Tạp Đồ
Quyển 1: Đông Thương Vệ Thành
Chương 21: Aragon
Dịch:Blak
Nguồn:TTV
Hồng Đào ngồi ở hàng ghế dưới cùng, nhìn thoáng qua Tả Đình Y đang ngồi ngay ngắn bên cạnh, kinh ngạc nói: “Ngộ nha, ngươi bắt đầu thích tạp ảnh từ khi nào vậy?”
“Thích?” Tả Đình Y lắc đầu :“Không hề.”
“Nhưng ta thấy ngươi xem rất chăm chú.” Trên mặt Hồng Đào lộ ra vẻ kì quái.
Đang ngồi ngay ngắn Tả Đình Y thản nhiên nói: “Làm một việc không thể chỉ để ý bên ngoài, nhưng nếu bên ngoài làm cũng không xong, vậy việc đó cũng sẽ tám chín phần không xong.”
“Dối trá!” Hồng Đào khinh bỉ nói, liền sau đó ngáp một cái: “Dù sao ta rất mệt. Ta nói này, ngươi không có việc gì làm hay sao mà lại kéo ta đi xem tạp ảnh, ngươi thích thì mua một bộ riêng cho mình được rồi, cần gì tới đây giúp vui?”
“Chúng ta không thể đánh giá vấn đề qua mặt ngoài….”
Hồng Đào vội vàng ngắt lời hắn: “Trọng tâm, nói vào trọng tâm đi.”
« Ta tới vì nàng. » Thần sắc Tả Đình Y rất tự nhiên.
“Nàng? Nàng nào?” Hồng Đào khó hiểu.
Tả Đình Y nhìn thoáng qua góc phòng học : “Mạn Tư Doanh.”
Vẻ mặt Hồng Đào như hóa đá, qua nửa phút mới tỉnh lại, giống như vừa nghe được một tin giật gân: “Mạn Tư Doanh? Trời ạ! Ngươi bị nàng ta hấp dẫn khi nào? Ta nói Đình Y, ngươi quá lắm, cả ta mà ngươi cũng giấu, không hề tiết lộ chút nào. Bất quá người đá như ngươi hiểu biết hơn từ khi nào vậy?...”
Tả Đình Y không để ý đến Hồng Đào, mà ngoảnh đầu nói: “Ta nghe nói gần đây Aragon để ý đến nàng.”
Một câu nói liền khiến Hồng Đào nghẹn lại, qua lúc lâu mới chậm chạp hỏi: “Sao ngươi biết được?”
Đột nhiên Hồng Đào phát hiện ánh mắt Tả Đình Y nhìn mình như đang xem một tên ngốc, hắn mới hiểu ra câu hỏi của mình ngu ngốc cỡ nào. Tả Đình Y là một trong hai học viên thuộc ban kỉ luật, trên tay nắm giữ thực quyền, tin tức cực kì nhanh nhẹn. Trong trường học ngoại trừ Tằng Kì Di, đại ca của băng Bát Quái ra thì hắn có tai mắt nhanh nhạy nhất.
“Chuyện này thì liên quan gì đến ngươi?” Hồng Đào khó tin nhìn đứa bạn tốt của mình, liếc mắt đánh giá từ trên xuống dưới: “Nhìn thế nào cũng thấy ngươi không giống người gặp chuyện bất bình liền rút đao trợ giúp.”
Ba, Tả Đình Y đang ngồi ngay ngắn khép quyển sách “ Tạp Phiến Lí Luận Tổng Hợp” dày như cục gạch lại, nghiêm nghị nói: “Căn cứ vào quyết định mới nhất của nhà trường, vì đón tiếp đoàn giao lưu trao đổi của Tinh Viện, nghiêm cấm trong trường xảy ra bất cứ sự việc không êm thấm nào. Bản thân ta là một thành viên của ban kỉ luận, vậy lại càng không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Hồng Đào còn đang ngạc nhiên thì Tả Đình Y liền nói thêm một câu: “Quan trọng là nhà trường bắt ta phụ trách vấn đề này.” Vẻ mặt hắn có vẻ hơi bất đắc dĩ, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường: “Thực tế thì gần đây đám bạn của Aragon hoạt động khá mạnh mẽ, nên ta quyết định tự mình theo dõi xử lý việc này.”
