rằng bọn họ bây giờ đã rơi vào cạm bẫy của kẻ địch rồi, chúng ta phải nghĩ cách ứng cứu.
Kiếm Vô Thần khẽ gật đầu, truyền âm lại:
- Ta hiểu, nhưng lúc này chúng ta không nên lộ vẻ hoang mang để tránh bọn chúng thừa thế xông lên. Với thực lực nhóm người Tâm Nghi, cho dù bị vây khốn cũng chưa chắc đã gặp nguy hiểm gì lớn. Cho nên hiện tại chúng ta cần phải giữ bình tĩnh, trước tiên phải nghĩ biện pháp ứng phó với Hắc Sát Hổ Vương trước mắt. Xem tình hình này có kéo dài thêm cũng không có ý nghĩa gì, cho nên chúng ta cần lập tức thay đổi sách lược, bên dưới do ông và Thánh Phật xuất thủ khống chế hắn, ta sẽ đối phó đám người còn lại.
Chiến Tân tôn giả nghe nói, nhìn thấy xung quanh còn lại gần hai mươi cao thủ Yêu vực, nhẹ giọng nói:
- Yên tâm, cứ giao hắn cho hai người bọn ta đối phó, ngươi phải cẩn thận đó.
Kiếm Vô Trần nói:
- Đã đi tới bước này, nếu lại không làm được gì thì sẽ khiến thiên hạ chê cười, cho nên trận này dù thế nào chỉ có thể thắng không thể bại. Chuẩn bị hành động.
Nói xong ánh mắt của hắn chuyển xuống, lạnh lùng nhìn Hắc Sát Hổ Vương:
- Trừ ác để giương thiện, đối phó với bọn yêu ma quỷ quái các ngươi thì không cần phải nói cái gì là quang minh chính đại. Cái gọi là thắng làm vua thua làm giặc, kẻ thắng là anh hùng, xưa nay chính là chân lý không đổi, chỉ trách ngươi quá ngu xuẩn mà thôi. Bây giờ chúng ta hãy xem cuối cùng sẽ là kẻ nào có thể cười. Tiếp chiêu!
Kiếm xuất sấm dậy, Thiên Linh thần kiếm phát ra đạo kiếm khí cao mười trượng, tạo thành một dải lụa ngũ sắc điên cuồng lao đến. Bốn phía khí lưu dâng trào, một luồng gió xoáy cực mạnh từ dưới đất bốc lên, chấn văng phần lớn cao thủ Yêu vực và nhắm thẳng vào Hắc Sát Hổ Vương cuộn tới. Lúc này, để gây sự chú ý của Hắc Sát Hổ Vương, Kiếm Vô Trần phát xuất tám phần thực lực, khí thế bức nhân. Ở phía sau Chiến Tâm tôn giả cùng Kim Cương Thánh Phật nhân lúc các yêu vật chú ý vào Kiếm Vô Trần, lập tức xuất hiện ngay trên Hắc Sát Hổ Vương, đều toàn lực thi triển tuyệt học tấn công.
U ám nhìn Kiếm Vô Trần, Hắc Sát Hổ Vương phẫn nộ thét lớn:
- Loài người xảo trá, bây giờ chúng ta quyết phân thắng bại!
Thân ảnh Hắc Sát Hổ Vương nhanh chóng lui về một trượng, tránh khỏi một đòn trực diện của Kiếm Vô Trần. Đồng thời nhân ảnh lập tức phân làm hai, hướng lên đối phó Chiến Tâm tôn giả cùng Kim Cương Thánh Phật, hai bên hỗn chiến, kình khí như lôi.
Bên cạnh những yêu vật còn lại đồng rống to, tất cả cùng thi triển yêu pháp tấn công Kiếm Vô Trần, Pháp Quả đại sư tám đại cao thủ. Hai bên đều dốc hết toàn lực, tạo nên tình thế không đội trời chung.
