TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 191: Huyết sái sơn đầu.
Dịch giả: shark410
Nguồn : 4vn.eu
Vài đạo hắc ảnh hóa thành vài tên hắc y yêu linh trôi nổi ở trên không cách vị trí Mộ Dung Thiên ước chừng hơn một trượng.
Mộ Dung Thiên mặc dù biết mình không phải là đối thủ của bọn chúng, nhưng lão không hề cảm thấy sợ hãi, ngẩng đầu lên nhìn nhóm yêu linh trên không trung nói: “Các ngươi rốt cục cũng đến rồi, là tới để giết ta hay là tới bắt ta đây?” Nói xong, vuốt nhẹ chòm râu rồi ha ha cười lớn. Nghe khẩu khí lão, dường như đã sơm dự tính rằng chính mình sẽ có một ngày như thế này.
Một tên Yêu Linh trong đám, lắc mình, nhẹ nhàng hạ xuống, đứng đối diện Mộ Dung Thiên, cười mỉm nói: “Cùng chúng tôi đi một chuyến, Minh Vương của chúng tôi có việc muốn gặp ngươi.”
Mộ Dung Thiên nở nụ cười khinh miệt, nói: “Ngươi cho rằng ta sẽ theo các ngươi đi sao?”
Tên Yêu Linh kia cũng không có cảm thấy kinh ngạc, ngược lại lại có một bộ dáng rất tin tưởng, cười noi: “Điều này không phải do ngươi quyết định, bất quá, ta muốn khuyên ngươi chính là theo chúng ta đi thôi, đừng để chúng ta phải động thủ là tốt nhất.”
Mộ Dung Thiên im lặng nhìn đám Yêu Linh, trong lòng thầm nghĩ: “Đám yêu vật này giết người như ngóe, vì sao lại muốn gặp ta nhỉ, chẳng lẽ bọn chúng muốn lợi dụng ta, lấy ta để uy hiếp Trần Nhược Tư sao, hay là Minh Vương đã biết Trần Nhược Tư rất có khả năng là người duy nhất có thể chữ trị thánh sơn, ta không thể để cho diệu kế của bọn chúng được thực hiện được, cũng không thể làm cho nó(Trần Nhược Tư) mạo hiểm.” Nghĩ đến đây, cũng không có nói gì, chỉ phá lên cười ha ha. Trong tiếng cười của lão, mang theo một chút thê lương, phẫn hận, lão hận chính mình vô năng, khôgn còn mặt mũi nào đối mặt với tổ tiên, lại còn liên lụy người khác.
Đột nhiên, lão ngừng cười, khóe miệng tràn ra dòng máu tươi, lão hé miệng phun ra một ngụm máu tươi, để lộ hàm răng đầy máu, cười nói: “Các ngươi đừng cho ta là kẻ ngốc, ta tuy rằng không có năng lực giết các ngươi, nhưng ta bổn sự tự sát vẫn còn có, các ngươi sao không thể dự đoán được. Giấc mộng đẹp của các ngươi sẽ theo cái chết của ta mà trở nên vô nghĩa.” Giọng nói vừa dứt, “Phanh, một tiếng nổ mạnh vang lên, thân thể Mộ Dung Thiên, nổ thành nhiều mảnh nhỏ, huyết vụ bắn ra khắp bốn phía.
Đám Yêu Linh sợ đến ngây người, im lặng nhìn nơi Mộ Dung Thiên tự bạo bỏ mình, lâm vào trầm tư, trong lòng bọn chúng nghĩ, bọn họ vì tộc nhân có thể không tiếc hy sinh sinh mệnh của mình, thật sự là một tộc quần đáng sợ cùng đáng thương, rõ ràng là thua, vì cái gì không thể buông bỏ mặt mũi, dũng cảm đối mặt với sự thật đây, chết có thể thay đổi sự thật sao? Bọn chúng tuy rằng kinh ngạc, nhưng càng không vì đó mà cười nhạo, châm biếm.
Các đệ tử cùng lưu lại với Mộ Dung Thiên ở Hoa Đình thôn, nghe được từ phương xa có tiếng nổ lớn, đồng loạt đỉnh chỉ công tác đang làm, quay đầu lại nhìn vế phương hướng truyền đến tiếng nổ lớn kia, thấy vị trí truyền đến tiếng nổ, chính là đỉnh núi mà chưởng môn thường đi tới, bọn họ dường như ý thức được cái gì, mơ hồ nhìn thấy huyết vụ đang tiêu tan trước mắt họ, hình ảnh chưởng môn mỉm cười, tức khắc ăn vào trong đầu bọn họ, một trận thương tâm thống khổ, trần ngập trong tim.