“Nói cả nửa ngày trời, té ra là chuyện này sao.” Hồng Đào hơi tẻ nhạt: “Loại chuyện nhàm chán này, ngươi kéo ta tới làm gì?”
Tả Đình Y thản nhiên liếc nhìn Hồng Đào, phun ra hai chữ: “Đánh nhau.”
Đông Vệ học phủ có phương thức học tập tự do, nhà trường không có ước thúc đối với học viên. Mà học viên trong nhà trường, không phải giàu có thì cũng là người quan trọng, nhà trường cũng không đắc tội nổi. Cho nên đối với tranh chấp giữa các học viên, phần lớn đều mắt nhắm mắt mở, cuối cùng vẫn là học viên tự mình giải quyết. Cho dù xảy ra chuyện gì, học viên cũng không thể đổ tội lên đầu nhà trường. Điều này dẫn đến an ninh trật tự trong trường trở thành một vấn đề khó.
Tả Đình Y sở dĩ có thể vào trong ban kỉ luật, một phần là do hắn được các giáo sư rất yêu thích, mặt khác bối cảnh gia đình hùng mạnh của hắn cũng có quan hệ trực tiếp. Ban kỉ luật là chỗ dễ đắc tội với người khác nhất, mà Tả Đình Y chỉ là một chế tạp sư, sức lực của bản thân hầu như là con số không.
Bất quá hắn cũng là một người tàn nhẫn, tự mình mượn từ trong nhà năm vị tạp tu cực kì lợi hại, kỳ lạ là cha hắn vốn luôn ôn hòa lại hết sức ủng hộ hắn. Dẫn theo năm tên tạp tu cao cấp trở về trường học, Tả Đình Y bắt đầu chỉnh đốn mạnh nội quy tác phong trong trường, lấy thủ đoạn tàn nhẫn quản lí. Hầu như tất cả nhân vật cứng đầu không nghe lời vào lúc đó đều bị trừng trị nghiêm khắc. Trong đó có không ít công tử nhà giàu, chỉ là hậu thuẫn của đám công tử này không bằng nhà hắn, mà thủ hạ của họ càng không thể chống lại năm tên tạp tu dưới quyền Tả Đình Y.
Trong khoảng thời gian ngắn, nề nếp trong Đông Vệ học phủ liền được chỉnh đốn, nhà trường mừng rỡ, lại càng hết sức ủng hộ Tả Đình Y.
Cũng nhờ giai đoạn truyền kì này mà hung danh lừng lẫy của Tả Đình Y tại Đông Vệ học phủ được xác định. Từ đó về sau, đám công tử ăn chơi trác táng thấy hắn như chuột thấy mèo, dù giáo viên ở ban kỉ luật cũng có chút kiêng kị với hắn. Tả Đình Y cũng không sử dụng năm tên tạp tu cao cấp để uy hiếp nữa.
Một học viên khác thuộc ban kỉ luật là Tằng Hân Nghi, nhưng cô gái này không có hứng thú với công việc ở ban kỉ luật, mà chỉ có hứng thú với băng Bát Quái.
Trong nhà trường Aragon nổi tiếng là ăn chơi trác táng, hành vi thì cực kì ngang bướng. Nhưng do gia đình giàu có, nên rất ít người có thể chống lại. Mà từ trước đến nay hắn rất nhu thuận, đại khái hắn chưa bao giờ gây sự với người không nên đụng đến. Trong trường có hai loại người không thể gây sự, một là có bối cảnh đặc biệt hơn hắn, một là bản thân có thực lực xuất chúng, ví dụ như Hồng Đào.