Thần kiếm chuyển động, thế công của Kiếm Vô Trần đột nhiên thay đổi, chuyển người sang trái nhằm cao thủ Yêu vực tấn công. Chỉ thấy ngũ thái kiếm mang lăng không cuộn tới, kiếm khí mang theo kình lực mạnh mẽ phát ra như cái lưới từ trên trời chụp xuống, một lần chụp lấy ba cao thủ Yêu vực, nhân lúc chúng đang kinh ngạc mà gây nên trọng thương. Ngay sau đó Kiếm Vô Trần bay lên, toàn thân phát ra tử quang chói mắt, pháp quyết Tử Hoa Thôn Nhật toàn lực phát động. Một luồng khí tức cường đại lập tức bao phủ toàn bộ vùng trời Lương Sơn, khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy luồng sức mạnh thật đáng sợ.
Trên đỉnh núi, Hàn Ưng nhìn Kiếm Vô Trần trên không trung, trong lòng chợt chấn động, lúc này một điềm báo chẳng lành dâng cao. Ánh mắt nhanh chóng di chuyển, Hàn Ưng trong thời gian ngắn nhất suy tính toàn diện, cuối cùng sắc mặt trở nên hiểm độc, từ miệng phát ra âm thanh cổ quái, khiến cho các Yêu vực cao thủ đang giao chiến bỗng nhiên lui lại, cấp tốc tạo thành trận pháp cổ quái tấn công về hướng chính đạo.
Quan sát lại chiến trường, Hàn Ưng nhìn Hắc Sát Hổ Vương một lượt. Hắn lúc này đang cùng Chiến Tâm tôn giả, Kim Cương Thánh Phật giao chiến quyết liệt không mảy may biểu hiện thất bại, nhưng các cao thủ Yêu vực còn lại và chính đạo hai bên thực lực ngang nhau, giao chiến vô cùng vất vả.
Lúc này nhìn thấy toàn thân Kiếm Vô Trần lấp loáng những tia sáng tím, Hàn Ưng vẫy tay gọi đại bàng, chó sói, rắn, báo có tu vi cao nhất trong thập nhị thần tướng lại khẽ phân bố:
- Cuộc chiến hôm nay quan hệ đến sự sống còn và tương lai của chúng ta, cho nên phải tiêu diệt vài cao thủ chính đạo. Ta hy vọng bốn người bọn ngươi thi triển Huyễn Thú Tuyệt Thần đại trận, điều cốt yếu là phải giết cho được Kiếm Vô Trần. Nếu như vậy mà vẫn không giết được hắn, thì các ngươi hãy thi triển pháp thuật cấm kị của Yêu vực là Thiên Thú Hợp Thể đại pháp, bất luận như thế nào cũng phải giết hắn, đã hiểu chưa?
Nghe xong, tứ đại thần tướng sắc mặt đại biến, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi. Sau đó bọn chúng không một ai mở miệng, chỉ để lộ ra chút tình cảm tang thương, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm, tùy tiện gật đầu. Hàn Ưng trầm giọng nói:
- Đi đi, chúc các ngươi thành công, phần còn lại hãy giao cho ta.
Nói xong rồi thân thể hắn nhanh chóng xuất hiện ngay trước mặt Thất Huyền chân nhân, vừa tấn công vừa chỉ huy các cao thủ khác, mở ra cuộc chiến sinh tử.
Lúc này Kiếm Vô Trần đã vận dụng pháp quyết Tử Hoa Thôn Nhật tới cực hạn, một đạo tử mang như mặt trời mọc tại đỉnh Lương Sơn, làm cho cả bầu trời ngập tràn sắc tím, khí tức bức nhân giống như đông cứng không gian và thời gian, làm cho mọi người ngạt thở, di chuyển khó khăn.
Lãnh khốc nhìn cao thủ Yêu vực trước mặt, Kiếm Vô Trần hai tay vận pháp quyết, tử mang lưu động quanh thân theo ý niệm của hắn hình thành một dòng xoáy tử sắc xuất hiện ngay đỉnh đầu tứ đại thần tướng, lực thôn phệ đáng sợ lập tức áp sát.
Last edited by quangtrungthanhvuong; 17-03-2010 at 02:23 PM.
|