“Chưởng môn đã chết, chúng ta đi tìm hung thủ giết chưởng môn để báo thù.” Một lão đạo sĩ già khẽ hô lên một tiếng, rồi rất nhanh hướng về đỉnh núi nơi Mộ Dung Thiên tự sát chạy tới.
Đám đạo sĩ, dường như được nhắc nhở, đều theo sát lão đạo sĩ kia mà đi.
Chưa được bao lâu, đã có vài nhóm đạo sĩ chạy tới đỉnh núi kia, đám Yêu Linh cũng không có rời đi, dường như là đang chờ đợi bọn họ đến đây báo thù. Nhóm đạo sĩ dũng cảm huy động thanh kiếm trong tay, hướng về đám yêu linh đánh tới. Thân thể bọn họ còn chưa tới gần đám Yêu linh này, chỉ thấy trước mắt chợt lóe hắc quang. Ngay sau đó cổ phát lạnh một trận, một dòng máu nóng không ngừng trào ra ngoài cơ thể.
Một người tiếp một người, thân thể từ không trung rơi xuống dười, không đến một hồi công phu, tất cả nhóm đạo sĩ đến đây, đều dưới tình huống không có đụng tới được thân thể địch nhân, không một ai may mắn thoát khỏi cái chết dưới sự hung ác của địch nhân.
Máu tươi nhiễm đỏ toàn bộ đỉnh núi, mùi máu tươi từng trận bốc lên không trung, đám chim trong rừng cũng cảm nhận được mùi máu tươi này, chúng kêu lên tán loạn, đập cánh bay về phía phương xa, tránh xa cái nơi giống như địa ngục này. Vô số đầu chim ác thích ăn xác chết, từ những nơi xa xôi bay tới, bay vòng quanh trên đỉnh núi đầy huyết tinh khí tức này, cùng đợi nhóm Yêu Linh kia rời đi.
Đột nhiên, phương xa truyền đến một tiếng “Ngao______” kéo dài vang vọng. Đám chim ác trên không trung trong nháy mắt biến mất khỏi đỉnh núi này. Nhóm Yêu Linh đang làm công việc thu hồn nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng một mảnh nghi hoặc, đám chim ác này ngay cả bọn họ còn không sợ, vừa mới chỉ nghe thấy tiếng kêu kia, thì liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi đâu là như thế nào nhỉ?
Mặc dù trong lòng nghi hoặc, nhưng bọn chúng cũng không có để ý, bọn chúng cho rằng, Thú nhân hiện giờ dám cùng với Minh Tộc đối địch không có mấy người, nên cũng chỉ coi điểm không bình thường ấy là việc nhỏ, không để ở trong lòng.
Vài đạo quang mang hoặc hồng, hoặc xanh, hoặc vàng, xuyên thấu đám mây trên không trung, lao thẳng xuống dưới.
“Tốc độ thật nhanh.” Một Yêu Linh kinh ngạc hô lên. Thanh âm hắn vừa dứt, ba người hai nữ một nam đều mặc hồng y, một nam tử toàn thân lóng lánh kim quang, một nữ tử toàn thân thanh quang bao phủ, còn có ba nữ tử, hai mặc hắc y, một bạch y, tổng cộng tám người, hiện ra trên đỉnh đầu bọn chúng, khoảng cách ước chừng mấy trượng.
Bọn chúng ý thức được không ổn, nhưng bọn chúng cũng không có cảm thấy kinh hoàng, chậm rãi ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn chăm chú vào những người trên không trung. Qua một hồi lâu, Yêu Linh dường như nhận thức được một vị trong đó, chính là Linh Cơ Công Chúa, sau khi hắn hướng về không trung thi lễ, liền nói: “Nguyên lai là Công Chúa đại giá quang lâm, không biết có chuyện trọng yếu gì cần chỉ thị?” Theo khẩu khí hắn, rõ ràng nghe ra được có chứa ý tứ hỗn láo cùng khinh miệt.
Linh Cơ cười khan hai tiếng, nói: “Ta sớm đã không còn là Minh Tộc Công Chúa, đừng tưởng rằng các ngươi như vậy có thể lôi kéo làm quen với ta, ta sẽ bỏ qua cho các ngươi.”