Hắn thường xuyên hiếp đáp các học viên từ gia đình thường thường bậc trung, không có bối cảnh như Mạn Tư Doanh. Bên cạnh hắn còn tụ tập một đám học viên nhà giàu giống hắn, trong đám này không kẻ nào không là kẻ ăn chơi trác táng điển hình.
Trong thời gian nhạy cảm này, nhà trường không muốn có bất kì tin tức bất lợi nào. Cho nên khi Tả Đình Y vừa nhận được tin liền bắt đầu hành động. Trùng hợp là bọn họ ngồi ngay phía sau Lôi Tử và Trần Mộ.
Đằng trước phòng học đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai của một cô gái: “Các ngươi muốn làm gì! Lưu manh!”
Ngay sau đó liền truyền đến nhiều tiếng cười trêu học.
“Hắc, người đẹp, không thể nói lung tung nha, lưu manh? Chúng ta lưu manh ở chỗ nào?”
Một tiếng nói vô lại mà trơn tru đáp lời, chung quanh hắn truyền đến những tiếng cười không kêng nể gì. Người nói chuyện chính là Aragon. Aragon mặt mũi tròn trịa, lại thêm một cái bụng mỡ tròn, hai chân thấp lùn, cả người như do một đám hình cầu lớn nhỏ khác nhau tạo thành hình người. Một đôi mắt nhỏ càng nhìn càng thấy bỉ ổi.
“Ngươi….” Cô gái giận đến đỏ mặt, không biết nên nói gì.
Biến cố này cũng cắt đứt sự bình lặng trong phòng học, rất nhiều học viên sau khi thấy kẻ gây sự, liền biết điều rời khỏi phòng học.
Trần Mộ hơi ngây người ra.
Giọng nói này……
Quyển 1: Đông Thương Vệ Thành
Chương 22: Côn Đồ Cũng Có Sức Mạnh (1)
Dịch:Blak
Nguồn:TTV
Trong cái ngày tràn ngập ánh mặt trời, tại bãi cỏ trong Đông Vệ học phủ, một giọng nói từ phía sau truyền vào tai hắn. Cũng chính là giọng nói này đã đề tỉnh hắn trong lúc bị khó khăn vây khốn khi chế tạo huyễn tạp cấp một. Mặc dù tạp phiến thần bí cũng có giải thích điểm này rất chi tiết và sâu sắc, nhưng Trần Mộ vẫn nhớ như in giọng nói này.
Ánh mắt hắn bỗng nhìn qua hướng kia.
Một đám người ồn ào tập trung xung quanh Aragon, có ý xấu nhìn Mạn Tư Doanh.
Lúc này trong phòng học, hơn một nửa số người đã bỏ đi, chỉ còn lại lác đác vài người.
Cũng vào lúc này, có người bên phía Aragon chợt chú ý đến Tả Đình Y cùng Hồng Đào ở hàng ghế cuối cùng, sắc mặt liền đại biến, cuống quít kéo người Aragon.
Aragon cũng chú ý tới Tả Đình Y, sắc mặt liền thay đổi. Uy danh của Tả Đình Y hắn vừa vào trường liền nghe qua, cho nên đến nay hắn vẫn tránh nảy sinh xung đột cùng Tả Đình Y. Không nghĩ rằng cuối cùng vẫn đối mặt.
Ba, tiếng sách đóng lại vang dội.
Tả Đình Y đứng dậy, mặt điềm tĩnh: “Ta là Tả Đình Y thuộc ban kỉ luật, hành động của các ngươi đã vi phạm giáo quy, điều thứ 17, điều 49, điều 142. Không tuân theo các điều thứ 1, thứ 9, thứ 32 trong quy định của “Điều lệ quản lý Đông Vệ học phủ tạm thời” được đưa ra ba ngày trước. Đây là trường hợp nghiêm trọng, mời các vị theo ta đến phòng kỉ luật một chuyến.”
Sắc mặt của mọi người cùng lúc biến đổi, mọi người đều biết hung danh của Tả Đình Y ở Đông Vệ học phủ.
Sắc mặt Aragon hơi khó coi, dù khiếp sợ hung danh của Tả Đình Y, vẫn khách khí nói: “Tả huynh, không cần quá mức vậy chứ, mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, đâu cần phải nghiêm túc vậy chứ.”
Tả Đình Ý không thèm chú ý, vẻ mặt không chút thay đổi: “ Đừng nói nhiều, theo ta tới phòng kỉ luật.”
Lôi Tử đứng cạnh Trần Mộ không ngừng kéo áo hắn, đưa mắt ra hiệu rời đi. Hai người rất quen cảnh này, tự nhiên biết lúc này nên giữ an toàn cho bản thân. Hơn nữa bọn họ cũng không cần dây dưa vào đám lộn xộn này, dù sao Lôi Tử cũng nhận ra hai bên đều không phải người tốt gì.
Trần Mộ như đầu gỗ không hề nhúc nhích, điều này khiến Lôi Tử chấn động. Tên này hôm nay uống nhầm thuốc rồi sao? Theo hắn biết, Trần Mộ tuyệt đối không phải là người đầy tinh thần hiệp nghĩa. Nếu như một người trải qua vài năm cuộc sống như bọn họ lúc nhỏ, mà vẫn đầy tinh thần hiệp nghĩa, dưới cách nhìn của Lôi Tử, người đó không phải là tên ngốc thì là một kẻ đầy dã tâm. Hắn và Trần Mộ đều không phải dạng người trên. Nhưng thái độ khác thường bây giờ của Trần Mộ khiến Lôi Tử không biết làm sao. Bất quá nếu như Trần Mộ không muốn đi, Lôi Tử tự nhiên phải cùng tiến cùng lui với hắn. Điều này căn bản không cần suy nghĩ, dù là Lôi Tử hay Trần Mộ cũng đều làm như vậy.
Sắc mặt Aragon liền trở nên rất khó coi, hắn không nghĩ tới Tả Đình Y không hề nể mặt chút nào. Hơn nữa rất rõ ràng, Tả Đình Y vì mình mà tới. Hắn hoành hành ở trường đã quen, có thể lùi đến bước này là đã rất nể mặt Tả Đình Y.
“Nói vậy, Tả đồng học không nể mặt ta sao?” Sắc mặt Aragon lạnh xuống, giọng nói cũng bắt đầu âm trầm. Cơ hồ hắn vừa dứt lời, đám thủ hạ bên cạnh hắn liền ào ào đứng dậy, vẻ mặt bất thiện.
“Ồ, xem ra đầu năm nay vẫn còn kẻ lớn gan không sợ chết a, hắc hắc.” Hồng Đào chậm rãi đứng dậy, dùng giọng nói kỳ quái chế giễu. Mà tay trái của hắn như tùy ý vuốt ve độ nghi trên cổ tay phải. Cùng lúc đó cũng không quên cười nhạo Tả Đình Y một chút: “Ta nói mà Đình Y, người ta căn bản không nể mặt ngươi, ngươi làm người đã thất bại đến nước này sao?”
Hồng Đào cũng là một người có tiếng tăm trong trường, đương nhiên nói về thanh danh không có cách nào so sánh với Tả Đình Y, hơn nữa tên tuổi hắn gắn liền với thực lực. Là thủ lĩnh của hệ tạp tu ở Đông Vệ học phủ, thực lực của hắn thâm sâu khó lường, nghe nói đã có thể so sánh với một số loại nghề nghiệp tạp tu.
Bây giờ xem ra lời đồn thực sự không sai.
Một vị tạp tu bên cạnh Aragon chứng kiến tư thế cánh tay trái của Hồng Đào, sắc mặt hơi đổi, thần sắc bắt đầu ngưng trọng. Người này ít nhất cũng hơn ba mươi tuổi, vừa nhìn đã biết không phải học viên, tám chín phần là cha Aragon cũng biết đứa con bảo bối của mình hay gây sự bên ngoài, cho nên phái ra một vị cận vệ đắc lực bảo vệ. Tình huống này cũng thường xuất hiện bên người đám tiểu thư công tử, nhà trường đối với trường hợp này đa phần là giữ im lặng.