“Phải không?” Yêu Linh kia cười quỷ dị, nói: “Lúc trước đích xác ý ta là như vậy, nếu bị ngươi nhìn thấu, ta đây cũng không còn lời nào để nói. Bất quá, ngươi có đảm lượng giao đấu một mình với ta không? Nếu ta thua, tâm phục khẩu phục, tùy ý ngươi xử trí, ngươi thấy thế nào?” Hắn biết rõ năng lực Linh Cơ vẫn giống trước kia, cũng không có nhiều tiến bộ, cho nên mới nói ra những lời này.
Thật không ngờ chính là, Linh Cơ không có lo lăng, trực tiếp đáp ứng. Điều này làm cho hắn cảm thấy rất là kinh ngạc, trong lòng kỳ quái tự nhủ: “Nàng ta biết rõ không phải là đối thủ của ta, vì cái gì còn đáp ứng giao đấu một mình với ta, chẳng lẽ năng lực nàng ta mới có đột phá?”
Linh Cơ khinh miệt cười nói: “Như thế nào, sợ rồi sao? Chỉ cần ngươi nói ra nhược điểm trí mạng của Minh Vương ở đâu, ta sẽ để lại cho ngươi một con đường sống, thế nào?” Linh Cơ kỳ thật biết Oan hồn nộ khí đã khống chế Minh Vương, đã không còn năng lực công phá nhược điểm của hắn, nàng nói như vậy, chẳng qua là muốn thử địch nhân trước mắt một chút, xem độ trung tâm của bọn hắn đối với Minh Vương như thế nào. Ở trong lòng nàng tính toán, nếu Minh tộc nhân cũng không đồng tâm, thì có thể nghĩ biện pháp khơi mào mẫu thuẫn giữa bọn họ, làm cho bọn họ tàn sát lẫn nhau, như vậy, cũng có thể có thêm ít thời gian để chuẩn bị cho việc chữ trị Thánh sơn.
Yêu Linh kia cũng không biết Linh Cơ có ý đồ, hắn cũng không có nghĩ nhiều, nói: “Ngươi nghĩ rằng ta là hạng người sợ chết sao? Bất quá, lấy năng lực hiện tại của ta, cũng không nhất định bại bởi ngươi, có bản lĩnh cứ lấy tánh mạng của ta đi.”
Linh Cơ cũng không có vội vã ra tay, thân thể phiêu động, chuyển qua trước người Trần Nhược Tư, nhìn hắn cười gật đầu, quay đầu lại nhìn chằm chằm Yêu Linh kia nói: “Chúng ta đánh cuộc như thế nào, ngươi thua, ngươi liền nói cho ta biết vấn đề ta muốn hỏi, hoặc là giúp ta làm chút sự tình, ta thua, tự nhiên là thả ngươi rời đi, như thế nào?” Mục đích của nàng, vẫn như cũ là thăm dò. Nàng tuy rằng biết chính mình căn bản là không có khả năng thắng được Yêu Linh kia, nhưng hiện tại chỉ cần có Trần Nhược Tư ở đây, việc gì cũng có thể phát sinh. Cũng không phải là nói có Trần Nhược Tư ở đây, năng lực của nàng có thể phát huy đến mức tận cùng, mà là sau khi Trần Nhược Tư tỉnh lại, hắn phát hiện trên người chính mình phát sinh thêm một kỹ năng, có thể đem năng lượng trên người chính mình, chuyển qua trên người người khác, người được chuyền năng lượng trong nháy mắt trở nên cường đại giống như mình, có thể duy trì liên tục mấy phút đồng hồ. Trước đây trên đường đi đến Trung Thổ, mấy lần đụng phải nhóm Yêu Linh chặn đánh, Trần Nhược Tư đã đem loại kỹ năng này thử qua vài lần, hiệu quả phi thường rõ ràng, cũng để lộ ra tác dụng trấn nhiếp địch nhân.
Đám Yêu Linh trước mắt này cũng không biết, hắn suy nghĩ cho rằng năng lực chính mình tuyệt đối không có khả nẳng bại bởi Linh Cơ, vì thế nói: “Tốt, ta đáp ứng ngươi, nếu ta thua, mặc cho ngươi xử trí hoặc sai bảo.” Nói xong, thân hình chợt lóe, bay lên, huyền phù trên không trung, cách đám người Linh Cơ ước chừng hai trượng, nhìn Linh Cơ.