Hồng Đào cười nhẹ nhìn tên tạp tu kia, nháy mắt ngón tay phải của hắn có hai con rồng lửa nhỏ đang khoan khoái vờn quanh. Hai con rồng nhỏ tuy chỉ to bằng ngón cái, nhưng cũng có thể thấy rõ lớp vảy trên người chúng.
Tên tạp tu kia hiển nhiên rất kiêng kị hai con rồng nhỏ này, bộ dáng như lâm đại địch, bên cạnh hắn hiện lên bảy đốm sáng màu xanh biếc, giống như bảy con đom đóm đang trôi nổi cạnh hắn.
Đây là lần đầu tiên Trần Mộ chính thức thấy tạp tu chiến đấu với nhau, trong lòng hết sức tò mò. Con rồng nhỏ trên tay Hồng Đào hẳn là bản thu nhỏ của hỏa long tạp phiến mà mình chế tạo, mà số đốm sáng bên người tên tạp tu kia chỉ có bảy cái, xa xa không bằng người mù trong quảng cáo kia, mỗi lần vung tay lên là một chùm mưa sao băng nhiều màu sắc.
Đột nhiên ánh mắt Hồng Đào lóe lên, ngón trỏ tay trái búng ra, một con rồng nhỏ bắn ra nhanh như điện.
Nhanh thật! Trần Mộ đang đứng xem không khỏi giật mình, tốc độ phản ứng của hắn bởi vì luyện tập môn thể dục nên nhanh hơn trước rất nhiều, nhưng đối mặt với tốc độ như vậy, hắn chắc chắn bản thân mình không thể tránh được.
Tên tạp tu kia cũng không phải kẻ yếu, ba đốm sáng bắn về phía con rồng nhỏ kia, một đuôi sáng kéo dài giữa không trung, lưu lại trong mắt Trần Mộ ba đạo ánh sáng bạc đẹp mắt.
Ba! Tiếng nổ cực giòn chợt đâm vào lỗ tai mọi người đau đớn. Ngay tại chỗ hai bên va chạm nhau, năng lượng bị hủy diệt tạo ra sóng chấn động mạnh mẽ.
Trần Mộ cảm giác như bị người khác đẩy một cái, chút nữa đứng không vững. Càng không nói đến những người khác trong phòng học, bọn họ đều ngã trái ngã phải.
Bất quá hai người không có ý tiếp tục động thủ, cục diện lại giằng co như cũ.
Nhìn trận chiến đấu mà hắn không thể giải thích được, trong mắt Trần Mộ hiện lên một tia hâm mộ.
Không nói đến hai bên tranh chấp lẫn nhau, trong phòng học vắng vẻ này, hai người Trần Mộ cùng Lôi Tử có vẻ đặc biệt chướng mắt.
“Hai vị bằng hữu này nhìn qua có vẻ rất lạ mặt, không biết là cao thủ của hệ nào?” Aragon đột nhiên quay sang mỉm cười với Trần Mộ và Lôi Tử. Mặc dù không biết rõ trình độ hai người này, nhưng lúc này ít đi một kẻ địch liền nhiều hơn một phần thắng.
Trần Mộ chẳng nói một lời, như thể không có nghe thấy, Lôi Tử cũng ngậm chặt miệng lại.
Ý cười trên mặt Aragon lập tức thu lại, lần này hắn thật sự nổi giận. Nếu như nói Tả Đình Y cùng Hồng Đào không nể mặt hắn, hắn cảm giác rất bình thường, không có gì nghiêm trọng, dù sao bọn họ có hung danh lừng lẫy. Nhưng hai tên này, nhìn sơ qua là biết gia đình không có bối cảnh gì, vậy mà muốn làm anh hùng trước mặt hắn, làm sao không khiến hắn nổi giận?
Hắn đưa mắt ra hiệu cho hai thủ hạ bên cạnh.
|