TÀ ĐẠO TU TIÊN LỤC
Tác giả: Thần Khê Băng Phong (晨溪冰峰)
Quyển 9 – Tu phục thánh sơn (2)
Chương 192: Đổ ước kỳ sự.
Dịch giả: phongvan93
Nguồn : 4vn.eu
Trần Nhược Tư nhẹ nhàng bay tới đứng ở bên cạnh Linh Cơ, tay phải đặt lên trên vai của nang, một đạo kim sắc hào quang từ trong lòng bàn tay, nháy mặt truyền vào cơ thể Linh Cơ. Linh Cơ nhất thời cảm giác được toàn thân tràn ngập lực lượng, khẽ hít vào một hơi, nhất thời cả người toát ra kim quang chói mắt, đem thân thể nàng, bao phủ lấy. Trần Nhược Tư thừa cơ lùi lại, làm cho người ta có cảm giác bị hộ thể khí của nàng ép phải thối lui lại vậy.
Tiểu Hà nhìn Trần Nhược Tư, hướng hắn làm ra mặt quỉ, thân hình lay động, đôi môi mấp máy như muốn nói, ngươi biểu diễn quá kém đi, phải thêm vào chút bộ dáng lung lay đứng không nổi mới chân thực chứ. Mọi người nhìn Tiểu Hà, rất là hâm mộ tính cách vô tư của nàng, không phải vì bất kỳ chuyện gì mà lo lắng.
Linh Cơ đột nhiên biến hóa khiến Yêu Linh kia, trong lòng cảm giác được một tia lãnh lẽo, cũng biết phỏng đoán vừa rồi của chính mình phỏng chừng là sai lầm, hắn hối hận chuyện đã đáp ứng với Linh Cơ, hắn quyết định chết ở trên tay Linh Cơ, cũng không nguyện ý làm ra sự tình là bán đứng Minh Vương.
Yêu Linh kia hít nhẹ một hơi, vô số hắc khí từ không trung tụ tập về thân thể hắn, nhất thời, hắc y trên người hắn, bị một luồng sức mạnh, khiến nó trương phồng lên. Hắc khí chậm rãi khuếch trương, một cỗ sát khí âm lãnh, nháy mắt tràn ngập phạm vi mấy trượng trong không gian.
Trần Nhược Tư động, thân thể như quỷ mị đi đến bên cạnh Ngọc Lan cùng Tử Điệp, cánh tay vẽ một cái vòng tròng trên không trung, nhất thời một vòng sáng kim sắc lánh lánh xuất hiện trước mắt mọi người. Vòng sáng xoay tròn biến thành một cái quang cầu, tiếp đó nháy mắt phân chia biến thành ba cái đem bản thân và Ngọc Lan cùng Tử Điệp bảo vệ bên trong.
Một đạo hồng quang chợt lóe, Tiểu Hà bay tới bên cạnh Trần Nhược Tư, nhìn Trần Nhược Tử, làm ra một bộ dáng bất mãn, nói: “Tư ca ca, huynh không công bằng, không bảo vệ muộn, muội cũng muốn được huynh bảo hộ.”
“Tiểu nha đầu, năng lực ngươi mạnh như vậy, cón muốn được ta bảo hộ sao? Bất quá, nhìn ngươi gọi ta một tiếng ca ca, vậy thì như ngươi mong muốn. “Trần Nhược Tư cười ,cánh tay đem Tiểu Hà kéo vào bên trong quang cầu của mình.
Cha mẹ Tiểu Hà cùng Điềm Hương Nhi, cũng cảm giác được Yêu linh kia phóng xuất ra sát khí rất lớn, đều tụ khí bảo vệ thân thể.
Phạm vi mấy trượng trong không gian, hắc khí trôi nổi, bên trong hắc khí, kim sắc quang cầu cùng hồng sắc quang cầu, có vẻ rõ ràng dị thường, thoạt nhìn giống như những ngọn đèn màu sắc rực rỡ trong đêm đen.
Thân thể Linh cơ chuyển động, thân hình nàng nhanh như tia chớp, Yêu linh kia còn không thấy rõ ràng Linh Cơ di động như thế nào, hắn chỉ cảm thấy một bàn tay ôn nhu trắng nõn, mang theo một cỗ lực lượng vô cùng cường đại, khẽ chạm một chút lên trên ngực mình. Nhất thời hắn cảm giác được thân thể mình không còn một tia lực lượng, hắc khí tụ tập, nháy mắt bị tiêu tán. “Không có khả năng, tuyệt không có khả năng này “. Trong lòng hắn hoảng loạn, thân thể hắn mất đi năng lực làm chỗ dựa, lập tức rơi xuống dưới.
“ Phanh” một tiếng vang nhỏ, thân thể hắn giống như một bãi bùn, rơi xuống trên mặt đất. Hắn chỉ cảm giác được thân thể vô lực, chứ cũng không cảm giác được dị trạng gì, thâm chí ngay cả một tia cảm giác đau đớn cũng đều không có.
Từ bên trong vòng phòng hộ kim sắc của Trần Nhược Tư, Tiểu Hà chạy ra ngoài, đi tới bên cạnh Linh Cơ, cao hứng giơ ngón tay cái lên, có chút hưng phấn nói: “Linh Cơ tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại, cũng không biết tên kia có thật sự tâm phục khẩu phục hay không?” Nói xong, thân thể chợt lóe, một đạo hồng quang thoáng cái lập tức hạ xuống trên mặt đất.
Cha mẹ nàng lo lắng những tên còn đứng trên mặt đất sẽ đánh lén nàng, bọn họ không suy nghĩ nhiều, liền theo nàng đi xuống, đứng ở bên cạnh Tiêu Hà, giữ nàng lại một phen, mới ngăn được nàng đi tới tên Yêu linh đang nằm trên mặt đất kia.
Mấy tên Yêu linh còn lại, dường như từ trong sự kinh ngạc mà tỉnh lại, bọn chúng rất nhanh lách mình, bay tới bên cạnh tên Yêu linh đang nằm trên mặt đất kia, đỡ hắn lên. Một tên Yêu linh hỏi: “Đầu lĩnh, hiện tại chúng ta phải làm thế nào?”
Yêu linh đầu lĩnh nói: “Tốc độ của nàng ta thật sự là quá nhanh, hơn nữa sử dụng lực lượng cũng rất là quái dị, ta cơ hồ còn chưa kịp phản ứng, tay của nàng ta đã ở trên ngực ta. Ta xem, hiện tại trong Minh tộc chúng ta, trừ Minh Vương có thể chống lại, những người khác đều không phải là đối thủ của nàng ta. Việc này không phải là nhỏ, chúng phải nhanh chóng trở về báo cho Minh Vương tin tức này.”
Yêu linh vừa hỏi tỏ vẻ kinh ngạc, nói: “ Cái gì, ngươi nói tay nàng ta đánh lên trên ngực của ngươi, đối với chúng ta thì căn bản là không có nhìn thấy thân thể của nàng ta di động a. Mà hiện tại ngươi chính là suy yếu vô lực, nhưng cũng không có bị thương, chuyện gì đã xảy ra vạy? Sức mạnh này của nàng ta thật là cổ quái đáng sợ.”
Một Yêu linh khác nói: “Đầu lĩnh, ngươi vừa rồi đáp ứng với nàng ta, chúng ta nên hay không tuân thủ lời hứa kia đây?” Trong lòng hắn kỳ thật lo lắng, đầu lĩnh một khi đổi ý, tánh mạng chính mình chỉ sợ cũng khó giữa được, câu hỏi này, chẳng qua là hắn thử nói một câu thôi.
Tên đầu lĩnh dường như hiểu thấu tâm tư của hắn, trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Vì Minh tộc chúng ta, ta sẽ không tuân thủ lời hứa đáng xấu hổ trên. Ta sẽ làm tiêu hoa sức mạnh bọn chúng, các ngươi thừa cơ đào tẩu, nhất định phải đem chân tướng sự việc này nói cho Minh Vương, để cho ngài nghĩ ra đối sách tốt nhất.” Nói xong, dùng cánh tay vô lực, ra hiệu đám vừa Yêu linh vừa giúp đỡ mình thối lui, đứng thẳng thân mình, nhìn chằm chằm Linh Cơ nói: “Công chúa, ta thua tâm phục khẩu phục, ngươi hỏi đi, nếu ta có thể nói cho ngươi, nhất định sẽ trả lời ngươi.”
Linh Cơ nhìn thoáng qua Trần Nhược Tư, nhẹ nhàng rơi xuống, lẳng lặng nhìn chằm chằm tên Yêu linh kia, trầm mặc một trận, giả vờ đang tự hỏi, kỳ thật, ở trong lòng nàng sớm đã có tính toán, nàng cho rằng, tên Yêu linh trước mắt này sẽ không đem bí mật chân chính của Minh Tộc nói cho mình. Nàng vừa rồi làm ra hành động đó, chẳng qua là muốn mê hoặc những người trước mắt kia mà thôi. Mục đích chân chính của nàng, là muốn làm cho hắn đem tin tức truyền về rằng những người bên ta rất mạnh, làm cho Minh Vương biết, khiến cho hắn đình chỉ một chút, ít đi ra ngoài làm thương tổn những người dân vô tội.
Một lát sau, Linh Cơ hướng Yêu linh kia hỏi những điều không quan trọng, Yêu linh kia cũng rất là kỳ quái, nhưng cũng không có hoài nghi là Linh Cơ có ý đồ, cũng trả lời đúng sự thật những câu hỏi của Linh Cơ.
Linh Cơ tiến về phía trước vài bước, nhìn tên Yêu linh đầu lĩnh, vẻ mặt âm trầm nói: “ Ta và ngươi cùng là Minh tộc nhân, mà vừa rồi ngươi lại rất phối hợp, lần này ta bỏ qua cho các ngươi. Các ngươi đi đi, cũng không nên đợi làm cho ta đổi ý.” Lời nói càng về sau, thanh âm càng lúc càng lớn, cơ hồ là lớn như tiếng gầm rú.
Tên Yêu linh đầu lĩnh kia cùng nhóm thủ hạ dưới tay, nghe thấy điều này, như được đại xá, đều hóa thành một đạo hắc vụ, bay đi, nháy mắt không thấy bóng dáng.
Ba người Trần Nhược Tư, Ngọc Lan, Tử Điệp động thân, nhẹ nhàng hạ xuống, Trần Nhược Tư nhìn khắp ngọn núi là thi thể của các đệ tử Tĩnh Tâm Đạo Quán, trong lòng một trận khó chịu, hắn thở dài, trầm mặc lại, nói: “Chúng ta lần này cố ý buông tha rất nhiều Yêu linh, hiện tại bọn họ hẳn là đem chuyện tình nhân loại xuất hiện rất nhiều nhân vật lợi hại, báo cho Minh Vương. Hi vọng có thể tạo được một chút tác dụng chấn nhiếp, làm cho bọn họ ít đi ra quấy nhiễu dân chúng vô tội, làm cho bọn họ có được vài ngày an ổn.” Nói xong, khẽ phất tay, vài đạo kim quang bắn ra, chậm rãi tách ra phiêu tán, nháy mắt bao trùm ở toàn bộ đỉnh núi, tiếp theo, kim quang chợt lóe rồi tiêu thất. Tất cả thi thể trên đỉnh núi, đều biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi, ngay cả một vết máu cũng không có lưu lại.
Làm xong hết thảy, hắn nhanh chóng liếc mắt nhìn mọi người một cái, nói: “Đi thôi, chúng ta đi thu nhập tên đã phá hủy Tĩnh Tâm Đạo Quán kia.” Nói xong, không chờ người nào, tự thân hướng về vị trí Kỳ Phong Sơn,bay đi.
Từ khi Trần Nhược Tư tỉnh lại, được Tử Điệp nói cho hắn chuyện tình của cha mẹ thân sinh, hắn dường như thay đổi thành một người khác, không giống như trước kia hi hi ha ha. Nhưng trên mặt hắn, cũng không có hiện ra vẻ gì sầu khổ hay mất hứng. Cũng nói ít đi rất nhiều, ai cũng không biết trong lòng hắn đang nghĩ cái gì.
Hắn không có gọi Điềm Hương Nhi một tiếng là mẫu thân, chỉ là khi hắn nhìn, trong mắt lộ ra một chút quan tâm, trên mặt lộ vẻ thản nhiên tươi cười, nhưng hắn cũng không nói với nàng một câu.Điềm Hương Nhi cũng không có bởi vậy mà trách hắn, dù sao, chính mình cũng không có hoàn thành trách nhiệm của người làm mẫu thân, ở trong lòng nàng cho rằng, chỉ cần có thể nhìn hắn khỏe mạnh, biết hắn cao hứng, đã cảm thấy thỏa mãn rồi.
Mọi người nhìn thoáng qua lẫn nhau, gật đầu, nhìn người còn đứng ở trên không trung là Điềm Hương Nhi. Điềm Hương Nhi thản nhiên cười, gật đầu, nhích người khởi hành đi trước.Mọi người khẽ thở dài thành tiếng, theo sát mà đi
|